Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI

Người đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.”
(Gioan: 1, 11)

Nhờ có Người,
trái đất này, vũ trụ này mới được tạo dựng.
Thế nhưng, nhân loại đã làm cho công trình của Cha bị hoen ố!

Lòng dạ con người có những lỗ “đen”,
Cuộc đời lắm bon chen khiến con người đâm ra tội lỗi...

Cha đâu thể làm ngơ trước những nỗi đau của nhân loại!
Cha đã sai Con Một xuống thế trần, gánh lấy mọi oan khiên!
Cha muốn Con đem lại bình yên cho mặt đất, cho mái nhà của hết thảy mọi người!

Người đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.”
Người vẫn tận tụy dâng hiến trọn tình yêu!

Ai đã nghe tiếng kêu của Người hy sinh trên thập giá
Ai là người đã thấu hiểu trái tim Cha
Có ai chăng, có ai đã từng là bụi gai nở hoa giữa dặm trường thiên lý?

Ôi, lạy Chúa! Xin cho con lý trí
Để con biết nhận ra thiên ý của người Cha
Mà nở hoa từ bụi gai giữa lầm than sương gió!
Xin Cha ban một bó đuốc soi đường
Để đời thường dẫu dặm trường khốn khó
Con sẽ luôn biết đón nhận Gió thần linh
Và để tình Cha chẳng phải xót xa vì nỗi đau của Người hy sinh trên thập giá!!!

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

NÓI VỀ ƠN CỨU ĐỘ CỦA THIÊN CHÚA

“Lại cũng có một nữ ngôn sứ tên là Anna, con ông Pơnuên, thuộc chi tộc Ase. Bà đã nhiều tuổi lắm. Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm, rồi ở goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa. Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần bên, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem.”
(Luca: 2, 36-38)

Mới nghe qua lý lịch trích ngang của bà Anna, ta tưởng chừng như có một cảm giác rằng, cuộc đời của bà Anna dài đăng đẳng với một lối sống nhiệm nhặt khắc khổ. Nếu cuộc sống kéo dài như cung cách của bà Anna, và ai ai cũng sống như thế, thì có lẽ cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán quá chăng? Có lẽ các bạn trẻ sẽ nói: Mấy cụ già gần đất xa trời thì sống như thế, chứ tụi cháu làm sao có thể sống mãi cuộc sống như vậy được!”
Thú thật với các bạn, trước đây tôi cũng đã từng có lối suy nghĩ như trên, bây giờ tôi hoàn toàn không còn một chút suy nghĩ nào như thế nữa! Chẳng phải tại bởi tôi đã gần đất xa trời, mà tại bởi vì hơn bao giờ hết, tôi đang sống với một sức sống tràn trề và đầy linh diệu, bạn ạ!

Tuổi đời của tôi đâu còn trẻ, chỉ mấy ngày nữa thôi, tôi sẽ bước vào ngưỡng cửa của tuổi 50, nhưng tôi đang sống lại những ngày của thời còn là một sinh viên trẻ khỏe. Điều gì đã khiến cho tôi trở nên như vậy, bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng, tôi là một người đầy những bệnh là bệnh, lại toàn những bệnh nan y mãn tính nữa chứ! Nào là những bệnh về tuyến nội tiết, nào là thoái hóa cột sống, nào là rối loạn hệ thần kinh sinh dưỡng... đứng thì không vững, ngồi cũng chẳng xong! nói chung tôi là kẻ bất trị trước các bác sĩ mất rồi. Thế nhưng, tôi vẫn có thể sống vui sống khỏe và sống trẻ như các bạn, là bởi vì đời tôi có Chúa, một vị Chúa của tình yêu. Và, tôi rất muốn nói cho các bạn nghe về vị Chúa ấy, cũng như bà Anna đã từng làm như thế vào ngày Mẹ Maria và Thánh Giuse dâng Hài nhi Giêsu vào Đền thánh: “Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần bên, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem.” Tôi tin rằng bà Anna cũng giống như tôi, khi bà cảm tạ Thiên Chúa và say mê nói về Chúa cho người khác nghe, chính là lúc bà nhận được sức sống tràn đầy từ Chúa Thánh Linh.

Bạn sẽ hỏi tôi: Chúa cứu độ “you” bằng cách nào? Đơn giản lắm! Tôi kể cho bạn nghe một ví dụ nho nhỏ như thế này. Một lần nọ, tôi sơ ý xô nhẹ vào một người đi đường, người đó bực bội mắng vào mặt tôi rằng: “Bộ đui sao mà đi không tránh người ta?”, rồi bà ta còn định xô lại tôi cho bõ ghét. Như những ngày xa xưa thì tôi đã mắng lại bả rồi. Tôi đã bị mù, đứng còn không vững, bả còn muốn xô cho tôi té nữa, không tức sao được! Nhưng tôi chợt nhớ lại ánh mắt nhẫn chịu của Chúa Giêsu khi đang bị treo thân trên thập giá, tôi không còn chút nào của sự tức tối, mà nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi chị, tôi bị mù!”, người phụ nữ kia khựng lại... rồi đột nhiên ôm lấy tôi, bà xin lỗi với một giọng nói như có chứa nước mắt. Lúc đó, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, bạn ạ! Bởi vì, lúc đó giữa chúng tôi có Chúa. Bạn nghĩ xem, có phải là tôi và người phụ nữ kia đã được Chúa cứu độ cho thoát khỏi cuộc cãi vã nảy lửa đó rồi không? Cuộc đời còn lắm chuyện phức tạp hơn thế nhiều, nếu bạn và tôi luôn giữ được Chúa ở trong lòng thì sướng nhỉ?

Lạy Chúa Hài Đồng Giêsu! Chúa biết con quá rõ! Nhiều khi con đã bỏ quên Chúa nằm chơ vơ trong máng cỏ lạnh lẽo, mải mê theo lối sống thế gian để rồi buông lỏng cho hỷ, nộ, ái, ố của mình làm phương hại đến người khác. Xin cho con luôn biết kiểm soát bản thân, để con có thể giữ cho tâm hồn mình nên như một máng cỏ ấm nồng nơi Chúa ngự, và để con có thể mạnh dạn nói về ơn cứu độ của Chúa cho những người sống chung quanh con, Chúa nhé!

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Ở LẠI TRONG ÁNH SÁNG

“Ai yêu thương anh em mình thì ở lại trong ánh sáng,
và nơi người ấy không có gì nên cớ vấp phạm.
Nhưng ai ghét anh em mình thì ở trong bóng tối
và đi trong bóng tối mà chẳng biết mình đi đâu,
vì bóng tối đã làm cho mắt người ấy ra mù quáng.”
(Gioan I: 2, 10-11)

Khi ta giận hờn với một ai đó, những suy nghĩ của ta cứ bị vướng víu lẩn quẩn mắc vào nỗi bực tức, lòng ta khó mà thanh thản bình an. Rồi cái sự bực mình, cái cục tức giận cứ lớn dần lên, nó làm cho ta trở nên cau có một cách vô lối. Lời thánh Gioan thật chí lý:
“Nhưng ai ghét anh em mình thì ở trong bóng tối và đi trong bóng tối mà chẳng biết mình đi đâu, vì bóng tối đã làm cho mắt người ấy ra mù quáng.”
Trong cuộc sống của ta, có lắm lúc phát sinh ra những nỗi giận hờn ghen ghét bởi những hiểu lầm, bởi những tranh giành hơn thua được mất, bởi những đố kỵ âm ỷ... Hậu quả gần nhất của ghen ghét giận hờn sẽ tạo nên một bộ mặt cau có tức giận. Ta lại trút cái bực mình tức giận đó lên đầu những người thân của ta, những người đồng nghiệp của ta. Những người mà ta tiếp xúc, họ bỗng dưng phải chịu đựng nỗi cáu giận của ta một cách vô lý! Chưa kể đến nỗi cáu giận có thể dẫn ta đến những hành động sai lầm một cách nghiêm trọng hơn, không dễ gì cứu vãn. Nếu như ta biết kiềm chế nỗi cáu giận, thay vào đó là sự xem xét lại hành vi cử chỉ của mình, ta có thể hóa giải được nỗi giận hờn đó mà tự giải thoát mình. Như vậy là ta đã tìm lại được sự bình an cho chính ta. Còn nếu ta nuôi cái giận hờn, thì bực mình nhỏ sẽ trở thành nỗi cau có lớn, chính là ta tự chuốc khổ vào thân! Vì, có khi cái kẻ mà ta ghét kia lại đang rung đùi thanh thản, chẳng biết gì đến nỗi bực tức của ta. Khổ thế, chi bằng ta đừng nuôi chí giận hờn với hắn! Nếu không làm vậy, thì ta chẳng được lợi lộc gì; trái lại, ta đang dấn bước vào con đường đầy bóng tối, và mắt ta sẽ trở nên mù quáng. Giận hờn hắn có khác nào ta tự chuốc khổ vào thân!

“Ai yêu thương anh em mình thì ở lại trong ánh sáng, và nơi người ấy không có gì nên cớ vấp phạm.” Quả thật, “yêu nhau chín bỏ làm mười”, đã yêu ai rồi thì dễ dàng bỏ qua những hơn thua được mất với người ấy. Trong lòng chất chứa yêu thương thì đâu còn chỗ đứng cho tính ghen tuông đố kỵ!

Con đi theo Chúa, Chúa bảo con bỏ mình vác thập giá mà theo Chúa!
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết kiểm soát mọi hành vi cử chỉ của mình, để đôi mắt của con không trở nên mù quáng.
Chúa là ánh sáng đời con, Chúa đã dạy con mến Chúa yêu người, xin cho con luôn biết yêu thương anh chị em của con, để con mãi được ở lại trong ánh sáng, để con không phải bước đi trong bóng tối của hận thù ghen ghét, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

BÍ QUYẾT CỦA THÁNH GIA THẤT

“Khi hai ông bà đã làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về nơi cư ngụ là thành Nadarét, miền Galilê. Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.”
(Luca: 2, 39-40)

Hôm nay mừng kính lễ Thánh gia thất, trong lòng tôi ngổn ngang rất nhiều suy tư và trăn trở. Biết bao thực trạng đau lòng đang xảy ra trong các gia đình, biết bao bi kịch và hậu quả của nó, tất cả đều do xung đột vì những quan điểm vị kỷ của các thành viên trong gia đình. Ly dị ngày càng gia tăng, cha mẹ mải làm ăn hơn là quan tâm đến con cái, con cái coi những lời dạy bảo của cha mẹ là lỗi thời... khiến nhiều gia đình không còn là tổ ấm cho mọi thành viên của nó nữa! Vậy, một gia đình Công giáo phải dựa vào đâu để có thể đứng vững trước những khủng hoảng ngấm ngầm của xã hội như thế?

Nhìn vào gia đình mẫu “Thánh gia thất” năm xưa, tôi thấy thánh Giuse, Mẹ Maria và bé Giêsu cũng không phải là ít khó khăn. Mẹ Maria muốn giữ mình đồng trinh, đứng trước sự kiện Truyền Tin, Mẹ đã phải bỏ ý riêng mình, can đảm nói lên hai tiếng “Xin Vâng”... Trước khi thành hôn, ông thánh Giuse cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh bế tắc, đến nỗi suýt lặng lẽ bỏ Mẹ Maria mà đi, vì chưa hiểu được thánh ý của Thiên Chúa... Mẹ Maria và thánh Giuse đã phải vất vả biết bao khi trốn sang Ai cập, để bảo toàn tính mạng cho con trẻ... Nhờ đâu mà các ngài đã vượt qua được những cơn sóng dữ ấy? Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, tôi thấy, Thánh Giuse và Mẹ Maria đã luôn sống tuân theo luật lệ của Thiên Chúa: “Khi hai ông bà đã làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về nơi cư ngụ là thành Nadarét, miền Galilê.” Có lẽ vì đã làm mọi việc đúng theo luật Chúa truyền, mà hai ông bà cảm thấy thanh thản bình an!
Còn bé Giêsu thì sao? Mặc dù là Con Thiên Chúa, song Chúa Giêsu đã sống như một lê dân bình thường! Suốt ba mươi năm được nuôi dưỡng và lớn lên trong một gia đình lao động, Chúa Giêsu cũng đã sống một cách tuân phục,Ngài đã sống trọn vai trò của một người con thảo hiếu với cha mẹ...
Tôi nhận ra rằng, bí quyết thành công của ba thành viên trong Thánh Gia Thất chính là cách sống vâng phục theo thánh ý Chúa Cha trên trời. Thánh Gia Thất đã nêu một tấm gương sáng cho mọi gia đình noi theo, đó là các ngài đã luôn tuân giữ theo đúng luật của Thiên Chúa, luôn làm theo những chỉ dẫn của luật lệ Chúa. Tin Mừng không nhắc đến một điểm gì nổi bật khả dĩ nói lên được gia đình của thánh Giuse là một gia đình đặc biệt. Thời đó, đối với những người dân sống trong vùng, gia đình của thánh Giuse đơn thuần chỉ là gia đình của một bác thợ mộc mà thôi. Gia đình này đã trở nên “Thánh Gia Thất” chính là vì cả ba người họ đã sống nên thánh bằng sự khiêm nhường và tuân phục theo thánh ý của Thiên Chúa.

Lạy Chúa Hài Đồng Giêsu! Xin cho mọi người trong gia đình chúng con biết sống theo gương “Thánh Gia Thất”, để mỗi người trong chúng con có thể đóng trọn vai trò của mình đã được Chúa Cha giao phó. Xin ban cho mỗi gia đình một ngọn lửa ấm áp của tình yêu và một niềm tin trọn bề phó thác, để mỗi gia đình của chúng con sẽ trở nên tổ ấm của mọi thành viên trong đó luôn mãi, Chúa nhé!

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

NIỀM TIN CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ ĐỨC GIÊSU THƯƠNG MẾN

“Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simôn Phêrô và người môn đệ Đức Giêsu thương mến. Bà nói : "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu."Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simôn Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.”
(Gioan: 20, 1-8)

Đoạn Tin Mừng trên đây tường thuật lại cảnh “ngôi mộ trống”, kết thúc ở câu “Ông đã thấy và đã tin.” Vậy, ông đã thấy những gì và đã tin điều gì?
Thánh sử Gioan đã mấy lần gọi “người môn đệ Đức Giêsu thương mến” là “người môn đệ kia”, có lẽ vì ông muốn tránh nhắc đến tên mình chăng? Tôi thấy, lòng yêu mến của ông dành cho Đức Giêsu thể hiện ở chỗ: “môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô”. Gioan quả không uổng công Chúa đã thương mến ông nhiều, ông đã đáp lại mối tình của Giêsu bằng một lòng yêu mến nhiệt thành và một tâm hồn lắng nghe tha thiết! Bởi sự nhiệt thành và tinh thần lắng nghe tha thiết ấy, ông đã chạy thật nhanh để được chứng kiến tận mắt ngôi mộ trống; và bởi tinh thần lắng nghe tha thiết đã khiến ông ghi nhớ được tất cả những gì Chúa Giê-su tiên báo trước kia. Nhờ vậy mà ông đã trở nên một chứng nhân hùng hồn cho sự Phục Sinh của Chúa Giêsu. “Ông đã thấy và ông đã tin.”, niềm tin của Gioan là một niềm tin xác thực, niềm tin vào “ngôi mộ trống”. Khi vừa nhìn thấy những gì xảy ra trong “ngôi mộ trống”, Gioan đã kịp sắp xếp lại mọi dữ kiện trong đầu... để rồi khẳng định rằng “Ông đã thấy và đã tin”. Chúa Giêsu đã từng nhiều lần báo trước cho các môn đệ rằng, Ngài sẽ phải chịu đau khổ và chịu chết, sau ba ngày Ngài sẽ sống lại. Khi Ngài còn ở với các ông, có thể thánh sử Gioan còn mơ hồ về những gì Chúa Giêsu nói. Nhưng khi nhìn thấy “ngôi mộ trống” và những khăn liệm được xếp lại ngay ngắm, một câu hỏi có thể đã bật ra trong suy nghĩ của Gioan: “Kẻ trộm xác có thì giờ đâu mà ngồi xếp khăn liệm cho ngay ngắn, và xếp ngay ngắn lại để làm gì?”. Chưa hết, nếu Chúa Giêsu không thực sự sống lại, thì đâu là nguồn động lực cho Gioan ngồi viết lại những chuyện như trong đoạn Tin Mừng hôm nay? Nếu tôi là người được chứng kiến cảnh tượng ngôi mộ trống trong sáng sớm ấy, tôi sẽ suy luận theo chuỗi logic đó, và tôi cũng sẽ khẳng định một điều giống như Gioan vậy.
Tôi không phải là người được Đức Giêsu thương mến hay sao? Trong cuộc đời mình, đã biết bao lần tôi được cùng Người chia sớt niềm vui và nỗi buồn? Vậy, tôi đã thực sự lắng nghe và ghi nhớ những gì Chúa nói với tôi qua Tin Mừng hay chưa? Tôi đã hăng hái khẳng định niềm tin của mình cho những người sống chung quanh chưa?

Hỡi “Người môn đệ Đức Giê-su thương mến”!
Con tin ngài chính là vị thánh sử Gioan khiêm nhường! Xin ngài cầu bầu cùng Chúa cho con có được niềm tin vững mạnh và đức tính khiêm nhường như ngài đã thể hiện năm xưa!
Lạy Chúa! Xin cho con luôn sống xứng đáng làmột “môn đệ Đức Giêsu thương mến” như thánh Gioan xưa đã hết lòng lắng nghe và đã vững tin vào Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. A-men!

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

NÊN THÁNH NHƯ STÊPHANÔ

‘’Họ ném đá ông STêphanô, đang lúc ông cầu xin rằng : "Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con." Rồi ông quỳ gối xuống, kêu lớn tiếng : "Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này." Nói thế rồi, ông an nghỉ.’’
(Tông đồ Công vụ: 7, 59-60)

Thánh STêphanô trong thời kỳ tiên khởi của Hội thánh là tấm gương mẫu mực cho tôi noi theo. Ngài đã chứng tỏ mình là một đồ đệ xuất sắc của Chúa Giêsu, khi ngài nói "Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này." Tôi nghĩ, chỉ cần một câu nói này thôi, cũng đủ để người môn đệ của Chúa Giêsu, ông Stêphanô, được tôn lên là một vị thánh rồi.
Vào thời điểm mà ông STêphanô thốt lên câu nói đó, ông đã khắc họa lại hình ảnh Chúa Giêsu nói lời tha thứ cho những kẻ hành hạ mình, trong những giây phút cuối cùng của Người trên đỉnh đồi Canvê chiều xưa. Hình ảnh ấy, lời nói ấy dẫu rằng quá não nùng và bi thống; song, chính hình ảnh ấy và lời nói ấy đã là đỉnh điểm của sự tha thứ mà Chúa đòi hỏi ở các môn đệ Người.
Nhìn lại cuộc sống thường nhật của mình, tôi thấy mình đã từng chấp nhặt sân si đủ điều với những người chung quanh, chính vì vậy mà đôi lúc sự bình an trong tôi đã bị khuấy động. Đôi khi trước những sự việc nghiêm trọng, người ta có thể bình tĩnh để mà nhường nhịn nhau. Nhưng có những sự việc tưởng chừng chẳng đáng gì, lại khiến người ta khó chịu bực mình. Và rồi, nó chờ đợi một sự bùng nổ! Đó là khi bản tính nhỏ nhen trong tôi có cơ hội lớn lên. Cuộc sống này không dễ để cho con người ta nên thánh là vì vậy.

Thánh STêphanô kính mến!
Con tự hỏi, “Tại sao, mới hôm qua đây thôi, mọi người hân hoan cử hành thánh lễ mừng Chúa Giáng Sinh, hôm nay Giáo Hội lại để cho lòng mọi người phải chùng xuống vì câu chuyện ngài bị chống đối và bị ném đá một cách oan nghiệt như thế?” Và con đã tìm được câu trả lời. Chúng con được nhắc nhở phải noi theo gương ngài, ngài đã sống đúng theo những gì thầy Giêsu chỉ dạy. Chúng con được nhắc nhở rằng, Chúa giáng trần và chịu kiếp nghèo hèn đau khổ để cứu độ chúng ta, Chúa đã trung trinh vác thập giá vì chúng ta, Chúa mời gọi chúng ta bước đi theo Chúa để được lãnh nhận ơn cứu độ. Đó mới là mục đích chính của việc Chúa giáng trần!
Hôm nay mừng lễ thánh của ngài, xin ngài hãy cầu bầu cùng Chúa cho con được ơn biết tha thứ như ngài đã từng tha thứ cho những kẻ ném đá mình. Xin cho con biết sống nhẫn nhịn như Chúa Giê-su xưa, nhẫn nhịn như Chúa thứ tha cho những người lính đã hành hạ và đánh đập Người trên con đường Thập Giá.
Lạy Chúa! Xin ban cho con tấm lòng chịu đựng như thánh STêphanô xưa đã kiên tâm chịu đựng vì danh Chúa, để con cũng được trở nên một chứng nhân cho Chúa như vị thánh đã từng nêu gương cho chúng con vậy, Chúa nhé!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

ÁNH SÁNG CHO NHÂN LOẠI

“Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành,
và không có Người,
thì chẳng có gì được tạo thành.
Điều đã được tạo thành ở nơi Người là sự sống,
và sự sống là ánh sáng cho nhân loại.
Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối,
và bóng tối đã không diệt được ánh sáng.”
(Gio-an: 1, 3-5)

Giữa tăm tối đời tôi
Chúa chính là sự sống,
Người là ánh sáng của tôi!
Chúa tạo nên tôi
giữa muôn trùng nhân loại
Có lẽ nào, Chúa lại bỏ mặc tôi:
cho bóng tối hoành hành;
cho đời tôi tàn lụi?

Cả địa cầu đang dập dụi trong bóng tối
Tình thương bị chối từ,
nhiều người đã quên, mình là con Thiên Chúa.

Ôi! Đức Chúa từ bi nhân hậu:
Ngài đâu bỏ mặc tôi cho bóng tối hoành hành!
Ngài đã không ngoảnh mặt làm ngơ, trước bóng tối của lòng người hoang mạc.

Một Đấng Cứu Thế được sinh ra
Đấng ấy chính là ánh sáng,
là sự sống của chúng ta,
cho chúng ta được hưởng ơn cứu rỗi!
Mỗi lời Người là mỗi trung trinh:
Lời ban phát tình yêu sâu thẳm,
Lời trao ban sự sống vĩnh hằng,
Lời tỏa ánh sáng như bình minh rực chiếu!

Hôm nay, thiếu nữ Si-on hò reo hớn hở
Vì Thiên Chúa chúng ta đang ở giữa loài người
Người là ánh sáng của tôi
Người dắt tôi đi, qua miền thung lũng tối
Những ngày u ám đã qua rồi!
Tôi ngồi đây chiêm ngưỡng Chúa Hài Đồng
Ôi! Ánh sáng của buổi hồng hoang đang trẻ lại!!!!!

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

SƯỞI ẤM CHÚA HÀI ĐỒNG

“Quả thế, ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người. Ân sủng đó dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này. Sở dĩ như vậy, là vì chúng ta trông chờ ngày hồng phúc vẫn hằng mong đợi, ngày Đức Ki-tô Giê-su là Thiên Chúa vĩ đại và là Đấng cứu độ chúng ta, xuất hiện vinh quang.”
(Ti-tô: 2, 11-13)

Mỗi năm, gần đến ngày lễ Giáng Sinh, không khí lễ hội khiến trẻ con thì háo hức và người lớn thì chộn rộn, người ta đi mua sắm quần áo đẹp để chưng diện và những đồ trang trí cây Noel sao cho thật đẹp mắt... Các cửa hiệu ở những khu trung tâm thành phố bày la liệt những món quà Giáng Sinh, những cửa hiệu sáng choang ánh đèn điện, tiếng nhạc Noel vang vang đó đây khiến cho lòng người cảm thấy rộn rã. Đặc biệt, ở những khu phố có nhiều người Công giáo sinh sống, không khí Noel tràn ngập từ trong nhà ra ngoài ngõ bởi những cây Noel rực rỡ và những hang đá làm theo đủ kiểu, tân thời hiện đại có, bình dân cổ kính cũng có. Chen vào những háo hức mừng vui đón lễ hội ấy, là những nỗi lo buồn, những nét đăm chiêu trên khuôn mặt của những đứa trẻ, của những cha mẹ nhà nghèo, vì sự cách biệt sang hèn quá rõ rệt trong xã hội... Có bao nhiêu người giàu biết nghĩ đến những người đang trong cảnh “cơm không đủ no, áo không đủ mặc”? Có bao nhiêu người biết chia sẻ những niềm vui mình đang sở hữu cho những người bất hạnh hơn mình? Nhiều người đã quên mất tiêu rằng, Chúa Hài Đồng sinh ra trong một hang đá ngoài cánh đồng hoang vắng, và Chúa Hài Đồng đã nằm trong một máng cỏ tanh hôi. Người ta tiêu tốn rất nhiều tiền vào việc làm những hang đá, và còn đua nhau làm sao cho hang đá của mình là độc đáo và hiện đại nhất với những ông già Noel được điều khiển bằng remote... Người ta đón chờ Chúa đến để làm gì? Chẳng phải là để được Chúa cứu thoát mình ra khỏi tối tăm mù mịt hay sao? Tôi đã chuẩn bị để đón Chúa, hay chỉ là đón chờ một lễ hội? Đặt ra những câu hỏi này, tôi thấy mình nhiều khi đã đón chờ lễ Giáng Sinh với một tâm hồn cũng hời hợt như thế!
Lời thánh Phao-lô hôm nay nhắc nhở tôi: “Ân sủng đó dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này.” Niềm vui Giáng Sinh sẽ chẳng vẹn tròn, nếu tâm hồn tôi chưa sẵn lòng đón ánh sáng của ân sủng Chúa. Niềm vui Giáng Sinh sẽ chẳng ở lại với tôi, nếu tôi chưa biết từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục. Ơn cứu độ của Thiên Chúa sẽ chẳng thể ở lại với tôi, nếu tôi chưa hết lòng làm cho vinh quang của Người được tỏa sáng chung quanh nơi tôi sống!

