"Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.”
(Lc: 4, 24)
Chúa gọi con ra đi làm ngôn sứ
Đường gập ghềnh, con cứ vẫn ra đi
Bởi con tin, luôn có Chúa đi cùng
Ánh minh quang dõi theo con từng bước!
Nước mắt con chan đầy đời đen bạc
Có nhiều khi như thác lũ trong lòng
Những giọt cay, giọt đắng mặn bờ môi
Đã hóa thành lời kinh bay tới Chúa.
Rồi có lúc tâm hồn con nhảy múa
Giai điệu hoan ca hòa nước mắt ngọt ngào
Hồn trào dâng một cảm xúc thiêng liêng
Con hạnh phúc được làm người ngôn sứ!
Đường lữ thứ, con vẫn quyết ra đi
Ngày qua ngày đời phong sương dâu bể
Kẻ nhạo con đông đúc lắm, Chúa ơi
Trước mặt con, họ vâng vâng dạ dạ
Sau lưng con, họ kiếm cớ hạ gục con
Không có Chúa, làm sao con chịu nổi?
Muôn lạy Chúa, xin thổi hơi Thần Khí
Ban cho con một ý chí kiên trung!
Lời Chúa hôm nay soi lòng con hiểu thấu
Chúa chính là vị ngôn sứ tối cao
Chúa cũng từng trải qua nhiều đau khổ:
Có ngôn sứ nào được chấp nhận ở quê hương mình đâu chứ!
Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016
Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016
ĐỌC LẠI DỤ NGÔN CÂY VẢ
"Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy, nên bảo người làm vườn : 'Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất ?' Nhưng người làm vườn đáp : 'Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó. May ra sang năm nó có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi.'"
(Lc: 13, 6-9)
Hôm nay, đọc lại dụn ngôn cây vả, tôi nhận ra rằng, Chúa đã ban cho tôi rất nhiều cơ hội. Chúa đã chờ đợi tôi trổ sinh hoa trái, như chủ vườn đã chờ đợi cây vả kia sinh hoa kết quả vậy.
Kiểm lại quãng đời trước đây, tôi thấy mình đã nhận được rất nhiều ân sủng từ Thiên Chúa. Cũng như cây vả trong câu chuyện dụ ngôn trên đây có được đầy đủ ánh sáng, không khí, nguồn nước và phân tro, có được sự chăm sóc tận tụy của người làm vườn... Tôi nhận ra rằng, tôi đã để cho rất nhiều cơ hội đi qua đời mình một cách uổng phí. Cũng có đôi khi tôi nắm bắt cơ hội và quyết làm cho nó sinh hoa trái, nhưng rồi lại là những trái sâu trái mọt, thật là đáng trách!
Cách đây chỉ mấy tuần, ở giáo xứ của tôi có cặp vợ chồng nọ đi sắm sửa cho những ngày Tết, thoạt nghe thì họ có vẻ tràn ngập hạnh phúc. Nào ngờ trên đường đi từ cửa hàng giò chả đến chợ hoa, họ đã bị tai nạn giao thông. Người chồng chỉ bị trầy da chảy máu chút đỉnh, còn người vợ thì bị chấn thương sọ não và đã qua đời. Chuyện thật là khó nói phải không? Song le, nó có thể xảy ra cho bất cứ gia đình nào, chẳng kể đó là ngày cận Tết, hay nó là những giây phút đầu xuân... Chút ngỡ ngàng đến với mỗi người khi nghe tin đó, rồi ai nấy lại tiếp tục lo sắm sửa cho cái Tết của gia đình mình. Tôi suy nghĩ nhiều về cái chết của chị vợ, rồi lại nghĩ đến mình... đời người thật vắn vỏi!
Lạy Chúa! Đâu phải vì người phụ nữ ấy tội lỗi hơn con mà cô ta phải chết vào những giờ phút mà cả dân tộc Việt Nam đang đón chờ năm mới? Đâu phải vì con ít tội lỗi hơn cô ta, mà con còn được sống cho đến giờ phút này? Chỉ là cơ hội của cô ta đã hết; và, chỉ là cơ hội của con thì vẫn còn! Tuy vậy, chắc hẳn Chúa cũng thấy con cố gắng và nỗ lực biết bao, để làm cho cây vả như con được sinh hoa kết quả. Song le, mọi nỗ lực của con dường như bọt nước, cho dù con cố gắng đến mấy, cây vả cũng chỉ sinh trái sâu trái mọt, và những nỗ lực của con đành trở nên vô ích. Giờ đây, con hiểu ra rằng, không phải tự thân cây mà cây lớn được, nó phải được sự chăm sóc tận tình của người làm vườn mới có thể vươn lên. Từ nay, con sẽ buông mình, phó thác hoàn toàn mọi sự đời con trong bàn tay chăm sóc tận tình của Chúa, ngõ hầu những sự chăm sóc vun xới ấy sẽ trổ sinh hoa trái trong con.
Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa về tất cả những gì Chúa đã dành cho con. Con cảm tạ Chúa về những cơ hội Chúa đã thương ban cho con. Xin đừng để con làm uổng phí những cơ hội ấy, mà làm hại cho đất, làm hại cho đời!
Xin cho con luôn biết kết hiệp cùng Chúa từng phút giây trong ngày, để mỗi hành động mỗi lời nói của con sẽ làm lan tỏa tình yêu Chúa đến với mọi người chung quanh con, Chúa nhé!
(Lc: 13, 6-9)
Hôm nay, đọc lại dụn ngôn cây vả, tôi nhận ra rằng, Chúa đã ban cho tôi rất nhiều cơ hội. Chúa đã chờ đợi tôi trổ sinh hoa trái, như chủ vườn đã chờ đợi cây vả kia sinh hoa kết quả vậy.
Kiểm lại quãng đời trước đây, tôi thấy mình đã nhận được rất nhiều ân sủng từ Thiên Chúa. Cũng như cây vả trong câu chuyện dụ ngôn trên đây có được đầy đủ ánh sáng, không khí, nguồn nước và phân tro, có được sự chăm sóc tận tụy của người làm vườn... Tôi nhận ra rằng, tôi đã để cho rất nhiều cơ hội đi qua đời mình một cách uổng phí. Cũng có đôi khi tôi nắm bắt cơ hội và quyết làm cho nó sinh hoa trái, nhưng rồi lại là những trái sâu trái mọt, thật là đáng trách!
Cách đây chỉ mấy tuần, ở giáo xứ của tôi có cặp vợ chồng nọ đi sắm sửa cho những ngày Tết, thoạt nghe thì họ có vẻ tràn ngập hạnh phúc. Nào ngờ trên đường đi từ cửa hàng giò chả đến chợ hoa, họ đã bị tai nạn giao thông. Người chồng chỉ bị trầy da chảy máu chút đỉnh, còn người vợ thì bị chấn thương sọ não và đã qua đời. Chuyện thật là khó nói phải không? Song le, nó có thể xảy ra cho bất cứ gia đình nào, chẳng kể đó là ngày cận Tết, hay nó là những giây phút đầu xuân... Chút ngỡ ngàng đến với mỗi người khi nghe tin đó, rồi ai nấy lại tiếp tục lo sắm sửa cho cái Tết của gia đình mình. Tôi suy nghĩ nhiều về cái chết của chị vợ, rồi lại nghĩ đến mình... đời người thật vắn vỏi!
Lạy Chúa! Đâu phải vì người phụ nữ ấy tội lỗi hơn con mà cô ta phải chết vào những giờ phút mà cả dân tộc Việt Nam đang đón chờ năm mới? Đâu phải vì con ít tội lỗi hơn cô ta, mà con còn được sống cho đến giờ phút này? Chỉ là cơ hội của cô ta đã hết; và, chỉ là cơ hội của con thì vẫn còn! Tuy vậy, chắc hẳn Chúa cũng thấy con cố gắng và nỗ lực biết bao, để làm cho cây vả như con được sinh hoa kết quả. Song le, mọi nỗ lực của con dường như bọt nước, cho dù con cố gắng đến mấy, cây vả cũng chỉ sinh trái sâu trái mọt, và những nỗ lực của con đành trở nên vô ích. Giờ đây, con hiểu ra rằng, không phải tự thân cây mà cây lớn được, nó phải được sự chăm sóc tận tình của người làm vườn mới có thể vươn lên. Từ nay, con sẽ buông mình, phó thác hoàn toàn mọi sự đời con trong bàn tay chăm sóc tận tình của Chúa, ngõ hầu những sự chăm sóc vun xới ấy sẽ trổ sinh hoa trái trong con.
Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa về tất cả những gì Chúa đã dành cho con. Con cảm tạ Chúa về những cơ hội Chúa đã thương ban cho con. Xin đừng để con làm uổng phí những cơ hội ấy, mà làm hại cho đất, làm hại cho đời!
Xin cho con luôn biết kết hiệp cùng Chúa từng phút giây trong ngày, để mỗi hành động mỗi lời nói của con sẽ làm lan tỏa tình yêu Chúa đến với mọi người chung quanh con, Chúa nhé!
Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016
TÌM VỀ NGUỒN ÂN SỦNG
“Người sẽ lại thương xót chúng ta, tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân.
Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển. Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Giacóp, và tình thương cho Ápraham, như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.”
(Mikha: 7, 19-20)
Ôi, lạy Chúa! Những lời trên đây khiến con cảm thấy nhẹ lòng biết bao, vì con là kẻ có tội, Lòng con đầy âu lo e ngại, vì tội lỗi của con làm ngập ngụa lối đi giữa con và Chúa... Nhưng, như lời ngôn sứ Mikha đã nói, Chúa đã chà đạp lên mọi lỗi lầm của con, để đến với con bằng một tấm lòng thương xót vô biên. Chúa đã ném hết những tội lỗi của con xuống đáy biển rồi, để con lại được hít thở không khí trong lành và ngọt mát tình yêu của Chúa. Con tin, Chúa là Đấng xót thương; vả lại, một Đấng quyền uy như Chúa đã thề hứa, thì có thể nào lại không giữ lời hứa? Con tin, Chúa là người cha nhân hậu, làm sao Cha có thể không yêu con, không lo lắng cho con? Và, có lẽ nào Chúa không tha thứ cho con?
Cha ơi! Con biết, mình là một đứa con hoang đàng, chẳng đáng làm con Cha! Nhưng, con tin vào lòng nhân hậu bao la của Cha, hôm nay con quyết tâm đứng dậy trở về với Cha. Xin Cha hãy ôm chặt lấy con, đừng để con phải lưu lạc nữa!
Cha ơi!
Lối đi ngập ngụa dưới chân con
Đã ngăn con tiến lại gần Cha!
Nhưng! Bởi lòng xót thương
Cha đã ném mọi nỗi oan khiên của con xuống đáy đại dương
Cha mở đường cho con tìm về nguồn ân sủng
Đã củng cố niềm tin trong con, một người con gái mù lòa!
Cha ơi! Đừng để mắt con nhòa lệ nữa
Hãy giữ chặt con giữa vòng tay thương xót của Cha
Cho quả tim con cảm nhận tình yêu Cha vô bờ bến
Để con được sống bình an dưới mái nhà của Cha đến trọn đời!
Cha ơi!
Chúng ta mau vào bàn, cùng nâng ly rượu mới
Đôi mắt con rơm rớm lệ khi thưởng thức tiệc bê béo của Cha
Cảm tạ tình Cha đã xót thương con từ thuở đời đời !
Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016
GẪM CHUYỆN NGƯỜI...
Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pharisêu hiểu là Người nói về họ. Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì dân chúng cho Người là một ngôn sứ.”
(Mt: 21, 45-46)
Rõ ràng, mấy ông thượng tế và bọn người Pharisêu đã nhận thức được những sai trái của việc họ đã làm. Bởi nghe những dụ ngôn Chúa Giêsu kể, họ đã hiểu là Chúa đang nói về họ; thế nhưng, họ không biết đấm ngực ăn năn, sửa đổi con người của mình, lại tìm cách bắt Chúa Giêsu. Muốn bắt Chúa Giêsu, họ cũng lại sợ dân chúng, vì dân chúng đã coi Người như một ngôn sứ của Thiên Chúa, thật là một bọn người nhát đảm! Cái sợ này nói lên một điều rằng, họ không có chứng cớ nào để bác bỏ sự việc: Chúa Giêsu là một ngôn sứ đích thực. Nếu đã không bác bỏ được một sự thật như thế, tại sao họ lại không tin vào Chúa Giêsu? Một điều dễ hiểu là, họ sợ dân chúng khi đã tin nghe Chúa Giêsu, thì sẽ chẳng còn tin nghe họ nữa, và những gì họ mưu tính lợi lộc trước đám dân đen sẽ không thể thực hiện? Như vậy, hóa ra họ đã bám vào niềm tin của dân chúng để lợi dụng họ mà thôi. Có nghĩa là, các thượng tế và bọn người Pharisêu chẳng hề tin vào những điều họ đã từng răn dạy dân chúng. Những người này đã trục lợi trên đám dân đen của họ một cách thật là đáng khinh bỉ!
Khi nghe những dụ ngôn của Chúa Giêsu, tôi có nhận ra được những gì Chúa đang nói với mình không? Và khi đã nhận ra những sai trái của mình, tôi có đấm ngực ăn năn sửa đổi bản thân, hay đã tìm cách ngó lơ?
Tôi đã có bao giờ trục lợi trên niềm tin của người khác, bằng cách dùng những lời lẽ của mình thuyết phục họ tin vào những điều mà tôi không tin? Tôi có vì những lợi ích cá nhân của mình, mà che lấp sự thật?
Sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật, chẳng thể nào che lấp, gẫm chuyện người, tôi có rút ra cho mình được bài học gì chăng?
Lạy Chúa! Lời Chúa chính là ngọn đèn soi lối con đi! Xin cho con luôn biết nhận ra những điều Chúa nói với mình, và can đảm làm theo những gì mình đã nhận ra. Xin cho con luôn biết sống theo sự thật, đừng để đầu óc con ra mù tối, vì lợi ích bản thân mà che lấp những sự thật trước mắt! Chúa là con đường, là sự thật và là sự sống của con, Chúa ơi!
(Mt: 21, 45-46)
Rõ ràng, mấy ông thượng tế và bọn người Pharisêu đã nhận thức được những sai trái của việc họ đã làm. Bởi nghe những dụ ngôn Chúa Giêsu kể, họ đã hiểu là Chúa đang nói về họ; thế nhưng, họ không biết đấm ngực ăn năn, sửa đổi con người của mình, lại tìm cách bắt Chúa Giêsu. Muốn bắt Chúa Giêsu, họ cũng lại sợ dân chúng, vì dân chúng đã coi Người như một ngôn sứ của Thiên Chúa, thật là một bọn người nhát đảm! Cái sợ này nói lên một điều rằng, họ không có chứng cớ nào để bác bỏ sự việc: Chúa Giêsu là một ngôn sứ đích thực. Nếu đã không bác bỏ được một sự thật như thế, tại sao họ lại không tin vào Chúa Giêsu? Một điều dễ hiểu là, họ sợ dân chúng khi đã tin nghe Chúa Giêsu, thì sẽ chẳng còn tin nghe họ nữa, và những gì họ mưu tính lợi lộc trước đám dân đen sẽ không thể thực hiện? Như vậy, hóa ra họ đã bám vào niềm tin của dân chúng để lợi dụng họ mà thôi. Có nghĩa là, các thượng tế và bọn người Pharisêu chẳng hề tin vào những điều họ đã từng răn dạy dân chúng. Những người này đã trục lợi trên đám dân đen của họ một cách thật là đáng khinh bỉ!
Khi nghe những dụ ngôn của Chúa Giêsu, tôi có nhận ra được những gì Chúa đang nói với mình không? Và khi đã nhận ra những sai trái của mình, tôi có đấm ngực ăn năn sửa đổi bản thân, hay đã tìm cách ngó lơ?
Tôi đã có bao giờ trục lợi trên niềm tin của người khác, bằng cách dùng những lời lẽ của mình thuyết phục họ tin vào những điều mà tôi không tin? Tôi có vì những lợi ích cá nhân của mình, mà che lấp sự thật?
Sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật, chẳng thể nào che lấp, gẫm chuyện người, tôi có rút ra cho mình được bài học gì chăng?
Lạy Chúa! Lời Chúa chính là ngọn đèn soi lối con đi! Xin cho con luôn biết nhận ra những điều Chúa nói với mình, và can đảm làm theo những gì mình đã nhận ra. Xin cho con luôn biết sống theo sự thật, đừng để đầu óc con ra mù tối, vì lợi ích bản thân mà che lấp những sự thật trước mắt! Chúa là con đường, là sự thật và là sự sống của con, Chúa ơi!
Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016
LỜI NGƯỜI TỚ GÁI
“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA,
và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.
Người ấy như cây trồng bên dòng nước,
đâm rễ sâu vào mạch suối trong,
mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì,
lá trên cành vẫn cứ xanh tươi,
gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại,
và không ngừng trổ sinh hoa trái.”
(Giêrêmia: 17, 7-8)
Chúa ơi!
Con là tớ gái của Người
Lời Chúa nói hôm nay
Tâm hồn con xiết bao vui sướng!
Chúa chính là nơi chốn con tựa nương
Tình Chúa thương con, ẩn sâu trong bóng tối dặm trường
Đường con đi, có những chùm hoa nở giữa bụi gai
Hương của hoa giục hồn con vui say tiến về phía trước!
Con bước đi dưới ánh mặt trời
Dù nắng nóng con cũng chẳng ngại chi
Bởi con được suối nước dẫn đi từ nguồn mạch ân sủng
Mỗi ngày, mỗi ngày, Lời Chúa tưới đẫm hồn con!
Cây nho được vun tưới
Mọc lên thành những nhánh lá sum suê
Con thỏa thuê uống no Lời Chúa!
Rễ cây nho đã ăn sâu vào mạch suối
Những nhánh non yếu đuối mảnh mai
Chúa cho căng đầy nhựa sống...
Con như chùm nho chín mọng
Như chim non chíp mỏ hót líu lo
Chuyện to nhỏ đời con
Con để Chúa đắp bồi!
Rồi những ngày nắng hạn
Người tớ gái trong con vẫn chạy đi tìm Chúa
Chúa là suối mát cho con
Cho cây nho vững lòng trổ sinh hoa trái!
Chúa ơi! Con là tớ gái của Người
Có Đức Chúa làm chỗ nương thân
Con như cây trồng bên dòng nước
Xin cho cây đâm rễ sâu vào mạch suối thần thiêng, Chúa nhé!
và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.
Người ấy như cây trồng bên dòng nước,
đâm rễ sâu vào mạch suối trong,
mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì,
lá trên cành vẫn cứ xanh tươi,
gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại,
và không ngừng trổ sinh hoa trái.”
(Giêrêmia: 17, 7-8)
Chúa ơi!
Con là tớ gái của Người
Lời Chúa nói hôm nay
Tâm hồn con xiết bao vui sướng!
Chúa chính là nơi chốn con tựa nương
Tình Chúa thương con, ẩn sâu trong bóng tối dặm trường
Đường con đi, có những chùm hoa nở giữa bụi gai
Hương của hoa giục hồn con vui say tiến về phía trước!
Con bước đi dưới ánh mặt trời
Dù nắng nóng con cũng chẳng ngại chi
Bởi con được suối nước dẫn đi từ nguồn mạch ân sủng
Mỗi ngày, mỗi ngày, Lời Chúa tưới đẫm hồn con!
Cây nho được vun tưới
Mọc lên thành những nhánh lá sum suê
Con thỏa thuê uống no Lời Chúa!
Rễ cây nho đã ăn sâu vào mạch suối
Những nhánh non yếu đuối mảnh mai
Chúa cho căng đầy nhựa sống...
Con như chùm nho chín mọng
Như chim non chíp mỏ hót líu lo
Chuyện to nhỏ đời con
Con để Chúa đắp bồi!
Rồi những ngày nắng hạn
Người tớ gái trong con vẫn chạy đi tìm Chúa
Chúa là suối mát cho con
Cho cây nho vững lòng trổ sinh hoa trái!
Chúa ơi! Con là tớ gái của Người
Có Đức Chúa làm chỗ nương thân
Con như cây trồng bên dòng nước
Xin cho cây đâm rễ sâu vào mạch suối thần thiêng, Chúa nhé!
Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016
CÙNG THẦY ĐỐI ẨM
‘Đức Giêsu bảo : "Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được."’
(Mt: 20, 23)
Lạy Chúa Giêsu! Con không dám đòi hỏi được ngồi bên hữu hay bên tả Chúa, con chỉ xin Chúa giúp con uống cạn chén đắng mà Chúa Cha đã trao cho con mà thôi !
Trong rất nhiều điều Chúa đã truyền dạy, Chúa bảo con phải phục vụ anh em và xem đó như là phục vụ Chúa ; Nhưng, Chúa cũng biết, đâu phải dễ dàng để có thể thực hiện được điều ấy. Nhiều khi con chẳng biết mình nên cười hay mếu, vì con muốn làm người khờ cũng chẳng dễ. Nhớ lại thời gian còn đi dạy học, con vì muốn phục vụ nhiệt tình cho sự nghiệp giáo dục, thấy việc gì mọi người chê thì con xin nhận. « Sếp » của con dĩ nhiên là vui rồi, họ không phải hói đầu để kiếm người chịu nộp mạng như con. Thế nhưng, lại có dăm, ba đồng nghiệp xúi con : « Sao em dại thế! Nhận làm gì cho cực !». À thì ra họ sợ mang tiếng là dại, nên không dám nhận, bây giờ lại thương hại cho con nữa chứ! Con chỉ còn biết cười mà nói : «Thôi thì em dại cho mọi người khôn ! Chứ ai cũng khôn hết, thì lấy ai là người dại bây giờ ?», trong lòng con tự nhủ : ai cũng đòi ăn thịt, thì ai sẽ là người gặm mấy cục xương ? Có người còn độc miệng nói rằng «Cô ấy giả vờ làm thế, để được đánh giá là người tốt...». Xét cho cùng, lúc đó con còn trẻ khỏe, thích vượt khó để được tiến bộ, chứ thực ra con chưa phải là phục vụ mọi người vì Chúa.
Giờ đây, con quan niệm rằng : Phục vụ hết mình cho những ai cần sự giúp đỡ của con, là con phục vụ cho Chúa. Con cảm thấy hạnh phúc vì nhiều việc nhỏ bé mà con đã làm, lại được Chúa ban cho hiệu quả lớn hơn những gì con mong muốn . Tuy nhiên, Chúa cũng biết, có đôi lúc con chua chát nhận ra rằng, người mà con đang phục vụ, họ chỉ nhắm đến lợi ích vật chất, còn những lợi ích tinh thần con mong muốn họ sẽ nhận được, thì họ coi thường một cách lộ liễu ra mặt. Chúa cũng biết, một người hèn mọn như con làm sao có khả năng mang lại những mối lợi vật chất cho người ta? Chưa kể đến những lần, con bị người ta hiểu lầm nói xấu sau lưng... Những giây phút đó chua chát và đắng cay làm sao ! Con nghĩ đến chén đắng của Chúa, mới thấy chén đắng của con chẳng là gì!
Đoạn Tin Mừng hôm nay nhắc nhở con về những đắng cay chua chát mà Chúa đã từng đón nhận, khiến con cảm thấy mình không đơn độc. Con hiểu rằng, chén con đang uống, Chúa đã nhận là «chén của Thầy» ; vậy thì, từ nay con sẽ không phải nhâm nhi chua chát một mình những chén đắng trong đời. Con sẽ được đối ẩm với Chúa trong những lúc con nâng «chén đắng của Thầy» trên tay. Có Chúa cùng đối ẩm, chén đắng sẽ không còn thậm đắng nữa !
Lạy Chúa ! Chén đắng Chúa trao, con xin uống cạn, Chúa ơi !
(Mt: 20, 23)
Lạy Chúa Giêsu! Con không dám đòi hỏi được ngồi bên hữu hay bên tả Chúa, con chỉ xin Chúa giúp con uống cạn chén đắng mà Chúa Cha đã trao cho con mà thôi !
Trong rất nhiều điều Chúa đã truyền dạy, Chúa bảo con phải phục vụ anh em và xem đó như là phục vụ Chúa ; Nhưng, Chúa cũng biết, đâu phải dễ dàng để có thể thực hiện được điều ấy. Nhiều khi con chẳng biết mình nên cười hay mếu, vì con muốn làm người khờ cũng chẳng dễ. Nhớ lại thời gian còn đi dạy học, con vì muốn phục vụ nhiệt tình cho sự nghiệp giáo dục, thấy việc gì mọi người chê thì con xin nhận. « Sếp » của con dĩ nhiên là vui rồi, họ không phải hói đầu để kiếm người chịu nộp mạng như con. Thế nhưng, lại có dăm, ba đồng nghiệp xúi con : « Sao em dại thế! Nhận làm gì cho cực !». À thì ra họ sợ mang tiếng là dại, nên không dám nhận, bây giờ lại thương hại cho con nữa chứ! Con chỉ còn biết cười mà nói : «Thôi thì em dại cho mọi người khôn ! Chứ ai cũng khôn hết, thì lấy ai là người dại bây giờ ?», trong lòng con tự nhủ : ai cũng đòi ăn thịt, thì ai sẽ là người gặm mấy cục xương ? Có người còn độc miệng nói rằng «Cô ấy giả vờ làm thế, để được đánh giá là người tốt...». Xét cho cùng, lúc đó con còn trẻ khỏe, thích vượt khó để được tiến bộ, chứ thực ra con chưa phải là phục vụ mọi người vì Chúa.
Giờ đây, con quan niệm rằng : Phục vụ hết mình cho những ai cần sự giúp đỡ của con, là con phục vụ cho Chúa. Con cảm thấy hạnh phúc vì nhiều việc nhỏ bé mà con đã làm, lại được Chúa ban cho hiệu quả lớn hơn những gì con mong muốn . Tuy nhiên, Chúa cũng biết, có đôi lúc con chua chát nhận ra rằng, người mà con đang phục vụ, họ chỉ nhắm đến lợi ích vật chất, còn những lợi ích tinh thần con mong muốn họ sẽ nhận được, thì họ coi thường một cách lộ liễu ra mặt. Chúa cũng biết, một người hèn mọn như con làm sao có khả năng mang lại những mối lợi vật chất cho người ta? Chưa kể đến những lần, con bị người ta hiểu lầm nói xấu sau lưng... Những giây phút đó chua chát và đắng cay làm sao ! Con nghĩ đến chén đắng của Chúa, mới thấy chén đắng của con chẳng là gì!
Đoạn Tin Mừng hôm nay nhắc nhở con về những đắng cay chua chát mà Chúa đã từng đón nhận, khiến con cảm thấy mình không đơn độc. Con hiểu rằng, chén con đang uống, Chúa đã nhận là «chén của Thầy» ; vậy thì, từ nay con sẽ không phải nhâm nhi chua chát một mình những chén đắng trong đời. Con sẽ được đối ẩm với Chúa trong những lúc con nâng «chén đắng của Thầy» trên tay. Có Chúa cùng đối ẩm, chén đắng sẽ không còn thậm đắng nữa !
Lạy Chúa ! Chén đắng Chúa trao, con xin uống cạn, Chúa ơi !
Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016
TÌNH SÂU THẲM
‘ĐỨC CHÚA phán : "Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận !
Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết;
có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.
Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta,
các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.”’
(Isaia: 1, 18-19)
Hoa màu trong xứ, con đang hưởng
Cũng bởi ơn mưa móc của Ngài
Thân này yếu đuối, vương tội lỗi
Ngài vẫn thương tình, vẫn thứ tha!
Từ xa, Chúa đã dang tay đón
Một kẻ đi hoang muốn trở về
Là con, là đứa con tội lỗi
Tội đỏ như son, hỡi Chúa ơi!
Hồn con nay đã ra tươi mới
Màu trắng trinh trong chói ánh dương
Hương lòng no thỏa ân tình Chúa
Con viết bài thơ chúc tụng Ngài.
Lời Chúa hôm nay tình sâu thẳm
Lời tự đáy Lòng Chúa xót thương
Giục con bươn bả đường đi tới
Ngài dắt con đi: lối của Ngài!
Hồn này xin mãi là hoa thắm
Cho nắng thơm hương dưới mặt trời
Cho lời thơ dệt khúc hoan ca
Gọi kẻ đi hoang: hãy trở về!!!
Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết;
có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.
Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta,
các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.”’
(Isaia: 1, 18-19)
Hoa màu trong xứ, con đang hưởng
Cũng bởi ơn mưa móc của Ngài
Thân này yếu đuối, vương tội lỗi
Ngài vẫn thương tình, vẫn thứ tha!
Từ xa, Chúa đã dang tay đón
Một kẻ đi hoang muốn trở về
Là con, là đứa con tội lỗi
Tội đỏ như son, hỡi Chúa ơi!
Hồn con nay đã ra tươi mới
Màu trắng trinh trong chói ánh dương
Hương lòng no thỏa ân tình Chúa
Con viết bài thơ chúc tụng Ngài.
Lời Chúa hôm nay tình sâu thẳm
Lời tự đáy Lòng Chúa xót thương
Giục con bươn bả đường đi tới
Ngài dắt con đi: lối của Ngài!
Hồn này xin mãi là hoa thắm
Cho nắng thơm hương dưới mặt trời
Cho lời thơ dệt khúc hoan ca
Gọi kẻ đi hoang: hãy trở về!!!
Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016
"ĐÁ TẢNG" & SÓNG NGẦM
‘“Ông Simôn Phêrô thưa : "Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống." Đức Giêsu nói với ông : "Này anh Simôn con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết : anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.”’
(Mt: 16, 16-18)
Chúa Giêsu đã chọn ông Simôn làm “Đá Tảng”, để xây dựng Hội Thánh của Người trên thế gian này, và Chúa đã chọn ông ngay sau khi ông dõng dạc tuyên bố “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống!” Phải chăng đó là một việc làm tùy hứng của Chúa Giêsu? Rõ ràng là không phải thế, Người đã khẳng định với các môn đệ của mình: “Không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.” Chúa Giêsu đã nhận ra người môn đệ nhiệt thành ấy của mình là người được Chúa Cha tuyển chọn qua câu trả lời của ông. Chính vì lẽ Chúa Cha đã mặc khải Người Con cho ông Simôn Phêrô biết, mà ông đã trở thành “Đá Tảng” của Hội Thánh. Hội Thánh của Người tồn tại trên mặt đất này đã hơn hai ngàn năm...
Tôi phải xin lỗi thánh Phêrô Tông đồ trước khi bày tỏ những suy nghĩ của mình, về việc Chúa Giêsu chọn ngài làm người đứng đầu Hội Thánh. Chúa đã chọn một “Đá Tảng” không có gì nổi trội hơn những môn đệ khác. Thánh Phêrô được chọn chỉ vì ngài đã mau mắn trả lời câu hỏi của Chúa Giêsu thôi ư? Điều đáng quan tâm ở đoạn Tin Mừng hôm nay, là việc thánh Phêrô đã được Chúa Cha mặc khải cho biết về Đức Kitô. Chính vì vậy, lời tuyên xưng của ngài về niềm tin Kitô đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử, ngài đã trở thành đá tảng, là nền tảng cho biết bao đời giáo Hoàng, dù đã trải qua rất nhiều sóng gió, Hội Thánh của Chúa vẫn tồn tại và phát triển một cách bền vững.
Lạy Chúa! Đôi khi chúng con cứ nghĩ rằng Hội thánh là của Chúa, thì Hội Thánh sẽ hoàn toàn trong sạch, không có gì là tì ố vương bụi, cho nên chúng con ít khi cầu nguyện cho Hội Thánh lắm! Thời gian gần đây, đọc nhiều thông tin trên mạng, người ta tìm đủ mọi cách để nói xấu Đức Giáo Hoàng đương nhiệm, một con người thánh thiện tốt lành như vậy mà họ cũng dám gièm pha nói xấu! Thì ra ở đâu cũng có ma quỷ, ở đâu cũng có cám dỗ. Xin Chúa gìn giữ chở che Đức Giáo Hoàng đương nhiệm khỏi ác thù thâm độc, xin Chúa thương ban cho ngài sức mạnh và ơn khôn ngoan để ngài tiếp tục lèo lái con thuyền Giáo Hội vững mạnh giữa muôn ngàn giông bão, để Hội Thánh Chúa luôn là hiền thê xinh đẹp của Ngài. Amen!
(Mt: 16, 16-18)
Chúa Giêsu đã chọn ông Simôn làm “Đá Tảng”, để xây dựng Hội Thánh của Người trên thế gian này, và Chúa đã chọn ông ngay sau khi ông dõng dạc tuyên bố “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống!” Phải chăng đó là một việc làm tùy hứng của Chúa Giêsu? Rõ ràng là không phải thế, Người đã khẳng định với các môn đệ của mình: “Không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.” Chúa Giêsu đã nhận ra người môn đệ nhiệt thành ấy của mình là người được Chúa Cha tuyển chọn qua câu trả lời của ông. Chính vì lẽ Chúa Cha đã mặc khải Người Con cho ông Simôn Phêrô biết, mà ông đã trở thành “Đá Tảng” của Hội Thánh. Hội Thánh của Người tồn tại trên mặt đất này đã hơn hai ngàn năm...
Tôi phải xin lỗi thánh Phêrô Tông đồ trước khi bày tỏ những suy nghĩ của mình, về việc Chúa Giêsu chọn ngài làm người đứng đầu Hội Thánh. Chúa đã chọn một “Đá Tảng” không có gì nổi trội hơn những môn đệ khác. Thánh Phêrô được chọn chỉ vì ngài đã mau mắn trả lời câu hỏi của Chúa Giêsu thôi ư? Điều đáng quan tâm ở đoạn Tin Mừng hôm nay, là việc thánh Phêrô đã được Chúa Cha mặc khải cho biết về Đức Kitô. Chính vì vậy, lời tuyên xưng của ngài về niềm tin Kitô đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử, ngài đã trở thành đá tảng, là nền tảng cho biết bao đời giáo Hoàng, dù đã trải qua rất nhiều sóng gió, Hội Thánh của Chúa vẫn tồn tại và phát triển một cách bền vững.
Lạy Chúa! Đôi khi chúng con cứ nghĩ rằng Hội thánh là của Chúa, thì Hội Thánh sẽ hoàn toàn trong sạch, không có gì là tì ố vương bụi, cho nên chúng con ít khi cầu nguyện cho Hội Thánh lắm! Thời gian gần đây, đọc nhiều thông tin trên mạng, người ta tìm đủ mọi cách để nói xấu Đức Giáo Hoàng đương nhiệm, một con người thánh thiện tốt lành như vậy mà họ cũng dám gièm pha nói xấu! Thì ra ở đâu cũng có ma quỷ, ở đâu cũng có cám dỗ. Xin Chúa gìn giữ chở che Đức Giáo Hoàng đương nhiệm khỏi ác thù thâm độc, xin Chúa thương ban cho ngài sức mạnh và ơn khôn ngoan để ngài tiếp tục lèo lái con thuyền Giáo Hội vững mạnh giữa muôn ngàn giông bão, để Hội Thánh Chúa luôn là hiền thê xinh đẹp của Ngài. Amen!
Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016
PHÉP BIẾN HÌNH
“Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta. Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.”
(Philípphê: 3, 20-21)
Đã từ lâu, tôi xác tín rằng, quê hương đích thực của tôi ở trên trời, nơi đó có Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là Chúa tể của càn khôn; tôi tin nơi đó sẽ là chốn nghỉ ngơi viên mãn của tôi, sau cuộc đời lữ thứ trần gian này. Nhưng chặng đường còn lại để về được đến quê trời, đối với tôi cũng thật là diệu vợi! Bởi thân tôi bệnh tật yếu hèn, bởi biết bao gai góc của cuộc đời còn đang đón đợi tôi ở phía trước. Bản tính con người trong tôi đôi lúc muốn trốn chạy những khó khăn trắc trở, để chọn lấy những gì dễ dãi hơn cho bản thân. Song, tôi cũng biết rằng, đường về quê trời không cho phép tôi chọn lựa theo kiểu đó, vì Chúa đã nhiều lần nói với tôi qua Kinh Thánh:phải đi cửa hẹp mới vào được nước trời. Ý nghĩa thâm sâu của việc đi vào “cửa hẹp” thì tôi đã hiểu; vậy nhưng, cũng có lắm lúc tôi đã chiều theo bản năng trong tôi mà rẽ sang lối khác. Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự, Ngài không thể không biết con người của tôi vốn là như thế!
Lạy Chúa! Chúa biết rõ mọi sự, nhưng con vẫn muốn bày tỏ nỗi lòng con với Chúa: Những gì thuộc về bản thân con, thì con dễ chấp nhận, và còn có thể kiểm soát được; nhưng khi phải liên đới với tha nhân, thì thật khó mà vượt qua! Đôi khi những chuyện to đùng lại dễ đón nhận và dễ vượt qua, hơn là những chuyện cỏn con hằng ngày. Đôi khi con đã không kìm được những cảm xúc nóng nảy của mình trước một ai đó, và thế là những lời lẽ cay nghiệt dễ dàng tuôn ra... Đã biết thế, mà con vẫn hay phạm phải, để rồi kéo theo bao điều hệ lụy. Chúa ơi, đi vào “cửa hẹp” những lúc ấy là một điều cực kỳ khó khăn đối với con. Con đã bao lần nhủ với lòng mình rằng phải học theo gương Chúa, sống hiền lành và khiêm nhượng, nhưng chẳng hiểu sao những lúc xảy ra chuyện, lòng quyết tâm của con biến đâu mất!
Lời Kinh Thánh hôm nay cho con tràn trề hy vọng: “Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.”, con tin rằng, với quyền năng của Chúa, Chúa sẽ biến đổi con từ một con người nóng nảy trở nên một con người hòa nhã khiêm nhu, từ một con người xấu xa ích kỷ trở nên một con người độ lượng khoan dung như Chúa ước mong.
Lạy Chúa Giêsu!
Xin hãy dùng quyền năng của Chúa mà biến đổi thân xác yếu hèn này của con trở nên giống thân xác vinh hiển của Chúa. Con hết lòng cậy trông vào Chúa, Chúa ơi!
(Philípphê: 3, 20-21)
Đã từ lâu, tôi xác tín rằng, quê hương đích thực của tôi ở trên trời, nơi đó có Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là Chúa tể của càn khôn; tôi tin nơi đó sẽ là chốn nghỉ ngơi viên mãn của tôi, sau cuộc đời lữ thứ trần gian này. Nhưng chặng đường còn lại để về được đến quê trời, đối với tôi cũng thật là diệu vợi! Bởi thân tôi bệnh tật yếu hèn, bởi biết bao gai góc của cuộc đời còn đang đón đợi tôi ở phía trước. Bản tính con người trong tôi đôi lúc muốn trốn chạy những khó khăn trắc trở, để chọn lấy những gì dễ dãi hơn cho bản thân. Song, tôi cũng biết rằng, đường về quê trời không cho phép tôi chọn lựa theo kiểu đó, vì Chúa đã nhiều lần nói với tôi qua Kinh Thánh:phải đi cửa hẹp mới vào được nước trời. Ý nghĩa thâm sâu của việc đi vào “cửa hẹp” thì tôi đã hiểu; vậy nhưng, cũng có lắm lúc tôi đã chiều theo bản năng trong tôi mà rẽ sang lối khác. Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự, Ngài không thể không biết con người của tôi vốn là như thế!
Lạy Chúa! Chúa biết rõ mọi sự, nhưng con vẫn muốn bày tỏ nỗi lòng con với Chúa: Những gì thuộc về bản thân con, thì con dễ chấp nhận, và còn có thể kiểm soát được; nhưng khi phải liên đới với tha nhân, thì thật khó mà vượt qua! Đôi khi những chuyện to đùng lại dễ đón nhận và dễ vượt qua, hơn là những chuyện cỏn con hằng ngày. Đôi khi con đã không kìm được những cảm xúc nóng nảy của mình trước một ai đó, và thế là những lời lẽ cay nghiệt dễ dàng tuôn ra... Đã biết thế, mà con vẫn hay phạm phải, để rồi kéo theo bao điều hệ lụy. Chúa ơi, đi vào “cửa hẹp” những lúc ấy là một điều cực kỳ khó khăn đối với con. Con đã bao lần nhủ với lòng mình rằng phải học theo gương Chúa, sống hiền lành và khiêm nhượng, nhưng chẳng hiểu sao những lúc xảy ra chuyện, lòng quyết tâm của con biến đâu mất!
