“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”
(Gioan: 3, 30)
Chúa ơi! Con xin học theo thánh sử Gioan mà nói::
-Chúa phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi!:
Cho dù không có cơ hội nói thành lời, thì con cũng cố gắng nghĩ trong lòng như thế!
Một khi đã ý thức được điều đó, con sẽ tập trung vào việc làm sáng danh Chúa, hơn là làm nổi bật “cái tôi” hèn kém của mình lên. Khi nhắc nhở chính mình, rằng: “Tôi chỉ là một tạo vật nhỏ nhoi trong bàn tay nhào nặn của Thiên Chúa!”, con luôn tự nhủ với lòng, tất cả những gì mình sở hữu đều là do Chúa ban cho. Vậy thì, không có Chúa, con cũng chỉ là hư vô mà thôi. Khi biết tự xóa mình đi trước Chúa, con thấy lòng bình an vì chẳng còn nữa những ham hố sân si trong cái đầu bé tẹo của mình. Những lúc ấy, hình ảnh Chúa sáng lên trong tâm hồn con, và từ đó lan tỏa ra chung quanh, đến với những người mà con gặp gỡ.
Nhớ lại quãng đời trước đây của mình, con nhận thấy mình thật là lố bịch. Khoảng thời gian đó, những thành công nhỏ nhoi trên đường đời đã khiến con tưởng rằng ta đây là ghê gớm lắm! Mãi đến khi được computer đọc cho nghe truyện “Dế Mèn Phiêu Lưu Ký”, con thấy buồn cười về cái anh chàng Dế Mèn, vì chàng ta cứ dương oai diệu võ, tưởng mình là anh Hùng cái thế... Ngay lúc ấy, con chột dạ nhận ra mình cũng đã từng giống anh chàng ta, tưởng là trên đời này “hồ dễ có mấy ai”!...
Mỗi ngày đọc Lời Chúa, là mỗi bước cho con tiến gần đến chân thiện mỹ. Vẻ đẹp của đức tính khiêm nhường nơi Chúa làm cho con thấy mình dần bỏ bớt được cái “tự cao tự đại” trong con.
Hôm nay đọc những lời của thánh Gioan, con thấy mình được soi rọi rất nhiều, và câu nói “Chúa phải lớn lên, còn thầy phải lu mờ đi!” của thánh Gioan Tẩy Giả là một bài học thâm sâu cho con. Có nghĩa lý gì đâu, những sự nổi tiếng trong thế giới phù hoa; có nghĩa lý gì đâu, những công lênh ở đời? Cuộc sống của con rồi sẽ bị bó hẹp trong cái tư tưởng rằng mình là một kẻ nổi trội, rồi thì, con cứ phải sắm cái vai diễn viên kịch ấy với những người sống chung quanh mình. Lối sống ấy sẽ cuốn con đi về đâu, khi con chỉ là hạt bụi trong vũ trụ mênh mông này? Con nhận ra rằng chỉ khi con biết để Chúa được tỏa sáng ra chung quanh, thì thế giới quanh con mới trở nên tươi đẹp, vì lúc đó nó phản chiếu ánh hào quang của tình yêu Chúa. Con hiểu ra rằng, tất cả mọi sự, đều do Chúa ban cho. Con chỉ là công cụ trong tay Chúa. Nếu con có khả năng làm được gì, thì cũng là do Chúa muốn thế. Nếu con biết làm rạng sáng danh Cha, thì nước Cha sẽ ngự trị ngay trong tâm hồn mình... Khi con biết tự xóa mình, để cho nó lu mờ đi trước ánh sáng của Chúa, thì chính con sẽ được nguồn ánh sáng tuyệt vời ấy bao trùm lấy toàn thân. Và nhờ ánh sáng ấy, con cũng sẽ trở thành ánh sáng giữa cuộc đời này, như mặt trăng nhận được ánh sáng từ mặt trời, rồi phản chiếu xuống trái đất. Lúc đó, mặt trăng mới trở nên hữu ích; nếu không, nó cũng chỉ là một trong những vệ tinh thâm u lạnh lẽo trên khoảng trời vô định!
Lạy Chúa! Xin cho con luôn ý thức được thân phận thấp hèn của con, biết tự xóa mình để sống một cuộc đời khiêm hạ như Chúa đã từng nêu gương. Xin cho con luôn biết dùng mọi khả năng Chúa đã ban cho con, trong việc làm sáng danh Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. A-men!
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015
Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015
CHẠM VÀO CON ĐI, CHÚA ƠI!
‘Khi ấy, Đức Giê-su đang ở trong một thành kia ; có một người đầy phong hủi vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng : "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Người giơ tay đụng vào anh ta và bảo : "Tôi muốn, anh sạch đi." Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh.’
(Luca: 5, 12-13)
Chúa ơi! Có nhiều lúc con đã nhận ra rằng bản thân mình xấu xa đầy tội lỗi, chẳng khác nào một người mắc bệnh phung hủi đầy vết thương lở lói... những lúc ấy, con biết, chỉ có Chúa mới có thể cứu chữa được con thôi. Vậy nhưng, tệ hại một điều là con đã từng để cho tâm hồn mình chìm đắm trong căn bệnh như thế suốt nhiều tháng trời. Những khoảng thời gian đó con đã không biết chạy đến sấp mình xuống trước mặt Chúa, mà kêu xin Chúa chữa lành, như người phong hủi trong đoạn Tin Mừng trên đây đã làm. Con thật là khờ khạo, phải không Chúa!
Lạy Chúa! Con biết Chúa lúc nào cũng muốn con cái của Chúa mạnh khỏe và tươi vui, đương nhiên Chúa muốn chúng con được sạch. Chúa chờ đợi để được chúng con tìm đến, để Chúa chữa lành; thế mà, chúng con đã bỏ mặc cho Chúa lẻ loi trong chờ đợi xót xa ấy. Con hiểu Chúa chẳng thể nào vui, vì con cái của Chúa còn đang chìm đắm trong xấu xa tội lỗi, chìm đắm trong những vết thương lở lói của tâm hồn.
Con thì đã biết, vậy mà con cũng còn bỏ mặc Chúa trong tình trạng chờ đợi đó, và cả hai Cha con mình đều phải đau khổ!
Chỉ một cái chạm nhẹ của Chúa thôi, anh phung hủi được sạch! Chỉ một cái chạm nhẹ của Chúa thôi, con cũng sẽ được sạch, con biết rõ điều đó vì con biết Chúa yêu thương con. Vậy mà con cứ lần lữa, để Chúa phải đau buồn vì con! Con đâu muốn vậy! Nhưng xác thân này quá nặng nề, cứ trì hoãn hết lần này đến lần khác, để những lúc ấy Chúa và con phải cách xa nhau...
Lạy Chúa! Lúc này đây, con đang gần Chúa, và cảm thấy rất tươi vui, nhưng con e rằng xác thân mỏng giòn của con sẽ dễ dàng ngả nghiêng. Vậy, con xin Chúa ban cho con ơn thánh hóa, để con luôn được chạm vào Chúa, hay Chúa cứ mãi chạm vào con đi!!! Để con luôn được sạch, Chúa nhé!
(Luca: 5, 12-13)
Chúa ơi! Có nhiều lúc con đã nhận ra rằng bản thân mình xấu xa đầy tội lỗi, chẳng khác nào một người mắc bệnh phung hủi đầy vết thương lở lói... những lúc ấy, con biết, chỉ có Chúa mới có thể cứu chữa được con thôi. Vậy nhưng, tệ hại một điều là con đã từng để cho tâm hồn mình chìm đắm trong căn bệnh như thế suốt nhiều tháng trời. Những khoảng thời gian đó con đã không biết chạy đến sấp mình xuống trước mặt Chúa, mà kêu xin Chúa chữa lành, như người phong hủi trong đoạn Tin Mừng trên đây đã làm. Con thật là khờ khạo, phải không Chúa!
Lạy Chúa! Con biết Chúa lúc nào cũng muốn con cái của Chúa mạnh khỏe và tươi vui, đương nhiên Chúa muốn chúng con được sạch. Chúa chờ đợi để được chúng con tìm đến, để Chúa chữa lành; thế mà, chúng con đã bỏ mặc cho Chúa lẻ loi trong chờ đợi xót xa ấy. Con hiểu Chúa chẳng thể nào vui, vì con cái của Chúa còn đang chìm đắm trong xấu xa tội lỗi, chìm đắm trong những vết thương lở lói của tâm hồn.
Con thì đã biết, vậy mà con cũng còn bỏ mặc Chúa trong tình trạng chờ đợi đó, và cả hai Cha con mình đều phải đau khổ!
Chỉ một cái chạm nhẹ của Chúa thôi, anh phung hủi được sạch! Chỉ một cái chạm nhẹ của Chúa thôi, con cũng sẽ được sạch, con biết rõ điều đó vì con biết Chúa yêu thương con. Vậy mà con cứ lần lữa, để Chúa phải đau buồn vì con! Con đâu muốn vậy! Nhưng xác thân này quá nặng nề, cứ trì hoãn hết lần này đến lần khác, để những lúc ấy Chúa và con phải cách xa nhau...
Lạy Chúa! Lúc này đây, con đang gần Chúa, và cảm thấy rất tươi vui, nhưng con e rằng xác thân mỏng giòn của con sẽ dễ dàng ngả nghiêng. Vậy, con xin Chúa ban cho con ơn thánh hóa, để con luôn được chạm vào Chúa, hay Chúa cứ mãi chạm vào con đi!!! Để con luôn được sạch, Chúa nhé!
Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015
BƯỚC ĐI TRONG ÁNH SÁNG
‘Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ Isaia. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa.”’
(Luca: 4, 17-19)
Con đã bắt đầu say mê và cảm thấy thú vị về những điều được ghi chép trong thánh Kinh, những lời Chúa đã dùng các ngôn sứ mà nói với nhân gian chúng con, những lời Chúa đã sai Ngôi Hai Con Chúa xuống trần mà nói với nhân loại chúng con, Chúa ạ! Những lời đó là ánh sáng và là ngọn đèn soi cho con bước đi.
Qua biết bao đời ngôn sứ trong Cựu Ước, qua hàng ngàn năm sau các thánh sử của Tân Ước, từng lời Chúa nói, từng câu từng chữ trong Kinh Thánh hôm nay nghe vẫn còn như mới! Cứ mỗi năm đọc lại những đoạn tin Mừng đã nghe năm trước, thì con lại có những cảm nhận khác nhau, và lại nhận ra được một điều mới mẻ nào đó Chúa muốn dạy cho con trong thời điểm ấy.
Đối với những ai muốn tìm hiểu thánh ý Chúa, biết lắng nghe Lời Chúa, thì Thánh Kinh sẽ không bao giờ là cũ kỹ. Tính thời sự của Thánh Kinh luôn luôn là nóng hổi, nếu con người biết sử dụng Thánh Kinh như một ngọn đèn để soi rọi vào chính tâm hồn và đời sống của mình.
Trong đoạn Tin Mừng trên đây, Ngôn sứ Isaia đã nói:
“Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt,...” Vậy, chẳng phải đã ứng nghiệm rồi đó sao? Chẳng phải chính Chúa đã làm cho đôi mắt mù lòa trong con được bừng sáng lên rồi đó sao? Tuy rằng đôi mắt thể lý của con chẳng nhìn thấy gì hết, nhưng có lẽ đó lại là một lợi điểm cho con, bởi không nhìn thấy những gì hời hợt bên ngoài của vật chất, con đã có thể nhìn thấy những điều ẩn sâu bên trong sự việc, qua ánh sáng của Chúa. Ánh sáng phát xuất từ Chúa không thể nhìn thấy bằng con mắt thể lý, Chúa đòi hỏi chúng con phải nhìn bằng con mắt của tình yêu, bằng trái tim nhạy cảm và bằng một đức tin mạnh mẽ.
Người không hiểu giá trị của thập giá Đức Kitô, sẽ cho rằng con nói chuyện khùng điên, khi nghe con bày tỏ: “Kể từ khi tôi bị mù hoàn toàn, tôi nhìn thấy được nhiều điều rõ hơn! Chính biến cố bị mù này đã giúp tôi nhận ra giá trị của Thập giá Đức Kitô và tình yêu của Ngài dành cho tôi!”... Họ làm sao hiểu được những gì con đã trải qua, họ làm sao hiểu được nếu họ không chấp nhận thập giá của Chúa?
Lạy Chúa! Xin cho con biết yêu mến và luôn hăng say lắng nghe Lời Chúa như trong lúc này, để con mãi được bước đi trong ánh sáng của Chúa, Chúa nhé!
(Luca: 4, 17-19)
Con đã bắt đầu say mê và cảm thấy thú vị về những điều được ghi chép trong thánh Kinh, những lời Chúa đã dùng các ngôn sứ mà nói với nhân gian chúng con, những lời Chúa đã sai Ngôi Hai Con Chúa xuống trần mà nói với nhân loại chúng con, Chúa ạ! Những lời đó là ánh sáng và là ngọn đèn soi cho con bước đi.
Qua biết bao đời ngôn sứ trong Cựu Ước, qua hàng ngàn năm sau các thánh sử của Tân Ước, từng lời Chúa nói, từng câu từng chữ trong Kinh Thánh hôm nay nghe vẫn còn như mới! Cứ mỗi năm đọc lại những đoạn tin Mừng đã nghe năm trước, thì con lại có những cảm nhận khác nhau, và lại nhận ra được một điều mới mẻ nào đó Chúa muốn dạy cho con trong thời điểm ấy.
Đối với những ai muốn tìm hiểu thánh ý Chúa, biết lắng nghe Lời Chúa, thì Thánh Kinh sẽ không bao giờ là cũ kỹ. Tính thời sự của Thánh Kinh luôn luôn là nóng hổi, nếu con người biết sử dụng Thánh Kinh như một ngọn đèn để soi rọi vào chính tâm hồn và đời sống của mình.
Trong đoạn Tin Mừng trên đây, Ngôn sứ Isaia đã nói:
“Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt,...” Vậy, chẳng phải đã ứng nghiệm rồi đó sao? Chẳng phải chính Chúa đã làm cho đôi mắt mù lòa trong con được bừng sáng lên rồi đó sao? Tuy rằng đôi mắt thể lý của con chẳng nhìn thấy gì hết, nhưng có lẽ đó lại là một lợi điểm cho con, bởi không nhìn thấy những gì hời hợt bên ngoài của vật chất, con đã có thể nhìn thấy những điều ẩn sâu bên trong sự việc, qua ánh sáng của Chúa. Ánh sáng phát xuất từ Chúa không thể nhìn thấy bằng con mắt thể lý, Chúa đòi hỏi chúng con phải nhìn bằng con mắt của tình yêu, bằng trái tim nhạy cảm và bằng một đức tin mạnh mẽ.
Người không hiểu giá trị của thập giá Đức Kitô, sẽ cho rằng con nói chuyện khùng điên, khi nghe con bày tỏ: “Kể từ khi tôi bị mù hoàn toàn, tôi nhìn thấy được nhiều điều rõ hơn! Chính biến cố bị mù này đã giúp tôi nhận ra giá trị của Thập giá Đức Kitô và tình yêu của Ngài dành cho tôi!”... Họ làm sao hiểu được những gì con đã trải qua, họ làm sao hiểu được nếu họ không chấp nhận thập giá của Chúa?
Lạy Chúa! Xin cho con biết yêu mến và luôn hăng say lắng nghe Lời Chúa như trong lúc này, để con mãi được bước đi trong ánh sáng của Chúa, Chúa nhé!
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015
NUÔI DƯỠNG ĐỨC TIN
“Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều : lòng trí các ông còn ngu muội!”
(Máccô: 6, 51-52)
Các môn đệ dù đã được trực tiếp chứng kiến phép lạ Chúa hóa bánh ra nhiều, nhưng các ông vẫn còn chưa hiểu, bởi lúc đó các ông chưa đặt hết niềm tin vào Chúa, và có lẽ các ông chưa quen với những phép lạ như thế.
Bởi niềm tin của các ông còn yếu kém, nên các ông đã hoảng sợ khi gặp sóng gió giữa biển. Điều đó nhắc nhở con rằng, đức tin mà con đang có rất dễ lung lay. Lúc này đây, con nói con vững tin vào Chúa, vì mọi sự đối với con đang rất thuận lợi, tâm hồn con cảm thấy hết sức bình an. Giả như ngày mai có xảy ra một chuyện gì đó không được như ý, chẳng biết lúc ấy con có còn bình tĩnh như thế này không?
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay: “Người lên thuyền với các ông, và gió lặng.”, con nhận ra rằng, trong những năm tháng vừa qua, Chúa đã đồng hành với con, hiện diện trên chiếc thuyền đời nhỏ bé của con, nên hôm nay con mới có được khoảng trời lặng gió như thế này. Bệnh tật và đau khổ chưa phải là đã chấm dứt. Song, có Chúa ở trên thuyền đời của mình, những cơn phong ba bão táp không còn làm cho con phải hoảng hốt như xưa nữa! Tuy nhiên, “cuộc đời là biển cả, ai không bơi sẽ bị chìm!”, Chúa đã dạy con như thế qua những biến cố của cuộc đời, con vẫn còn đang lặn hụp giữa một đại dương bao la với biết bao là sóng gió... Đầy gian truân và thử thách!
Lạy Chúa! Xin ban cho con một đức tin vững mạnh, để con sẽ không bị chao đảo ngả nghiêng giữa biển đời mênh mông sóng gió này!
Chúa đã cho con hiểu ý nghĩa của việc Chúa hóa bánh ra nhiều, và qua thánh Tông-đồ Gia-cô-bê, Chúa cũng đã dạy con: “Đức tin không việc làm là đức tin chết!”, xin cho con biết nuôi dưỡng đức tin của mình bằng những việc làm bác ái, những nghĩa cử yêu thương đối với đồng loại. Chúa mời gọi con cộng tác với Chúa trong việc làm những phép lạ, hầu giúp cho những người còn đang sống trong bất hạnh và thiếu thốn có được sự nâng đỡ sẻ chia. Xin cho con biết thực thi công bình bác áiđối với những người nghèo khổ ở quanh con, giúp họ cảm nhận được sự hiện diện của Chúa qua những nghĩa cử của con trong cuộc sống hằng ngày, Chúa nhé!
(Máccô: 6, 51-52)
Các môn đệ dù đã được trực tiếp chứng kiến phép lạ Chúa hóa bánh ra nhiều, nhưng các ông vẫn còn chưa hiểu, bởi lúc đó các ông chưa đặt hết niềm tin vào Chúa, và có lẽ các ông chưa quen với những phép lạ như thế.
Bởi niềm tin của các ông còn yếu kém, nên các ông đã hoảng sợ khi gặp sóng gió giữa biển. Điều đó nhắc nhở con rằng, đức tin mà con đang có rất dễ lung lay. Lúc này đây, con nói con vững tin vào Chúa, vì mọi sự đối với con đang rất thuận lợi, tâm hồn con cảm thấy hết sức bình an. Giả như ngày mai có xảy ra một chuyện gì đó không được như ý, chẳng biết lúc ấy con có còn bình tĩnh như thế này không?
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay: “Người lên thuyền với các ông, và gió lặng.”, con nhận ra rằng, trong những năm tháng vừa qua, Chúa đã đồng hành với con, hiện diện trên chiếc thuyền đời nhỏ bé của con, nên hôm nay con mới có được khoảng trời lặng gió như thế này. Bệnh tật và đau khổ chưa phải là đã chấm dứt. Song, có Chúa ở trên thuyền đời của mình, những cơn phong ba bão táp không còn làm cho con phải hoảng hốt như xưa nữa! Tuy nhiên, “cuộc đời là biển cả, ai không bơi sẽ bị chìm!”, Chúa đã dạy con như thế qua những biến cố của cuộc đời, con vẫn còn đang lặn hụp giữa một đại dương bao la với biết bao là sóng gió... Đầy gian truân và thử thách!
Lạy Chúa! Xin ban cho con một đức tin vững mạnh, để con sẽ không bị chao đảo ngả nghiêng giữa biển đời mênh mông sóng gió này!
Chúa đã cho con hiểu ý nghĩa của việc Chúa hóa bánh ra nhiều, và qua thánh Tông-đồ Gia-cô-bê, Chúa cũng đã dạy con: “Đức tin không việc làm là đức tin chết!”, xin cho con biết nuôi dưỡng đức tin của mình bằng những việc làm bác ái, những nghĩa cử yêu thương đối với đồng loại. Chúa mời gọi con cộng tác với Chúa trong việc làm những phép lạ, hầu giúp cho những người còn đang sống trong bất hạnh và thiếu thốn có được sự nâng đỡ sẻ chia. Xin cho con biết thực thi công bình bác áiđối với những người nghèo khổ ở quanh con, giúp họ cảm nhận được sự hiện diện của Chúa qua những nghĩa cử của con trong cuộc sống hằng ngày, Chúa nhé!
Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015
MÃI DẮT CON ĐI
“Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.”
(Máccô: 6, 34)
Chúa ơi!
Con nhìn thấy trong mắt Chúa:
một nỗi buồn man mác,
một nỗi buồn lan tỏa khắp không gian,
bởi bầy chiên của Chúa vẫn lơ là
bởi chính con cũng là chiên hờ hững!
Trước giờ ra đi,
Chúa đã để lại cho chúng con những gì cần thiết:
Việc bẻ bánh: một bí tích niệm màu,
và những người môn đệ Chúa thương yêu,
và những điều Chúa muốn chúng con thực hiện.
Bầy chiên bây giờ đã có người chăn dắt
Lời Chúa đang được gieo rắc khắp nơi.
Liệu có phải,
tất cả chiên trong bầy đều lắng nghe Lời Chúa?
hay là:
chúng đang còn thích nhảy múa tung tăng;
chúng đang còn khăng khăng tìm danh lợi tiền tài,
và tiêu xài những ân huệ Chúa ban vào việc tôn thờ trước “cái tôi” của chúng?
Ôi, buồn thay! Con thấy mình đứng giữa bầy chiên đó,
chẳng màng chi tiếng mục tử réo về,
Lời Chúa dạy, con đâu phải không biết!...
Ơi, Chúa ơi! Con tha thiết xin Ngài:
Đừng bỏ con phóng đãng cuối rừng hoang,
mà túm lấy, mang con về nẻo chính!
Vì Chúa ơi, chính Chúa tác tạo con,
và cho con làm con chiên của Chúa,
thì xin Ngài luôn mãi dắt con đi!!!
(Máccô: 6, 34)
Chúa ơi!
Con nhìn thấy trong mắt Chúa:
một nỗi buồn man mác,
một nỗi buồn lan tỏa khắp không gian,
bởi bầy chiên của Chúa vẫn lơ là
bởi chính con cũng là chiên hờ hững!
Trước giờ ra đi,
Chúa đã để lại cho chúng con những gì cần thiết:
Việc bẻ bánh: một bí tích niệm màu,
và những người môn đệ Chúa thương yêu,
và những điều Chúa muốn chúng con thực hiện.
Bầy chiên bây giờ đã có người chăn dắt
Lời Chúa đang được gieo rắc khắp nơi.
Liệu có phải,
tất cả chiên trong bầy đều lắng nghe Lời Chúa?
hay là:
chúng đang còn thích nhảy múa tung tăng;
chúng đang còn khăng khăng tìm danh lợi tiền tài,
và tiêu xài những ân huệ Chúa ban vào việc tôn thờ trước “cái tôi” của chúng?
Ôi, buồn thay! Con thấy mình đứng giữa bầy chiên đó,
chẳng màng chi tiếng mục tử réo về,
Lời Chúa dạy, con đâu phải không biết!...
Ơi, Chúa ơi! Con tha thiết xin Ngài:
Đừng bỏ con phóng đãng cuối rừng hoang,
mà túm lấy, mang con về nẻo chính!
Vì Chúa ơi, chính Chúa tác tạo con,
và cho con làm con chiên của Chúa,
thì xin Ngài luôn mãi dắt con đi!!!
Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015
TẠI SAO CHÚA IM LẶNG?
“Thế rồi Đức Giêsu đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Danh tiếng Người đồn ra khắp xứ Xyri. Thiên hạ đem đến cho Người mọi kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền : những kẻ bị quỷ ám, kinh phong, bại liệt ; và Người đã chữa họ.”
(Mát-thêu: 4, 23-24)
Chúa ơi, con vững tin rằng Chúa có thể làm mọi sự để cứu chữa những kẻ bệnh hoạn tật nguyền, vì lòng thương xót Chúa bao la. Ngày xưa Chúa đã “đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong Dân”, Chúa đã đem đến cho họ niềm an ủi và hy vọng; vậy còn bây giờ, sao Chúa nỡ để cho biết bao người chung quanh con phải ngập chìm trong nỗi đớn đau của bệnh tật? Chúa biết rõ hơn con, những căn bệnh ung thư và SIDA hiện đang là nỗi đau trầm luân của biết bao người trên quả địa cầu này, rồi còn biết bao em bé sinh ra đã phải chịu thiệt thòi vì bị thiểu năng trí não, bị câm điếc, bị nhiễm chất độc màu da cam, bị niễm HIV... Cho dẫu chúng con phải đau khổ, bởi tội lỗi của chính mình, thì xin Chúa cũng hiểu cho rằng sức chịu đựng của chúng con là hạn hữu, mà thương cứu vớt chúng con.
Đọc đoạn Tin Mừng vắn vỏi trên đây của thánh Mátthêu, con phấn khởi bao nhiêu thì lòng con trĩu buồn bấy nhiêu khi nghĩ về những cảnh khổ đau triền miên đang tràn ngập trong các bệnh viện, và những con người đang phải rên xiết trong cơn hấp hối tại nhà riêng của họ. Chúa ơi, con cậy trông vào Chúa!
Con biết, tất cả những gì xảy ra trên thế gian này, đều không ở ngoài chương trình cứu độ của Chúa. Thế nhưng Chúa ơi, nhiều cảnh đời đau xót, con là kẻ chẳng ra gì mà cũng còn không chịu nổi khi nghe nói về những cảnh đời ấy. Vậy, tại sao Chúa im lặng? Có phải tại chúng con đã sống ích kỷ quá chăng? Có phải tại chúng con đã ít quan tâm đến nhau quá chăng? Bản thân con, con biết mình đã quá hời hợt với cảnh bất hạnh của ngườikhác , xin Chúa tha thứ cho con, Chúa nhé!
Nghĩ tới đây, con nhớ về cuộc thương lượng đã xảy ra giữa Chúa và ông Ápraham ngày xưa, ông Ápraham đã xin Chúa tha cho dân thành, nếu trong thành có được 40 người công chính. Rồi lại sợ không kiếm đủ người, ông đã rút xuống chỉ còn 5 người. Vậy mà Chúa cũng đã nhận lời ông!
Dẫu con chỉ là một đứa con mọn hèn xấu xa, nhưng biết rằng Chúa mãi là vị Chúa của tình yêu bao dung, con cũng dám xin học đòi ông Ápraham mà thương lượng với Chúa. Hẳn Chúa cũng biết, ở Sài Gòn này có một số người hảo tâm, họ đang nỗ lực tìm đến với những ai đau khổ vì bệnh tật. Họ đang cố gắng xoa dịu nỗi đau của các bệnh nhân nghèo bằng những việc làm từ thiện tại các bệnh viện và những nơi có bệnh nhân S. Chúa hãy vì những tấm lòng sốt mến ấy, bỏ qua những hẹp hòi ích kỷ của chúng con, mà ra oai quyền lực của Chúa, xóa bỏ nỗi đau cho chúng con, Chúa ơi!
Lạy Chúa! Xin Chúa hãy nâng đỡ những tâm hồn đang phải trầm luân trong bệnh tật. Xin Chúa gởi đến cho họ những bàn tay nhân ái, hết lòng chăm sóc và ủi an. Đặc biệt, xin Chúa luôn đồng hành với những bệnh nhân nghèo không có người thân và không cả tiền chữa bệnh, để họ không cảm thấy lẻ loi, Chúa nhé!
(Mát-thêu: 4, 23-24)
Chúa ơi, con vững tin rằng Chúa có thể làm mọi sự để cứu chữa những kẻ bệnh hoạn tật nguyền, vì lòng thương xót Chúa bao la. Ngày xưa Chúa đã “đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong Dân”, Chúa đã đem đến cho họ niềm an ủi và hy vọng; vậy còn bây giờ, sao Chúa nỡ để cho biết bao người chung quanh con phải ngập chìm trong nỗi đớn đau của bệnh tật? Chúa biết rõ hơn con, những căn bệnh ung thư và SIDA hiện đang là nỗi đau trầm luân của biết bao người trên quả địa cầu này, rồi còn biết bao em bé sinh ra đã phải chịu thiệt thòi vì bị thiểu năng trí não, bị câm điếc, bị nhiễm chất độc màu da cam, bị niễm HIV... Cho dẫu chúng con phải đau khổ, bởi tội lỗi của chính mình, thì xin Chúa cũng hiểu cho rằng sức chịu đựng của chúng con là hạn hữu, mà thương cứu vớt chúng con.
Đọc đoạn Tin Mừng vắn vỏi trên đây của thánh Mátthêu, con phấn khởi bao nhiêu thì lòng con trĩu buồn bấy nhiêu khi nghĩ về những cảnh khổ đau triền miên đang tràn ngập trong các bệnh viện, và những con người đang phải rên xiết trong cơn hấp hối tại nhà riêng của họ. Chúa ơi, con cậy trông vào Chúa!
Con biết, tất cả những gì xảy ra trên thế gian này, đều không ở ngoài chương trình cứu độ của Chúa. Thế nhưng Chúa ơi, nhiều cảnh đời đau xót, con là kẻ chẳng ra gì mà cũng còn không chịu nổi khi nghe nói về những cảnh đời ấy. Vậy, tại sao Chúa im lặng? Có phải tại chúng con đã sống ích kỷ quá chăng? Có phải tại chúng con đã ít quan tâm đến nhau quá chăng? Bản thân con, con biết mình đã quá hời hợt với cảnh bất hạnh của ngườikhác , xin Chúa tha thứ cho con, Chúa nhé!
Nghĩ tới đây, con nhớ về cuộc thương lượng đã xảy ra giữa Chúa và ông Ápraham ngày xưa, ông Ápraham đã xin Chúa tha cho dân thành, nếu trong thành có được 40 người công chính. Rồi lại sợ không kiếm đủ người, ông đã rút xuống chỉ còn 5 người. Vậy mà Chúa cũng đã nhận lời ông!
Dẫu con chỉ là một đứa con mọn hèn xấu xa, nhưng biết rằng Chúa mãi là vị Chúa của tình yêu bao dung, con cũng dám xin học đòi ông Ápraham mà thương lượng với Chúa. Hẳn Chúa cũng biết, ở Sài Gòn này có một số người hảo tâm, họ đang nỗ lực tìm đến với những ai đau khổ vì bệnh tật. Họ đang cố gắng xoa dịu nỗi đau của các bệnh nhân nghèo bằng những việc làm từ thiện tại các bệnh viện và những nơi có bệnh nhân S. Chúa hãy vì những tấm lòng sốt mến ấy, bỏ qua những hẹp hòi ích kỷ của chúng con, mà ra oai quyền lực của Chúa, xóa bỏ nỗi đau cho chúng con, Chúa ơi!
Lạy Chúa! Xin Chúa hãy nâng đỡ những tâm hồn đang phải trầm luân trong bệnh tật. Xin Chúa gởi đến cho họ những bàn tay nhân ái, hết lòng chăm sóc và ủi an. Đặc biệt, xin Chúa luôn đồng hành với những bệnh nhân nghèo không có người thân và không cả tiền chữa bệnh, để họ không cảm thấy lẻ loi, Chúa nhé!
Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015
XIN CHO CON TRỞ NÊN NHƯ MỘT NGÔI SAO NHỎ
“Đứng lên, bừng sáng lên ! Vì ánh sáng của ngươi đến rồi.
Vinh quang của ĐỨC CHÚA như bình minh chiếu tỏa trên ngươi.
Kìa bóng tối bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân ; còn trên ngươi ĐỨC CHÚA như bình minh chiếu tỏa”
(Trích sách I-sai-a: 60, 1-2)
Ôi! Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa
Ánh sáng Ngài khỏa lấp tấm thân con
Luồng ánh sáng bừng lên trong tim mới
Dẫn dắt con vững bước giữa cuộc đời.
Con mù rồi, lại thấy được ánh sao
Bởi vì Chúa là Ngôi sao rất lạ
Chỉ những ai khao khát muốn đi tìm
Mới mong nhìn được ngôi sao Đức Chúa!
Ôi, lạy Chúa! Giữa cuộc đời đầy bóng tối
Lối đi nào con lạc mất ánh sao
Lòng khát khao con bẻ lái quay đầu
Lại kiếm tìm vật chất, chuốc sầu đau?
Mau cất bước theo chân ba đạo sĩ
Vội lên đường nhắm đích đến Be-lem
Mà ca khen, mà chiêm ngưỡng Chúa Hài Đồng
Người đã đến trong thân phận nghèo khó.
Ôi, lạy Chúa! Con có gì dâng Chúa
Vàng ư? Mộc dược ư? Nhũ hương ư?
Con chẳng có gì ngoài tấm thân bệnh tật
Xin dâng Chúa với tất cả tâm lòng!
Lời ngôn sứ I-sai-a nhắc nhở:
“Đứng lên, bừng sáng lên !
Vì ánh sáng của ngươi đến rồi.”
Đến thật rồi, giữa lòng con hèn mọn
Một luồng sáng huy hoàng từ đức Chúa!
Dám mong được như một ngôi sao nhỏ
Giữa cuộc đời đầy bóng tối lao lung
Xin dẫn đường cho người đang lạc lối
Cùng nhắm Ngôi sao Đức Chúa, tìm về!!!
Vinh quang của ĐỨC CHÚA như bình minh chiếu tỏa trên ngươi.
Kìa bóng tối bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân ; còn trên ngươi ĐỨC CHÚA như bình minh chiếu tỏa”
(Trích sách I-sai-a: 60, 1-2)
Ôi! Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa
Ánh sáng Ngài khỏa lấp tấm thân con
Luồng ánh sáng bừng lên trong tim mới
Dẫn dắt con vững bước giữa cuộc đời.
Con mù rồi, lại thấy được ánh sao
Bởi vì Chúa là Ngôi sao rất lạ
Chỉ những ai khao khát muốn đi tìm
Mới mong nhìn được ngôi sao Đức Chúa!
Ôi, lạy Chúa! Giữa cuộc đời đầy bóng tối
Lối đi nào con lạc mất ánh sao
Lòng khát khao con bẻ lái quay đầu
Lại kiếm tìm vật chất, chuốc sầu đau?
Mau cất bước theo chân ba đạo sĩ
Vội lên đường nhắm đích đến Be-lem
Mà ca khen, mà chiêm ngưỡng Chúa Hài Đồng
Người đã đến trong thân phận nghèo khó.
Ôi, lạy Chúa! Con có gì dâng Chúa
Vàng ư? Mộc dược ư? Nhũ hương ư?
Con chẳng có gì ngoài tấm thân bệnh tật
Xin dâng Chúa với tất cả tâm lòng!
Lời ngôn sứ I-sai-a nhắc nhở:
“Đứng lên, bừng sáng lên !
Vì ánh sáng của ngươi đến rồi.”
Đến thật rồi, giữa lòng con hèn mọn
Một luồng sáng huy hoàng từ đức Chúa!
Dám mong được như một ngôi sao nhỏ
Giữa cuộc đời đầy bóng tối lao lung
Xin dẫn đường cho người đang lạc lối
Cùng nhắm Ngôi sao Đức Chúa, tìm về!!!
Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015
CẦU NGUYỆN VỚI CHIÊN THIÊN CHÚA
“Hôm sau, ông Gioan thấy Đức Giêsu tiến về phía mình, liền nói : "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian.”
(Gioan: 1,29)
Hình ảnh con chiên bị sát tế trong sự kiện lịch sử năm xưa dân Do thái được cứu thoát khỏi Ai-cập, đã báo trước cho nhân loại chúng con về hình ảnh của Chiên Thiên Chúa. Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan Tẩy Giả đã khẳng định Chúa Giêsu chính là Chiên Thiên Chúa, ông còn gọi Chúa là “Đấng xóa tội trần gian”, điều đó có ý nghĩa gì đối với con đây?
Lạy Chúa Giêsu! Con hiểu Chúa sẵn sàng xuống thế gian này và chịu hiến mình như một con chiên bị sát tế, để cứu chuộc chúng con, cho thoát khỏi đời sống nô lệ tội lỗi. Qua những chặng đường thập giá, Chúa đã chỉ ra cho con một lối đi hoàn hảo dẫn về quê trời. Chúa là Con Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian . Ngày xưa, Chúa đã chấp nhận vác thập giá và chịu đựng những đòn roi, Chúa đã chấp nhận những phỉ nhổ và sự chế giễu của quân Giudêu. Cuối cùng, Chúa đã chấp nhận một cái chết khổ nhục đau thương trên thập giá. Qua tất cả những điều đó, con hiểu Chúa muốn dạy cho nhân loại chúng con biết nhẫn nhịn và chấp nhận khổ đau, để chúng con có thể tự cứu mình thoát khỏi bóng đen của tội lỗi. Chúa đã chứng thực những điều Chúa dạy bằng chính cái chết trần truồng của mình trên thập giá chiều xưa. Ôi, Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian! Máu của Con Chiên hiến dâng ngày ấy, đã tươm ra đến giọt cuối cùng để rửa sạch tội trần, cứu độ chúng con. Giờ đây, máu của Con Chiên vẫn đang hiến dâng trên bàn thờ mỗi ngày, biết vậy mà con vẫn dễ dãi để cho mình chìm đắm trong những lạc thú thế gian!
Ôi Chúa ơi! Máu Chúa đã đổ ra để rửa sạch tội lỗi cho con và cho mọi người trong nhân loại. Con tuy đã biết thế, mà vẫn làm cho Chúa buồn sầu, thật là đáng chê trách. Con chỉ biết dâng lên Chúa, Đấng là Chiên Thiên Chúa, những gì con có và chính tâm tình thống hối của con mà thôi. Xin cho con luôn biết sống hy sinh nhẫn nhịn, như xưa Chúa đã từng nêu gương cho con khi vác thập giá lên đồi Gôn gôta. Xin cho con biết câm nín như một con chiên khi nó bị đem đi xén lông, chẳng một lời oán thán... Con không cho là dễ dàng bắt chước những chú cừu đó, nhưng con tin rằng, nhờ Chúa giúp sức thì con sẽ có thể làm được!
Lạy Chúa! Xin cho con được thấm nhuần của ăn thần linh, mà Chúa đã dùng chính máu thịt của Chúa, khi Con Chiên chịu sát tế năm xưa trên núi Sọ, để con được thánh hóa mà trở nên như một con chiên ngoan ngoãn hiền lành trong đàn chiên của Chúa, Chúa nhé!
(Gioan: 1,29)
Hình ảnh con chiên bị sát tế trong sự kiện lịch sử năm xưa dân Do thái được cứu thoát khỏi Ai-cập, đã báo trước cho nhân loại chúng con về hình ảnh của Chiên Thiên Chúa. Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan Tẩy Giả đã khẳng định Chúa Giêsu chính là Chiên Thiên Chúa, ông còn gọi Chúa là “Đấng xóa tội trần gian”, điều đó có ý nghĩa gì đối với con đây?
Lạy Chúa Giêsu! Con hiểu Chúa sẵn sàng xuống thế gian này và chịu hiến mình như một con chiên bị sát tế, để cứu chuộc chúng con, cho thoát khỏi đời sống nô lệ tội lỗi. Qua những chặng đường thập giá, Chúa đã chỉ ra cho con một lối đi hoàn hảo dẫn về quê trời. Chúa là Con Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian . Ngày xưa, Chúa đã chấp nhận vác thập giá và chịu đựng những đòn roi, Chúa đã chấp nhận những phỉ nhổ và sự chế giễu của quân Giudêu. Cuối cùng, Chúa đã chấp nhận một cái chết khổ nhục đau thương trên thập giá. Qua tất cả những điều đó, con hiểu Chúa muốn dạy cho nhân loại chúng con biết nhẫn nhịn và chấp nhận khổ đau, để chúng con có thể tự cứu mình thoát khỏi bóng đen của tội lỗi. Chúa đã chứng thực những điều Chúa dạy bằng chính cái chết trần truồng của mình trên thập giá chiều xưa. Ôi, Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian! Máu của Con Chiên hiến dâng ngày ấy, đã tươm ra đến giọt cuối cùng để rửa sạch tội trần, cứu độ chúng con. Giờ đây, máu của Con Chiên vẫn đang hiến dâng trên bàn thờ mỗi ngày, biết vậy mà con vẫn dễ dãi để cho mình chìm đắm trong những lạc thú thế gian!
Ôi Chúa ơi! Máu Chúa đã đổ ra để rửa sạch tội lỗi cho con và cho mọi người trong nhân loại. Con tuy đã biết thế, mà vẫn làm cho Chúa buồn sầu, thật là đáng chê trách. Con chỉ biết dâng lên Chúa, Đấng là Chiên Thiên Chúa, những gì con có và chính tâm tình thống hối của con mà thôi. Xin cho con luôn biết sống hy sinh nhẫn nhịn, như xưa Chúa đã từng nêu gương cho con khi vác thập giá lên đồi Gôn gôta. Xin cho con biết câm nín như một con chiên khi nó bị đem đi xén lông, chẳng một lời oán thán... Con không cho là dễ dàng bắt chước những chú cừu đó, nhưng con tin rằng, nhờ Chúa giúp sức thì con sẽ có thể làm được!
Lạy Chúa! Xin cho con được thấm nhuần của ăn thần linh, mà Chúa đã dùng chính máu thịt của Chúa, khi Con Chiên chịu sát tế năm xưa trên núi Sọ, để con được thánh hóa mà trở nên như một con chiên ngoan ngoãn hiền lành trong đàn chiên của Chúa, Chúa nhé!
Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
NGÔI LỜI ĐANG Ở GIỮA CHÚNG CON
“ước chi điều anh em đã nghe từ lúc khởi đầu
ở lại trong anh em.
Nếu điều anh em đã nghe từ lúc khởi đầu
ở lại trong anh em,
thì chính anh em sẽ ở lại trong Chúa Con và Chúa Cha.
Và đây là điều
mà chính Đức Ki-tô đã hứa ban cho chúng ta :
sự sống đời đời.
(Gioan I: 2,24-25)
Ngay từ lúc khởi đầu,
từ thuở khai thiên lập địa,
Chúa đã thương ban cho chúng con sự sống:
sự sống đó chính là Ngôi Lời!
Đối với con,
Lời là ánh sáng rọi soi
Lời là đường đi cho con ngay bước
Lời ban ân phước bình an,
cho hồn con vui sống;
nếu Lời chẳng đi tìm rọi chiếu sáng đời con,
tấm thân này chắc đã mỏi mòn trong khoảng trời đen tối!
Chúa ơi!
Ước chi điều con đã nghe từ lúc khởi đầu,
Sẽ còn mãi trong con,
để sự sống trong con mãi ngập tràn ánh sáng!;
như chính lúc này đây, tâm hồn con hớn hở
bởi Ngôi Lời đang ở giữa chúng con,
Người ban cho con niềm bình an sâu thẳm!
Xin cho con biết chăm chắm nghe Lời,
và luôn biết thực thi những gì Lời truyền dạy
để sự sống trong con, mãi được trường tồn, Chúa nhé!
ở lại trong anh em.
Nếu điều anh em đã nghe từ lúc khởi đầu
ở lại trong anh em,
thì chính anh em sẽ ở lại trong Chúa Con và Chúa Cha.
Và đây là điều
mà chính Đức Ki-tô đã hứa ban cho chúng ta :
sự sống đời đời.
(Gioan I: 2,24-25)
Ngay từ lúc khởi đầu,
từ thuở khai thiên lập địa,
Chúa đã thương ban cho chúng con sự sống:
sự sống đó chính là Ngôi Lời!
Đối với con,
Lời là ánh sáng rọi soi
Lời là đường đi cho con ngay bước
Lời ban ân phước bình an,
cho hồn con vui sống;
nếu Lời chẳng đi tìm rọi chiếu sáng đời con,
tấm thân này chắc đã mỏi mòn trong khoảng trời đen tối!
Chúa ơi!
Ước chi điều con đã nghe từ lúc khởi đầu,
Sẽ còn mãi trong con,
để sự sống trong con mãi ngập tràn ánh sáng!;
như chính lúc này đây, tâm hồn con hớn hở
bởi Ngôi Lời đang ở giữa chúng con,
Người ban cho con niềm bình an sâu thẳm!
Xin cho con biết chăm chắm nghe Lời,
và luôn biết thực thi những gì Lời truyền dạy
để sự sống trong con, mãi được trường tồn, Chúa nhé!
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015
TÂM TÌNH VỚI MẸ
“Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.”
(Luca: 2, 18-19)
Mẹ ơi, Mẹ đã là mẹ Thiên Chúa kể từ giây phút Mẹ nói “Xin vâng!”. Và đã có bao nhiêu điều rắc rối xảy đến với Mẹ kể từ ngày ấy? Cho đến khi Mẹ nghe những người chăn chiên nói về Hài Nhi mới sinh, Mẹ đã âm thầm ghi nhớ mọi kỷ niệm, và suy đi nghĩ lại trong lòng. Con nghĩ rằng, chính những giây phút suy đi nghĩ lại đó đã giúp Mẹ tìm ra thánh ý Chúa. Và Mẹ đã làm đẹp lòng Chúa suốt cuộc đời của Mẹ! Ước gì con luôn biết sống đời chiêm niệm như Mẹ, để con luôn tìn ra thánh ý Chúa đang dẫn dắt đời con.
Mẹ cũng biết trong tâm tư con đang đầy ắp những gì. Biết bao việc Chúa đã để xảy ra trong cuộc đời con, và con rất muốn kể cho mọi người chung quanh nghe về những gì Chúa đã làm cho con. Nhiều người đã tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi nghe con nói về những mẩu chuyện đời con! Và con lại có dịp để cảm tạ và ngợi ca chúc tụng Thiên Chúa.
Cuộc đời đâu phải lúc nào cũng trơn tru và êm ái, Mẹ đã sống những tháng ngày hồi hộp đau đớn vì con của Mẹ, những lúc Giêsu bị người ta chống đối, những lúc Giêsu bị người ta tìm bắt, và khi Giêsu bị lưỡi đòng xuyên thấu tâm can. Giêsu, con của Mẹ, chịu đau đớn vì tội lỗi của nhân loại; và Mẹ, Mẹ là Mẹ của Giêsu làm sao trái tim Mẹ không đau đớn cho được!
Vậy mà, Mẹ ơi! Con vẫn cứ sống những tháng ngày vô tình. Con tuyên xưng rằng con tin Chúa, con bảo rằng mình có Chúa trong đời, vậy mà con nhiều khi đã hành xử còn tệ hơn là những kẻ chưa biết Chúa. Làm sao con có thể nói về ơn cứu độ của Thiên Chúa cho họ? Con thật là bất xứng với tình Chúa đã dành cho con!
Mẹ Maria ơi, Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, con biết Mẹ đang lắng nghe những lời con tâm sự. Xin Mẹ giúp con luôn biết sống theo thánh ý Chúa, để con có thể sống trọn vai trò của mình giữa cuộc đời này!
Đặc biệt, xin Mẹ giục lòng trẻ nhỏ biết vâng lời cha mẹ, ông bà và những người hướng dẫn chúng, để chúng khỏi bị sa ngã giữa một thế giới đầy sự dữ. Con tin rằng Mẹ vẫn đang dõi theo và cầu bầu cho tất cả chúng con. Vì Mẹ là Mẹ của Thiên Chúa, Mẹ là Mẹ của chúng sinh. A-men!
(Luca: 2, 18-19)
Mẹ ơi, Mẹ đã là mẹ Thiên Chúa kể từ giây phút Mẹ nói “Xin vâng!”. Và đã có bao nhiêu điều rắc rối xảy đến với Mẹ kể từ ngày ấy? Cho đến khi Mẹ nghe những người chăn chiên nói về Hài Nhi mới sinh, Mẹ đã âm thầm ghi nhớ mọi kỷ niệm, và suy đi nghĩ lại trong lòng. Con nghĩ rằng, chính những giây phút suy đi nghĩ lại đó đã giúp Mẹ tìm ra thánh ý Chúa. Và Mẹ đã làm đẹp lòng Chúa suốt cuộc đời của Mẹ! Ước gì con luôn biết sống đời chiêm niệm như Mẹ, để con luôn tìn ra thánh ý Chúa đang dẫn dắt đời con.
Mẹ cũng biết trong tâm tư con đang đầy ắp những gì. Biết bao việc Chúa đã để xảy ra trong cuộc đời con, và con rất muốn kể cho mọi người chung quanh nghe về những gì Chúa đã làm cho con. Nhiều người đã tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi nghe con nói về những mẩu chuyện đời con! Và con lại có dịp để cảm tạ và ngợi ca chúc tụng Thiên Chúa.
Cuộc đời đâu phải lúc nào cũng trơn tru và êm ái, Mẹ đã sống những tháng ngày hồi hộp đau đớn vì con của Mẹ, những lúc Giêsu bị người ta chống đối, những lúc Giêsu bị người ta tìm bắt, và khi Giêsu bị lưỡi đòng xuyên thấu tâm can. Giêsu, con của Mẹ, chịu đau đớn vì tội lỗi của nhân loại; và Mẹ, Mẹ là Mẹ của Giêsu làm sao trái tim Mẹ không đau đớn cho được!
Vậy mà, Mẹ ơi! Con vẫn cứ sống những tháng ngày vô tình. Con tuyên xưng rằng con tin Chúa, con bảo rằng mình có Chúa trong đời, vậy mà con nhiều khi đã hành xử còn tệ hơn là những kẻ chưa biết Chúa. Làm sao con có thể nói về ơn cứu độ của Thiên Chúa cho họ? Con thật là bất xứng với tình Chúa đã dành cho con!
Mẹ Maria ơi, Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, con biết Mẹ đang lắng nghe những lời con tâm sự. Xin Mẹ giúp con luôn biết sống theo thánh ý Chúa, để con có thể sống trọn vai trò của mình giữa cuộc đời này!
Đặc biệt, xin Mẹ giục lòng trẻ nhỏ biết vâng lời cha mẹ, ông bà và những người hướng dẫn chúng, để chúng khỏi bị sa ngã giữa một thế giới đầy sự dữ. Con tin rằng Mẹ vẫn đang dõi theo và cầu bầu cho tất cả chúng con. Vì Mẹ là Mẹ của Thiên Chúa, Mẹ là Mẹ của chúng sinh. A-men!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)