TÊRÊSA NHỎ TRÊN ĐƯỜNG DÂY ĐIỆN THOẠI
Buổi
đọc kinh đầu tiên như vừa mới xảy ra đối với tôi, sóng điện thoại chập chờn và
có lúc mất hẳn, cắt ngang những lời cầu nguyện, khiến tôi có cảm giác mình như
chú vịt con nghịch ngợm bị rơi tõm xuống ao...
Đến
gần trưa, sóng biển chừng như đã mệt nhoài, nó không còn hung hãn như ban sáng.
Những người leo núi và những người ngồi trên bờ kè đá dần kéo xuống sát gần
biển, họ muốn được chạm được sờ vào làn nước trong xanh của biển...
CON ĐƯỜNG CỦA LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT
Với
cảm nhận của một người mù, tôi như thấy cả một rừng người chung quanh, tiếng
đọc kinh đều đặn và sốt mến cho tôi cảm giác rằng: Thiên Chúa không thể không
đổ tình thương của Ngài xuống cho nhân loại! Tiếng đọc kinh của chúng tôi lúc
đó âm vang như không một sức mạnh nào có thể ngăn cản nổi...
Tôi
nhớ đến câu chuyện trong Tin Mừng của thánh sử Gioan, câu chuyện kể về việc
Chúa Giêsu xin nước uống từ một thiếu phụ Samari, một việc mà theo luật lệ thì
Chúa Giêsu bị kể là đã vi phạm.
Người
tình nguyện viên của tôi kể lại lời tâm sự của một phụ nữ đang cai nghiện rằng:
“Ở đây buồn lắm em ơi! Có các em đến chị vui lắm! Cha Mỹ tốt với chị lắm! Trong
những ngày chị cắt cơn, ói mửa tùm lum, ai cũng sợ hãi tránh xa, chính Cha đã
dọn rửa, đút cho chị ăn từng muỗng sữa và cho chị uống thuốc”.
http://kenh60.net/em-da-lam-gi-sai-ly-hai.html
Lạy
Chúa! Con đã không kìm được nước mắt khi đang xem phim này. Vẫn biết rằng
chuyện phim là chuyện do đạo diễn dựng nên, nhưng con thấy chung quanh con hằng
ngày cũng có bao nhiêu là chuyện đầy nước mắt như thế.
Nhưng
nụ cười của mẹ
Làm
sao thành niềm vui
Khi
đứa con trai cả
Rời
mẹ đi mất rồi.
NHỮNG GIÂY PHÚT TUYỆT ĐẸP CỦA TÌNH NGƯỜI
Trong
không khí rộn rã của một ngày cuối năm. Chúng tôi rời khỏi Thảo cầm viên vào
lúc hơn 3giờ chiều, nắng vàng còn nhẹ rơi từng hạt trên má trên vai chúng tôi,
và có cả những giọt nắng reo vui nhảy múa trong ánh mắt của các bạn SV trẻ
khỏe.
Vũ
Thủy là kẻ chẳng rành lắm về thơ thất ngôn bát cú Đường luật nhưng sau khi đọc
SEN GIỮA LẦY của Cha trăng Thập Tự cứ bị thôi thúc để phân tích cái hay cái đẹp
của bài thơ này. Vậy Vũ Thủy mạnh dạn viết lên những suy tư của mình về Sen
Giữa Lầy mà không sợ rằng có ai đó sẽ bảo mình “múa rìu qua mắt thợ”.
Cháu
viết thơ này cho Ông vào một buổi sáng trời se se lạnh, có lẽ chỉ mới chớm đông
thôi! Nhà bên hàng xóm đã chộn rộn, với những bài ca Giáng Sinh, làm cháu nhớ
tới Ông rất nhiều...
Con chỉ là hạt bụi
Nhẹ bẫng và nhỏ nhoi
Được Chúa thương coi sóc
Con một dạ tri ân!!!
Người “khiếm thính” họ không thích ai gọi mình là người
“khiếm thính”, họ rất sẵn lòng khi ai đó gọi họ là người “điếc câm”. Họ cho từ
“khiếm thính” nhưthể bảo rằng họ thiếu sót so với người khác...
Rời đền thánh Martin, chúng tôi trở về Sài Gòn trước sự chia
tay bịn rịn của Gia đình Martin và lời hứa sẽ lên thăm chúng tôi. Tượng đài
thánh Martin trànngập nắng chiều...
Chúng ta hằng ngày phải đối diện với biết bao thử thách, đôi
khi những thử thách đến một cách dồn dập khiến chúng ta phải thốt lên: “Lạy
Chúa! Con tin Chúa, con giữ lề luật của Chúa mà sao con cứ gặp phải hết thất
bại này đến đau khổ nọ?”...
Buổi
họp nào rồi cũng phải chia tay, bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc phải tàn, tôi
ngồi ở một chiếc ghế gần cửa ra vào, chào tiễn biệt mọi người...
TRANG
1
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét