Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

ĐỪNG RỜI MẮT KHỎI CON

‘Rồi Đức Giêsu nói với mọi người : "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.”’
(Lc : 9, 23)

Lạy Chúa Giêsu! Con rất muốn theo Chúa, vì con biết chỉ có Chúa mới là chỗ dựa vững vàng cho con! Mọi sự ở đời này đều dễ thay đổi, và chẳng có chi tồn tại mãi mãi. Song le, Chúa lại đòi hỏi người môn đệ muốn đi theo Chúa thì phải từ bỏ hết mọi sự thế gian, vác thập giá mình mà theo Chúa. Thập giá thì con đã sẵn sàng vác, nhưng từ bỏ chính mình thì con vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ được, Chúa ơi !
Chẳng phải là con không muốn từ bỏ chính mình! Con biết thân xác mình rồi sẽ ra tro bụi. Tất cả những gì con có, từ vật chất đến phi vật chất, đều là của Chúa ban cho. Những gì Chúa ban cho con đều là tốt đẹp, nhưng nhiều khi con đã sử dụng nó không theo ý Chúa, và đã để nó trở nên hư hỏng, tồi tàn ! Con muốn từ bỏ con người hư hỏng tồi tàn đó của mình một cách dứt khoát, nhưng Chúa biết con người của con yếu đuối và mỏng manh, đã không thoát khỏi những dính bén của cuộc đời! Biết bao lần con thổn thức với Chúa, vì đã cố tình hành động theo « cái tôi » của mình? Biết bao lần con hối hận, vì đã quá coi trọng « cái tôi » của mình, để rồi khiến con phải xúc phạm đến những người anh em đồng loại một cách không đáng có? Con chưa từ bỏ được chính mình, vì con đã thiếu quan tâm đến người khác, vì con thiếu sự khiêm nhường, Chúa ơi !

Lạy Chúa Giêsu ! Chúa đã nói « Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền hậu và khiêm nhường trong lòng », xin Chúa mãi là thầy dạy của con, giúp con từ bỏ « cái tôi » của con, Chúa nhé !
Chúa ơi, thập giá của con đâu phải chỉ có một mình con vác ! Con biết rằng Chúa luôn ghé vai vác đỡ cho con, nên con xin sẵn sàng đón nhận những thập giá mà Chúa muốn con mang vác, chỉ xin Chúa đừng rời mắt khỏi con thôi, Chúa ơi ! Chúa cũng biết, Thập giá đối với con là « MÓN QUÀ CỦA THƯỢNG ĐẾ », con làm sao có thể cảm tạ Chúa cho cân, về tất cả những gì Chúa đã ban cho con. Con xin mượn tâm tình của một chị bạn đã viết cho con sáng nay, để thay cho lời cảm tạ tri ân Chúa :
«Chúa đã cho chị quá nhiều hồng ân và vì biết chị quá yếu đuối, nên Ngài đã cho chị thánh giá nhẹ hều còn cái nặng nhất Ngài vác cho chị. Lạy Chúa, con biết lấy gì cảm tạ cho đủ đây, Chúa yêu của con.”

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

LỐI CON VỀ

“Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng.
Hãy trở về cùng ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của anh em,
bởi vì Người từ bi và nhân hậu, chậm giận và giàu tình thương,
Người hối tiếc vì đã giáng họa.”
(Giôen: 2, 13)

Muôn lạy Chúa! Đấng từ bi nhân hậu
Con khấu đầu xin được Chúa xót thương
Tình thương Chúa bao nghìn năm vẫn rộng
Vẫn rất mực kiên trung và hết lòng dung thứ!

Thế mà, con đây cứ xúc phạm đến Ngài!!!

Con trượt dài những tháng ngày phiêu lãng
Bỏ lại sau lưng tiếng Chúa gọi thiết tha
Con sa ngã rơi vào vòng u tối
Lối con về nghe ấm áp tình Cha!

Người là Chúa, là người cha nhân hậu
Chậm bất bình và thấu hiểu lòng con
Đã bao lần dìm con vào suối mát
Ôi, buồn thay! Con lại khát thế trần!

Hôm nay Sấm ngôn của Đức Chúa thúc giục con trở về
Mà sao lòng con vẫn mải mê trần thế
Có thể nào con chỉ xé áo thôi không
Có thể nào con chỉ nói dông dài lời thống hối???

Sấm ngôn của Đức Chúa đã dạy tôi:
“Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng.”
Tôi xé lòng tôi, cho cảm thấy đớn đau
Vì biết nỗi đau của tôi được Người thương chấp nhận
Như của lễ dâng lên làm đẹp lòng Người.

Tôi xé lòng tôi, xin Người thương tha thứ!!!


Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016

TÂM SỰ ĐẦU XUÂN

“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.”
(Mt: 6, 33-34)

Chúa ơi, con ngồi đây viết những dòng này, dâng lên Chúa trọn vẹn những suy tư của con về một ngày mới, một năm mới mà Chúa sẽ ban cho chúng con. Tiếng chim hót rộn rã vui tươi trên sân vườn nhà vọng vang, khiến lòng con cảm thấy phấn chấn. Những cây mai nở rộ làm sáng lên một khoảng trời trên sân thượng, và những chậu sứ đang vươn mình đón nắng với những bông hoa đỏ rục, cho con cảm giác mình đang ở giữa một mùa xuân sung mãn. Tất cả, như báo hiệu một năm mới tràn đầy sức sống!
Vâng, “ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy”, dẫu đời vẫn còn đó biết bao tân toan, dẫu chung quanh còn bộn bề biết bao điều trăn trở, những khoảnh khắc thời gian của đêm giao thừa, và của một ngày đầu xuân luôn đem lại cho con một cảm xúc linh thiêng. Tất cả những tân toan trăn trở tựa hồ như dừng lại, riêng âm thanh rộn rã của những tiếng cười và nét rạng rỡ của mùa xuân thì vẫn tiếp diễn. Tất cả còn đang ở phía trước, mùa xuân đem đến cho con người những điều mới mẻ và sáng tươi hy vọng, cho con lờ mờ nhìn thấy Chúa đang mỉm cười với con từ đàng xa. Chúa chính là hy vọng và là mùa xuân của con. Chúa đã nói: “ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy”, hẳn là Chúa đã tính trước cho con hết mọi sự rồi. Vậy thì con chẳng dại gì mà không buông sả hết mọi thứ lắng lo, và tại sao con lại không sẵn sàng trao phó mọi sự đời con cho Chúa?

Lạy Chúa! Một mùa xuân nữa lại về trên quê hương đất nước Việt Nam, với biết bao hy vọng. Quê hương đất nước của con vẫn còn rất nhiều người đói khổ và phải sống trong cảnh lầm than lạc hậu; nhưng, con vững tin rằng, với lòng thương xót bao la của Chúa, thì chúng con sẽ biết mở lòng ra, cùng nhau san sẻ những khổ cực lầm than đó của anh em đồng loại, ngõ hầu mùa xuân được tỏa ấm khắp nơi. Xin cho mọi người chúng con luôn biết sống tín thác vào lòng thương xót của Chúa, và từ đó chúng con cũng biết đi đến với anh em của mình bằng tấm lòng thương xót, mà chia sẻ tình yêu thương cho nhau. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016

TRONG CÁCH CỦA RIÊNG NGÀI

‘Giảng xong, Người bảo ông Simôn : "Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá." Ông Simôn đáp : "Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới." Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.
Thấy vậy, ông Simôn Phêrô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói : "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi !"’
Lc: 5, 4-8)

Vất vả cả đêm mà chẳng kiếm được gì, một ngư phủ như Simôn Phêrô hẳn là có chút khó chịu trong lòng, khi nghe Chúa Giêsu chỉ bảo cho mình chỗ thả lưới để bắt cá. Tuy nhiên, ông Simôn cũng đã vâng lời Chúa mà thực hiện những gì Người bảo, và sự vâng lời bất đắc dĩ đó đã được đền bù ngoài sức tưởng tượng của ông. Để rồi ông nhận ra quyền năng của Chúa Giêsu, đồng thời nhận ra con người tội lỗi của mình mà nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!” Nhưng, Simôn Phêrô đã theo Người, và mặc dầu có lúc đã mau mồm mau miệng xui Thầy mình trốn tránh đau khổ, mặc dầu có lúc đã chối Thầy trước mặt thiên hạ, Simôn vẫn quyết theo Thầy. Và, chính ông đã được Người chọn làm vị Tông đồ Cả, là đá tảng cho nền móng của Hội thánh sau này. Simôn Phêrô biết mình tội lỗi, nhưng ông đã trao trọn con người tội lỗi của ông cho Chúa, khi ông quyết tâm bỏ tất cả những gì đang thuộc về ông mà ra đi theo Người. Còn tôi, tôi đã đáp trả lại lời mời gọi của Chúa như thế nào? Tôi có nhận ra quyền năng của Chúa trong cuộc đời tôi, và tôi có nhận ra con người tội lỗi của mình hay không? Tôi đã học được điều gì ở tấm gương trung kiên của thánh Phêrô Tông đồ?
Nhìn lại một năm âm lịch vừa qua, những chặng đường tôi đã đi, những nơi tôi đã đến, những công việc tôi đã làm tuy chẳng có gì đáng nói; song le, với tấm thân bệnh hoạn rệu rã này, tôi đã nhận ra quyền năng vô biên của Chúa và càng nhận rõ những khuyết điểm của bản thân mình qua những gì đã xảy ra trong cuộc sống của tôi. Để rồi, tôi hiểu rằng Chúa mời gọi tôi đi vào những gian truân thử thách là một cách Người cứu độ tôi, cũng như cứu độ những người anh em đồng loại của tôi. Những vất vả mà tôi trải qua, và tất cả những gì tôi sở hữu đều bởi Chúa tạo nên, Chúa muốn tôi như thế và trong cách của riêng Ngài, Ngài cứu độ tôi.

Lạy Chúa! Con nhớ lại ngày đầu tiên của năm Ất Mùi này, con đã nghĩ: mình thêm một tuổi, nghĩa là sức khỏe mình sẽ tệ hơn, bệnh trạng mình sẽ nặng nề hơn, đồng nghĩa với chuyện mình sẽ chẳng thể làm được gì. Giờ đây, con ngồi điểm lại những sự kiện đời mình sau chặng đường một năm đầy biến động, trộn lẫn trong nước mắt và mồ hôi là một niềm vui sung mãn, vì biết bao điều tốt đẹp Chúa đã ban cho con một cách con không ngờ. Con thấy mình trẻ hơn và yêu đời hơn, cho dù tóc đã điểm sương và cho dù biết bao vị đắng cay chua chát của cuộc đời, con vẫn thấy mình tràn trề nhựa sống bởi sức sống đó con đã múc kín từ Lời Chúa, Chúa ơi!
Xin cho con luôn giữ được niềm vui sung mãn này, ngõ hầu con có thể nhiệt tình chia sẻ tình yêu thương mà con đã nhận lãnh từ Chúa đến cho mọi người chung quanh. Xin cho những người thân yêu của con luôn ý thức được rằng, họ cũng được Chúa mời gọi để trở thành tông đồ của Chúa, Chúa nhé!

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

BỞI TẠI AI?

“Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.” (Mc: 6, 34)

Một chị bạn tâm sự với tôi về những ngày cuối đời của bố chị. Ông cụ luôn sẵn sàng chờ đợi ngày giờ ông về với Chúa, điều duy nhất khiến ông cụ trăn trở, là thấy những đứa cháu của ông thiếu lòng đạo đức cậy trông vào Thiên Chúa. Ông cảm thấy trong lòng sầu muộn, vì e rằng khi ông không còn trên cõi đời này, chẳng có ai nhắc nhở chúng đọc kinh sách, đi nhà thờ; bởi, ngay cả cha mẹ chúng cũng chẳng siêng năng đọc kinh xem lễ! Chị bạn tôi phải hứa với bố mình rằng, chị sẽ hết sức cố gắng dạy dỗ các em các cháu trong việc đạo đức, thì bố chị mới cảm thấy yên tâm thanh thản ra đi. Chị nói: Thật ra, không phải vì bố chị, mà ngay cả bản thân chị cũng cảm thấy mình có trách nhiệm trong việc này. Đứa em trai của chị đã tỏ ra vô trách nhiệm với gia đình, khi bản thân nó đã không làm gương cho vợ con trong những việc thuộc về phạm vi đạo đức. Gia đình chị vốn là một gia đình Công giáo, đạo “gốc”. Đứa em trai chị lấy vợ là một tân tòng người Việt gốc Hoa, hai vợ chồng nó chẳng hề có một chút quan tâm đến việc dạy dỗ con cái, thật là gia đình nó giống như một “đàn chiên không người chăn dắt”! Chị than thở với tôi rằng, thời gian đầu sau khi bố chị qua đời, chị đã giục giã các em các cháu đọc kinh mỗi tối, các cháu đến nhà thờ mỗi ngày; nhưng cha mẹ chúng thì rất lờ vờ trong việc đọc kinh tối, ngày Chúa nhật mới đi nhà thờ, mà có đi lễ thì cũng lại thiếu trước hụt sau... Con cái đi học giáo lý, tham gia những sinh hoạt ở giáo xứ thì cha mẹ lại ngăn cản, để chúng có thời giờ học bài ở trường... Bây giờ, gia đình chị không còn đọc kinh tối mỗi ngày. Các cháu chị không chịu đi nhà thờ, với lý do chúng phải học thêm học nếm, học hết bài này đến bài nọ với gia sư; các em chị thì có lý do làm ăn buôn bán! Song, chị biết chúng nói thì nói vậy, chứ ngoài đứa em dâu tất bật công chuyện, em trai chị và con nó thì chơi games online nhiều hơn học bài, chị có muốn giữ lời hứa với bố chị cũng chẳng thể được! Chị bảo, chị chỉ còn biết cầu nguyện cho chúng mà thôi!
Nghe câu chuyện của gia đình chị bạn, tôi cũng cảm thấy buồn vì hoàn cảnh của gia đình tôi chẳng hơn gì hoàn cảnh của gia đình chị. Hai vợ chồng đứa em tôi chẳng siêng năng đến nhà thờ. Các cháu của tôi càng lớn về thân xác, thì tâm hồn chúng càng xa rời Thiên Chúa. Những nét ngây ngô trẻ thơ khi hỏi tôi những câu hỏi về Thiên Chúa, chỉ còn lại là những vệt lờ mờ trong ký ức xa xôi của chúng. Chúng bất đắc dĩ đến nhà thờ, chỉ bởi tại tôi đã đốc thúc chúng một cách gần như ép buộc! Tôi cảm thấy bất lực và cũng giống như chị bạn, chỉ còn biết cầu nguyện cho các cháu mình, mong sao chúng biết tìm về để được sống trong tình yêu của Chúa.

Chúa ơi, con tin rằng, Chúa đang nhìn xuống chúng con với lòng thương xót vô biên, vì chúng con đang sống như một “đàn chiên không người chăn dắt”. Song, đó là tại bởi chúng con đã sống lơ là và thiếu trách nhiệm với nhau. Xin Chúa đoái thương tha thứ cho chúng con, và giục lòng chúng con trở nên biết sống vì nhau, giục lòng những người cha người mẹ biết hãm mình hy sinh làm gương cho con cái, ngõ hầu tất cả chúng con được hiệp nhất trong một đàn chiên của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

THEO BƯỚC NGƯỜI XƯA

“Trong hết mọi việc làm,
ông dùng lời tôn vinh chúc tụng
mà ngợi khen Đấng Thánh Tối Cao ;
với trọn cả tâm tình ông hát lên những khúc thánh thi
và yêu mến Đấng tạo thành ông.”
(Huấn ca: 47, 8)

Con xin theo bước người xưa
Một lòng yêu mến Chúa Cha trên trời
Từng công việc nhỏ giữa đời
Cho con luôn biết dâng lời tụng ca!

Dẫu chỉ là nụ hoa bé nhỏ
Nhưng tim con máu đỏ dạt dào
Tìm về Đấng Thánh Tối Cao
Đời con vất vả con trao tặng Ngài.

