Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

CHO THÌ CÓ PHÚC HƠN LÀ NHẬN!

“Tôi luôn tỏ cho anh em thấy rằng phải giúp đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế, và phải nhớ lại lời Chúa Giêsu đã dạy : cho thì có phúc hơn là nhận."
(CVTĐ: 20, 35)

Vâng, Chúa ơi, cho thì có phúc hơn là nhận, con đã có nhiều trải nghiệm về những trái phúc như vậy trong cuộc đời mình, Chúa ạ! Để con kể Chúa nghe về cái lần đầu tiên con đã biết cho đi chính bản thân mình, và nhờ biết cho đi như thế, con đã gạt bỏ được những bực tức giận dữ đang bùng lên trong con, thật là nhẹ nhàng thanh thản làm sao!
Năm ấy, con còn là một cô giáo trẻ, trẻ vì cô giáo ấy chỉ mới bước chân vào nghề được độ chừng một năm thôi. Thời gian đó, con thường hay trăn trở về sứ vụ đời mình, con thường đặt ra cho mình những câu hỏi đại loại như: Mình phải làm gì đây, để xứng đáng là con cái của Chúa? Con nhận ra mình lúc đó sống quá là vô vị, hầu như chẳng có một chút đóng góp gì cho đời, ngoài những công việc kiếm ăn hàng ngày... Đang trong lúc trăn trở, thì con tình cờ quen với một cô bạn hàng xóm. Thú thực, cô này chẳng có gì đáng để cho con chú ý, thế nhưng chẳng hiểu sao con vẫn cảm thấy mình thân thiện với cô. Con thấy cô hát dở ẹc, mà cô cũng tham gia sinh hoạt trong ca đoàn nhà thờ. Điều này khiến cho con phải suy nghĩ lại về bản thân, thế là con quyết định tham gia vào ca đoàn cùng với cô.
Chúa cũng biết, để vào ca đoàn đó con đã phải “bỏ mình” nhiều như thế nào! Một tuần dành ra 2 buổi tối đi tập hát, con phải bỏ bớt những công việc và niềm vui giải trí của mình. Vào ca đoàn, con phải ép mình trò chuyện với những người chẳm mấy hạp tính hạp nết với con. Những buổi hát lễ, con không được mặc trên người những bộ quần áo thời trang như ý, mà phải mặc áo dài, mặc áo dài đối với con lúc đó là khổ sở lắm. Mỗi lần mặc áo dài vào, ngắm mình trong gương, con không nhìn thấy mình trong gương, mà chỉ nhìn thấy một cô gái xa lạ và rất ư là “lúa” nữa, Chúa ạ!... Nghĩa là, con phải ép mình nhiều thứ lắm. Con tự nhủ với lòng: Mình chẳng đóng góp gì cho giáo xứ, thôi thì mình dâng lời ca tiếng hát cho Chúa như một của lễ, để Chúa thương. Thế mà người ta có để cho con yên đâu!
Dù sự việc xảy ra đã gần 30 năm, mà con vẫn còn nhớ. Dịp lễ Giáng sinh năm đó, anh ca trưởng cho thử lại giọng hát của từng người trong ca đoàn để sàng lọc. Anh nói, nếu ai hát tệ quá, anh sẽ nhờ chị N. ngầm báo cho người đó biết, để người đó tự rút lui, tránh sự ngại ngùng. Sau buổi thử giọng, con chờ đợi suốt cả tuần chẳng nghe chị N. nói gì, nên vẫn đi tập hát như bình thường. Qua tuần thứ hai, con nhỏ Y. nói với con rằng: “Chú T. nói chị hát nghe nó làm sao ấy!” Chú T. là anh ca trưởng của ca đoàn, tại sao anh không làm đúng như anh nói, mà lại đi loan báo cho một người như con nhỏ Y. này? Con cảm thấy quá xấu hổ, và thôi không đi tập hát nữa, nhưng vẫn thắc mắc là bao nhiêu lâu nay mình hát có bị ai chê bai gì đâu, chẳng lẽ mình hát tệ đến thế sao? Con đã từng thi văn nghệ ở trường và còn đạt giải nữa cơ mà... Cả đến nửa năm sau, con tình cờ gặp chị N. là chị phó trong ca đoàn, chị nói: “Anh T. hỏi, sao lâu nay không thấy em đi tập hát, anh ấy khen em hát hay lại có quan hệ tốt với mọi người trong ca đoàn, sao lại nghỉ lâu như thế không thấy sinh hoạt nữa?” Lúc ấy con mới bổ ngửa, hỏi chị N. “Ủa! Sao em nghe Y. nói với em là anh T. chê em hát dở mà chị?” Chị N. ôn tồn trả lời: “Sao em lại tin nó, nó nói tầm bậy đó! Em không nghe anh T. nói à? Khi nào chị báo cho ai thì người đó mới phải nghỉ chứ! Chị và anh T. cứ nghĩ là em bận việc không đi tập hát, nên chẳng dám giục giã em!” Rồi chị hối thúc con đi tập hát trở lại. Nhưng, dù sao cũng đã lỡ, con nói với chị N. rằng con rất bận không có thời gian... Khi chị N. đi rồi, cơn giận dữ trong con chợt bùng lên, con chẳng hiểu tại sao “Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng”? Con chẳng hiểu mục đích của con nhỏ y. kia là gì? Nhưng rồi, Chúa còn nhớ không, lúc đó con đã bật cười và nói với Chúa: Chúa ơi! Con đã muốn dâng cho Chúa những hy sinh bé nhỏ của mình, thì tại sao lại không dâng cho trót? Đó là khoảnh khắc con đã cho đi ngay chính con người của mình, con cảm thấy lòng nhẹ nhàng thanh thản vì cơn giận dữ trong lòng đã biến mất. Con tự nhủ: mình còn nhiều thứ khác để có thể đóng góp cho đời, chứ không chỉ là tiếng hát... Và lúc đó con đã cảm thấy vui vì mình đã biết tha thứ, biết hy sinh. Thật là, cho đi thì có phúc hơn là nhận, Chúa nhỉ?

