Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

CÂU THẦN CHÚ CỦA TÔI




“Có người nào trong anh em, khi con mình xin cái bánh, mà lại cho nó hòn đá ? Hoặc nó xin con cá, mà lại cho nó con rắn ? Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao ?”(Mt: 7, 9-11)

Tôi không dám lạm bàn về vấn đề bạn xin Chúa điều gì, hoặc là cách bạn cầu nguyện như thế nào, bởi bản thân tôi cũng chẳng biết mình cầu nguyện đã thật đứng hay chưa! Tôi chỉ muốn kể ra đây những điều tôi cảm thấy mình đã xin và đã được Chúa ban cho một cách ngoài sức tưởng tượng của mình. Những điều như vậy thì nhiều lắm, tôi chỉ xin kể một vài chuyện điển hình mà thôi.
Khi tôi phát hiện ra mình bệnh tiểu đường và đồng thời mắt tôi đã có triệu chứng không nhìn thấy chữ, đó là vào khoảng cuối tháng 3 năm 1982 tôi đã xin Chúa cho tôi đủ sức chịu đựng. Lúc đó, những người thân chung quanh khuyên tôi xin Chúa cho khỏi bệnh, họ khẳng định với tôi rằng: “Cứ xin thì sẽ được!”. Có lẽ, đức tin của tôi quá yếu, nên tôi chẳng dám xin như vậy, mà chỉ một mực xin rằng: “Xin Chúa cho con đủ sức chịu đựng!”, Sau đó, bệnh tình của tôi cũng được kiểm soát và tôi có thể đi học làm việc trở lại một cách bình thường. Và tình trạng nhìn thấy của tôi kéo dài thêm được 11 năm, song lúc đó tôi vẫn chưa nhận ra được những ơn Chúa ban cho mình. Thời gian ấy, mỗi khi gặp khốn khó tôi đều niệm lại câu thần chú đó. Tôi xin lỗi, nếu như bạn đã từng theo dõi blog của tôi lâu nay, có thể bạn sẽ bị nhàm chán về câu chuyện này của tôi, nhưng thực sự nó là cả một câu chuyện thần kỳ mà chỉ bản thân tôi mới cảm nhận được đầy đủ về nó. Trong chuyện ngàn lẻ một đêm, “Alibaba & 40 tên cướp”, Alibaba bắt chước tên cướp nói: “Vừng ơi, mở cửa ra!”, thì lập tức cửa hang động mở ra, và anh ta đã lọt được vào trong hang của bọn cướp một cách kỳ diệu. Và sau đó anh trai của Alibaba học được câu thần chú này, anh ta cũng lọt được vào cái hang đó... nghĩa là người nghe câu chuyện thấy được ngay lập tức hiệu quả của câu thần chú này. Còn tôi, mỗi khi gặp chuyện đau buồn khổ sở vì căn bệnh mãn tính của mình, tôi thường niệm “Xin cho con đủ sức chịu đựng”, nhưng những lúc đó, tôi đã không thấy được hiệu quả của việc mình đã cầu xin. Chỉ vì, khi không còn buồn khổ nữa, khi đã qua cơn khốn khó, tôi lại thường cho rằng mình đã tự vượt qua được chính mình. Cho đến khi tôi mù hẳn vào cuối năm 1993, tôi mới nghiệm ra rằng, suốt những năm qua lời cầu xin của tôi đã được Chúa nhậm lời. Và Ngài đã thực hiện điều đó cho tôi trên cả mức tuyệt vời khi mà tôi có thể nói: “Cuộc sống của tôi bây giờ tốt đẹp hơn lúc tôi chưa bị mù!”
Cách đây gần chục năm, một thằng cháu của tôi khờ dại đi quen biết với mấy người bạn không đứng đắn, cả gia đình tôi ai nấy đều lo cho nó sẽ bị nguy hiểm, thế nhưng khuyên nó chẳng chịu nghe. Thấy nó càng ngày càng dấn sâu vào con đường xa lạ, tôi sợ nó mất linh hồn, nên cầu xin Chúa: “Lạy Chúa! Xin cho cháu con biết quay về, cho dù chết choc cho dù đau thương cũng được, nhưng đừng để nó phải mất linh hồn, Chúa ơi!” Chỉ 3 ngày sau lời cầu khẩn thiết của tôi, tôi nhận được tin báo nó bị đụng xe nặng lắm, có thể là chấn thương đầu. Tôi hoảng quá! Không lẽ!... Tôi liền phone cho một linh mục để nhờ Cha cầu nguyện cho nó. Trong thâm tâm tôi cảm thấy có lỗi với mẹ nó, nhưng tôi tin đó là việc Chúa làm, bởi sau đó khoảng 10 phút, tôi nhận được tin nó đã tỉnh và không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ vài tuần sau biến cố đó, nó đã đoạn tuyệt với những người bạn không tốt kia...
Tôi chẳng bao giờ xin Chúa điều gì đại loại như trúng số hoặc là thành đạt chức quyền, bởi tôi cho rằng, những thứ đó là “rắn”, là “đá” mà Chúa đã nói trong đoạn Tin Mừng trên đây. Tôi luôn vững tin vào lời Chúa nói: “Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao ?” Tôi biết mình vẫn còn đầy lòng sân si và cái bản ngã của tôi còn lưỡng lự trong tôi, nên tôi phó mặc mọi sự đời mình cho Chúa, và chỉ xin mọi sự theo ý Chúa, để Chúa định đoạt cho mình là tốt nhất!

Lạy Cha của con ở trên trời! Cha là một người cha đầy lòng bao dung, xin cho con mãi giữ được niềm tin nơi Cha, và xin ban cho con những gì tốt lành mà Cha đã dự định cho con, Cha nhé!

Có người nào trong anh em, khi con mình xin cái bánh, mà lại cho nó hòn đá ? Hoặc nó xin con cá, mà lại cho nó con rắn ? Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao ?”
(Mt: 7, 9-11)

Tôi không dám lạm bàn về vấn đề bạn xin Chúa điều gì, hoặc là cách bạn cầu nguyện như thế nào, bởi bản thân tôi cũng chẳng biết mình cầu nguyện đã thật đúng hay chưa! Tôi chỉ muốn kể ra đây những điều tôi cảm thấy mình đã xin và đã được Chúa ban cho một cách ngoài sức tưởng tượng của mình. Những điều như vậy thì nhiều lắm, tôi chỉ xin kể một vài chuyện điển hình mà thôi.
Khi tôi phát hiện ra mình bệnh tiểu đường và đồng thời mắt tôi đã có triệu chứng không nhìn thấy chữ, đó là vào khoảng cuối tháng 3 năm 1982 tôi đã xin Chúa cho tôi đủ sức chịu đựng. Lúc đó, những người thân chung quanh khuyên tôi xin Chúa cho khỏi bệnh, họ khẳng định với tôi rằng: “Cứ xin thì sẽ được!”. Có lẽ, đức tin của tôi quá yếu, nên tôi chẳng dám xin như vậy, mà chỉ một mực xin rằng: “Xin Chúa cho con đủ sức chịu đựng!”, Sau đó, bệnh tình của tôi cũng được kiểm soát và tôi có thể đi học làm việc trở lại một cách bình thường. Và tình trạng nhìn thấy của tôi kéo dài thêm được 11 năm, song lúc đó tôi vẫn chưa nhận ra được những ơn Chúa ban cho mình. Thời gian ấy, mỗi khi gặp khốn khó tôi đều niệm lại câu thần chú đó. Tôi xin lỗi, nếu như bạn đã từng theo dõi blog của tôi lâu nay, có thể bạn sẽ bị nhàm chán về câu chuyện này của tôi, nhưng thực sự nó là cả một câu chuyện thần kỳ mà chỉ bản thân tôi mới cảm nhận được đầy đủ về nó. Trong chuyện ngàn lẻ một đêm, “Alibaba & 40 tên cướp”, Alibaba bắt chước tên cướp nói: “Vừng ơi, mở cửa ra!”, thì lập tức cửa hang động mở ra, và anh ta đã lọt được vào trong hang của bọn cướp một cách kỳ diệu. Và sau đó anh trai của Alibaba học được câu thần chú này, anh ta cũng lọt được vào cái hang đó... nghĩa là người nghe câu chuyện thấy được ngay lập tức hiệu quả của câu thần chú này. Còn tôi, mỗi khi gặp chuyện đau buồn khổ sở vì căn bệnh mãn tính của mình, tôi thường niệm “Xin cho con đủ sức chịu đựng”, nhưng những lúc đó, tôi đã không thấy được hiệu quả của việc mình đã cầu xin. Chỉ vì, khi không còn buồn khổ nữa, khi đã qua cơn khốn khó, tôi lại thường cho rằng mình đã tự vượt qua được chính mình. Cho đến khi tôi mù hẳn vào cuối năm 1993, tôi mới nghiệm ra rằng, suốt những năm qua lời cầu xin của tôi đã được Chúa nhậm lời. Và Ngài đã thực hiện điều đó cho tôi trên cả mức tuyệt vời khi mà tôi có thể nói: “Cuộc sống của tôi bây giờ tốt đẹp hơn lúc tôi chưa bị mù!”
Cách đây gần chục năm, một thằng cháu của tôi khờ dại đi quen biết với mấy người bạn không đứng đắn, cả gia đình tôi ai nấy đều lo cho nó sẽ bị nguy hiểm, thế nhưng khuyên nó chẳng chịu nghe. Thấy nó càng ngày càng dấn sâu vào con đường xa lạ, tôi sợ nó mất linh hồn, nên cầu xin Chúa: “Lạy Chúa! Xin cho cháu con biết quay về, cho dù chết choc cho dù đau thương cũng được, nhưng đừng để nó phải mất linh hồn, Chúa ơi!” Chỉ 3 ngày sau lời cầu khẩn thiết của tôi, tôi nhận được tin báo nó bị đụng xe nặng lắm, có thể là chấn thương đầu. Tôi hoảng quá! Không lẽ!... Tôi liền phone cho một linh mục để nhờ Cha cầu nguyện cho nó. Trong thâm tâm tôi cảm thấy có lỗi với mẹ nó, nhưng tôi tin đó là việc Chúa làm, bởi sau đó khoảng 10 phút, tôi nhận được tin nó đã tỉnh và không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ vài tuần sau biến cố đó, nó đã đoạn tuyệt với những người bạn không tốt kia...
Tôi chẳng bao giờ xin Chúa điều gì đại loại như trúng số hoặc là thành đạt chức quyền, bởi tôi cho rằng, những thứ đó là “rắn”, là “đá” mà Chúa đã nói trong đoạn Tin Mừng trên đây. Tôi luôn vững tin vào lời Chúa nói: “Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao ?” Tôi biết mình vẫn còn đầy lòng sân si và cái bản tính con người của tôi còn lưỡng lự trong tôi, nên tôi phó mặc đời mình cho Chúa, và chỉ xin mọi sự theo ý Chúa, để Chúa định đoạt cho mình là tốt nhất!

Lạy Cha của con ở trên trời! Cha là một người cha đầy lòng bao dung, xin cho con mãi giữ được niềm tin nơi Cha, và xin ban cho con những gì tốt lành mà Cha đã dự định cho con, Cha nhé!

