“Khi trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giêsu. Người nói với các ông : "Này các chú, không có gì ăn ư ?" Các ông trả lời : "Thưa không." Người bảo các ông : "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.
(Ga: 21, 4-6)
Tôi vững tin rằng Chúa Giêsu đã Phục sinh và luôn hiện diện trong cuộc sống của tôi. Tôi cảm thấy mình thật diễm phúc, vì Chúa đã ban cho tôi có được niềm tin quý báu đó, cho dù tôi không được tận mắt nhìn thấy Người như các thánh Tông đồ ngày xưa. Các ngài đã từng sống với Người, đã từng cùng ăn cùng uống với Người, rong ruổi suốt mấy năm trường cùng với Người trên con đường đi loan báo Tin Mừng cho con dân Do thái. Vậy nhưng, vào buổi sáng sớm hôm đó, các ngài cũng đâu có dễ nhận ra Chúa Giêsu, lúc Người hiện ra trên bờ biển, hướng dẫn cho các ngài trong việc thả lưới.
Phần mình, tôi nói mình đã nhận ra sự hiện diện của Chúa phục sinh trong cuộc đời mình; tuy nhiên, không phải lúc nào tôi cũng có được diễm phúc to lớn ấy! Đôi khi, trong những sự kiện đời thường, tôi đã quên hẳn sự hiện diện của Chúa, để rồi có lắm phen cảm thấy mình hoang mang mất phương hướng... Có những lúc tôi đã làm công việc của mình với đầy cố gắng, nhưng chẳng thu lượm được kết quả gì! Ngược lại, khi tôi dâng lên cho Chúa công việc tôi đương làm, phó mặc mọi sự cho Người tùy nghi định liệu, gặp những khó khăn trở ngại tôi không bực tức mà buông xuôi mọi sự để cho Người bẻ lái đường đi của mình, thì cuối cùng tôi lại nhận được kết quả tốt đẹp hơn hẳn những gì lúc khởi đầu tôi đã mong đợi.
Lời Chúa hôm nay chỉ ra cho tôi thấy rằng, lắng nghe và làm theo Lời Chúa dạy bảo thì thể nào công việc của mình cũng thu được kết quả tốt đẹp; thậm chí, hiệu quả của công việc còn lớn lao hơn những gì con người có thể trông mong. Thật vậy, tôi đã từng trải qua nhiều việc làm tuy nhỏ bé mà sao hiệu quả của những công việc ấy thật là đáng ngạc nhiên, cứ như thể mấy Tông đồ trong đoạn Tin Mừng hôm nay đã được thấy.
Lạy Chúa Giêsu! Trên bãi biển năm xưa, Các thánh Tông đồ đã nhất mực làm theo Lời Chúa hướng dẫn, vì vậy các ngài đã trở nên những ngư phủ đi lưới người, các ngài đã đem về cho Chúa biết bao linh hồn! Các ngài đã mạnh dạn đi rao giảng tin Mừng về Chúa Phục sinh, và đã mạnh dạn đương đầu với những khó khăn thử thách trong thời kỳ Giáo Hội sơ khai thuở ấy, xin cho con luôn biết lắng nghe và làm theo Lời Chúa một cách sốt sắng, để con có thể trở nên một nhân chứng đức tin, trở nên một tông đồ của Chúa như lòng Chúa ước mong, Chúa nhé!
Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015
LỜI CHỨNG CỦA THÁNH PHÊRÔ TÔNG ĐỒ
"Thưa đồng bào Ítraen, sao lại ngạc nhiên về điều đó, sao lại nhìn chúng tôi chằm chằm, như thể chúng tôi đã làm cho người này đi lại được, nhờ quyền năng riêng hay lòng đạo đức của chúng tôi ? Thiên Chúa của các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp, Thiên Chúa của cha ông chúng ta, đã tôn vinh Tôi Trung của Người là Đức Giêsu, Đấng mà chính anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt quan Philatô, dù quan ấy xét là phải tha.”
(Công vụ Tông đồ: 3, 12-13)
Những lời trên đây được trích dẫn từ lời chứng của thánh Phê rô, ngài đã thẳng thừng tuyên bố trước mặt toàn dân, để khẳng định cho dân chúng biết rằng phép lạ vừa xảy ra trước mắt họ là bởi danh Chúa Giêsu Kitô, không phải bởi bàn tay con người. Qua lời chứng này, thánh Phêrô khẳng định rằng, phép lạ làm cho người què đi lại mà mọi người đang nhìn thấy, đó là để tôn vinh Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết và đã phục sinh.
Vâng, ít ngày trước đó, các Tông đồ cũng đã bỏ chạy tan tác, chẳng dám nhận Thầy mình chỉ vì sợ bị liên lụy với Thầy, đương khi ông Thầy bị người ta tra khảo! Giờ đây, thánh Phêrô đang mang trong mình sức sống của Đức Kitô phục sinh, ngài không những mạnh dạn làm chứng cho sự sống lại của Đức Kitô, mà còn tiên quyết rằng Thiên Chúa đã thực hiện phép lạ đó là để tôn vinh danh Con Người. Thật vậy, sức sống của Đức Kitô phục sinh đã thể hiện nơi thánh Phêrô Tông đồ một cách cụ thể, khi vị thánh này có thể khiến cho một người què đi lại được. Sức sống của Đức Kitô phục sinh đã biến đổi thánh Phêrô, từ một con người nhút nhát sợ sệt trong những giờ phút cuối của Chúa Giêsu ở dinh Cai pha nay trở thành một con người mạnh mẽ. Sức sống đó cũng biến đổi thánh Phêrô tận căn rễ, khi ngài thật sự nhận ra quyền năng của Đức Giêsu qua phép lạ vừa được thực hiện. Với bản tính tự nhiên của con người, khi người ta làm được một việc đạt kết quả tốt, người ta thường hồ hởi cho đó là do tài năng và sức mạnh của mình; thế nhưng, thánh Phêrô đã thoát ra khỏi bản tính tự nhiên ấy, ngài đã thực sự vui mừng, vì ngài biết rõ hơn ai hết phép lạ đó đã được thực hiện sau khi ngài nhân danh Đức Kitô, Đấng mà ngài tin rằng đã trỗi dậy từ cõi chết.
Những lời chứng của thánh Phêrô khiến cho tôi phải suy nghĩ, tôi nhận thấy mình chưa thực sự làm chứng nhân cho Chúa giữa cuộc đời, khi mà tôi còn mang trong mình “cái tôi” vĩ đại, khi tôi còn chưa hoàn toàn quy hướng mọi sự mọi việc làm của mình về Thiên Chúa.
Lạy Chúa! Chúa đã ban cho con sự sống phục sinh của Chúa, xin Chúa hãy biến đổi con tận căn tận rễ, để con có thể toàn tâm toàn ý trở nên một chứng nhân cho Chúa giữa đời thường. Xin cho con luôn biết làm cho sức sống của Chúa phục sinh được lan tỏa trong môi trường con đang sống, để đời con bớt đi những sân si và để hồn con luôn quy hướng về Chúa. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Công vụ Tông đồ: 3, 12-13)
Những lời trên đây được trích dẫn từ lời chứng của thánh Phê rô, ngài đã thẳng thừng tuyên bố trước mặt toàn dân, để khẳng định cho dân chúng biết rằng phép lạ vừa xảy ra trước mắt họ là bởi danh Chúa Giêsu Kitô, không phải bởi bàn tay con người. Qua lời chứng này, thánh Phêrô khẳng định rằng, phép lạ làm cho người què đi lại mà mọi người đang nhìn thấy, đó là để tôn vinh Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết và đã phục sinh.
Vâng, ít ngày trước đó, các Tông đồ cũng đã bỏ chạy tan tác, chẳng dám nhận Thầy mình chỉ vì sợ bị liên lụy với Thầy, đương khi ông Thầy bị người ta tra khảo! Giờ đây, thánh Phêrô đang mang trong mình sức sống của Đức Kitô phục sinh, ngài không những mạnh dạn làm chứng cho sự sống lại của Đức Kitô, mà còn tiên quyết rằng Thiên Chúa đã thực hiện phép lạ đó là để tôn vinh danh Con Người. Thật vậy, sức sống của Đức Kitô phục sinh đã thể hiện nơi thánh Phêrô Tông đồ một cách cụ thể, khi vị thánh này có thể khiến cho một người què đi lại được. Sức sống của Đức Kitô phục sinh đã biến đổi thánh Phêrô, từ một con người nhút nhát sợ sệt trong những giờ phút cuối của Chúa Giêsu ở dinh Cai pha nay trở thành một con người mạnh mẽ. Sức sống đó cũng biến đổi thánh Phêrô tận căn rễ, khi ngài thật sự nhận ra quyền năng của Đức Giêsu qua phép lạ vừa được thực hiện. Với bản tính tự nhiên của con người, khi người ta làm được một việc đạt kết quả tốt, người ta thường hồ hởi cho đó là do tài năng và sức mạnh của mình; thế nhưng, thánh Phêrô đã thoát ra khỏi bản tính tự nhiên ấy, ngài đã thực sự vui mừng, vì ngài biết rõ hơn ai hết phép lạ đó đã được thực hiện sau khi ngài nhân danh Đức Kitô, Đấng mà ngài tin rằng đã trỗi dậy từ cõi chết.
Những lời chứng của thánh Phêrô khiến cho tôi phải suy nghĩ, tôi nhận thấy mình chưa thực sự làm chứng nhân cho Chúa giữa cuộc đời, khi mà tôi còn mang trong mình “cái tôi” vĩ đại, khi tôi còn chưa hoàn toàn quy hướng mọi sự mọi việc làm của mình về Thiên Chúa.
Lạy Chúa! Chúa đã ban cho con sự sống phục sinh của Chúa, xin Chúa hãy biến đổi con tận căn tận rễ, để con có thể toàn tâm toàn ý trở nên một chứng nhân cho Chúa giữa đời thường. Xin cho con luôn biết làm cho sức sống của Chúa phục sinh được lan tỏa trong môi trường con đang sống, để đời con bớt đi những sân si và để hồn con luôn quy hướng về Chúa. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015
CHIẾC BÁNH BẺ ĐÔI
“Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.”
(Lc: 24, 30-31)
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, tôi hình dung ra cảnh hai môn đệ Chúa Giêsu khăn gói trở về quê với tâm trạng buồn rầu đầy thất vọng... Bao nhiêu hy vọng họ đặt vào Thầy của mình, giờ đây đã tan thành mây khói, vì ông Thầy đã bị người ta đem ra hành hạ rồi đóng đinh cùng với bọn trộm cướp. Họ như bị một cái tát giáng vào mặt, còn gì để mà nấn ná ở lại Giêrusalem nữa chứ?
Nhưng Chúa Giêsu đã không để hai ông thất vọng lâu hơn. Người đã đến với hai ông và cùng đi với họ một quãng đường dài. Thế mà họ vẫn không nhận ra Thầy mình, cho đến khi cùng ngồi ăn tối với Người, họ mới nhận ra Người qua việc bẻ bánh.
“Bẻ bánh” là một hành động chia sẻ và yêu thương mà Chúa Giêsu đã làm và truyền cho các môn đệ phải làm, trước khi Người bước vào Cuộc Thương Khó. Hành động ấy đã trở thành một dấu hiệu nhận biết Chúa Kitô Phục Sinh. Tôi hiểu rằng Chúa Giêsu bảo tôi phải biết chia sẻ và yêu thương như Chúa, cụ thể qua việc “bẻ bánh”.
Tôi có thường xuyên làm việc “bẻ bánh” mà Chúa Giê-su đã dạy?
“Mỗi ngày, việc “bẻ bánh” vẫn được thực hiện trong Thánh lễ, tôi có siêng năng đến nhà thờ để được gặp Chúa qua việc lãnh nhận bí tích Thánh Thể hay không?
Ôi! Tôi thấy mình đã không thực sự tìm kiếm Chúa, để rồi mỗi khi rơi vào tâm trạng buồn phiền sầu não, đắng cay và thất vọng tôi mới tìm đến với Người.
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết tìm kiếm Chúa một cách tích cực, để cuộc đời con sẽ không còn phải thất vọng muộn phiền. Xin cho con biết “bẻ bánh” để chia sẻ và trao yêu thương như Chúa đã dạy. Amen!
Đường về E-mau
Hai người lữ khách
Nét mặt âu sầu
Về đâu, về đâu. . .
Một người đi sau
Tiến lên nhập bọn
Chuyện trò râm ran
Họ vui lên rồi. . .
Bảng lảng trời chiều
Ba người lữ khách
Đường dài chẳng mỏi
Chẳng muốn chia tay. . .
Trời đã xế chiều
Xin người ở lại
Ở giữa chúng tôi
Cùng ăn bữa tối. . .
Chiếc bánh bẻ đôi
Hai người lữ khách
Nhận ra Thầy mình
Bừng lên hy vọng. . .
***
Chúa ở nơi đâu
Ta mải đi tìm
Mà sao chẳng gặp
Lòng mãi băn khoăn. . .
Có lúc gặp người
Trên đường phố lạ
Ánh mắt van xin
Mà ta hững hờ. . .
Có lúc gặp người
Hình thù xấu xí
Ánh mắt quạnh hiu
Ta cười chế diễu. . .
Có lúc gặp người
Bàn tay lao động
Vất vả ngược xuôi
Ta có can gì. . .
Có lúc gặp người
Lỡ một chuyến xe
Xin tiền mua vé
Ta chỉ lắc đầu. . .
***
Chúa đã phục sinh
Mang niềm hy vọng
Cho khắp nhân gian
Tình tan trong bánh. . .
Tình tan trong bánh
Chiếc bánh bẻ đôi
Chia tình nhân ái
Chia cả buồn vui. . .
Giữa đời bươn bải
Ta sẽ gặp Người
Trong cùng tấm bánh
Chiếc bánh bẻ đôi. . .
Chiếc bánh bẻ đôi
Nhân đôi nụ cười
Nở hoa thiên lý
Giữa đời bươn bải. . .
Hạnh phúc đơn sơ
Long lanh từng hạt
Trên vòm cây thấp
Đợi ta hái về!
(Lc: 24, 30-31)
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, tôi hình dung ra cảnh hai môn đệ Chúa Giêsu khăn gói trở về quê với tâm trạng buồn rầu đầy thất vọng... Bao nhiêu hy vọng họ đặt vào Thầy của mình, giờ đây đã tan thành mây khói, vì ông Thầy đã bị người ta đem ra hành hạ rồi đóng đinh cùng với bọn trộm cướp. Họ như bị một cái tát giáng vào mặt, còn gì để mà nấn ná ở lại Giêrusalem nữa chứ?
Nhưng Chúa Giêsu đã không để hai ông thất vọng lâu hơn. Người đã đến với hai ông và cùng đi với họ một quãng đường dài. Thế mà họ vẫn không nhận ra Thầy mình, cho đến khi cùng ngồi ăn tối với Người, họ mới nhận ra Người qua việc bẻ bánh.
“Bẻ bánh” là một hành động chia sẻ và yêu thương mà Chúa Giêsu đã làm và truyền cho các môn đệ phải làm, trước khi Người bước vào Cuộc Thương Khó. Hành động ấy đã trở thành một dấu hiệu nhận biết Chúa Kitô Phục Sinh. Tôi hiểu rằng Chúa Giêsu bảo tôi phải biết chia sẻ và yêu thương như Chúa, cụ thể qua việc “bẻ bánh”.
Tôi có thường xuyên làm việc “bẻ bánh” mà Chúa Giê-su đã dạy?
“Mỗi ngày, việc “bẻ bánh” vẫn được thực hiện trong Thánh lễ, tôi có siêng năng đến nhà thờ để được gặp Chúa qua việc lãnh nhận bí tích Thánh Thể hay không?
Ôi! Tôi thấy mình đã không thực sự tìm kiếm Chúa, để rồi mỗi khi rơi vào tâm trạng buồn phiền sầu não, đắng cay và thất vọng tôi mới tìm đến với Người.
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết tìm kiếm Chúa một cách tích cực, để cuộc đời con sẽ không còn phải thất vọng muộn phiền. Xin cho con biết “bẻ bánh” để chia sẻ và trao yêu thương như Chúa đã dạy. Amen!
Đường về E-mau
Hai người lữ khách
Nét mặt âu sầu
Về đâu, về đâu. . .
Một người đi sau
Tiến lên nhập bọn
Chuyện trò râm ran
Họ vui lên rồi. . .
Bảng lảng trời chiều
Ba người lữ khách
Đường dài chẳng mỏi
Chẳng muốn chia tay. . .
Trời đã xế chiều
Xin người ở lại
Ở giữa chúng tôi
Cùng ăn bữa tối. . .
Chiếc bánh bẻ đôi
Hai người lữ khách
Nhận ra Thầy mình
Bừng lên hy vọng. . .
***
Chúa ở nơi đâu
Ta mải đi tìm
Mà sao chẳng gặp
Lòng mãi băn khoăn. . .
Có lúc gặp người
Trên đường phố lạ
Ánh mắt van xin
Mà ta hững hờ. . .
Có lúc gặp người
Hình thù xấu xí
Ánh mắt quạnh hiu
Ta cười chế diễu. . .
Có lúc gặp người
Bàn tay lao động
Vất vả ngược xuôi
Ta có can gì. . .
Có lúc gặp người
Lỡ một chuyến xe
Xin tiền mua vé
Ta chỉ lắc đầu. . .
***
Chúa đã phục sinh
Mang niềm hy vọng
Cho khắp nhân gian
Tình tan trong bánh. . .
Tình tan trong bánh
Chiếc bánh bẻ đôi
Chia tình nhân ái
Chia cả buồn vui. . .
Giữa đời bươn bải
Ta sẽ gặp Người
Trong cùng tấm bánh
Chiếc bánh bẻ đôi. . .
Chiếc bánh bẻ đôi
Nhân đôi nụ cười
Nở hoa thiên lý
Giữa đời bươn bải. . .
Hạnh phúc đơn sơ
Long lanh từng hạt
Trên vòm cây thấp
Đợi ta hái về!
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015
TÔI ĐÃ THẤY...
“Đức Giêsu gọi bà: ‘Maria!’. Bà quay lại và nói bằng tiếng Hípri: ‘Rápbuni!’ (nghĩa là: ‘Lạy Thầy!’) Đức Giêsu bảo: ‘Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên gặp Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy, và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em.’”
(Ga: 20, 16-17)
Tôi đã có lần chia sẻ với các bạn rằng tôi đã được phục sinh trong Đức Kitô; thật vậy, tôi cảm thấy mình có phần nào giống như bà Maria madalena xưa... Khác chăng là bà Madalena được nhìn thấy ngôi mộ trống, những giải khăn liệm xác Chúa Giêsu; chính mắt bà được nhìn thấy Chúa, và trực tiếp nói chuyện với Chúa... Còn tôi, tôi đã thấy những dấu hiệu của Chúa Giêsu Phục sinh qua con đường thập giá, tôi thấy mình được Chúa nâng đỡ trên những nẻo đường truân chuyên của đời mình. Chúa Giêsu Kitô vẫn sống, Người hoạt động xem ra có vẻ âm thầm nhưng mạnh mẽ, Người hiện diện bên tôi những khi tôi cầu cứu và ngay cả khi tôi chưa gọi tên Người. Ánh sáng của sự Phục sinh chiếu tỏa trong tôi làm cho tôi trở nên mạnh mẽ cho dù thể chất con người tôi thì mong manh bởi nhiều thứ bệnh tật. Chính nhờ ánh sáng của Chúa Kitô Phục sinh, tôi không còn mặc cảm tự ti vì mình chỉ là một người mù lòa nữa. Trải qua mấy lần bệnh tật suýt chết, tôi biết rằng Chúa luôn quan phòng cho tôi theo như thánh ý Cha trên trời.
Có thể nói, tôi đã được sống lại cùng với Đức Kitô Phục sinh, sau những tháng ngày tưởng chừng như đã chết. Tôi muốn nói về một cái chết của tâm hồn, những sự mất mát trong thế gian lúc ấy đã khiến cho tôi cảm thấy mình như chẳng còn sống... Thế rồi, khi tôi bắt đầu tin vào sự chiến thắng cái chết của Đức Kitô qua con đường thập giá, tôi đã thực sự trỗi dậy mà sống lại cùng với ánh sáng của Người. Hiện nay, tôi đang mang trong mình sức sống của Đức Kitô Phục Sinh, dù cho đường đời sẽ còn truân chuyên, tôi tin rằng mình luôn có Người ở kề bên. Và tôi không thể không làm thơ tán tụng Người!
Tôi đã thấy...
Chúa vì yêu đơn phương
Một mình với đau thương
Chết treo trên thập giá
Tỏ tình yêu khôn lường.
*
Ba ngày sau trỗi dậy
Rạng ngời như ánh dương
Đứng bên ngôi mộ trống
Chúa hiện ra tỏ tường
*
Con một đời phiêu bạt
Đường trần bao vấn vương
Lụy sầu chan trong mắt
Đầy vơi nỗi đoạn trường
*
Người đến từ sâu thẳm
Từ giữa những đau thương
Dầu đôi mi vẫn khép
Con thấy Chúa tỏ tường!
Lạy Cha! Xin cho chúng con luôn nhìn thấy ánh sáng Phục Sinh từ Đức Kitô, Đấng đã chết vì chúng con và đã sống lại, hưởng phúc trường sinh bên hữu Cha, ngõ hầu mỗi người trong chúng con có thể bước những bước vững chãi trên con đường thập giá của đời mình. Xin ban cho chúng con sức sống dồi dào của Đấng Phục Sinh, để mỗi ngày sống của chúng con là một ngày tiến đến gần nhan Cha hơn, Cha nhé!
(Ga: 20, 16-17)
Tôi đã có lần chia sẻ với các bạn rằng tôi đã được phục sinh trong Đức Kitô; thật vậy, tôi cảm thấy mình có phần nào giống như bà Maria madalena xưa... Khác chăng là bà Madalena được nhìn thấy ngôi mộ trống, những giải khăn liệm xác Chúa Giêsu; chính mắt bà được nhìn thấy Chúa, và trực tiếp nói chuyện với Chúa... Còn tôi, tôi đã thấy những dấu hiệu của Chúa Giêsu Phục sinh qua con đường thập giá, tôi thấy mình được Chúa nâng đỡ trên những nẻo đường truân chuyên của đời mình. Chúa Giêsu Kitô vẫn sống, Người hoạt động xem ra có vẻ âm thầm nhưng mạnh mẽ, Người hiện diện bên tôi những khi tôi cầu cứu và ngay cả khi tôi chưa gọi tên Người. Ánh sáng của sự Phục sinh chiếu tỏa trong tôi làm cho tôi trở nên mạnh mẽ cho dù thể chất con người tôi thì mong manh bởi nhiều thứ bệnh tật. Chính nhờ ánh sáng của Chúa Kitô Phục sinh, tôi không còn mặc cảm tự ti vì mình chỉ là một người mù lòa nữa. Trải qua mấy lần bệnh tật suýt chết, tôi biết rằng Chúa luôn quan phòng cho tôi theo như thánh ý Cha trên trời.
Có thể nói, tôi đã được sống lại cùng với Đức Kitô Phục sinh, sau những tháng ngày tưởng chừng như đã chết. Tôi muốn nói về một cái chết của tâm hồn, những sự mất mát trong thế gian lúc ấy đã khiến cho tôi cảm thấy mình như chẳng còn sống... Thế rồi, khi tôi bắt đầu tin vào sự chiến thắng cái chết của Đức Kitô qua con đường thập giá, tôi đã thực sự trỗi dậy mà sống lại cùng với ánh sáng của Người. Hiện nay, tôi đang mang trong mình sức sống của Đức Kitô Phục Sinh, dù cho đường đời sẽ còn truân chuyên, tôi tin rằng mình luôn có Người ở kề bên. Và tôi không thể không làm thơ tán tụng Người!
Tôi đã thấy...
Chúa vì yêu đơn phương
Một mình với đau thương
Chết treo trên thập giá
Tỏ tình yêu khôn lường.
*
Ba ngày sau trỗi dậy
Rạng ngời như ánh dương
Đứng bên ngôi mộ trống
Chúa hiện ra tỏ tường
*
Con một đời phiêu bạt
Đường trần bao vấn vương
Lụy sầu chan trong mắt
Đầy vơi nỗi đoạn trường
*
Người đến từ sâu thẳm
Từ giữa những đau thương
Dầu đôi mi vẫn khép
Con thấy Chúa tỏ tường!
Lạy Cha! Xin cho chúng con luôn nhìn thấy ánh sáng Phục Sinh từ Đức Kitô, Đấng đã chết vì chúng con và đã sống lại, hưởng phúc trường sinh bên hữu Cha, ngõ hầu mỗi người trong chúng con có thể bước những bước vững chãi trên con đường thập giá của đời mình. Xin ban cho chúng con sức sống dồi dào của Đấng Phục Sinh, để mỗi ngày sống của chúng con là một ngày tiến đến gần nhan Cha hơn, Cha nhé!
Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015
TÔI ĐI LOAN BÁO TIN VUI
‘Bấy giờ, Đức Giêsu nói với các bà: "Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Galilê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó."’
(Mt:28, 10)
Sau ba ngày trong huyệt mộ, Chúa Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết. Sự kiện đầu tiên chứng minh cho việc đó, là sự kiện Chúa Giêsu đã xuất hiện trước các phụ nữ, Người đã yêu cầu họ đi báo tin cho các môn đệ của Người. Vâng, đây là một tin vui, một tin vui cực kỳ quan trọng, nó mở ra cho nhân loại một niềm hy vọng hân hoan về một cuộc sống trường sinh vĩnh cửu. Vậy, tôi đã thực thụ làm theo lời Chúa Giêsu yêu cầu hay chưa? Tôi có tích cực đi loan báo tin vui về Chúa Phục sinh cho những người sống chung quanh mình hay chưa?
Tất nhiên, để có thể tích cực đi loan báo tin vui về việc Chúa Giêsu Phục Sinh, trước hết, bạn và tôi phải có được sự cảm nhận một cách hân hoan về việc Chúa đã Phục Sinh giữa đời thường của mình, có phải thế không? Riêng tôi, tôi thật sự hạnh phúc vì mình đã cảm nghiệm được sự sống của Chúa Giêsu Kitô Phục sinh trong những năm tháng gần đây của đời mình. Vì thế, ngay khi được hỏi ý kiến rằng, nên chọn ngày nào để Huynh đoàn Khuyết tật Kitô đi thăm mái ấm Tình Cha ở Củ Chi, một ngày trong Tuần Thánh hay là ngày Chúa nhật Phục Sinh, tôi đã chọn ngày lễ Chúa Phục sinh mà không một chút do dự.
Sáng ngày 5/4/2014, ngày lễ Chúa Phục sinh, tôi cùng hơn 30 anh chị em trong Huynh đoàn Khuyết tật Kitô Vua trực chỉ về hướng Củ Chi, nơi có mái ấm Tình Cha và mái ấm tình thương Têrêsa Cancútta của cha Phêrô Trần Trọng Mỹ. Cùng đi với chúng tôi còn có một số thân hữu của nhóm anh em cựu học sinh Don Bosco và khoảng 30 em sinh viên nhóm Nhịp bước Đa minh, gồm 3 chiếc xe đa-su, 2 xe ba bánh và cả một đoàn xe honda giòn giã lên đường. Khi chúng tôi đã tụ tập vào hết trong sân nhà, không khí ở đây trở nên như một lễ hội. Cha Mỹ xúc động nói: “Anh chị em khuyết tật có đàn, có loa có nhạc, nhà Sida của cha chỉ có xi măng... Cha không biết nói gì... các anh chị đã mang đến cho mái ấm của Cha tình thương, tình thương của Chúa Kitô đã gắn kết chúng ta với nhau, dù giữa chúng ta có rất nhiều khác biệt!” Phải, tôi cảm nhận được đó như một điều kỳ diệu của Chúa Phục sinh, vì quanh tôi lúc ấy là tiếng nói cười của những em bé mồ côi, những người đang cai nghiện ma túy, những người nhiễm HIV, những bạn sinh viên trẻ khỏe và những anh chị em khuyết tật của tôi. Cha Mỹ nói, chưa bao giờ mái ấm của Cha có được một sự tụ hội đông vui đến thế. Sau những giây phút làm quen ban đầu, chúng tôi chuẩn bị dâng Thánh lễ ngay tại sân của mái ấm, vì trong nhà quá chật hẹp không đủ chỗ cho bằng ấy người. Tuy vậy, việc chuẩn bị trước Thánh lễ đã không kém phần chu đáo, có cả bục để đọc sách thánh và nó được phủ khăn một cách trang trọng. Thánh lễ hôm nay có thêm phần nghi thức rửa tội cho 4 em bé trong mái ấm, tôi nghĩ: Chúa thật là yêu thương bốn em nhỏ mồ côi này, nên Người đã đưa chúng tôi đến đây để chung vui với Người, trong ngày các em gia nhập vào đoàn chiên con của Người. Và thật thế, có lẽ tất cả những vị khách có mặt hôm nay tại mái ấm đều cảm thấy xúc động trong lòng khi chứng kiến những nghi thức rửa tội cho các em. Mặc dù đang trong Thánh lễ, cha Mỹ đã xin phép cộng đoàn để được giới thiệu về hoàn cảnh ra đời của các em. Thật là đơn sơ và tự nhiên, ngài nói về từng em một, và thật không khỏi xúc động, mọi người đã ồ lên kinh ngạc khi nghe biết một em trong số đó đã được lọt lòng mẹ ngay trong bồn cầu tại nhà vệ sinh của mái ấm. Mái ấm trong một điều kiện sinh hoạt rất chật hẹp, nơi đây nuôi dưỡng những bà bầu nhiễm HIV hoặc có dính líu đến ma túy, nhưng sự sống ở đây mãnh liệt đến nỗi những cảnh sanh nở diễn ra một cách đến là tự nhiên. Em bé được sinh ra trong bồn cầu, người mẹ trẻ hoảng hốt, những người trong mái ấm chạy vào còn đang bối rối vì máu me và chùm nhau quấn quanh em bé, họ chưa biết phải làm sao... cuối cùng, một chàng thanh niên, một người nhiễm HIV rất nặng, đã xông vào vớt em bé ra, rồi cũng chính những người trong nhà góp tay vào việc cắt rốn, đưa cả hai mẹ con vô bệnh viện Củ Chi...
Thánh lễ kết thúc với câu nói đầy xúc động của Cha Mỹ:
-Các anh chị đã là những người đi loan báo tin vui Chúa Kitô Phục sinh, khi các anh chị đến đây thăm mái ấm của cha. Tất cả, những nghĩa cử thăm viếng và sự chia sẻ tinh thần cũng như của ăn vật chất, các anh chị là những người khuyết tật đi lại khó khăn mà đã không quản ngại đường xa, đến đây thăm mái ấm; trong khi, những người ở mái ấm của Cha có đôi mắt sáng, có tay chân lành lặn lại chưa thể đi thăm các anh chị được, điều này đã nói lên sự kỳ diệu của tình yêu Thiên Chúa. Sự thăm viếng và chia sẻ của tất cả mọi người hôm nay đã mang lại cho cha một sức mạnh thiêng liêng to lớn, để Cha có thể tiếp tục công việc của mình, cũng như các bệnh nhân ở đây cảm thấy mình được thương yêu và quan tâm như thế nào!
Thánh lễ xong, chúng tôi ăn trưa với nhau một cách ấm cúng. Bữa ăn này do các bạn sinh viên Nhịp bước Đa minh chuẩn bị mọi thứ, và họ đã phục vụ bữa ăn một cách hết sức nhiệt tình. Chúng tôi vừa ăn, vừa ca hát cho nhau nghe. Ca sĩ trong buổi hội ngộ hôm nay gồm đủ mọi thành phần, già trẻ lớn bé có, người mù của Huynh đoàn Kitô thì chơi đàn và hát, mấy bạn sinh viên Nhịp bước đa minh thì có tiết mục múa, bên mái ấm thì có từ các em bé sơ sinh được bế trên tay cho đến cả cha Mỹ cũng tham gia... Trước khi tiếng đàn nổi lên, tôi nghe tiếng cô gái trẻ ở mái ấm rụt dè nói “cây nhà lá vườn”... Vâng, thì tất cả các tiết mục của chúng tôi đều là “cây nhà lá vườn”, chứ có ai là “cây kiểng” đâu!
Dùng dằng, rồi mọi người cũng phải chia tay nhau, chúng tôi rời khỏi mái ấm trong bầu không khí ngột ngạt của nắng chiều, nhưng trong lòng ai nấy có lẽ đều phơi phới niềm hy vọng. Tôi hy vọng Chúa Kitô Phục Sinh sẽ làm những điều còn kỳ diệu hơn nữa cho những em bé và những bệnh nhân HIV ở đây. Tôi đã đi khá xa khỏi cánh cổng của mái ấm mà vẫn còn nghe tiếng gọi với theo chào tạm biệt. Tôi thầm cầu xin Chúa cho những bệnh nhân HIV, cho những người đang cai nghiện và những đứa trẻ mồ côi trong mái ấm luôn cảm nhận được tình yêu của Chúa qua những bàn tay chăm sóc họ, và tôi cũng cầu xin Chúa ban cho họ một sức sống hồi sinh, để họ cũng được phục sinh trong Chúa Kitô như tôi đã được ơn ấy từ bấy lâu nay vậy. Amen!
(Mt:28, 10)
Sau ba ngày trong huyệt mộ, Chúa Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết. Sự kiện đầu tiên chứng minh cho việc đó, là sự kiện Chúa Giêsu đã xuất hiện trước các phụ nữ, Người đã yêu cầu họ đi báo tin cho các môn đệ của Người. Vâng, đây là một tin vui, một tin vui cực kỳ quan trọng, nó mở ra cho nhân loại một niềm hy vọng hân hoan về một cuộc sống trường sinh vĩnh cửu. Vậy, tôi đã thực thụ làm theo lời Chúa Giêsu yêu cầu hay chưa? Tôi có tích cực đi loan báo tin vui về Chúa Phục sinh cho những người sống chung quanh mình hay chưa?
Tất nhiên, để có thể tích cực đi loan báo tin vui về việc Chúa Giêsu Phục Sinh, trước hết, bạn và tôi phải có được sự cảm nhận một cách hân hoan về việc Chúa đã Phục Sinh giữa đời thường của mình, có phải thế không? Riêng tôi, tôi thật sự hạnh phúc vì mình đã cảm nghiệm được sự sống của Chúa Giêsu Kitô Phục sinh trong những năm tháng gần đây của đời mình. Vì thế, ngay khi được hỏi ý kiến rằng, nên chọn ngày nào để Huynh đoàn Khuyết tật Kitô đi thăm mái ấm Tình Cha ở Củ Chi, một ngày trong Tuần Thánh hay là ngày Chúa nhật Phục Sinh, tôi đã chọn ngày lễ Chúa Phục sinh mà không một chút do dự.
Sáng ngày 5/4/2014, ngày lễ Chúa Phục sinh, tôi cùng hơn 30 anh chị em trong Huynh đoàn Khuyết tật Kitô Vua trực chỉ về hướng Củ Chi, nơi có mái ấm Tình Cha và mái ấm tình thương Têrêsa Cancútta của cha Phêrô Trần Trọng Mỹ. Cùng đi với chúng tôi còn có một số thân hữu của nhóm anh em cựu học sinh Don Bosco và khoảng 30 em sinh viên nhóm Nhịp bước Đa minh, gồm 3 chiếc xe đa-su, 2 xe ba bánh và cả một đoàn xe honda giòn giã lên đường. Khi chúng tôi đã tụ tập vào hết trong sân nhà, không khí ở đây trở nên như một lễ hội. Cha Mỹ xúc động nói: “Anh chị em khuyết tật có đàn, có loa có nhạc, nhà Sida của cha chỉ có xi măng... Cha không biết nói gì... các anh chị đã mang đến cho mái ấm của Cha tình thương, tình thương của Chúa Kitô đã gắn kết chúng ta với nhau, dù giữa chúng ta có rất nhiều khác biệt!” Phải, tôi cảm nhận được đó như một điều kỳ diệu của Chúa Phục sinh, vì quanh tôi lúc ấy là tiếng nói cười của những em bé mồ côi, những người đang cai nghiện ma túy, những người nhiễm HIV, những bạn sinh viên trẻ khỏe và những anh chị em khuyết tật của tôi. Cha Mỹ nói, chưa bao giờ mái ấm của Cha có được một sự tụ hội đông vui đến thế. Sau những giây phút làm quen ban đầu, chúng tôi chuẩn bị dâng Thánh lễ ngay tại sân của mái ấm, vì trong nhà quá chật hẹp không đủ chỗ cho bằng ấy người. Tuy vậy, việc chuẩn bị trước Thánh lễ đã không kém phần chu đáo, có cả bục để đọc sách thánh và nó được phủ khăn một cách trang trọng. Thánh lễ hôm nay có thêm phần nghi thức rửa tội cho 4 em bé trong mái ấm, tôi nghĩ: Chúa thật là yêu thương bốn em nhỏ mồ côi này, nên Người đã đưa chúng tôi đến đây để chung vui với Người, trong ngày các em gia nhập vào đoàn chiên con của Người. Và thật thế, có lẽ tất cả những vị khách có mặt hôm nay tại mái ấm đều cảm thấy xúc động trong lòng khi chứng kiến những nghi thức rửa tội cho các em. Mặc dù đang trong Thánh lễ, cha Mỹ đã xin phép cộng đoàn để được giới thiệu về hoàn cảnh ra đời của các em. Thật là đơn sơ và tự nhiên, ngài nói về từng em một, và thật không khỏi xúc động, mọi người đã ồ lên kinh ngạc khi nghe biết một em trong số đó đã được lọt lòng mẹ ngay trong bồn cầu tại nhà vệ sinh của mái ấm. Mái ấm trong một điều kiện sinh hoạt rất chật hẹp, nơi đây nuôi dưỡng những bà bầu nhiễm HIV hoặc có dính líu đến ma túy, nhưng sự sống ở đây mãnh liệt đến nỗi những cảnh sanh nở diễn ra một cách đến là tự nhiên. Em bé được sinh ra trong bồn cầu, người mẹ trẻ hoảng hốt, những người trong mái ấm chạy vào còn đang bối rối vì máu me và chùm nhau quấn quanh em bé, họ chưa biết phải làm sao... cuối cùng, một chàng thanh niên, một người nhiễm HIV rất nặng, đã xông vào vớt em bé ra, rồi cũng chính những người trong nhà góp tay vào việc cắt rốn, đưa cả hai mẹ con vô bệnh viện Củ Chi...
Thánh lễ kết thúc với câu nói đầy xúc động của Cha Mỹ:
-Các anh chị đã là những người đi loan báo tin vui Chúa Kitô Phục sinh, khi các anh chị đến đây thăm mái ấm của cha. Tất cả, những nghĩa cử thăm viếng và sự chia sẻ tinh thần cũng như của ăn vật chất, các anh chị là những người khuyết tật đi lại khó khăn mà đã không quản ngại đường xa, đến đây thăm mái ấm; trong khi, những người ở mái ấm của Cha có đôi mắt sáng, có tay chân lành lặn lại chưa thể đi thăm các anh chị được, điều này đã nói lên sự kỳ diệu của tình yêu Thiên Chúa. Sự thăm viếng và chia sẻ của tất cả mọi người hôm nay đã mang lại cho cha một sức mạnh thiêng liêng to lớn, để Cha có thể tiếp tục công việc của mình, cũng như các bệnh nhân ở đây cảm thấy mình được thương yêu và quan tâm như thế nào!
Thánh lễ xong, chúng tôi ăn trưa với nhau một cách ấm cúng. Bữa ăn này do các bạn sinh viên Nhịp bước Đa minh chuẩn bị mọi thứ, và họ đã phục vụ bữa ăn một cách hết sức nhiệt tình. Chúng tôi vừa ăn, vừa ca hát cho nhau nghe. Ca sĩ trong buổi hội ngộ hôm nay gồm đủ mọi thành phần, già trẻ lớn bé có, người mù của Huynh đoàn Kitô thì chơi đàn và hát, mấy bạn sinh viên Nhịp bước đa minh thì có tiết mục múa, bên mái ấm thì có từ các em bé sơ sinh được bế trên tay cho đến cả cha Mỹ cũng tham gia... Trước khi tiếng đàn nổi lên, tôi nghe tiếng cô gái trẻ ở mái ấm rụt dè nói “cây nhà lá vườn”... Vâng, thì tất cả các tiết mục của chúng tôi đều là “cây nhà lá vườn”, chứ có ai là “cây kiểng” đâu!
Dùng dằng, rồi mọi người cũng phải chia tay nhau, chúng tôi rời khỏi mái ấm trong bầu không khí ngột ngạt của nắng chiều, nhưng trong lòng ai nấy có lẽ đều phơi phới niềm hy vọng. Tôi hy vọng Chúa Kitô Phục Sinh sẽ làm những điều còn kỳ diệu hơn nữa cho những em bé và những bệnh nhân HIV ở đây. Tôi đã đi khá xa khỏi cánh cổng của mái ấm mà vẫn còn nghe tiếng gọi với theo chào tạm biệt. Tôi thầm cầu xin Chúa cho những bệnh nhân HIV, cho những người đang cai nghiện và những đứa trẻ mồ côi trong mái ấm luôn cảm nhận được tình yêu của Chúa qua những bàn tay chăm sóc họ, và tôi cũng cầu xin Chúa ban cho họ một sức sống hồi sinh, để họ cũng được phục sinh trong Chúa Kitô như tôi đã được ơn ấy từ bấy lâu nay vậy. Amen!
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015
THẮP LỬA CHO ĐỜI
‘Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simôn Phêrô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu."
Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simôn Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.’
(Ga: 20, 1-8)
Cửa mộ đã mở toang,
giữa mộ, dây tang xếp gọn gàng,
mắt chàng trai vụt cháy!
Ai đã vào mộ, vuốt lại thẳng khăn tang?
Ai đã đẩy tảng đá lăn, mở cửa mồ?
Ai đã phán sẽ phá hủy đền thờ, và xây lại chỉ sau ba ngày ngắn ngủi?
Chàng trai chợt nhớ lại,
những lời Thầy đã nói,
Gioan đã thấy và đã tin.
Thầy đã hẹn, sẽ xây lại Đền thờ...
Thầy đã vuốt thẳng lại khăn tang...
Thầy đã lăn tảng đá,ra khỏi mộ ...
Chính Thầy mình!!!
Chính Thầy mình!!!
Chính Thầy mình!!!
Trong ánh sáng bình minh,
tôi nghe cả đất trời reo hát:
Khúc hát khải hoàn,
Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi âm ty!
Và cũng từ đây, tâm hồn tôi sống lại,
với sức sống của Người,
tôi chạy đi loan báo tin vui:
cho anh, cho chị, cho em và cho những ai đang thất vọng khổ sầu.
Ôi! Mầu nhiệm Phục Sinh,
cho tôi niềm hy vọng!
Tôi ước mình như ngọn gió mùa xuân,
gió nguyện thổi vào đời một tình yêu dâng hiến
như nến cháy lung linh mong thắp lửa cho đời!
Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simôn Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.’
(Ga: 20, 1-8)
Cửa mộ đã mở toang,
giữa mộ, dây tang xếp gọn gàng,
mắt chàng trai vụt cháy!
Ai đã vào mộ, vuốt lại thẳng khăn tang?
Ai đã đẩy tảng đá lăn, mở cửa mồ?
Ai đã phán sẽ phá hủy đền thờ, và xây lại chỉ sau ba ngày ngắn ngủi?
Chàng trai chợt nhớ lại,
những lời Thầy đã nói,
Gioan đã thấy và đã tin.
Thầy đã hẹn, sẽ xây lại Đền thờ...
Thầy đã vuốt thẳng lại khăn tang...
Thầy đã lăn tảng đá,ra khỏi mộ ...
Chính Thầy mình!!!
Chính Thầy mình!!!
Chính Thầy mình!!!
Trong ánh sáng bình minh,
tôi nghe cả đất trời reo hát:
Khúc hát khải hoàn,
Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi âm ty!
Và cũng từ đây, tâm hồn tôi sống lại,
với sức sống của Người,
tôi chạy đi loan báo tin vui:
cho anh, cho chị, cho em và cho những ai đang thất vọng khổ sầu.
Ôi! Mầu nhiệm Phục Sinh,
cho tôi niềm hy vọng!
Tôi ước mình như ngọn gió mùa xuân,
gió nguyện thổi vào đời một tình yêu dâng hiến
như nến cháy lung linh mong thắp lửa cho đời!
Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015
SÁNG NIỀM HY VỌNG
“Nếu chúng ta đã cùng chết với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người : đó là niềm tin của chúng ta. Thật vậy, chúng ta biết rằng : một khi Đức Kitô đã sống lại từ cõi chết, thì không bao giờ Người chết nữa, cái chết chẳng còn quyền chi đối với Người. Người đã chết, là chết đối với tội lỗi, và một lần là đủ. Nay Người sống, là sống cho Thiên Chúa.”
(Rô ma: 6, 8-10)
Chúa tôi sống lại thật rồi
Người đang hưởng phúc, ngự nơi Thiên tòa
Đau thương Người đã vượt qua
Chết cho tội lỗi để mà Phục sinh!
Ba ngày trong cõi u minh
Ba ngày mộ đá im lìm lắng nghe
Vọng biển cả, vọng sơn khê
Âm sầu khóc thảm ê chề khăn tang
Sáng ra, mộ đá mở toang
Mảnh vườn ngày ấy rỡ ràng hoa xuân
Chim vui hót, đón thánh ân
Môn đồ tất tả bước chân ngỡ ngàng...!
Niềm tin tựa một ánh quang
Sáng lên hy vọng chứa chan cho đời
Tôi tin, tin ở Ngôi Lời
Người là sự sống đời đời cho tôi.
Chúa tôi sống lại thật rồi
Người nay hưởng phúc ngời ngời trường sinh
Người như tia sáng bình minh
Ngọt ngào nắng tỏa ấm tình thương yêu
Người yêu tôi thật là nhiều
Bởi Người đã khổ trăm chiều vì tôi
Tôi nay trong dạ bồi hồi
Lấy gì đáp lại, hỡi Người tôi yêu?
Chúa ơi, tình Chúa huyền siêu
Cho con được sống phong nhiêu cùng Ngài:
Sống cho Thiên Chúa như Ngài
Chết đi trong tội để rồi phục sinh.
Ngắm nhìn ngọn nến lung linh
Hồn tôi xao xuyến, buồng tim phập phồng
Ngoài kia nắng chủ nhật hồng
Gió reo reo khắp nẻo đường hân hoan!
(Rô ma: 6, 8-10)
Chúa tôi sống lại thật rồi
Người đang hưởng phúc, ngự nơi Thiên tòa
Đau thương Người đã vượt qua
Chết cho tội lỗi để mà Phục sinh!
Ba ngày trong cõi u minh
Ba ngày mộ đá im lìm lắng nghe
Vọng biển cả, vọng sơn khê
Âm sầu khóc thảm ê chề khăn tang
Sáng ra, mộ đá mở toang
Mảnh vườn ngày ấy rỡ ràng hoa xuân
Chim vui hót, đón thánh ân
Môn đồ tất tả bước chân ngỡ ngàng...!
Niềm tin tựa một ánh quang
Sáng lên hy vọng chứa chan cho đời
Tôi tin, tin ở Ngôi Lời
Người là sự sống đời đời cho tôi.
Chúa tôi sống lại thật rồi
Người nay hưởng phúc ngời ngời trường sinh
Người như tia sáng bình minh
Ngọt ngào nắng tỏa ấm tình thương yêu
Người yêu tôi thật là nhiều
Bởi Người đã khổ trăm chiều vì tôi
Tôi nay trong dạ bồi hồi
Lấy gì đáp lại, hỡi Người tôi yêu?
Chúa ơi, tình Chúa huyền siêu
Cho con được sống phong nhiêu cùng Ngài:
Sống cho Thiên Chúa như Ngài
Chết đi trong tội để rồi phục sinh.
Ngắm nhìn ngọn nến lung linh
Hồn tôi xao xuyến, buồng tim phập phồng
Ngoài kia nắng chủ nhật hồng
Gió reo reo khắp nẻo đường hân hoan!
Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015
TƯỞNG NIỆM CUỘC THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA
“Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội,
bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm ;
người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an,
đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành.
Tất cả chúng ta lạc lõng như chiên cừu,
lang thang mỗi người một ngả.
Nhưng ĐỨC CHÚA đã đổ trên đầu người
tội lỗi của tất cả chúng ta.
Bị ngược đãi, người cam chịu nhục, chẳng mở miệng kêu ca ;
như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông,
người chẳng hề mở miệng.
Người đã bị ức hiếp, buộc tội, rồi bị thủ tiêu.”
(Isaia: 53, 5-8)
Những lời trên đây của ngôn sứ Isaia cho thấy rằng: “Chúa Giêsu đã biết trước những gì sẽ xảy đến với mình trong ngày thứ Sáu năm ấy. Thế mà Người vẫn dấn bước vào cuộc khổ nạn đó! Người đã quyết tâm chịu đau khổ, với ý muốn cứu chuộc loài người chúng ta và với ý muốn làm đẹp lòng Chúa Cha trên trời.”
Con đường vác thập giá, cái chết gục đầu và sự Phục sinh của Chúa Giêsu đã hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại của Thiên Chúa Cha, con đường này đã mở ra cho chúng ta niềm hy vọng rạng ngời. Quả thật, từ khi biết chiêm ngắm vẻ đẹp tình yêu Thiên Chúa qua cái chết của Đức Kitô trên hập giá, có thể nói rằng tôi đã được sống lại cùng với Đức Kitô, bạn ạ!
Thế nhưng, tưởng niệm lại cuộc thương khó của Chúa Giêsu, tôi mới có dịp suy ngẫm thật lâu về những đớn đau sỉ nhục mà Chúa đã phải gánh chịu. Nếu tôi bớp đi phần nào tội lỗi, nếu tôi bớt làm thương tổn đến người chung quanh, thì có lẽ Chúa Giêsu đã bớt đi được phần nào đớn đau trên thân thể!
Vâng, tôi nghĩ đến tấm lòng của một người mẹ. Người mẹ yêu các con mình, đứa nào bà cũng yêu một cách thiết tha; vì thế, nếu trong đám con của bà có cãi vã đánh nhau, sinh ra cảnh thù ghét tương tàn, bà rất đau lòng. Người mẹ đau lòng vì đứa con bị oan ức thiệt thòi, bà thương cho nó khi nhìn thấy nó cứ ngồi khóc tức tưởi mà chẳng thể làm gì, vì các anh em của nó chẳng thương nó. Người mẹ cũng đau lòng vì những đứa con đang vênh vao trong thắng lợi kia, chúng đang làm những điều sai trái và đang dấn bước vào sự dữ mà chúng không biết. Bà đau lòng vì thấy những đứa con bà đã mang nặng đẻ đau kia chẳng còn những nét đáng yêu như khi bà mới sinh ra nó, những đứa con giờ đây đã trở nên ngang tàng bướng bỉnh... Và rồi, đối với những đứa con thành đạt học hành giỏi giang, bà cũng đau lòng vì biết nó đang có những tính toan trong đầu làm sao để có thể leo cao hơn nữa trên bước đường danh vọng tiền tài... Ngồi nghĩ lan man như thế, tôi quay trở lại cảnh tượng Chúa Giêsu đang bị đóng đinh trên thập giá. Ánh mắt đau đớn nhẫn nhịn của Chúa đang nhìn tôi, tôi thấy mình giống như một trong những đứa con của bà mẹ kia, và thấy Chúa đang mang nỗi đau của người mẹ có cả mấy tỷ đứa con trên mặt đất này... Những nỗi đau như những cái gai nhọn xiết trên đầu, như những lằn roi đang quất vào da thịt... Người đau đớn khi còn biết bao thân phận con người đang bị sỉ vả coi khinh ở khắp nơi trên Trái đất này, nơi mà nhiều người cứ tưởng rằng họ đang ở giữa một thế giới văn minh hiện đại... và nỗi đau đớn cứ thế ghim trên da thịt Người, như những cái đinh nhọn hoắt đang vô tình đóng chân tay Người vào thập giá: “Người đã bị ức hiếp, buộc tội, rồi bị thủ tiêu.”
Chúa Giêsu đã đem đến cho nhân loại ơn cứu độ của Thiên Chúa Cha. Qua con đường thập giá và cái chết đau thương trên núi Sọ, Người đã được giương cao lên như con rắn xưa ông Môsê đã giương cao trong sa mạc, để những ai nhìn lên con rắn thì khỏi phải chết, mỗi người chúng ta nhìn lên Chúa Kitô trên thập giá cũng sẽ khỏi phải chết. Vâng, nhìn lên thập giá, ta sẽ hiểu ta phải làm sao để thoát khỏi sự chết, Chúa Giêsu đã chiến thắng tội lỗi của nhân loại bằng cách chết đi trong tội lỗi của nó, và Người đã sống lại cho chúng ta cùng được sống với Người.
“người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an”: Chúng ta có chịu sửa trị để được bình an, hay là đã bưng tai bịt mắt trước những lời sửa trị?
“đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành”: Chúng ta có chấp nhận mang lấy những thương tích như mang lấy những khổ đau trong cuộc đời để được chữa lành,hay là đã tìm cách chạy trốn khỏi nó?
“Bị ngược đãi, người cam chịu nhục, chẳng mở miệng kêu ca”: Bị ngược đãi, ta có cam chịu nhục hay là đã mở miệng kêu ca than trách?
“như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông”: Tôi có chịu câm nín mỗi khi bị ai đó nói đụng chạm tới mình, hay là đã giận dữ phản kháng lại để rồi chuốc lấy bực tức, cãi vã, giận hờn, đau đầu nhức óc?...
Lạy Chúa Giêsu! Chiều nay, chúng con tưởng niệm lại toàn bộ cuộc thương khó Chúa đã chịu năm xưa để cứu chuộc nhân loại chúng con, xin cho con được ơn thống hối, biết đóng đinh tội lỗi mình vào thập giá của con, để mỗi ngày con sẽ không còn đóng đinh Chúa vào thập giá nữa, Chúa ơi!
CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA JESUS
bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm ;
người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an,
đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành.
Tất cả chúng ta lạc lõng như chiên cừu,
lang thang mỗi người một ngả.
Nhưng ĐỨC CHÚA đã đổ trên đầu người
tội lỗi của tất cả chúng ta.
Bị ngược đãi, người cam chịu nhục, chẳng mở miệng kêu ca ;
như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông,
người chẳng hề mở miệng.
Người đã bị ức hiếp, buộc tội, rồi bị thủ tiêu.”
(Isaia: 53, 5-8)
Những lời trên đây của ngôn sứ Isaia cho thấy rằng: “Chúa Giêsu đã biết trước những gì sẽ xảy đến với mình trong ngày thứ Sáu năm ấy. Thế mà Người vẫn dấn bước vào cuộc khổ nạn đó! Người đã quyết tâm chịu đau khổ, với ý muốn cứu chuộc loài người chúng ta và với ý muốn làm đẹp lòng Chúa Cha trên trời.”
Con đường vác thập giá, cái chết gục đầu và sự Phục sinh của Chúa Giêsu đã hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại của Thiên Chúa Cha, con đường này đã mở ra cho chúng ta niềm hy vọng rạng ngời. Quả thật, từ khi biết chiêm ngắm vẻ đẹp tình yêu Thiên Chúa qua cái chết của Đức Kitô trên hập giá, có thể nói rằng tôi đã được sống lại cùng với Đức Kitô, bạn ạ!
Thế nhưng, tưởng niệm lại cuộc thương khó của Chúa Giêsu, tôi mới có dịp suy ngẫm thật lâu về những đớn đau sỉ nhục mà Chúa đã phải gánh chịu. Nếu tôi bớp đi phần nào tội lỗi, nếu tôi bớt làm thương tổn đến người chung quanh, thì có lẽ Chúa Giêsu đã bớt đi được phần nào đớn đau trên thân thể!
Vâng, tôi nghĩ đến tấm lòng của một người mẹ. Người mẹ yêu các con mình, đứa nào bà cũng yêu một cách thiết tha; vì thế, nếu trong đám con của bà có cãi vã đánh nhau, sinh ra cảnh thù ghét tương tàn, bà rất đau lòng. Người mẹ đau lòng vì đứa con bị oan ức thiệt thòi, bà thương cho nó khi nhìn thấy nó cứ ngồi khóc tức tưởi mà chẳng thể làm gì, vì các anh em của nó chẳng thương nó. Người mẹ cũng đau lòng vì những đứa con đang vênh vao trong thắng lợi kia, chúng đang làm những điều sai trái và đang dấn bước vào sự dữ mà chúng không biết. Bà đau lòng vì thấy những đứa con bà đã mang nặng đẻ đau kia chẳng còn những nét đáng yêu như khi bà mới sinh ra nó, những đứa con giờ đây đã trở nên ngang tàng bướng bỉnh... Và rồi, đối với những đứa con thành đạt học hành giỏi giang, bà cũng đau lòng vì biết nó đang có những tính toan trong đầu làm sao để có thể leo cao hơn nữa trên bước đường danh vọng tiền tài... Ngồi nghĩ lan man như thế, tôi quay trở lại cảnh tượng Chúa Giêsu đang bị đóng đinh trên thập giá. Ánh mắt đau đớn nhẫn nhịn của Chúa đang nhìn tôi, tôi thấy mình giống như một trong những đứa con của bà mẹ kia, và thấy Chúa đang mang nỗi đau của người mẹ có cả mấy tỷ đứa con trên mặt đất này... Những nỗi đau như những cái gai nhọn xiết trên đầu, như những lằn roi đang quất vào da thịt... Người đau đớn khi còn biết bao thân phận con người đang bị sỉ vả coi khinh ở khắp nơi trên Trái đất này, nơi mà nhiều người cứ tưởng rằng họ đang ở giữa một thế giới văn minh hiện đại... và nỗi đau đớn cứ thế ghim trên da thịt Người, như những cái đinh nhọn hoắt đang vô tình đóng chân tay Người vào thập giá: “Người đã bị ức hiếp, buộc tội, rồi bị thủ tiêu.”
Chúa Giêsu đã đem đến cho nhân loại ơn cứu độ của Thiên Chúa Cha. Qua con đường thập giá và cái chết đau thương trên núi Sọ, Người đã được giương cao lên như con rắn xưa ông Môsê đã giương cao trong sa mạc, để những ai nhìn lên con rắn thì khỏi phải chết, mỗi người chúng ta nhìn lên Chúa Kitô trên thập giá cũng sẽ khỏi phải chết. Vâng, nhìn lên thập giá, ta sẽ hiểu ta phải làm sao để thoát khỏi sự chết, Chúa Giêsu đã chiến thắng tội lỗi của nhân loại bằng cách chết đi trong tội lỗi của nó, và Người đã sống lại cho chúng ta cùng được sống với Người.
“người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an”: Chúng ta có chịu sửa trị để được bình an, hay là đã bưng tai bịt mắt trước những lời sửa trị?
“đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành”: Chúng ta có chấp nhận mang lấy những thương tích như mang lấy những khổ đau trong cuộc đời để được chữa lành,hay là đã tìm cách chạy trốn khỏi nó?
“Bị ngược đãi, người cam chịu nhục, chẳng mở miệng kêu ca”: Bị ngược đãi, ta có cam chịu nhục hay là đã mở miệng kêu ca than trách?
“như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông”: Tôi có chịu câm nín mỗi khi bị ai đó nói đụng chạm tới mình, hay là đã giận dữ phản kháng lại để rồi chuốc lấy bực tức, cãi vã, giận hờn, đau đầu nhức óc?...
Lạy Chúa Giêsu! Chiều nay, chúng con tưởng niệm lại toàn bộ cuộc thương khó Chúa đã chịu năm xưa để cứu chuộc nhân loại chúng con, xin cho con được ơn thống hối, biết đóng đinh tội lỗi mình vào thập giá của con, để mỗi ngày con sẽ không còn đóng đinh Chúa vào thập giá nữa, Chúa ơi!
CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA JESUS
Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015
BÀI HỌC TRONG CHIỀU ẤY
‘Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Đức Giêsu mặc áo vào, về chỗ và nói : "Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không ? Anh em gọi Thầy là 'Thầy', là 'Chúa', điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.”’
(Ga: 13, 12-15)
Chiều nay, kỷ niệm về một sự kiện mang nhiều ý nghĩa cho những ai được mệnh danh Kitô hữu, sự kiện Thầy Giêsu rửa chân cho các môn đệ của mình. Tôi mường tượng lại những gì đã xảy ra ngay sau Bữa Tiệc Ly chiều ấy.
Trong trí tưởng tượng của tôi hiện ra cảnh ông Phêrô giãy nảy lên, không chịu để Chúa rửa chân cho mình... rồi, cũng chính ông lại là người yêu cầu Chúa rửa cả tay và đầu cho ông nữa. Có lẽ, bạn và tôi thường hay bắt gặp những phản ứng trái ngược nhau như thế giữa đời thường. Bản tính con người ta hễ không muốn thì thôi, khi đã muốn rồi thì lại mong muốn cho được tràn đầy. Lúc đó, ông Phêrô chưa ý thức được một cách rõ ràng, rằng: Thầy Giêsu muốn dạy cho các môn đệ một bài học về thái độ phục vụ lẫn nhau. Qua hành động rửa chân cho các môn đệ của Chúa, đã cho thấy yêu thương là mục đích cao đẹp nhất trong việc phục vụ người khác!
"Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không?”
Ôi, lời nói của Chúa Giêsu chứa đựng biết bao ân cần và chịu đựng, vì muốn cảm hóa những người môn đệ quá vô tâm của mình! Hôm nay có dịp suy ngẫm về bài học này, con thấy mình cũng đã từng quá vô tâm trước Chúa và anh em mình. Con đã từng được người khác phục vụ hết sức nhiệt tình. Thế nhưng, nhiều lúc con đã phục vụ anh em với một thái độ gắt gỏng, hoặc thiếu sự ân cần, chỉ vì họ không hoàn toàn theo ý con... Chúa ơi, Chúa là “Thầy”, là “Chúa” mà còn hạ mình rửa chân cho các môn đệ, con thì sá gì mà lại có những thái độ gắt gỏng và khó chịu với anh em đồng loại? Nhìn sâu vào hành động rửa chân cho các môn đệ của Chúa, con hiểu Chúa muốn dạy con một bài học thâm sâu hơn nữa. Đó là việc góp ý xây dựng và sửa sai cho nhau, để cùng nhau trở nên tốt hơn trong cuộc sống. Con hiểu rằng, Chúa muốn con làm việc đó hoàn toàn vì yêu thương, như Chúa đã làm cho các Tông đồ ngày xưa...
Lạy Chúa Giêsu! Chúa đã làm gương cho con, để con biết phục vụ và góp ý xâyh dựng cho anh em đồng loại trở nên tốt hơn. |Xin Chúa giúp con luôn nhớ rằng “phục vụ vì yêu thương, không vì bất cứ lý do nào khác.
Nếu con có ý định góp ý sửa sai cho một người, xin Chúa nhắc nhở con mỗi khi con đi quá xa trong việc góp ý sửa sai đó. Xin cho con luôn ý thức rằng, vì yêu thương mà giúp anh em mình nên tốt, để con đừng sa vào việc góp ý như một lời chỉ trích. Chúa ơi, con luôn tin rằng, khi có Chúa ở trong con, con sẽ làm được điều đó, vì Chúa chính là tình yêu của tất cả nhân loại. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Ga: 13, 12-15)
Chiều nay, kỷ niệm về một sự kiện mang nhiều ý nghĩa cho những ai được mệnh danh Kitô hữu, sự kiện Thầy Giêsu rửa chân cho các môn đệ của mình. Tôi mường tượng lại những gì đã xảy ra ngay sau Bữa Tiệc Ly chiều ấy.
Trong trí tưởng tượng của tôi hiện ra cảnh ông Phêrô giãy nảy lên, không chịu để Chúa rửa chân cho mình... rồi, cũng chính ông lại là người yêu cầu Chúa rửa cả tay và đầu cho ông nữa. Có lẽ, bạn và tôi thường hay bắt gặp những phản ứng trái ngược nhau như thế giữa đời thường. Bản tính con người ta hễ không muốn thì thôi, khi đã muốn rồi thì lại mong muốn cho được tràn đầy. Lúc đó, ông Phêrô chưa ý thức được một cách rõ ràng, rằng: Thầy Giêsu muốn dạy cho các môn đệ một bài học về thái độ phục vụ lẫn nhau. Qua hành động rửa chân cho các môn đệ của Chúa, đã cho thấy yêu thương là mục đích cao đẹp nhất trong việc phục vụ người khác!
"Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không?”
Ôi, lời nói của Chúa Giêsu chứa đựng biết bao ân cần và chịu đựng, vì muốn cảm hóa những người môn đệ quá vô tâm của mình! Hôm nay có dịp suy ngẫm về bài học này, con thấy mình cũng đã từng quá vô tâm trước Chúa và anh em mình. Con đã từng được người khác phục vụ hết sức nhiệt tình. Thế nhưng, nhiều lúc con đã phục vụ anh em với một thái độ gắt gỏng, hoặc thiếu sự ân cần, chỉ vì họ không hoàn toàn theo ý con... Chúa ơi, Chúa là “Thầy”, là “Chúa” mà còn hạ mình rửa chân cho các môn đệ, con thì sá gì mà lại có những thái độ gắt gỏng và khó chịu với anh em đồng loại? Nhìn sâu vào hành động rửa chân cho các môn đệ của Chúa, con hiểu Chúa muốn dạy con một bài học thâm sâu hơn nữa. Đó là việc góp ý xây dựng và sửa sai cho nhau, để cùng nhau trở nên tốt hơn trong cuộc sống. Con hiểu rằng, Chúa muốn con làm việc đó hoàn toàn vì yêu thương, như Chúa đã làm cho các Tông đồ ngày xưa...
Lạy Chúa Giêsu! Chúa đã làm gương cho con, để con biết phục vụ và góp ý xâyh dựng cho anh em đồng loại trở nên tốt hơn. |Xin Chúa giúp con luôn nhớ rằng “phục vụ vì yêu thương, không vì bất cứ lý do nào khác.
Nếu con có ý định góp ý sửa sai cho một người, xin Chúa nhắc nhở con mỗi khi con đi quá xa trong việc góp ý sửa sai đó. Xin cho con luôn ý thức rằng, vì yêu thương mà giúp anh em mình nên tốt, để con đừng sa vào việc góp ý như một lời chỉ trích. Chúa ơi, con luôn tin rằng, khi có Chúa ở trong con, con sẽ làm được điều đó, vì Chúa chính là tình yêu của tất cả nhân loại. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015
GIÊSU & THÁI ĐỘ BẤT BẠO ĐỘNG
“Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn,
giơ má cho người ta giật râu.
Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ.”
(Isaia: 50, 6)
Tôi hình dung ra cảnh tượng Chúa Giêsu đang bị quân lính của Philatô hành hạ một cách man rợ. Những lằn roi quất tới tấp vào lưng làm da thịt tóe máu, những cái sỉ vả và những bãi nước bọt của bọn lính dữ nhổ vào mặt vào mũi... lẽ ra Chúa đâu phải chịu nỗi đau này? Tại sao Chúa Giêsu đã phải đưa lưng cho người ta đánh đòn? Tại sao Chúa Giê su phải đưa má cho người ta giật râu?
Chỉ mới nghĩ đến cảnh tượng những cái gai nhọn hoắt đâm vào da thịt ở trên đầu, nơi nhạy cảm nhất của cơ thể con người, tôi đã thấy rùng mình ghê sợ, lạnh toát cả sống lưng rồi, còn nói chi đến biết bao đau đớn của những lằn roi tóe máu trên khắp châu thân? Tại sao Chúa Giêsu lại không che mặt mà cứ để cho bọn chúng ngang nhiên hành hạ? Tại sao Chúa Giêsu phải chịu đựng nỗi đắng cay cực nhục đến thế, mà lẽ ra Chúa có thể phẩy tay một cái là bọn lính dữ kia sẽ phải thoái chạy tơi bời?
Chúa Giêsu đã biết rõ bi kịch này khi còn đang ở trong vườn Giệtsimani cầu nguyện với Chúa Cha! Người đã lo sợ đến toát mồ hôi máu! Người cũng đã từng kêu xin với Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu có thể được, thì xin cho con khỏi uống chén này. Nhưng đừng theo ý con, một vâng theo ý Cha!” Và Chúa Giêsu đã hoàn toàn vâng theo ý Chúa Cha, để rồi phải chịu những cực hình đau đớn!
Tất cả những điều Chúa Giêsu đã trải qua trong cuộc thương khó ấy, đã chứng tỏ cho nhân loại thấy rằng Người thực hiện những điều Người đã dạy họ, và cũng chứng tỏ một tình yêu thâm sâu mà Thiên Chúa dành cho mỗi người trong nhân loại. Khi cha mẹ yêu thương con cái, họ nhẫn chịu trước những ngang bướng trái khoáy của đứa con, họ chạy theo nó để mong khuyên bảo và gìn giữ nó khỏi rơi vào những cám dỗ cùng tránh những nguy cơ dẫn đến hư hỏng. Người cha người mẹ đau lòng thấy con mình đang đi vào sự sa đọa mà chẳng thể làm được gì khác, ngoài việc hy sinh nhẫn chịu, họ âm thầm cầu nguyện mong con quay về... Chúa Giêsu cũng vậy, và còn hơn thế, Người đã dùng cái chết để làm của lễ hiến dâng, chuộc tội cho nhân loại.
Chúa Giêsu đã chiến thắng tội lỗi, chiến thắng những âm mưu thâm hiểm và những đòn roi độc ác bằng một thái độ bất bạo động:
“Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn,
giơ má cho người ta giật râu”
Vâng, nếu như giữa con người với nhau, tất cả đều có một lối hành xử bất bạo động như thế, thì chiến tranh đã không xảy ra trong mỗi một gia đình, chiến tranh sẽ không có đất phát triển giữa một cộng đoàn dân Chúa... và tất nhiên sẽ chẳng có đạn nổ và bom rơi trên mặt đất này!
Lạy Chúa Giêsu! Con biết Chúa vì yêu thương nhân loại chúng con, nên Chúa đã chấp nhận tất cả những cực hình trên con đường đi đến đỉnh đồi Gôn gô tha, hiến dâng thân mình làm của lễ chuộc tội. Chúa đã dạy con một bài học cao quý về tình yêu, một sự hiến dâng mạng sống cho người mình yêu. Chúa đã dạy con bài học nhẫn nhịn, một lòng vâng theo thánh ý ?Chúa, để đạt được vinh quang của sự chiến thắng tội lỗi!
Xin giúp con biết sống khiêm nhường nhẫn nhịn, để có thể chiến thắng sự dữ ngay trong chính bản thân mình. Xin cho con luôn sống vâng theo thánh ý của Chúa Cha trên trời, để con có thể sống khiêm nhu hòa thuận với những người chung quanh con, Chúa nhé!
giơ má cho người ta giật râu.
Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ.”
(Isaia: 50, 6)
Tôi hình dung ra cảnh tượng Chúa Giêsu đang bị quân lính của Philatô hành hạ một cách man rợ. Những lằn roi quất tới tấp vào lưng làm da thịt tóe máu, những cái sỉ vả và những bãi nước bọt của bọn lính dữ nhổ vào mặt vào mũi... lẽ ra Chúa đâu phải chịu nỗi đau này? Tại sao Chúa Giêsu đã phải đưa lưng cho người ta đánh đòn? Tại sao Chúa Giê su phải đưa má cho người ta giật râu?
Chỉ mới nghĩ đến cảnh tượng những cái gai nhọn hoắt đâm vào da thịt ở trên đầu, nơi nhạy cảm nhất của cơ thể con người, tôi đã thấy rùng mình ghê sợ, lạnh toát cả sống lưng rồi, còn nói chi đến biết bao đau đớn của những lằn roi tóe máu trên khắp châu thân? Tại sao Chúa Giêsu lại không che mặt mà cứ để cho bọn chúng ngang nhiên hành hạ? Tại sao Chúa Giêsu phải chịu đựng nỗi đắng cay cực nhục đến thế, mà lẽ ra Chúa có thể phẩy tay một cái là bọn lính dữ kia sẽ phải thoái chạy tơi bời?
Chúa Giêsu đã biết rõ bi kịch này khi còn đang ở trong vườn Giệtsimani cầu nguyện với Chúa Cha! Người đã lo sợ đến toát mồ hôi máu! Người cũng đã từng kêu xin với Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu có thể được, thì xin cho con khỏi uống chén này. Nhưng đừng theo ý con, một vâng theo ý Cha!” Và Chúa Giêsu đã hoàn toàn vâng theo ý Chúa Cha, để rồi phải chịu những cực hình đau đớn!
Tất cả những điều Chúa Giêsu đã trải qua trong cuộc thương khó ấy, đã chứng tỏ cho nhân loại thấy rằng Người thực hiện những điều Người đã dạy họ, và cũng chứng tỏ một tình yêu thâm sâu mà Thiên Chúa dành cho mỗi người trong nhân loại. Khi cha mẹ yêu thương con cái, họ nhẫn chịu trước những ngang bướng trái khoáy của đứa con, họ chạy theo nó để mong khuyên bảo và gìn giữ nó khỏi rơi vào những cám dỗ cùng tránh những nguy cơ dẫn đến hư hỏng. Người cha người mẹ đau lòng thấy con mình đang đi vào sự sa đọa mà chẳng thể làm được gì khác, ngoài việc hy sinh nhẫn chịu, họ âm thầm cầu nguyện mong con quay về... Chúa Giêsu cũng vậy, và còn hơn thế, Người đã dùng cái chết để làm của lễ hiến dâng, chuộc tội cho nhân loại.
Chúa Giêsu đã chiến thắng tội lỗi, chiến thắng những âm mưu thâm hiểm và những đòn roi độc ác bằng một thái độ bất bạo động:
“Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn,
giơ má cho người ta giật râu”
Vâng, nếu như giữa con người với nhau, tất cả đều có một lối hành xử bất bạo động như thế, thì chiến tranh đã không xảy ra trong mỗi một gia đình, chiến tranh sẽ không có đất phát triển giữa một cộng đoàn dân Chúa... và tất nhiên sẽ chẳng có đạn nổ và bom rơi trên mặt đất này!
Lạy Chúa Giêsu! Con biết Chúa vì yêu thương nhân loại chúng con, nên Chúa đã chấp nhận tất cả những cực hình trên con đường đi đến đỉnh đồi Gôn gô tha, hiến dâng thân mình làm của lễ chuộc tội. Chúa đã dạy con một bài học cao quý về tình yêu, một sự hiến dâng mạng sống cho người mình yêu. Chúa đã dạy con bài học nhẫn nhịn, một lòng vâng theo thánh ý ?Chúa, để đạt được vinh quang của sự chiến thắng tội lỗi!
Xin giúp con biết sống khiêm nhường nhẫn nhịn, để có thể chiến thắng sự dữ ngay trong chính bản thân mình. Xin cho con luôn sống vâng theo thánh ý của Chúa Cha trên trời, để con có thể sống khiêm nhu hòa thuận với những người chung quanh con, Chúa nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)