“hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.”
(Mt: 5, 44)
Kẻ thù thật khó mà yêu
Nhưng vì Chúa muốn con đâu dám từ
Chúa ơi, xin hãy thư thư
Để con cố gắng từ từ Chúa ơi!
Mắt con xin hướng lên trời
Môi con xin nở nụ cười khoan dung...
Tim con, một cõi thâm cung
Cũng xin Chúa biến thành vùng hân hoan
Cho con quên hết đa đoan
Máu hồng thành rượu tuần hoàn tim con.
Oán thù ghen ghét trong con
Hút theo tình Chúa, sắt son biến hình
Thù nên bạn, nhục nên vinh
Mưa rồi trời tạnh, ánh minh lại ngời!
Chúa ban ánh sáng mặt trời
Để người sưởi ấm tình người trong nhau
Con đâu còn nữa kẻ thù
Chỉ còn tình Chúa Giêsu ngọt ngào
Hồn con nay gió đã vào
Con tin có Chúa việc nào cũng xong!
Chúa ơi, tình Chúa mênh mông
Con cầu xin Chúa rủ lòng đoái thương
Con còn ở chốn tha hương
Lắm phen cứ phải vấn vương hận thù
Hút theo tình Chúa Giêsu
Xin cho con biết thương yêu kẻ thù
Hồn con xin hết hoang vu
Để cho làn gió nhẹ ru lên trời!
Hôm nay cầu nguyện với Người
Lòng con nghĩ đến những người hại con
Xin cho họ được bình an
Và cho con nữa, chẳng còn ghét ai!!!
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015
GIỮ MỒM GIỮ MIỆNG
Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: "Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.” (Mt 5, 22)
Lạy Chúa nhân từ! Chúa đã dạy chúng con phải yêu thương anh em đồng loại, Chúa đòi hỏi chúng con phải yêu thương nhau cách triệt để và cụ thể, từ trong ý tưởng đến lời nói đến vậy. Thế nhưng, con đã chẳng đáp lại những yêu cầu ấy của Chúa, con đã có nhiều lúc ứng xử với anh em đồng loại như một kẻ thô lỗ, con thật là đáng chê trách, Chúa ơi!
Những từ ngữ: “Đồ ngu!”, “Đồ ngốc!”... cứ thốt ra khỏi miệng con một cách quá dễ dàng. Trước đây, con chẳng hề áy náy gì về lối ăn nói thô lỗ của mình. Bây giờ, mặc dù con đã cố gắng giữ gìn lời ăn tiếng nói của mình; song le, con vẫn chưa chừa được hẳn cái kiểu ăn nói bừa bãi ấy, Chúa ạ! Những ngày xưa, mỗi khi nghe câu: “Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.”, con thường nghĩ đấy chỉ là một trong những cung cách hành văn của người ghi chép Kinh Thánh, chứ chẳng để ý xem xét những gì Chúa muốn chuyển tải trong câu nói đó. Quả thật, nếu như con không biết giữ gìn miệng lưỡi của mình, cứ để cho nó tự do phát biểu; nếu như con không biết kiểm soát lời ăn tiếng nói của mình , khiến mọi người chung quanh phải chịu đựng sự đốp chát của mình, như một gánh nặng trên vai họ... và ngược lại, lối ứng xử của họ tất cả cũng đều giống như con, thì chẳng hiểu thế giới chung quanh con sẽ ra sao?
Lời Chúa nói: "Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà.”, mới nghe qua tưởng chừng như quá khắt khe; song le, thực tế đã cho thấy, có những cơn giận âm ỉ gặm nhấm lòng dạ con người một cách khủng khiếp, có những cơn giận làm hủy hoại cả một tâm hồn... Cũng còn may mắn cho con, vì con ít khi giận ai lâu! Thường khi có ai làm cho con mất lòng, con cũng chỉ tức tức một lúc rồi thôi chứ không giận lâu. Ví như có chuyện gì bất hòa với ai con cũng mong muốn được giải hòa càng sớm càng tốt, chứ để lâu trong bụng nó khó chịu lắm, Chúa ạ! Mỗi khi con hòa giải với anh chị em xong, con cảm thấy thanh thản làm sao! Riêng trong chuyện này, con vô vàn cảm tạ Chúa vì Chúa đã ban cho con điều đó.
Thế nhưng, con lại hay mắng mỏ người nọ người kia là “đồ ngu”, chắc là Chúa buồn con lắm phải không? Càng nghĩ về chuyện này, con càng thấy mình quá là kiêu căng, con càng thấy mình thô lỗ, đã xúc phạm đến lòng tự trọng của người khác, trong khi con luôn đòi hỏi người khác phải tôn trọng mình. Con rất muốn bỏ đi tật xấu này, cái tính kiêu căng cứ tự nó âm ỷ trong con người của con. Nhưng sao khó quá Chúa ơi!
Lạy Chúa!
Nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng?
Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ
Để chúng con biết kính sợ Ngài!
Lạy Mẹ Maria! Mẹ là người mẹ dịu hiền và rất mực khiêm nhu, xin Mẹ giúp con chừa bỏ tính tự kiêu, và lối ăn nói thô lỗ mắng mỏ đối với anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết giữ mồm giữ miệng, để tính khí của con không trở nên như một gánh nặng cho những người sống chung quanh con. Amen.
Lạy Chúa nhân từ! Chúa đã dạy chúng con phải yêu thương anh em đồng loại, Chúa đòi hỏi chúng con phải yêu thương nhau cách triệt để và cụ thể, từ trong ý tưởng đến lời nói đến vậy. Thế nhưng, con đã chẳng đáp lại những yêu cầu ấy của Chúa, con đã có nhiều lúc ứng xử với anh em đồng loại như một kẻ thô lỗ, con thật là đáng chê trách, Chúa ơi!
Những từ ngữ: “Đồ ngu!”, “Đồ ngốc!”... cứ thốt ra khỏi miệng con một cách quá dễ dàng. Trước đây, con chẳng hề áy náy gì về lối ăn nói thô lỗ của mình. Bây giờ, mặc dù con đã cố gắng giữ gìn lời ăn tiếng nói của mình; song le, con vẫn chưa chừa được hẳn cái kiểu ăn nói bừa bãi ấy, Chúa ạ! Những ngày xưa, mỗi khi nghe câu: “Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.”, con thường nghĩ đấy chỉ là một trong những cung cách hành văn của người ghi chép Kinh Thánh, chứ chẳng để ý xem xét những gì Chúa muốn chuyển tải trong câu nói đó. Quả thật, nếu như con không biết giữ gìn miệng lưỡi của mình, cứ để cho nó tự do phát biểu; nếu như con không biết kiểm soát lời ăn tiếng nói của mình , khiến mọi người chung quanh phải chịu đựng sự đốp chát của mình, như một gánh nặng trên vai họ... và ngược lại, lối ứng xử của họ tất cả cũng đều giống như con, thì chẳng hiểu thế giới chung quanh con sẽ ra sao?
Lời Chúa nói: "Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà.”, mới nghe qua tưởng chừng như quá khắt khe; song le, thực tế đã cho thấy, có những cơn giận âm ỉ gặm nhấm lòng dạ con người một cách khủng khiếp, có những cơn giận làm hủy hoại cả một tâm hồn... Cũng còn may mắn cho con, vì con ít khi giận ai lâu! Thường khi có ai làm cho con mất lòng, con cũng chỉ tức tức một lúc rồi thôi chứ không giận lâu. Ví như có chuyện gì bất hòa với ai con cũng mong muốn được giải hòa càng sớm càng tốt, chứ để lâu trong bụng nó khó chịu lắm, Chúa ạ! Mỗi khi con hòa giải với anh chị em xong, con cảm thấy thanh thản làm sao! Riêng trong chuyện này, con vô vàn cảm tạ Chúa vì Chúa đã ban cho con điều đó.
Thế nhưng, con lại hay mắng mỏ người nọ người kia là “đồ ngu”, chắc là Chúa buồn con lắm phải không? Càng nghĩ về chuyện này, con càng thấy mình quá là kiêu căng, con càng thấy mình thô lỗ, đã xúc phạm đến lòng tự trọng của người khác, trong khi con luôn đòi hỏi người khác phải tôn trọng mình. Con rất muốn bỏ đi tật xấu này, cái tính kiêu căng cứ tự nó âm ỷ trong con người của con. Nhưng sao khó quá Chúa ơi!
Lạy Chúa!
Nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng?
Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ
Để chúng con biết kính sợ Ngài!