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

YÊU CHÚA, GHÉT TỘI

“xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.”
(Mt: 6, 13)

Tất nhiên, Chúa đâu muốn để cho tôi cho bạn phải sa chước cám dỗ, Chúa luôn muốn cứu chúng ta đấy chứ! Vì vậy Chúa mới xuống thế làm người, sống kiếp con người, và rồi chịu chết vì chúng ta...
Thế nhưng, như thánh Phao-lô đã từng nói: “Điều tôi muốn thì tôi lại không làm, điều tôi không muốn thì tôi lại làm” (Rm 7,19). Rõ ràng, tôi chẳng muốn làm những điều mất lòng Chúa, nhưng sao tôi lại đã làm! Ngược lại, tôi rất muốn mình làm những điều tốt đẹp vì Chúa, vậy mà nhiều khi tôi đã bỏ qua chẳng thực hiện những gì mình mong muốn, bạn ạ! Hằng ngày tôi vẫn đọc kinh Lạy Cha, nhưng có lắm khi tôi đã đọc như một cái máy, chính vì vậy mà Chúa đã chẳng thể thực hiện những gì Chúa muốn làm cho tôi. Mặc dù tôi đã xin Chúa đừng để tôi phải sa chước cám dỗ, song lòng trí tôi đã chẳng để cho Chúa ngự trị. Vì vậy, tôi đã bỏ ngỏ tâm hồn mình cho Sa-tan lẻn vào, và rồi để mình phải sa vào chước cám dỗ của nó... Chúa đã dạy rằng, phải cầu nguyện thì mới trừ được quỷ, nhưng khi cầu nguyện tâm trí tôi lại cứ chạy đi tận đẩu tận đâu! Chẳng còn biết làm sao nữa! May quá, Chủ nhật vừa rồi, tôi được nghe Cha linh hướng của Huynh đoàn khuyết tật Ki-tô chỉ cho chúng tôi một con đường rất thiết thực:
-“Chung quanh chúng ta luôn có đầy rẫy những sự cám dỗ của tiền tài, vật chất, danh vọng, quyền lực... kể từ khi Eva nghe lời con rắn ăn trái cây “biết điều lành điều dữ”, rồi đến Adam nghe lời vợ mà ăn thứ trái cấm ấy, con người luôn phải đương đầu với sự cám dỗ. Nếu như ta chỉ vì sợ tội mà tránh cám dỗ, thì ta khó lòng tránh xa được nó. Song, nếu vì yêu, yêu mến Chúa hay yêu mến một người nào đó, ta sợ Chúa buồn, sợ những người thân yêu của ta phải buồn lòng một khi ta làm điều sai trái... thì vì Chúa, vì những người mà ta thương yêu, ta sẽ dễ dàng hơn trong việc từ bỏ những sự cám dỗ ở quanh ta...”

Lạy Chúa! Xin cho con ngày càng yêu mến Chúa hơn, để con nhờ đó mà được đổi mới tận căn rễ con người của mình. Xin cho con biết cầu nguyện và kết hiệp mật thiết với Chúa, để tình mến Chúa sẽ giúp con trở nên yêu người và vì người hơn. Xin cho con biết lánh xa dịp tội nhờ lòng mến Chúa yêu người, như Cha linh hướng của con đã dạy cho con, Chúa nhé!

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

ĐỨNG VỀ BÊN PHẢI HAY BÊN TRÁI?

“Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng : "Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc ; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng ; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han." Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng : "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống ; có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước ; hoặc trần truồng mà cho mặc ? Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu ?" Đức Vua sẽ đáp lại rằng : "Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy."
(Mt: 25, 32-40)

Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ phải đến trước nhan thánh Chúa, để đối diện với Ngài. Tôi không biết lúc ấy mình sẽ là chiên hay là dê, mình sẽ đứng bên phải hay bên trái của Người? Những gì Chúa đòi hỏi tôi phải làm cho những người anh em bé nhỏ nhất của Chúa thì tôi đã làm; song le, ngẫm kỹ lại, tôi thấy mình đã thực hiện những điều ấy một cách chưa triệt để. Tôi thấy mình đã chỉ thực hiện những gì dễ dàng trôi chảy, còn khi gặp những “cases” phức tạp, tôi đã không dám dấn thân vào. Tự tôi đã tìm cho mình những lý do này nọ để biện minh cho chính mình, để rồi đã khước từ người “anh em bé nhỏ” của Chúa một cách khéo léo cho khỏe tấm thân. Tôi đã chẳng dám hy sinh vì người khác! Tôi đã chẳng dám liên lụy vì người khác trong khi tôi đã làm liên lụy đến Chúa biết bao!

Ôi, lạy Chúa! Con chẳng muốn làm dê đâu! Con muốn mình là một con chiên ngoan hiền trong đàn chiên của Chúa, con nhất định phải được đứng bên phải của Ngài! Xin cho con có một tấm lòng sốt mến vị tha, để con sẽ chẳng bao giờ từ nan những khó khăn trở ngại, một lòng quyết tâm thực hiện những điều Chúa mong muốn con làm cho những người “anh em bé nhỏ của Chúa, như làm cho chính Chúa vậy, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

TẠI SAO CHÚA DỰNG NÊN CÂY "TRÁI CẤM"

“Rắn là loài xảo quyệt nhất trong mọi giống vật ngoài đồng, mà ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa đã làm ra. Nó nói với người đàn bà : "Có thật Thiên Chúa bảo : 'Các ngươi không được ăn hết mọi trái cây trong vườn không ?' Người đàn bà nói với con rắn : "Trái các cây trong vườn, thì chúng tôi được ăn. Còn trái trên cây ở giữa vườn, Thiên Chúa đã bảo : 'Các ngươi không được ăn, không được động tới, kẻo phải chết.'" Rắn nói với người đàn bà : "Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác." Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình ; ông cũng ăn. Bấy giờ mắt hai người mở ra, và họ thấy mình trần truồng ...”
(Trích sách Sáng thế: 3, 1-7)

Tại sao Đức Chúa lại tạo ra con rắn xảo quyệt?
Tại sao Ngài dựng nên cây “trái cấm”?

Phải chăng Ngài muốn thử thách chúng con?
Phải chăng Ngài muốn biết chúng con có thật sự tin Ngài?

Ôi, lạy Chúa, chúng con đã phạm tội bất tuân
Chúng con đã kiêu căng đòi được biết hết mọi sự như Thiên Chúa!

Eva đã phạm tội vì muốn được khôn ngoan
Cái khôn ngoan như con rắn xảo quyệt!
Có lẽ nào Adam tuyệt nhiên chẳng hay biết
Không đâu! Ông ta biết, nhưng cũng muốn thử xem sao!
Đôi vợ chồng ấy muốn lao mình ra khỏi vòng tay của Đức Chúa
Để rồi không có Chúa, họ thấy mình trần truồng, thấy mình khốn khổ!

Ôi, lạy Chúa! Con xấu hổ tự thấy mình chẳng khác nào Adam
Đã biết bao lần chiều theo cơn cám dỗ
Ngỗ nghịch lao mình ra khỏi vòng tay của Thiên Chúa đầy tình thương!!!

Xin cho con luôn theo gương Đức Mẹ
Sống nguyện cầu, sống khiêm nhu thầm lặng
Để tâm hồn không vướng mắc bùn nhơ.
Xin cho con chẳng tơ vương thế sự
Một bám vào Lời Chúa dạy mà thôi
Để chẳng phải đơn côi trong thử thách!

Ôi lạy Chúa!
Có Chúa rồi, con thấy hồn bình yên chi lạ!

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

CHÚA ĐỒNG BÀN VỚI QUÂN TỘI LỖI

“Ông Lê-vi làm tiệc lớn đãi Người tại nhà ông. Có đông đảo người thu thuế và những người khác cùng ăn với các ngài. Những người Pha-ri-sêu và những kinh sư thuộc nhóm của họ mới lẩm bẩm trách các môn đệ Đức Giê-su rằng : "Sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi ?" Đức Giê-su đáp lại họ rằng : "Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn."
(Lc: 5, 29-32)

Vì thương nhân loại đang ngập chìm trong tội lỗi và đau khổ bởi hậu quả của tội lỗi gây ra, Chúa Giê-su đã vâng lời Chúa Cha xuống thế làm người để thực hiện chương trình cứu độ nhân loại. Chúa đến để cứu chữa con người tội lỗi, thế mà người ta lại bắt bẻ Chúa là người hay ngồi chung với quân tội lỗi. Bác sĩ không gặp bệnh nhân thì làm sao chữa bệnh cho người ta? Cũng vậy, Chúa không tiếp xúc với người tội lỗi thì làm sao Chúa cứu được họ? Thế mà cũng đi bắt bẻ, thật là nực cười. Tất nhiên những người đi bắt bẻ đó họ tự cho họ là người công chính rồi!
Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư thuộc nhóm của họ gọi ông Lê-vi và các đồng nghiệp của ông là quân tội lỗi, Còn tôi, tôi có bao giờ gọi nhóm người nào đó là “quân tội lỗi” chưa? Chắc đã không ít lần như thế! Tôi đã từng nhìn kẻ trộm hoặc những kẻ sì-ke ma túy với cái nhìn như vậy. Té ra tôi cũng đã tự cho mình là công chính rồi ư?
Ồ, không đâu, Chúa ơi! Con biết bản thân mình cũng mang đầy tội lỗi, chỉ là vì con sinh ra được nuôi dạy đàng hoàng, nên không phải rơi vào hoàn cảnh như họ thôi! Đáng lẽ ra con phải sống tốt hơn, vì đã được Chúa ban cho nhiều điều may mắn hơn họ chứ! Đáng lẽ con phải thương cho họ vì họ đã bị đẩy đưa vào những con đường đen tối đó chứ! Ngay ở điểm này, con đã sống thiếu yêu thương đối với người anh em đồng loại rồi, con chưa sống đúng theo luật Chúa dạy, vậy con đâu phải người công chính! Nếu con còn cho mình là công chính, thì thật khốn nạn cho thân con, vì Chúa sẽ chẳng thể đến với con được, Chúa ơi!

Lạy Chúa! Xin cho con luôn ý thức được con người tội lỗi của mình. Để con có thể nhìn những người đang phải sống trong hoàn cảnh không được sáng sủa như con bằng một cái nhìn thương yêu. Và để con có thể gần gũi chia sẻ tình yêu của Chúa cho họ, Chúa nhé!

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

ĐIỂM LẠI CÁCH ĂN CHAY CỦA BẢN THÂN

Cách ăn chay mà Ta ưa thích chẳng phải là thế này sao :
mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc,
trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm ?
Chẳng phải là chia cơm cho người đói,
rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ ;
thấy ai mình trần thì cho áo che thân,
không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục ?
(Trích sách I-sai-a: 58, 6-7)

Những điều Chúa nói qua tiên tri I-sai-a năm xưa về việc ăn chay, con đã làm được những gì?
-“mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc”:
Con xét thấy mình không có thẩm quyền để trói buộc xiềng xích ai, con cũng chưa đến nỗi bạo tàn lắm... Nhưng con biết mình cũng thường gây khó khăn cho người khác vì những nguyên tắc sống của con. Xin cho con biết nhận ra và cởi bỏ bớt các nguyên tắc không cần thiết đối với những người sống chung quanh mình.
-“trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm”:
Con làm sao có khả năng làm những việc này, Chúa ơi! Con chỉ biết thầm thĩ kêu van cầu xin với Chúa để Chúa can thiệp cho họ mà thôi.
-“chia cơm cho người đói”:
À, việc này thì quá dễ! Con có thể chia bớt cho ai đó phần ăn của mình. Thế nhưng... thật sự thì con chưa hoàn toàn tiết kiệm những tiêu xài không cần thiết để giúp người đói... và vì vậy, nên vẫn còn rất nhiều người đói ăn trong xã hội. Xin cho con biết cho đi, cho đi ngay cả những gì con đang cần một cách không bức thiết, để góp phần làm cho xã hội này bớt đi những con người đang trong tình trạng đói ăn, Chúa ơi!
-“rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ”:
Cái này thì quả thật là khó lắm Chúa ạ! Đã có đôi ba lần, con nhận lời cho người ta ngủ lại nhà mình qua đêm, mặc dù người đó con có quen sơ sơ, thế mà con phải thức trắng suốt đêm, vì sợ có điều gì xảy ra cho gia đình mình. Những mẩu chuyện lừa lọc đăng trên báo khiến cho người trong gia đình con phải lo sợ, và chỉ khi người khách đó đi khỏi, con mới yên tâm. Con biết làm sao để thực hiện tốt điều này hả Chúa?
-“thấy ai mình trần thì cho áo che thân”: Điều này thì con có thể dễ dàng thực hiện Chúa ạ!
-“không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục”:
Mới nghe qua, con tưởng chừng mình đã chu toàn điều này, vì con đâu có thiếu quan tâm đến những người cốt nhục! Nhưng, xét kỹ lại lòng mình, con thấy mình đã có những lần ngoảnh mặt làm ngơ trước những người gặp hoạn nạn, bởi nếu giúp họ con sẽ phải đối phó với bao phiền lụy có thể xảy ra sau đó. Xin cho con can đảm, một lòng quyết tâm không ngại khó để có thể vượt qua những trở ngại đó, hầu chu toàn những điều Chúa muốn con thực hiện cho anh em mình.
    Lạy Chúa! Những điều tưởng chừng đơn giản, thế mà con đã không dám dấn thân vào. Những điều tưởng chừng chẳng mấy dính líu đến con như "xiềng xích, gông cùm", nhưng con có thể can thiệp bằng những lời cầu nguyện hoặc bằng những lời ủi an... thế mà con đã bỏ qua chẳng quan tâm đến những khó khăn của người  khác. Xin ban cho con một tình yêu đủ    lớn, để con đừng bao giờ ngoảnh mặt làm ngơ trước những khó khăn hoạn nạn của người anh em đồng loại, Chúa nhé!

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

"TỪ BỎ CHÍNH MÌNH"... KHÓ QUÁ CHÚA ƠI!

“Người còn nói : "Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy."
Rồi Đức Giê-su nói với mọi người : "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.”
(Lc: 9, 22-23)

Những lời trên đây cho thấy, Chúa Giê-su hoàn toàn biết rõ Ngài sẽ phải trải qua những gì khi được Chúa Cha giao phó cho sứ mạng cứu chuộc nhân loại. Thế mà Ngài vẫn nhất quyết xin vâng! Thử đặt mình vào địa vị của Chúa Giê-su, ta sẽ chọn lựa thế nào? Với con người phàm tục, ta thường chọn con đường dễ đi, chứ ai dại gì đi chọn con đường chông gai vất vả! Tuy nhiên, trong cuộc sống có nhiều khi ta vẫn chọn những con đường đầy gian lao thử thách để mà băng qua, vì ta biết con đường đó sẽ dẫn ta tới những điều tốt đẹp cho bản thân mình. Ví dụ, ta chọn lựa tập luyện gian khổ để có thể trở thành một vận động viên xuất sắc; hoặc, ta chọn chế độ ăn kiêng để có một thân hình đẹp... người mẹ chọn những công việc nặng nhọc hơn để kiếm thêm tiền mua quần áo mới cho con... Rõ ràng, những mục tiêu trước mắt đó đã là động lực giúp ta vượt qua gian khổ. Song, không dừng lại ở đó, Chúa Giê-su mời gọi ta: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.” Một đòi hỏi hết sức nghịch lý,nhưng chính đó lại là cứu cánh giúp ta đi đến những niềm vui đích thực.
Trở thành một vận động viên xuất sắc rồi thì sao? Nếu có, cũng chỉ một thời gian ngắn ngủi nào đó, khi cái vinh quang chiến thắng đã qua, con người chỉ còn lại những nuối tiếc. Trở thành một người có thân hình lý tưởng rồi thì sao? Nếu có, thì rồi thân hình ấy cũng đến ngày phải già nua tàn tạ, đâu thể trường sinh bất lão! Mà rồi để đạt được những mục đích đó của con người, ta thường phải đánh đổi và hy sinh rất nhiều thứ. Đôi khi, để đạt được mục tiêu của mình ta đã gây đau khổ và thất bại cho người khác. Thậm chí, lắm khi để đạt được mục tiêu của mình ta đánh mất ngay cả cái hạnh phúc mà ta đang nắm giữ. Có khác gì ta đã bỏ mồi bắt bóng đâu? Chính vì thế mà Chúa Giê-su đã mời gọi bạn và tôi “"phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.” “Từ Bỏ chính mình” tức là từ bỏ những mong muốn về một cái gì đó chóng qua, vác “thập giá mình” tức là dám chấp nhận những đau khổ của bản thân vì Chúa biết rõ cuộc đời này không thiếu những khổ đau. Chúa đã biết trước mọi sự, và vì muốn cứu con người khỏi phải rơi vào bể khổ trầm luân, Ngài đã đến thế gian, Ngài là con đường cho ta bước theo, để ta cùng Ngài đi về nơi chốn có mùa xuân vĩnh cửu. Bỏ những cái chóng qua để đạt được một niềm hạnh phúc trường tồn, thì ta lợi chán! Vậy đừng ngại và đừng từ chối khổ đau bạn ạ! Ta hãy học theo Chúa Giê-su, dám đón nhận những đau khổ như hạt lúa mì chấp nhận bị vùi lấp, chịu thối đi để rồi nảy mầm, trổ sinh nhiều hoa trái.

Lạy Chúa Giê-su! Con đã phân tích như một nhà phân tích chuyên nghiệp như vậy đó, thế mà Chúa ơi con vẫn chưa từ bỏ được “chính mình”. Vác thập giá đời mình thì con vẫn vác, nhưng từ bỏ chính mình thì khó quá Chúa ơi!
Con biết rằng, một khi còn chưa từ bỏ “cái tôi” của mình, thì con còn làm cho người khác khó chịu bực bội... Chưa từ bỏ được chính mình, thì thập giá của con chỉ là một cây gỗ sù sì, có ý nghĩa gì đâu!
Con tin rằng, một khi Chúa đã dạy con làm điều gì, thì Chúa sẽ luôn phù trợ giúp sức để con có thể làm được điều đó. Xin cho con luôn biết kết hiệp cùng Chúa trong mỗi lời con nói và mỗi việc con làm, để con có thể từ bỏ những cái hư hèn đang còn tồn tại trong con, Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. A-men

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

THEO CHÚA GIÊ-SU VÀO HOANG MẠC...

"Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”
(Mt: 6, 16-18)

May quá, Chúa ơi! Từ hồi nào tới giờ con đâu có ăn chay với bộ mặt thiểu não! Con nhớ có những ngày ăn chay trong cuộc đời mình, con vẫn mạnh dạn xức nước hoa như thể mình không có ăn chay, vậy là đúng theo lời Chúa dạy rồi!... Chúa biết rõ con lắm mà!... Thế nhưng, con thấy chột dạ khi đọc những lời này: “Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” Chúa là Đấng thấu suốt những gì kín đáo, Chúa biết rõ mọi suy nghĩ thầm kín, mọi tư tưởng lời nói và việc làm của con với dụng ý gì Chúa đều rõ hết... Chúa ơi, con ăn chay mà lòng thì chẳng tịnh, lòng con vẫn còn ẩn nấp những điều không hay không đẹp về người khác. Con ăn chay mà trái tim vẫn chưa hẳn tĩnh, vẫn còn vương vướng chút ganh ghen...Trái tim con vẫn chưa hoàn toàn hướng về Chúa, vẫn còn lang thang đuổi theo những tâm tư vị kỷ... Vì thế, cách ăn chay của con vẫn chỉ là một hình thức bề ngoài hời hợt, đâu khác gì kẻ đạo đức giả ăn chay với bộ mặt thiểu não, Chúa ơi!
“Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”, Chúa thấu suốt lòng con, Chúa sẽ trả lại cho con những gì con suy nghĩ và hành động ư? Vậy thì, Chúa ơi, những điều tốt đẹp con đã nghĩ suy và hành động thì ít. Những điều không hay lẩn quẩn trong “cái tôi” của con, rồi thì miệng lưỡi con lại biến nó thành những điều tốt đẹp... rồi thì cái khôn ngoan theo kiểu thế gian bảo con hành động một cách đầy tính toán thì nhiều lắm, Chúa ơi! Nếu Chúa trả cho con những điều không hay không tốt đó, thì tấm thân con đây làm sao gánh nổi những nỗi oan khiên do chính mình tạo ra?

Lạy Chúa! Hôm nay, là thứ Tư lễ tro, con theo Chúa vào hoang mạc của lòng mình để xem xét lại chính bản thân con, xin Chúa luôn ở kề bên con, giúp con sống trọn vẹn mùa chay thánh này. Xin cho con được dìm sâu tâm hồn mình vào trong khoảng lặng bình an của Chúa. Nguyện xin Chúa giúp con biết chế ngự những đam mê dục vọng của bản thân, để con có thể rũ bỏ bớt những thói xấu thâm căn cố đế trong con người mình. Nguyện xin Chúa giúp con có một quyết tâm hoàn toàn hướng lòng về Chúa, để tâm hồn con trở nên nhẹ nhàng hơn khi thoát khỏi xiềng xích của tội lỗi. Xin cho mùa chay này thật sự mang lại ơn ích cho con người đầy tội lỗi của con, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

CHUYỆN TÔI ĐI GẶP BÁC SĨ

Chuyện tôi đi gặp bác sĩ thì có gì lạ đâu, vì đối với tôi nó thường xuyên như ăn cơm bữa vậy! Nhưng khi ngẫm nghĩ lại tôi thấy nó cũng có nhiều điều thú vị lắm, các bạn ạ!
Hôm ấy, như thường lệ, tôi đến bệnh viện Bưu Điện để khám định kỳ về căn bệnh cường giáp, người bạn thân mọi khi vẫn đưa tôi đi bữa đó bận việc, tôi phải nhờ thằng cháu. Vì là lần đầu tiên nhờ nó nên trong lòng cũng hơi lo lo, sợ có chuyện trục trặc. Những lần trước tôi được chỉ định khám tại phòng số 5 do bác sĩ Nguyễn sơn phụ trách, chẳng hiểu sao lần này họ lại đưa tôi vào phòng số 6? Tôi còn đang ngơ ngác, hay là thằng cháu không biết đường dẫn tôi đi lộn phòng, thì có tiếng bác sĩ mời vào ghế ngồi. Ông bác sĩ này tôi chưa gặp lần nào, ông có vẻ còn trẻ ít kinh nghiệm, lên tiếng hỏi:
-Tôi coi bệnh án, thấy bệnh của chị khá rắc rối. Sao chị không đến bệnh viện Chợ rẫy, ở đó chuyên khoa sâu hơn ở đây?
Tôi thành thật nói với bác sĩ:
-Thẻ bảo hiểm của tôi chỉ định cho tôi khám tại đây, nên tôi không thể đi Chợ Rẫy, bác sĩ ạ! Nếu đi Chợ Rẫy, tôi phải khám dịch vụ, mà tôi thì không có khả năng chi trả. Bác sĩ cứ khám cho tôi đi, tôi không có đòi hỏi gì đâu!
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi hoang mang ghê lắm! Mặc dù đã nhiều lần tự khẳng định với lòng rằng, mọi sự tôi hoàn toàn phó thác cho Chúa quan phòng, thế mà vừa mới nghe ông bác sĩ nói vậy, lòng tôi đã vội ngả nghiêng rồi. Trước đây, tôi từng khám bệnh này ở Chợ Rẫy, nhưng sau ba lần phải trả tiền quá mạng, tôi đã mua thẻ bảo hiểm, và tôi buộc phải điều trị tại bệnh viện Bưu Điện này. Khi đó, nhiều người thân quen cũng đã khuyên tôi không nên như vậy, vì ai cũng cho là bệnh của tôi rối rắm thì phải chữa ở bệnh viện lớn. Thế nhưng, bệnh tôi cứ um tùm cả chùm cả rễ thế này thì có chọn bệnh viện nào cũng thế thôi! Vả lại, tôi không muốn chi xài quá nhiều tiền bạc vào việc chữa bệnh, đương khi mình phải sống cậy dựa vào người khác.
Tôi còn đang suy nghĩ lung tung thì ông bác sĩ trẻ lại lên tiếng:
-Chị đợi tôi một lát!
Rồi ông ta quày quả bỏ đi, để tôi ở lại trơ trọi một mình với chiếc ghế bệnh nhân. Không khí lạnh lẽo của căn phòng làm cho toàn thân tôi uể oải khó chịu, cảm giác nôn nao buồn ói dâng lên... Cả chuỗi sự việc lộn xộn khiến cho tôi mệt mỏi và bực bội. Tôi đâm ra băn khoăn lo ngại rằng, các bác sĩ ở đây coi tôi như một vật thí nghiệm để thử tay nghề... tôi quên hết những gì tốt đẹp họ đã làm cho mình trước đó. Tôi nhắm nghiền hai mắt, thầm thĩ phó thác mọi sự cho Chúa, chỉ trong giây lát tôi cảm thấy bình an trở lại. Ít phút sau, ông bác sĩ quay về phòng, đưa bệnh án của tôi cho thằng cháu, và bảo:
-Tôi giới thiệu chị qua gặp bác sĩ trưởng khoa, để bà ấy quyết định cho chị, chị vui lòng vậy nhé!
Tôi cảm ơn vị bác sĩ trẻ tốt bụng, rồi theo thằng cháu sang phòng số 7, ở đó người ta tận tình đón tôi với một thái độ niềm nở. Bà bác sĩ trưởng khoa đang khám cho một bệnh nhân, quay sang nhỏ nhẹ nói với tôi:
-Em chờ tôi một lát nhé, sắp xong rồi!
Trong lúc chờ đợi, tôi lại thầm thĩ phó thác mọi sự cho Chúa, lòng tôi cảm thấy thoải mái chẳng còn lo lắng gì nữa. Rồi cũng đến lượt tôi, bà bác sĩ nghe tim nghe phổi cho tôi một cách cẩn thận. Bà hỏi một số câu hỏi xoay quanh bệnh tình của tôi rồi nói:
-Thế này này em ạ! Bệnh cường giáp của em bây giờ chuyển sang suy giáp do tác dụng của thuốc, tôi sẽ cho em uống thuốc suy giáp, không có gì phải lo lắng em ạ! Thế mắt em bị làm sao?
Tôi kể cho bà nghe tôi đã bị mù do biến chứng của bệnh tiểu đường như thế nào. Bà hỏi:
-Thế sao em không khám bệnh tiểu đường để lấy thuốc cho đỡ tốn tiền, em bị mù như vậy, tiền đâu mà mua thuốc?
Thấy bà bác sĩ trưởng khoa mà lại dành nhiều thời gian để hỏi chuyện, và quan tâm đặc biệt đến mình như vậy, tôi rất cảm động. Mấy vị bác sĩ trước đây cũng hỏi tôi làm sao bị mù, biết tôi tiểu đường, nhưng chẳng ai khuyến khích tôi khám bệnh để lấy thuốc cho đỡ tốn tiền như vị bác sĩ này. Dường như ai nghe tôi nói tôi bị bệnh tiểu đường ba chục năm ai cũng ngại nhúng tay vào thì phải. Như được mở tấm lòng, tôi nói:
-Dạ, trước đây em đã đi nhiều bệnh viện, nhưng ở đâu cũng cho em chích Mix-Tard, mà loại này không hợp với em, em mệt lắm. Em chích NPH quen rồi bác sĩ ạ! Loại đó nhiều khi trên thị trường chợ đen không có, thậm chí nếu có NPH thì lại là công thức 30/70, vì vậy em phải đặt mua NPH humanlin từ nước ngoài rất tốn kém, bác sĩ ạ!
-Em cứ đem lọ thuốc của em vào đây cho tôi xem, tôi sẽ tìm cho em loại thuốc thích hợp!
Nghe bà bác sĩ nói vậy tôi cũng chẳng mấy hy vọng người ta sẽ đáp ứng cho mình. Vì ngay cả bệnh viện lớn như Chợ Rẫy mà còn chẳng xài loại thuốc đó, huống hồ gì là cái bệnh viện Bưu Điện nhỏ tí tẹo này. Hôm sau, tôi quay trở lại bệnh viện với lọ thuốc insulin của mình, và lần đầu tiên tôi dùng thẻ bảo hiểm đăng ký khám bệnh tiểu đường tại quầy tiếp bệnh. Vì có chữ ký của bác sĩ trưởng khoa, nên tôi được vào thẳng phòng khám số 7. Sau khi xem qua lọ thuốc của tôi, bác sĩ phone cho phòng dược, tôi nghe được lệnh của bác sĩ mà cảm thấy hơi thất vọng:
-...nếu không có, thì em phải nhập cho tôi lô thuốc này, tôi cần có nó!
Rồi bà quay sang tôi:
-Hôm nay là thứ sáu, tới thứ Hai đầu tuần, em quay lại đây tôi sẽ có thuốc cho em!
Tôi rời khỏi phòng, tuy có thất vọng, nhưng chẳng mấy buồn, vì tôi không nghĩ rằng bệnh viện này người ta sẽ nhập thuốc chỉ vì mình tôi. Thế nhưng, trong lúc tôi còn đang ngồi chờ người bạn ra quầy làm giấy tờ để lấy lại thẻ bảo hiểm, thì người phụ tá của bác sĩ trưởng khoa dẫn theo người dược sĩ, đi tìm tôi. Người phụ tá vui vẻ reo lên:
-Đây rồi, chị ấy còn đây!
Thì ra, cô dược sĩ đã sốt sắng cầm lọ thuốc từ kho thuốc của bệnh viện tức tốc lên phòng số 7. Và bà bác sĩ trưởng khoa đã lệnh cho người phụ tá dẫn cô ta đi tìm tôi. Họ thật là nhiệt tình với một bệnh nhân không có “ký lô” nào như tôi, cho dù tôi đi khám ở các dịch vụ tư nhân, tôi cũng chẳng được chăm sóc tận tình đến thế. Cô dược sĩ yêu cầu tôi đưa cho cô ta lọ thuốc của tôi, sau khi xem xét một lúc, cô bảo tôi theo cô trở lại phòng của bác sĩ trưởng khoa. Bà bác sĩ tận tình giải thích:
-Chúng tôi đã có thuốc cho em rồi đây! Công thức thì hoàn toàn như nhau, chỉ khác là thuốc của em được sản xuất tại Canada, còn thuốc của bệnh viện có xuất xứ từ Đan Mạch.
Với tất cả tấm lòng biết ơn, tôi nói:
-Vâng! Em cảm ơn bác sĩ rất nhiều! thuốc của Đan Mạch cũng tốt rồi bác sĩ ạ! Em chưa hề gặp ai đối xử với bệnh nhân tốt như bác sĩ!...
Một tháng sau, tôi đi tái khám bệnh tiểu đường ,cùng lúc với bệnh cường giáp, người ta chỉ định cho tôi vào khám ở phòng số 5 là phòng khám nội tiết, tôi gặp lại vị bác sĩ quen thuộc. Bác sĩ Nguyễn Sơn nói đùa với tôi:
Hôm nay chị lại tăng cường thêm cho tôi bệnh tiểu đường nữa! Chà, bệnh của chị phức tạp quá heng!
Tôi vội vã nói:
-Bác sĩ cho em loại thuốc insulin giống y như trong sổ đã ghi nghen bác sĩ! Em chỉ hợp với loại này thôi, các loại khác em chích không hợp mệt lắm, bác sĩ ạ!
-Chị đừng lo, tôi sẽ cho chị NPH như chị mong muốn!
Ngay khi về tới nhà, tôi đã vội nhờ đứa em trai xem hộ, đó là lọ thuốc NPH với công thức 30/70 là loại thuốc có tác dụng rất yếu vào buổi tối, và như vậy tôi sẽ rất mệt. Tôi đành phải mượn một lọ thuốc của em trai tôi để chích, và cất nguyên lọ thuốc của bệnh viện đã phát cho tôi, chờ tháng sau tái khám sẽ mang trả lại cho bệnh viện.
Tới ngày tái khám, tôi mang lọ insulin còn nguyên “guarantee” trả cho bác sĩ Sơn. Tất nhiên là bác sĩ Sơn không thể nhận lại, đó chỉ là chiêu thức tôi buộc ông ấy phải cấp đúng loại thuốc mà tôi cần. Kể từ đó đến nay đã hơn ba năm ròng, tháng nào tôi cũng được cấp một lọ thuốc y như vị bác sĩ trưởng khoa đã đáp ứng cho tôi, trong cái ngày mà bác sĩ Sơn vắng mặt, để rồi tôi gặp ông bác sĩ trẻ yếu bóng vía nhưng tốt bụng, và để rồi tôi được gặp vị bác sĩ trưởng khoa tốt hơn cả cô tiên... Và cũng kể từ ngày ấy đến nay, tôi chưa bao giờ gặp lại hai vị tốt bụng đó, cho dù tôi ra vô bệnh viện Bưu Điện này như cơm bữa.
Câu chuyện này như một chứng minh rằng, tất cả mọi sự đều có bàn tay sắp đặt của Chúa, chính Chúa quan phòng đã cho tôi nhìn thấy từng đường đi nước bước của Ngài! Cũng như trong các câu chuyện cổ tích, những sự việc xảy ra làm cho tôi trái ý bực bội càng nhiều, những gian lao thử thách làm cho tôi hoang mang lo lắng càng nhiều, lại càng làm cho tôi tăng thêm lòng tín thác vào Chúa quan phòng, và rồi tôi cuối cùng luôn gặp được những điều mà tôi chẳng dám ước mong... Hôm nay ngồi ngẫm lại cả một chuỗi sự việc trong chuyện tôi đi gặp bác sĩ, và rất nhiều chuyện khác nữa trong cuộc đời mình, tôi không thể không nhận ra rằng, mọi sự tôi đã phó dâng cho Chúa, nên mọi sự Chúa đã quan phòng cho tôi, để tôi có một cuộc sống ung dung tự tại như là tôi đang sống. Tôi kể câu chuyện này cho các bạn nghe, như một lời thổ lộ tâm tình tri ân gởi đến vị Chúa quan phòng của chúng ta vậy!

NGÀY MAI CỨ ĐỂ NGÀY MAI LO!

“Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.”
(Mt: 6, 34)

Chúa đã nói, ngày nào có cái khổ của ngày ấy, thì con có lo lắng cho ngày mai cũng vô ích thôi! Vì ngày mai sẽ có cái khổ của ngày mai. Nhưng còn ngày hôm nay thì sao? Vâng, con tin rằng, Chúa đã nói thế thì cái khổ của ngày hôm nay con đang mang lấy đây sẽ được Chúa lo liệu. Con là một con người hữu hạn, có lo cũng chẳng được gì, vậy thì con chẳng lo nữa, xin dâng mọi sự để Chúa định liệu cho. Chúa là Đấng quan phòng quyền năng tuyệt đối của con. A-men