Lời Kinh Thánh hôm nay cho con tràn trề hy vọng: “Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.”, con tin rằng, với quyền năng của Chúa, Chúa sẽ biến đổi con từ một con người nóng nảy trở nên một con người hòa nhã khiêm nhu, từ một con người xấu xa ích kỷ trở nên một con người độ lượng khoan dung như Chúa ước mong.
Lạy Chúa Giêsu!
Xin hãy dùng quyền năng của Chúa mà biến đổi thân xác yếu hèn này của con trở nên giống thân xác vinh hiển của Chúa. Con hết lòng cậy trông vào Chúa, Chúa ơi!
Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016
YÊU THEO PHONG CÁCH CỦA GIÊSU
“Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.”
(Mt: 5, 44-45)
Có lẽ đây là điều kỳ quặc nhất trong các điều kỳ quặc mà Chúa đã nói với dân Do-Thái xưa; và, có lẽ cũng là điều khó thực hiện nhất, trong các điều xưa Chúa bảo dân Do-Thái làm.
Với bản tính loài người, chúng ta khó mà chấp nhận nổi điều nghe có vẻ như quá phi lý! Nếu chỉ dựa vào trí lực của riêng ta, thì ta khó lòng mà thực hiện như Lời Chúa dạy. Tuy nhiên, Người đã truyền dạy chúng ta làm, chắc chắn Người cũng sẽ liệu ban cho chúng ta những ơn cần thiết, để chúng ta có thể vượt thắng bản thân.
Chúa Giêsu đã nói: “Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”. Chúng ta cùng đội Trời chung, uống cùng một nguồn ân sủng, vậy lẽ nào chúng ta lại là kẻ thù của nhau. Như người ta nói “thêm một người bạn là bớt một kẻ thù”, thay vì để lòng trí hận thù, Chúa dạy ta hướng lòng mình cầu nguyện cho người ấy là một cách hóa giải thù thành bạn...
Lạy Chúa, xin nhắc nhở con, và ban cho con một tấm lòng độ lượng, biết tha thứ cho kẻ thù; thay vì tức tối bực bội, thì sốt sắng cầu nguyện cho kẻ ngược đãi con, để tâm hồn con luôn cảm thấy được bình an.
được trở nên con cái của Chúa. Xin dạy con biết yêu người theo cách yêu của Chúa, để chúng con được trở nên con cái của Chúa,
Chúa nhé!
Chúa ơi!
Mặt trời trên cao lấp lánh ánh bình minh
Chiếu sáng tim con và sáng cả nhân loài
Nắng ngoài hiên nghe chừng thêm ấm áp!
Con giơ tay hứng lấy những giọt mưa
Mưa ân sủng từ trời cao đổ xuống
Trên thân con và trên kẻ thù của con nữa Chúa ơi!
Xin Người thương ban cho con quả tim mới
Khơi dậy trong con một tình yêu cũng mới
Yêu kẻ thù, yêu như Chúa đã yêu
Lúc này đây, con kêu lên cùng Đức Chúa
Lòng tràn ngập bình an khi con biết thứ tha
Xin cho kẻ thù của con cũng được bình an như con vậy, Chúa nhé!
(Mt: 5, 44-45)
Có lẽ đây là điều kỳ quặc nhất trong các điều kỳ quặc mà Chúa đã nói với dân Do-Thái xưa; và, có lẽ cũng là điều khó thực hiện nhất, trong các điều xưa Chúa bảo dân Do-Thái làm.
Với bản tính loài người, chúng ta khó mà chấp nhận nổi điều nghe có vẻ như quá phi lý! Nếu chỉ dựa vào trí lực của riêng ta, thì ta khó lòng mà thực hiện như Lời Chúa dạy. Tuy nhiên, Người đã truyền dạy chúng ta làm, chắc chắn Người cũng sẽ liệu ban cho chúng ta những ơn cần thiết, để chúng ta có thể vượt thắng bản thân.
Chúa Giêsu đã nói: “Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”. Chúng ta cùng đội Trời chung, uống cùng một nguồn ân sủng, vậy lẽ nào chúng ta lại là kẻ thù của nhau. Như người ta nói “thêm một người bạn là bớt một kẻ thù”, thay vì để lòng trí hận thù, Chúa dạy ta hướng lòng mình cầu nguyện cho người ấy là một cách hóa giải thù thành bạn...
Lạy Chúa, xin nhắc nhở con, và ban cho con một tấm lòng độ lượng, biết tha thứ cho kẻ thù; thay vì tức tối bực bội, thì sốt sắng cầu nguyện cho kẻ ngược đãi con, để tâm hồn con luôn cảm thấy được bình an.
được trở nên con cái của Chúa. Xin dạy con biết yêu người theo cách yêu của Chúa, để chúng con được trở nên con cái của Chúa,
Chúa nhé!
Chúa ơi!
Mặt trời trên cao lấp lánh ánh bình minh
Chiếu sáng tim con và sáng cả nhân loài
Nắng ngoài hiên nghe chừng thêm ấm áp!
Con giơ tay hứng lấy những giọt mưa
Mưa ân sủng từ trời cao đổ xuống
Trên thân con và trên kẻ thù của con nữa Chúa ơi!
Xin Người thương ban cho con quả tim mới
Khơi dậy trong con một tình yêu cũng mới
Yêu kẻ thù, yêu như Chúa đã yêu
Lúc này đây, con kêu lên cùng Đức Chúa
Lòng tràn ngập bình an khi con biết thứ tha
Xin cho kẻ thù của con cũng được bình an như con vậy, Chúa nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)