Lạy Chúa Hài Đồng Giê-su! Chúa đã từ bỏ địa vị cao sang nơi thiên quốc, mà mặc lấy xác phàm để trở thành Ngôi Hai nhập thể, sống giữa những con người thấp hèn như chúng con. Xin cho con biết từ bỏ “cái tôi” của chính mình, một lòng tìm đến với những người anh em nghèo khổ bất hạnh, mang tình yêu của Chúa đến trao cho họ. Xin cho chúng con luôn biết mở lòng ra đón nhận và sưởi ấm cho những ai đang lạnh lẽo thiếu thốn, như máng cỏ năm xưa đã đón nhận và sưởi ấm Hài Nhi Giáng Sinh vậy, Chúa nhé!

TUYẾT TRẮNG LUNG LINH
Nhạc : Nguyễn Văn Hiển-Thơ : Vũ Thủy

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

TIN & LÀM THEO NHỮNG ĐIỀU MÌNH TIN

“Khi con trẻ được tám ngày, họ đến làm phép cắt bì, và tính lấy tên cha là Da-ca-ri-a mà đặt cho em. Nhưng bà mẹ lên tiếng nói : "Không, phải đặt tên cháu là Gio-an." Họ bảo bà : "Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả." Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em bé là gì. Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết : "Tên cháu là Gio-an." Ai nấy đều bỡ ngỡ. Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa.”
(Lu-ca: 1, 59-64)

Ông Gia-ca-ri-a vì không chịu tin lời thiên sứ nói: Đức Chúa sẽ ban cho ông một người con, nên ông đã bị câm. Chắc hẳn trong những ngày bị câm đó, việc tịnh khẩu đã giúp ông nhận ra quyền phép của Thiên Chúa, và nhờ đó ông đã tin. Tuy nhiên, cho đến sau khi bà Gia-ca-ri-a nở nhụy khai hoa, đến ngày đặt tên cho đứa trẻ, rồi khi ông ra hiệu cho mọi người hiểu rằng ông sẽ đặt tên cho con trai mình là Gio-an; lúc ấy, ông mới được trở lại tình trạng nói năng như bình thường. Đoạn Tin Mừng trên đây cho thấy, chỉ tin thôi thì chưa đủ, mà cần phải hành động theo những gì mình đã tin nữa!

Nhìn lại bản thân, tôi thấy mình đã rất nhiều khi nói tin, nhưng tôi đã chẳng làm đúng theo những gì mình tin. Những khi ấy, đường đời tôi nhiều trắc trở, tâm hồn tôi chẳng bình an. Trái lại, mỗi khi tôi khăng khăng làm đúng như những gì mình tin vào Lời Chúa, trước mắt người đời lúc ấy người ta cho rằng tôi sẽ gặp thiệt thòi mất mát... Nhưng rồi, sau đó đường đời tôi trải ra những điều vô cùng thuận lợi tốt đẹp.
Nhớ lại những ngày tôi còn đi dạy học, có nhiều đồng nghiệp thấy tôi cứ vơ vào người những việc khó khăn, họ thường bảo tôi: “Sao em dại thế, nhận việc ấy làm chi cho khổ!” Đại loại họ có những câu nói như vậy, tưởng chừng họ thương hại cho tôi. Tôi chỉ cười: “Thôi thì em dại cho người khác khôn, chứ ai cũng khôn hết thì lấy ai dại bây giờ!” Tôi chỉ biết nhủ thầm với lòng rằng: “Mình phải chấp nhận như thế để được trở thành một công dân tốt, một người con ngoan của Nước Trời. Chứ mình biết làm gì hơn để rao giảng Nước Trời? Mình đâu có biết rao giảng Phúc Âm như mấy ngài linh mục!”... Tôi biết, ngay cả khi tôi đấu tranh quyền lợi cho học trò của tôi, cho phụ huynh của học trò tôi, người ta cũng nghĩ thầm cho tôi là dại, bởi vì họ vốn sợ ban giám hiệu “đì”. Tôi chẳng biết sợ “đì” là gì, thế nên tôi cứ nói ra những gì tôi thấy là bất công là sai trái. Sau này không còn đi dạy học nữa, những khi ngồi ôn lại kỷ niệm, tôi mới có dịp nhận ra rằng “gái có công chồng không phụ”! Tôi chỉ dạy học được có 6 năm thì phải giã từ “vũ khí” vì bệnh tật; nhưng 6 năm đó, tôi thấy mình đã không chịu thấp hèn cúi đầu làm theo những gì lương tâm tôi cho là không đúng, 6 năm đó tôi đã là một giáo viên hết lòng với tất cả những học trò của mình. Tôi chẳng có điều gì phải hối tiếc về những ngày tháng ấy, bạn ạ!

Lạy Chúa! Giữa cuộc đời trăm vạn nẻo đường, xin cho con luôn giữ vững niềm tin vào Lời Chúa, và vững tâm làm theo những gì con đã tin. Xin cho những người thân yêu của con luôn hiểu rằng làm đúng theo những gì Chúa nói, họ sẽ không phải thiệt thòi mất mát gì, mà sẽ là cách thức để tìm được bình an và ân sủng của Chúa. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. A-men!

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

TINH THẦN HIẾN DÂNG

“Tôi đã cầu nguyện để được đứa trẻ này, và ĐỨC CHÚA đã ban cho tôi điều tôi đã xin Người. Đến lượt tôi, tôi xin nhượng nó lại cho ĐỨC CHÚA. Mọi ngày đời nó, nó sẽ được nhượng cho ĐỨC CHÚA." Và ở đó, họ thờ lạy ĐỨC CHÚA.”
(Samuel I: 27-28)

Bà Anna đã hết lòng cầu xin Đức Chúa ban cho bà một đứa con; cuối cùng, Đức Chúa đã nhận lời bà cầu xin, và Đức Chúa đã cho bà được toại nguyện. Rồi thì đứa con cưng, đứa con duy nhất mà bà có được, bà cũng lại đem dâng cho Chúa. Bà Anna dâng con mình cho Chúa với một thái độ thật là dứt khoát: “Mọi ngày đời nó, nó sẽ được nhượng cho ĐỨC CHÚA."

Tôi tự hỏi: mình đã có được những suy nghĩ tích cực như bà Anna hay chưa? Tôi đã cầu nguyện với Chúa để xin Chúa ban cho tôi rất nhiều thứ, nào là: sức khỏe, nghị lực... và tôi đã được Chúa ban cho, nhưng tôi đã dùng hết tất cả những gì Chúa ban, mà toàn tâm phụng sự Chúa chưa? Hay, tôi chỉ làm những gì tôi thích, không phải là những gì Chúa muốn?

Lạy Chúa! Tấm gương của người xưa đã để lại cho chúng con nhiều suy nghĩ. Người mẹ chỉ có một đứa con duy nhất, nhưng người mẹ đó đã dám hy sinh trọn vẹn đứa con của mình, để đem dâng lên Đức Chúa, là Đấng mà bà hằng tôn thờ. Còn con đây, con có nhiều thứ để chọn lựa, có nhiều thứ để có thể đem dâng cho Chúa, nhưng con đã không dâng cho Chúa một cách trọn vẹn. Những việc con đang làm, những gì con muốn dâng cho Chúa, thì con chỉ mới làm một cách qua loa và cũng chỉ dâng cho Chúa một cách nửa vời. Trong tâm tình của những ngày cuối mùa Vọng này, con xin dâng lên Chúa trọn vẹn con người của con, một tấm thân nặng nề với nhiều bệnh tật, một tâm hồn còn lem nhem tăm tối, xin Chúa hãy đón nhận con như đón nhận một con chiên lạc muốn tìm về với Chúa, để được Chúa chữa lành. Xin ban cho con ánh sáng của một mùa Vọng tràn ngập hồng ân Chúa Giáng sinh, để nhờ đó tâm hồn và thể xác con được trở nên tươi sáng hơn, và để nhờ đó con biết hiến dâng cho Chúa một cách tròn đầy hơn, Chúa nhé!