“Đức Ki-tô đã chuộc chúng ta cho khỏi bị nguyền rủa vì Lề Luật, khi vì chúng ta chính Người trở nên đồ bị nguyền rủa, vì có lời chép : Đáng nguyền rủa thay mọi kẻ bị treo trên cây gỗ ! Như thế là để nhờ Đức Giê-su Ki-tô, các dân ngoại cũng được hưởng phúc lành dành cho ông Áp-ra-ham, và để nhờ đức tin, chúng ta nhận được ơn Thiên Chúa đã hứa tức là Thần Khí.”
(Ga-lát: 3, 13-14)
Chúa ơi! Chỉ vì yêu thương nhân loại mà Chúa đã phải chịu treo trên cây gỗ, bị nguyền rủa một cách thật là oan ức. Nhân loại, trong đó có cả con nữa, nhờ cái chết của Chúa trên cây gỗ, mà chúng con được cứu chuộc cho khỏi bị nguyền rủa đời đời. Thế nhưng, con vẫn sống quá ư tệ bạc đối với Chúa, làm uổng phí những gì Chúa ước mong ở con! Mỗi khi bị ai đó nói gì không vừa bụng, con đã vội giẫy lên như người phải bỏng, chứ đừng nói gì đến chuyện bị người ta nguyền rủa mà con chịu để yên cho họ. Tuy nhiên, sau những lúc ấy con cũng tự cảm thấy xấu hổ về mình. Con tự thấy mình thật là lố bịch, chẳng đáng là môn đệ của Chúa.
Lời Chúa hôm nay cho con thêm vững tin rằng, nhờ ơn Chúa con có thể sửa đổi, con có thể sống tốt hơn, để rồi có thể trở nên công chính. Con tin rằng Chúa sẽ luôn ban cho con Thần Khí của Chúa, như lời Chúa đã từng hứa với tổ phụ Áp-ra-ham xưa, Thần Khí của Chúa sẽ tràn đầy nơi những ai vững tin vào Chúa như ông. Nhưng trước hết, con biết rằng, con cần học ở Chúa tính khiêm nhường và nhẫn chịu, để có thể sống hiền hòa với những người sống chung quanh mình.
Ngày xưa, Chúa bị những tên lính sỉ vả nhục mạ đủ điều trên đường lên núi Sọ, nhưng Chúa đã chẳng hề chống trả lại những con người hung dữ hồ đồ ấy, chỉ vì Chúa muốn bày tỏ tình yêu cứu độ của Chúa Cha dành cho nhân loại chúng con. Thì bây giờ, Chúa ơi, xin ban cho con một lòng kiên gan chịu đựng, để con luôn biết sống đúng với niềm tin trong con. Vì cuộc thương khó của Chúa, xin hun đúc lòng tin trong con,, và xin Thần Khí Chúa luôn soi dẫn cho con, để con biết phải ứng xử thế nào cho xứng đáng là con cái của Chúa Cha trên trời, Chúa nhé!
Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014
Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014
TÔI ĐÃ TIN NHỜ ĐƯỢC NGHE!
“Vậy Đấng đã rộng ban Thần Khí cho anh em và thực hiện những phép lạ giữa anh em, có phải vì anh em làm những gì Luật dạy, hay vì anh em đã tin nhờ được nghe?”(Ga-lát: 3, 5)
Trả lời cho câu hỏi trên đây, tôi biết rằng mình đã nhận được Thần Khí từ Thiên Chúa, và nhờ được nghe mà đã tin vào Ngài. Trước kia, tôi đã không để cho Thần Khí của Chúa hoạt động trong tôi, tôi đã không lắng nghe Lời Chúa, nên tôi đã chẳng hun đúc được lòng tin cho mình. Kể từ khi tôi biết mở lòng đón nhận Lời Chúa, tôi luôn có cơ hội để nhận ra những phép lạ Chúa đã làm cho tôi. Những phép lạ tôi nói đây, không phải là tôi đã được Chúa cho mở con mắt ra nhìn thấy ánh sáng mặt trời, hay là tôi đã được Chúa cho khỏi hết bệnh này tật nọ; song, nó là phép lạ Chúa cho tôi nhìn ra sự chiến thắng của Chúa trên cây thập tự, và là phép lạ tôi đã cảm thấy được Chúa nâng đỡ trong những lúc khổ đau.
Chẳng phải ngày một ngày hai mà tôi có thể khẳng định được rằng: “Từ sau khi bị mù hoàn toàn, tôi cảm thấy niềm tin và sức sống trong tôi dồi dào hơn trước.”, nhưng là một chuỗi đằng đẵng những tháng ngày tôi chống chỏi với bệnh tật và đớn đau cả thể xác lẫn tinh thần. Chính những trải nghiệm đớn đau đó đã cho tôi hiểu ra giá trị huyền siêu của thập giá Chúa Ki-tô, và nhờ vậy mà niềm tin của tôi bắt đầu trỗi dậy. Tôi biết, nhiều người sẽ không tin điều tôi nói, bởi điều đó nghe có vẻ phi lý, quá ư là phi lý! Song, đó lại là một sự thật! Tại sao tôi phải sử dụng cụm từ “bị mù hoàn toàn”? Bởi nó có một ý nghĩa quan trọng đối với những gì tôi muốn khẳng định dưới đây.
Do biến chứng của căn bệnh tiểu đường, tôi đã không nhìn thấy chữ trên trang sách đang khi tôi học lớp 11, nhưng sau một thời gian nỗ lực điều trị, tôi lại có thể tiếp tục học hành, lao động và làm việc như bao nhiêu người khác. Thậm chí, tôi có vẻ thành công hơn một số bạn đồng trang lứa, chính điều đó khiến cho tôi vẫn cậy dựa vào sức mình. Cho đến khi tôi bị mù hoàn toàn vào 11 năm sau đó, đồng thời bao nhiêu bệnh tật kéo đến chỉ trong một thời gian ngắn. Cùng một lúc tôi mất đi rất nhiều thứ: ánh sáng, công việc, sức khỏe và cả sự tự tin nữa. Trong những ngày tháng tăm tối đó, bố tôi thường đọc sách thiêng liêng cho tôi nghe, nhờ vậy mà tôi dần dần tìm ra nguồn ánh sáng mới cho mình. Thần Khí Chúa từ đó như một cơn gió len vào đời tôi và ngày càng hoạt động mạnh mẽ trong tôi. Tôi thấy Chúa khi đôi mắt của tôi đã bị mù hoàn toàn, tôi tin Chúa khi đời tôi đã mất tất cả, vậy chẳng phải là một phép lạ to lớn mà Chúa đã làm cho tôi đó sao? Quan trọng hơn cả, tôi đã nhận ra Lời Chúa là ánh sáng của đời tôi, các bạn ạ!
Lạy Chúa! Chúa là Đấng đã ban Thần Khí cho con! Xin cho con mãi được sống trong niềm tin và biết đón nhận Lời Chúa như lương thực nuôi sống con mỗi ngày vậy, Chúa nhé!
Trả lời cho câu hỏi trên đây, tôi biết rằng mình đã nhận được Thần Khí từ Thiên Chúa, và nhờ được nghe mà đã tin vào Ngài. Trước kia, tôi đã không để cho Thần Khí của Chúa hoạt động trong tôi, tôi đã không lắng nghe Lời Chúa, nên tôi đã chẳng hun đúc được lòng tin cho mình. Kể từ khi tôi biết mở lòng đón nhận Lời Chúa, tôi luôn có cơ hội để nhận ra những phép lạ Chúa đã làm cho tôi. Những phép lạ tôi nói đây, không phải là tôi đã được Chúa cho mở con mắt ra nhìn thấy ánh sáng mặt trời, hay là tôi đã được Chúa cho khỏi hết bệnh này tật nọ; song, nó là phép lạ Chúa cho tôi nhìn ra sự chiến thắng của Chúa trên cây thập tự, và là phép lạ tôi đã cảm thấy được Chúa nâng đỡ trong những lúc khổ đau.
Chẳng phải ngày một ngày hai mà tôi có thể khẳng định được rằng: “Từ sau khi bị mù hoàn toàn, tôi cảm thấy niềm tin và sức sống trong tôi dồi dào hơn trước.”, nhưng là một chuỗi đằng đẵng những tháng ngày tôi chống chỏi với bệnh tật và đớn đau cả thể xác lẫn tinh thần. Chính những trải nghiệm đớn đau đó đã cho tôi hiểu ra giá trị huyền siêu của thập giá Chúa Ki-tô, và nhờ vậy mà niềm tin của tôi bắt đầu trỗi dậy. Tôi biết, nhiều người sẽ không tin điều tôi nói, bởi điều đó nghe có vẻ phi lý, quá ư là phi lý! Song, đó lại là một sự thật! Tại sao tôi phải sử dụng cụm từ “bị mù hoàn toàn”? Bởi nó có một ý nghĩa quan trọng đối với những gì tôi muốn khẳng định dưới đây.
Do biến chứng của căn bệnh tiểu đường, tôi đã không nhìn thấy chữ trên trang sách đang khi tôi học lớp 11, nhưng sau một thời gian nỗ lực điều trị, tôi lại có thể tiếp tục học hành, lao động và làm việc như bao nhiêu người khác. Thậm chí, tôi có vẻ thành công hơn một số bạn đồng trang lứa, chính điều đó khiến cho tôi vẫn cậy dựa vào sức mình. Cho đến khi tôi bị mù hoàn toàn vào 11 năm sau đó, đồng thời bao nhiêu bệnh tật kéo đến chỉ trong một thời gian ngắn. Cùng một lúc tôi mất đi rất nhiều thứ: ánh sáng, công việc, sức khỏe và cả sự tự tin nữa. Trong những ngày tháng tăm tối đó, bố tôi thường đọc sách thiêng liêng cho tôi nghe, nhờ vậy mà tôi dần dần tìm ra nguồn ánh sáng mới cho mình. Thần Khí Chúa từ đó như một cơn gió len vào đời tôi và ngày càng hoạt động mạnh mẽ trong tôi. Tôi thấy Chúa khi đôi mắt của tôi đã bị mù hoàn toàn, tôi tin Chúa khi đời tôi đã mất tất cả, vậy chẳng phải là một phép lạ to lớn mà Chúa đã làm cho tôi đó sao? Quan trọng hơn cả, tôi đã nhận ra Lời Chúa là ánh sáng của đời tôi, các bạn ạ!
Lạy Chúa! Chúa là Đấng đã ban Thần Khí cho con! Xin cho con mãi được sống trong niềm tin và biết đón nhận Lời Chúa như lương thực nuôi sống con mỗi ngày vậy, Chúa nhé!
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
CẦU NGUYỆN & CẦU XIN
“Có một lần Đức Giê-su cầu nguyện ở nơi kia. Người cầu nguyện xong, thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người : "Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện, cũng như ông Gio-an đã dạy môn đệ của ông."
(Lu-ca: 11, 1)
Đọc câu Thánh kinh trên đây, tôi thấy mình cũng cần phải xin Chúa dạy cho tôi biết cầu nguyện, bởi tôi thấy mình cầu nguyện thật chẳng ra làm sao cả! Có lẽ Mẹ Maria cũng buồn, vì thấy tôi tay thì lần chuỗi, miệng thì lẩm nhẩm đọc kinh Kính mừng mà lòng trí thì bay bổng tận đẩu tận đâu. Rồi có khi đang cầu nguyện với Chúa Giê-su, thì lại nghĩ sang chuyện khác. Ngay cả khi tôi chú tâm cầu nguyện, thì tôi cũng chỉ toàn những cầu xin Chúa ban cho mình được điều này điều nọ, hầu như tôi chẳng nghĩ tới chuyện Chúa đang nghĩ gì về tôi, và Chúa muốn nói gì với tôi. Tôi cảm thấy mình cầu nguyện giống như một cái máy, nhấn nút vào là bắt đầu chạy những dòng chữ: Xin cho... Những giây phút cầu nguyện quá ngắn ngủi, quá đơn điệu đó, đã khiến cho tôi nhiều khi chán nản về chính mình. Chỉ những lúc gặp cơn nguy biến cấp bách, chỉ những lúc gặp chuyện buồn phiền trắc trở, tôi mới thật sự cầu nguyện với Chúa một cách thiết tha. Và vì thế, tôi luôn mặc cảm rằng, tôi đã không yêu mến Chúa, cũng chẳng yêu mến Đức Mẹ! Và rồi tôi trở nên xao lãng việc cầu nguyện, tâm hồn tôi lại rơi vào tình trạng cằn cỗi hoang vu, mà tôi thì không hề muốn thế!
Chúa ơi, con thấy mình ích kỷ, chỉ tham lam cầu xin lắm điều này nọ, mà chẳng để ý gì đến tâm tình của Chúa lúc đó. Và vì thế, con đã không nghe được tiếng Chúa đối thoại với con. Con biết mình chưa thật sự cầu nguyện với Chúa, mà chỉ là xin ơn thôi. Con cứ lải nhải xin những điều ích lợi trước mắt, rồi chẳng biết có tốt cho mình và cho người thân của con không nữa. Thái độ cầu nguyện của con quá ư là hời hợt, xin ban cho con lòng sốt mến, Chúa ơi!
Lạy Chúa Giê-su! Đặc biệt, hôm nay con muốn xin Chúa giúp con biết nhìn vào tận đáy tâm hồn mình, để con có thể nghe được tiếng Chúa đối thoại với con trong khi cầu nguyện, vì con tin Chúa hằng ngự trị nơi tâm tư sâu thẳm của con.
Xin dạy cho con biết cầu nguyện theo đúng thánh ý của Chúa Cha. Xin Thần Khí của Chúa tác động trong con và thúc đẩy con cầu nguyện theo ý Chúa.
Lạy Mẹ Maria! Mẹ đã sống một đời cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa một cách sốt mến, xin Mẹ hãy giúp con gạt bỏ những vấn vương chuyện đời trong những giờ phút con đang cầu nguyện. Xin Mẹ hãy ở bên con và cùng cầu nguyện với con, Mẹ nhé!
(Lu-ca: 11, 1)
Đọc câu Thánh kinh trên đây, tôi thấy mình cũng cần phải xin Chúa dạy cho tôi biết cầu nguyện, bởi tôi thấy mình cầu nguyện thật chẳng ra làm sao cả! Có lẽ Mẹ Maria cũng buồn, vì thấy tôi tay thì lần chuỗi, miệng thì lẩm nhẩm đọc kinh Kính mừng mà lòng trí thì bay bổng tận đẩu tận đâu. Rồi có khi đang cầu nguyện với Chúa Giê-su, thì lại nghĩ sang chuyện khác. Ngay cả khi tôi chú tâm cầu nguyện, thì tôi cũng chỉ toàn những cầu xin Chúa ban cho mình được điều này điều nọ, hầu như tôi chẳng nghĩ tới chuyện Chúa đang nghĩ gì về tôi, và Chúa muốn nói gì với tôi. Tôi cảm thấy mình cầu nguyện giống như một cái máy, nhấn nút vào là bắt đầu chạy những dòng chữ: Xin cho... Những giây phút cầu nguyện quá ngắn ngủi, quá đơn điệu đó, đã khiến cho tôi nhiều khi chán nản về chính mình. Chỉ những lúc gặp cơn nguy biến cấp bách, chỉ những lúc gặp chuyện buồn phiền trắc trở, tôi mới thật sự cầu nguyện với Chúa một cách thiết tha. Và vì thế, tôi luôn mặc cảm rằng, tôi đã không yêu mến Chúa, cũng chẳng yêu mến Đức Mẹ! Và rồi tôi trở nên xao lãng việc cầu nguyện, tâm hồn tôi lại rơi vào tình trạng cằn cỗi hoang vu, mà tôi thì không hề muốn thế!
Chúa ơi, con thấy mình ích kỷ, chỉ tham lam cầu xin lắm điều này nọ, mà chẳng để ý gì đến tâm tình của Chúa lúc đó. Và vì thế, con đã không nghe được tiếng Chúa đối thoại với con. Con biết mình chưa thật sự cầu nguyện với Chúa, mà chỉ là xin ơn thôi. Con cứ lải nhải xin những điều ích lợi trước mắt, rồi chẳng biết có tốt cho mình và cho người thân của con không nữa. Thái độ cầu nguyện của con quá ư là hời hợt, xin ban cho con lòng sốt mến, Chúa ơi!
Lạy Chúa Giê-su! Đặc biệt, hôm nay con muốn xin Chúa giúp con biết nhìn vào tận đáy tâm hồn mình, để con có thể nghe được tiếng Chúa đối thoại với con trong khi cầu nguyện, vì con tin Chúa hằng ngự trị nơi tâm tư sâu thẳm của con.
Xin dạy cho con biết cầu nguyện theo đúng thánh ý của Chúa Cha. Xin Thần Khí của Chúa tác động trong con và thúc đẩy con cầu nguyện theo ý Chúa.
Lạy Mẹ Maria! Mẹ đã sống một đời cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa một cách sốt mến, xin Mẹ hãy giúp con gạt bỏ những vấn vương chuyện đời trong những giờ phút con đang cầu nguyện. Xin Mẹ hãy ở bên con và cùng cầu nguyện với con, Mẹ nhé!
Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014
LỜI LẼ CỦA TÌNH YÊU
"Hỡi con gái Xi-on, hãy vui sướng reo hò, vì này Ta đang đến để ở lại giữa ngươi,
- sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
Ngày ấy, nhiều dân tộc sẽ gắn bó cùng ĐỨC CHÚA :
Chúng sẽ thành dân thánh của Ta,
- và Ta sẽ cư ngụ ở giữa ngươi."
- ( Da-ca-ri-a: 2, 14-15)
Lời tiên tri của ngôn sứ Gia-ca-ri-a trên đây, đã ứng nghiệm hơn hai ngàn năm. Khi sứ thần Gáp-ri-en đến gặp và truyền tin cho Đức trinh nữ Maria, Maria lúc ấy là một trinh nữ đã được dâng hiến trong Đền thánh như người ta thường gọi là thiếu nữ Si-on, đã hết sức bối rối về chuyện mình sẽ thụ thai. Nhưng khi được nghe sứ thần giải thích về quyền năng của Thiên Chúa, “quyền năng của Chúa Thánh Thần sẽ rợp bóng trên bà”, và với niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa Đức trinh nữ Maria đã xin vâng. Kể từ giờ đó, Ngôi Hai Thiên Chúa đã nhập thế và ở lại giữa nhân loại cho đến ngày nay.
“Ngày ấy, nhiều dân tộc sẽ gắn bó cùng ĐỨC CHÚA :
Chúng sẽ thành dân thánh của Ta,
- và Ta sẽ cư ngụ ở giữa ngươi."
Thiên Chúa đã hứa và đã thực hiện lời hứa của Ngài. Quả vậy, qua Ngôi Hai Thiên Chúa, Ngài đã thực hiện công trình cứu độ nhân loại. Qua cái chết của Đức Ki-tô Giê-su trên thập giá, Thiên Chúa mong muốn con người được chết đi trong tội lỗi, để cùng được phục sinh với Đức Ki-tô Giê-su, và nhờ đó mà được hưởng ơn cứu độ của Ngài. Sau cái chết trên thập giá, Đức Ki-tô Giê-su vẫn ở lại với nhân loại qua bí tích Thánh Thể. Không những thế Người còn giao phó nhân loại trong vòng tay mẫu tử của Mẹ Maria, để Mẹ luôn thương yêu và nâng đỡ chở che...
Hôm nay toàn thể Giáo hội mừng kính lễ Đức Mẹ Mân Côi, là dịp nhắc nhở tôi rằng, những gì Thiên Chúa đã hứa, Ngài đã và sẽ thực hiện: "Hỡi con gái Xi-on, hãy vui sướng reo hò, vì này Ta đang đến để ở lại giữa ngươi”, Chúa vẫn ở với tôi qua bà mẹ rất gần gũi và yêu thương tôi: Đức Mẹ Mân Côi. Có thể nói Đức Mẹ Mân Côi là một mối dây liên lạc hết sức màu nhiệm giữa tôi và Thiên Chúa. Việc lần chuỗi Mân Côi sẽ nhắc nhớ tôi về công trình cứu độ của Thiên Chúa đối với loài người, qua những chặng đường Vui, Thương, Mừng, Sáng của Đức Giê-su Ki-tô. Và Mẹ, Mẹ sẽ chuyển giao những lời nguyện cầu tha thiết, những tâm tư nguyện vọng, những niềm vui nỗi buồn của tôi lên tới Thiên Chúa một cách cấp kỳ. Bởi Mẹ là Mẹ của tất cả chúng sinh, bởi Mẹ là Mẹ của những bông hoa hồng đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu, làm sao tình yêu có thể chối từ lời lẽ của tình yêu được? Vâng, lời lẽ của tình yêu có thể chuyển tải qua màu nhiệm Mân Côi, màu nhiệm của chuỗi hạt gồm những bông hoa linh thiêng, đó là những bông hoa góp nhặt từ những tâm tình yêu mến mỗi ngày của con cái Mẹ.
Mẹ Mariaơi, xin cho con một lòng sốt mến, siêng năng lần hạt Mân Côi, để con có thể nhờ Mẹ và qua Mẹ mà mỗi ngày một đến gần Thiên Chúa hơn, Mẹ nhé!
- sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
Ngày ấy, nhiều dân tộc sẽ gắn bó cùng ĐỨC CHÚA :
Chúng sẽ thành dân thánh của Ta,
- và Ta sẽ cư ngụ ở giữa ngươi."
- ( Da-ca-ri-a: 2, 14-15)
Lời tiên tri của ngôn sứ Gia-ca-ri-a trên đây, đã ứng nghiệm hơn hai ngàn năm. Khi sứ thần Gáp-ri-en đến gặp và truyền tin cho Đức trinh nữ Maria, Maria lúc ấy là một trinh nữ đã được dâng hiến trong Đền thánh như người ta thường gọi là thiếu nữ Si-on, đã hết sức bối rối về chuyện mình sẽ thụ thai. Nhưng khi được nghe sứ thần giải thích về quyền năng của Thiên Chúa, “quyền năng của Chúa Thánh Thần sẽ rợp bóng trên bà”, và với niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa Đức trinh nữ Maria đã xin vâng. Kể từ giờ đó, Ngôi Hai Thiên Chúa đã nhập thế và ở lại giữa nhân loại cho đến ngày nay.
“Ngày ấy, nhiều dân tộc sẽ gắn bó cùng ĐỨC CHÚA :
Chúng sẽ thành dân thánh của Ta,
- và Ta sẽ cư ngụ ở giữa ngươi."
Thiên Chúa đã hứa và đã thực hiện lời hứa của Ngài. Quả vậy, qua Ngôi Hai Thiên Chúa, Ngài đã thực hiện công trình cứu độ nhân loại. Qua cái chết của Đức Ki-tô Giê-su trên thập giá, Thiên Chúa mong muốn con người được chết đi trong tội lỗi, để cùng được phục sinh với Đức Ki-tô Giê-su, và nhờ đó mà được hưởng ơn cứu độ của Ngài. Sau cái chết trên thập giá, Đức Ki-tô Giê-su vẫn ở lại với nhân loại qua bí tích Thánh Thể. Không những thế Người còn giao phó nhân loại trong vòng tay mẫu tử của Mẹ Maria, để Mẹ luôn thương yêu và nâng đỡ chở che...
Hôm nay toàn thể Giáo hội mừng kính lễ Đức Mẹ Mân Côi, là dịp nhắc nhở tôi rằng, những gì Thiên Chúa đã hứa, Ngài đã và sẽ thực hiện: "Hỡi con gái Xi-on, hãy vui sướng reo hò, vì này Ta đang đến để ở lại giữa ngươi”, Chúa vẫn ở với tôi qua bà mẹ rất gần gũi và yêu thương tôi: Đức Mẹ Mân Côi. Có thể nói Đức Mẹ Mân Côi là một mối dây liên lạc hết sức màu nhiệm giữa tôi và Thiên Chúa. Việc lần chuỗi Mân Côi sẽ nhắc nhớ tôi về công trình cứu độ của Thiên Chúa đối với loài người, qua những chặng đường Vui, Thương, Mừng, Sáng của Đức Giê-su Ki-tô. Và Mẹ, Mẹ sẽ chuyển giao những lời nguyện cầu tha thiết, những tâm tư nguyện vọng, những niềm vui nỗi buồn của tôi lên tới Thiên Chúa một cách cấp kỳ. Bởi Mẹ là Mẹ của tất cả chúng sinh, bởi Mẹ là Mẹ của những bông hoa hồng đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu, làm sao tình yêu có thể chối từ lời lẽ của tình yêu được? Vâng, lời lẽ của tình yêu có thể chuyển tải qua màu nhiệm Mân Côi, màu nhiệm của chuỗi hạt gồm những bông hoa linh thiêng, đó là những bông hoa góp nhặt từ những tâm tình yêu mến mỗi ngày của con cái Mẹ.
Mẹ Mariaơi, xin cho con một lòng sốt mến, siêng năng lần hạt Mân Côi, để con có thể nhờ Mẹ và qua Mẹ mà mỗi ngày một đến gần Thiên Chúa hơn, Mẹ nhé!
Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014
CHUYỆN NGƯỜI SA-MA-RY NHÂN HẬU
"Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.”
(Lu-ca: 10, 30-34)
Những câu chuyện tương tự như trên dường như vẫn xảy ra hằng ngày quanh tôi. Và tôi thấy mình đôi khi cũng giống như thầy tư tế kia, thầy Lê-vi nọ, đã đối xử với anh em đồng loại thật là thờ ơ và lãnh đạm. Tôi bảo mình tin Chúa, theo Chúa, nhưng tôi chưa sống đúng theo những gì Chúa dạy.
Trong cuộc đời mình, tôi đã từng nhận sự giúp đỡ từ những người Sa-ma-ri, những người không phải là Ki-tô hữu những người ấy đã giúp đỡ tôi một cách rất tận tình và quảng đại. Tôi đã từng hạnh phúc biết bao về sự quan tâm hỏi han của họ. Trái lại, tôi từng gặp phải những trường hợp buồn đến rơi nước mắt. Đã có vài lần tôi đến nhà thờ trễ, phải chen qua mặt người ngồi ở đầu ghế để vào phía bên trong. Giá như người ta xích vào một tí cho tôi ngồi ở ngoài thì sẽ dễ dàng hơn; song, mặc dù đã thấy tôi quờ quạng khó chen vào, họ vẫn không chịu nhường chỗ, lại tỏ vẻ khó chịu với tôi nữa chứ! Người mù thường rất nhạy cảm, những chuyện tuy nhỏ nhặt ấy lại làm cho họ buồn nhiều hơn, vì những chuyện to tát khó khăn, họ cũng chẳng đòi hỏi người khác phải hy sinh cho họ. Những vấn đề không cảm thông cho nhau như vậy, tôi chắc mình cũng đã nhiều lần mắc phải trong đời. Vì thế, mỗi khi những chuyện nhỏ nhặt ấy xảy ra, lại chính là lúc tôi được nhắc nhở rằng mình còn nhiều thiếu sót đối với anh em đồng loại. Đặc biệt, trong mối quan hệ với những người thân quen, có lẽ tôi đã có rất nhiều sơ suất đối với họ mà tôi không hề hay biết. Có lẽ tôi cũng đã từng cư xử thiếu bác ái với một ai đó, để rồi người ấy phải nản lòng vì một Ki-tô hữu như tôi chăng?
Lạy Chúa! Câu chuyện người Sa-ma-ri nhân hậu khiến cho con tự xấu hổ về mình, bởi con chưa sống xứng đáng là con cái của Chúa. Con đã bao lần bỏ qua không quan tâm đến người đang cơn hoạn nạn, với nhiều lý do trong lòng. Bởi con sợ gặp phiền phức, sợ bị người ta lợi dụng.
Lạy Chúa! Hôm nay con nhận ra mình còn rất nhiều thiếu sót và sống thiếu bác ái đối với anh em đồng loại. Xin cho con luôn can đảm sống đúng theo lời Chúa dạy, sống yêu thương và quan tâm nhiều hơn đến những người chung quanh con, Chúa nhé!
(Lu-ca: 10, 30-34)
Những câu chuyện tương tự như trên dường như vẫn xảy ra hằng ngày quanh tôi. Và tôi thấy mình đôi khi cũng giống như thầy tư tế kia, thầy Lê-vi nọ, đã đối xử với anh em đồng loại thật là thờ ơ và lãnh đạm. Tôi bảo mình tin Chúa, theo Chúa, nhưng tôi chưa sống đúng theo những gì Chúa dạy.
Trong cuộc đời mình, tôi đã từng nhận sự giúp đỡ từ những người Sa-ma-ri, những người không phải là Ki-tô hữu những người ấy đã giúp đỡ tôi một cách rất tận tình và quảng đại. Tôi đã từng hạnh phúc biết bao về sự quan tâm hỏi han của họ. Trái lại, tôi từng gặp phải những trường hợp buồn đến rơi nước mắt. Đã có vài lần tôi đến nhà thờ trễ, phải chen qua mặt người ngồi ở đầu ghế để vào phía bên trong. Giá như người ta xích vào một tí cho tôi ngồi ở ngoài thì sẽ dễ dàng hơn; song, mặc dù đã thấy tôi quờ quạng khó chen vào, họ vẫn không chịu nhường chỗ, lại tỏ vẻ khó chịu với tôi nữa chứ! Người mù thường rất nhạy cảm, những chuyện tuy nhỏ nhặt ấy lại làm cho họ buồn nhiều hơn, vì những chuyện to tát khó khăn, họ cũng chẳng đòi hỏi người khác phải hy sinh cho họ. Những vấn đề không cảm thông cho nhau như vậy, tôi chắc mình cũng đã nhiều lần mắc phải trong đời. Vì thế, mỗi khi những chuyện nhỏ nhặt ấy xảy ra, lại chính là lúc tôi được nhắc nhở rằng mình còn nhiều thiếu sót đối với anh em đồng loại. Đặc biệt, trong mối quan hệ với những người thân quen, có lẽ tôi đã có rất nhiều sơ suất đối với họ mà tôi không hề hay biết. Có lẽ tôi cũng đã từng cư xử thiếu bác ái với một ai đó, để rồi người ấy phải nản lòng vì một Ki-tô hữu như tôi chăng?
Lạy Chúa! Câu chuyện người Sa-ma-ri nhân hậu khiến cho con tự xấu hổ về mình, bởi con chưa sống xứng đáng là con cái của Chúa. Con đã bao lần bỏ qua không quan tâm đến người đang cơn hoạn nạn, với nhiều lý do trong lòng. Bởi con sợ gặp phiền phức, sợ bị người ta lợi dụng.
Lạy Chúa! Hôm nay con nhận ra mình còn rất nhiều thiếu sót và sống thiếu bác ái đối với anh em đồng loại. Xin cho con luôn can đảm sống đúng theo lời Chúa dạy, sống yêu thương và quan tâm nhiều hơn đến những người chung quanh con, Chúa nhé!
Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014
TÂM TÌNH CẢM TẠ
“Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su.”
(Phi-líp-phê: 4, 6-7)
Có đôi khi, những biến cố dồn dập xảy đến trong đời, đã khiến cho tôi cảm thấy hoang mang lo lắng, đầu óc tôi suy tính đủ chuyện nhưng rồi chẳng giải quyết được chi, lại càng thêm nản chí. những lúc ấy, tôi không biết làm gì hơn là trao vào tay Chúa tất cả những sầu muộn lo lắng của tôi. Đã nhiều lần, tôi chỉ biết nói với Chúa ngắn gọn thế này: “Chúa ơi! Con mệt mỏi kiệt sức rồi, con dâng hết mọi sự cho Chúa, để Chúa lo liệu thay con vậy!”. Lại cũng có đôi khi, tôi nghe thấy chung quanh mình biết bao người lâm cảnh hoạn nạn túng quẫn, thương họ nhưng chẳng thể làm gì, tôi chỉ biết than thở với Mẹ Maria: “Mẹ ơi! Họ hết rượu rồi!”, rồi thì thầm đọc kinh Mân Côi với Mẹ. Lần nào cũng thế, sau những giây phút hướng lòng tìm Chúa hoặc tìm đến Mẹ Maria như vậy, tôi thấy lòng mình thanh thản bình an một cách kỳ lạ, mặc dù sự việc vẫn cứ ỳ ra đấy. Và rồi những ngày sau đó, tôi có thể nhận ra những điều Chúa muốn nói với mình qua những biến cố ấy. Cũng có khi mọi sự lại trở nên tốt đẹp, như người ta vẫn thường nói, thế cờ như trở bàn tay. Nghĩa là đen hóa trắng, ảm đạm u buồn hóa vui tươi một cách tôi không ngờ.
Lời thánh Phao-lô hôm nay củng cố thêm niềm tin cho tôi rằng: Chính những lúc tôi hướng về Chúa, phó mặc mọi thứ đang ngổn ngang trong lòng đó, mà nói chuyện với Người, là những dịp tôi được kết hợp mật thiết với Người, và nhờ đó tôi cảm thấy tâm hồn mình bình an một cách nhẹ nhàng. Khi tâm hồn bình an, một niềm bình an trong Chúa, tôi thường có mộttâm tình cảm tạ. Tôi cảm tạ Chúa ngay cả khi tôi đang đau bịnh, tôi cảm tạ Chúa ngay trong cơn khốn khó, vì cảm giác được rằng mình đang rất gần gũi với Chúa, bạn ạ!
Tất nhiên, chặng đường sắp tới đối với tôi không hề bằng phẳng thênh thang, vì chính Chúa đã dạy tôi phải đi con đường hẹp, thì chính Người cũng sẽ cùng đi với tôi. Ngoài ra, tôi còn có Mẹ Maria nữa, một người mẹ luôn trung thành dõi theo tôi trên khắp các nẻo đường, chẳng để tôi phải đơn độc một mình. Nếu như tôi không dâng hết mọi lo lắng quan ngại của tôi cho Chúa và Mẹ Maria, thì chẳng phải tôi là một kẻ hết sức dại khờ hay sao!
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết hướng lòng lên tới Chúa, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, vui hay buồn, thành công hay thất bại. Xin cho con luôn biết cảm tạ Chúa trong mọi tình huống của đời mình, để qua tâm tình cảm tạ này con có thể nhận ra những điều tốt đẹp Chúa đã làm cho con.
Mẹ Maria ơi! Hôm nay ngày lễ Mân Côi con xin dâng lên Mẹ những hạt kinh bé nhỏ của đời con, như những bông hồng đỏ thắm tình yêu trong con, để con được Mẹ biến đổi trong tình yêu mến này, Mẹ nhé!
(Phi-líp-phê: 4, 6-7)
Có đôi khi, những biến cố dồn dập xảy đến trong đời, đã khiến cho tôi cảm thấy hoang mang lo lắng, đầu óc tôi suy tính đủ chuyện nhưng rồi chẳng giải quyết được chi, lại càng thêm nản chí. những lúc ấy, tôi không biết làm gì hơn là trao vào tay Chúa tất cả những sầu muộn lo lắng của tôi. Đã nhiều lần, tôi chỉ biết nói với Chúa ngắn gọn thế này: “Chúa ơi! Con mệt mỏi kiệt sức rồi, con dâng hết mọi sự cho Chúa, để Chúa lo liệu thay con vậy!”. Lại cũng có đôi khi, tôi nghe thấy chung quanh mình biết bao người lâm cảnh hoạn nạn túng quẫn, thương họ nhưng chẳng thể làm gì, tôi chỉ biết than thở với Mẹ Maria: “Mẹ ơi! Họ hết rượu rồi!”, rồi thì thầm đọc kinh Mân Côi với Mẹ. Lần nào cũng thế, sau những giây phút hướng lòng tìm Chúa hoặc tìm đến Mẹ Maria như vậy, tôi thấy lòng mình thanh thản bình an một cách kỳ lạ, mặc dù sự việc vẫn cứ ỳ ra đấy. Và rồi những ngày sau đó, tôi có thể nhận ra những điều Chúa muốn nói với mình qua những biến cố ấy. Cũng có khi mọi sự lại trở nên tốt đẹp, như người ta vẫn thường nói, thế cờ như trở bàn tay. Nghĩa là đen hóa trắng, ảm đạm u buồn hóa vui tươi một cách tôi không ngờ.
Lời thánh Phao-lô hôm nay củng cố thêm niềm tin cho tôi rằng: Chính những lúc tôi hướng về Chúa, phó mặc mọi thứ đang ngổn ngang trong lòng đó, mà nói chuyện với Người, là những dịp tôi được kết hợp mật thiết với Người, và nhờ đó tôi cảm thấy tâm hồn mình bình an một cách nhẹ nhàng. Khi tâm hồn bình an, một niềm bình an trong Chúa, tôi thường có mộttâm tình cảm tạ. Tôi cảm tạ Chúa ngay cả khi tôi đang đau bịnh, tôi cảm tạ Chúa ngay trong cơn khốn khó, vì cảm giác được rằng mình đang rất gần gũi với Chúa, bạn ạ!
Tất nhiên, chặng đường sắp tới đối với tôi không hề bằng phẳng thênh thang, vì chính Chúa đã dạy tôi phải đi con đường hẹp, thì chính Người cũng sẽ cùng đi với tôi. Ngoài ra, tôi còn có Mẹ Maria nữa, một người mẹ luôn trung thành dõi theo tôi trên khắp các nẻo đường, chẳng để tôi phải đơn độc một mình. Nếu như tôi không dâng hết mọi lo lắng quan ngại của tôi cho Chúa và Mẹ Maria, thì chẳng phải tôi là một kẻ hết sức dại khờ hay sao!
Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết hướng lòng lên tới Chúa, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, vui hay buồn, thành công hay thất bại. Xin cho con luôn biết cảm tạ Chúa trong mọi tình huống của đời mình, để qua tâm tình cảm tạ này con có thể nhận ra những điều tốt đẹp Chúa đã làm cho con.
Mẹ Maria ơi! Hôm nay ngày lễ Mân Côi con xin dâng lên Mẹ những hạt kinh bé nhỏ của đời con, như những bông hồng đỏ thắm tình yêu trong con, để con được Mẹ biến đổi trong tình yêu mến này, Mẹ nhé!
Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014
SỰ TINH QUÁI CỦA MA QUỶ
‘Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói : "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con." Đức Giê-su bảo các ông : "Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời."’
(Lu-ca: 10, 17-20)
Đọc đoạn Tin Mừng trên đây, tôi như thấy lại vẻ hớn hở của mình mỗi khi làm được một việc gì đó. Quả thật, không ít lần tôi đã có thái độ hớn hở vui mừng như thế. Dù miệng lưỡi tôi có nói: “Tất cả mọi sự đều do Chúa làm, tôi chỉ là một khí cụ trong tay Chúa”; song le, tận đáy thâm tâm tôi, đôi khi vẫn có một chút khoe khoang cho mình. Tôi chưa hoàn toàn vui mừng với ý thức mình đã làm việc lành phúc đức vì Nước Trời. Rất nhiều khi, tôi đã cảm nghiệm được rằng những gì xảy ra trong cuộc đời tôi đều do bàn tay sắp đặt của Thiên Chúa; vậy nhưng, tôi cũng đã nhiều lần nhận phần công lao về tôi, khi cố chứng tỏ cho mọi người hay biết về thành tựu của mình trong một sự việc nào đó. Phải chăng, đó là những lúc đã xảy ra như lời Chúa Giê-su nói: "Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống”.
Vâng, tôi như nghe thấy Chúa đang nói với tôi: “Thủy ơi! Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. Con hãy coi chừng, kẻo những việc lành con đã làm có thể sẽ khiến con trở nên kiêu căng tự phụ đấy, Thủy ơi!”, Chúa nhắc nhở tôi về sự tinh quái của ma quỷ. Chúng có thể gieo vào lòng người những mầm mống gây nên tội, ngay cả trong khi họ đang thực hiện những công việc mà họ cho là việc lành phúc đức, bạn ạ!
Lạy Chúa! Lời Chúa nói với con hôm nay: “anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời", giúp con ý thức được rằng, trong mọi sự, hết thảy những gì con làm đều phải quy hướng về Thiên Chúa. Xin cho con luôn nhớ, tất cả mọi sự, thành công hay thất bại đều do quyền năng và ý muốn của Chúa, để con luôn biết phục vụ mọi người bằng một thái độ hy sinh tận tụy, hơn là đi kiếm lợi danh cho bản thân mình, Chúa nhé!
(Lu-ca: 10, 17-20)
Đọc đoạn Tin Mừng trên đây, tôi như thấy lại vẻ hớn hở của mình mỗi khi làm được một việc gì đó. Quả thật, không ít lần tôi đã có thái độ hớn hở vui mừng như thế. Dù miệng lưỡi tôi có nói: “Tất cả mọi sự đều do Chúa làm, tôi chỉ là một khí cụ trong tay Chúa”; song le, tận đáy thâm tâm tôi, đôi khi vẫn có một chút khoe khoang cho mình. Tôi chưa hoàn toàn vui mừng với ý thức mình đã làm việc lành phúc đức vì Nước Trời. Rất nhiều khi, tôi đã cảm nghiệm được rằng những gì xảy ra trong cuộc đời tôi đều do bàn tay sắp đặt của Thiên Chúa; vậy nhưng, tôi cũng đã nhiều lần nhận phần công lao về tôi, khi cố chứng tỏ cho mọi người hay biết về thành tựu của mình trong một sự việc nào đó. Phải chăng, đó là những lúc đã xảy ra như lời Chúa Giê-su nói: "Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống”.
Vâng, tôi như nghe thấy Chúa đang nói với tôi: “Thủy ơi! Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. Con hãy coi chừng, kẻo những việc lành con đã làm có thể sẽ khiến con trở nên kiêu căng tự phụ đấy, Thủy ơi!”, Chúa nhắc nhở tôi về sự tinh quái của ma quỷ. Chúng có thể gieo vào lòng người những mầm mống gây nên tội, ngay cả trong khi họ đang thực hiện những công việc mà họ cho là việc lành phúc đức, bạn ạ!
Lạy Chúa! Lời Chúa nói với con hôm nay: “anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời", giúp con ý thức được rằng, trong mọi sự, hết thảy những gì con làm đều phải quy hướng về Thiên Chúa. Xin cho con luôn nhớ, tất cả mọi sự, thành công hay thất bại đều do quyền năng và ý muốn của Chúa, để con luôn biết phục vụ mọi người bằng một thái độ hy sinh tận tụy, hơn là đi kiếm lợi danh cho bản thân mình, Chúa nhé!
Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014
THỨC TỈNH MỖI NGÀY
"Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din ! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì từ lâu họ đã mặc áo vải thô, ngồi trên tro tỏ lòng sám hối rồi. Vì thế, trong cuộc Phán Xét, Tia và Xi-đôn sẽ được xử khoan hồng hơn các ngươi.
(Lu-ca: 10, 13-14)
Ôi, lạy Chúa!
Thành sài Gòn của chúng con ngập chìm trong tội lỗi,
và con là một trong những kẻ góp phần gây nên nỗi!
Con biết thân con đáng trách bội phần,
bởi đã tự nhận chìm mình trong vật chất đầy dư.
Tấm thân mọn hèn này đã nhận được biết bao ân sủng.
Con đã nhận biết bao ân sủng từ trời cao,
chẳng phải từ trăng sao, chẳng phải từ muôn vàn tinh tú!
Tất cả những gì con nhận được, đều xuất phát từ Thiên Chúa của lòng con!
Chúa đã làm cho con bao phép lạ diệu kỳ,
đã soi dẫn cho con đi đường ngay nẻo chính,
đã nâng đỡ con trên vạn nẻo dặm trường!
Vậy mà!
Con đã bao lần sa chước quỷ,
đã bao lần con để hồn mình say lúy túy,
bỏ mặc thân mình trượt dài trên những con dốc phù du...
Con bị ru ngủ bởi những tiện nghi thành phố,
để rồi bỏ quên những giây phút nguyện cầu.
Con bị ru ngủ bởi những việc làm mang cái tên từ thiện,
để rồi hiện nguyên hình là “cái tôi” tự đại,
mà quên đi nỗi thống khổ của anh em...
Chúa ơi, hồn con thường lem nhem trong sáng tối,
chẳng xét mình, chẳng sám hối, Chúa ơi!
Lời Chúa hôm nay giục hồn con tỉnh lại
Con thấy mình tệ hại quá Xi-đôn
Có Chúa rồi, lại bôn ba nẻo khác!
Xác thân con xin Chúa mãi giữ gìn
Cho con được thẳng đường về nước Chúa
Đừng để con mãi sống mất lòng Ngài
Như Bết-xai-đa, như Kho-ra-din thuở trước!
Xin cho con biết thức tỉnh mỗi ngày,
biết xét mình và sám hối ăn năn,
để sống đúng theo lời Ngài răn dạy.
Xin Chúa cùng mỗi bước chạy với con,
trên chặng cuối về quê Cha, Chúa nhé!
(Lu-ca: 10, 13-14)
Ôi, lạy Chúa!
Thành sài Gòn của chúng con ngập chìm trong tội lỗi,
và con là một trong những kẻ góp phần gây nên nỗi!
Con biết thân con đáng trách bội phần,
bởi đã tự nhận chìm mình trong vật chất đầy dư.
Tấm thân mọn hèn này đã nhận được biết bao ân sủng.
Con đã nhận biết bao ân sủng từ trời cao,
chẳng phải từ trăng sao, chẳng phải từ muôn vàn tinh tú!
Tất cả những gì con nhận được, đều xuất phát từ Thiên Chúa của lòng con!
Chúa đã làm cho con bao phép lạ diệu kỳ,
đã soi dẫn cho con đi đường ngay nẻo chính,
đã nâng đỡ con trên vạn nẻo dặm trường!
Vậy mà!
Con đã bao lần sa chước quỷ,
đã bao lần con để hồn mình say lúy túy,
bỏ mặc thân mình trượt dài trên những con dốc phù du...
Con bị ru ngủ bởi những tiện nghi thành phố,
để rồi bỏ quên những giây phút nguyện cầu.
Con bị ru ngủ bởi những việc làm mang cái tên từ thiện,
để rồi hiện nguyên hình là “cái tôi” tự đại,
mà quên đi nỗi thống khổ của anh em...
Chúa ơi, hồn con thường lem nhem trong sáng tối,
chẳng xét mình, chẳng sám hối, Chúa ơi!
Lời Chúa hôm nay giục hồn con tỉnh lại
Con thấy mình tệ hại quá Xi-đôn
Có Chúa rồi, lại bôn ba nẻo khác!
Xác thân con xin Chúa mãi giữ gìn
Cho con được thẳng đường về nước Chúa
Đừng để con mãi sống mất lòng Ngài
Như Bết-xai-đa, như Kho-ra-din thuở trước!
Xin cho con biết thức tỉnh mỗi ngày,
biết xét mình và sám hối ăn năn,
để sống đúng theo lời Ngài răn dạy.
Xin Chúa cùng mỗi bước chạy với con,
trên chặng cuối về quê Cha, Chúa nhé!
Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014
HÌNH ẢNH CHÚA QUA NGƯỜI ANH EM ĐỒNG LOẠI
‘Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và bảo : "Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
"Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.”’
(Mát-thêu: 18, 2-5)
Thói thường, người ta chẳng mấy chú trọng đến việc tiếp đón một trẻ em. Người ta vì thấy đứa trẻ mũm mĩm xinh xắn mà nựng nịu vuốt ve nó, nói chuyện với nó, nghe nó trả lời bằng giọng ngọng nghịu ngồ ngộ dễ thương, mà lấy làm vui thích. Cũng có khi do vị nể cha mẹ của đứa trẻ mà người ta hỏi han quan tâm đến nó một cách chiếu lệ. Đôi khi, vì sự có mặt của những đứa trẻ gây phiền toái ồn ào, người ta sẵn sàng nói với đứa trẻ: “Đồ con nít! Đi chỗ khác chơi!”, để đứa trẻ buồn tủi giận dỗi bỏ đi, mà trong lòng chẳng hề mảy may áy náy. Rõ ràng, đó là một thái độ hết sức coi thường đối với trẻ nhỏ. Có thể, một người lớn như tôi như bạn đã từng hành động như thế chăng?
Lời Chúa dạy hôm nay khiến tôi phải suy nghĩ lại, về cách ứng xử của mình đối với những người bé nhỏ và những người có địa vị thấp kém trong xã hội. Khi nói: "Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy”, Chúa đã ngụ ý dạy tôi rằng, phải nên giống như một trẻ nhỏ nếu muốn trở nên giống như Chúa. Chúa đã đến trần gian trong một thân phận thấp hèn như chúng ta. Chúa đã sống một cuộc đời lao động (nghề mộc) vất vả, Người đã chọn để xuất thân trong một gia đình chẳng có địa vị cao sang, chỉ vì muốn ở giữa những con người nhỏ bé hèn mọn như chúng ta. Vì sao Chúa đã chọn như vậy?
Con người thường có một tâm lý rất tự nhiên khi người ta cảm thấy vui thích vì được một nhân vật có tên tuổi ghé thăm. Ngược lại, con người thường không mấy hào hứng khi phải đón tiếp một người nghèo hèn ăn xin, hoặc một người chẳng có tí chút “máu mặt” trong xã hội. Rõ ràng, trong những mối quan hệ như thế con người không thể thu lại chút lợi ích gì cho mình về mặt tâm linh, nó chỉ đem lại những điều hư vinh giả tạo. Thay vào đó, nếu con người luôn có một thái độ niềm nở để đón tiếp, cho dù bất cứ người khách đó là ai, làm nghề gì, thái độ niềm nở này sẽ mang lại sự phong nhiêu cho cả chủ lẫn khách. Khách thì cảm thấy mình được quan tâm và yêu mến, chủ thì cảm thấy mình đã chu đáo trong mọi sự và như thế chắc là khách đã rất hài lòng về mình. Như vậy, chẳng tốt hơn là mình cứ phải miễn cưỡng đón khách như một diễn viên kịch trên sân khấu hay sao? Tôi đã tìm ra lý do tại sao Chúa dạy phải trở nên như trẻ nhỏ. Khi tôi là trẻ nhỏ, trong mắt tôi mọi người hoặc sẽ nhỏ như tôi, hoặc sẽ lớn hơn tôi, tôi sẽ chẳng dám coi thường ai hết. Tích cực hơn nữa, khi trở nên trẻ nhỏ bằng một tấm lòng khiêm hạ như Chúa Giê-su, tôi sẽ cảm thấy muốn gần gũi và vui vẻ đón tiếp mọi người trong tình yêu thương chân thật, giống như Chúa đã từng đến với con người thấp hèn của nhân loại vậy.
Lạy Chúa! Xin cho con trở nên nhỏ bé đơn sơ như một đứa trẻ, để con luôn nhìn thấy hình ảnh Chúa qua những người anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết mở rộng tấm lòng đón tiếp những người bé nhỏ và những người có địa vị thấp hèn trong xã hội, để họ cảm thấy được yêu thương và được tôn trọng như Chúa đã từng đối xử với con vậy, Chúa nhé!
"Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.”’
(Mát-thêu: 18, 2-5)
Thói thường, người ta chẳng mấy chú trọng đến việc tiếp đón một trẻ em. Người ta vì thấy đứa trẻ mũm mĩm xinh xắn mà nựng nịu vuốt ve nó, nói chuyện với nó, nghe nó trả lời bằng giọng ngọng nghịu ngồ ngộ dễ thương, mà lấy làm vui thích. Cũng có khi do vị nể cha mẹ của đứa trẻ mà người ta hỏi han quan tâm đến nó một cách chiếu lệ. Đôi khi, vì sự có mặt của những đứa trẻ gây phiền toái ồn ào, người ta sẵn sàng nói với đứa trẻ: “Đồ con nít! Đi chỗ khác chơi!”, để đứa trẻ buồn tủi giận dỗi bỏ đi, mà trong lòng chẳng hề mảy may áy náy. Rõ ràng, đó là một thái độ hết sức coi thường đối với trẻ nhỏ. Có thể, một người lớn như tôi như bạn đã từng hành động như thế chăng?
Lời Chúa dạy hôm nay khiến tôi phải suy nghĩ lại, về cách ứng xử của mình đối với những người bé nhỏ và những người có địa vị thấp kém trong xã hội. Khi nói: "Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy”, Chúa đã ngụ ý dạy tôi rằng, phải nên giống như một trẻ nhỏ nếu muốn trở nên giống như Chúa. Chúa đã đến trần gian trong một thân phận thấp hèn như chúng ta. Chúa đã sống một cuộc đời lao động (nghề mộc) vất vả, Người đã chọn để xuất thân trong một gia đình chẳng có địa vị cao sang, chỉ vì muốn ở giữa những con người nhỏ bé hèn mọn như chúng ta. Vì sao Chúa đã chọn như vậy?
Con người thường có một tâm lý rất tự nhiên khi người ta cảm thấy vui thích vì được một nhân vật có tên tuổi ghé thăm. Ngược lại, con người thường không mấy hào hứng khi phải đón tiếp một người nghèo hèn ăn xin, hoặc một người chẳng có tí chút “máu mặt” trong xã hội. Rõ ràng, trong những mối quan hệ như thế con người không thể thu lại chút lợi ích gì cho mình về mặt tâm linh, nó chỉ đem lại những điều hư vinh giả tạo. Thay vào đó, nếu con người luôn có một thái độ niềm nở để đón tiếp, cho dù bất cứ người khách đó là ai, làm nghề gì, thái độ niềm nở này sẽ mang lại sự phong nhiêu cho cả chủ lẫn khách. Khách thì cảm thấy mình được quan tâm và yêu mến, chủ thì cảm thấy mình đã chu đáo trong mọi sự và như thế chắc là khách đã rất hài lòng về mình. Như vậy, chẳng tốt hơn là mình cứ phải miễn cưỡng đón khách như một diễn viên kịch trên sân khấu hay sao? Tôi đã tìm ra lý do tại sao Chúa dạy phải trở nên như trẻ nhỏ. Khi tôi là trẻ nhỏ, trong mắt tôi mọi người hoặc sẽ nhỏ như tôi, hoặc sẽ lớn hơn tôi, tôi sẽ chẳng dám coi thường ai hết. Tích cực hơn nữa, khi trở nên trẻ nhỏ bằng một tấm lòng khiêm hạ như Chúa Giê-su, tôi sẽ cảm thấy muốn gần gũi và vui vẻ đón tiếp mọi người trong tình yêu thương chân thật, giống như Chúa đã từng đến với con người thấp hèn của nhân loại vậy.
Lạy Chúa! Xin cho con trở nên nhỏ bé đơn sơ như một đứa trẻ, để con luôn nhìn thấy hình ảnh Chúa qua những người anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết mở rộng tấm lòng đón tiếp những người bé nhỏ và những người có địa vị thấp hèn trong xã hội, để họ cảm thấy được yêu thương và được tôn trọng như Chúa đã từng đối xử với con vậy, Chúa nhé!
Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014
MƯA HỒNG ÂN
“Này Ta tuôn đổ xuống Thành Đô ơn thái bình tựa dòng sông cả,
và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ.
Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ,
được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối.
Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy ;
tại Giê-ru-sa-lem, các ngươi sẽ được an ủi vỗ về.
Nhìn thấy thế, lòng các bạn sẽ đầy hoan lạc,
thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh.” (I-sai-a: 66, 12-14)
Xin làm ngọn cỏ đồng xanh
Để được thư thái bình an giữa trời
Chúa cho tôi được làm người
Tôi xin cất tiếng dâng lời tụng ca
Trên đường về lại nhà Cha
Xin là trẻ nhỏ, xin là búp hoa!
Nép mình trong cánh tay Cha
Được Cha bồng ẵm , được Cha vỗ về
Lòng con vui sướng thỏa thuê
Con đâu còn sợ ngày về đường xa
Học theo chị thánh Tiên-sa
Con dâng lên Chúa đóa hoa lòng mình
Hoa này xin tỏa hương kinh
Mỗi ngày mỗi chút hy sinh dâng Ngài.
Ô kìa! Trong nắng ban mai
Bình minh chim hót, gió lay hoa cười
Chị Tiên-sa ở giữa đời
Như bông hoa nhỏ sáng ngời tình yêu
Mở ra mội cõi huyền siêu
“Con Đường Thơ Ấu” phong nhiêu cho người
Hôm nay ân điển bởi trời
Chảy về sông Cả như lời hứa xưa
Từ trời cao đổ cơn mưa
Hoa hồng đỏ thắm một mùa hồng ân!
Con mang thân phận phàm trần
Xin Ngài cúi xuống ân cần dìu con
Cho con một dạ sắt son
Làm bông hoa nhỏ giữa đồng cỏ xanh
Cánh hoa yếu ớt mong manh
Tin rằng Cha mãi giữ gìn thương yêu!
và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ.
Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ,
được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối.
Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy ;
tại Giê-ru-sa-lem, các ngươi sẽ được an ủi vỗ về.
Nhìn thấy thế, lòng các bạn sẽ đầy hoan lạc,
thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh.” (I-sai-a: 66, 12-14)
Xin làm ngọn cỏ đồng xanh
Để được thư thái bình an giữa trời
Chúa cho tôi được làm người
Tôi xin cất tiếng dâng lời tụng ca
Trên đường về lại nhà Cha
Xin là trẻ nhỏ, xin là búp hoa!
Nép mình trong cánh tay Cha
Được Cha bồng ẵm , được Cha vỗ về
Lòng con vui sướng thỏa thuê
Con đâu còn sợ ngày về đường xa
Học theo chị thánh Tiên-sa
Con dâng lên Chúa đóa hoa lòng mình
Hoa này xin tỏa hương kinh
Mỗi ngày mỗi chút hy sinh dâng Ngài.
Ô kìa! Trong nắng ban mai
Bình minh chim hót, gió lay hoa cười
Chị Tiên-sa ở giữa đời
Như bông hoa nhỏ sáng ngời tình yêu
Mở ra mội cõi huyền siêu
“Con Đường Thơ Ấu” phong nhiêu cho người
Hôm nay ân điển bởi trời
Chảy về sông Cả như lời hứa xưa
Từ trời cao đổ cơn mưa
Hoa hồng đỏ thắm một mùa hồng ân!
Con mang thân phận phàm trần
Xin Ngài cúi xuống ân cần dìu con
Cho con một dạ sắt son
Làm bông hoa nhỏ giữa đồng cỏ xanh
Cánh hoa yếu ớt mong manh
Tin rằng Cha mãi giữ gìn thương yêu!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)