“Khi toàn dân đã chịu phép rửa, Đức Giêsu cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng : Con là Con của Cha ; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con.”
(LC: 3, 21-22)
Tôi hình dung ra cảnh tượng, một đoàn người nheo nhóc, đang lũ lượt kéo đến bờ sông Giođan để được Gioan Tẩy Giả làm phép rửa cho họ, trong đó có cả Chúa Giêsu nữa. Chúa Giêsu là Đấng vô tội, Ngài cần chi phải chịu phép rửa, mà lại còn là phép rửa bởi một người phàm nữa chứ? Thế nhưng, Chúa Giêsu đã muốn hòa mình vào giữa đoàn người lam lũ ấy, Chúa đã muốn hòa mình vào dòng sông Giođan để được thanh tẩy như mọi người! Để làm gì vậy? Tôi hiểu, Chúa Giêsu đã dạy cho tôi một bài học khiêm nhường, bài học về việc tự xóa mình đi, đồng thời phải biết chấp nhận thân phận của mình, phải biết tẩy rửa chính mình trong dòng sông đầy lam lũ của cuộc đời. Chấp nhận thân phận của mình thì tôi đã chấp nhận từ bấy lâu nay. Nhưng tôi tự hỏi lòng mình: Tôi đã biết tự xóa mình chưa? Và tôi đã biết tẩy rửa bản thân mình giữa cuộc đời đầy bọt bèo rác rưởi này chưa?
Một điều quan trọng nữa, đoạn Tin Mừng hôm nay đã giúp tôi nhận ra rằng, ngày xưa khi tôi chịu phép rửa, kể từ lúc đó tôi đã được trở thành con cái của Chúa và được Chúa Thánh Thần ngự trị trong tôi. Đoạn Tin Mừng trên đây đã mặc khải cho tôi biết điều đó, qua lời Chúa Cha phán:
“Ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con”
Vậy, tôi đã sống xứng đáng là con cái của Cha mình chưa? Hay là tôi chỉ biết đòi hỏi ở Cha những điều mà một đứa con hư hèn vẫn thường hay đòi hỏi ở một người cha trần thế, để rồi phải lầm đường lạc lối?
Lạy Cha! Con cảm tạ Cha, vì Cha đã ban cho con ơn thiêng được làm con cái của Cha và được ở trong tình thương của Cha.
Con cảm tạ Chúa Thánh Thần, vì Ngài đã ở trong con, soi sáng dẫn đường cho con suốt bao năm qua trong âm thầm lặng lẽ.
Con cảm tạ Chúa Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa, vì Chúa đã dạy cho con những bài học quý báu để con có thể sống xứng đáng với ngôi vị là con cái của Cha trên trời.
Lạy Ba Ngôi Thiên Chúa! Xin tha thứ cho con vì biết bao lỗi lầm con đã phạm phải trong đời, xin tha thứ cho con vì con đã bỏ phí rất nhiều ơn thiêng con đã được lãnh nhận bởi Trời. Xin cho con luôn biết sẵn sàng hòa mình vào dòng sông cuộc đời này, để được thanh tẩy trong gian nan thử thách, và để được trở nên con cái ngoan hiền sống đẹp lòng Chúa mỗi ngày đời con, Chúa nhé!
Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016
Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016
ĐỨNG BÊN CHÀNG RỂ
“Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng. Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn. Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”
(Ga: 3, 29-30)
Lòng tôi hớn hở vui mừng
Đứng bên Chàng rể, nghe Chàng nói năng...
Niềm vui tựa ánh trăng rằm
Nhiệm mầu thiên ý, tròn căng phúc phần
Bởi tôi nhận được ân ban
Tôi là ngôn sứ giữa muôn con người
Tôi tin Chàng đã đến rồi
Chàng nâng tôi dậy, từ đồi Can vê...
Qua rồi ngày tháng tái tê
Bây giờ tôi được thỏa thuê tình trời
Tôi đi làm chứng về Người
Người là ánh sáng bởi Trời mà ra
Người đà tuân phục Chúa Cha
Xuống trần chịu khổ thiết tha cứu đời!
Mỗi ngày tôi được nghe Lời
Lời từ Chàng nói là lời yêu đương
Cho tôi mặc lấy tình thương
Ấm lòng lữ khách, lên đường tôi đi
Tôi đi loan báo về Người
Người là ánh sáng rạng ngời đêm đen!
Chúa ơi! Con phận mọn hèn
Lòng con hớn hở chúc khen danh Ngài!
(Ga: 3, 29-30)
Lòng tôi hớn hở vui mừng
Đứng bên Chàng rể, nghe Chàng nói năng...
Niềm vui tựa ánh trăng rằm
Nhiệm mầu thiên ý, tròn căng phúc phần
Bởi tôi nhận được ân ban
Tôi là ngôn sứ giữa muôn con người
Tôi tin Chàng đã đến rồi
Chàng nâng tôi dậy, từ đồi Can vê...
Qua rồi ngày tháng tái tê
Bây giờ tôi được thỏa thuê tình trời
Tôi đi làm chứng về Người
Người là ánh sáng bởi Trời mà ra
Người đà tuân phục Chúa Cha
Xuống trần chịu khổ thiết tha cứu đời!
Mỗi ngày tôi được nghe Lời
Lời từ Chàng nói là lời yêu đương
Cho tôi mặc lấy tình thương
Ấm lòng lữ khách, lên đường tôi đi
Tôi đi loan báo về Người
Người là ánh sáng rạng ngời đêm đen!
Chúa ơi! Con phận mọn hèn
Lòng con hớn hở chúc khen danh Ngài!
Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016
TRONG ĐẠI DƯƠNG THƯƠNG XÓT
“Khi ấy, Đức Giêsu đang ở trong một thành kia ; có một người đầy phong hủi vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng : "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Người giơ tay đụng vào anh ta và bảo : "Tôi muốn, anh sạch đi." Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh. Rồi Người truyền anh ta không được nói với ai, và Người bảo : "Hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được sạch, thì hãy dâng của lễ như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết."
Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng ; đám đông lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện.
(Lc: 5, 12-16)
Mấy ngày nay, con đau lắm, Chúa ơi! Đầu óc, bao tử, cột sống và chân tay, chỗ nào cũng đau, cả một nùi bệnh. Ai nấy khuyên con đi khám bệnh. Con mà vào bệnh viện bây giờ thì chắc chắn là bác sĩ bắt con nhập viện rồi. Nhưng mà hoàn cảnh gia đình con neo đơn, chẳng có người, con làm sao mà nằm viện đây? Chưa kể, con còn mấy thứ bệnh đã trốn bác sĩ, vì họ đã chẳng giải quyết được gì, nghe lời họ uống thuốc vào chỉ tổ rước thêm bệnh đau bao tử và hại gan... cho nên con chỉ còn biết trông cậy vào Chúa mà thôi.
Mấy ngày này, anh chị em trong nhóm Têrêsa Nhỏ đã hiệp ý cầu nguyện cho con trong giờ cầu nguyện với Lòng Chúa thương xót, thế nhưng bệnh tình của con vẫn tiến triển một cách phức tạp. Con đã trải qua những giây phút hoang mang về tình trạng của mình như thế nào thì Chúa cũng đã rõ. Những giây phút một mình chống chỏi với bệnh tật, con đã phó dâng tất cả con người rệu rã của con cho Chúa, con đã dâng cho Chúa như một của lễ hy sinh, để cầu xin với Chúa cho những bệnh nhân còn đau nặng hơn mình, và lúc ấy con hoàn toàn tin rằng Chúa đã nhận lời con. Rồi, con cảm thấy trong người dễ chịu hẳn lên, và trong lúc ấy con cảm nhận được Lòng thương xót của Chúa đang bao trùm lấy con như Chúa vẫn làm vậy với tất cả nhân loại chúng con, bởi nơi Chúa là cả một đại dương thương xót!
Các bạn của con đã cầu nguyện cho con khỏi bệnh, nhưng con chưa khỏi bệnh. Con chưa khỏi bệnh không có nghĩa là Chúa đã không nhận lời, mà vì Chúa đang làm những điều tốt nhất cho con. Vâng, Lời Chúa hôm nay đã khẳng định điều đó, người phung hủi đã đến cầu xin với Chúa: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.", và vì Chúa muốn nên Chúa đã chạm vào anh ta để rồi anh ta lập tức được khỏi bệnh. Anh chàng phung hủi ngày ấy đã xin cho mình được sạch với điều kiện là: “Nếu Ngài muốn”, con cũng vậy, con tin rằng, nếu Chúa muốn thì con đã được khỏi bệnh. Những ngày này, chắc hẳn Chúa muốn con phải chịu những cơn đau để con có dịp nghĩ đến Chúa một cách sâu sắc hơn, và nhờ vậy con đã có những giây phút đắm chìm trong cái nhìn từ bi thương xót của Chúa, mà hiểu được Lòng Chúa thương xót bao la biết chừng nào.
Lời Chúa hôm nay cũng chỉ ra cho con thấy rằng, chúng con đã chạy theo những phép lạ nhãn tiền, mà quên rằng: Chúa luôn dạy chúng con phải vác thập giá nếu muốn theo Chúa! Chúa đã lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện, và để tránh đi đám đông đang chạy theo những phép lạ... Đối với bản thân con, những ngày đau bệnh này là dịp để con lui vào thinh lặng, tránh đi sự ồn ào của những ảnh hưởng bởi thế giới vật chất mà những ngày khỏe mạnh con đã trót lỡ lang thang lạc bước sa chân...
Lạy Chúa! Con xin trao dâng cho Chúa trọn vẹn bản thân con, tất cả những gì thuộc về con đều là của Chúa, xin Chúa gìn giữ và thương xót con, vì con đang trong cơn đau của bệnh tật. Xin Chúa giúp sức cho con để con có thể chịu đựng được những đớn đau của cơn bệnh này, Chúa nhé!
Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng ; đám đông lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện.
(Lc: 5, 12-16)
Mấy ngày nay, con đau lắm, Chúa ơi! Đầu óc, bao tử, cột sống và chân tay, chỗ nào cũng đau, cả một nùi bệnh. Ai nấy khuyên con đi khám bệnh. Con mà vào bệnh viện bây giờ thì chắc chắn là bác sĩ bắt con nhập viện rồi. Nhưng mà hoàn cảnh gia đình con neo đơn, chẳng có người, con làm sao mà nằm viện đây? Chưa kể, con còn mấy thứ bệnh đã trốn bác sĩ, vì họ đã chẳng giải quyết được gì, nghe lời họ uống thuốc vào chỉ tổ rước thêm bệnh đau bao tử và hại gan... cho nên con chỉ còn biết trông cậy vào Chúa mà thôi.
Mấy ngày này, anh chị em trong nhóm Têrêsa Nhỏ đã hiệp ý cầu nguyện cho con trong giờ cầu nguyện với Lòng Chúa thương xót, thế nhưng bệnh tình của con vẫn tiến triển một cách phức tạp. Con đã trải qua những giây phút hoang mang về tình trạng của mình như thế nào thì Chúa cũng đã rõ. Những giây phút một mình chống chỏi với bệnh tật, con đã phó dâng tất cả con người rệu rã của con cho Chúa, con đã dâng cho Chúa như một của lễ hy sinh, để cầu xin với Chúa cho những bệnh nhân còn đau nặng hơn mình, và lúc ấy con hoàn toàn tin rằng Chúa đã nhận lời con. Rồi, con cảm thấy trong người dễ chịu hẳn lên, và trong lúc ấy con cảm nhận được Lòng thương xót của Chúa đang bao trùm lấy con như Chúa vẫn làm vậy với tất cả nhân loại chúng con, bởi nơi Chúa là cả một đại dương thương xót!
Các bạn của con đã cầu nguyện cho con khỏi bệnh, nhưng con chưa khỏi bệnh. Con chưa khỏi bệnh không có nghĩa là Chúa đã không nhận lời, mà vì Chúa đang làm những điều tốt nhất cho con. Vâng, Lời Chúa hôm nay đã khẳng định điều đó, người phung hủi đã đến cầu xin với Chúa: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.", và vì Chúa muốn nên Chúa đã chạm vào anh ta để rồi anh ta lập tức được khỏi bệnh. Anh chàng phung hủi ngày ấy đã xin cho mình được sạch với điều kiện là: “Nếu Ngài muốn”, con cũng vậy, con tin rằng, nếu Chúa muốn thì con đã được khỏi bệnh. Những ngày này, chắc hẳn Chúa muốn con phải chịu những cơn đau để con có dịp nghĩ đến Chúa một cách sâu sắc hơn, và nhờ vậy con đã có những giây phút đắm chìm trong cái nhìn từ bi thương xót của Chúa, mà hiểu được Lòng Chúa thương xót bao la biết chừng nào.
Lời Chúa hôm nay cũng chỉ ra cho con thấy rằng, chúng con đã chạy theo những phép lạ nhãn tiền, mà quên rằng: Chúa luôn dạy chúng con phải vác thập giá nếu muốn theo Chúa! Chúa đã lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện, và để tránh đi đám đông đang chạy theo những phép lạ... Đối với bản thân con, những ngày đau bệnh này là dịp để con lui vào thinh lặng, tránh đi sự ồn ào của những ảnh hưởng bởi thế giới vật chất mà những ngày khỏe mạnh con đã trót lỡ lang thang lạc bước sa chân...
Lạy Chúa! Con xin trao dâng cho Chúa trọn vẹn bản thân con, tất cả những gì thuộc về con đều là của Chúa, xin Chúa gìn giữ và thương xót con, vì con đang trong cơn đau của bệnh tật. Xin Chúa giúp sức cho con để con có thể chịu đựng được những đớn đau của cơn bệnh này, Chúa nhé!
Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016
GIÓ XUÂN ÙA VỀ
“Quả thật, yêu mến Thiên Chúa
là tuân giữ các điều răn của Người.
Mà các điều răn của Người có nặng nề gì đâu,
vì mọi kẻ đã được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian.
Và điều làm cho chúng ta thắng được thế gian,
đó là lòng tin của chúng ta.”
(Ga I: 5, 3-4)
Cho con vượt thắng thế gian
Để con tuân giữ điều răn của Người!
Chúa ơi, Chúa ở trên trời
Chúa nhìn thấy hết sự đời vấn vương
Làm sao dễ nói yêu thương
Khi mà cuộc sống bon chen từng giờ?
Đôi khi con đã hững hờ
Bỏ quên, mặc Chúa trơ vơ bên đời!
Môi con khép kín nụ cười
Trước người cùng khổ, cần lời ủi an
Dạ con chẳng chút băn khoăn
Con đà quên hết điều răn Chúa truyền.
Tưởng mình là kẻ có duyên
Bao phen con đã huyên thuyên hại người
Tội con nhiều quá, Chúa ơi
Làm sao mến Chúa yêu người được đây?
Lời như một áng mây bay
Mang niềm tin đến đổ đầy hồn con!
Lời từ nguyên thủy vàng son
Cho con kiên vững tình con trong Ngài
Cho con mến Chúa yêu người
Cho con vượt thắng sự đời dối gian!
Chúa ơi, tình Chúa chứa chan
Hồn con xao xuyến, gió xuân ùa về!
là tuân giữ các điều răn của Người.
Mà các điều răn của Người có nặng nề gì đâu,
vì mọi kẻ đã được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian.
Và điều làm cho chúng ta thắng được thế gian,
đó là lòng tin của chúng ta.”
(Ga I: 5, 3-4)
Cho con vượt thắng thế gian
Để con tuân giữ điều răn của Người!
Chúa ơi, Chúa ở trên trời
Chúa nhìn thấy hết sự đời vấn vương
Làm sao dễ nói yêu thương
Khi mà cuộc sống bon chen từng giờ?
Đôi khi con đã hững hờ
Bỏ quên, mặc Chúa trơ vơ bên đời!
Môi con khép kín nụ cười
Trước người cùng khổ, cần lời ủi an
Dạ con chẳng chút băn khoăn
Con đà quên hết điều răn Chúa truyền.
Tưởng mình là kẻ có duyên
Bao phen con đã huyên thuyên hại người
Tội con nhiều quá, Chúa ơi
Làm sao mến Chúa yêu người được đây?
Lời như một áng mây bay
Mang niềm tin đến đổ đầy hồn con!
Lời từ nguyên thủy vàng son
Cho con kiên vững tình con trong Ngài
Cho con mến Chúa yêu người
Cho con vượt thắng sự đời dối gian!
Chúa ơi, tình Chúa chứa chan
Hồn con xao xuyến, gió xuân ùa về!
Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016
BÓNG HOÀNG HÔN RỰC TÍM
“Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều : lòng trí các ông còn ngu muội!”
(Mc: 6, 51-52)
Chúa ơi, lòng trí con đôi khi cũng vẫn còn ngu muội
Mặc dầu đã có biết bao điều kỳ diệu, Chúa thực hiện nơi con
Những tháng ngày thong dong, thuyền đời con xuôi gió
Chúa ở trên thuyền cùng con lênh đênh biển đời lặn hụp
Những khoảng trời bình yên,, những khi sóng vỗ hiền hòa
Là những khi con cùng Chúa rong chơi và thấy đời là hoa là nhạc...
Những khi sóng vỗ bạc đầu, thuyền dập vùi trong giông bão
Là những khi con chẳng thấy Chúa đâu
Đầu óc con mù mờ, con quên rằng: Chúa là Đấng quyền năng tuyệt đối...
Với mối tình si, Chúa vẫn âm thầm ở đó
Trên chiếc thuyền con, một chiếc thuyền nhỏ bé đến mong manh
Khi con tin, ngọn sóng dữ đã hóa lành
Những đớn đau của bệnh tật triền miên đã biến thành nguồn ân sủng
Chúa củng cố niềm tin, thuyền đời con lại giong buồm lướt sóng
Đối với con, bóng hoàng hôn rực tím khắp chân trời
Xin cho con đời đời thủy chung theo Chúa
Xin đừng để lòng trí con có khi nào ngu muội nữa
Một lòng một dạ, con vững tin rằng: Chúa là Thiên Chúa toàn năng!
(Mc: 6, 51-52)
Chúa ơi, lòng trí con đôi khi cũng vẫn còn ngu muội
Mặc dầu đã có biết bao điều kỳ diệu, Chúa thực hiện nơi con
Những tháng ngày thong dong, thuyền đời con xuôi gió
Chúa ở trên thuyền cùng con lênh đênh biển đời lặn hụp
Những khoảng trời bình yên,, những khi sóng vỗ hiền hòa
Là những khi con cùng Chúa rong chơi và thấy đời là hoa là nhạc...
Những khi sóng vỗ bạc đầu, thuyền dập vùi trong giông bão
Là những khi con chẳng thấy Chúa đâu
Đầu óc con mù mờ, con quên rằng: Chúa là Đấng quyền năng tuyệt đối...
Với mối tình si, Chúa vẫn âm thầm ở đó
Trên chiếc thuyền con, một chiếc thuyền nhỏ bé đến mong manh
Khi con tin, ngọn sóng dữ đã hóa lành
Những đớn đau của bệnh tật triền miên đã biến thành nguồn ân sủng
Chúa củng cố niềm tin, thuyền đời con lại giong buồm lướt sóng
Đối với con, bóng hoàng hôn rực tím khắp chân trời
Xin cho con đời đời thủy chung theo Chúa
Xin đừng để lòng trí con có khi nào ngu muội nữa
Một lòng một dạ, con vững tin rằng: Chúa là Thiên Chúa toàn năng!
Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016
KHI ĐÃ CHẠNH LÒNG
“Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.” (Mc: 6, 34)
Không hiểu sao, đọc đoạn Tin Mừng hôm nay tôi lại nhớ đến thầy Châu, người đã mở ra một mái ấm để cưu mang chăm sóc những người bại não, những con người đã bị bỏ mặc cho số phận.
Tôi không biết nhiều về thầy Châu, chỉ biết rằng, thầy cũng có gia đình vợ con, nhưng vì thương những người bại liệt neo đơn cô lẻ, bị bỏ rơi, hoặc không có người thân chăm sóc, thầy đã đem về nhà mình nuôi dưỡng một cách tự nhiên như đó là bổn phận của thầy vậy. Tôi nghe người ta kể, trong những năm tháng khởi đầu, kinh phí để mái ấm này tồn tại hoàn toàn phụ thuộc vào công việc chăn nuôi. Thầy Châu mỗi chiều đẩy chiếc xe cà tàng với lủng củng những cái thùng, đi xin cơm thừa canh cặn ở những hàng quán, đem về nuôi heo... Sau đó, số người bại não trong nhà tăng lên, thầy dành hết thời giờ vào việc chăm sóc họ, nên không còn thời giờ cho việc chăn nuôi, thầy xin cơm thừa và rau quả ở các hàng quán về bán cho những người chăn nuôi để lấy tiền lo cho mái ấm. Cũng theo lời người kể, thì thầy Châu trước đây từng là tu sĩ trong dòng Gioan Thiên Chúa, điều này cho thấy, tinh thần của thánh Gioan Thiên Chúa đã thấm nhuần vào đời sống của thầy Châu. Khi tôi gặp thầy Châu lần đầu tiên, người bạn độc nhãn đồng hành với tôi, đã mô tả về ông thầy này như sau: thầy Châu quần ống thấp ống cao, dắt em này đi tiểu, đút cơm cho em kia... Trong số những người đi theo thầy Châu, có những thanh niên cao lớn nhưng cái đầu oặt sang một bên, miệng nói ú ớ, có những người phải ngồi xe lăn và thắt dây lưng an toàn kẻo té ngã... Tôi hỏi: “Thầy có nhiều người phụ việc để chăm sóc cho những người bại não không?” Thầy nói chỉ có vài ba người, nhiều người đến đây rồi không chịu nổi phải bỏ về...
Đọc câu Thánh Kinh: “Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt.” Tôi nhớ đến thầy Châu, vì thầy đã chạnh lòng thương khi nhìn thấy những cảnh đời nghiệt ngã của những người bại não mà không có lấy một người thân thích. Không chỉ chạnh lòng thương, thầy đã đưa họ về mà chăm lo cho họ, như Chúa Giêsu xưa đã từng chạnh lòng thương bầy chiên không người chăn dắt nên đã dạy dỗ họ nhiều điều, và đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để giúp họ vượt qua cơn đói. Tôi đã từng gọi điện thoại cho nhiều mái ấm, để xin họ nhận chăm sóc giúp cho một người bại liệt bị bỏ rơi, nhưng câu trả lời tôi nhận được đại loại là: “Ở đây đông lắm, không nhận thêm người nữa. Lúc tôi gọi điện đến mái ấm Phan Sinh ở Trị An xin giúp đỡ, lòng tôi chẳng mấy hy vọng, vì trước đó tôi đã biết mái ấm này đã lên tới gần một trăm người; thế nhưng, thầy Châu đã chẳng chút do dự khi trả lời tôi rằng thầy rất sẵn sàng.
Cách đây một tuần, người bại liệt mà tôi đưa vào mái ấm Phan Sinh là người thứ 94. Tôi hỏi, với số người đông như thế làm sao thầy lo xuể? Thầy Châu nói, thầy cũng cảm thấy rất kỳ lạ về điều này, nhưng thầy tin rằng mọi sự đều do Chúa quan phòng. Đã 17 năm trôi qua, bây giờ, thầy Châu vẫn duy trì công việc đi xin cơm thừa canh cặn và giao cho một người phụ trách. Nhưng, chuyện đó chẳng thể thấm vào đâu so với số đông người trong mái ấm. Thầy Châu tin rằng Chúa đã dẫn dắt những tấm lòng nhân ái đến với mái ấm, họ đã đem đến cho thầy những sự giúp đỡ một cách quảng đại. Và thầy cũng nói rõ rằng, trong số những ân nhân của mái ấm, thành phần Công giáo chỉ chiếm 20%, phần đông là người Phật giáo... Về công việc chăm sóc, cũng là sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa, thầy Châu nói: “Có đến hơn chục người bị kích động về thần kinh, họ không đi đứng được, thế nhưng lại cứ bò lê bò lết ra đường, thậm chí còn moi rách cả bọc tã của họ ra mà ăn, vì thế phải cột tay chân họ lại, và phải để họ ở trong một phòng khóa chặt. Không làm thế, họ có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Trong phòng đó, lại có một ông mù, ông này lại chăm sóc thu dọn vệ sinh cho họ mỗi sáng, và đút cơm cho họ rất gọn ghẽ. Hay vậy đấy!”
Lạy Chúa! Phép lạ Chúa vẫn làm hằng ngày, qua những tấm lòng và qua những con người mà Chúa sử dụng một cách có vẻ rất bình thường. Xin cho chúng con luôn biết mở lòng ra, với tình yêu của Lòng Chúa thương xót, mà đến với những ai khốn khó bất hạnh giữa cuộc đời này. Và xin cho hết thảy mọi người trong chúng con luôn cảm nhận được tình yêu của Lòng Chúa thương xót một cách tràn đầy ân sủng, Chúa nhé!
Không hiểu sao, đọc đoạn Tin Mừng hôm nay tôi lại nhớ đến thầy Châu, người đã mở ra một mái ấm để cưu mang chăm sóc những người bại não, những con người đã bị bỏ mặc cho số phận.
Tôi không biết nhiều về thầy Châu, chỉ biết rằng, thầy cũng có gia đình vợ con, nhưng vì thương những người bại liệt neo đơn cô lẻ, bị bỏ rơi, hoặc không có người thân chăm sóc, thầy đã đem về nhà mình nuôi dưỡng một cách tự nhiên như đó là bổn phận của thầy vậy. Tôi nghe người ta kể, trong những năm tháng khởi đầu, kinh phí để mái ấm này tồn tại hoàn toàn phụ thuộc vào công việc chăn nuôi. Thầy Châu mỗi chiều đẩy chiếc xe cà tàng với lủng củng những cái thùng, đi xin cơm thừa canh cặn ở những hàng quán, đem về nuôi heo... Sau đó, số người bại não trong nhà tăng lên, thầy dành hết thời giờ vào việc chăm sóc họ, nên không còn thời giờ cho việc chăn nuôi, thầy xin cơm thừa và rau quả ở các hàng quán về bán cho những người chăn nuôi để lấy tiền lo cho mái ấm. Cũng theo lời người kể, thì thầy Châu trước đây từng là tu sĩ trong dòng Gioan Thiên Chúa, điều này cho thấy, tinh thần của thánh Gioan Thiên Chúa đã thấm nhuần vào đời sống của thầy Châu. Khi tôi gặp thầy Châu lần đầu tiên, người bạn độc nhãn đồng hành với tôi, đã mô tả về ông thầy này như sau: thầy Châu quần ống thấp ống cao, dắt em này đi tiểu, đút cơm cho em kia... Trong số những người đi theo thầy Châu, có những thanh niên cao lớn nhưng cái đầu oặt sang một bên, miệng nói ú ớ, có những người phải ngồi xe lăn và thắt dây lưng an toàn kẻo té ngã... Tôi hỏi: “Thầy có nhiều người phụ việc để chăm sóc cho những người bại não không?” Thầy nói chỉ có vài ba người, nhiều người đến đây rồi không chịu nổi phải bỏ về...
Đọc câu Thánh Kinh: “Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt.” Tôi nhớ đến thầy Châu, vì thầy đã chạnh lòng thương khi nhìn thấy những cảnh đời nghiệt ngã của những người bại não mà không có lấy một người thân thích. Không chỉ chạnh lòng thương, thầy đã đưa họ về mà chăm lo cho họ, như Chúa Giêsu xưa đã từng chạnh lòng thương bầy chiên không người chăn dắt nên đã dạy dỗ họ nhiều điều, và đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để giúp họ vượt qua cơn đói. Tôi đã từng gọi điện thoại cho nhiều mái ấm, để xin họ nhận chăm sóc giúp cho một người bại liệt bị bỏ rơi, nhưng câu trả lời tôi nhận được đại loại là: “Ở đây đông lắm, không nhận thêm người nữa. Lúc tôi gọi điện đến mái ấm Phan Sinh ở Trị An xin giúp đỡ, lòng tôi chẳng mấy hy vọng, vì trước đó tôi đã biết mái ấm này đã lên tới gần một trăm người; thế nhưng, thầy Châu đã chẳng chút do dự khi trả lời tôi rằng thầy rất sẵn sàng.
Cách đây một tuần, người bại liệt mà tôi đưa vào mái ấm Phan Sinh là người thứ 94. Tôi hỏi, với số người đông như thế làm sao thầy lo xuể? Thầy Châu nói, thầy cũng cảm thấy rất kỳ lạ về điều này, nhưng thầy tin rằng mọi sự đều do Chúa quan phòng. Đã 17 năm trôi qua, bây giờ, thầy Châu vẫn duy trì công việc đi xin cơm thừa canh cặn và giao cho một người phụ trách. Nhưng, chuyện đó chẳng thể thấm vào đâu so với số đông người trong mái ấm. Thầy Châu tin rằng Chúa đã dẫn dắt những tấm lòng nhân ái đến với mái ấm, họ đã đem đến cho thầy những sự giúp đỡ một cách quảng đại. Và thầy cũng nói rõ rằng, trong số những ân nhân của mái ấm, thành phần Công giáo chỉ chiếm 20%, phần đông là người Phật giáo... Về công việc chăm sóc, cũng là sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa, thầy Châu nói: “Có đến hơn chục người bị kích động về thần kinh, họ không đi đứng được, thế nhưng lại cứ bò lê bò lết ra đường, thậm chí còn moi rách cả bọc tã của họ ra mà ăn, vì thế phải cột tay chân họ lại, và phải để họ ở trong một phòng khóa chặt. Không làm thế, họ có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Trong phòng đó, lại có một ông mù, ông này lại chăm sóc thu dọn vệ sinh cho họ mỗi sáng, và đút cơm cho họ rất gọn ghẽ. Hay vậy đấy!”
Lạy Chúa! Phép lạ Chúa vẫn làm hằng ngày, qua những tấm lòng và qua những con người mà Chúa sử dụng một cách có vẻ rất bình thường. Xin cho chúng con luôn biết mở lòng ra, với tình yêu của Lòng Chúa thương xót, mà đến với những ai khốn khó bất hạnh giữa cuộc đời này. Và xin cho hết thảy mọi người trong chúng con luôn cảm nhận được tình yêu của Lòng Chúa thương xót một cách tràn đầy ân sủng, Chúa nhé!
Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016
NHỮNG LỜI CON MUỐN NÓI
“Thế rồi Đức Giêsu đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Danh tiếng Người đồn ra khắp xứ Xyri. Thiên hạ đem đến cho Người mọi kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền : những kẻ bị quỷ ám, kinh phong, bại liệt ; và Người đã chữa họ.”
(Mt: 4, 23-24)
Chúa ơi, ngày xưa Chúa đã làm biết bao nhiêu là phép lạ, chữa cho người ta khỏi những khổ đau của bệnh tật và khỏi bị quỷ ám... Tình thương Chúa đổ xuống trên nhân loại sẽ chẳng bao giờ cạn. Con tin rằng, bây giờ Chúa vẫn đang dõi mắt nhìn xuống đoàn con cái Chúa với ánh nhìn thiết tha. Nhưng, sao chung quanh con vẫn còn quá nhiều con người sống vất vưởng lầm than, họ đang bị ngập chìm trong đau khổ của những căn bệnh quái ác. Biết bao gia đình đã bị tàn phá bởi hậu quả của ma túy, cờ bạc và rượu chè... Biết bao nhiêu người đang phải sống trong sự sợ hãi bởi chiến tranh ở vùng Trung Đông, có những đứa trẻ vô tội bị đem đi chặt đầu... chỉ bởi sự cuồng tín của một nhóm người... Thế giới ngày nay quá nhiều khổ đau, Chúa ơi!
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, con tự hỏi lòng mình, phải chăng con là một nhân tố trong vô số nhân tố đã gây nên những điều đau khổ? Phải chăng, con chưa tích cực rao giảng Tin Mừng Nước Trời, cho nên sự dữ vẫn còn đất trống để nó hoành hành? Phải chăng, con chưa tích cực đem đến cho Chúa những tâm hồn đau khổ, để rồi họ không có cơ hội được Chúa chữa lành? Những điều con muốn nguyện xin với Chúa, cho những con người đang phải sống trong cảnh lầm than, thì con đã dâng cho Chúa bất cứ lúc nào mà con có thể, và Chúa đã lắng nghe... Có lẽ vì những hy sinh của con chưa đủ, những mong muốn của con chỉ là một sự đòi hỏi ở Chúa, mà con chưa chịu mất mát đi những gì con đang có, cho nên những lời con nguyện xin với Chúa chỉ là những lời bay trong gió thoảng?
Lạy Chúa! Lúc này đây, con cũng đang mang trong mình những cơn đau triền miên của bệnh tật, con xin vui vẻ chấp nhận, như của lễ dâng lên trước nhan thánh Chúa. Xin Chúa đoái thương mà nghe tiếng con van nài, xin cho thế giới này bớt đi những khổ đau và lầm than vất vưởng. Xin cho mỗi người trong chúng con luôn biết góp phần nhỏ bé của mình vào việc mở mang Nước Chúa, để Nước Chúa được lan rộng khắp nơi, ngõ hầu mọi con cái Chúa được sống trong bình an viên mãn như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mt: 4, 23-24)
Chúa ơi, ngày xưa Chúa đã làm biết bao nhiêu là phép lạ, chữa cho người ta khỏi những khổ đau của bệnh tật và khỏi bị quỷ ám... Tình thương Chúa đổ xuống trên nhân loại sẽ chẳng bao giờ cạn. Con tin rằng, bây giờ Chúa vẫn đang dõi mắt nhìn xuống đoàn con cái Chúa với ánh nhìn thiết tha. Nhưng, sao chung quanh con vẫn còn quá nhiều con người sống vất vưởng lầm than, họ đang bị ngập chìm trong đau khổ của những căn bệnh quái ác. Biết bao gia đình đã bị tàn phá bởi hậu quả của ma túy, cờ bạc và rượu chè... Biết bao nhiêu người đang phải sống trong sự sợ hãi bởi chiến tranh ở vùng Trung Đông, có những đứa trẻ vô tội bị đem đi chặt đầu... chỉ bởi sự cuồng tín của một nhóm người... Thế giới ngày nay quá nhiều khổ đau, Chúa ơi!
Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, con tự hỏi lòng mình, phải chăng con là một nhân tố trong vô số nhân tố đã gây nên những điều đau khổ? Phải chăng, con chưa tích cực rao giảng Tin Mừng Nước Trời, cho nên sự dữ vẫn còn đất trống để nó hoành hành? Phải chăng, con chưa tích cực đem đến cho Chúa những tâm hồn đau khổ, để rồi họ không có cơ hội được Chúa chữa lành? Những điều con muốn nguyện xin với Chúa, cho những con người đang phải sống trong cảnh lầm than, thì con đã dâng cho Chúa bất cứ lúc nào mà con có thể, và Chúa đã lắng nghe... Có lẽ vì những hy sinh của con chưa đủ, những mong muốn của con chỉ là một sự đòi hỏi ở Chúa, mà con chưa chịu mất mát đi những gì con đang có, cho nên những lời con nguyện xin với Chúa chỉ là những lời bay trong gió thoảng?
Lạy Chúa! Lúc này đây, con cũng đang mang trong mình những cơn đau triền miên của bệnh tật, con xin vui vẻ chấp nhận, như của lễ dâng lên trước nhan thánh Chúa. Xin Chúa đoái thương mà nghe tiếng con van nài, xin cho thế giới này bớt đi những khổ đau và lầm than vất vưởng. Xin cho mỗi người trong chúng con luôn biết góp phần nhỏ bé của mình vào việc mở mang Nước Chúa, để Nước Chúa được lan rộng khắp nơi, ngõ hầu mọi con cái Chúa được sống trong bình an viên mãn như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016
ĐI THEO ÁNH SAO
“Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại. Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng. Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến.”
(Mt: 2, 9-11)
Đọc đoạn Tin Mừng trên đây, tôi lại nghĩ đến chuyện đã xảy ra cho bản thân tôi và những người bạn của tôi trong tuần lễ vừa qua, chúng tôi cũng đã tìm thấy ngôi sao dẫn đường và ngôi sao đó đã mang lại cho chúng tôi một niềm vui ấm áp trong dịp lễ Giáng Sinh này.
Câu chuyện xảy ra tưởng chừng như có vẻ tình cờ, nhưng chúng tôi tin là có một ngôi sao dẫn đường cho chúng tôi, để chúng tôi có thể tìm gặp Chúa. Nhưng vị Chúa mà chúng tôi gặp không phải là một ông vua uy nghi ngồi trên ngai vàng, không phải một dáng người sang trọng nào đó. Chúng tôi gặp Người trong hình ảnh một người bại liệt nằm cô đơn trên chiếc giường hôi hám, tựa như ngày xưa Chúa Hài Đồng nằm trong chuồng bò vậy! Số là chúng tôi có một chuyến đi thăm những người mù già cả neo đơn ở huyện Bình Chánh, như một hoạt động nhỏ mừng lễ Chúa Giáng Sinh vào ngày 22/12/2015. Chúng tôi gồm một ông già Noel khiếm thính, 3 người mù và một anh chàng độc nhãn, cùng với mấy tình nguyện viên tự biết mình là những kẻ yếu đuối hèn mọn giữa cuộc đời này, đã ra đi trong niềm tín thác mọi sự cho Chúa. Trong số những người chúng tôi định đến thăm, có một ông già mù tên là Sử, ông cụ này không những đã bị mù mà còn bị liệt cả hai chân nữa. Khi chúng tôi mới đến đầu ngõ nhà ông Sử, một phụ nữ bán cháo lòng ở đầu ngõ đon đả nói với chúng tôi rằng: Ông Sử đã đi bệnh viện ba tuần nay rồi, không có ở nhà, chỉ còn lại có mỗi thằng con rể bại liệt mà thôi. Nghe vậy, ai nấy trong chúng tôi đều cảm thấy hụt hẫng. Vì từ ngôi nhà của cô Phấn, người chúng tôi thăm trước đó, đến đây là cả đoạn đường hơn mười cây số. Người phụ nữ bán cháo lòng thì miệng cứ nói tựa như vòi nước chảy, vẻ như xua chúng tôi về, vì quả thực một mùi hôi thối xông ra từ ngôi nhà của ông Sử, đã bắt đầu làm cho chúng tôi cảm thấy khó chịu. Nhưng, chẳng lẽ đã cất công đi, lại trở về như chưa có gì ư? Tôi nói với người bán cháo lòng: Chị để chúng tôi vào thăm anh con rể của cụ Sử cũng được, chúng tôi đến đây với mục đích là thăm người đau yếu mà chị!
Chúng tôi đã vào thăm anh chàng bại liệt ấy, anh ta tên là Hiệp, bị chấn thương sọ não đã 5 năm nay, và vợ anh ta thì đã bỏ đi lấy chồng khác. Theo tôi biết, thì bà hàng xóm bán cháo lòng này đã nhận tiền của đứa cháu ngoại ông Sử, mỗi ngày nấu cơm cho anh Hiệp này ăn. Đứa con trai của anh Hiệp sống ở đấy với ông ngoại, nhưng nó cũng lo chơi games, chẳng ngó ngàng gì đến người cha khốn khổ của nó. Anh Hiệp này đã bị liệt nửa người, chỉ còn có thể nhúc nhích múc cơm ăn. Việc vệ sinh cá nhân, anh chẳng thể tự làm lấy, lại chẳng có ai chăm sóc cho trong suốt mấy tuần lễ, vì vậy mà căn phòng anh này ở chẳng khác nào một cái chuồng heo... Tôi ra khỏi đó mà lòng đầy lo lắng, áy náy không nguôi. Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi, tôi đã vội điện thoại đi một số nơi quen biết, để tìm cách giúp anh Hiệp thoát khỏi tình trạng thê thảm đó. Nhì nhằng đúng một tuần lễ, mãi đến ngày 29/12/2015, chúng tôi mới đưa được anh Hiệp vào mái ấm Phan Sinh ở Trị An, tỉnh Đồng Nai. Bởi phải có sự cam kết của người vợ anh Hiệp.
Chúng tôi có lúc đã muốn buông xuôi sự việc cho số phận của anh ta, vì sự trì trện của người vợ có lòng dạ nhẫn tâm đó. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đã trải qua những ngày tựa như ba nhà chiêm tinh trong câu chuyện của Tin Mừng năm xưa. Chúng tôi đã có lúc mất dấu của ngôi sao lạ, lúc đó Chúa đã ẩn mình đi chờ đợi chúng tôi phải ra công tìm kiếm... Khi tôi cảm thấy sự việc dính vào anh Hiệp này có phần rắc rối, tưởng chừng như không giải quyết được, tôi đã cùng với nhóm Têrêsa Nhỏ trên đường dây điện thoại cầu nguyện với Lòng Chúa Thương xót. Và, sự việc sau đó đã xảy ra tốt đẹp. Một người bạn của ông già Noel khiếm thính đã lái chiếc xe du lịch của mình, giúp chúng tôi đưa anh Hiệp vào mái ấm của thầy Châu một cách an toàn. Kể cho mọi người nghe về câu chuyện anh Hiệp đã được vào sống trong một mái ấm, ai cũng cho là anh ta may mắn. Riêng tôi, tôi cho là chính Chúa Hài Đồng đã dẫn đường cho chúng tôi đến thăm anh ta, và chính Chúa đã dùng chúng tôi như khí cụ của Chúa để đưa anh này vào nơi mà Ngài muốn.
Lạy Chúa Hài Đồng Giêsu! Chúa chính là ánh sao dẫn đường cho chúng con trên hành trình lữ thứ trần gian này, xin cho chúng con luôn biết tìm kiếm theo con đường mà ánh sao đã dẫn lối cho chúng con, ngõ hầu chúng con có thể tìm được niềm vui viên mãn cho mình và cho những người sống chung quanh chúng con, Chúa nhé!
(Mt: 2, 9-11)
Đọc đoạn Tin Mừng trên đây, tôi lại nghĩ đến chuyện đã xảy ra cho bản thân tôi và những người bạn của tôi trong tuần lễ vừa qua, chúng tôi cũng đã tìm thấy ngôi sao dẫn đường và ngôi sao đó đã mang lại cho chúng tôi một niềm vui ấm áp trong dịp lễ Giáng Sinh này.
Câu chuyện xảy ra tưởng chừng như có vẻ tình cờ, nhưng chúng tôi tin là có một ngôi sao dẫn đường cho chúng tôi, để chúng tôi có thể tìm gặp Chúa. Nhưng vị Chúa mà chúng tôi gặp không phải là một ông vua uy nghi ngồi trên ngai vàng, không phải một dáng người sang trọng nào đó. Chúng tôi gặp Người trong hình ảnh một người bại liệt nằm cô đơn trên chiếc giường hôi hám, tựa như ngày xưa Chúa Hài Đồng nằm trong chuồng bò vậy! Số là chúng tôi có một chuyến đi thăm những người mù già cả neo đơn ở huyện Bình Chánh, như một hoạt động nhỏ mừng lễ Chúa Giáng Sinh vào ngày 22/12/2015. Chúng tôi gồm một ông già Noel khiếm thính, 3 người mù và một anh chàng độc nhãn, cùng với mấy tình nguyện viên tự biết mình là những kẻ yếu đuối hèn mọn giữa cuộc đời này, đã ra đi trong niềm tín thác mọi sự cho Chúa. Trong số những người chúng tôi định đến thăm, có một ông già mù tên là Sử, ông cụ này không những đã bị mù mà còn bị liệt cả hai chân nữa. Khi chúng tôi mới đến đầu ngõ nhà ông Sử, một phụ nữ bán cháo lòng ở đầu ngõ đon đả nói với chúng tôi rằng: Ông Sử đã đi bệnh viện ba tuần nay rồi, không có ở nhà, chỉ còn lại có mỗi thằng con rể bại liệt mà thôi. Nghe vậy, ai nấy trong chúng tôi đều cảm thấy hụt hẫng. Vì từ ngôi nhà của cô Phấn, người chúng tôi thăm trước đó, đến đây là cả đoạn đường hơn mười cây số. Người phụ nữ bán cháo lòng thì miệng cứ nói tựa như vòi nước chảy, vẻ như xua chúng tôi về, vì quả thực một mùi hôi thối xông ra từ ngôi nhà của ông Sử, đã bắt đầu làm cho chúng tôi cảm thấy khó chịu. Nhưng, chẳng lẽ đã cất công đi, lại trở về như chưa có gì ư? Tôi nói với người bán cháo lòng: Chị để chúng tôi vào thăm anh con rể của cụ Sử cũng được, chúng tôi đến đây với mục đích là thăm người đau yếu mà chị!
Chúng tôi đã vào thăm anh chàng bại liệt ấy, anh ta tên là Hiệp, bị chấn thương sọ não đã 5 năm nay, và vợ anh ta thì đã bỏ đi lấy chồng khác. Theo tôi biết, thì bà hàng xóm bán cháo lòng này đã nhận tiền của đứa cháu ngoại ông Sử, mỗi ngày nấu cơm cho anh Hiệp này ăn. Đứa con trai của anh Hiệp sống ở đấy với ông ngoại, nhưng nó cũng lo chơi games, chẳng ngó ngàng gì đến người cha khốn khổ của nó. Anh Hiệp này đã bị liệt nửa người, chỉ còn có thể nhúc nhích múc cơm ăn. Việc vệ sinh cá nhân, anh chẳng thể tự làm lấy, lại chẳng có ai chăm sóc cho trong suốt mấy tuần lễ, vì vậy mà căn phòng anh này ở chẳng khác nào một cái chuồng heo... Tôi ra khỏi đó mà lòng đầy lo lắng, áy náy không nguôi. Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi, tôi đã vội điện thoại đi một số nơi quen biết, để tìm cách giúp anh Hiệp thoát khỏi tình trạng thê thảm đó. Nhì nhằng đúng một tuần lễ, mãi đến ngày 29/12/2015, chúng tôi mới đưa được anh Hiệp vào mái ấm Phan Sinh ở Trị An, tỉnh Đồng Nai. Bởi phải có sự cam kết của người vợ anh Hiệp.
Chúng tôi có lúc đã muốn buông xuôi sự việc cho số phận của anh ta, vì sự trì trện của người vợ có lòng dạ nhẫn tâm đó. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đã trải qua những ngày tựa như ba nhà chiêm tinh trong câu chuyện của Tin Mừng năm xưa. Chúng tôi đã có lúc mất dấu của ngôi sao lạ, lúc đó Chúa đã ẩn mình đi chờ đợi chúng tôi phải ra công tìm kiếm... Khi tôi cảm thấy sự việc dính vào anh Hiệp này có phần rắc rối, tưởng chừng như không giải quyết được, tôi đã cùng với nhóm Têrêsa Nhỏ trên đường dây điện thoại cầu nguyện với Lòng Chúa Thương xót. Và, sự việc sau đó đã xảy ra tốt đẹp. Một người bạn của ông già Noel khiếm thính đã lái chiếc xe du lịch của mình, giúp chúng tôi đưa anh Hiệp vào mái ấm của thầy Châu một cách an toàn. Kể cho mọi người nghe về câu chuyện anh Hiệp đã được vào sống trong một mái ấm, ai cũng cho là anh ta may mắn. Riêng tôi, tôi cho là chính Chúa Hài Đồng đã dẫn đường cho chúng tôi đến thăm anh ta, và chính Chúa đã dùng chúng tôi như khí cụ của Chúa để đưa anh này vào nơi mà Ngài muốn.
Lạy Chúa Hài Đồng Giêsu! Chúa chính là ánh sao dẫn đường cho chúng con trên hành trình lữ thứ trần gian này, xin cho chúng con luôn biết tìm kiếm theo con đường mà ánh sao đã dẫn lối cho chúng con, ngõ hầu chúng con có thể tìm được niềm vui viên mãn cho mình và cho những người sống chung quanh chúng con, Chúa nhé!
Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016
SỰ THẬT VỀ NGÀI
‘Và đây là lời chứng của ông Gioan, khi người Do thái từ Giêrusalem cử một số tư tế và mấy thầy Lêvi đến hỏi ông : "Ông là ai ?" Ông tuyên bố thẳng thắn, ông tuyên bố rằng : "Tôi không phải là Đấng Kitô." Họ lại hỏi ông : "Vậy thì thế nào ? Ông có phải là ông Êlia không ?" Ông nói : "Không phải." - "Ông có phải là vị ngôn sứ chăng ?" Ông đáp: "Không." Họ liền nói với ông : "Thế ông là ai, để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến ? Ông nói gì về chính ông ?" Ông nói : Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi, như ngôn sứ Isaia đã nói.”’
(Ga: 1, 19-23)
Lạy Chúa!
Xin cho con luôn biết rõ lòng con đang muốn gì
Xin cho con luôn biết nói lời của sự thật
Sự thật con là ai và sự thật con đang nghĩ gì...
Chúa ơi!
Đừng để con nghĩ suy những điều gian trá!
Đừng để đôi môi con thoát ra những lời làm giảm uy tín người ta!
Và đừng để miệng lưỡi con ba hoa tâng bốc bản thân mình!
Con là tiếng người hô trong hoang địa
Có những khi chợt thấy mình cô lẻ
Bởi người đời vốn thích chuyện hư không
Và bởi lòng con chưa thuộc trọn về Ngài!
Con xin Chúa kéo con về sự thật
Sự thật rằng, con là hạt bụi nhỏ giữa mênh mông
Chúa gọi con vào đời làm ngôn sứ
Lữ thứ trần gian, con tín thác nơi Ngài!
Ngày mai hỡi! Muôn loài mau thức dậy
Hãy cậy trông Lòng Chúa rất từ bi
Đang ghé mắt xót thương nhìn nhân thế
Chính Ngài là Thượng Đế đã tạo nên tất cả chúng ta!
(Ga: 1, 19-23)
Lạy Chúa!
Xin cho con luôn biết rõ lòng con đang muốn gì
Xin cho con luôn biết nói lời của sự thật
Sự thật con là ai và sự thật con đang nghĩ gì...
Chúa ơi!
Đừng để con nghĩ suy những điều gian trá!
Đừng để đôi môi con thoát ra những lời làm giảm uy tín người ta!
Và đừng để miệng lưỡi con ba hoa tâng bốc bản thân mình!
Con là tiếng người hô trong hoang địa
Có những khi chợt thấy mình cô lẻ
Bởi người đời vốn thích chuyện hư không
Và bởi lòng con chưa thuộc trọn về Ngài!
Con xin Chúa kéo con về sự thật
Sự thật rằng, con là hạt bụi nhỏ giữa mênh mông
Chúa gọi con vào đời làm ngôn sứ
Lữ thứ trần gian, con tín thác nơi Ngài!
Ngày mai hỡi! Muôn loài mau thức dậy
Hãy cậy trông Lòng Chúa rất từ bi
Đang ghé mắt xót thương nhìn nhân thế
Chính Ngài là Thượng Đế đã tạo nên tất cả chúng ta!
Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016
KHÔNG CÓ GÌ LÀ NGẪU NHIÊN
“Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Maria, ông Giuse, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. Rồi các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, đúng như đã được nói với họ.”
(Lc: 2, 16-20)
Hôm nay, một ngày đầu năm, ngày lễ mừng Mẹ Maria là Mẹ Thiên Chúa, một ngày mở ra trong tôi nhiều suy nghĩ. Biết bao biến cố đã xảy ra trong năm vừa qua, mang đậm dấu ấn của Lòng thương xót mà Thiên Chúa đã dành cho người tôi tớ mọn hèn này.
Nhìn lên Đức trinh nữ Maria, ngày ấy Mẹ được sứ thần hiện ra báo tin cho biết là Mẹ sẽ sinh ra Đấng Cứu Thế; vậy nhưng, những gì đã xảy ra với Mẹ cho đến thời điểm đó, chỉ toàn những trắc trở truân chuyên. Khi nghe mấy người chăn chiên kể lại những gì họ đã nghe thấy về Hài Nhi giáng sinh, lòng Mẹ đã hẳn càng thêm vững tin, rằng: Hài Nhi mà Mẹ vừa mới sinh ra là Con Thiên Chúa, và Mẹ chính là Mẹ của Ngôi Lời nhập thể. Còn vinh dự nào cao quý hơn? Thế nhưng, Mẹ vẫn giữ cho mình một thái độ khiêm cung sâu lắng, vốn là thái độ sống của Mẹ: “hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”, để rồi có thể sẵn sàng vâng theo mọi thánh ý của Thiên Chúa. Tôi không biết Mẹ có những câu hỏi thắc mắc như con người thường tình trong chúng ta đã từng tự hỏi hay không? Chẳng hạn như: Tại sao đời ta đầy những trắc trở gian nan? Tại sao ta luôn gặp phải những chuyện rắc rối? v.v... Tôi nghĩ, chắc là có, nhưng vì Mẹ hằng ghi nhớ tất cả mọi chuyện và suy đi nghĩ lại, nên nhờ đó Mẹ đã hiểu ra và càng thêm tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa? Vâng, tôi cho là như vậy. Bởi bản thân tôi, dù chẳng là gì giữa vũ trụ mênh mông này, song những sự kiện xảy ra trong cuộc sống thường nhật của tôi, càng gian nan khốn khó, càng khiến tôi nhận ra có sự can thiệp của bàn tay Chúa quan phòng! Năm vừa qua đã cho tôi biết bao kỷ niệm vui buồn, càng ngẫm nghĩ lại, tôi càng vững tin rằng, không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều nằm trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã và đang cứu độ tôi và những người sống quanh tôi bằng một cách riêng của Ngài. Có những lúc tưởng chừng u ám, nhưng sau đó trời lại hửng nắng, cho niềm vui trong tôi vụt lớn lên dưới ánh sáng của mặt trời công chính. Tôi mường tượng ra ánh mắt của Chúa Cha từ trên cao đang nhìn xuống chúng tôi, qua Lòng thương xót của Ngài, là ánh mắt của Chúa Giêsu đầy bao dung...
Lạy Mẹ Maria! Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đã không đòi hỏi cho riêng mình những cao sang phú quý ở trần gian này. Mẹ một lòng chấp nhận những gian nan khốn khó để được vuông tròn theo thánh ý của Thiên Chúa qua đời sống chiêm niệm của Mẹ. Xin cho con luôn biết học đòi theo cách sống gương mẫu của Mẹ, để con có thể nhận ra mọi thánh ý của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, ngõ hầu trở nên một nhân chứng tình yêu giữa đời như lòng Chúa ước mong, Mẹ nhé!
(Lc: 2, 16-20)
Hôm nay, một ngày đầu năm, ngày lễ mừng Mẹ Maria là Mẹ Thiên Chúa, một ngày mở ra trong tôi nhiều suy nghĩ. Biết bao biến cố đã xảy ra trong năm vừa qua, mang đậm dấu ấn của Lòng thương xót mà Thiên Chúa đã dành cho người tôi tớ mọn hèn này.
Nhìn lên Đức trinh nữ Maria, ngày ấy Mẹ được sứ thần hiện ra báo tin cho biết là Mẹ sẽ sinh ra Đấng Cứu Thế; vậy nhưng, những gì đã xảy ra với Mẹ cho đến thời điểm đó, chỉ toàn những trắc trở truân chuyên. Khi nghe mấy người chăn chiên kể lại những gì họ đã nghe thấy về Hài Nhi giáng sinh, lòng Mẹ đã hẳn càng thêm vững tin, rằng: Hài Nhi mà Mẹ vừa mới sinh ra là Con Thiên Chúa, và Mẹ chính là Mẹ của Ngôi Lời nhập thể. Còn vinh dự nào cao quý hơn? Thế nhưng, Mẹ vẫn giữ cho mình một thái độ khiêm cung sâu lắng, vốn là thái độ sống của Mẹ: “hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”, để rồi có thể sẵn sàng vâng theo mọi thánh ý của Thiên Chúa. Tôi không biết Mẹ có những câu hỏi thắc mắc như con người thường tình trong chúng ta đã từng tự hỏi hay không? Chẳng hạn như: Tại sao đời ta đầy những trắc trở gian nan? Tại sao ta luôn gặp phải những chuyện rắc rối? v.v... Tôi nghĩ, chắc là có, nhưng vì Mẹ hằng ghi nhớ tất cả mọi chuyện và suy đi nghĩ lại, nên nhờ đó Mẹ đã hiểu ra và càng thêm tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa? Vâng, tôi cho là như vậy. Bởi bản thân tôi, dù chẳng là gì giữa vũ trụ mênh mông này, song những sự kiện xảy ra trong cuộc sống thường nhật của tôi, càng gian nan khốn khó, càng khiến tôi nhận ra có sự can thiệp của bàn tay Chúa quan phòng! Năm vừa qua đã cho tôi biết bao kỷ niệm vui buồn, càng ngẫm nghĩ lại, tôi càng vững tin rằng, không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều nằm trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã và đang cứu độ tôi và những người sống quanh tôi bằng một cách riêng của Ngài. Có những lúc tưởng chừng u ám, nhưng sau đó trời lại hửng nắng, cho niềm vui trong tôi vụt lớn lên dưới ánh sáng của mặt trời công chính. Tôi mường tượng ra ánh mắt của Chúa Cha từ trên cao đang nhìn xuống chúng tôi, qua Lòng thương xót của Ngài, là ánh mắt của Chúa Giêsu đầy bao dung...
Lạy Mẹ Maria! Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đã không đòi hỏi cho riêng mình những cao sang phú quý ở trần gian này. Mẹ một lòng chấp nhận những gian nan khốn khó để được vuông tròn theo thánh ý của Thiên Chúa qua đời sống chiêm niệm của Mẹ. Xin cho con luôn biết học đòi theo cách sống gương mẫu của Mẹ, để con có thể nhận ra mọi thánh ý của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, ngõ hầu trở nên một nhân chứng tình yêu giữa đời như lòng Chúa ước mong, Mẹ nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)