Lạy Chúa Giêsu! Xin cho con luôn biết cho đi hơn là nhận lại ở đời này, Chúa nhé!

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

"BỊ TRÓI BUỘC"?

“Giờ đây, bị Thần Khí trói buộc, tôi về Giêrusalem, mà không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi. Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giêsu, là long trọng làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa.”
(CVTĐ: 20, 22-24)

Thánh Phaolô đã trở thành một trong số những Tông-đồ nhiệt thành nhất của Chúa Giêsu. Chiều dài quãng đường mà bước chân truyền giáo của thánh Phaolô đã đi qua, cùng với những việc mà ông đã làm quả thật khiến cho tôi vô cùng ngưỡng mộ!
Tuy rằng, đi đến đâu cũng gặp gian lao thử thách, thánh Phaolô vẫn dấn bước để phục vụ hết sức mình trong việc làm chứng nhân cho Chúa. Tâm hồn nhiệt thành của thánh Phaolô quả là trong sáng, không có gì phải ẩn dấu! Thánh Phaolô có thể nói ra tất cả những điều chất chứa trong tâm hồn đó, với một lòng sốt mến:
“Giờ đây, bị Thần Khí trói buộc, tôi về Giê-ru-sa-lem, mà không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi. Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giêsu, là long trọng làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa.”
Tại sao lại là “bị Thần Khí trói buộc”? Thánh Phaolô muốn diễn tả điều gì? Phải chăng, ngài muốn truyền bá cho chúng ta một trải nghiệm, một sức mạnh đã đeo đuổi giúp ngài “chạy hết chặng đường”, giúp ngài chu toàn chức vụ đã được Chúa Giêsu giao phó!
Khi người ta biết có những khó khăn thử thách đang chờ đón mình, người ta chuẩn bị tinh thần để đối phó với những tình thế đó, thì sẽ tốt hơn là chạy trốn. Đó là một trong những kinh nghiệm bản thân của tôi. Tôi cho rằng, đây là điều thánh Phaolô muốn diễn tả cách thức Chúa Thánh Thần đã giúp ông đi hết chặng đường. Chẳng phải Chúa Giêsu cũng đã từng nói “Ai muốn theo tôi, thì phải vác thập giá mình mà theo tôi!: và “Không có ơn Chúa thì anh em không thể làm gì được!” hay sao?Vậy, tất cả những gì thánh Phaolô đã làm, đều là nhờ vào sức mạnh của Thần Khí Chúa. “Lời của thánh Phaolô: “tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi”; đã diễn tả sự hiện diện của Chúa trong mọi hoạt động của ngài! Và quan trọng hơn nữa, thánh Phaolô đã coi mạng sống của mình là không đáng kể, so với việc đi làm chứng nhân cho Chúa! Tôi cho rằng, chính nhờ vào tình trạng “bị Thần Khí trói buộc” thánh Phaolô mới có thể “chạy hết chặng đường” của ngài đấy chứ!

Lạy Chúa! Những lời rao giảng của thánh Phaolô tông đồ giúp con hiểu ra rằng, nếu con sẵn sàng chấp nhận mọi gian truân thử thách trong sự hướng dẫn của Thần Khí Chúa thì con sẽ có thể an toàn chạy hết chặng đường đời mình, về đến đích điểm là quê trời. Giờ đây, con xin được ở vào tình trạng “bị Thần Khí trói buộc” như thánh Phao-lô năm xưa! Để con có thể chạy hết chặng đường của con, để con có thể chu toàn chức vụ làm chứng nhân cho Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

CHÚA LÀ CHỐN CON TỰA NƯƠNG

“Này đến giờ -và giờ ấy đã đến rồi- anh em sẽ bị phân tán mỗi người mỗi ngả và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha ở với Thầy. Thầy nói với anh em những điều ấy, để trong Thầy anh em được bình an. Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên ! Thầy đã thắng thế gian."
(GA: 16, 32-33)

Con như nghe thấy Chúa đang nói với con những lời buồn bã, vì con để Chúa cô độc một mình. Chúa buồn phiền vì con, tuy vậy Chúa vẫn nói với con những lời động viên an ủi, vì Chúa hiểu hết những gian nan khốn khó của con. Phải đấy Chúa ơi! Cuộc đời là bể khổ, con đã có một thời để cho thế gian nhấn chìm mình vào bể khổ đó, cũng chỉ vì danh lợi, tiền tài, vật chất và những thú vui tạm bợ. Để rồi, con đã bỏ mặc Chúa cô đơn...
Đã gọi là tạm bợ thì chỉ vui trong chốc lát, khi cái vui ấy đã qua đi, chỉ còn lại trong con những khoảng trống mênh mông và những nỗi lo toan cho ngày mai... Con đã trải qua bao tháng ngày suy tính cho đời mình, cuộc đời này chẳng có gì là bền vững cả! Và con đã nhận ra rằng, chỉ có Chúa là chốn con tựa nương tháng năm, là thành lũy bảo vệ con, con đâu còn sợ hãi. Những đám mây u ám bởi nỗi sợ hãi bệnh tật đau đớn đã không còn che phủ trên con được nữa! Những khát vọng tiền tài, danh vọng và đam mê lạc thú ở đời không còn thiêu đốt con được nữa! Những lo toan về cơm ăn, áo mặc, thuốc uống con đã đặt vào tay Chúa quan phòng, con không phải quay quắt vì nó nữa!
Thế nhưng, Chúa ơi, con đâu phải sống trên hoang đảo, con sống trong một “cuộc đời là bể dâu”, nó đâu dễ để con hạnh phúc một mình, nó lại cuốn con theo chiều gió... Nhiều lúc ngọn gió cuộc đời đã cuốn con đi thật xa, thật xa... đến nỗi, bao phen con đã quên cả người bạn đồng hành trung thành của con là Giêsu!
Chúa là đường, là sự thật và là sự sống !
Quên Chúa rồi, làm sao con biết đường mà bước tiếp? Quên Chúa rồi, làm sao con còn tìm ra sự thật? Quên Chúa rồi, làm sao con còn có sự sống? Để rồi thấy mình lại hụt hẫng chơi vơi! Và chính con cũng rơi vào tình trạng cô đơn buồn bã, vì đã xa rời Chúa! Con luôn bị thế gian cuốn vào cái vòng lẩn quẩn của nó! Làm sao để thắng được thế gian?
Đoạn Tin Mừng hôm nay đã cho con câu trả lời, Chúa đã chỉ ra cho con một phương cách: “Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha ở với Thầy. Thầy nói với anh em những điều ấy, để trong Thầy anh em được bình an. Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên ! Thầy đã thắng thế gian."Chúa đã trực tiếp nói rằng, Chúa không cô độc vì đã có Chúa Cha ở cùng. Con hiểu rằng, Chúa Cha là chốn tựa nương, là thành lũy bảo vệ Chúa Con, và là sự bình an cho Chúa Con. Rõ ràng, Chúa đã thắng thế gian nhờ vào sự bảo trợ của Chúa Cha ở trên trời!

Lạy Chúa Giêsu! Con tin rằng con có một Người Cha ở trên trời, Người Cha đầy lòng thương xót, luôn nhìn xuống đời con! Con tin rằng, vì con đã muốn, Cha của con sẽ giúp con thắng được thế gian này. Xin Chúa mãi là chốn cho con tựa nương, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

XIN LÀ "CHỨNG NHÂN CỦA THẦY"!

‘Bấy giờ những người đang tụ họp ở đó hỏi Người rằng : "Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Ítraen không ?" Người đáp : "Anh em không cần biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất."
Nói xong, Người được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không còn thấy Người nữa.’
(CVTĐ: 1, 6-10)

Có thể nói rằng, đây là những giây phút cuối, những lời nói cuối cùng mà Chúa Giêsu trực diện với các môn đồ của mình. Chúa đã dạy các ông rằng:
"Anh em không cần biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất."
Với những dặn dò cuối cùng đó, Chúa yêu cầu các môn đệ phải là chứng nhân của Chúa. Người đã khẳng định với các môn đệ một lần nữa về sức mạnh của Chúa Thánh Thần, các ông sẽ không phải lo lắng gì nữa, bởi vì sẽ có sức mạnh của Chúa Thánh Thần phù giúp các ông trên hành trình đi rao giảng Tin Mừng. Chúa Giêsu đã từ bỏ thân phận làm người để về trời với Chúa Cha, nhưng Người không bỏ con người cô đơn tại thế, Người vẫn đồng hành với con người qua sự hoạt động tích cực của Chúa Thánh Thần.
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, tôi tin rằng Chúa cũng đang nói với tôi những lời dặn dò cuối cùng đó. Chúa muốn tôi làm chứng nhân của Chúa, cho dù tôi không có vị thế như các thánh Tông đồ! Tôi đặc biệt chú ý đến những cụm từ như : “thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt”, “anh em sẽ là chứng nhân của Thầy” Và “cho đến tận cùng trái đất". Những cụm từ này chẳng phải Chúa muốn nói với tôi và với bạn hay sao?
Tôi tự hỏi: “Mình đã làm được những gì để đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu?” Chúa Giêsu không bảo chúng ta phải quan tâm đến “thời giờ” và “kỳ hạn”, Chúa khuyên chúng ta nên để cho Chúa Cha toàn quyền sắp đặt, và Chúa Cha sẽ làm việc qua Chúa Thánh Thần. Vậy, nếu ta để Chúa Thánh Thần hoạt động một cách tích cực trong ta, thì ta sẽ đón nhận được thánh ý của Thiên Chúa Cha... có thế thì ý Cha mới được thể hiện dưới đất cũng như trên trời... Chúa Giêsu đã dạy cho con người những điều ấy, Người đã làm gương cho chúng ta qua cuộc sống ngắn ngủi của Người nơi trần thế. Và khi hoàn tất nhiệm vụ đã được giao phó, Người phải trở về với Chúa Cha. Chúa Giê-su rất quyến luyến các môn đệ, Chúa yêu thương các môn đệ đâu muốn lìa bỏ họ; việc này, cũng là thể hiện Người tuân theo những gì Chúa Cha đã sắp đặt!

Lạy Chúa Giêsu! Chúa đã hoàn thành sứ mạng của mình và đã về trời cùng với Chúa Cha, trở về với nguồn mạch của tình yêu để hưởng vinh quang trên thiên quốc. Chúa đã dạy cho con biết sứ mạng của mình; đồng thời, truyền cho con niềm tin, để con mạnh dạn làm chứng nhân cho Chúa. Xin cho con cũng hoàn thành sứ mạng của con một cách đẹp lòng Chúa Cha, để con cùng được về với nguồn mạch tình yêu của Chúa. Con tin rằng với sức mạnh của Chúa Thánh Thần, con sẽ hoàn thành được nhiệm vụ của mình!
Chúa ơi! Nói thì dễ, nhưng Chúa biết đó, thế gian này đâu dễ để cho chúng con có không gian và thời gian trải hồn ra đón nhận Thần Khí của Chúa! Thế gian bây giờ đâu có công khai bắt bớ chúng con, nó đưa ra cho chúng con những cái vuốt ve mềm mại, những món lợi béo bở, những lời nói ngọt ngào... để rồi chúng con ngại gian khổ, ngại thiếu thốn, sợ thiệt thòi... đã bao phen đành nhắm mắt đưa chân theo dòng đời vội vã!
Lạy Chúa Giêsu! Chúa đã lên trời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha, xin Chúa từ nơi cao ấy ban ơn giúp sức cho con, để con có đủ quyết tâm vượt thắng được những cạm bẫy ở đời, để con quyết một lòng sống đời sống “chứng nhân của Thầy”, như lời Chúa đã truyền dạy. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

TIẾN ĐẾN BÊN CHA

“Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.”
(Ga: 16, 24)

Tôi như nghe thấy Chúa Giêsu đang nói với mình: “Con ơi! Cho đến nay, con đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, con sẽ được, để niềm vui của con nên trọn vẹn”,
lời Chúa Giêsu như có vẻ buồn bã, vì tôi đã chẳng mấy thiết tha với Chúa Cha, là Cha của Người và là Thiên Chúa của tôi.
Quả thực, ít có bao giờ tôi nài van với Chúa Cha để cầu xin Ngài điều gì. Tôi thường cầu xin với Ngài qua trung gian là Chúa Giêsu, Con của Ngài. Bởi Chúa Giêsu gần gũi với tôi hơn, tôi luôn coi Chúa Giêsu như một bức bình phong, một người bạn, một vị cứu tinh mỗi khi tôi gặp trắc trở đường đời. Tôi luôn có cảm giác mình là đứa con hư hèn, chẳng dám đến gần Cha mình, có muốn gì thì lại phải cầu cứu với anh Hai. Tôi chỉ biết tâm sự và xin xỏ với anh Hai mà thôi, chứ chẳng dám xin xỏ cái gì trực tiếp với Cha, vì nghĩ rằng mình không xứng. Có lẽ cũng còn vì tôi chưa cảm nhận được sự gần gũi giữa mình với Chúa Cha của mình chăng? Niềm tin của tôi chưa đủ để có thể cảm nhận được tình Cha như thể một cái gì dễ nắm bắt. Dù sao, Cha vẫn là người thượng giới, trong khi, anh Hai của tôi đã từng là người phàm như tôi, và tôi cảm thấy anh Hai dễ thông cảm với mình hơn...Dẫu biết rằng, không phải như vậy, nhưng đó là cảm giác của riêng tôi, tôi khó mà thay đổi được điều này!
Phải chăng, hôm nay Chúa Giêsu hối thúc tôi đến gần Chúa Cha, để cầu xin với Ngài? Phải chăng, Chúa Giêsu muốn nói với tôi rằng, một khi tôi chưa nếm trải được sự gần gũi với Chúa Cha thì niềm vui của tôi vẫn chưa trọn vẹn? Sự thực, mỗi khi tôi có cảm giác mình đang gần gũi, với Chúa Giêsu, tim tôi luôn rộn lên một niềm vui sướng khó tả. Đó là một cảm giác siêu nhiên, bạn chỉ có thể cảm nhận khi bạn gặp được Giêsu và được Giêsu chạm đến. Có những lần hiếm hoi xảy ra trong đời, khi mà tôi đã kiệt sức vì đau đớn phải kêu cầu đến sự trợ giúp của Người, Người đã hiện diện như tôi có thể giơ tay ra chạm vào, và đúng lúc ấy tôi cảm nhận được cái chạm nhẹ của Chúa Giêsu. Thật là tuyệt vời, bạn ạ! Vậy mà, lại còn có niềm vui trọn vẹn hơn ư? Hôm nay, Chúa Giêsu đã nói với tôi về niềm vui trọn vẹn, niềm vui tôi sẽ có được khi đến gần Chúa Cha, và qua danh Chúa Kitô mà cầu xin với Ngài, thì chắc chắn sẽ được nhậm lời. Ờ, sao lại không nhỉ? Tôi chẳng có tư cách gì để đi gặp Chúa Cha, nhưng nại đến danh Người Con thì tôi sẽ có thể đối diện với Chúa Cha, và chắc chắn Chúa Cha sẽ không chối từ những điều tốt đẹp mà tôi nài xin. Tôi tin Chúa Giêsu luôn muốn ban cho tôi những điều tốt đẹp, và hôm nay Người muốn tôi tiến gần đến Chúa Cha hơn để được cảm nếm một niềm vui trọn vẹn.

Lạy Cha! Đã bao năm con không dám đến gần Cha, vì cảm giác con người mình tội lỗi và thấp hèn, hôm nay Cha đã mạc khải cho con biết, tình Cha đối với con vượt mây ngàn sóng biển, Cha luôn muốn ban cho con những điều tốt đẹp nhất và Cha muốn con được hưởng nếm niềm vui trọn vẹn là được ở bên Cha.
Vâng, xin Cha cho con được hưởng nếm niềm vui trọn vẹn đó, niềm vui xuất phát từ nơi Cha, để tâm hồn con được biến cải trở nên tươi đẹp hơn, nhờ Đức Giê su Ki tô, Con chí ái của Cha, Cha nhé!

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

LỜI KHÍCH LỆ TRONG ĐÊM

‘Một đêm, Chúa bảo ông Phaolô trong một thị kiến : "Đừng sợ ! Cứ nói đi, đừng làm thinh, vì Thầy ở với anh ; không ai tra tay hại anh được, vì Thầy có một dân đông đảo trong thành này."’
(CVTĐ: 18, 9-10)

Nhìn lại quãng đời đi rao giảng Tin Mừng của thánh Phaolô Tông đồ, tôi thấy vị thánh này đã trải qua rất nhiều truân chuyên, và bị rất nhiều người chống đối. Song, ông vẫn nỗ lực đeo đuổi con đường mình đã chọn, kể từ sau biến cố ngã ngựa ở thành Đamát. Thánh Phaolô Tông đồ đã dựa vào đâu mà có thể vượt qua những trở ngại đó?
"Đừng sợ ! Cứ nói đi, đừng làm thinh, vì Thầy ở với anh ; không ai tra tay hại anh được, vì Thầy có một dân đông đảo trong thành này."
Thì ra, ông Phaolô đã được nghe những lời động viên khuyến khích của Chúa Giêsu! Chúa Giêsu đã âm thầm rong duổi theo bước chân truyền giáo của ông Phaolô, Chúa đã nói với ông những lời trấn an, qua những lần thị kiến trong đêm. Chúa đâu bỏ các Tông đồ của Người đơn thương độc mã trong công cuộc rao giảng Tin Mừng, công việc mà chính Người đã sai các ông đi!
Thế mà tôi đây, mỗi khi muốn làm gì đó theo lời Chúa dạy, tôi thường hay so đo tính toán, do dự và ngại ngần. Nào là sợ người ta chê cười, nào là sợ bị người ta lừa gạt, sợ gặp rắc rối phiền toái... sợ đủ thứ. Mà nếu có gặp những chuyện như thế xảy ra, thì cũng là vâng theo ý Chúa, tại sao tôi lại không can đảm hơn lên? Đọc lại đoạn Thánh thư trên đây, tôi cảm thấy không còn phải lo lắng và do dự nữa. Tôi tin rằng: Chúa đã đồng hành với thánh Phaolô Tông đồ trên những nẻo đường đi rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại năm xưa, thì nay Chúa cũng sẽ đồng hành với tôi vì tôi cũng là môn đệ của Chúa. Từ nay tôi sẽ quyết tâm làm những gì Chúa thôi thúc tôi làm; và, có Chúa đồng hành bên tôi, tôi sẽ mạnh dạn làm những điều mà trước đây tôi đã chẳng dám dấn thân vào...

Lạy Chúa Giêsu! Con chỉ mới vài lần bị người ta lừa gạt lòng tin, lừa gạt chút đỉnh tiền còm, vậy mà con đã chùn chân mỏi gối rồi! Hỏi làm sao con dám hy sinh cái gì to tát hơn cho Chúa? Chẳng phải con còn ích kỷ lắm sao? Con biết rằng Chúa vẫn rong duổi bên con tháng ngày, thế mà con đã không đặt trọn niềm tin vào Chúa, để rồi toan tính theo ý riêng mình, để rồi không đủ can đảm sống trọn vẹn niềm tin theo Chúa...
Xin Chúa hãy khỏa lấp tâm hồn con bằng những lời khích lệ trấn an của Chúa, để con có đủ quyết tâm sống và làm theo những gì Chúa đã truyền dạy cho con, Chúa nhé!

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

TÂM SỰ VỚI THẦY

“Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em.”
(Ga: 15, 16)

Vâng, thưa Thầy, con đã không chọn Thầy, mà chính là Thầy đã chọn con, và đã sai con đi vào cuộc đời này như một môn đệ của Thầy. Thầy muốn con sinh được hoa trái, những hoa trái sẽ tồn tại với thời gian, những hoa trái sẽ mang lại sự tốt tươi cho cuộc đời.
Nhưng! Thầy ơi, Thầy cũng biết hoa trái của con như thế nào rồi, nó chưa phải là những gì Thầy mong muốn, nó èo uột và ít ỏi làm sao! Con nhớ lại những lúc mình có thái độ tự mãn với những gì đã làm được, đó là những khoảng thời gian con say sưa với “cái tôi” của chính mình, để rồi hoa trái của con gần như bị thui chột và héo quắt đi, Thầy ạ!
Rồi cũng đã bao lần, Thầy cầm lấy tay con, dắt con ra khỏi vũng lầy u tối đó. Thầy đã vì thương mà cho con niềm tin và sức mạnh, để con có thể chỗi dậy bước tiếp những bước đi của đời mình. Vậy nhưng, cũng đã bao lần con muốn lẩn tránh sự chọn lựa của Thầy, vì cảm thấy theo Thầy thì mình phải từ bỏ nhiều thứ quá! Cũng vì sự lần lữa ấy mà con bao phen rơi vào tình trạng sống ích kỷ thiếu quan tâm đối với người chung quanh, con đã ngó lơ trước những nỗi đau nỗi khổ của biết bao người anh em đồng loại. Nỗi đau nỗi khổ đó chính con đã từng phải trải qua trong những năm tháng xưa cũ, và đã được Thiên Chúa thương ban cho rất nhiều đặc ân ngay chính trong hoàn cảnh khổ đau đó, để rồi ngày hôm nay được sống trong hạnh phúc, con lại quên đi những người anh em bất hạnh của mình. Con thật là ích kỷ và đáng tội trước mặt Chúa Cha, tuy Vậy Thầy vẫn chẳng thất vọng về con, vì hôm nay Thầy vẫn tiếp tục nói với con:
“Con ơi! Không phải con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn con, và Thầy muốn con ra đi sinh nhiều hoa trái...”
Thầy ơi! Thầy vẫn hy vọng ở con ư? Vậy thì, xin Thầy hãy ban cho con lòng quyết tâm từ bỏ, từ bỏ hẳn “cái tôi” của con, để con một lòng một dạ ra đi sinh hoa trái cho Thầy, Thầy nhé!

Lạy Cha chúng con ở trên trời! Vì danh Đức Giêsu Kitô, Đấng đã được Cha sai đến để cứu chuộc chúng con, xin Cha ban cho chúng con lòng tin-cậy-mến vững vàng giữa cuộc sống trần gian ngập đầy bất trắc này. Con đặc biệt xin Cha thương đến những người trót sa vào con đường ma túy, những trẻ em lang thang hè phố, những bệnh nhân SIDA đang chìm ngập trong đau đớn, xin cho họ có được sự quan tâm chăm sóc của những bàn tay nhân ái, để họ cảm thấy được tình Cha đang đến với họ mà hồi tâm trở về cùng Cha.
Cha ơi, con vững tin rằng, vì danh Đức Giêsu Kitô, Cha sẽ nhận lời con. Amen!

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

ĐÓN NHẬN SỰ THẬT

“Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến.”
(Ga: 16, 13)
Mười năm trở lại đây, khi gặp những chuyện nan giải, hoặc phải quyết định một vấn đề quan trọng, tôi thường cầu xin sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, vị Chúa mà như trong đoạn Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu gọi là Thần Khí sự thật. Sau khi đã cầu nguyện và tự nhủ với lòng “mình sẽ trao phó mọi sự cho Người, mình sẽ để cho sự việc cuốn mình đi theo ý Chúa”, kết quả của sự việc xảy ra có như ý tôi mong muốn hay không, tôi vẫn tin rằng mọi sự đều bởi thiên ý. Khi xác tín điều đó, cho dù sự việc xảy ra đối với tôi có là chuyện đau thương mất mát, tôi vẫn cảm thấy tâm hồn mình thanh thản bình an, chứ không rơi vào tình trạng bồn chồn quay quắt như trước kia tôi đã không đặt trọn niềm cậy trông vào Chúa.
Người ta thường nói: “Sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật”. Vâng, sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật, vì vậy mà khi tôi biết buông sả, biết gạt bỏ mọi lo toan tính toán theo kiểu “con cái thế gian”, tôi biết mình đang bước đi trên con đường của sự thật, bởi tôi đã giao phó đời tôi cho Thần Khí sự thật.
Năm 2001, tôi phải nằm bệnh viện, lúc đó tôi không thể tự nhấc cái đầu để có thể ngồi dậy. Tôi bị ói liên tục, mỗi lần ói, mẹ tôi phải nâng đầu tôi dậy, khi ngồi dậy được rồi thì tôi phải tụt nhanh xuống khỏi giường rồi ngồi bệt xuống một cái ghế thấp và dựa lưng vào thành giường mãi một lúc sau mới ngồi im được. Vì mỗi lần thay đổi vị trí của cái đầu, mọi thứ chung quanh tôi quay cuồng và lộn nhào như đang có động đất xảy ra vậy, đầu thì đau buốt trong khi cái bao tử cứ buộc tôi phải ói mửa. Đã vậy, ở nhà lại có chuyện rắc rối, đứa em đến thăm bệnh kể cho tôi nghe, tôi nghe xong thì bộ não tôi bắt đầu suy nghĩ. Khi tôi muốn nói ra những điều cần phải nói thì bỗng thấy đau nhói trong đầu, những sợi dây thần kinh tưởng chừng như sắp đứt, cơn đau càng lúc càng tăng, tôi nghĩ: “Chắc là dây thần kinh mình sắp đứt rồi”, tôi không sao mở miệng kêu cứu, chỉ còn biết nhắm nghiền hai mắt lại, cố gạt hết mọi suy nghĩ khỏi đầu để làm dịu thần kinh... Phải hơn nửa giờ sau tôi mới có thể nói chuyện trở lại, tôi yêu cầu mọi người để cho tôi được yên tịnh. Kể từ sau cơn đau dữ dội và nguy hiểm đó, tôi quyết định phải buông sả hết mọi sự, và tôi tự trách mình sao quá đa đoan... Nhưng, buông sả hết mọi thứ đâu phải là chuyện dễ? Đối với tôi, nó trở nên dễ dàng khi tôi biết tín thác mọi sự vào Chúa, nếu không thì có lẽ tôi đã bị “tai biến” nhiều lần vì quá “stress”. Hôm nay nhớ lại cơn đau ấy, tôi hiểu vì sao càng ngày càng có nhiều người mắc bệnh dẫn đến những cơn tai biến. Xã hội bây giờ nhiễu nhương, cuộc sống dường như diễn ra với một tốc độ chóng mặt, khiến con người ta cứ bị hút theo nó. Những sự dữ xảy ra quá nhiều ở chung quanh khiến người ta không khỏi lo âu căng thẳng, và vì vậy mà dẫn đến những chứng bệnh như “tai biến”. Quả thật, nếu tôi không dựa vào Chúa, nếu tôi không trao phó hết mọi sự cho Thần Khí của Ngài, thì có lẽ giờ đây tôi cũng nằm trên giường của một bệnh nhân sống đời sống thực vật mà thôi!

Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết mở lòng trí để đón nhận Thần Khí sự thật, và xin cho con luôn sống theo những hướng dẫn của Người, để con luôn được bước đi trong sự thật, Chúa nhé!

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

KHOẢNG TRỐNG CHO NGÀI

“Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em ; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em.”
(Ga, 16,7)

Một cuộc ra đi, một sự mất mát nào đó thường khiến người ta phải đau lòng, rơi lệ. Thế nhưng, chính những cuộc ra đi và những sự mất mát lại khiến cho cả kẻ ở lẫn người đi phải nặng lòng suy nghĩ, và đôi khi còn làm cho người ta thay đổi hoàn toàn lối sống của mình. Một người thân qua đời, một cuộc chia tay vĩnh viễn làm cho con người ta đau đớn, tuy vậy, nó cũng để trong lòng kẻ ở lại một ích lợi nhất định nào đó. Một người mẹ cặm cụi hy sinh cho con trai mình, chạy theo lo lắng cho nó đủ chuyện... thằng con trai đã quá quen với những gì mẹ nó dành cho nó, nên nó chẳng biết trân trọng, cứ ỳ ra để mặc mẹ lo, còn mình thì... khi không còn sự chăm sóc của người mẹ ở bên cạnh nữa, nó mới cảm thấy cần mẹ, mong được mẹ bảo ban... Ngày xưa, Chúa Giêsu đã miệt mài rao giảng trong dân Do thái, vậy nhưng, không phải ai cũng tin nghe theo Người, cho đến ngày thời hạn của Người đã mãn, Người phải về trời, cũng vẫn còn biết bao con dân Do thái chưa chịu tin Người là Đấng Kitô Con Thiên Chúa... Mặc dù trong lòng khắc khoải vì đàn chiên không ai chăn dắt, Người vẫn phải ra đi. Người về ngự bên hữu Chúa Cha, để cùng với Chúa Cha hiển trị trên trời. Và, lúc đó, Chúa Giêsu đã để lại một khoảng trống rất lớn, khiến cho các môn đệ của Người bắt đầu cảm thấy cần biết bao sự chăm sóc của Thầy mình. Khi nỗi lòng khát khao càng lớn, người môn đệ càng nhận ra sự hiện diện của Đấng Bảo Trợ, Đấng mà Chúa giêsu đã hứa sẽ sai đến với họ. Và như chúng ta đã đọc trong các bài Thánh thư, các môn đệ ngày càng trở nên mạnh dạn hơn trên bước đường đi loan báo Tin Mừng của Chúa, đó chính là sức mạnh phát xuất từ Đấng Bảo Trợ, một sức mạnh mà ngay cả sự khốn khổ của tù đày, lẫn những đe dọa của gươm giáo cũng không khuất phục được các ngài.
Bạn và tôi đã khát khao đến mức nào, mong đợi đến chừng nào sự hiện diện của Đấng Bảo Trợ? Chúng ta có chú tâm dành một khoảng trống cho Ngài hay không?

