“Ai thi
hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi."
(Mc: 3, 35)
Ngoài gia đình ruột thịt của tôi, tôi còn có
một gia đình nữa cũng rất thương yêu tôi, đó là gia đình mang tên: Viết Cho
Nhau. Tuy chúng tôi chỉ là những thi sĩ, nhạc sĩ, văn sĩ “không chuyên”, nhưng
chúng tôi không cảm thấy ngại ngùng khi gọi nhau là thi sĩ, nhạc sĩ, văn sĩ
Công giáo; bởi, chúng tôi làm thơ, viết văn, soạn nhạc là để phục vụ cho nhau
và cùng nhắm tới mục đích sâu sa nhất là phụng sự Thiên Chúa. Chính trong mục
đích đó, mà chúng tôi trở nên gần gũi với nhau như anh em ruột thịt một nhà!
Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên khi tập tễnh
làm thơ “đạo”, tôi chỉ viết để trải lòng mình với Chúa và với chính mình, chứ
chẳng dám đưa cho ai đọc... nhưng Chúa đã dắt tôi đi trên một con đường có thể
nói là đầy thơ mộng, tôi nhận ra “con đường Thánh giá” không phải chỉ có sỏi đá
đau thương mà còn có hoa nở. Những đóa hoa nở giữa sa mạc cằn cỗi hoang vu lại
mang sắc hương rực rỡ hơn là tôi đã tưởng.
Giữa cô đơn, tâm hồn tôi nhận ra bước chân âm thầm của Giêsu; giữa những cơn
đau của bệnh tật, tôi cảm nhận được tình yêu bao la của Giêsu; giữa chập chùng tăm tối, tôi cảm nhận
được sự an toàn bởi cánh tay dìu dắt của
Giêsu... và cứ thế, tôi đã tìm ra những vần thơ và nốt nhạc qua Lời Chúa
mỗi ngày!
Cách đây mấy tháng, khi suy niệm Lời Chúa
trong : (Lc: 8, 21), cũng mang ý nghĩa như trong Lời Chúa hôm nay của thánh sử
Macô, tôi đã viết bài thơ “NGƯỜI ANH TÊN GIÊSU”... những tứ thơ đã trào dâng
trong tôi nhiều cảm xúc, và ngay sau đó tôi đã chia sẻ tâm tình của bài thơ này
với anh Phạm Trung trong nhóm Viết Cho Nhau. Chỉ ít ngày sau, anh gởi cho tôi
nghe bài hát mà anh đã phổ nhạc từ bài thơ này với tựa đề là: VÌ XƯA TA KHÁT.
Anh chia sẻ với tôi rằng, bài thơ của tôi đã đến với anh đúng lúc anh đang cần
chất liệu để viết ca khúc cho một buổi quyên góp từ thiện sẽ diễn ra ở New
York, ban tổ chức đang chuẩn bị cho buổi quyên góp đó để giúp đỡ người nghèo bất
hạnh ở VN. Tôi cảm thấy rất vui, vì mình có tí chút đóng góp vào việc giúp cho
đồng bào của mình bớt khổ. Cũng trong thời gian đó, tôi có nhận công việc dạy
cho một anh khiếm thị sử dụng computer, có những giây phút tôi cảm thấy mất
kiên nhẫn vì anh không chịu nghe theo sự hướng dẫn của tôi, anh nóng vội muốn
xài mọi thứ mà lại không chịu luyện tập; vậy nên, bao nhiêu công sức của tôi
dành cho anh cứ như đi vào khoảng không... Đã có lúc tôi nổi nóng với anh,
nhưng trong đầu tôi bỗng hiện ra giai điệu của bài hát VÌ XƯA TA KHÁT... Tôi lẩm
nhẩm trong miệng những ca từ của bài hát, và lại tiếp tục nhẫn nại với công việc
mình đang đeo đuổi. Lúc đó, tôi đã bật cười thành tiếng, khi nghĩ rằng, mình
đang dạy cho anh Giêsu sử dụng computer, anh này chậm chạp quá! Từ đó đến nay,
tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn trong công việc, và sẵn sàng đáp ứng những yêu cầu của
anh học trò Giêsu một cách vui vẻ...
Sáng nay,
sau khi suy niệm Lời Chúa, tôi đã thả hồn vào giai điệu VÌ XƯA TA KHÁT của anh
Phạm Trung và hòa mình vào những lời Chúa dạy. Tôi lại cảm thấy thương cho những
ai còn mang trong đầu cái quan niệm rằng, Phúc Âm là một bản văn khô khan cứng
nhắc; và, tôi hết lòng cảm tạ Chúa vì đã cho tôi nhận ra được những ý thơ và nốt
nhạc trong Phúc Âm của Người, để rồi tôi có thể mang Phúc Âm này vào đời như lời
Người đã dạy!
Mời nghe bài hát VÌ XƯA TA KHÁT(nhạc sĩ
PHẠM TRUNG phổ thơ NGƯỜI ANH TÊN GIÊ-SU): ca sĩ BÍCH HIỀN
https://www.youtube.com/watch?v=-_Qkw6dXDzo&ab_channel=TrungPham16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét