Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

Lời Nguyện Giáng Sinh -2022

 

Con ước bình an cho thế giới

Mọi người vui sống với chân tâm

Muôn nhà no ấm trong xuân mới

Xin Chúa Hài Nhi xuống viếng thăm!

  Vũ Thủy kính chúc cả nhà một mùa Giáng sinh an lành và một năm mới tràn đầy hạnh phúc!

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2022

MỘT THOÁNG SUY TƯ GIỮA MÙA VỌNG

          Chiều qua, Huynh đoàn Ki-tô Vua tổ chức mừng lễ Giáng sinh sớm cho anh chị em khuyết tật, phòng họp đông nghịt người, mấy chiếc xe lăn hoạt động hết công suất. Anh chị em khuyết tật hát nhạc Noel rất khí thế, cả mấy sơ đến phụ giúp cũng xin hát một bài, không khí thật là vui nhộn! Trước thánh lễ, thầy phụ trách tập hát cho cộng đoàn, cha linh hướng giải tội ở ngoài hành lang. Anh chàng độc nhãn, bạn tôi, chân khỏe, giọng khỏe, đi tới từng dãy ghế hô lớn: “Cha linh hướng đang giải tội ngoài sân, anh chị em nào muốn xưng tội thì giơ tay lên, sẽ có người hỗ trợ đưa ra ngoài!”...

Buổi sinh hoạt mừng lễ Giáng sinh diễn ra tốt đẹp, tôi trở về nhà vội giải quyết một số công việc, loay hoay mãi từ chiều tới tối mới rảnh để phone cho anh Huynh trưởng, hai anh em chúng tôi trao đổi với nhau những gì cần nắm bắt sau mỗi buổi sinh hoạt của Huynh đoàn như thường lệ. Anh nói với tôi: “Hôm nay đông quá, anh lu bu đủ thứ việc! Hình như thiếu xe lăn hay sao mà anh thấy Ánh cõng ông Sơn đi xưng tội?” Một hình ảnh đẹp chợt lướt qua trong trí óc tôi, một người ngoại đạo cõng một người cụt hai chân và một bàn tay đi xưng tội thật làm tôi xúc động! Ánh, anh chàng độc nhãn này đã đồng hành cùng tôi trong nhiều chuyến đi với người khuyết tật suốt 20 năm nay, bồng bế cõng người khuyết tật đã nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên cõng người đi xưng tội. Là người ngoại đạo, nhưng đã từng sát cánh với tôi, nên có lẽ Ánh cũng hiểu rõ ý nghĩa tích cực của việc đi xưng tội trong mùa vọng của một giáo hữu.

Vì anh Huynh trưởng lo rằng chúng tôi thiếu xer lăn, nên tôi phone cho Ánh để hỏi xem tình hình thế nào, thì Ánh trả lời: “Xe lăn vẫn đủ dùng, nhưng em thấy anh Sơn cụt hai chân một tay như thế rất bất tiện, nên em cõng anh ấy đi cho lẹ!”

  Tôi thầm nghĩ, trải qua 20 năm sức khỏer của Ánh đã bị bào mòn vì bệnh tim và gan. Từ hơn 2 năm nay Ánh thường hay thở dốc và than mệt mỗi khi làm một công việc gì đó. Hai chị em chúng tôi vẫn đang trò chuyện qua messenger, nhưng lòng tôi thì nói với Chúa: “Chúa ơi, xin Chúa thương ban cho Ánh luôn được bình an và sức khỏe, để bạn con được vui sống mà hăng hái phục vụ anh chị em khuyết tật chung quanh con một cách yên lành, Chúa nhé!” 

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2022

Nhớ Ánh Sao Già

                                                Tôi vừa nhận được một cú phone, đầu dây bên kia hỏi: “Chị có nhớ anh Nhân linh hồn gì không?... Tôi còn đang ngớ ra chưa hiểu ý tứ của cô bạn, thì cô ấy nói tiếp: “Nhiên nó nhờ em xin lễ cầu nguyện cho anh Nhân, chị ơi!” Một cảm xúc ấm áp nghèn nghẹn trào dâng trong tim tôi, tôi nhớ tới anh Thi Nhân với bao nhiêu kỷ niệm tốt đẹp về anh. Những kỷ niệm với nhiều chi tiết tuy rất nhỏ nhặt nhưng lại khiến tôi vô cùng thán phục anh, vì thái độ phục vụ kiên nhẫn và thầm lặng của anh dành cho một vài anh chị em khuyết tật mà tôi biết, trong đó gồm có tôi và Nhiên nữa.

  Có một lần, tôi nhờ  anh Nhân giúp chở Nhiên đi lễ, anh đứng chờ Nhiên cả tiếng đồng hồ dưới tòa chung cư, gọi điện thoại thì Nhiên không nghe máy, chạy lên tìm thì không biết gởi xe Honda ở đâu, anh liên lạc với tôi để xem tình hình thế nào... Lúc đó, tôi đã có mặt tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận Sài-gòn; vô cùng sốt ruột, tôi gọi cho Nhiên thì cô nàng cười vui vẻ khoe: “Em đang đi chơi với bạn ở Bình Dương, chị ơi!” Quá đã! Tối qua, Nhiên năn nỉ tôi cho cô ấy cùng đi nhà thờ, chúng tôi hẹn nhau lúc 14:00 giờ mà lúc này đã là 13:45 rồi, cô ấy cười hì hì: “Em quên, chị ơi!” Tôi phone cho anh Nhân, cứ nghĩ là thế nào cũng phải nghe anh ấy trách móc vài câu, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng nói với tôi: Không sao đâu, lần sau có cần giúp gì, Thủy cứ phone cho anh!” Lúc này đây, tôi nghĩ có lẽ Nhiên(một  cô gái mù bị bỏ rơi trong viện mồ côi từ lúc mới lọt lòng) cũng đang nhớ về anh Thi Nhân tựa như tôi vậy. Những công việc thầm lặng tưởng chừng như gió thoảng mây bay, lại là những dấu chấm phá nổi bật trên bức tranh của ký ức con người.

  Mỗi lần nhớ về anh, tôi lại nhớ đến nickname mà bạn bè đã gọi anh một cách đầy ý nghĩa như chính con người của anh: đó là “Ánh Sao Già”! 

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2022

KINH NGHIỆM GẶP CHÚA

  Vũ Thủy vững tin vào sự Phục sinh của Chúa Giê-su Ki-tô, bởi đã nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa một cách rõ rệt trong cuộc đời mình.

Mỗi khi buồn rầu thất vọng, tôi nhắm nghiền mắt lại; ngay lúc đó, trong đầu tôi hiện ra hình ảnh Chúa phục sinh đồng hành với 2 môn đệ đang thất thểu trên đường về Emmaus... Khi hạnh phúc và tràn trề niềm vui, tôi dâng lời cảm tạ chúc tụng Chúa vì Ngài đã đoái thương tôi mà ban cho tôi quá nhiều, nhiều hơn cả những gì tôi trông đợi; nếu lúc đó tôi nhắm mắt lại thì trong tôi hiện ra khuôn mặt hiền hậu của Người Cha trên trời đang cười với tôi, khích lệ tôi khiến tôi cảm thấy đời mình đầy thi vị... Những khi đau đớn nằm trên giường bệnh, tôi kêu tên Chúa: “Giê-su!”, và tôi như thấy ánh mắt chúa nhìn tôi đầy thương cảm, Ngài ủi an xoa dịu nỗi đau của tôi bằng cách cho tôi chìm dần vào giấc ngủ... Khi gặp những hiểm nguy hoặc bế tắc tôi cũng kêu tên Chúa: “Giê-su!”; và tôi liền cảm thấy Ngài đang ở kề bên... Mỗi khi cầu nguyện, tôi nhắm nghiền mắt lại và nói với Chúa những điều tôi muốn kêu xin hoặc tâm tình với Ngài về những điều tôi đang hoang mang sợ hãi; có đôi lúc đang nói chuyện với Chúa tôi bật cười khanh khách, vì những điều tôi nói với Chúa đó tôi cho là chắc Ngài cũng phải buồn cười vì lối ăn nói táo bạo của tôi... Sau những lúc như vậy, tâm hồn tôi rất bình an!

  Hôm qua, khi đọc kinh tối cùng với Tê-rê-sa Nhỏ, chợt trong trí óc tôi hiện ra hình ảnh Chúa phục sinh đang đi cùng 2 khách bộ hành trên đường về Emmaus; dù đang đọc kinh online với bạn mà tôi bỗng phì cười đọc vấp mấy chỗ, trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ rằng: Mù như tôi cũng có lợi thế hơn người cơ đấy! Bởi tôi cứ nhắm tịt mắt lại, nên hễ muốn gặp Chúa là tôi được gặp Chúa... muốn nói chuyện với Chúa là tôi thấy Chúa đang lắng nghe... và Ngài đáp trả tôi bằng những điều xảy ra trong thực tế khiến tôi cảm nhận được rằng Chúa đã quan phòng mọi sự cho tôi thật là tốt đẹp, tốt đẹp hơn cả lòng tôi mong ước. Bạn nghĩ, có phải tôi có nhiều cơ hội gặp Chúa hơn những người khác hay không chứ? 

Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2022

CHÚA QUAN PHÒNG

  Tối qua trong lúc lần chuỗi Mân Côi, tôi sơ ý làm văng mất cỗ tràng hạt.

Với kinh nghiệm của một người mù 30 năm, nghe âm thanh chạm đất tôi cầm chắc là tràng hạt đã rớt ngay chính giữa sàn nhà... Tôi vốn mắc nhiều chứng bệnh nan y, đã nhiều năm nay không thể ngồi xổm cũng chẳng thể khom lưng cúi xuống mà tìm đồ vật, khổ nỗi chung quanh tôi chẳng có ai để giúp tôi tìm nhặt tràng chuỗi vừa mới bị văng đi... Đọc kinh xong, tôi lo lắng trong lòng rằng không nhặt được cỗ tràng hạt lên thì mình sẽ giẫm phải Thánh giá, tôi nhủ thầm:

“Chúa ơi, hồi nào đến giờ con chỉ có thể đứng mà tìm thôi, mọi khi tìm đồ vật gì con cũng chỉ có thể dùng chân khua khua dưới đất, nếu bây giờ con khua thì nhỡ đạp lên Thánh giá thì tội chết; mà nếu không tìm, rồi đi tới đi lui cũng lại sợ đạp lên Thánh giá? Thôi Chúa ơi, hoàn cảnh của con, lỡ có đạp Thánh giá thì Chúa cũng thứ tha cho con chứ con biết làm sao bây giờ!”

Thế nhưng, suốt từ lúc đó cho tới trưa nay, tôi đi qua đi lại trong phòng nhiều lần vẫn không xảy ra sự giẫm đạp tới tràng chuỗi. Cuối cùng, em gái tôi đã về, tôi nhờ cô ấy vào phòng tìm tràng hạt giùm. Khi em gái đưa cho tôi cỗ tràng hạt, tôi thắc mắc: “Từ hôm qua đến giờ đi lại như vậy mà không đạp trúng, may quá, tràng hạt nằm ở chỗ nào vậy?”

Cô em gái đáp:

--Nằm ở trong góc kẹt thì sao mà chị đạp trúng!

Tôi cảm thấy vui vì Chúa đã quan phòng cho tôi mọi sự luôn thật là tốt đẹp!

            

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2021

LỄ GIÁNG SINH NĂM 2021

  Cứ nghĩ là đi lễ ở mái ấm Phan-sinh, khu vực Bình Hưng Hòa chắc là thưa thớt đỡ lo CoViD bám mình, không dè đi ngang qua nhà thờ Bình Thuận người đi lễ đông nghẹt, người ta ngồi cả trên vỉa hè khiến cho đường sá kẹt xe tíu tít. Điều bất ngờ nữa là ở mái ấm Phan-sinh cũng đông đúc tới cả trăm người tham dự thánh lễ. Có mấy người ráng chống nạng đi tới nắm tay mình, họ chẳng nhớ gì đến 5K, mình nói với Chúa Hài đồng: Thôi, Chúa cho tụi con bữa nay thoải mái chút đi, ngày lễ lớn mà! Niềm vui tưởng chừng sẽ không được như lễ Giáng sinh mọi năm, nhưng có lẽ còn vui hơn vì mọi người lại được gặp nhau sau nhiều tháng bí bức trong nhà.

Nhưng mà chợt lòng mình chùng xuống khi nhớ tới lúc đi ngoài đường, lẫn trong tiếng người cười nói và tiếng còi xe inh ỏi là tiếng rao hàng của những người bán rau cải, bán hột vịt lộn... mình nghĩ đến biết bao con người đang phải chật vật kiếm ăn hàng ngày ngoài kia... lại nói với Chúa hài đồng: Chúa ơi, xin thương nhân loại chúng con đói khát lầm than, bệnh dịch, bão lũ hoành hành khắp nơi, người ra đi kẻ ở lại khổ sầu tan hoang! Xin cho mỗi người chúng con biết quan tâm đùm bọc nhau hơn và xin cho chúng con một năm mới bình an!

Lễ xong, một bữa tiệc nho nhỏ diễn ra ngay tại sân của mái ấm, mình không khỏe nên về sớm.

 

    Hy vọng ngày mai ánh sáng bình minh tràn trề trên khuôn mặt của toàn thể nhân loại. Amen!


Đêm 24/12/2021 

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021

NHỮNG TRẬN CHIẾN TRONG CUỘC ĐỜI

    31/8/2021, đánh dấu 3 tháng tròn Sài-gòn sống trong tình trạng xã hội giãn cách, có lẽ đây là thời gian căng thẳng nhất mà người dân phải trải qua sau hơn 45 năm Sài-gòn thất thủ. Tôi nhớ lại ngày 30/4/1975, lúc đó tôi là cô bé 10 tuổi, mặc dù tiếng súng đạn chập chờn đó đây trong thành phố, tôi vẫn lẻn ra ngoài xem xét được nhiều sự việc: có máu đổ, có người chết nằm phơi thân trên vỉa hè và có những anh bộ đội đang ba hoa chích chòe... Vậy nhưng nỗi sợ hãi không bao trùm khắp nhà nhà như hôm nay; bởi vì, ngày ấy còn được  đi đến với nhau, sợ hãi thì cũng có người ở bên nhau mà nắm lấy tay nhau. Bây giờ, chúng tôi đang ở giữa một mặt trận không tiếng súng, cái chết có thể đến với bất cứ người nào; sợ hãi cũng chẳng thể đến với nhau để chia bớt nỗi sợ, trái lại, ở gần nhau là cả một sự đe dọa bởi lây nhiễm luôn rập rình. Nhưng ngay cả cái chết vẫn không đáng sợ cho bằng nỗi sợ về cái đói cái khát mà rất có thể con cháu chúng ta sẽ phải nếm trải. Tôi rất mong rằng điều đó sẽ không xảy ra! Tuy nhiên, cũng chính nhờ trải qua gian khổ của sự đói khát lầm than, tôi đã trui rèn được nghị lực sống của mình, và giờ đây tôi thương cho thế hệ con cháu mình: chúng lớn lên trong sự bảo bọc đầy đủ của người lớn, cho nên rất nhiều khi đã sống một cách vô cảm ngay cả với cha mẹ mình(tôi rất xin lỗi nếu như tôi đã không đúng về điều này, và rất mong là mình đã kết luận sai! 

    Cả tháng rồi, điện thoại bàn đã bị cắt hướng gọi đi, sáng nay tới lượt internet cũng bị cắt. Đây là lần thứ hai internet bị cắt, cũng chỉ vì chưa trả tiền; chúng tôi chưa đến nỗi không có tiền để trả mà là sợ lây nhiễm nên không tiếp xúc với nhân viên thu tiền; còn đóng tiền trên online thì các links rắc rối lùng tùng, chị em tôi sợ bị bọn hacker đánh cắp dữ liệu. Tôi đồng ý trả thêm 20.000 đồng để gia hạn internet thêm 24h, ngày mai sẽ tính tiếp... Chẳng biết tôi có nói quá không, khi mà bắt đầu xảy ra dịch ở Vũ Hán tôi đã tiên liệu rằng: nhân loại sẽ rơi vào cảnh đói khát như thể người dân miền Nam đã trải qua sau biến cố 30/4. Mỗi ngày nghe tin tức từ đài VOA, tôi thương cảm cho những người dân châu Phi không có nước sạch và savon để rửa tay, huống hồ gì là thuốc khử khuẩn và thực phẩm-nước uống... Vậy rồi, điều đó đang xảy ra ở Sài-gòn đối với đồng bào tôi, những người đương sống trong những khu nhà ổ chuột. Ngay cả gia đình tôi, tính hết cả con cháu của chị Thùy và cậu Tân, thì từ mấy tháng nay chỉ còn hai người có công ăn việc làm là Tuyền và cháu Minh. Vợ chồng cháu Mi đã bị phong tỏa từ 31/5 đến nay chẳng có bất cứ một thu nhập gì! Đấy là chúng tôi còn có nhà để ở, còn những người phải sống ở nhà trọ thì sao? Tôi thương cho cháu Bình đang ở nhà trọ dưới Bàu Cá, các em nó xót xa thương anh phải ăn mì gói suốt. Tôi bảo: “Những ngày mới giải phóng, ai có mì gói ăn đã là sang lắm, con ạ”... Nói thì nói vậy thôi chứ tôi cũng xót xa trong lòng lắm! Tôi là người khuyết tật nên được người ta gởi cho chút thực phẩm và chút tiền, chứ người bình thường mạnh khỏe thì chẳng dễ gì được giúp; vì hiện nay số người đói khổ ở Sài-gòn đã tăng lên quá nhiều!...

    Vậy chúng ta phải làm sao đây? Tôi chẳng bao giờ thất vọng về cuộc sống, tôi nhớ lại những ngày đầu tiên rơi vào cảnh mù lòa... Lúc ấy, tôi tưởng rằng cuộc đời mình sẽ cứ thế mà tăm tối mãi... Tôi chỉ biết cầm lấy chuỗi Mân Côi và thầm thì với Mẹ Maria, có khi tay lần hạt, miệng lẩm nhẩm đọc kinh mà trí óc thì bay đi tận nơi nào: tính xem mình sẽ làm gì... hay là thế này... hay là thế nọ... rồi chẳng tìm ra câu trả lời bỗng giật mình quay về với Mẹ Maria! Rất nhiều ngày tháng như vậy, cho tới hôm nay chặng đường tôi đã đi qua gập ghềnh lắm, thâm u lắm, nhưng nghiệm lại mới thấy thật đúng là:

  Dù bước đi trong thung lũng tối

  Tôi không lo mắc nạn

  Vì Chúa ở cùng tôi!

    Lạy Chúa, con viết những dòng này, để vực dậy niềm tin cho những ai đang lo sầu thất vọng. Xin Chúa đồng hành với tất cả chúng con, Chúa nhé!!!

                

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2021

BÌNH AN GIỮA TÂM DỊCH

“Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa.”(Lc: 4, 18-19)

    Những ngày này có thể nói là tôi đang ở giữa vùng tâm dịch, một đại dịch đang hoành hành khắp nơi trên trái đất. Sài-gòn đất chật người đông tưởng chừng như bà hàng xóm hắt hơi một cái là virus corona văng tới nhà mình... tôi mỗi ngày nhận được nhiều thông tin từ bạn bè người quen bị nhiễm CoViD, người thì than khổ, kẻ thì nhờ tôi cầu nguyện, không còn có sự phân biệt tôn giáo... Rồi thì có những người bạn từ phương xa, từ Đồng Nai, từ Úc châu, từ Canada cho tới Hoa Kỳ, họ đều lo lắng cho tôi: Sức khỏe ra sao, có thực phẩm rau xanh không?? Mỗi cú phone đều cho tôi những cảm giác ấm lòng vì tôi không đơn độc! Mỗi cú phone lại cho tôi chợt nhận thức rõ ràng rằng: Chúa đã thương gia đình tôi biết bao, vì khu phố tôi ở vẫn bình an!.... Và, cứ mỗi lần như thế, tôi lại dâng lời cảm tạ Chúa!

Bạn bè khuyết tật quanh tôi ngày càng có nhiều người bị nhiễm CoVid, họ nhờ tôi cầu nguyện và chúng tôi vẫn bình an tụ họp đọc kinh online... Đọc tới đây, chắc có người sẽ nói: cô này chưa bị nhiễm CoVid, cho nên chưa biết sợ! Không đâu! Tôi đã nhiều lần trải qua những cơn khó thở và suốt đêm chạy ra chạy vào hớp lấy không khí mà vẫn không đủ, nên tôi rất hiểu thế nào là thiếu oxy; và, tôi đã rất nhiều lần trải qua đau đớn trong căn phòng vắng, một mình đối chọi với cơn đau... tôi rất hiểu thế nào là bệnh tật... Nhưng, tôi đã êm ái vượt qua vì những lúc ấy tôi chỉ kêu tên “Giê-su”! Và, cho tới lúc này, tôi cũng có những giây phút thoáng qua một chút sợ hãi, sợ rằng: nếu mình bị nhiễm CoViD thì một chút sức lực còn lại trong mình có chịu nổi hay không? Và, tôi lại phó thác cho Chúa, liền cảm thấy bình an trở lại!

Ba ngày nay, xóm tôi không còn là màu xanh nữa, đã có 2 anh dân phòng ở đầu hẻm nhiễm bịnh rồi, và chị tổ trưởng nhà ở sát bên thường xuyên qua nhà tôi có việc thì cũng hay tiếp xúc với mấy người dân phòng đó... Tôi liền căn dặn cả nhà thận trọng hơn khi tiếp xúc với chị tổ trưởng... Tất cả, tôi phó thác cho Chúa: Nếu Chúa gọi thì con “xin vâng”! Cứ thế mà lòng tôi bình an, và tôi đem sự bình an đó chia cho những anh chị em khuyết tật quanh tôi, họ đang hoang mang sợ hãi vì nhiều thứ: sợ bệnh, sợ đói, sợ ở một mình trong căn nhà vắng...

Chính ánh sáng từ trên cao thập giá đã cho tôi thấy Chúa đang hoạt động tích cực giữa cơn đại dịch này: Chúa đang len lỏi vào những khu dân cư đông đúc người nghèo để mang đến cho họ những bó rau túi gạo qua bàn tay của những tình nguyện viên; Chúa đang ở kề bên những người bệnh qua các y bác sĩ; Chúa đang yên ủi những người hoang mang sợ hãi vì bệnh dịch qua những tâm tình chia sẻ của tôi và của một ai đó trên đường dây điện thoại với một người cô vắng... Vậy, nói thế nào nhỉ? Đời là biển khổ, và biển thì luôn có sóng, ta phải là những con thuyền nhỏ để dễ dàng lướt trên những cơn sóng đó!

Với tôi, một năm hồng ân đang mở ra cho tất cả những ai đang cùng chung phần tích cực hoạt động với Chúa và trong Chúa. Amen! 

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2021

CÁI BẮP CẢI NỞ HOA

Trưa ngày hôm qua, em dâu tôi ra trước sân thì nhìn thấy một túi đựng bắp cải treo ở cổng. Chuyện lạ như vậy nay đã trở thành chuyện rất đỗi bình thường ở Sài-gòn. Tôi không ngờ chuyện đó cũng đến với gia đình tôi, vì bản thân tôi trong những ngày qua luôn cảm thấy áy náy rằng: mình chẳng giúp gì được cho đồng bào mình nay lại có người giúp đỡ tới tận nhà, trong khi ngoài kia vẫn còn có biết bao người rơi vào cảnh đói kém lầm than! Mấy hôm trước gia đình tôi cũng đã nhận được một bịch tàu hũ, là món ăn hằng ngày mà đã nhiều ngày tôi không được ăn. Hôm nay trong nhà chẳng còn rau xanh thì lại có bắp cải. Niềm vui trong tôi chợt nở hoa, dẫu rằng không gian đang bước vào đầu thu ảm đạm, tôi cảm thấy chưa bao giờ tình yêu thương giữa con người với con người nở rộ và đẹp như lúc này!

  Lạy Chúa, Chúa là Đấng giàu lòng từ bi và hay thương xót, xin cho nhân loại chúng con mau chóng thoát khỏi nạn dịch; và xin Chúa hãy để cho những cái bắp cải luôn nở hoa giữa lòng cuộc đời này, Chúa nhé! 

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2021

VẪN CÒN PHƯƠNG ÁN B

Thế là đã trải qua ngày thứ hai, tôi và em gái “training” cho mẹ chích insulin. Em gái tôi vì là F1 nên đứng từ xa để giám sát các bước, tôi thì chuẩn bị chai thuốc insulin, bông gòn và alcool, mẹ tôi chích vẫn còn ngượng tay lắm, nhưng hôm nay đã khá hơn hôm qua. Nhớ sáng hôm qua, khi tôi hỏi mẹ: “Bây giờ Tuyền cũng phải cách ly 14 ngày, mẹ chích insulin cho con nhé! Mẹ vẫn còn nói: Mẹ sợ lắm!”... Có lẽ vì vậy mà bà nhát tay không dám đâm kim sâu, khiến vết chích trên da bụng tôi phồng lên như hạt đậu, mãi hồi lâu sau mới xẹp.

Sáng nay, khi hoàn thành mũi tiêm, tôi động viên mẹ:

  Mẹ làm y tá được rồi đấy!

Mẹ tôi cười ha hả, bà nhớ ngay đến biểu ca ca của bà:

  Mẹ sẽ sang An Lạc chích cho chú Liêm!

Hai chị em tôi mắc cười quá, mới hôm qua mẹ còn nói sợ... tôi chọc mẹ cho vui:

  Mẹ phải đòi Vũ trả lương gấp đôi cô y tá của chú Liêm mới đủ tiền xe grab qua An Lạc!

Tuyền bảo:

  Có môn mẹ chống gậy đi bộ qua đó mới đủ sở hụi!

Tôi chia sẻ với mọi người chuyện này như một nốt nhạc vui, mong xua tan bầu không khí căng thẳng giữa mùa dịch. Trong lòng tôi rộn lên lời cảm tạ tri ân Thiên Chúa, vì mọi nút thắt đều có cách mở. Ngay từ những ngày đầu bùng phát dịch bệnh, tôi đã lên phương án cho riêng mình: “Nếu, một ngày, khi những người thân của tôi bị cách ly thì ai sẽ chích insulin cho tôi? Phương án B, tình hình xấu nhất là tôi phải tự chích cho mình thôi, khâu khó khăn nhất là lấy thuốc sao cho an toàn, đây là vấn đề sinh tử vì insulin là độc dược bảng B, tôi sẽ phó thác may rủi trong tay Chúa nếu như có phải mò mẫm một mình đánh cuộc với con số 22 hoặc 24 UI...”

Tôi vẫn tin Chúa luôn quan phòng cho tôi những gì tốt đẹp nhất, nên tôi chẳng lo lắng nữa. Hôm nay tôi mới sử dụng đến phương án A, tôi vẫn còn phương án thứ hai cơ mà!