Vần thơ trong nắng ban mai
Lung linh giọt ấm mơ ngày đẹp tươi
Vần thơ con viết cho Người
Là từng việc nhỏ cho người anh em.

Xin dâng lời chúc khen cảm mến
Hồn con đây ánh nến thiết tha
Tâm tình con gởi về Cha
Mong Cha nhận lấy như là hương hoa!

Con dâng Chúa bài ca réo rắt
Tiếng lòng con reo hát tri ân
Tình Cha đại hải từ nhân
Quanh con là cả mùa xuân vĩnh hằng!

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

HÀNH TRANG LÊN ĐƯỜNG

‘Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy ; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng ; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. Người bảo các ông : "Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi.”’
(Mc: 6, 8-10)

Đoạn Tin Mừng hôm nay khiến tôi nhớ đến cha P. một vị linh mục trẻ mà tôi rất ngưỡng mộ. Tôi quen biết với cha P. khi đến thăm mái ấm tình thương, nơi chăm sóc trẻ mồ côi và những người sì ke ma túy nhiễm HIV do Cha phụ trách. Những người sì ke ma túy nhiễm HIV ở trong mái ấm của Cha P. là những người không ai muốn chứa chấp. Họ tìm đến mái ấm trong những cơn cùng khốn, rồi thì lại ra đi bất cứ lúc nào họ muốn. Một mái ấm mở cửa và một số điện thoại cho những người nhiễm HIV sống ở vỉa hè gầm cầu... Thế nhưng, mái ấm cũng không còn nữa. Tôi thật sự tiếc cho những người có hoàn cảnh đặc biệt đó, vì sự chấm dứt của mái ấm này. Nhưng, cha P. đã có lệnh gọi về, Cha là linh mục thuộc giáo phận Adelaide của Nam Úc, Đức Tổng giám mục ở đó đã gọi Cha về. Cha nói: “Bài sai của em đã hết, đây là lần thứ hai. Lần thứ nhất, Đức Tổng giám mục sai em đi với bài sai 4 năm, em đã dựng nên hai mái ấm cho trẻ bị bỏ rơi và những “bà bầu lỡ lầm” ở Vinh, sau đó bàn giao lại cho các sơ ngoài đó trông coi. Em vào Sài gòn với bài sai năm năm, bây giờ phải trở về Úc.” Tôi hỏi: “Vậy, khi Đức Tổng giám mục sai Cha đi, ngài có giúp gì cho Cha trong vấn đề vật chất, để Cha nuôi dưỡng chăm sóc những mái ấm này không?” Cha P. cười, bảo với tôi rằng: Em về Việt Nam chỉ với bài sai trong tay, ngoài ra chẳng có gì, chị ạ!
Chín năm, một chặng đường dài, với một chiếc bài sai khởi đi từ Úc, cha P. đã đi và đến rất nhiều điểm “nóng”, mà tinh thần phục vụ hầu như không hề mòn mỏi... Chỉ vì vâng lệnh bề trên, Cha đã phải chia tay với những em bé mồ côi, những người nhiễm HIV một cách đau đáu. Tôi đọc được tâm sự đó của Cha, mặc dù ngài vẫn nói cười, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn là niềm thương mến và quyến luyến những em nhỏ mồ côi. Tuy nhiên, khi nghe tôi bày tỏ sự băn khoăn của tôi với Cha rằng: Bây giờ mái ấm không còn, những người nhiễm HIV này và những em bé bị bỏ rơi này sẽ đi về đâu? Cha nói rất chắc nịch: Chúa đã tạo nên những con người này, Ngài sẽ có cách chăm sóc cho họ, chúng ta chỉ là một khí cụ trong tay Ngài, chị ạ!

Lạy Chúa! Chúa là Thiên Chúa của con! Chúa đã dạy chúng con một bài học quý báu, về việc cậy trông tín thác vào sự quan phòng của Chúa. Những con người và những sự kiện con gặp trên đường đời đã khiến cho con càng thêm tin tưởng cậy trông nơi Chúa. Xin cho con luôn biết sống xứng đáng là một môn đệ của Chúa, xin ban cho con sức mạnh và giúp con trở nên một chứng nhân cho Chúa giữa cuộc đời đầy bất trắc này, Chúa nhé!

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

NỖI LÒNG NGƯỜI NGÔN SỨ

‘Đức Giêsu bảo họ : "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi."
(Mc: 6, 4)

Bị coi khinh giữa họ hàng
Bị chê bai giữa quê hương của mình
Đường đi sao quá điêu linh
Lối đi sao quá gập ghềnh đắng cay!
Lời người ngôn sứ thẳng ngay
Khiến cho khối kẻ mặt mày không vui
Lời Giê su đến ngậm ngùi
Nhưng là chân lý sáng ngời muôn năm.
Hôm nay, lòng thấy băn khoăn
Bởi lòng đã trót lăng xăng lỗi lầm
Bao phen tôi đã nhủ thầm
Nói năng, chỉ trỏ phá ngầm ai kia...
Lòng tôi cảm thấy xót xa
Thương cho chính kẻ xấu xa là mình
Tôi nhìn lên ánh quang minh
Người trên thập giá tự tình với tôi
Tôi nay đã hiểu ra rồi
Lời cho tôi biết con người của tôi
Và tôi đã thật tin Người
Lòng tôi vui sướng ra đi vì Người!
Tôi làm nhân chứng giữa đời
Làm người ngôn sứ nói lời thẳng ngay
Đời người ngôn sứ vui thay
Song hành có Chúa cầm tay chỉ đường
Tôi nhìn về ánh hướng dương
Mặt trời công chính huy hoàng đợi tôi!

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

NIỀM VUI ĐƯỢC ẴM CHÚA

‘Hồi ấy ở Giêrusalem, có một người tên là Simêôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Kitô của Đức Chúa. Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giêsu đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người, thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng :
"Muôn lạy Chúa, giờ đây
theo lời Ngài đã hứa,
xin để tôi tớ này được an bình ra đi.
Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ
Chúa đã dành sẵn cho muôn dân :
Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại,
là vinh quang của Ítraen Dân Ngài."’
(Lc: 2, 25-32)

Chúa ơi!
Tiếng hát ai bay nghe như tiếng hát thiên thần
Con ngồi đây suy tư trong ánh sáng thần thiêng
Gió siêu nhiên thổi vào hồn con thanh thoát
Lời người xưa còn vang vọng nét hân hoan
Ôi hạnh phúc, niềm vui được ẵm Chúa!


Ơi, Chúa ơi! Đây, nữ tỳ của Chúa
Con hôm nay dâng mình lên Thánh điện
Nguyện đời con là khúc hát bay cao
Con sẽ hát như người xưa đã hát
Và khát khao được ẵm Chúa vào lòng
Được ở mãi trong bình an của Chúa!

Đức Chúa của con ơi!
Nơi Đền thánh Giêrusalem ngày ấy
Mẹ Maria đã vâng theo Luật Lệ Đức Chúa truyền
Mà sốt sắng dâng Hài nhi Giêsu vào Đền Thánh
Xin cho con luôn theo bước Mẹ xưa
Biết tìm đến dâng mình trong Đền Thánh
Để con được hưởng ánh sáng vinh quang
Như cụ già Simêôn đã lặn lội lên Đền Thánh
Ông thật diễm phúc được ẵm Chúa vào lòng
Và đã được hưởng nguồn ơn cứu độ!

Xin dâng Chúa, đây nữ tỳ hèn mọn
Trọn đời con là khúc hát tri ân!!!

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

MUỐN & KHÔNG MUỐN

‘Ở đó có một bầy heo rất đông đang ăn bên sườn núi. Đám thần ô uế nài xin Người rằng : "Xin sai chúng tôi đến nhập vào những con heo kia." Người cho phép. Chúng xuất khỏi người đó và nhập vào bầy heo. Cả bầy heo -chừng hai ngàn con- từ trên sườn núi lao xuống biển và chết ngộp dưới đó. Các kẻ chăn heo bỏ chạy, loan tin trong thành và thôn xóm. Thiên hạ đến xem việc gì đã xảy ra. Họ đến cùng Đức Giêsu và thấy kẻ bị quỷ ám ngồi đó, ăn mặc hẳn hoi và trí khôn tỉnh táo -chính người này đã bị đạo binh quỷ nhập vào. Họ phát sợ. Những người chứng kiến đã kể lại cho họ nghe việc đã xảy ra thế nào cho người bị quỷ ám và chuyện bầy heo. Bấy giờ họ lên tiếng nài xin Người rời khỏi vùng đất của họ.’
(Mc: 5, 11-17)

Đám thần ô uế đông đảo đã xin Chúa Giêsu cho phép chúng nhập vào bầy heo, và cả bầy heo hai ngàn con lao xuống biển chết ngộp, quả là một sự kiện kinh hoàng đối với những người dân trong thành. Tuy nhiên, nếu nhìn sự việc ở góc độ Chúa Giêsu đã trục xuất một đám thần ô uế đông đảo như vậy, để cứu lấy một con người, thì ta sẽ thấy được lòng thương xót của Chúa dành cho con người đó bao la biết chừng nào! Người được Chúa Giêsu chữa lành, đã phải trải qua những năm tháng sống trong sự hoành hành dữ tợn của bọn thần ô uế, hẳn anh ta lúc đó như người từ trong lửa của hỏa ngục bước ra một cánh đồng xanh tươi và tràn trề ánh sáng. Anh ta chính là người hơn ai hết, hiểu rằng anh vừa được cứu thoát khỏi cảnh địa ngục trần gian, được thoát khỏi vòng kiềm tỏa của bọn thần ô uế, và hẳn là anh sẽ không bao giờ muốn quay trở lại cuộc sống trước đây nữa! Và có lẽ anh đã nhận thức được một điều quan trọng rằng chỉ có Chúa mới có thể giải thoát anh ra khỏi địa ngục trần gian đó, chứ không phải ai khác! Một khi đã nhận thức được điều quan trọng này, tôi nghĩ, cuộc sống của anh ta sẽ hoàn toàn đổi khác. Có Chúa rồi, đám thần ô uế kia sẽ không thể nào hoành hành trong cuộc sống của anh ta được nữa!
Thế nhưng, người ta lại chẳng mấy quan tâm đến chuyện anh chàng kia đã được thoát khỏi vòng nô lệ của đám thần ô uế ấy như thế nào, người ta chỉ cảm thấy sợ hãi vì sự mất mát thiệt thòi đã xảy ra ngay trong khu vực của họ. Vì những cái lợi trước mắt, họ đã yêu cầu Chúa Giêsu rời khỏi thành phố của họ, họ không cần có Chúa! Cuộc đời của họ sẽ đi về đâu? Tôi nghĩ đến biết bao con người đang sống trong sự giả dối, chỉ vì những món lợi nhuận trước mắt, mà họ chẳng cần biết đến những hậu quả đau thương, những điều tai hại họ đã, đang và sẽ gây ra cho đồng loại. Chung quanh tôi mỗi ngày đang xảy ra biết bao chuyện dở khóc dở cười. Sự lôi kéo của ma túy, cờ bạc, rượu chè, games online... những tham lam quyền lực, danh vọng và bạc tiền, chẳng phải là cả đám thần ô uế đang vây bủa lấy chúng ta hay sao? Chúng ta có muốn Chúa xua đuổi chúng khỏi mặt đất này, để được chữa lành? Hay là, sẽ có những người yêu cầu Chúa đi nơi khác, để họ còn dễ dàng kiếm tiền, kiếm danh, kiếm lợi cho bản thân mình?

Lạy Chúa! Xin Chúa thương xót chúng con, vì nhiều người trong chúng con đã từ chối Chúa, không muốn có sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời. Chúa là Đấng giàu lòng từ bi và hay thương xót, Chúa thương xót chúng con, muốn cứu chúng con thoát khỏi vòng kiềm tỏa của đám thần ô uế, nhưng nhiều người trong chúng con lại không muốn được như thế. Xin Chúa hãy giúp chúng con biết nhìn ra và sẵn sàng đón nhận những hồng ân Chúa đang chờ ban cho chúng con, để chúng con có thể thoát khỏi những đam mê tội lỗi, mà bước vào sống trong cánh đồng xanh tươi tràn đầy ánh sáng của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!