Chút
hy sinh, chịu nhúm nhường
Chút
gì đau đớn cho đường thẳng ngay
Như
Giêsu đã tỏ bày...
Người
có đó, đâu bỏ ta đơn lẻ
Người
chung chia niềm dâu bể với ta
Hãy
tin tôi, bạn đường xa dấu ái!
Cành
nho ngày ngày nằm phơi mình trong nắng
Khắng
khít với thân nho, những chiếc lá nho hòa âm thanh xào xạc
Tháng
năm dài, mạch nhựa sống cần lao
Nhánh
lá nhỏ oằn oại trải bao đêm sương lạnh...
Người
ơi, thương con, thương con với, Người ơi!
Mọi
âu lo, con trút cả cho Người
Xin
Người luôn ngự trị giữa tim con
Ban
sức sống cho hồn con sắc thắm!
Tôi
đã chạm vào hoa thơm cỏ lạ
Những
bông hoa trên cây Thánh giá đời tôi
Là
những bông hoa thơm ngát ân tình...
Người
sống lại, đứng ngay trên bờ biển
Người
hiển linh qua phép lạ thần kỳ
Một
mẻ cá thay cho lời minh chứng
Rằng:
Đấng phục sinh vẫn ở với nhân loài!!!
Ca
rằng: Tình Chúa bao la!!!
Người
đã sống lại và ra khỏi mồ
Người
là chính Đức Kitô
Thương
tôi, Người đã đi vào tử sinh!
Niềm
vui, vui đến dạt dào
Khi
tôi bẻ bánh đem trao cho người
Là
khi tôi thấy Chúa cười
Là
khi tôi thấy Con Người phục sinh!!!
Chúa
ơi, nắng đã lên rồi!
Nắng
phục sinh tỏa trên đồi Canvê
Ngày
mai, muôn nẻo sơn khê
Con
xin làm vị hôn thê của Người...
Đêm
ấy,...
Vườn
Giệtsimani có giọt mồ hôi màu đo đỏ
Những
ngọn cỏ giấu mình u uẩn bóng trăng soi!...
Ta
trông thấy: Kìa, Giuđa phản bội!
Ta
vội vàng thương hại hắn mà chi
Ta
có lúc cũng buôn bạn, bán chồng...
Tiếng
đá vỡ toang, lăn trên đồi Sọ
Như
thổn thức, như chưa bưa sầu đắng
Lắng
vào hồn con một tiếng gọi xa xăm...
Không
hề nghĩ đến tình Cha lân tuất
Con
đã để Người phải chất ngất khổ đau
Những
viên đá sau phút này tĩnh lặng
Đá
sẽ nặng ân tình, đá vô cùng biết ơn Cha!!!
Xin
cho con ở vĩnh viễn trong nhà
Trong
tự do, trong hiền hòa nhân ái
Mái
nhà Cha là bóng mát chở che...
Tôi
không còn phải héo úa sầu đau
Khi
vấp ngã, tôi tìm Người, cầu cứu
Người
lại đến, ân cần nâng tôi dậy
Vậy
rồi, tôi lại vác chõng, đứng thẳng lên!...
Con
ngước nhìn Thánh giá trên cao
Ánh
mắt bao dung, con Chúa Trời cúi xuống
Người
cho con uống thỏa nước trường sinh
Mọi
vết thương linh hồn con đã được Chúa chữa lành!
Chúa
yêu con, Chúa giáng trần chịu khổ
Chuộc
tội con, thân loang lổ máu đào
Bao
nhục hình đớn đau Người gánh lấy...
Có
nhiều khi trên bước đường theo Chúa
Tôi
đã không tìm sức mạnh nơi Người
Khi
căng mình chống chỏi giữa phong ba
Tôi
cậy sức mình, và rồi trở nên tên chối Chúa!...
Người
ơi! Con hiểu ra rồi
Bởi
con đã sống chẳng vui lòng Người
Không
lo thờ hụng Chúa Trời
Lại
đi mê mải tìm tòi lợi danh...
Tội
lỗi con, Cha quăng chìm đáy biển
Biển
mênh mông sóng vỗ dạt dào
Dắt
con vào Lòng thương xót vô biên
Gột
sạch tấm linh hồn, cho con tinh tươm màu áo trắng!
NGƯỜI TÁ ĐIỀN TRONG VƯỜN NHO BÁT NGÁT
Miền sa mạc hôm nay cát trắng
Nắng lung linh trên khắp cả vườn nho
Giọt mồ hôi con rỏ xuống dãi dầu
Quyện trong đó là lời nguyện cầu cho hạnh phúc của mai sau!!!
Lời Chúa nói hôm nay, lời cảnh tỉnh
Lời xót xa cho số phận kẻ nghèo hèn
Len lỏi thấm vào hồn con ray rứt
Mẩu vụn bánh rơi rơi... ôi, nước mắt nhạt nhòa!
Gió ngược dòng thời gian đi về phía Gialiêm
Miền Thương khó của hai nghìn năm trước
Bước chân Người lên đỉnh núi Canvê
Ngã ba lần tái tê, rồi ba lần đứng dậy...
Đừng để con có khi nào lười biếng
Đừng để con ham thích tiếng ca khen
Đừng để con sống bon chen trục lợi
Cũng đừng để con mãi tự phụ kiêu căng!
Xin ban cho con: lòng từ nhân của Chúa
Kể từ nay, con sẽ dùng chiếc đấu đong hảo hạng
Con sẽ tặng cho người như Chúa đã tặng ban
Những đấu đã được con đong đầy, đã dằn và đã lắc...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét