Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

SAO VỘI TÚM ÁO NGƯỜI?

“Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy : "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : "Trả nợ cho tao !" Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ : "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh." Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ.”
(Mt: 18, 23-30)

Nghe xong câu chuyện dụ ngôn này, con rất phẫn nộ trước thái độ của tên đày tớ. Hắn ta đã mắc nợ nhà vua một số tiền khổng lồ như thế; vậy rồi, trước sự van xin của hắn, nhà vua đã chạnh lòng mà tha cho hắn. Sao hắn lại có thể đối xử một cách nhẫn tâm với đồng bạn của mình, khi mà anh bạn này chỉ nợ hắn một món tiền nhỏ?
Có lẽ ở trên đời này sẽ không có vị vua nào nhân từ như vậy, nhưng đó là hình ảnh về Chúa mà con đã mường tượng ra trong đầu đang khi nghe câu chuyện trên đây. Con cảm thấy tự xấu hổ về mình, khi nhận ra thái độ ứng xử của người đày tớ vua đối với đồng bạn kia chính lại là hình ảnh của mình. Nhiều lần trong cuộc sống đời thường, con chẳng đã hành động như vậy sao? Con đã than thở cầu xin với Chúa mỗi khi gặp gian nan khốn khó. Con đã xin Chúa tha thứ cho con những khi con lỗi lầm. Con đã mấy lần tha thứ cho người anh em đồng loại mình một cách bao dung? Hay là con cũng đã từng túm áo bạn mình mà đòi nợ? Xét lại bản thân, con thấy mình đã mắc nợ Chúa biết bao nhiêu mà kể! Mặc dù con chẳng đáng nhận những hồng ân của Chúa, song Chúa vẫn ban cho; mặc dù con tội lỗi, Chúa vẫn thứ tha! Vậy nhưng con lại hay bắt bẻ, hay đối xử khắt khe với anh em đồng loại, con thấy mình thật là một kẻ vô ơn trước mặt Chúa! Con thấy mình là một kẻ đáng lên án, mà Chúa đã chẳng hề lên án con. Từ nay con sẽ phải cố gắng nhiều hơn để có thể sống tốt hơn giữa những người anh em đồng loại!

Lạy Chúa! Xin Chúa thứ tha cho con về rất nhiều những hành vi cử chỉ mà con đã từng đối xử không tốt với anh em đồng loại, cứ như thể đã túm lấy áo họ một cách hung tợn, Và, Chúa ơi, con còn nóng nảy gay gắt trong những khi dạy dỗ các cháu nhỏ của mình, xin Chúa giúp con kiểm soát được mọi hành vi lời nói của mình, để việc giáo dục cho các cháu đạt được hiệu quả tốt.
Xin cho con loại trừ được bản tính nóng nảy của mình, để con dễ dàng tha thứ cho những ai xúc phạm đến con, để con không còn là một kẻ vô ơn trước mặt Chúa nữa Chúa nhé!

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

SỰ NGU NGỐC TRONG TÔI

‘Ông Naaman đi đến cùng với cả xe và ngựa. Ông đứng trước cửa nhà ông Êlisa. Ông Êlisa sai sứ giả ra nói với ông : "Ông hãy đi tắm bảy lần trong sông Giođan. Da thịt ông sẽ trở lại như trước, và ông sẽ được sạch." Ông Naaman nổi giận bỏ đi và nói : "Ta cứ nghĩ bụng là thế nào ông ấy cũng đích thân đi ra, rồi đứng mà cầu khẩn danh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ông ta. Ông ta sẽ quơ tay lên đúng chỗ phung hủi mà chữa khỏi. Nước các sông Avana và Pácpa ở Đamát chẳng tốt hơn tất cả nước sông ở Ítraen sao ? Ta lại không thể tắm ở các sông ấy để được sạch hay sao ?" Ông quay lưng lại và tức tối ra đi. Bấy giờ, các tôi tớ của ông đến gần và nói : "Cha ơi, giả như ngôn sứ bảo cha làm một điều gì khó, chẳng lẽ cha lại không làm ? Phương chi ngôn sứ chỉ nói : Ông hãy đi tắm, thì sẽ được sạch !" Vậy ông xuống dìm mình bảy lần trong sông Giođan, theo lời người của Thiên Chúa. Da thịt ông lại trở nên như da thịt một trẻ nhỏ. Ông đã được sạch.’
(Sách các Vua II: 5, 9-14)

Bài Thánh thư hôm nay khiến tôi suy nghĩ nhiều. Trước hết tác giả cho biết, tướng Naaman là một người có uy thế trong quân đội và có thần thế trước mặt vua Aram, vì Đức Chúa đã dùng Naaman mà ban chiến thắng cho Aram, nhưng ông này lại mắc bệnh phong hủi. Chỉ mới đọc đến đấy thôi, cũng đã thấy những việc Chúa làm thật khác với lối suy nghĩ của con người trần gian rồi. Ờ, mà nếu như Ngài có những cách hành xử và lối suy nghĩ giống như người phàm, thì Ngài đâu phải là Thiên Chúa! Nghĩ lại trước đây, mỗi khi tôi cầu xin với Chúa điều gì, trí óc tôi thường tưởng tượng ra những phương án mà Chúa có thể thực hiện để mang đến những điều tôi đã cầu xin.
Song le, giả như sự việc xảy ra đúng theo trí tôi đã mường tượng, thì tôi lại cho rằng kết quả xảy ra theo đúng kế hoạch mình đã khéo hoạch định. Những lúc ấy, tôi đã tiếm quyền của Thiên Chúa, khi không nhận ra bàn tay quyền năng của Ngài trên tôi, giống như kiểu ông Naaman đã từng nói với thuộc hạ của mình: “"Ta cứ nghĩ bụng là thế nào ông ấy cũng đích thân đi ra, rồi đứng mà cầu khẩn danh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ông ta. Ông ta sẽ quơ tay lên đúng chỗ phung hủi mà chữa khỏi.”
Tuy rằng bây giờ tôi vẫn chưa bỏ hẳn được cái tính lẩn thẩn trong khi cầu nguyện hay những sự tưởng tượng lan man khi cầu nguyện, nhưng khi nhận ra mình đang sắp đặt kế hoạch thay cho Thiên Chúa, thì tôi lập tức đưa trí tưởng tượng của mình trở về thực tại... Tôi thường bật cười thành tiếng khi nhận ra sự ngu ngốc của mình, dám cả gan điều khiển cả Thiên Chúa...
Biết mình đã xúc phạm đến Chúa, tôi vội xin Chúa thứ tha cho mình, vì sự ngu ngốc đó, và rồi phó dâng hết mọi sự lo lắng cho Thiên Chúa quan phòng. Chính khi làm như thế, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhàng và bình an, chẳng còn chút lo lắng bận tâm nào về những khó khăn bế tắc đang gặp hay về những ước nguyện của bản thân. Tôi tin Chúa sẽ lo liệu mọi việc cách tốt đẹp nhất theo thánh ý của Ngài.
Bài Thánh thư hôm nay cũng để lại một suy nghĩ đặc biệt về sự sám hối ăn năn của bản thân. Tôi đã có những chuyển biến gì trong mùa chay này? Lời của kẻ thuộc hạ ông Naaman thật chí lý: "Cha ơi, giả như ngôn sứ bảo cha làm một điều gì khó, chẳng lẽ cha lại không làm? Phương chi ngôn sứ chỉ nói: Ông hãy đi tắm, thì sẽ được sạch!" Tôi nghĩ đến lòng từ bi bao la của Chúa, Chúa biết con người tôi yếu đuối mỏng giòn nên dễ sa ngã, Ngài luôn ở bên chờ đợi tôi đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Chúa không đòi hỏi tôi phải nhảy vào lửa hay lên ngàn xuống biển gì cả! Chúa chỉ yêu cầu tôi sám hối ăn năn, từ bỏ lối sống cũ, một lối sống ngược lại với đường lối của Chúa. Khi tôi thực tâm quay về với Chúa thì Chúa đã tha thứ hết mọi tội cho tôi, để tôi được sạch, “da thịt tôi trở nên như da thịt một trẻ nhỏ”. Tâm hồn tôi sẽ trở nên như tâm hồn một trẻ nhỏ khi tôi ngả vào vòng tay yêu thương của Chúa mà khóc lóc ăn năn về tội lỗi của mình. Tôi buồn bực chính bản thân, vì đã biết vậy mà sao lòng mình vẫn chưa quyết tâm từ bỏ hết những sân si, ganh ghen và đố kỵ!

Lạy Chúa! Con dâng lên Chúa tất cả, con người yếu đuối và bao suy nghĩ phức tạp kiểu toan tính thế gian trong con. Xin Chúa dìm con vào dòng sông Giođan của Chúa, để con được sạch. Xin cho con luôn biết trao dâng trót cả tấm thân con cho Chúa, để con được trở nên như trẻ thơ nằm lọt thỏm trong vòng tay yêu thương của Chúa, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

CHÚA BIẾT CON NGHĨ GÌ!

“Trong lúc Đức Giê-su ở Giê-ru-sa-lem vào dịp lễ Vượt Qua, có nhiều kẻ tin vào danh Người bởi đã chứng kiến các dấu lạ Người làm. Nhưng chính Đức Giê-su không tin họ, vì Người biết họ hết thảy, và không cần ai làm chứng về con người. Quả thật, chính Người biết có gì trong lòng con người.”
(Ga: 2, 23-25)

Chúa không tin họ, Chúa không tin con cũng phải thôi, vì Chúa biết rõ lòng dạ họ và lòng dạ con như thế nào, và trong lòng chúng con suy nghĩ gì Chúa đã thấu suốt, Chúa đã đọc được hết mọi tư tưởng của chúng con. Vậy mà, Chúa vẫn ban cho chúng con biết bao điều chúng con cần, biết bao điều chúng con cầu xin.
Vì tất cả những gì Chúa đã thực hiện cho con, nên con đã vững tin vào Chúa. Thế nhưng!...
Tin Chúa rồi, mà con vẫn còn mải mê chạy theo những tiếng ồn ào của thế sự. Nhiều lúc con đã bỏ mặc Chúa đứng ngoài lề cuộc đời mình. Cảm giác bị bỏ rơi giữa chốn đông người, con đã nhiều lần nếm trải, nên con biết Chúa rất đau lòng. Hơn nữa, con chắc rằng Chúa còn đau đớn hơn con gấp bội, vì cảm giác khổ tâm nhìn thấy đứa con của mình tuột khỏi vòng tay chăm sóc   yêu thương của người cha, mà lao vào sương gió dặm trường... Chúa ơi, con chẳng muốn thế đâu! Song le, vì con yếu đuối, vì con dễ ngả nghiêng...! Chúa không tin con, nhưng Chúa vẫn cho con cơ hội để trở về với Chúa, Chúa vẫn cho con niềm tin để con trông cậy vào Chúa!
Hơn thế nữa, Chúa còn ban cho con cảm hứng để làm thơ ca tụng tình yêu của Chúa. Con cũng biết, không phải vì Chúa thích được nghe con ca tụng, nhưng đó là vì lợi ích cho linh hồn con. Con hiểu, qua những vần thơ nhỏ bé của con, Chúa muốn chắp cho con đôi cánh để hồn con có thể bay lên tới gần Chúa hơn.

    Lạy Chúa! Việc Chúa làm trên mỗi chúng con thật là kỳ diệu! Giữa khi con tưởng chừng tâm hồn mình như đã cằn khô hóa đá, thì môi con bật lên những giai điệu của bài thơ cảm tạ Chúa, vì đó chính là giây phút con chợt nhận ra Chúa đang ở bên con...
Đoạn Tin Mừng hôm nay kể về việc Chúa cầm roi đánh đuổi bọn con buôn ra khỏi nhà thờ, đã giúp con hiểu ra rằng: “Những biến cố đau thương trong đời con, là những lằn roi đánh đổ cái bàn thờ đã hư hỏng trong con, để xây nên một đền thờ mới”.
Lạy Chúa! Chúa đã miệt mài công sức để xây nên một đền thờ mới trong con, thì xin Chúa luôn ngự trị trong con, gìn giữ con mãi mãi tinh tươm. Xin cho con luôn sống bằng các mối tương quan vì Chúa, với Chúa, trong Chúa và cho Chúa mà thôi, Chúa nhé!

Vần thơ con viết hướng về Cha
Như cánh chim bay tới trước tòa
Hướng cả hồn con về cõi phúc
Dâng Cha tình ý phút thăng hoa! 

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

TÌNH TRONG BIỂN MẶN

“Thần minh nào sánh được như Ngài, Đấng chịu đựng lỗi lầm,
Đấng bỏ qua tội ác cho phần còn sót lại của cơ nghiệp Ngài ?
Người không giữ mãi cơn giận, nhưng chuộng lòng nhân nghĩa,
Người sẽ lại thương xót chúng ta,
tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân.
Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.”
(Mi-kha: 7, 18-19)

Quả thế!
Mọi lỗi lầm của con, Đức Chúa đã không khiển trách
Sau những thử thách đường đời, Chúa lại xót thương con!
Chẳng có thần minh nào tình nghĩa sắt son như Đức Chúa
Ngài đã xóa tội con, cho hưởng ánh mặt trời...

Con chỉ là một linh hồn yếu đuối
Đã bao phen vấp ngã giữa đường đời
Có đôi khi con thấy mình vô vọng
Bởi biết mình đâu đáng được Chúa xót thương!

Nhưng tình Chúa có thể nào vơi được
Tình của Chúa ứ đầy thành sức mạnh.
Chúa chạnh lòng, vì đã quá yêu con
Cơn giận Chúa tan rồi, theo sóng nước!

Bao đợt sóng cứ trào dâng mạnh mẽ
Rửa sạch con cho thoát mọi tội khiên.
Giữa đại dương bao la đến ngút ngàn
Là lòng thương xót vô bờ của Đức Chúa!

Ơi! Chúa ơi, con ngước nhìn lên Núi Chúa
Ánh mắt con trao hết cả cho Ngài
Này thân con, này hồn con là của Chúa
Đừng để con phải lỗi nghịch với Ngài!

Biển giờ đây nghe gió lặng, sóng im
Chúa có thấy tim con đang thổn thức
Con cảm được màu xanh đang trở lại
Xanh mây trời, xanh nước biển mênh mông...

Tình của Chúa là tình trong biển mặn
Giữ gìn con cho khỏi thói ươn hèn.
Đến muôn đời con ca khen tình Chúa
Lời chúc tụng vang lên...
...nâng hồn con bay tới cõi thiên đường!

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

NHẬN RA BÓNG DÁNG MÌNH

“Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pharisêu hiểu là Người nói về họ.”
(Mt: 21, 45)

Chúa đã dùng dụ ngôn để dạy dỗ chúng con, vì Chúa không muốn chúng con bị shock khi phải nghe những lời trách mắng thẳng thừng. Còn con đây, con cứ thoải mái phát biểu ý kiến, cứ nói thẳng tuồn tuột mọi sự, chẳng quan tâm gì đến cảm nhận của người nghe, rồi lại tưởng rằng mình là người dám nói thẳng nói thật! thiệt là lố bịch làm sao! Càng suy xét lại bản thân, con càng cảm thấy mình đã phạm phải rất nhiều sai lầm. Những dụ ngôn của Chúa nhằm vào những thói hư tật xấu mà người ta hay phạm phải, mới nghe qua cứ tưởng Chúa chỉ nói với mấy ông kinh sư, thượng tế... Giờ đây, con nhận ra những gì Chúa đang nói với con...
“Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pharisêu hiểu là Người nói về họ.”, không phải chỉ có các thượng tế và người Pharisêu mới hiểu là Chúa nói về họ; cả con nữa, con cũng nhìn thấy bóng dáng của mình thấp thoáng hiện ra trong các câu chuyện dụ ngôn của Chúa. Con đã từng phỉ báng, nhạo cười Chúa bao nhiêu lần? Con đã từng lên án, kết tội và đóng đinh Chúa bao nhiêu lần? Đọc kỹ những câu chuyện dụ ngôn của Chúa, con nhận ra những lỗi lầm và thiếu sót của con đối với Chúa là nhiều biết bao! Những lỗi lầm và thiếu sót đó, có đôi khi con đã không trực tiếp làm ảnh hưởng đến Chúa, song le, con đã gián tiếp làm đau lòng Chúa, khi con làm tổn thương đến anh em đồng loại. Ôi! Con thật xấu xa và đáng lên án biết bao, thế mà Chúa vẫn rộng lòng tha thứ! Giờ đây, con xấu hổ vì đã bao lần con cư xử thiếuđộ lượng, và thiếu cẩn trọng với người anh em đồng loại!Những gì con đã nói và đã làm trong quá khứ, thì không thể đổi thay được nữa. Từ giây phút này trở đi, con ước mong những điều con nói và những việc con làm sẽ được kiểm soát bởi cái nhìn độ lượng của Chúa. Chúa ơi, cái rác con thấy trong mắt anh em, chính lại là cái xà trong mắt con. Nó cứ cồm cộm làm cho con khó chịu, để rồi con nhìn mọi người trong cái nhìn đầy vẻ khó chịu ấy; trong khi, Chúa vẫn đang nhìn con bằng một cái nhìn đầy yêu thương và độ lượng!

Lạy Chúa, xin giúp con dốc lòng sửa chữa những sai lầm của mình, để con có thể sống dung hòa với mọi người chung quanh. Xin cho con biết nhìn mọi người bằng ánh mắt cảm thông và bao dung của Chúa, để con có thể yêu người như Chúa đã yêu con vậy. A-men!

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

TA SẼ VỀ ĐÂU?

"Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Ápraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.”
(Lc: 16, 19-22)

Tin Mừng hôm nay kể lại dụ ngôn về “Ladarô và ông phú hộ”, một câu chuyện rất bình thường và thật gần gũi với chúng ta. Nó diễn ra nhan nhản quanh ta mà ta không để ý. Câu chuyện chẳng có một lời bình phẩm nào về thái độ của ông phú hộ, cũng chẳng nói đến một lời than van nào của chàng Ladarô khốn khổ. Nhưng, điều khiến cho chúng ta phải suy nghĩ là ở chỗ: Tại sao ông nhà giàu kia lại có thể ngồi ăn uống phủ phê, trước cảnh người ăn xin đang nhìn vào bàn ăn của mình bằng một ánh mắt thèm thuồng, mà ông ta lại có thể dửng dưng? Chàng hành khất Ladarô sau khi chết được thiên thần dẫn đưa vào lòng tổ phụ Ápraham, còn ông phú hộ kia thì số phận đi về đâu?
Thường khi xét mình và ăn năn tội, người ta chỉ xét xem mình có vi phạm vào 10 điều răn của Đức Chúa Trời hay không! Thế rồi, ta cứ cho rằng mình có no đủ, hạnh phúc ngập tràn là phúc phận của mình, mình chẳng làm gì xấu và cũng chẳng hại ai là được...
Nếu tự hài lòng với lối suy nghĩ này, thì cuộc đời ta cỗi cằn quá! Cũng giống như những chiếc lá khô rơi rụng ngoài vườn, rồi người ta sẽ giẫm đạp lên những chiếc lá khô đó... và thế là hết, lá sẽ mục nát theo thời gian. Song, không phải như vậy, ngay cả chiếc lá khô mục nát cũng vẫn để lại cho đời màu xanh của những chiếc lá còn lại trên cây. Chiếc lá khô đã ra đi để nhường chỗ cho lá non, và sự mục nát của nó lại truyền cho đất một nguồn sinh lực mới, dù chỉ là chút ít phân hữu cơ.
Con người lại không hơn chiếc lá hay sao? Con người có trái tim, có tình cảm để biết rung động trước niềm hạnh phúc và nỗi bất hạnh, trước cái tốt hoặc cái xấu, và cả trước những nguồn cảm hứng của đất trời. Con người có trí óc để biết cách yêu thương, đấy chẳng phải là một trong những đặc ân mà Thượng đế đã ban cho ta hay sao? Hãy cảm tạ Chúa vì bạn và tôi còn biết rung động trước nỗi khổ đau của người khác; sau đó, ta hãy nguyện xin Chúa thúc đẩy trí óc và con tim ta hành động theo những rung cảm đúng đắn của nó. Ta sẽ không phải áy náy, vì đã không bỏ qua những hành động dù là nhỏ bé, như” tặng nhau một nụ cười, cho nhau một lời động viên... Con người dù giàu có hay nghèo hèn, ai rồi cũng phải chết! Phải sống sao cho một khi về với cõi xa xăm, ta vẫn để lại một khoảng trống cho thương yêu chứ không phải một khoảng trống cho lòng hận thù chán ghét!

Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết quan tâm đến những ai đang còn trong bất hạnh, nghèo hèn thiếu thốn, để con có thể chia sẻ những gì con đang có với họ. Xin đừng bao giờ để trái tim con phải rơi vào tình trạng chai đá như người phú hộ trong câu chuyện dụ ngôn của Chúa hôm nay, Chúa nhé!

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

CHÂN THÀNH PHỤC VỤ

"Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người."
(MT: 20, 25-28)

Phần lớn người ta thích làm thủ lãnh, mong được chức nọ quyền kia, vì muốn cai trị kẻ khác. Thực tế cho thấy những kẻ chuyên quyền độc đoán, cũng chỉ tại chức trong một thời gian nhất định mà thôi. Về phía những kẻ thuộc hạ, thì cũng chỉ vì họ bị yếu thế, chứ họ đâu có tâm phục khẩu phục kẻ chuyên quyền áp chế! Một khi mất hết quyền hành trong tay, những kẻ chuyên quyền kia sẽ chẳng còn được kẻ dưới nể phục, có khi còn bị họ trả thù vặt cho nữa là đàng khác. Trái lại, một vị thủ lãnh biết chăm lo và thực sự thương yêu kẻ thuộc hạ, người ấy không chỉ dễ dàng khiến cho họ làm theo ý mình, mà còn được họ trung thành với mình nữa. Tuy nhiên, thử hỏi có mấy vị thủ lãnh biết chăm lo vun xới tình cảm với cấp dưới của mình một cách chân thành?
Đức Giêsu là một thủ lãnh như thế! Người đã hết lòng yêu thương các môn đệ, đối xử với họ như là anh em và bạn hữu của mình. Một hình ảnh tuyệt đẹp trong ngày thứ Năm Tuần Thánh là Thầy Giêsu cúi xuống rửa chân cho từng môn đệ. Người là Chúa mà đã tự hạ mình phục vụ các môn đệ trong yêu thương:
“Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.”

Lạy Chúa! Con tự hỏi lòng, mình chẳng muốn làm đầu hay làm lớn gì hết, thì sao đây? Nhưng câu trả lời đã có ngay tức khắc! Chúa là vị Chúa khiêm nhượng, Chúa cũng đâu muốn làm lớn, Chúa đã đến thế gian để phục vụ chúng con, và đã hiến dâng mạng sống để cứu chuộc chúng con. Chúa là con Thiên Chúa mà đã tự hạ ngang phận người, phục vụ chúng con, thì lẽ gì con lại chẳng phục vụ anh chị em mình chứ!
Lạy Chúa Giêsu khiêm nhường, xin giúp con biết sống quên mình, để phục vụ mọi người vì yêu thương chứ không phải vì danh nọ phận kia. Và xin cho con luôn biết chân thành khi phục vụ anh em đồng loại của con, Chúa nhé!

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

GỞI NỖI LÒNG TRONG MƯA

“Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình,
sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi,
biện hộ cho quả phụ.”
(Isaia: 1, 17)

Vâng, lạy Chúa!
Đức Chúa của muôn loài thụ tạo,
con đã quyết theo những chỉ bảo của Ngài:
Đi vào đời xây công bình bác ái,
bằng hoa trái đời con, bằng yêu thương phục vụ.
Nhưng, lạy Chúa!
Con nhỏ bé tầm thường như hạt cải,
xin Ngài thương, ban sức mạnh cho con,
cho lưỡi con biết nói lời bênh vực,
biết đỡ nâng những ai người cô quả...
vất vả đời con, con có Chúa đỡ nâng!
Vâng, Chúa ơi! Con là nữ tỳ của Chúa,
xin Chúa sử dụng con như khí cụ của Ngài.
Con sẽ làm trọng tài cho công lý lên ngôi,
đôi tay con tóm gọn điều áp bức,
để Đức Chúa của con khỏi phải bận lòng.
Con muốn thế, nhưng dòng đời lại không thế !
Con không thể ngược dòng trong nỗi đơn côi,
đôi bờ sông nước chảy lững lờ,
vẻ hững hờ mà đam mê cuồn cuộn...
Một mình con, một mái chèo đơn độc,
thuyền đời con có lúc đã xuôi dòng,
rồi quên Chúa, con quên lời đoan hứa !

Mưa chiều nay ứa lệ khóc cho ai ?

Những bào thai chưa chào đời đã bị khai tử
Những người tù không có quyền biện bạch,
Những trẻ mồ côi được kê tên hai ba lần...
trong danh sách xin tiền tài trợ...
mà nợ đời vẫn chưa bưa!
Mưa ơi! Hãy giăng sầu trên Núi Chúa,
để nỗi lòng của ta thấu đến tai Người.

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

TÂM SỰ VỚI CHÚA NHÂN TỪ

"Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.” (Lc 6,36-37)

Lạy Chúa! Vì chẳng có lòng nhân từ như tấm lòng từ nhân bao la của Chúa, nên con thường hay xét đoán người khác lắm. Con biết, xét đoán anh em đồng loại là một sự sai trái, trong cuộc sống con có những bằng chứng cho thấy mình đã nghĩ sai về người khác. Tệ hơn nữa, con thường nói ra những xét đoán sai lạc đó... Khi phát hiện ra mình đã hiểu lầm người này người nọ, con cảm thấy rất áy náy. Song muốn tìm cơ hội để minh oan cho người ta đôi khi cũng không dễ! Thế là, chỉ vì xấu bụng xấu miệng, con đã khiến cho “nạn nhân” của mình bị hiểu lầm một cách oan trái. Con biết mình là kẻ xấu xa, vậy mà con vẫn chưa chừa bỏ được cái thói xét đoán tha nhân. Thật là đáng tội!
Cũng vì không có lòng nhân từ giống như Chúa, nên con đã dễ dàng lên án người khác! Tuy nhiên, nhờ tiếp cận với Lời Chúa hằng ngày, con đã dần dần biết cảm thông với anh chị em sống chung quanh mình! Nhờ suy niệm Lời Chúa, con đã bớt lên án người khác! Không những thế, đôi khi con còn có những cố gắng tìm cách biện minh cho những anh chị em đang rơi vào tình trạng bị hiểu lầm, bị người khác lên án!
Chúa ơi, chỉ khi có lòng khoan dung như lòng nhân từ bao la của Chúa, con mới bỏ bớt đi được thói xét đoán.

Lạy Chúa, đã biết thế mà cái lưỡi của con nó vẫn còn chứng nào tật nấy, con biết mình sẽ khó chừa bỏ những lỗi phạm này... Xin Chúa hãy ban cho con có được tấm lòng từ bi nhân hạu như Chúa, để con không còn làm hại mọi người bằng cái lưỡi của mình nữa! Nếu như Chúa xét đoán và kết tội, thì con đâu thể nào đứng vững trước mặt Chúa, vì biết bao lỗi lầm của mình!
Lạy Chúa! Tin Mừng hôm nay mời gọi con rằng: “Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.”. Xin Chúa hãy giúp con có lòng nhân từ để con có thể dễ dàng tha thứ cho người đã xúc phạm đến mình, xin tha thứ cho con vì những lỗi phạm với anh chị em và sự xúc phạm đến chính Chúa từ bấy lâu nay, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

LẼ NÀO CHÚA CHẲNG RỘNG BAN?

Vậy còn phải nói gì thêm nữa ? Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta ? Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng ta ?”
(Rm: 8, 31-32)

Lời xác quyết trên đây của thánh Phaolô tông đồ đã giúp tôi vững lòng vững dạ tín thác hơn. Giờ đây, đường đời tôi đi, tôi xin phó thác mọi sự cho Chúa, để Người lo lắng và quan phòng tất cả. Thậm chí, cả thân xác mỏng giòn của tôi, cả con người với những bản năng yếu đuối của tôi, tôi cũng xin trao trọn cho Thiên Chúa, để Ngài gìn giữ và canh phòng nó.
Có những lúc tâm hồn tôi phơi phới bình an, vì cảm thấy được gần gũi với Thiên Chúa và gần gũi với mọi người, đó là những lúc tôi nói năng và hoạt động như một người con ngoan ngoãn trong gia đình, và tôi cảm thấy mình có vẻ hơi thánh thiện một chút. Nhưng cũng có lắm khi tôi cảm thấy trong mình như có một con quỷ dữ đang hoành hành, đó là những khi con người trong tôi muốn nổi loạn. Miệng lưỡi tôi những lúc đó thoải mái tuôn ra những lời tức tối, vì phẫn nộ trước những bất công của xã hội, trước những lối hành động sai trái ngang nhiên của những kẻ có quyền có tiền... Tôi chẳng biết mình nổi loạn như thế để làm gì, và để được cái gì nữa! Chẳng những đã không được gì, mà những lời nói hành động ấy của tôi còn phương hại đến người khác. Sau những giây phút cuồng nộ, nghĩ lại, tôi thấy mình đã ảnh hưởng đến những người chung quanh một cách tiêu cực. Nhưng, lời nói đã trót tuôn ra, chẳng thể lấy lại được, và tôi thấy ân hận vì mình đã không kiềm chế được những cảm xúc của mình. Nhiều lần tôi đã tự nhủ với lòng, từ nay tôi phải giữ mồm giữ miệng để khỏi làm ảnh hưởng không tốt đến người khác. Thế nhưng, chứng nào tật ấy, cứ mỗi lần bị rơi vào tình trạng bức xúc cho thời cuộc cho thế sự và cho con người, tôi lại kìm mình chẳng đặng, bạn ạ!
Đọc đoạn Thánh Kinh trên đây, tôi vững lòng vững dạ cậy trông vào Thiên Chúa. Người sẽ ban cho tôi tất cả. Từ tinh thần sáng suốt để tôi biết tránh xa đường tội lỗi, biết tiến biết lùi trong khi phải đương đầu với những sự dữ thế gian một cách khôn ngoan, đến sự cương quyết để tôi biết nói không với những đam mê ưa thích chuyện hư ảo ở đời để tôi có thể gìn giữ cho tâm hồn mình được trong sạch tinh tuyền trước mặt Chúa. Tôi biết mình rất khó có thể kiểm soát được con người của mình, song le, nhờ ơn Chúa giúp sức, tôi sẽ tiến lên từng bước mỗi ngày trên con đường hướng về trời.

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con! Đến như chính Con Một, Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng con. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng con?” Xin ban cho con sự kiên tâm chịu đựng và một lòng mến khiêm nhu, để con có thể nhẫn chịu trước mọi tình huống sẽ xảy ra trên những nẻo đường con đi. Xin Chúa luôn bênh đỡ con trước sự lôi kéo của ác thần ma quỷ, để con có thể giữ trọn đạo làm con cái của Chúa, Chúa nhé!