Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
TẢN MẠN CHIỀU BA MƯƠI TẾT
Bài hát MÙA XUÂN GỌI
Lúc này đây, không gian quanh mình thật yên ả. Chỉ còn hơn tiếng đồng hồ nữa
thôi, một năm sẽ mãn và một năm mới sẽ bắt đầu. Tất cả như đang ấp ủ một sắc màu hy vọng... Một sự chờ đợi trong lắng dịu, nó như ẩn chứa một sức sống mãnh liệt! Tất cả có vẻ như sẽ bừng lên sau hơn một giờ đồng hồ nữa thôi!
Mọi thứ trong nhà đã chuẩn bị xong, chẳng phải làm gì, mình lắng nghe mọi người trong gia đình sửa soạn cho cái Tết cổ truyền sắp tới. Nghe cũng chộn rộn lắm! Từ mấy ngày nay, vườn hoa của nhà mình(không phải một thửa vườn rộng lớn bao la, cũng chẳng phải là vườn treo Babylon, mà là một khoảnh của sân thượng ngay phía trên căn phòng nhỏ của mình), mấy cây mai nở hoa lác đác được khiêng từ trên sân thượng xuống dưới nhà, và có cả một chậu sứ đỏ nữa... Những cảnh này làm cho mình nhớ bố ghê lắm! Khoảnh sân thượng này là một khoảnh trời của bố...
Chiều đến, mọi việc trong nhà đã đâu vào đấy, mình đi lễ thì nhà thờ không có thánh lễ. Tất cả các nhà thờ chung quanh đây đều đóng cửa! Chỉ có lễ đêm... Thế là mình được đi dạo một vòng thành phố...
Đây đó, trên khắp các con phố, người ta vẫn còn tất bật mua bán trái cây và hoa kiểng. Có những nhà vườn thật tội nghiệp... phải thuê xe chở hàng loạt cây kiểng về... Cũng có người bán rẻ bán tháo... còn hơn là mất tiền chuyên chở... Ở một ngã tư đèn đỏ, tự dưng có người đàn ông dừng xe trước vạch trắng rồi ngã lăn ra đó. Mình nghe có tiếng người la ó: "Chắc là "xỉn" rồi!" Những người lao động vẫn bán hàng rong... Một số quán nhậu vẫn đông khách... Mình trở về nhà và cùng người bạn "độc nhãn" đi bộ như thường ngày... 75 phút đi bộ tất niên...
Bây giờ đồng hồ điện tử báo thời điểm 10h:58!
Mình còn vài việc lặt vặt phải làm trên computer. Trong đêm nay, mình sẽ nghe một bản nhạc giao hưởng để tiễn biệt một năm đã trôi qua thật thi vị... Đêm nay mình đi ngủ sớm, để ngày mai khỏe khoắn dâng thánh lễ... Mình sẽ cầu nguyện cho cả nhà, cho bạn bè, cho tất cả những ai nghèo khổ bất hạnh và cho tương lai của đất nước mình được một năm mới an khang thịnh vượng
Nguyện xin Thiên Chúa ban bình an cho tất cả mọi người trong suốt năm "CON NGỰA" này!
CON ĐÃ ĐONG BẰNG CÁI ĐẤU NÀO?
Người nói với các ông : "Hãy để ý tới điều anh em nghe. Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa.”
(Mc: 4, 24)
Con đã đong những cái đấu nào cho người anh em đồng loại?
Một đấu đầy tràn chan chứa tình thương
Một đấu có cả sự hy sinh lẫn nhún nhường
Một đấu có những lời nói chân tình, vui tươi, dịu ngọt...
Hay là cả một đấu đầy những lời nói đầu môi chót lưỡi
Một đấu đầy những nụ cười khích bác mỉa mai
Một đấu đầy những ý tưởng hại nhau và ganh ghét...?
Chúa đã đổ vào vạt áo con đầy tràn chan chứa những ân thiêng
Những cái đấu của Thiên Chúa làm sao con sánh nổi!
Xin cho con một và chỉ một trong những cái đấu của Ngài thôi
Là cái đấu đầy tràn chan chứa tình thương và nhẫn chịu!
Ôi, Chúa ôi! Con phận người yếu đuối
Đấu của con đây, xin Chúa mãi đong đầy
Để con mãi ngập tràn tình thương Chúa
Để con biết trao ban cho tất cả mọi người
Như Lời Chúa đã dạy con trong những phút giây này, Chúa nhé!
(Mc: 4, 24)
Con đã đong những cái đấu nào cho người anh em đồng loại?
Một đấu đầy tràn chan chứa tình thương
Một đấu có cả sự hy sinh lẫn nhún nhường
Một đấu có những lời nói chân tình, vui tươi, dịu ngọt...
Hay là cả một đấu đầy những lời nói đầu môi chót lưỡi
Một đấu đầy những nụ cười khích bác mỉa mai
Một đấu đầy những ý tưởng hại nhau và ganh ghét...?
Chúa đã đổ vào vạt áo con đầy tràn chan chứa những ân thiêng
Những cái đấu của Thiên Chúa làm sao con sánh nổi!
Xin cho con một và chỉ một trong những cái đấu của Ngài thôi
Là cái đấu đầy tràn chan chứa tình thương và nhẫn chịu!
Ôi, Chúa ôi! Con phận người yếu đuối
Đấu của con đây, xin Chúa mãi đong đầy
Để con mãi ngập tràn tình thương Chúa
Để con biết trao ban cho tất cả mọi người
Như Lời Chúa đã dạy con trong những phút giây này, Chúa nhé!
Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014
CHÚA RÀY ĐÂY MAI ĐÓ VỚI CON CÁI CỦA NGƯỜI...
“Bây giờ ngươi hãy nói với tôi tớ Ta là Đa-vít như sau : ĐỨC CHÚA các đạo binh phán thế này : Chính Ta đã cất nhắc ngươi, từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Ít-ra-en. Ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi ; mọi thù địch ngươi, Ta đã diệt trừ cho khuất mắt ngươi. Ta sẽ làm cho tên tuổi ngươi lẫy lừng, như tên tuổi những bậc vĩ nhân trên mặt đất. Ta sẽ cho dân Ta là Ít-ra-en một chỗ ở, Ta sẽ định cư chúng, và chúng sẽ ở luôn tại đó, chúng sẽ không còn run sợ, và quân gian ác cũng không còn tiếp tục áp bức chúng như thuở ban đầu, kể từ thời Ta đặt các thủ lãnh cai quản dân Ta là Ít-ra-en. Ta sẽ cho ngươi được thảnh thơi, không còn thù địch nào nữa, ĐỨC CHÚA báo cho ngươi biết là ĐỨC CHÚA lập cho ngươi một nhà.”
(Trích sách Samuel II: 7, 8-11)
Lạy Chúa! Đọc đoạn trích trên đây trong sách của tiên tri Samuel con cảm thấy hơn bao giờ hết, Chúa đang ở với con! Quả vậy, qua những gì ngôn sứ Samuel viết, con nghiệm thấy vua Đa-vít đã được Chúa đi theo trong suốt cuộc đời của ông, và cho dù đôi lúc ông đã phạm tội nặng nề, Chúa vẫn ở với ông và còn làm cho dòng dõi của ông nổi trội qua con trai của ông là Sa-lô-môn…
Phần con, chính Chúa đã cất nhắc con lên, từ một kẻ mù lòa chẳng thiết tha gì đến Lời Chúa, trở thành một người biết làm thơ ca tụng Chúa, và còn ban cho con biết bao ơn thiêng để con có thể vui sống như hiện nay. Con đã có những trải nghiệm rằng Chúa ở bên con trong những lúc con sầu khổ và gặp gian truân, giờ thì con tin chắc rằng Chúa vẫn luôn ở kề bên, cho dù bất cứ điều gì xảy ra với con: vui, buồn, sướng, khổ.
Lạy Chúa! Con biết rằng, vua Đa-vít là một người hết lòng tin cậy và thờ kính Chúa, ông là một vị vua thánh thiện, và đã viết rất nhiều bài Thánh Vịnh ca tụng Chúa; Trong khi đó, con lại là một kẻ bướng bỉnh thích sống tự do theo ý riêng mình, chỉ những khi con gặp những sự gian nan khốn khó, con mới biết chạy đến với Chúa... con làm sao xứng đáng được Chúa thương như vua Đa-vít? Chỉ có tình yêu thương vô biên của Chúa, chỉ có lòng xót thương vô bờ của Chúa mới chấp nhận tính đỏng đảnh thất thường của con mà thôi! Con như nghe thấy Chúa đang nói với mình: “Thủy ơi! Tại sao con lại quên Ta, mỗi khi con gặp sự vui mừng và hạnh phúc, bỏ mặc Ta trong nỗi xót xa?”
Ôi lạy Chúa! Con đã nhiều khi cảm thấy chua chat khi bị người đời đối xử vong ân, mà thật ra những gì con làm cho người ta cũng chỉ bé cỏn con như hạt cát, thế mà con đã vội thất vọng về họ. Ngẫm lại điều này, con biết mình đã làm cho Chúa buồn sầu biết bao! Dẫu rằng Chúa không trách cứ con, nhưng con biết mình thật đáng tội, vì con đã từng bao lần tuyên xưng mình là người tin Chúa, và được ơn Chúa rất nhiều...
con chẳng xứng đáng, Chúa ơi!
Lạy Chúa! Chúa đã cùng con rày đây mai đó trên mọi nẻo đường đời... Xin cho con cảm nhận được sự hiện diện của Chúa, không chỉ trong những lúc buồn sầu gian khổ mà cả trong những khi con gặp sự vui mừng và hạnh phúc nữa, để con luôn có tâm tình chúc tụng Chúa, để con luôn biết chia sẻ niềm vui với Chúa, để con không rời xa Chúa mà trở nên bất chính, và để cho Chúa bớt đi những cảm giác chua xót và thất vọng vì con, Chúa nhé!
(Trích sách Samuel II: 7, 8-11)
Lạy Chúa! Đọc đoạn trích trên đây trong sách của tiên tri Samuel con cảm thấy hơn bao giờ hết, Chúa đang ở với con! Quả vậy, qua những gì ngôn sứ Samuel viết, con nghiệm thấy vua Đa-vít đã được Chúa đi theo trong suốt cuộc đời của ông, và cho dù đôi lúc ông đã phạm tội nặng nề, Chúa vẫn ở với ông và còn làm cho dòng dõi của ông nổi trội qua con trai của ông là Sa-lô-môn…
Phần con, chính Chúa đã cất nhắc con lên, từ một kẻ mù lòa chẳng thiết tha gì đến Lời Chúa, trở thành một người biết làm thơ ca tụng Chúa, và còn ban cho con biết bao ơn thiêng để con có thể vui sống như hiện nay. Con đã có những trải nghiệm rằng Chúa ở bên con trong những lúc con sầu khổ và gặp gian truân, giờ thì con tin chắc rằng Chúa vẫn luôn ở kề bên, cho dù bất cứ điều gì xảy ra với con: vui, buồn, sướng, khổ.
Lạy Chúa! Con biết rằng, vua Đa-vít là một người hết lòng tin cậy và thờ kính Chúa, ông là một vị vua thánh thiện, và đã viết rất nhiều bài Thánh Vịnh ca tụng Chúa; Trong khi đó, con lại là một kẻ bướng bỉnh thích sống tự do theo ý riêng mình, chỉ những khi con gặp những sự gian nan khốn khó, con mới biết chạy đến với Chúa... con làm sao xứng đáng được Chúa thương như vua Đa-vít? Chỉ có tình yêu thương vô biên của Chúa, chỉ có lòng xót thương vô bờ của Chúa mới chấp nhận tính đỏng đảnh thất thường của con mà thôi! Con như nghe thấy Chúa đang nói với mình: “Thủy ơi! Tại sao con lại quên Ta, mỗi khi con gặp sự vui mừng và hạnh phúc, bỏ mặc Ta trong nỗi xót xa?”
Ôi lạy Chúa! Con đã nhiều khi cảm thấy chua chat khi bị người đời đối xử vong ân, mà thật ra những gì con làm cho người ta cũng chỉ bé cỏn con như hạt cát, thế mà con đã vội thất vọng về họ. Ngẫm lại điều này, con biết mình đã làm cho Chúa buồn sầu biết bao! Dẫu rằng Chúa không trách cứ con, nhưng con biết mình thật đáng tội, vì con đã từng bao lần tuyên xưng mình là người tin Chúa, và được ơn Chúa rất nhiều...
con chẳng xứng đáng, Chúa ơi!
Lạy Chúa! Chúa đã cùng con rày đây mai đó trên mọi nẻo đường đời... Xin cho con cảm nhận được sự hiện diện của Chúa, không chỉ trong những lúc buồn sầu gian khổ mà cả trong những khi con gặp sự vui mừng và hạnh phúc nữa, để con luôn có tâm tình chúc tụng Chúa, để con luôn biết chia sẻ niềm vui với Chúa, để con không rời xa Chúa mà trở nên bất chính, và để cho Chúa bớt đi những cảm giác chua xót và thất vọng vì con, Chúa nhé!
Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014
THEO NGƯỜI CHẲNG NGẠI LÊN NON!
“Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. Người bảo các ông : "Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá." Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.
Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dê-bê-đê, là ông Gia-cô-bê và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông. Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người.”
(Mt: 4, 18-22)
Lạy Chúa! Để đi theo Chúa đến cùng, con biết mình phải từ bỏ chính con người của mình, và ngoài ra còn phải từ bỏ nhiều thứ khác nữa! Thời gian gần đây, con đã từ bỏ con người cũ của mình để đi theo Chúa, hẳn Chúa đã biết. Thế nhưng, Chúa cũng rõ, con vẫn còn vướng bận thế gian nhiều lắm! Con biết mình không được theo Chúa một cách nước đôi như thế; song có biết bao thói quen đã làm thành quán tính ù lỳ trong con, khiến cho con cứ thế trôi xuôi dòng đời. Đôi lúc, con cảm thấy việc theo Chúa trở nên như một vật gì đó đã bị hỏng hóc, và đôi khi cảm thấy muốn buông xuôi. Hôm nay Lời Chúa đã chỉ ra cho con thấy rằng, các môn đệ đi theo Chúa nhẹ tênh, và đó không phải là do tự sức các ngài, mà là do ơn Chúa ban, tất cả đều nằm trong chương trình cứu độ của Chúa. Lòng con chợt thấy nhẹ tênh và con hiểu rằng Chúa sẽ luôn ở bên con trên mọi nẻo đường đời. Xin Chúa hãy ban cho con một lòng quyết tâm theo Chúa đến cùng, Chúa nhé!
Thật là đơn giản như chơi
Bốn ông môn đệ đến thời gặp duyên
Bỏ chài lưới, bỏ con thuyền
Bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ niềm ước mơ
Chuyện đâu như thể tình cờ
Chuyện đâu như thể bâng quơ giữa đàng...
Con nghe tiếng Chúa nhẹ nhàng
Gọi con từ bỏ thiên đàng trần gian
Bao lần con đã từ nan
Lòng còn vướng bận trăm ngàn mối lo
Lo rằng sẽ mất tự do
Lo rằng sẽ phải qua đò đắng cay...
Chúa ơi, lời Chúa hôm nay
Nhẹ tênh như thể áng mây trên trời
Con xin theo Chúa một đời
Quyết tâm bỏ hết lỗ lời thế gian
Theo Ngài xuống biển lên ngàn
Mở mang Nước Chúa rỡ ràng vinh quang!
Chúa ơi, con đã sẵn sàng
Thân con chấp nhận đa mang khổ sầu
Hồn con chẳng chút lo âu
Vì con tin Chúa giãi dầu cùng con
Theo Người chẳng ngại lên non
Chỉ xin mãi được sắt son lời thề!
Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dê-bê-đê, là ông Gia-cô-bê và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông. Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người.”
(Mt: 4, 18-22)
Lạy Chúa! Để đi theo Chúa đến cùng, con biết mình phải từ bỏ chính con người của mình, và ngoài ra còn phải từ bỏ nhiều thứ khác nữa! Thời gian gần đây, con đã từ bỏ con người cũ của mình để đi theo Chúa, hẳn Chúa đã biết. Thế nhưng, Chúa cũng rõ, con vẫn còn vướng bận thế gian nhiều lắm! Con biết mình không được theo Chúa một cách nước đôi như thế; song có biết bao thói quen đã làm thành quán tính ù lỳ trong con, khiến cho con cứ thế trôi xuôi dòng đời. Đôi lúc, con cảm thấy việc theo Chúa trở nên như một vật gì đó đã bị hỏng hóc, và đôi khi cảm thấy muốn buông xuôi. Hôm nay Lời Chúa đã chỉ ra cho con thấy rằng, các môn đệ đi theo Chúa nhẹ tênh, và đó không phải là do tự sức các ngài, mà là do ơn Chúa ban, tất cả đều nằm trong chương trình cứu độ của Chúa. Lòng con chợt thấy nhẹ tênh và con hiểu rằng Chúa sẽ luôn ở bên con trên mọi nẻo đường đời. Xin Chúa hãy ban cho con một lòng quyết tâm theo Chúa đến cùng, Chúa nhé!
Thật là đơn giản như chơi
Bốn ông môn đệ đến thời gặp duyên
Bỏ chài lưới, bỏ con thuyền
Bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ niềm ước mơ
Chuyện đâu như thể tình cờ
Chuyện đâu như thể bâng quơ giữa đàng...
Con nghe tiếng Chúa nhẹ nhàng
Gọi con từ bỏ thiên đàng trần gian
Bao lần con đã từ nan
Lòng còn vướng bận trăm ngàn mối lo
Lo rằng sẽ mất tự do
Lo rằng sẽ phải qua đò đắng cay...
Chúa ơi, lời Chúa hôm nay
Nhẹ tênh như thể áng mây trên trời
Con xin theo Chúa một đời
Quyết tâm bỏ hết lỗ lời thế gian
Theo Ngài xuống biển lên ngàn
Mở mang Nước Chúa rỡ ràng vinh quang!
Chúa ơi, con đã sẵn sàng
Thân con chấp nhận đa mang khổ sầu
Hồn con chẳng chút lo âu
Vì con tin Chúa giãi dầu cùng con
Theo Người chẳng ngại lên non
Chỉ xin mãi được sắt son lời thề!
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014
XIN HIỆP NHẤT CHÚNG CON NÊN MỘT!
“Thế ra Đức Ki-tô đã bị chia năm xẻ bảy rồi ư?”
(1 Cr: 1, 13)
Con thấy Chúa oằn mình trong đau đớn
Từ trên cao thập giá, Chúa nhìn con
Ánh mắt Chúa chờ đợi con an ủi.
Hai nghìn năm sao Chúa mãi ngậm ngùi?
Buổi tiệc ly, trước ngày lên núi Sọ
Gió hắt hiu nghe tiếng Chúa nguyện cầu
Ánh trăng sầu lặng im trong vườn Giệt
Lời Người Con: Xin hiệp nhất, Cha ơi!...
Chúa ơi, Chúa! Con đã quá hững hờ
Ít bao giờ con quan tâm tình Chúa
Con tìm kiếm những chuyện ở đâu đâu
Bỏ mặc Chúa đớn đau từng chi thể!!!
Buổi chiều nay nghe tiếng Chúa trong lòng
Lời vang vọng hai nghìn năm còn đó
Gió thổi vào làm nóng hổi buồng tim
Con tìm về dâng tâm tình tạ lỗi.
Ôi, ngọt ngào vì Chúa ở cùng con
Xin cho con sống mãi phút giây này
Được cùng Ngài chia sẻ nỗi lo toan
Để xứng đáng là phần chi thể Chúa!
Con thương Chúa vẫn hoài mang đau đớn
Bởi thế gian nhiều ý kiến bất đồng
Bởi Giáo Hội còn chia năm xẻ bảy
Trái tim Cha tuôn chảy những muộn phiền...
Vâng, Chúa ơi! Con là chi thể Chúa
Xin giúp con luôn kết hiệp với Ngài
Xin cùng Ngài chết đi trong tội lỗi
Như cành nho được người trồng cắt tỉa!
Chúa ơi, Chúa! Con từ nơi đất thấp
Nhấp chén sầu cùng Chúa, chẳng từ nan!
Xin Cha ban ơn hiệp nhất tràn đầy!
Cho Giáo Hội nên một trong Nước Chúa!
Cảm tạ Chúa lắng nghe con cầu khẩn!!!
21/1/2014
Viết sau buổi cầu nguyện cho sự hiệp nhất các Ki-tô hữu do Ban Mục vụ Liên tôn tổ chức, tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng giáo phận Sài-gòn.
(1 Cr: 1, 13)
Con thấy Chúa oằn mình trong đau đớn
Từ trên cao thập giá, Chúa nhìn con
Ánh mắt Chúa chờ đợi con an ủi.
Hai nghìn năm sao Chúa mãi ngậm ngùi?
Buổi tiệc ly, trước ngày lên núi Sọ
Gió hắt hiu nghe tiếng Chúa nguyện cầu
Ánh trăng sầu lặng im trong vườn Giệt
Lời Người Con: Xin hiệp nhất, Cha ơi!...
Chúa ơi, Chúa! Con đã quá hững hờ
Ít bao giờ con quan tâm tình Chúa
Con tìm kiếm những chuyện ở đâu đâu
Bỏ mặc Chúa đớn đau từng chi thể!!!
Buổi chiều nay nghe tiếng Chúa trong lòng
Lời vang vọng hai nghìn năm còn đó
Gió thổi vào làm nóng hổi buồng tim
Con tìm về dâng tâm tình tạ lỗi.
Ôi, ngọt ngào vì Chúa ở cùng con
Xin cho con sống mãi phút giây này
Được cùng Ngài chia sẻ nỗi lo toan
Để xứng đáng là phần chi thể Chúa!
Con thương Chúa vẫn hoài mang đau đớn
Bởi thế gian nhiều ý kiến bất đồng
Bởi Giáo Hội còn chia năm xẻ bảy
Trái tim Cha tuôn chảy những muộn phiền...
Vâng, Chúa ơi! Con là chi thể Chúa
Xin giúp con luôn kết hiệp với Ngài
Xin cùng Ngài chết đi trong tội lỗi
Như cành nho được người trồng cắt tỉa!
Chúa ơi, Chúa! Con từ nơi đất thấp
Nhấp chén sầu cùng Chúa, chẳng từ nan!
Xin Cha ban ơn hiệp nhất tràn đầy!
Cho Giáo Hội nên một trong Nước Chúa!
Cảm tạ Chúa lắng nghe con cầu khẩn!!!
21/1/2014
Viết sau buổi cầu nguyện cho sự hiệp nhất các Ki-tô hữu do Ban Mục vụ Liên tôn tổ chức, tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng giáo phận Sài-gòn.
Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014
XIN LÀM THÂN TẦM GỞI!
Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính. Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục ; và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người, vì Người đã được Thiên Chúa tôn xưng là Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê.”
(Trích sách Do-thái: 5, 7-10)
Chúa ơi, Chúa đã từng mặc lấy kiếp phàm nhân như con, Chúa đã từng nếm trải những nỗi oan khiên và khổ đau của một kiếp người, nên con hoàn toàn tin rằng Chúa thông hiểu mọi nỗi khổ đau sầu não của con, Chúa ạ! Chúa đã không giáng trần ở vào một gia đình quyền thế, Chúa lại sinh ra trong một hoàn cảnh thật sự nghèo hèn... Chúa đã làm những việc Chúa Cha giao phó với một tinh thần vâng phục và hiếu thảo, Chúa chẳng hề dùng quyền phép của Thiên Chúa mà né tránh khổ đau... Chúa đã từng phải khóc lóc kêu xin với Chúa Cha, nài xin Ngài cứu Chúa khỏi chết... nhưng Chúa vẫn một mực làm vuông tròn ý của Chúa Cha, cho dù đó là một ý định hết sức thiệt thòi cho Chúa! Đâu phải Chúa đã không gặp những thử thách! Đâu phải Chúa đã không gặp gian truân và phản bội! Chúa đã gặp rồi, và quyết định cuối cùng vẫn là để ý Cha được thể hiện...
Nghiền ngẫm về những gì Chúa đã phải trải qua khi còn sống trong kiếp phàm nhân, Chúa đâu có dùng những phép lạ cho bản thân. Những phép lạ Chúa đã thực hiện cho các bệnh nhân trong khi đi rao giảng khắp nơi, chỉ để tỏ quyền uy của Thiên Chúa và cũng vì Chúa đã quá thương những con người đau khổ đó mà thôi... Con nhận ra rằng, đối với những gian truân và đau khổ của bản thân, Chúa đã không hề né tránh, mà một mực bám víu vào sự quan phòng yêu thương của Chúa Cha. Chúa đã hoàn toàn tin tưởng và phó thác mọi sự trong tay Chúa Cha,
để đi đến đích cuối cùng là hoàn thành sứ vụ loan báo Tin Mừng của ơn cứu độ mà Chúa Cha giao phó... Đó chính là lúc Chúa đã đạt đến mức hoàn hảo của sự vâng phục, và đã phải trả bằng giá máu, máu của Chiên Thiên Chúa, máu của Đấng xóa tội trần gian! Vâng, Chúa ơi, con hiểu, có thế Chúa mới dạy chúng con “Phải bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta!” chứ! Con tin Chúa yêu thương chúng con, Chúa đâu muốn chúng con phải đau khổ, Chúa luôn muốn chúng con được hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc mà Chúa muốn chúng con vui hưởng phải là hạnh phúc vĩnh cửu, mà hạnh phúc đó phải trải qua con đường thập giá thì mới trường tồn, vì thế, Chúa đã dấn thân vào con đường thập giá đó để làm gương mẫu cho chúng con noi theo, con hoàn toàn hiểu như thế, Chúa ơi!
Lạy Chúa, Chúa đã dạy con bài học quý giá về sự vâng phục! Xin cho con luôn biết sống bám vào Chúa, để có thể vâng theo thánh ý Chúa mỗi ngày suốt đời con, Chúa nhé!
Xin là thân tầm gởi
Con cởi bỏ ý riêng mình,
quấn quanh đời mình vào sự quan phòng của Thiên Chúa!
Nhìn lên Núi Chúa,
con thấy mình chỉ là một nụ tầm xuân bé nhỏ
Tình thương Chúa rỏ xuống đời con như cơn gió mát giữa những buổi trưa hè
Dây tầm gởi có Chúa rồi, chẳng e dè bước vào đời gian khó
Và ngọn gió Thánh Linh nhè nhẹ thổi vào tim con mỗi sáng sáng chiều chiều
Cho cánh diều căng giữa tim con một khoảng trời rộng mở...
Nụ tầm xuân hân hoan nở hoa mùa hy vọng!
Gió lộng trời xuân
Thân tầm gởi con hân hoan đón gió.
Tầm gởi này dám vươn mình quấn quanh thập giá Chúa Ki-tô
Những lỗ đinh ngày xưa vẫn còn loang vết máu
Rực rỡ sắc màu của một tình yêu vâng phục
Chúa đã chết gục đầu nhìn xuống nụ tầm xuân
Cho hôm nay nụ tầm xuân thơm lay giữa cuộc đời!
Chúa ơi!
Tầm gởi con quyết bám vào thập giá
Xin giúp con trổ hoa, trổ lá giữa đời thường!
(Trích sách Do-thái: 5, 7-10)
Chúa ơi, Chúa đã từng mặc lấy kiếp phàm nhân như con, Chúa đã từng nếm trải những nỗi oan khiên và khổ đau của một kiếp người, nên con hoàn toàn tin rằng Chúa thông hiểu mọi nỗi khổ đau sầu não của con, Chúa ạ! Chúa đã không giáng trần ở vào một gia đình quyền thế, Chúa lại sinh ra trong một hoàn cảnh thật sự nghèo hèn... Chúa đã làm những việc Chúa Cha giao phó với một tinh thần vâng phục và hiếu thảo, Chúa chẳng hề dùng quyền phép của Thiên Chúa mà né tránh khổ đau... Chúa đã từng phải khóc lóc kêu xin với Chúa Cha, nài xin Ngài cứu Chúa khỏi chết... nhưng Chúa vẫn một mực làm vuông tròn ý của Chúa Cha, cho dù đó là một ý định hết sức thiệt thòi cho Chúa! Đâu phải Chúa đã không gặp những thử thách! Đâu phải Chúa đã không gặp gian truân và phản bội! Chúa đã gặp rồi, và quyết định cuối cùng vẫn là để ý Cha được thể hiện...
Nghiền ngẫm về những gì Chúa đã phải trải qua khi còn sống trong kiếp phàm nhân, Chúa đâu có dùng những phép lạ cho bản thân. Những phép lạ Chúa đã thực hiện cho các bệnh nhân trong khi đi rao giảng khắp nơi, chỉ để tỏ quyền uy của Thiên Chúa và cũng vì Chúa đã quá thương những con người đau khổ đó mà thôi... Con nhận ra rằng, đối với những gian truân và đau khổ của bản thân, Chúa đã không hề né tránh, mà một mực bám víu vào sự quan phòng yêu thương của Chúa Cha. Chúa đã hoàn toàn tin tưởng và phó thác mọi sự trong tay Chúa Cha,
để đi đến đích cuối cùng là hoàn thành sứ vụ loan báo Tin Mừng của ơn cứu độ mà Chúa Cha giao phó... Đó chính là lúc Chúa đã đạt đến mức hoàn hảo của sự vâng phục, và đã phải trả bằng giá máu, máu của Chiên Thiên Chúa, máu của Đấng xóa tội trần gian! Vâng, Chúa ơi, con hiểu, có thế Chúa mới dạy chúng con “Phải bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta!” chứ! Con tin Chúa yêu thương chúng con, Chúa đâu muốn chúng con phải đau khổ, Chúa luôn muốn chúng con được hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc mà Chúa muốn chúng con vui hưởng phải là hạnh phúc vĩnh cửu, mà hạnh phúc đó phải trải qua con đường thập giá thì mới trường tồn, vì thế, Chúa đã dấn thân vào con đường thập giá đó để làm gương mẫu cho chúng con noi theo, con hoàn toàn hiểu như thế, Chúa ơi!
Lạy Chúa, Chúa đã dạy con bài học quý giá về sự vâng phục! Xin cho con luôn biết sống bám vào Chúa, để có thể vâng theo thánh ý Chúa mỗi ngày suốt đời con, Chúa nhé!
Xin là thân tầm gởi
Con cởi bỏ ý riêng mình,
quấn quanh đời mình vào sự quan phòng của Thiên Chúa!
Nhìn lên Núi Chúa,
con thấy mình chỉ là một nụ tầm xuân bé nhỏ
Tình thương Chúa rỏ xuống đời con như cơn gió mát giữa những buổi trưa hè
Dây tầm gởi có Chúa rồi, chẳng e dè bước vào đời gian khó
Và ngọn gió Thánh Linh nhè nhẹ thổi vào tim con mỗi sáng sáng chiều chiều
Cho cánh diều căng giữa tim con một khoảng trời rộng mở...
Nụ tầm xuân hân hoan nở hoa mùa hy vọng!
Gió lộng trời xuân
Thân tầm gởi con hân hoan đón gió.
Tầm gởi này dám vươn mình quấn quanh thập giá Chúa Ki-tô
Những lỗ đinh ngày xưa vẫn còn loang vết máu
Rực rỡ sắc màu của một tình yêu vâng phục
Chúa đã chết gục đầu nhìn xuống nụ tầm xuân
Cho hôm nay nụ tầm xuân thơm lay giữa cuộc đời!
Chúa ơi!
Tầm gởi con quyết bám vào thập giá
Xin giúp con trổ hoa, trổ lá giữa đời thường!
Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014
CON CHIÊN BỊ SÁT TẾ
‘Hôm sau, ông Gio-an thấy Đức Giê-su tiến về phía mình, liền nói : "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian. Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng : Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.”’
(Ga: 1, 29-30)
Người theo đạo Do-thái xưa mỗi khi muốn được tha tội thì họ phải thú tội với một con chiên; sau đó, thầy tư tế sẽ sát tế con chiên ấy và đặt lên bàn thờ tế lễ với Thiên Chúa, để người thú tội được Thiên Chúa tha cho hết mọi tội lỗi đã phạm. Vì vậy, con chiên bị sát tế trở thành con chiên gánh tội cho con người. Chắc chắn, ông Gio-an Tẩy Giả đã được Thiên Chúa mạc khải cho biết, và ông đã mượn hình ảnh con chiên bị sát tế đó, để nói về vai trò cứu độ của Đức Giê-su Ki-tô. Ông Gio-an đã tiên báo trước cho thiên hạ về cái chết của Người, Đấng sẽ chết để gánh tội cho nhân loại, khi nói: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian.”
Hình ảnh con chiên vô tội trở thành một vật sát tế, và với cái chết của nó con người được tha tội, thật là một hình ảnh cao đẹp về sự hy sinh. Con chiên với bộ lông trắng toát và vẻ hiền lành câm nín của nó, quả là một hình ảnh tuyệt vời để tượng trưng cho sự hy sinh cứu độ nhân loại của Đức Giê-su Ki-tô. Nhưng con chiên khi bị sát tế nó chỉ đau đớn về thể xác, còn Con Chiên Thiên Chúa, Đức Giê-su Ki-tô, không chỉ đau đớn về thể xác Ngài phải xiết bao đau đớn vì tội lỗi của nhân loại... Những con chiên vô tội kia đâu có biết gì khi chúng bị bắt đi làm vật tế lễ, Con Chiên Thiên Chúa thì hoàn toàn biết rõ mọi sự, biết rõ những gì Ngài phải gánh chịu... nhưng Ngài vẫn sẵn sàng đón nhận tất cả, chẳng phải Ngài đã vì tình yêu dành cho nhân loại hay sao?
Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót con!
Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con!
Lạy Chúa, Chúa đã yêu con như thế! Xin cho con biết hy sinh chịu đựng và chấp nhận tất cả những gì sẽ xảy đến trong cuộc đời con, để con được trở nên nhẫn chịu như con chiên khi bị đem đi xén lông, ngõ hầu thánh ý Chúa được thể hiện trong cuộc đời con mỗi ngày, Chúa nhé!
(Ga: 1, 29-30)
Người theo đạo Do-thái xưa mỗi khi muốn được tha tội thì họ phải thú tội với một con chiên; sau đó, thầy tư tế sẽ sát tế con chiên ấy và đặt lên bàn thờ tế lễ với Thiên Chúa, để người thú tội được Thiên Chúa tha cho hết mọi tội lỗi đã phạm. Vì vậy, con chiên bị sát tế trở thành con chiên gánh tội cho con người. Chắc chắn, ông Gio-an Tẩy Giả đã được Thiên Chúa mạc khải cho biết, và ông đã mượn hình ảnh con chiên bị sát tế đó, để nói về vai trò cứu độ của Đức Giê-su Ki-tô. Ông Gio-an đã tiên báo trước cho thiên hạ về cái chết của Người, Đấng sẽ chết để gánh tội cho nhân loại, khi nói: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian.”
Hình ảnh con chiên vô tội trở thành một vật sát tế, và với cái chết của nó con người được tha tội, thật là một hình ảnh cao đẹp về sự hy sinh. Con chiên với bộ lông trắng toát và vẻ hiền lành câm nín của nó, quả là một hình ảnh tuyệt vời để tượng trưng cho sự hy sinh cứu độ nhân loại của Đức Giê-su Ki-tô. Nhưng con chiên khi bị sát tế nó chỉ đau đớn về thể xác, còn Con Chiên Thiên Chúa, Đức Giê-su Ki-tô, không chỉ đau đớn về thể xác Ngài phải xiết bao đau đớn vì tội lỗi của nhân loại... Những con chiên vô tội kia đâu có biết gì khi chúng bị bắt đi làm vật tế lễ, Con Chiên Thiên Chúa thì hoàn toàn biết rõ mọi sự, biết rõ những gì Ngài phải gánh chịu... nhưng Ngài vẫn sẵn sàng đón nhận tất cả, chẳng phải Ngài đã vì tình yêu dành cho nhân loại hay sao?
Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót con!
Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con!
Lạy Chúa, Chúa đã yêu con như thế! Xin cho con biết hy sinh chịu đựng và chấp nhận tất cả những gì sẽ xảy đến trong cuộc đời con, để con được trở nên nhẫn chịu như con chiên khi bị đem đi xén lông, ngõ hầu thánh ý Chúa được thể hiện trong cuộc đời con mỗi ngày, Chúa nhé!
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014
"BẮT" ĐƯỢC CHÚA RỒI... NHƯNG CÓ "GIỮ" ĐƯỢC KHÔNG...
Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng : "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo : "Tôi muốn, anh sạch đi !" Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh : "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết." Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.”
(Mc: 1, 40-45)
Chiều qua, tôi đi lễ ở một giáo họ nhỏ, thường thì thánh lễ vào các ngày trong tuần không có đông người dâng lễ. Vậy nhưng, khi tôi vừa mới bước vào cổng nhà nguyện thì đã nghe có tiếng người ồn ào, khác hẳn không khí mọi hôm. Hỏi ra mới biết, sau thánh lễ này sẽ có một thánh lễ tiếp theo, và đặc biệt có cha M. đến chữa bệnh. Chưa bắt đầu lễ trước, mà người đi tham dự lễ sau đã đến rồi, thật là một chuyện không phải bình thường! Trong số đó có mấy người quen biết tôi, họ tưởng tôi cũng đi lễ để xin chữa bệnh. Khi tôi cho họ biết rằng, tôi thường đi lễ ở đây, vào giờ này, và lát nữa tôi sẽ không ở lại được vì bận việc. Họ ngạc nhiên hỏi: Sao chị không ở lại xin ơn khỏi bệnh?. Tôi không muốn bày tỏ ý nghĩ của mình cho họ biết, nên chỉ nói với họ rằng tôi bận nên không thể ở lại. Thật ra, tôi nghĩ đến đám đông người đang ngồi đợi đó, tôi tự hỏi: Nếu như họ không được khỏi bệnh, thì họ có thất vọng không?
Đã từ lâu, tôi quen chấp nhận những bệnh tật của mình, mặc dù danh sách các thứ bệnh ngày càng tăng lên, nhưng tôi không bị những điều đó đánh gục. Bởi chỗ cậy dựa của tôi là Chúa Giê-su, Đấng đã chữa cho tôi khỏi sự mù lòa về đức tin, điều đó mới thực sự đem lại bình an cho tôi! Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đãđảm nhận vai trò thầy thuốc của tôi! Cho dẫu những cơn đau và nỗi khổ của bệnh tật vẫn còn đó, nhưng cách chữa lành của Chúa là nghe tôi phó thác cho Ngài những căn bệnh khó trị của mình, và rồi tự nhiên tôi chẳng còn nhớ đến những thứ bệnh mà bác sĩ đã từng nói với tôi rằng: “No medicine!” Tôi biết, có một số người nghe tin cha X. ở nhà dòng này, hoặc cha Y. ở nhà thờ nọ chữa cho nhiều người khỏi bệnh, thế là họ đồn nhau kéo đến la liệt... Khá nhiều người được ơn thì rất hân hoan, họ ra sức quảng bá về việc cha X. hoặc cha Y. đã làm... đôi khi họ còn thêm mắm thêm muối vào cho câu chuyện của họ ly kỳ hấp dẫn, khiến những việc làm tốt đẹp đó trở nên có màu sắc của sự mê tín dị đoan, thật là một tác hại cho đạo thánh Chúa. Cũng có một số ít người sau một thời gian xin không được ơn thì bỏ cuộc. Thay vì tiếp tục cầu nguyện, họ lại bỏ không đi nhà thờ, không tin Chúa nữa mới chết!
Cho dù được khỏi bệnh phong rồi thì sao? Đoạn Tin Mừng hôm nay tường thuật lại sự việc anh phong hủi được Chúa Giê-su chữa cho khỏi bệnh, nhưng lại không chịu làm theo những gì Chúa yêu cầu, lại đi loan báo tưng bừng về sự vụ anh ta đã được Chúa chữa cho khỏi bệnh. Hậu quả là anh ta đã làm trở ngại cho việc rao giảng của Chúa. Đoạn Tin Mừng cho ta thấy Chúa Giê-su chú trọng vào việc rao giảng Tin Mừng nhiều hơn là việc chữa bệnh cho dân. Mặc dù con người đau khổ vì bệnh tật, Chúa cũng thương và Chúa muốn cứu, nhưng Ngài chú trọng vào việc cứu chữa linh hồn chứ không phải thể xác.
Lạy Chúa! Con bắt được Chúa rồi, nhưng liệu con có giữ được Chúa mãi không? Hay con cũng giống như anh chàng phong hủi, vì quá hân hoan với sự việc Chúa đã làm cho mình, mà chẳng còn chú trọng đến những gì Chúa yêu cầu và đòi hỏi?
Xin cho con luôn biết lắng nghe và làm theo những gì Chúa dạy. Đồng thời, xin cho con biết “sống” chứ không phải chỉ “nói” về những gì mình đã tin. Xin Chúa hãy chạnh lòng thương cứu chữa biết bao bệnh nhân đang kêu van danh thánh Chúa, Ngài ơi!
(Mc: 1, 40-45)
Chiều qua, tôi đi lễ ở một giáo họ nhỏ, thường thì thánh lễ vào các ngày trong tuần không có đông người dâng lễ. Vậy nhưng, khi tôi vừa mới bước vào cổng nhà nguyện thì đã nghe có tiếng người ồn ào, khác hẳn không khí mọi hôm. Hỏi ra mới biết, sau thánh lễ này sẽ có một thánh lễ tiếp theo, và đặc biệt có cha M. đến chữa bệnh. Chưa bắt đầu lễ trước, mà người đi tham dự lễ sau đã đến rồi, thật là một chuyện không phải bình thường! Trong số đó có mấy người quen biết tôi, họ tưởng tôi cũng đi lễ để xin chữa bệnh. Khi tôi cho họ biết rằng, tôi thường đi lễ ở đây, vào giờ này, và lát nữa tôi sẽ không ở lại được vì bận việc. Họ ngạc nhiên hỏi: Sao chị không ở lại xin ơn khỏi bệnh?. Tôi không muốn bày tỏ ý nghĩ của mình cho họ biết, nên chỉ nói với họ rằng tôi bận nên không thể ở lại. Thật ra, tôi nghĩ đến đám đông người đang ngồi đợi đó, tôi tự hỏi: Nếu như họ không được khỏi bệnh, thì họ có thất vọng không?
Đã từ lâu, tôi quen chấp nhận những bệnh tật của mình, mặc dù danh sách các thứ bệnh ngày càng tăng lên, nhưng tôi không bị những điều đó đánh gục. Bởi chỗ cậy dựa của tôi là Chúa Giê-su, Đấng đã chữa cho tôi khỏi sự mù lòa về đức tin, điều đó mới thực sự đem lại bình an cho tôi! Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đãđảm nhận vai trò thầy thuốc của tôi! Cho dẫu những cơn đau và nỗi khổ của bệnh tật vẫn còn đó, nhưng cách chữa lành của Chúa là nghe tôi phó thác cho Ngài những căn bệnh khó trị của mình, và rồi tự nhiên tôi chẳng còn nhớ đến những thứ bệnh mà bác sĩ đã từng nói với tôi rằng: “No medicine!” Tôi biết, có một số người nghe tin cha X. ở nhà dòng này, hoặc cha Y. ở nhà thờ nọ chữa cho nhiều người khỏi bệnh, thế là họ đồn nhau kéo đến la liệt... Khá nhiều người được ơn thì rất hân hoan, họ ra sức quảng bá về việc cha X. hoặc cha Y. đã làm... đôi khi họ còn thêm mắm thêm muối vào cho câu chuyện của họ ly kỳ hấp dẫn, khiến những việc làm tốt đẹp đó trở nên có màu sắc của sự mê tín dị đoan, thật là một tác hại cho đạo thánh Chúa. Cũng có một số ít người sau một thời gian xin không được ơn thì bỏ cuộc. Thay vì tiếp tục cầu nguyện, họ lại bỏ không đi nhà thờ, không tin Chúa nữa mới chết!
Cho dù được khỏi bệnh phong rồi thì sao? Đoạn Tin Mừng hôm nay tường thuật lại sự việc anh phong hủi được Chúa Giê-su chữa cho khỏi bệnh, nhưng lại không chịu làm theo những gì Chúa yêu cầu, lại đi loan báo tưng bừng về sự vụ anh ta đã được Chúa chữa cho khỏi bệnh. Hậu quả là anh ta đã làm trở ngại cho việc rao giảng của Chúa. Đoạn Tin Mừng cho ta thấy Chúa Giê-su chú trọng vào việc rao giảng Tin Mừng nhiều hơn là việc chữa bệnh cho dân. Mặc dù con người đau khổ vì bệnh tật, Chúa cũng thương và Chúa muốn cứu, nhưng Ngài chú trọng vào việc cứu chữa linh hồn chứ không phải thể xác.
Lạy Chúa! Con bắt được Chúa rồi, nhưng liệu con có giữ được Chúa mãi không? Hay con cũng giống như anh chàng phong hủi, vì quá hân hoan với sự việc Chúa đã làm cho mình, mà chẳng còn chú trọng đến những gì Chúa yêu cầu và đòi hỏi?
Xin cho con luôn biết lắng nghe và làm theo những gì Chúa dạy. Đồng thời, xin cho con biết “sống” chứ không phải chỉ “nói” về những gì mình đã tin. Xin Chúa hãy chạnh lòng thương cứu chữa biết bao bệnh nhân đang kêu van danh thánh Chúa, Ngài ơi!
Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014
NHỮNG GIÂY PHÚT TUYỆT ĐẸP CỦA TÌNH NGƯỜI
Những ngày cuối năm bao giờ cũng mang lại một không khí chộn rộn háo hức cho mọi người. Trong cái không khí chộn rộn đó còn ẩn nấp biết bao nỗi lo ngày mai, nỗi lo về cơm áo gạo tiền của những người lao động thu nhập thấp. Theo guồng quay đó, anh chị em khuyết tật Ki-tô Vua cũng có những nỗi lo của mỗi người, nỗi lo về bệnh tật thuốc men, nỗi lo về miếng cơm manh áo, nỗi lo tiền nhà trọ... họ mong chờ điều gì ở những ngày cuối năm? Tất nhiên, những người khuyết tật chúng tôi không phải là những kẻ chuyên ngồi khoanh tay bó gối, chúng tôi đã và đang cố gắng vươn lên để vui sống và sống dồi dào như những gì chúng tôi đã được lãnh nhận.
Các bạn sẽ có phản ứng nào khi nghe nói rằng: Người mù đi sở thú xem voi; hay: Người què đi dạo trong Thảo cầm viên? Thế mà có đấy! Buổi sinh hoạt thường kỳ hôm nay của Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô, 12/1/2014, thay vì những hoạt động tại chỗ ở một phòng họp nhỏ của tu viện Mai Khôi, là một buổi tham quan dã ngoại ở Thảo cầm viên. Đó là sáng kiến táo bạo và là tình thương lớn lao mà Cha Giu-se Trần Văn Việt(O.P.), Cha linh hướng của nhóm sinh viên Nhịp bước Đa-minh, đã dành cho Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô chúng tôi nhân dịp tất niên này. Vâng! Cha thì táo bạo, “con” thì “number one” các bạn ạ! Tôi muốn nói “con” đây là chỉ số nhiều, một tập thể, các bạn sinh viên Nhịp bước Đa-minh thật là “number one” đối với cảm nhận của chúng tôi, những người khuyết tật đã nhận được từ họ những nghĩa cử cao đẹp và sự chăm sóc hết sức tận tình.
Để có được cuộc tham quan dã ngoại này, thầy đồng hành của chúng tôi, thầy Giu-se Đinh Văn Hán đã phải tất bật lo lắng chuẩn bị trước cả tháng trời. Và, đằng sau đó là cả một sự lo toan chu đáo của Cha Việt cùng với sự hy sinh đóng góp của các bạn SV Nhịp bước Đa-minh và một số vị ân nhân tốt bụng. Ngoài ra, họ cũng kêu gọi sự hỗ trợ góp sức từ phía nhóm SV Dốc Mơ và SV Lửa Mến, tiên liệu đáp ứng cho một hành trình cam go. Tại sao tôi nói sáng kiến của Cha Việt là táo bạo? Bởi vì, Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô là một tập thể đông người, và lại bao gồm nhiều dạng người khuyết tật, chính vì thế công tác tổ chức cho buổi dã ngoại này không hề đơn giản. Chưa kể đến phần đông trong số chúng tôi đa mang những chứng bệnh hiểm nghèo, nếu như ngài không có một lòng tin vững mạnh vào Thiên Chúa quan phòng, thì khó có thể bắt tay vào việc. Và tôi cho rằng việc ngài làm đã góp phần mang lại sự bình đẳng cho những người khuyết tật chúng tôi, cũng như ngài đãđọc được những khao khát của anh chị em khuyết tật chúng tôi vậy.
9giờ30, sau khi dâng thánh lễ tại tu viện Mai Khôi, chúng tôi khởi hành để đến Thảo cầm viên, nơi sẽ diễn ra toàn bộ sinh hoạt của buổi dã ngoại. Các bạn SV nhiệt tình bồng bế những anh chị em khuyết tật nặng và dắt dìu những người mù lên xe buýt, những anh chị em khuyết tật nhẹ tự di chuyển bằng xe ba bánh của họ, cả đoàn kéo nhau đi trông thật rôm rả! Những mẩu đối thoại trên xe buýt cho thấy những cố gắng của Cha Việt và các bạn SV quả là không uổng phí! Một phụ nữ mù ngoài sáu mươi bảo với người bên cạnh: “Tôi đã hơn ba mươi năm, nay mới được quay lại Thảo cầm viên!”. Một anh chàng khuyết tật vận động thì nói: “Em được đi Sở thú lần đầu tiên vào năm 3 tuổi, đây là lần thứ hai em đi Sở thú, khi mình đã ở tuổi 40, em cảm thấy rất xúc động!”... còn một số anh chị em khác thì bày tỏ rằng từ bé đến lớn chưa đi Sở thú bao giờ... Đối với họ, đi chơi là phải có tiền, và khoản chi phí đó không hề có trong “ngân sách” của họ!
10giờ, chúng tôi quây quần bên nhau trong khuôn viên của một ngôi nhà chòi, nơi mà Ban giám đốc của Thảo cầm viên đã dành sẵn cho nhóm chúng tôi ở một góc biệt lập. Các bạn SV nhanh chóng triển khai công tác của họ, chuẩn bị mọi thứ để phục vụ chúng tôi theo từng tổ một cách rất khoa học.
Trước bữa cơm trưa, chúng tôi cùng nhau ca hát giao lưu, một chương trình văn nghệ dã chiến ngay tại nhà chòi. Người điều phối cho chương trình văn nghệ này là một cô gái dáng vóc nhỏ bé, nhưng ăn nói rất duyên dáng, đó là bạn Châu, thủ lãnh của nhóm SV Nhịp bước Đa-minh hiện nay. Với sự khích lệ của Châu, và hai tay đàn ghi-ta, anh chị em khuyết tật chúng tôi đã mạnh dạn lên “sân khấu”, cho dẫu tuổi đời đã nhuốm phong sương hay phải chống nạng tập tễnh. Sau đó, mọi người ăn cơm trưa thật ngon miệng, chúng tôi ngon miệng không chỉ vì thức ăn ngon, mà còn vì được phục vụ rất nhiệt tình nữa.
12giờ15, chúng tôi chia thành 8 nhóm, xuất phát cuộc tham quan hứa hẹn nhiều điều bổ ích. Các bạn SV chia nhau dẫn dắt người mù, mỗi đoàn đều có mang theo loa phóng thanh và bản đồ Thảo cầm viên. Chúng tôi vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ. các bạn SV rất tận tình mô tả cảnh vật hai bên tả hữu cho bọn người mù chúng tôi nghe. Đến mỗi nơi, chúng tôi đều dừng chân lại, không phải để ngắm, mà để được lắng nghe và cảm nhận những gì đang diễn ra chung quanh. Nhóm khuyết tật vận động thì có người ngồi xe lăn, người thì chạy xe ba bánh, nhưng tất cả đều đi theo một trật tự rất gọn gàng. Họ chạy ngang qua nhóm tôi, tiếng gọi í ới, đó là cách các bạn khuyết tật xe lăn báo cho tôi biết là họ đang ở gần tôi. Tôi nghĩ đến cuộc đi ngắm cảnh bằng xe ba bánh của họ mà lòng cảm thấy đầy thú vị. Tôi đùa: “Chị phải trả tiền ô nhiễm môi trường đó!” Chị bạn cười vọng lại: “Chứ biết làm sao bây giờ, ở đây không còn xe lăn!”...
2giờ00, đúng theo lịch trình, chúng tôi đã quần tụ đầy đủ trở lại ngôi nhà chòi, ai nấy thấm mệt nhưng có vẻ hào hứng và thân thiện hơn. Trong thời gian tạm nghỉ sau một cuộc đi bộ dài, chúng tôi lại tiếp tục ca hát. Lúc này tôi mới biết Cha Việt còn có biệt tài chơi đàn ghi-ta, tiếng đàn của ngài nghe thật sôi nổi. Các bạn SV thì rộng rãi khích lệ anh chị em khuyết tật ca hát bằng những tiếng huýt gió điệu nghệ và những tràng pháo tay giòn giã. Cha linh hướng của họ không những là một lãnh đạo làm việc có tổ chức, ngài còn là một người quản trò đầy kinh nghiệm, đã tạo cho chúng tôi những trận cười thoải mái.
Rồi cũng đến lúc phải chia tay, cho dù giữa những người khuyết tật Ki-tô Vua và các bạn SV đã có sự gắn kết đầy thân thiện, chúng tôi vẫn phải nói những lời tạm biệt. Ngoài sự chăm sóc tận tình, mỗi người chúng tôi còn nhận được một túi quà Tết, và một bao lì xì mừng xuân. Tất cả những gì chúng tôi nhận được trong ngày hôm nay đã đem lại cho tôi một cảm giác hạnh phúc ngập tràn, và tôi nghĩ các bạn tôi cũng có cùng cảm giác như mình vậy. Một ngày trôi qua thật đẹp!
Trong không khí rộn rã của một ngày cuối năm. Chúng tôi rời khỏi Thảo cầm viên vào lúc hơn 3giờ chiều, nắng vàng còn nhẹ rơi từng hạt trên má trên vai chúng tôi, và có cả những giọt nắng reo vui nhảy múa trong ánh mắt của các bạn SV trẻ khỏe. Chuyến đi chơi dã ngoại này sẽ mãi là một trong những kỷ niệm ấm áp đối với Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô, và tôi chắc rằng nó cũng sẽ đọng lại chút suy tư nào đó trong lòng các bạn trẻ, tôi thầm cầu chúc cho họ được thăng tiến và thành công trong cuộc sống, cũng như thầm tạ ơn Chúa đã ban cho tôi và các bạn tôi những giây phút tuyệt đẹp của tình người!
Các bạn thân mến!
Những gì tôi viết trên đây đều xuất phát từ tấm lòng tri ân của một người khuyết tật, mong được gởi đến Cha Việt, các bạn sinh viên Nhịp bước Đa-minh, nhóm SV Dốc Mơ, nhóm Sinh viên Lửa mến, cùng các vị ân nhân đã góp phần tạo nên chuyến đi chơi dã ngoại bổ ích này. Tôi cũng mong muốn gởi đến bạn đọc những thông điệp của một tình yêu thương vô vị lợi: Một sự trao ban sẽ giúp cho cả hai bên trao và nhận những suy nghĩ tốt đẹp về mối quan hệ giữa con người với con người. Chắc chắn một điều rằng: “Cho đi” là hạnh phúc, và “được cảm thông” cũng rất hạnh phúc, bạn ạ!
Các bạn sẽ có phản ứng nào khi nghe nói rằng: Người mù đi sở thú xem voi; hay: Người què đi dạo trong Thảo cầm viên? Thế mà có đấy! Buổi sinh hoạt thường kỳ hôm nay của Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô, 12/1/2014, thay vì những hoạt động tại chỗ ở một phòng họp nhỏ của tu viện Mai Khôi, là một buổi tham quan dã ngoại ở Thảo cầm viên. Đó là sáng kiến táo bạo và là tình thương lớn lao mà Cha Giu-se Trần Văn Việt(O.P.), Cha linh hướng của nhóm sinh viên Nhịp bước Đa-minh, đã dành cho Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô chúng tôi nhân dịp tất niên này. Vâng! Cha thì táo bạo, “con” thì “number one” các bạn ạ! Tôi muốn nói “con” đây là chỉ số nhiều, một tập thể, các bạn sinh viên Nhịp bước Đa-minh thật là “number one” đối với cảm nhận của chúng tôi, những người khuyết tật đã nhận được từ họ những nghĩa cử cao đẹp và sự chăm sóc hết sức tận tình.
Để có được cuộc tham quan dã ngoại này, thầy đồng hành của chúng tôi, thầy Giu-se Đinh Văn Hán đã phải tất bật lo lắng chuẩn bị trước cả tháng trời. Và, đằng sau đó là cả một sự lo toan chu đáo của Cha Việt cùng với sự hy sinh đóng góp của các bạn SV Nhịp bước Đa-minh và một số vị ân nhân tốt bụng. Ngoài ra, họ cũng kêu gọi sự hỗ trợ góp sức từ phía nhóm SV Dốc Mơ và SV Lửa Mến, tiên liệu đáp ứng cho một hành trình cam go. Tại sao tôi nói sáng kiến của Cha Việt là táo bạo? Bởi vì, Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô là một tập thể đông người, và lại bao gồm nhiều dạng người khuyết tật, chính vì thế công tác tổ chức cho buổi dã ngoại này không hề đơn giản. Chưa kể đến phần đông trong số chúng tôi đa mang những chứng bệnh hiểm nghèo, nếu như ngài không có một lòng tin vững mạnh vào Thiên Chúa quan phòng, thì khó có thể bắt tay vào việc. Và tôi cho rằng việc ngài làm đã góp phần mang lại sự bình đẳng cho những người khuyết tật chúng tôi, cũng như ngài đãđọc được những khao khát của anh chị em khuyết tật chúng tôi vậy.
9giờ30, sau khi dâng thánh lễ tại tu viện Mai Khôi, chúng tôi khởi hành để đến Thảo cầm viên, nơi sẽ diễn ra toàn bộ sinh hoạt của buổi dã ngoại. Các bạn SV nhiệt tình bồng bế những anh chị em khuyết tật nặng và dắt dìu những người mù lên xe buýt, những anh chị em khuyết tật nhẹ tự di chuyển bằng xe ba bánh của họ, cả đoàn kéo nhau đi trông thật rôm rả! Những mẩu đối thoại trên xe buýt cho thấy những cố gắng của Cha Việt và các bạn SV quả là không uổng phí! Một phụ nữ mù ngoài sáu mươi bảo với người bên cạnh: “Tôi đã hơn ba mươi năm, nay mới được quay lại Thảo cầm viên!”. Một anh chàng khuyết tật vận động thì nói: “Em được đi Sở thú lần đầu tiên vào năm 3 tuổi, đây là lần thứ hai em đi Sở thú, khi mình đã ở tuổi 40, em cảm thấy rất xúc động!”... còn một số anh chị em khác thì bày tỏ rằng từ bé đến lớn chưa đi Sở thú bao giờ... Đối với họ, đi chơi là phải có tiền, và khoản chi phí đó không hề có trong “ngân sách” của họ!
10giờ, chúng tôi quây quần bên nhau trong khuôn viên của một ngôi nhà chòi, nơi mà Ban giám đốc của Thảo cầm viên đã dành sẵn cho nhóm chúng tôi ở một góc biệt lập. Các bạn SV nhanh chóng triển khai công tác của họ, chuẩn bị mọi thứ để phục vụ chúng tôi theo từng tổ một cách rất khoa học.
Trước bữa cơm trưa, chúng tôi cùng nhau ca hát giao lưu, một chương trình văn nghệ dã chiến ngay tại nhà chòi. Người điều phối cho chương trình văn nghệ này là một cô gái dáng vóc nhỏ bé, nhưng ăn nói rất duyên dáng, đó là bạn Châu, thủ lãnh của nhóm SV Nhịp bước Đa-minh hiện nay. Với sự khích lệ của Châu, và hai tay đàn ghi-ta, anh chị em khuyết tật chúng tôi đã mạnh dạn lên “sân khấu”, cho dẫu tuổi đời đã nhuốm phong sương hay phải chống nạng tập tễnh. Sau đó, mọi người ăn cơm trưa thật ngon miệng, chúng tôi ngon miệng không chỉ vì thức ăn ngon, mà còn vì được phục vụ rất nhiệt tình nữa.
12giờ15, chúng tôi chia thành 8 nhóm, xuất phát cuộc tham quan hứa hẹn nhiều điều bổ ích. Các bạn SV chia nhau dẫn dắt người mù, mỗi đoàn đều có mang theo loa phóng thanh và bản đồ Thảo cầm viên. Chúng tôi vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ. các bạn SV rất tận tình mô tả cảnh vật hai bên tả hữu cho bọn người mù chúng tôi nghe. Đến mỗi nơi, chúng tôi đều dừng chân lại, không phải để ngắm, mà để được lắng nghe và cảm nhận những gì đang diễn ra chung quanh. Nhóm khuyết tật vận động thì có người ngồi xe lăn, người thì chạy xe ba bánh, nhưng tất cả đều đi theo một trật tự rất gọn gàng. Họ chạy ngang qua nhóm tôi, tiếng gọi í ới, đó là cách các bạn khuyết tật xe lăn báo cho tôi biết là họ đang ở gần tôi. Tôi nghĩ đến cuộc đi ngắm cảnh bằng xe ba bánh của họ mà lòng cảm thấy đầy thú vị. Tôi đùa: “Chị phải trả tiền ô nhiễm môi trường đó!” Chị bạn cười vọng lại: “Chứ biết làm sao bây giờ, ở đây không còn xe lăn!”...
2giờ00, đúng theo lịch trình, chúng tôi đã quần tụ đầy đủ trở lại ngôi nhà chòi, ai nấy thấm mệt nhưng có vẻ hào hứng và thân thiện hơn. Trong thời gian tạm nghỉ sau một cuộc đi bộ dài, chúng tôi lại tiếp tục ca hát. Lúc này tôi mới biết Cha Việt còn có biệt tài chơi đàn ghi-ta, tiếng đàn của ngài nghe thật sôi nổi. Các bạn SV thì rộng rãi khích lệ anh chị em khuyết tật ca hát bằng những tiếng huýt gió điệu nghệ và những tràng pháo tay giòn giã. Cha linh hướng của họ không những là một lãnh đạo làm việc có tổ chức, ngài còn là một người quản trò đầy kinh nghiệm, đã tạo cho chúng tôi những trận cười thoải mái.
Rồi cũng đến lúc phải chia tay, cho dù giữa những người khuyết tật Ki-tô Vua và các bạn SV đã có sự gắn kết đầy thân thiện, chúng tôi vẫn phải nói những lời tạm biệt. Ngoài sự chăm sóc tận tình, mỗi người chúng tôi còn nhận được một túi quà Tết, và một bao lì xì mừng xuân. Tất cả những gì chúng tôi nhận được trong ngày hôm nay đã đem lại cho tôi một cảm giác hạnh phúc ngập tràn, và tôi nghĩ các bạn tôi cũng có cùng cảm giác như mình vậy. Một ngày trôi qua thật đẹp!
Trong không khí rộn rã của một ngày cuối năm. Chúng tôi rời khỏi Thảo cầm viên vào lúc hơn 3giờ chiều, nắng vàng còn nhẹ rơi từng hạt trên má trên vai chúng tôi, và có cả những giọt nắng reo vui nhảy múa trong ánh mắt của các bạn SV trẻ khỏe. Chuyến đi chơi dã ngoại này sẽ mãi là một trong những kỷ niệm ấm áp đối với Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô, và tôi chắc rằng nó cũng sẽ đọng lại chút suy tư nào đó trong lòng các bạn trẻ, tôi thầm cầu chúc cho họ được thăng tiến và thành công trong cuộc sống, cũng như thầm tạ ơn Chúa đã ban cho tôi và các bạn tôi những giây phút tuyệt đẹp của tình người!
Các bạn thân mến!
Những gì tôi viết trên đây đều xuất phát từ tấm lòng tri ân của một người khuyết tật, mong được gởi đến Cha Việt, các bạn sinh viên Nhịp bước Đa-minh, nhóm SV Dốc Mơ, nhóm Sinh viên Lửa mến, cùng các vị ân nhân đã góp phần tạo nên chuyến đi chơi dã ngoại bổ ích này. Tôi cũng mong muốn gởi đến bạn đọc những thông điệp của một tình yêu thương vô vị lợi: Một sự trao ban sẽ giúp cho cả hai bên trao và nhận những suy nghĩ tốt đẹp về mối quan hệ giữa con người với con người. Chắc chắn một điều rằng: “Cho đi” là hạnh phúc, và “được cảm thông” cũng rất hạnh phúc, bạn ạ!
SỐNG KHIÊM NHU VÀ HIỀN HẬU NHƯ CHÚA
“Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ,
là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng,
Ta cho thần khí Ta ngự trên nó;
nó sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân.
Nó sẽ không kêu to, không nói lớn,
không để ai nghe tiếng giữa phố phường.
Cây lau bị giập, nó không đành bẻ gẫy,
tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi.
Nó sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý.
Nó không yếu hèn, không chịu phục,
cho đến khi thiết lập công lý trên địa cầu.
Dân các hải đảo xa xăm đều mong được nó chỉ bảo.”
(Trích sách I-sai-a: 42, 1-4)
Lời Chúa trên đây, những lời đã được ngôn sứ I-sai-a ghi chép lại từ hàng trăm năm, trước khi Ngôi Hai Thiên Chúa giáng trần, và cho đến khi Người chịu đóng đinh, chịu chết khổ hình trên thập giá rồi sống lại vinh quang, thì từng câu từng chữ đã được sáng tỏ. Vâng, người tôi trung đó chính là Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa, Người đã sống một đời vâng phục để hoàn tất công trình cứu độ của Thiên Chúa đối với loài người. Vậy nhưng, Chúa ơi, hai nghìn năm đã qua rồi, và mặc dầu người tôi trung đã chứng tỏ tình yêu của Chúa Cha qua cái chết trần truồng trên thập giá, nhân loại vẫn còn biết bao nhiêu người phải sống trong đau khổ vì chính những tội lỗi của họ.
Lạy Chúa! Con không loại trừ mình ra khỏi khối nhân loại đó, con tuy đã biết và tin vào sự phục sinh của Chúa, mà con vẫn chưa lột bỏ được cái bản tính con người đầy tự mãn tự tôn trong con. Chúa đã chẳng nỡ bẻ gẫy cây lau đã bị dập, Chúa đã chẳng nỡ tắt tim đèn còn leo lét... Còn con đây, đôi khi con đã cố tình bẻ gẫy cả đến cây lau đã bị dập, khi mà con hành động theo cái kiểu “lấy thịt đè người”... Đôi khi con đã dập tắt những hy vọng mong manh của một ai đó chỉ vì thích nói thẳng ra một sự thật nghiệt ngã nào đó, chẳng khác gì con đã dập tắt cái tim đèn còn leo lét chút ánh sáng của họ! Có lắm lúc con chẳng biết tại sao mình hăng lên ăn to nói lớn giữa đám đông người, như muốn khoe ra một cái uy quyền nhỏ nhoi nào đó của mình cho cả thiên hạ cùng biết, rồi sau đó mới cảm thấy mình lố bịch, thì sự việc đã quá đà... Đã bao lần lòng dặn lòng mình phải control cái mồm cái miệng, để cho cái đầu không bị “bốc hỏa thành tinh”... Vậy nhưng, lâu lâu cái cố tật ấy lại nổi lên làm con quên mất những gì Chúa dạy. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở con nhìn lại con người xấu xa của mình, con thấy mình đã bỏ phí hoang những điều quý báu Chúa chỉ dạy cho con. Thật sự, con ước mong mình được làm một người tôi trung của Chúa, học theo gương Chúa sống một đời vâng phục theo thánh ý Cha, để có thể sống khiêm nhu và hiền hậu như Chúa đã nêu gương, Chúa ạ!
Xin cho con luôn biết kiểm soát mọi lời ăn tiếng nói của mình, để con có thể giữ mình sống đời khiêm hạ giữa những người chung quanh. Xin cho con luôn biết tận tụy sống như một người tôi trung của Chúa vậy. A-men
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)