“Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.” (GA: 14, 1)
Chúa ơi, Chúa có nghe chăng những nỗi lòng xao xuyến đang hướng về Chúa? Con dân nước Việt, biết bao nỗi lòng đang thấp thỏm sợ hãi vì những cuộc nhiễu nhương rập rình tứ phía? Họ biết trông mong vào đâu? Nỗi sợ hãi về một cuộc chiến sắp xảy ra, những ký ức về chiến tranh vẫn còn in đậm nét trong trí óc của một bé gái 8, 9 tuổi nơi con, khiến cho lòng con đầy xao xuyến!
Nhiều lúc, chúng con cảm thấy như bị thít chặt vào giữa vòng vây, không còn biết đường nào mà trốn chạy nữa! Cuộc sống đã làm cho con người ta trở nên giống như những con thú sợ mũi tên của thợ săn, sống co lại trong chiếc vỏ bọc của chính mình, để rồi dần trở nên những con người ích kỷ. Bản thân con cũng đã nhiều lúc phải ứng xử như vậy, còn biết nói làm sao hơn! Mấy hôm nay con còn nghe được tâm sự của một người bạn khuyết tật, bạn ấy chia sẻ với con về nỗi buồn bị người nhà khinh rẻ. Khi mà bạn ấy vẫn còn có thể làm được việc gì cho người nhà thì người nhà sai bảo như một đầy tớ... còn khi người nhà không cần đến đầy tớ, thì người bạn của con phải lánh mặt ra nơi khác, kẻo người nhà của bạn ấy phải xấu hổ với thiên hạ... Làm sao mà lòng con không xao xuyến, hở Chúa?
Lời Chúa hôm nay củng cố cho con một niềm tin tưởng mới, Chúa đã nói như thế thì con không còn phải xao xuyến nữa! Con nhớ lại buổi hoàng hôn máu lệ trong vườn Giệt, Chúa cũng từng xao xuyến. Nhưng Chúa đã đem nỗi xao xuyến ấy tỏ bày và cầu nguyện cùng Chúa Cha... để rồi Chúa có đủ sức mạnh uống cạn chén đắng đến giọt cuối cùng trên thập giá.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con! Xin Ngài hãy vì Đức Ki-tô Giê-su con của Ngài đã từng chịu chết treo trên thập giá mà đoái thương chúng con, xin hãy ban sức mạnh và niềm tin cho chúng con, để chúng con có thể vượt qua được cơn nhiễu nhương này.
Xin cho anh chị em khuyết tật chúng con được mọi người bình thường nhìn nhận bằng chính phẩm giá của chúng con, chứ không phải bằng một cái nhìn khinh rẻ lệch lạc. Xin cho những anh chị em khuyết tật còn đang ở trong hoàn cảnh tủi sầu với chính người nhà của họ, sẽ tìm thấy nguồn an ủi cảm thông từ Con Chúa. Chúa là Đấng hiển trị muôn đời. A-men
Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014
Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014
TÂM SỰ CỦA MỘT KẺ ĐƯỢC SAI ĐI
Thật, Thầy bảo thật anh em : tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em ! Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây : Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.”
(Ga: 13, 16-18)
“Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.” Chúa Giê-su đã biết trước rồi sẽ có sự việc như thế xảy ra, khi được Đức Chúa Cha sai đi. Nhưng, Người vẫn ra đi, để làm tròn sứ mạng người Cha giao phó.
Với bản tính con người, nếu biết trước có ai đó sẽ tìm cách hại mình, hẳn tôi đã tìm cách đề phòng nó, thậm chí còn “tiên hạ thủ vi cường” đối với nó, để nó không thể làm gì hại mình, chứ có đâu lại nín lặng chờ nó ra tay! Thời gian sau này, tôi không còn muốn “tiên hạ thủ vi cường” với ai nữa, song le, nếu có bị ai đó đối xử tệ với mình, thì dù có nín lặng bỏ qua cho người đó tôi vẫn cảm thấy chua chát xót xa cho mình, chứ chẳng thể nào “bình thường hóa” mối quan hệ giữa tôi với người ấy một cách thực lòng được.
Lời Chúa hôm nay cho tôi hiểu rằng: Chúa Giê-su là Thầy của tôi mà còn bị người ta “giơ gót” đạp cho như thế, huống hồ tôi là kẻ được Thầy sai đi. Tương lai về sau Chúa saitôi đi đâu thì tôi chưa biết, nhưng trong quá khứ tôi cũng đã gặp vài ba kẻ “giơ gót” ĐẠP CHO NHỮNG CÚ KHÁ ĐAU... Tôi cảm ơn Chúa, vì bây giờ tôi đã ý thức được mình là môn đệ của Chúa, tôi không còn muốn “tiên hạ thủ vi cường”, cũng chẳng ra mặt đôi co với đối phương như trước nữa, đó là những cuộc chiến tôi chịu thua cuộc để rồi được phục sinh cùng với Chúa Ki-tô, người Thầy chí ái của tôi... Nhưng tôi không biết tôi có thể nhịn đến mức nào, nếu như những “cú đạp” sẽ ghê gớm hơn?
Lạy Chúa Giê-su! Xin cho con luôn biết kiểm soát những suy nghĩ và cảm xúc trong con, để con có thể thực hành những gì Chúa dạy. Xin cho con luôn sống xứng đáng là một người môn đệ của Chúa, và sẵn sàng ra đi bất cứ nơi đâu Chúa muốn. XinBAN CHO CON MỘT TẤM LÒNG KIÊN TRUNG ĐỂ con có thể RA ĐI THEO Chúa đến cùng, Chúa nhé!
(Ga: 13, 16-18)
“Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.” Chúa Giê-su đã biết trước rồi sẽ có sự việc như thế xảy ra, khi được Đức Chúa Cha sai đi. Nhưng, Người vẫn ra đi, để làm tròn sứ mạng người Cha giao phó.
Với bản tính con người, nếu biết trước có ai đó sẽ tìm cách hại mình, hẳn tôi đã tìm cách đề phòng nó, thậm chí còn “tiên hạ thủ vi cường” đối với nó, để nó không thể làm gì hại mình, chứ có đâu lại nín lặng chờ nó ra tay! Thời gian sau này, tôi không còn muốn “tiên hạ thủ vi cường” với ai nữa, song le, nếu có bị ai đó đối xử tệ với mình, thì dù có nín lặng bỏ qua cho người đó tôi vẫn cảm thấy chua chát xót xa cho mình, chứ chẳng thể nào “bình thường hóa” mối quan hệ giữa tôi với người ấy một cách thực lòng được.
Lời Chúa hôm nay cho tôi hiểu rằng: Chúa Giê-su là Thầy của tôi mà còn bị người ta “giơ gót” đạp cho như thế, huống hồ tôi là kẻ được Thầy sai đi. Tương lai về sau Chúa saitôi đi đâu thì tôi chưa biết, nhưng trong quá khứ tôi cũng đã gặp vài ba kẻ “giơ gót” ĐẠP CHO NHỮNG CÚ KHÁ ĐAU... Tôi cảm ơn Chúa, vì bây giờ tôi đã ý thức được mình là môn đệ của Chúa, tôi không còn muốn “tiên hạ thủ vi cường”, cũng chẳng ra mặt đôi co với đối phương như trước nữa, đó là những cuộc chiến tôi chịu thua cuộc để rồi được phục sinh cùng với Chúa Ki-tô, người Thầy chí ái của tôi... Nhưng tôi không biết tôi có thể nhịn đến mức nào, nếu như những “cú đạp” sẽ ghê gớm hơn?
Lạy Chúa Giê-su! Xin cho con luôn biết kiểm soát những suy nghĩ và cảm xúc trong con, để con có thể thực hành những gì Chúa dạy. Xin cho con luôn sống xứng đáng là một người môn đệ của Chúa, và sẵn sàng ra đi bất cứ nơi đâu Chúa muốn. XinBAN CHO CON MỘT TẤM LÒNG KIÊN TRUNG ĐỂ con có thể RA ĐI THEO Chúa đến cùng, Chúa nhé!
Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014
CHÍNH CHÚA ĐÃ CHỌN CON
“Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em.”
(Ga: 15, 16)
Lạy Chúa! Con như đang nghe thấy tiếng Chúa nói bên tai: “Thủy ơi, Ta đã chọn con và cắt cử con, để con ra đi sinh được hoa trái...!” Con tự hỏi, mình đã sinh được những hoa trái gì cho Chúa, và hoa trái của con có tồn tại không, hay con chỉ biết mở miệng kêu xin Chúa điều này điều nọ, hay chỉ biết hở miệng ra là than cực than khổ?
Vâng, chính là Chúa đã chọn con.
Chính Chúa đã ban cho con biết bao ơn lành và những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Con đã được Chúa ban cho rất nhiều so với những người chung quanh. Đặc biệt, so với những anh chị em khuyết tật, con thấy mình đã gặp may mắn suông sẻ hơn họ biết là bao nhiêu!
Lạy Chúa! Con biết mình cần phải nỗ lực sống và sống một cách dồi dào, để xứng đáng làm một tông đồ giáo dân, một giáo dân sống đời sống phục vụ vì yêu thương như Chúa đã dạy. Con biết mình phải
ra đi giữa lòng đời còn rất nhiều những con người bất hạnh khổ đau, để sinh nhiều hoa trái cho Chúa.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chọn con và cắt cử để con ra đi! Xin cho con luôn vững bước trên con đường phục vụ yêu thương, và những việc con làm đều được làm theo sự hướng dẫn chỉ đạo của thần Khí Chúa. Xin Chúa hãy ở bên con mọi lúc mọi nơi, đặc biệt những lúc con ngã lòng nhụt chí. Xin cho những hoa trái mà con mang về cho Chúa sẽ là những hoa trái làm đẹp lòng Chúa Cha trên trời. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị đến muôn thuở muôn đời. A-men
(Ga: 15, 16)
Lạy Chúa! Con như đang nghe thấy tiếng Chúa nói bên tai: “Thủy ơi, Ta đã chọn con và cắt cử con, để con ra đi sinh được hoa trái...!” Con tự hỏi, mình đã sinh được những hoa trái gì cho Chúa, và hoa trái của con có tồn tại không, hay con chỉ biết mở miệng kêu xin Chúa điều này điều nọ, hay chỉ biết hở miệng ra là than cực than khổ?
Vâng, chính là Chúa đã chọn con.
Chính Chúa đã ban cho con biết bao ơn lành và những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Con đã được Chúa ban cho rất nhiều so với những người chung quanh. Đặc biệt, so với những anh chị em khuyết tật, con thấy mình đã gặp may mắn suông sẻ hơn họ biết là bao nhiêu!
Lạy Chúa! Con biết mình cần phải nỗ lực sống và sống một cách dồi dào, để xứng đáng làm một tông đồ giáo dân, một giáo dân sống đời sống phục vụ vì yêu thương như Chúa đã dạy. Con biết mình phải
ra đi giữa lòng đời còn rất nhiều những con người bất hạnh khổ đau, để sinh nhiều hoa trái cho Chúa.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chọn con và cắt cử để con ra đi! Xin cho con luôn vững bước trên con đường phục vụ yêu thương, và những việc con làm đều được làm theo sự hướng dẫn chỉ đạo của thần Khí Chúa. Xin Chúa hãy ở bên con mọi lúc mọi nơi, đặc biệt những lúc con ngã lòng nhụt chí. Xin cho những hoa trái mà con mang về cho Chúa sẽ là những hoa trái làm đẹp lòng Chúa Cha trên trời. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị đến muôn thuở muôn đời. A-men
Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014
LỜI NGUYỆN CỦA CON CHIÊN NHỎ
“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.”
(Ga: 10, 27-28)
Lúc nào đó, con chiên nhỏ này không chịu nghe tiếng Chúa, là lúc con không còn ở trong đàn chiên của Chúa nữa?
Chẳng ai có thể cướp chiên nhỏ này khỏi vòng tay của Chúa, chỉ là vì chiên này đã muốn bỏ đi hoang!
Ôi, Chúa chiên lành! Vị mục tử nhân hậu của con ơi...
Chỉ mình Ngài, chỉ có Ngài mới đem lại cho con sự sống đời đời
Trong vòng tay yêu thương của Ngài con sẽ không bao giờ lạc lõng, con chẳng sợ mình sẽ bị diệt vong!
Xin đừng rời mắt khỏi con và giữ chặt con trong cánh tay của Ngài
Xin cho con luôn biết lắng nghe tiếng Ngài, dù trong đêm tối hiểm nguy, hay khi đời con tràn đầy nắng ấm!
Và, Chúa ơi!
Xin cho đàn chiên của Ngài ngày một thêm đông đảo!
(Ga: 10, 27-28)
Lúc nào đó, con chiên nhỏ này không chịu nghe tiếng Chúa, là lúc con không còn ở trong đàn chiên của Chúa nữa?
Chẳng ai có thể cướp chiên nhỏ này khỏi vòng tay của Chúa, chỉ là vì chiên này đã muốn bỏ đi hoang!
Ôi, Chúa chiên lành! Vị mục tử nhân hậu của con ơi...
Chỉ mình Ngài, chỉ có Ngài mới đem lại cho con sự sống đời đời
Trong vòng tay yêu thương của Ngài con sẽ không bao giờ lạc lõng, con chẳng sợ mình sẽ bị diệt vong!
Xin đừng rời mắt khỏi con và giữ chặt con trong cánh tay của Ngài
Xin cho con luôn biết lắng nghe tiếng Ngài, dù trong đêm tối hiểm nguy, hay khi đời con tràn đầy nắng ấm!
Và, Chúa ơi!
Xin cho đàn chiên của Ngài ngày một thêm đông đảo!
Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014
CHÚA GIÊ-SU LÀ CÁNH CỬA DẪN VÀO NHÀ CHA...
“Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.”
(Ga: 10, 9)
Không biết các bạn đã bằng cách nào để có thể hình dung ra Chúa Cha? Phần tôi, trước đây tôi khó có thể nào mà gần gũi với Chúa Cha, mỗi khi nghĩ đến Chúa, tôi thường sợ hơn là yêu và kính. Tôi không làm điều xấu vì sợ Chúa phạt thì đã đành. Ngay cả làm việc tốt, tôi cũng ép mình ép xác làm chỉ vì sợ. Tôi cứ e ngại rằng nếu không làm thì sẽ bị Chúa phạt. Và vì vậy đời sống đức tin của tôi thật mong manh, mơ hồ tựa như sương khói.
Đó là giai đoạn trước khi tôi trở thành một người mù hoàn toàn. Sau này, khi đã trở thành một người mù, đôi mắt mù lòa khiến tôi không thể nhìn thấy bất cứ ảnh tượng nào về Thiên Chúa, nhưng mỗi khi tôi cần đến Chúa tôi chỉ việc tập trung tư tưởng, thì ngay lập tức gương mặt của Chúa Giê-su hiện ra trong trí não tôi. Lúc thì Chúa Giê-su có ánh mắt buồn rầu như thể trách móc tôi điều gì, lúc thì ánh mắt Chúa nhìn tôi đầy khích lệ, có lúc tôi thấy Người nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm thông và âu yếm... tùy theo tâm trạng của tôi khi ấy! Tất nhiên, tôi không cho rằng phải mù lòa mới hình dung ra Chúa Giê-su, đó chỉ là một trong những cách thức của riêng tôi, có thể giúp tôi tiếp cận với Chúa dễ dàng hơn mà thôi! Ban đầu, tôi chỉ tìm cách gặp gỡ Chúa mỗi khi tôi buồn khổ thất vọng, về sau này tôi có thói quen tìm lại hình ảnh gương mặt của Chúa Giê-su để hình dung ra Chúa Cha. Đặc biệt, kể từ khi tôi nhận ra tình yêu bao dung của Chúa Cha qua đoạn Tin Mừng mà người ta quen gọi là câu chuyện “NGƯỜI CHA NHÂN HẬU”, tôi không còn lúc nào cũng sợ bị Chúa phạt nữa... Dần dần, tôi tiến tới làm những việc Chúa dạy vì lòng mến Chúa yêu người, chứ không còn là miễn cưỡng nữa, bạn ạ!
Lời Chúa hôm nay: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.”, câu này thật là đúng với những gì xảy ra trong mối quan hệ giữa tôi và Chúa Giê-su. Thật vậy, Chúa Giê-su chính là cửa cho tôi ra vào, để tôi có thể tiến tới gặp gỡ Chúa Cha. Chính nhờ qua cánh cửa là Chúa Giê-su, tôi đã đi vào một đồng cỏ xanh tươi; ở đó, tôi được nuôi dưỡng và tắm mát trong dòng suối kỳ diệu của ơn cứu độ. Cuộc sống mù lòa tưởng chừng như đầy bóng tối của tôi đã được Chúa biến đổi một cách ngoạn mục, Chúa đã dắt dìu tôi qua những thung lũng thâm u mà vẫn tràn trề những âm thanh kỳ thú của tiếng suối chảy róc rách...
Có thể những âm thanh sẽ rợn rùng trong đêm lặng vắng, có thể những âm thanh sẽ đơn điệu đến buồn tẻ của một trưa hè sa mạc... Song le, đối với tôi, tất cả đã tạo nên những giai điệu trầm bổng của một bản tình ca diệu vợi... và chính điều đó đã làm cho cuộc sống của tôi trở nên hấp dẫn! Nhiều nốt nhạc lặng rùng rợn đến nỗi tôi phải bíu chặt lấy Người mục tử, để rồi những nốt nhạc kế tiếp vút lên cao, như tiếng chim lảnh lót của buổi bình minh nắng ấm... khiến cho tôi càng ngày càng đặt trọn niềm tin vào Chúa quan phòng, Ngài luôn ở bên tôi trên suốt cuộc hành trình tôi đã qua và sẽ tới!
Vâng! Chúa Giê-su là cửa, và như Chúa đã nói: “Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu.” Tôi vững tin như thế bạn ạ! Hãy ra vào cửa này đi, để bạn sẽ được cứu, tôi dám cá với bạn điều đó, bởi tôi đã được cứu cho thoát khỏi những lắng lo bế tắc của đời mình một cách thật là ngoạn mục.
Lạy Chúa Giê-su! Chúa là cánh cửa cho con tiến gần Thiên Chúa. Xin cho con luôn biết tìm vào cửa này hơn bất cứ điều gì khác. Xin cho những người thân bạn hữu của con luôn tìm đến Chúa, như tìm đến cánh cửa của một kho báu bất tận. Đặc biệt là những người bạn khuyết tật của con, xin cho họ cảm thấy tự tin đi vào cửa này, để họ có thể tiến vào đồng cỏ xanh tươi, nơi Chúa là mục tử nhân lành của tất cả mọi người chúng con. A-men
(Ga: 10, 9)
Không biết các bạn đã bằng cách nào để có thể hình dung ra Chúa Cha? Phần tôi, trước đây tôi khó có thể nào mà gần gũi với Chúa Cha, mỗi khi nghĩ đến Chúa, tôi thường sợ hơn là yêu và kính. Tôi không làm điều xấu vì sợ Chúa phạt thì đã đành. Ngay cả làm việc tốt, tôi cũng ép mình ép xác làm chỉ vì sợ. Tôi cứ e ngại rằng nếu không làm thì sẽ bị Chúa phạt. Và vì vậy đời sống đức tin của tôi thật mong manh, mơ hồ tựa như sương khói.
Đó là giai đoạn trước khi tôi trở thành một người mù hoàn toàn. Sau này, khi đã trở thành một người mù, đôi mắt mù lòa khiến tôi không thể nhìn thấy bất cứ ảnh tượng nào về Thiên Chúa, nhưng mỗi khi tôi cần đến Chúa tôi chỉ việc tập trung tư tưởng, thì ngay lập tức gương mặt của Chúa Giê-su hiện ra trong trí não tôi. Lúc thì Chúa Giê-su có ánh mắt buồn rầu như thể trách móc tôi điều gì, lúc thì ánh mắt Chúa nhìn tôi đầy khích lệ, có lúc tôi thấy Người nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm thông và âu yếm... tùy theo tâm trạng của tôi khi ấy! Tất nhiên, tôi không cho rằng phải mù lòa mới hình dung ra Chúa Giê-su, đó chỉ là một trong những cách thức của riêng tôi, có thể giúp tôi tiếp cận với Chúa dễ dàng hơn mà thôi! Ban đầu, tôi chỉ tìm cách gặp gỡ Chúa mỗi khi tôi buồn khổ thất vọng, về sau này tôi có thói quen tìm lại hình ảnh gương mặt của Chúa Giê-su để hình dung ra Chúa Cha. Đặc biệt, kể từ khi tôi nhận ra tình yêu bao dung của Chúa Cha qua đoạn Tin Mừng mà người ta quen gọi là câu chuyện “NGƯỜI CHA NHÂN HẬU”, tôi không còn lúc nào cũng sợ bị Chúa phạt nữa... Dần dần, tôi tiến tới làm những việc Chúa dạy vì lòng mến Chúa yêu người, chứ không còn là miễn cưỡng nữa, bạn ạ!
Lời Chúa hôm nay: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.”, câu này thật là đúng với những gì xảy ra trong mối quan hệ giữa tôi và Chúa Giê-su. Thật vậy, Chúa Giê-su chính là cửa cho tôi ra vào, để tôi có thể tiến tới gặp gỡ Chúa Cha. Chính nhờ qua cánh cửa là Chúa Giê-su, tôi đã đi vào một đồng cỏ xanh tươi; ở đó, tôi được nuôi dưỡng và tắm mát trong dòng suối kỳ diệu của ơn cứu độ. Cuộc sống mù lòa tưởng chừng như đầy bóng tối của tôi đã được Chúa biến đổi một cách ngoạn mục, Chúa đã dắt dìu tôi qua những thung lũng thâm u mà vẫn tràn trề những âm thanh kỳ thú của tiếng suối chảy róc rách...
Có thể những âm thanh sẽ rợn rùng trong đêm lặng vắng, có thể những âm thanh sẽ đơn điệu đến buồn tẻ của một trưa hè sa mạc... Song le, đối với tôi, tất cả đã tạo nên những giai điệu trầm bổng của một bản tình ca diệu vợi... và chính điều đó đã làm cho cuộc sống của tôi trở nên hấp dẫn! Nhiều nốt nhạc lặng rùng rợn đến nỗi tôi phải bíu chặt lấy Người mục tử, để rồi những nốt nhạc kế tiếp vút lên cao, như tiếng chim lảnh lót của buổi bình minh nắng ấm... khiến cho tôi càng ngày càng đặt trọn niềm tin vào Chúa quan phòng, Ngài luôn ở bên tôi trên suốt cuộc hành trình tôi đã qua và sẽ tới!
Vâng! Chúa Giê-su là cửa, và như Chúa đã nói: “Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu.” Tôi vững tin như thế bạn ạ! Hãy ra vào cửa này đi, để bạn sẽ được cứu, tôi dám cá với bạn điều đó, bởi tôi đã được cứu cho thoát khỏi những lắng lo bế tắc của đời mình một cách thật là ngoạn mục.
Lạy Chúa Giê-su! Chúa là cánh cửa cho con tiến gần Thiên Chúa. Xin cho con luôn biết tìm vào cửa này hơn bất cứ điều gì khác. Xin cho những người thân bạn hữu của con luôn tìm đến Chúa, như tìm đến cánh cửa của một kho báu bất tận. Đặc biệt là những người bạn khuyết tật của con, xin cho họ cảm thấy tự tin đi vào cửa này, để họ có thể tiến vào đồng cỏ xanh tươi, nơi Chúa là mục tử nhân lành của tất cả mọi người chúng con. A-men
Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014
VIẾT TẶNG CHÚA GIÊ-SU NHÂN NGÀY LỄ "CHÚA CHIÊN LÀNH"
. Chúa là mục tử nhân lành
Con là chiên lạc loanh quanh sườn đồi
Bao phen con bỏ Chúa rồi
Khiến Người mục tử đứng ngồi không yên...!
Người cho tôi những cơ duyên
Dắt tôi về với đàn chiên của Người.
Tôi về đồng cỏ xanh tươi
Tắm dòng suối mát thảnh thơi mây trời
Tôi như chiên giữa đỉnh đồi
Tung tăng no thỏa bên Người chủ chiên
Dẫu đời còn lắm truân chuyên
Lũng sâu vực thẳm khắp miền thâm u
Thì tôi đã có Giê-su
Người là mục tử cần cù của tôi
Cho tôi luôn ở bên Người
Thương tôi thương đến mây trời phải ghen
Tiếng Người nghe thật thân quen
Lòng chiên vui sướng, lệ hoen mi rồi!
Con là chiên lạc loanh quanh sườn đồi
Bao phen con bỏ Chúa rồi
Khiến Người mục tử đứng ngồi không yên...!
Người cho tôi những cơ duyên
Dắt tôi về với đàn chiên của Người.
Tôi về đồng cỏ xanh tươi
Tắm dòng suối mát thảnh thơi mây trời
Tôi như chiên giữa đỉnh đồi
Tung tăng no thỏa bên Người chủ chiên
Dẫu đời còn lắm truân chuyên
Lũng sâu vực thẳm khắp miền thâm u
Thì tôi đã có Giê-su
Người là mục tử cần cù của tôi
Cho tôi luôn ở bên Người
Thương tôi thương đến mây trời phải ghen
Tiếng Người nghe thật thân quen
Lòng chiên vui sướng, lệ hoen mi rồi!
Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014
TÔI ĐÃ "BỊ" CHÚA CHA LÔI KÉO!
“Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết.”
(Ga: 6, 44)
Thật sự, nếu Chúa Cha không “lôi kéo” tôi thì có lẽ bây giờ tôi vẫn còn đang ở xa Chúa Con lắm! Nhìn lại những năm tháng đã qua, quả thực là Chúa Cha đã lôi kéo tôi theo một phương cách riêng của Ngài, nên tôi mới có thể đến được với Chúa Giê-su như hiện nay, bạn ạ!
Tôi nhớ những ngày tháng mới làm quen với cuộc sống mù lòa, những ngày ấy đối với tôi thật dài thật đơn điệu. Thời gian đó, mọi người đi làm hết, chỉ còn mình tôi trong căn nhà lặng ngắt. Trưa đến, mới có người về chuẩn bị thức ăn cho tôi, rồi lại vội vã ra đi. Có những lúc tôi thèm nghe giọng nói của một con người, đến nỗi tôi đã bấm số điện thoại của một người quen, để rồi cuối cùng lại hủy cuộc gọi, vì ngại rằng người ấy đang bận việc gì chăng. Song le, nỗi trống trải khiến tôi lại nhấc ống nghe lên, bấm đại một số điện thoại ngẫu nhiên nào đó, chỉ để nghe người ta nói cộc lốc: “Cô lộn số rồi!”, chừng ấy thôi cũng đủ làm tôi bớt trống trải. Buồn quá không biết làm gì thì lại lấy chuỗi hạt ra lần hạt, nhưng tâm trí cứ phiêu diêu tận đẩu tận đâu! Ngày tôi chưa bị mù, có bao giờ tôi tự mình lần hạt như vậy đâu. Thường là tôi đọc kinh chung với người lớn trong gia đình, cốt cho ông bà cha mẹ vui lòng mà thôi! Mỗi buổi chiều bố tôi ngồi đọc sách đạo đức cho tôi nghe, rồi ông lấy tràng hạt ra, hết đọc những chuỗi kinh Mân Côi lại đến kinh Lòng thương xót Chúa. Dường như ông cố tình làm như thế mà không hỏi ý tôi có muốn hay không, để buộc tôi phải cùng đọc kinh chung với ông vậy... Ngoài những giờ phút đó, tôi thường chìm ngập vào nỗi buồn và nước mắt. Tôi khóc với Chúa Giê-su bị đóng đinh, khóc với Mẹ Maria sầu bi, chỉ vì họ tuyệt đối im lặng và không làm tôi phải bực bội vì những lời khuyên ngớ ngẩn... Tuy nhiên, cũng chỉ có thế, tôi không kiếm tìm gì hơn ở Chúa và Mẹ, mà lại thả hồn đi hoang tìm những giải pháp cho cuộc đời mình. Biết bao phương trình tôi đã đặt ra và tìm cách giải mã cho nó, nhưng phương trình nào rồi cũng vô nghiệm đối với tôi! Gia đình tôi chẳng ai biết trong cái đầu của tôi suy nghĩ gì, bởi tôi chẳng bao giờ thổ lộ những trăn trở của mình cho bất cứ ai ngoài Chúa Giê-su và Mẹ Maria!
Chúa Cha đã “lôi kéo” tôi không theo nghĩa người ta thường hiểu, Ngài đã “lôi kéo” tôi bằng cách tạo ra cho tôi những cơ hội, mà những cơ hội Ngài trao cho tôi cũng rất khác người!
Tôi nhớ những ngày bập bẹ tập đọc tập viết chữ nổi, lại cũng đầy khó khăn cản trở cho tôi, so với những người đồng cảnh ngộ. Vì tôi không những bị mù mà còn biết bao bệnh tật, tay chân thì tê dại cảm giác kém, cột sống thì thoái hóa,... những cái đó đã khiến tôi tưởng chừng không thể tiếp cận được với sách vở học hành! Rồi tôi cũng tìm ra được những cách để vượt qua thử thách đó! Khi đã biết đọc chữ nổi, tôi hăm hở đi hỏi mượn sách để đọc, hy vọng mình sẽ được tăng thêm kiến thức, vì nghĩ rằng mình đã lạc hậu mất cả chục năm... Nhưng, hỡi ôi! Sách chữ nổi thật là nghèo nàn, tôi đành phải đọc sách toán của các lớp tiểu học như một bài luyện tập đọc vậy. Đọc hết mấy cuốn sách toán, tôi miễn cưỡng lấy Thánh kinh ra đọc! Có lẽ bố mẹ tôi đã rất ngạc nhiên và cũng rất vui mừng nữa, vì cho tới thời điểm đó, tôi chưa hề bao giờ đặt tay lên bất cứ một cuốn Thánh kinh nào, bạn ạ.
Tôi nhớ ngày thầy tôi giới thiệu tôi lên TTMV của TGP Sài Gòn để học viết tin... Tôi đã hăm hở lên đường dẫu biết rằng mình học cũng chẳng làm được gì, chỉ là để thỏa mãn cái mộng làm phóng viên khi hồi còn bé! Nào ngờ ngay buổi đầu tiên, tôi phải học viết blog, một cái gì đó thật xa lạ đối với tôi. Vì lớp học viết tin này người ta đã qua một khóa rồi, phần viết phóng sự sẽ được học xen kẽ với việc học viết blog. Vị linh mục dạy viết blog chắc cũng chưa có sự chuẩn bị giáo án để dạy người mù, tôi ngồi nghe như vịt nghe sấm... Chưa hết đâu bạn ơi! Cuối buổi học, vị linh mục giảng viên ra cho chúng tôi một bài tập mà mới nghe qua tôi đã phát hoảng. Ngài yêu cầu các học viên: Mỗi ngày, chọn một câu Thánh kinh, rồi viết những suy nghĩ của mình để đăng lên blog, tôi hiểu bài tập này không phải chỉ ngày một ngày hai... Tối hôm ấy tôi trở về nhà, bắt tay vào việc viết blog với một lô một lốc những trở ngại. Computer của tôi bị hư ngay sau khi tôi vừa kết nối với mạng internet. Ngày hôm sau thợ đến kiểm tra máy rồi kết luận, máy của tôi bị hư phần cứng, bộ phận hư này phải gởi lên tận công ty xử lý, không biết công ty sẽ giải quyết sớm hay muộn... Nhưng tôi vốn đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm theo đúng với mọi người. Tôi đến nhà một người bạn mù, mượn máy của anh ta, để sống chết làm cho được bài tập mà cha Phê-rô Hiền(giảng viên của lớp viết blog) đã giao phó. Trong những ngày ấy, tôi nhiều lần tự hỏi, không biết tôi sẽ duy trì được việc viết blog này đến bao lâu, thế mà cũng đã gần bốn năm... Tất nhiên tôi không thể nào quên những sự giúp đỡ nhiệt tình mà bạn bè đã dành cho tôi trong những ngày tôi tập tễnh thiết kế trang blog của mình, và tôi tin tất cả những con người dễ thương đó là do Chúa phái tới giúp tôi, bạn ạ!
Tôi đã đến với Chúa bằng những nẻo đường quanh co khúc khủyu như thế đó! Ngay cả việc tôi ngồi đây viết những dòng chữ này gởi tới bạn, cũng là một sự “lôi kéo” của Chúa Cha nữa. Thử thách càng nhiều, đức tin của tôi càng được nung nấu, vì sau mỗi chặng đường thử thách, tôi nhận ra sự hiện diện của Chúa Giê-su trong cuộc đời mình một cách rõ nét hơn. Đọc qua câu Thánh kinh trên đây, tôi đã bật cười khúc khích một mình, vì đúng là Chúa Cha đã lôi kéo tôi, chứ tôi đâu có chủ động đi tìm Ngài! Bây giờ thì tôi đã biết tìm đến với Chúa mỗi ngày, và tin rằng, chắc chắn Chúa Giê-su sẽ cho tôi sống lại trong ngày sau hết, để được cùng với Người ca tụng Chúa Cha trên cõi trời vinh hiển đến muôn đời. A-men
(Ga: 6, 44)
Thật sự, nếu Chúa Cha không “lôi kéo” tôi thì có lẽ bây giờ tôi vẫn còn đang ở xa Chúa Con lắm! Nhìn lại những năm tháng đã qua, quả thực là Chúa Cha đã lôi kéo tôi theo một phương cách riêng của Ngài, nên tôi mới có thể đến được với Chúa Giê-su như hiện nay, bạn ạ!
Tôi nhớ những ngày tháng mới làm quen với cuộc sống mù lòa, những ngày ấy đối với tôi thật dài thật đơn điệu. Thời gian đó, mọi người đi làm hết, chỉ còn mình tôi trong căn nhà lặng ngắt. Trưa đến, mới có người về chuẩn bị thức ăn cho tôi, rồi lại vội vã ra đi. Có những lúc tôi thèm nghe giọng nói của một con người, đến nỗi tôi đã bấm số điện thoại của một người quen, để rồi cuối cùng lại hủy cuộc gọi, vì ngại rằng người ấy đang bận việc gì chăng. Song le, nỗi trống trải khiến tôi lại nhấc ống nghe lên, bấm đại một số điện thoại ngẫu nhiên nào đó, chỉ để nghe người ta nói cộc lốc: “Cô lộn số rồi!”, chừng ấy thôi cũng đủ làm tôi bớt trống trải. Buồn quá không biết làm gì thì lại lấy chuỗi hạt ra lần hạt, nhưng tâm trí cứ phiêu diêu tận đẩu tận đâu! Ngày tôi chưa bị mù, có bao giờ tôi tự mình lần hạt như vậy đâu. Thường là tôi đọc kinh chung với người lớn trong gia đình, cốt cho ông bà cha mẹ vui lòng mà thôi! Mỗi buổi chiều bố tôi ngồi đọc sách đạo đức cho tôi nghe, rồi ông lấy tràng hạt ra, hết đọc những chuỗi kinh Mân Côi lại đến kinh Lòng thương xót Chúa. Dường như ông cố tình làm như thế mà không hỏi ý tôi có muốn hay không, để buộc tôi phải cùng đọc kinh chung với ông vậy... Ngoài những giờ phút đó, tôi thường chìm ngập vào nỗi buồn và nước mắt. Tôi khóc với Chúa Giê-su bị đóng đinh, khóc với Mẹ Maria sầu bi, chỉ vì họ tuyệt đối im lặng và không làm tôi phải bực bội vì những lời khuyên ngớ ngẩn... Tuy nhiên, cũng chỉ có thế, tôi không kiếm tìm gì hơn ở Chúa và Mẹ, mà lại thả hồn đi hoang tìm những giải pháp cho cuộc đời mình. Biết bao phương trình tôi đã đặt ra và tìm cách giải mã cho nó, nhưng phương trình nào rồi cũng vô nghiệm đối với tôi! Gia đình tôi chẳng ai biết trong cái đầu của tôi suy nghĩ gì, bởi tôi chẳng bao giờ thổ lộ những trăn trở của mình cho bất cứ ai ngoài Chúa Giê-su và Mẹ Maria!
Chúa Cha đã “lôi kéo” tôi không theo nghĩa người ta thường hiểu, Ngài đã “lôi kéo” tôi bằng cách tạo ra cho tôi những cơ hội, mà những cơ hội Ngài trao cho tôi cũng rất khác người!
Tôi nhớ những ngày bập bẹ tập đọc tập viết chữ nổi, lại cũng đầy khó khăn cản trở cho tôi, so với những người đồng cảnh ngộ. Vì tôi không những bị mù mà còn biết bao bệnh tật, tay chân thì tê dại cảm giác kém, cột sống thì thoái hóa,... những cái đó đã khiến tôi tưởng chừng không thể tiếp cận được với sách vở học hành! Rồi tôi cũng tìm ra được những cách để vượt qua thử thách đó! Khi đã biết đọc chữ nổi, tôi hăm hở đi hỏi mượn sách để đọc, hy vọng mình sẽ được tăng thêm kiến thức, vì nghĩ rằng mình đã lạc hậu mất cả chục năm... Nhưng, hỡi ôi! Sách chữ nổi thật là nghèo nàn, tôi đành phải đọc sách toán của các lớp tiểu học như một bài luyện tập đọc vậy. Đọc hết mấy cuốn sách toán, tôi miễn cưỡng lấy Thánh kinh ra đọc! Có lẽ bố mẹ tôi đã rất ngạc nhiên và cũng rất vui mừng nữa, vì cho tới thời điểm đó, tôi chưa hề bao giờ đặt tay lên bất cứ một cuốn Thánh kinh nào, bạn ạ.
Tôi nhớ ngày thầy tôi giới thiệu tôi lên TTMV của TGP Sài Gòn để học viết tin... Tôi đã hăm hở lên đường dẫu biết rằng mình học cũng chẳng làm được gì, chỉ là để thỏa mãn cái mộng làm phóng viên khi hồi còn bé! Nào ngờ ngay buổi đầu tiên, tôi phải học viết blog, một cái gì đó thật xa lạ đối với tôi. Vì lớp học viết tin này người ta đã qua một khóa rồi, phần viết phóng sự sẽ được học xen kẽ với việc học viết blog. Vị linh mục dạy viết blog chắc cũng chưa có sự chuẩn bị giáo án để dạy người mù, tôi ngồi nghe như vịt nghe sấm... Chưa hết đâu bạn ơi! Cuối buổi học, vị linh mục giảng viên ra cho chúng tôi một bài tập mà mới nghe qua tôi đã phát hoảng. Ngài yêu cầu các học viên: Mỗi ngày, chọn một câu Thánh kinh, rồi viết những suy nghĩ của mình để đăng lên blog, tôi hiểu bài tập này không phải chỉ ngày một ngày hai... Tối hôm ấy tôi trở về nhà, bắt tay vào việc viết blog với một lô một lốc những trở ngại. Computer của tôi bị hư ngay sau khi tôi vừa kết nối với mạng internet. Ngày hôm sau thợ đến kiểm tra máy rồi kết luận, máy của tôi bị hư phần cứng, bộ phận hư này phải gởi lên tận công ty xử lý, không biết công ty sẽ giải quyết sớm hay muộn... Nhưng tôi vốn đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm theo đúng với mọi người. Tôi đến nhà một người bạn mù, mượn máy của anh ta, để sống chết làm cho được bài tập mà cha Phê-rô Hiền(giảng viên của lớp viết blog) đã giao phó. Trong những ngày ấy, tôi nhiều lần tự hỏi, không biết tôi sẽ duy trì được việc viết blog này đến bao lâu, thế mà cũng đã gần bốn năm... Tất nhiên tôi không thể nào quên những sự giúp đỡ nhiệt tình mà bạn bè đã dành cho tôi trong những ngày tôi tập tễnh thiết kế trang blog của mình, và tôi tin tất cả những con người dễ thương đó là do Chúa phái tới giúp tôi, bạn ạ!
Tôi đã đến với Chúa bằng những nẻo đường quanh co khúc khủyu như thế đó! Ngay cả việc tôi ngồi đây viết những dòng chữ này gởi tới bạn, cũng là một sự “lôi kéo” của Chúa Cha nữa. Thử thách càng nhiều, đức tin của tôi càng được nung nấu, vì sau mỗi chặng đường thử thách, tôi nhận ra sự hiện diện của Chúa Giê-su trong cuộc đời mình một cách rõ nét hơn. Đọc qua câu Thánh kinh trên đây, tôi đã bật cười khúc khích một mình, vì đúng là Chúa Cha đã lôi kéo tôi, chứ tôi đâu có chủ động đi tìm Ngài! Bây giờ thì tôi đã biết tìm đến với Chúa mỗi ngày, và tin rằng, chắc chắn Chúa Giê-su sẽ cho tôi sống lại trong ngày sau hết, để được cùng với Người ca tụng Chúa Cha trên cõi trời vinh hiển đến muôn đời. A-men
Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014
TÌM ĐẾN VỚI CHÚA, TÌM ĐẾN VỚI NHAU!
“Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi.”
(Ga: 6, 37-38)
Chúa nói “Tất cả những người Chúa Cha đã ban cho tôi đều sẽ đến với tôi...” ư? Cuộc sống đang diễn ra chung quanh con, cho con thấy rằng thật sự không phải thế! Người ta cứ than phiền về những nỗi bất ổn, những nỗi cô đơn trống vắng, những khắc khoải dằn vặt mà người ta phải gánh chịu... song le, nếu như con phân tích cho họ thấy đâu là nguồn gốc của những nỗi bất ổn, sự cô đơn và khắc khoải đó... và rồi chỉ ra cho họ nơi họ có thể tìm được sự bình an thanh thản đích thực, thì nhiều người trong số họ lại lảng sang chuyện khác, không muốn nghe con nói về Chúa nữa! Khi con nói với họ rằng “những lúc con cảm thấy bất an hoặc cô đơn khắc khoải con đều tìm đến tâm sự với Chúa”, thì họ cũng tin đấy. Tuy nhiên, không phải ai cũng nghe theo lời khuyên của con, con thật tiếc cho họ. Bởi họ không tìm đến Chúa mà lại mong tìm được an ủi ở một con người nào đó cũng mỏng giòn yếu đuối như họ... để rồi họ cứ phải loay hoay chìm nổi trong cái cuộc đời mà họ gọi là cái bể khổ này một cách trầm luân.
Một tối nọ, chẳng hiểu tại sao con bị thôi thúc phải gọi điện thoại cho một người bạn mắt kém. Khi người bạn ở đầu dây bên kia, nhận ra giọng nói của con, cô ta mừng rỡ:
-Em đang rất buồn, muốn gọi cho chị, thì chị lại gọi cho em. Không hiểu sao mỗi lần em buồn, định gọi cho chị thì lại xảy ra như vậy!
Con nghĩ, có lẽ chính là Chúa đã thúc giục con gọi điện cho người bạn này. Và, con liền kể cho bạn con nghe về điều mà con đang suy nghĩ đó. Tối hôm ấy, sau khi nghe cô bạn gái kể lể về những khắc khoải đang đè nặng tâm trí cô, con đã kể cho cô nghe về câu chuyện trong sách Tô-bi-a. Câu chuyện thuật lại những gì xảy ra với Tô-bi-a và Xa-ra. Đặc biệt, con đã kể cho cô ấy nghe về lời nguyện của ông Tô-bít( cha của Tô-bi-a) và lời nguyện của Xa-ra, cả hai đồng thời được thốt lên, từ hai tâm hồn đang đau khổ và từ hai nơi cách xa nhau, nhưng đều đã được Chúa nghe thấu và nhậm lời. Vì cô bạn của con là một Phật tử, nên con phải giải thích cho cô về chuyện Chúa đã thúc giục con gọi điện cho cô để chia sẻ nỗi buồn với cô. Con nói: “Chúa biết rõ và đã sai chị đến với em đó!”. Nghe con giải thích như vậy, người bạn gái khẳng định là cô ấy cũng tin như con, Chúa ạ! Đêm ấy chẳng hiểu sao con đã hứng khởi mà say mê kể cho cô bạn ấy toàn chuyện Kinh Thánh, đến khi giật mình nhận ra mình đã nói quá nhiều thì cũng đã qua ngày mới. Con tỏ ý ngại rằng đã làm cô bạn nhàm chán, thì cô ấy lại nói: “Không đâu! Hồi nãy em buồn lắm, bây giờ thì nỗi buồn của em đã vơi đi nhiều rồi!”. Đêm ấy, con ngủ một giấc thật ngon, Chúa ạ!
vì Chúa đã nói: “tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi.”,con cũng xin theo chân Chúa mà cố làm những gì Chúa muốn hơn là làm những gì mình muốn... Thế nhưng, đâu phải lúc nào con cũng làm theo ý Chúa muốn một cách trọn vẹn đâu! Thỉnh thoảng, ý Chúa muốn và ý con muốn vẫn còn ngổn ngang lẫn lộn. Và thế là con lại giống như những kẻ muốn lảng tránh Chúa, chẳng muốn nghe Chúa nói, mà chỉ muốn đi tìm những gì thỏa mãn ý riêng của mình...
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết lắng nghe ý Chúa bằng cách luôn tìm đến Chúa, để con luôn biết làm theo ý Chúa Cha một cách trọn vẹn. Xin cho tất cả mọi người trong chúng con đều biết tìm đến Chúa, để được Chúa dẫn dắt và ủi an mọi nơi và mọi lúc trong cuộc đời của mỗi người chúng con, Chúa nhé!
(Ga: 6, 37-38)
Chúa nói “Tất cả những người Chúa Cha đã ban cho tôi đều sẽ đến với tôi...” ư? Cuộc sống đang diễn ra chung quanh con, cho con thấy rằng thật sự không phải thế! Người ta cứ than phiền về những nỗi bất ổn, những nỗi cô đơn trống vắng, những khắc khoải dằn vặt mà người ta phải gánh chịu... song le, nếu như con phân tích cho họ thấy đâu là nguồn gốc của những nỗi bất ổn, sự cô đơn và khắc khoải đó... và rồi chỉ ra cho họ nơi họ có thể tìm được sự bình an thanh thản đích thực, thì nhiều người trong số họ lại lảng sang chuyện khác, không muốn nghe con nói về Chúa nữa! Khi con nói với họ rằng “những lúc con cảm thấy bất an hoặc cô đơn khắc khoải con đều tìm đến tâm sự với Chúa”, thì họ cũng tin đấy. Tuy nhiên, không phải ai cũng nghe theo lời khuyên của con, con thật tiếc cho họ. Bởi họ không tìm đến Chúa mà lại mong tìm được an ủi ở một con người nào đó cũng mỏng giòn yếu đuối như họ... để rồi họ cứ phải loay hoay chìm nổi trong cái cuộc đời mà họ gọi là cái bể khổ này một cách trầm luân.
Một tối nọ, chẳng hiểu tại sao con bị thôi thúc phải gọi điện thoại cho một người bạn mắt kém. Khi người bạn ở đầu dây bên kia, nhận ra giọng nói của con, cô ta mừng rỡ:
-Em đang rất buồn, muốn gọi cho chị, thì chị lại gọi cho em. Không hiểu sao mỗi lần em buồn, định gọi cho chị thì lại xảy ra như vậy!
Con nghĩ, có lẽ chính là Chúa đã thúc giục con gọi điện cho người bạn này. Và, con liền kể cho bạn con nghe về điều mà con đang suy nghĩ đó. Tối hôm ấy, sau khi nghe cô bạn gái kể lể về những khắc khoải đang đè nặng tâm trí cô, con đã kể cho cô nghe về câu chuyện trong sách Tô-bi-a. Câu chuyện thuật lại những gì xảy ra với Tô-bi-a và Xa-ra. Đặc biệt, con đã kể cho cô ấy nghe về lời nguyện của ông Tô-bít( cha của Tô-bi-a) và lời nguyện của Xa-ra, cả hai đồng thời được thốt lên, từ hai tâm hồn đang đau khổ và từ hai nơi cách xa nhau, nhưng đều đã được Chúa nghe thấu và nhậm lời. Vì cô bạn của con là một Phật tử, nên con phải giải thích cho cô về chuyện Chúa đã thúc giục con gọi điện cho cô để chia sẻ nỗi buồn với cô. Con nói: “Chúa biết rõ và đã sai chị đến với em đó!”. Nghe con giải thích như vậy, người bạn gái khẳng định là cô ấy cũng tin như con, Chúa ạ! Đêm ấy chẳng hiểu sao con đã hứng khởi mà say mê kể cho cô bạn ấy toàn chuyện Kinh Thánh, đến khi giật mình nhận ra mình đã nói quá nhiều thì cũng đã qua ngày mới. Con tỏ ý ngại rằng đã làm cô bạn nhàm chán, thì cô ấy lại nói: “Không đâu! Hồi nãy em buồn lắm, bây giờ thì nỗi buồn của em đã vơi đi nhiều rồi!”. Đêm ấy, con ngủ một giấc thật ngon, Chúa ạ!
vì Chúa đã nói: “tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi.”,con cũng xin theo chân Chúa mà cố làm những gì Chúa muốn hơn là làm những gì mình muốn... Thế nhưng, đâu phải lúc nào con cũng làm theo ý Chúa muốn một cách trọn vẹn đâu! Thỉnh thoảng, ý Chúa muốn và ý con muốn vẫn còn ngổn ngang lẫn lộn. Và thế là con lại giống như những kẻ muốn lảng tránh Chúa, chẳng muốn nghe Chúa nói, mà chỉ muốn đi tìm những gì thỏa mãn ý riêng của mình...
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết lắng nghe ý Chúa bằng cách luôn tìm đến Chúa, để con luôn biết làm theo ý Chúa Cha một cách trọn vẹn. Xin cho tất cả mọi người trong chúng con đều biết tìm đến Chúa, để được Chúa dẫn dắt và ủi an mọi nơi và mọi lúc trong cuộc đời của mỗi người chúng con, Chúa nhé!
Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014
TÔI CHẲNG CÒN PHẢI ĐÓI, CŨNG KHÔNG CÒN PHẢI KHÁT!
Đức Giê-su bảo họ : "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ !”
(Ga: 6, 35)
Trước đây, trong một quãng đời kể cũng khá dài, tôi thường chỉ rước Mình Thánh Chúa độ một vài lần sau khi nhận lãnh phép hòa giải rồi thôi. Cảm giác con người mình nhiều tội lỗi, dù chẳng phải là tội trọng, đã ngăn cản tôi không dám rước Mình Thánh Chúa vào lòng, cho đến khi tôi lãnh phép hòa giải lần kế tiếp. ?Ngặt một nỗi là tôi có tính lười biếng, lần lữa việc đi xưng tội, thế nên tôi thường xuyên rơi vào trạng thái trốn tìm với Chúa Giê-su Thánh Thể. Nhiều lúc tôi đã chán nản buông xuôi, cho rằng mình đã lạm dụng lòng tha thứ của Chúa quá nhiều, khi mà cứ đi xưng tội rồi lại phạm tội. Trong một lần đi xưng tội, tôi đã bày tỏ nỗi niềm trăn trở đó của mình cho vị linh mục ngồi tòa; khi vừa nghe tôi nói xong, vị linh mục đã kêu lên xuýt xoa, và ngài
đã khuyên tôi không nên ngã lòng cậy trông vào lòng từ bi thương xót của Chúa. Nhờ lời khuyên ấy, tôi mới lấy lại được sự quân bình trở lại. Tuy vậy, tôi vẫn giữ thói quen như trước, nghĩa là, rất ít khi rước Mình Thánh Chúa. Chính vì vậy, quãng đời đó của tôi bề ngoài có vẻ ổn thỏa, song thật ra nó rất bôn ba. Không phải tôi bôn ba cực khổ vì đói khát vật chất, mà là sự bôn ba kiếm tìm một điều gì đó tôi không sao nắm bắt được. Bây giờ thì tôi đã hiểu, dạo ấy tôi đói khát điều gì rồi, bạn ạ!
Lời Chúa hôm nay cho tôi nhận ra rằng, suốt một quãng đời dài của mình, tôi đã bỏ mặc cho linh hồn mình đói khát”Bánh trường sinh”, tôi đã chẳng lo đi kiếm tìm theo hướng ấy, mà cứ mải miết đi tìm những lương thực dễ hư nát và nó chỉ có thể thỏa mãn mình trong chốc lát mà thôi! Nhưng, Chúa Giê-su không ở yên trong nhà chầu chờ tôi đến tìm Ngài! Chúa đã chạy đi tìm tôi. Có lẽ Ngài đã rất bôn ba trong cuộc kiếm tìm này, vì tôi là một đứa con gái bướng bỉnh và ươn lười trong nhiều năm tháng. . Chính Ngài đã dẫn dắt cuộc đời tôi qua những nẻo đường đầy phiêu lưu và kỳ thú, khiến cho tôi bị hấp dẫn bởi sự phiêu lưu mạo hiểm đó đến nỗi con người tôi thay đổi hồi nào mà tôi cũng không hay biết. Từ một đứa con gái lười biếng đọc Thánh kinh, tôi trở thành người say mê kể chuyện Thánh kinh cho những người chung quanh. Từ một người lười biếng rước Mình Thánh Chúa, tôi trở nên siêng năng rước lễ mỗi ngày, dù rằng con người đầy tội lỗi trong tôi chưa phải là đã chết đi một cách vĩnh viễn... Chẳng biết bằng cách nào và tự khi nào, Chúa đã đánh thức tôi mỗi sáng sớm và cho tôi nói năng như người môn đệ của Chúa... Tôi tự biết mình vẫn còn nhiều sân si tội lỗi, nhưng tôi vững tin vào lòng từ bi thương xót của Chúa. Và tôi đã mạnh dạn dám rước Mình Thánh Chúa mỗi ngày, sau khi đã trao phó con người lôi thôi lếch thếch bệnh hoạn của mình cho Chúa, với một niềm tin chắc chắn rằng Chúa Giê-su Thánh Thể sẽ chữa lành mọi vết thương trong tôi. Kể từ đó, tôi không còn phải bôn ba kiếm tìm chi khác nữa, ngoài việc tìm đến với Thánh Thể Chúa và Lời Chúa mỗi ngày!
Lạy Chúa Ki-tô Phục sinh! Hôm nay con thành thật viết ra đây những tâm tư trăn trở mà con đã một thời phải đói khát vì đời con thiếu vắng Chúa, với hy vọng rằng nó sẽ giúp cho những người đang ở trong tình trạng chơi vơi tìm kiếm Chúa như con trước đây sẽ nhận ra Chúa chính là “Bánh trường sinh” của đời họ, để họ sẽ không còn phải đói khát nữa!
(Ga: 6, 35)
Trước đây, trong một quãng đời kể cũng khá dài, tôi thường chỉ rước Mình Thánh Chúa độ một vài lần sau khi nhận lãnh phép hòa giải rồi thôi. Cảm giác con người mình nhiều tội lỗi, dù chẳng phải là tội trọng, đã ngăn cản tôi không dám rước Mình Thánh Chúa vào lòng, cho đến khi tôi lãnh phép hòa giải lần kế tiếp. ?Ngặt một nỗi là tôi có tính lười biếng, lần lữa việc đi xưng tội, thế nên tôi thường xuyên rơi vào trạng thái trốn tìm với Chúa Giê-su Thánh Thể. Nhiều lúc tôi đã chán nản buông xuôi, cho rằng mình đã lạm dụng lòng tha thứ của Chúa quá nhiều, khi mà cứ đi xưng tội rồi lại phạm tội. Trong một lần đi xưng tội, tôi đã bày tỏ nỗi niềm trăn trở đó của mình cho vị linh mục ngồi tòa; khi vừa nghe tôi nói xong, vị linh mục đã kêu lên xuýt xoa, và ngài
đã khuyên tôi không nên ngã lòng cậy trông vào lòng từ bi thương xót của Chúa. Nhờ lời khuyên ấy, tôi mới lấy lại được sự quân bình trở lại. Tuy vậy, tôi vẫn giữ thói quen như trước, nghĩa là, rất ít khi rước Mình Thánh Chúa. Chính vì vậy, quãng đời đó của tôi bề ngoài có vẻ ổn thỏa, song thật ra nó rất bôn ba. Không phải tôi bôn ba cực khổ vì đói khát vật chất, mà là sự bôn ba kiếm tìm một điều gì đó tôi không sao nắm bắt được. Bây giờ thì tôi đã hiểu, dạo ấy tôi đói khát điều gì rồi, bạn ạ!
Lời Chúa hôm nay cho tôi nhận ra rằng, suốt một quãng đời dài của mình, tôi đã bỏ mặc cho linh hồn mình đói khát”Bánh trường sinh”, tôi đã chẳng lo đi kiếm tìm theo hướng ấy, mà cứ mải miết đi tìm những lương thực dễ hư nát và nó chỉ có thể thỏa mãn mình trong chốc lát mà thôi! Nhưng, Chúa Giê-su không ở yên trong nhà chầu chờ tôi đến tìm Ngài! Chúa đã chạy đi tìm tôi. Có lẽ Ngài đã rất bôn ba trong cuộc kiếm tìm này, vì tôi là một đứa con gái bướng bỉnh và ươn lười trong nhiều năm tháng. . Chính Ngài đã dẫn dắt cuộc đời tôi qua những nẻo đường đầy phiêu lưu và kỳ thú, khiến cho tôi bị hấp dẫn bởi sự phiêu lưu mạo hiểm đó đến nỗi con người tôi thay đổi hồi nào mà tôi cũng không hay biết. Từ một đứa con gái lười biếng đọc Thánh kinh, tôi trở thành người say mê kể chuyện Thánh kinh cho những người chung quanh. Từ một người lười biếng rước Mình Thánh Chúa, tôi trở nên siêng năng rước lễ mỗi ngày, dù rằng con người đầy tội lỗi trong tôi chưa phải là đã chết đi một cách vĩnh viễn... Chẳng biết bằng cách nào và tự khi nào, Chúa đã đánh thức tôi mỗi sáng sớm và cho tôi nói năng như người môn đệ của Chúa... Tôi tự biết mình vẫn còn nhiều sân si tội lỗi, nhưng tôi vững tin vào lòng từ bi thương xót của Chúa. Và tôi đã mạnh dạn dám rước Mình Thánh Chúa mỗi ngày, sau khi đã trao phó con người lôi thôi lếch thếch bệnh hoạn của mình cho Chúa, với một niềm tin chắc chắn rằng Chúa Giê-su Thánh Thể sẽ chữa lành mọi vết thương trong tôi. Kể từ đó, tôi không còn phải bôn ba kiếm tìm chi khác nữa, ngoài việc tìm đến với Thánh Thể Chúa và Lời Chúa mỗi ngày!
Lạy Chúa Ki-tô Phục sinh! Hôm nay con thành thật viết ra đây những tâm tư trăn trở mà con đã một thời phải đói khát vì đời con thiếu vắng Chúa, với hy vọng rằng nó sẽ giúp cho những người đang ở trong tình trạng chơi vơi tìm kiếm Chúa như con trước đây sẽ nhận ra Chúa chính là “Bánh trường sinh” của đời họ, để họ sẽ không còn phải đói khát nữa!
Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014
TÂM TÌNH THÁNG NĂM
Sáng nay mùa hoa mở
Con trăn trở trong lòng
Tìm hoa thơm dâng Mẹ
Nhưng tìm hoài chẳng thấy
Bởi tim con khô cằn!
Nước mắt mằn mặn rơi
Hoa lòng con chơi vơi
Sầu dâng màu tím ngắt
Đời mưa nắng lắt lay
Chắp tay con khẩn cầu.
Mẹ như hương đầu mùa
Cho con say tình mến.
Con xin làm ngọn nến
Rồi tiêu hao mỗi ngày
Tựa hồ hương hoa bay!
Này là đôi tay con
Mười ngón tay chai sần
Xin lần chuỗi Mân Côi
Góp từng nụ hoa nhỏ
Gởi Mẹ trọn tâm tình!
Mẹ ơi, Mẹ! Con dâng...
Này là lời “Xin vâng!”
Này là câu chúc tụng
Này là tình con thảo
Xin Mẹ mãi bảo ban!
1/5/2014
Vũ Thủy
Con trăn trở trong lòng
Tìm hoa thơm dâng Mẹ
Nhưng tìm hoài chẳng thấy
Bởi tim con khô cằn!
Nước mắt mằn mặn rơi
Hoa lòng con chơi vơi
Sầu dâng màu tím ngắt
Đời mưa nắng lắt lay
Chắp tay con khẩn cầu.
Mẹ như hương đầu mùa
Cho con say tình mến.
Con xin làm ngọn nến
Rồi tiêu hao mỗi ngày
Tựa hồ hương hoa bay!
Này là đôi tay con
Mười ngón tay chai sần
Xin lần chuỗi Mân Côi
Góp từng nụ hoa nhỏ
Gởi Mẹ trọn tâm tình!
Mẹ ơi, Mẹ! Con dâng...
Này là lời “Xin vâng!”
Này là câu chúc tụng
Này là tình con thảo
Xin Mẹ mãi bảo ban!
1/5/2014
Vũ Thủy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)