Lạy Chúa Giêsu! Chúa đã từng hứa sẽ sai Đấng Bảo Trợ đến với chúng con, xin Chúa hãy ban cho chúng con một lòng khát khao sốt mến, để chúng con luôn mở lòng mình đón nhận sự hiện diện của Đấng ấy trong tâm lòng chúng con. Xin cho chúng con luôn biết chấp nhận những cuộc ra đi, những sự mất mát, để chúng con luôn được đổi mới trong sự chăm sóc của Đấng Bảo Trợ mà Chúa đã gởi đến cho chúng con. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

NẮM LẤY CƠ HỘI

“Có một bà tên là Lyđia, quê ở Thyatira, chuyên buôn bán vải điều. Bà là người tôn thờ Thiên Chúa ; bà nghe, và Chúa mở lòng cho bà để bà chú ý đến những lời ông Phaolô nói. Sau khi bà và cả nhà đã chịu phép rửa, bà mời chúng tôi : "Các ông đã coi tôi là một tín hữu Chúa, thì xin các ông đến ở nhà tôi." Và bà ép chúng tôi phải nhận lời.”
(CVTĐ: 16, 14-15)

Trước khia, mỗi khi nghe đoạn Kinh Thánh, Chúa nói “anh em hãy đi loan báo Tin Mừng cho khắp muôn dân...”, tôi cứ nghĩ là Chúa nói với các linh mục tu sĩ, chứ mình biết gì mà đi rao giảng cho ai! Sau này, nghe các cha giảng tôi hiểu mình có nhiều cách để loan báo Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người. Đặc biệt, đọc đoạn thánh thư trên đây, tôi đã nhìn ra một phương cách gián tiếp để góp phần vào công cuộc loan báo Tin Mừng, đó là cách thức của bà Libia. Bà Libia không phải là một tu sĩ, bà sau khi chịu phép rửa trở nên con cái Chúa, bà liền mời các tông đồ đến ở nhà bà, một cách khẩn thiết, tôi hiểu bà muốn góp công vào việc rao giảng của các vị ấy. Phần tôi, tôi tự biết mình hèn kém chẳng có tài năng cũng chẳng có của cải gì, để mà đóng góp như bà Libia. Tuy nhiên, tôi vẫn còn một phương cách , đó là việc tôi có thể cầu nguyện cho các linh mục, các tu sĩ, để các ngài có được sự hỗ trợ từ phía sau. Tôi nghĩ, Chúa Giê su sai các môn đệ của Người đi rao giảng Tin Mừng, tất nhiên, Chúa sẽ phù giúp các ngài, đâu cần phải tôi cầu xin Chúa mới ban ơn giúp sức cho các ngài. Nhưng, qua những lời cầu nguyện của tôi, Chúa sẽ đổ nhiều ơn xuống trên các ngài, vì Chúa muốn cho tôi có cơ hội thực hiện tốt bổn phận của một người tín hữu, bạn ạ!
Hôm nay, đọc kỹ đoạn thánh thư trên đây, tôi tự hỏi lòng: Mình thật sự đã cầu nguyện cho công cuộc loan báo Tin Mừng của Chúa đến muôn dân một cách tích cực hay chưa? Và tôi xét thấy mình chưa đổ hết tâm trí vào việc cầu nguyện ấy. Tôi tự trách mình, Chúa đã cho tôi cơ hội mà tôi lại không biết nắm lấy một cách hân hoan, thử hỏi làm sao Chúa đáp lời?

Lạy Chúa Giêsu! Con lúc nào cũng viện cớ này cớ nọ để biện minh cho con người tồi tệ của mình, con vẫn chưa là đứa con hiếu thảo của Cha trên trời, khi con hãy còn thiếu tích cực trong những giây phút cầu nguyện. Xin Chúa hãy đốt lên trong con một ngọn lửa nhiệt thành, để con luôn sốt sắng trong những khi con làm những công việc góp phần vào công cuộc loan báo Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người. Xin cho con luôn thực hiện những việc ấy trong ý thức làm sáng danh Chúa, chứ không phải để tôn vinh cá nhân con, ngõ hầu Nước Chúa mau trị đến giữa cuộc đời này. Amen!