Lạy Mẹ Maria! Mẹ là người mẹ dịu hiền và rất mực khiêm nhu, xin Mẹ giúp con chừa bỏ tính tự kiêu, và lối ăn nói thô lỗ mắng mỏ đối với anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết giữ mồm giữ miệng, để tính khí của con không trở nên như một gánh nặng cho những người sống chung quanh con. Amen.
Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015
LỜI NGUYỆN CẦU CỦA HOÀNG HẬU ÉT-STE
“Thần dân Ngài, xin Ngài giải thoát.
Con cô đơn, xin đến cứu giúp con.
Lạy Chúa, ngoài Ngài ra, con đâu còn ai nữa !”
(Étste: 4, 17T)
Chúa ơi ! Trong thánh lễ sáng nay, khi nghe những lời cầu nguyện tha thiết của hoàng hậu Étste trong bài đọc I, con cứ nghĩ mãi về một người đang rất cô đơn, Chúa ạ ! Con biết những gì đang vây bủa chị L., những gì đang làm cho chị L. sầu khổ... con rất muốn chia sẻ và ủi an chị. Nhưng chị lại không muốn chia sẻ với ai, giá như chị có thể chia sẻ nỗi lắng lo sầu muộn của chị với Chúa, thì có lẽ chị đã không phải lâm vào hoàn cảnh như hiện nay. Tiếc thay, chị L. không muốn chấp nhận thánh ý của Chúa. Những gì đang vây bủa chị và làm cho chị khổ đau, chính là vì chị sống không theo con đường Chúa dạy. Chị đang có những suy nghĩ và ứng xử đi ngược lại với quy luật của cuộc sống...
Con biết, hiện đang có người muốn giúp chị L. thoát ra khỏi cảnh đau khổ của chị, một cách hoàn toàn ích lợi cho chị. Song, chị L. không nhận sự giúp đỡ đó, chỉ vì chị không muốn từ bỏ lối sống mà chị đang sống. Cứ nghĩ đến những hệ lụy có thể xảy ra, cứ nghĩ đến những gì chị L. đang phải gánh chịu, con thấy lo cho chị ấy nhưng chẳng thể giúp được gì. Con thấy thương chị L. và cảm thấy mình bất lực ! Làm thế nào để trong một phút giây nào đó, chị L. hướng cái nhìn của chị về phía ánh nhìn của Chúa, để thấy Chúa đang thiết tha kêu gọi chị từ bỏ những đam mê vật chất, những thứ đang làm chị sầu não ? Làm sao để chị L. Hiểu rằng có nhiều người vẫn yêu thương chị, không hề bỏ chị cô đơn một mình? Chúa ơi, chỉ có Chúa, một mình Chúa mới có thể cứu giúp chị ấy được thôi !
Lạy Chúa ! Hôm nay con mượn những lời cầu nguyện tha thiết từ đáy lòng của hoàng hậu Étste ; và, từ đáy lòng con, con khẩn khoản nài xin Chúa đoái thương chị L. Xin Chúa hãy ra tay cứu giúp một người đang cô đơn sầu khổ. Xin Chúa hãy chạm vào tận đáy tâm hồn của chị L., ngõ hầu chị ấy biết từ bỏ lối sống thiên về vật chất, để rồi biết tín thác mọi nỗi thiếu thốn khó khăn của gia đình chị vào tay Chúa quan phòng, để rồi chị sẽ được hưởng nếm tình thương yêu bao dung của Chúa ngay giữa cuộc đời này, Chúa nhé !
Con cô đơn, xin đến cứu giúp con.
Lạy Chúa, ngoài Ngài ra, con đâu còn ai nữa !”
(Étste: 4, 17T)
Chúa ơi ! Trong thánh lễ sáng nay, khi nghe những lời cầu nguyện tha thiết của hoàng hậu Étste trong bài đọc I, con cứ nghĩ mãi về một người đang rất cô đơn, Chúa ạ ! Con biết những gì đang vây bủa chị L., những gì đang làm cho chị L. sầu khổ... con rất muốn chia sẻ và ủi an chị. Nhưng chị lại không muốn chia sẻ với ai, giá như chị có thể chia sẻ nỗi lắng lo sầu muộn của chị với Chúa, thì có lẽ chị đã không phải lâm vào hoàn cảnh như hiện nay. Tiếc thay, chị L. không muốn chấp nhận thánh ý của Chúa. Những gì đang vây bủa chị và làm cho chị khổ đau, chính là vì chị sống không theo con đường Chúa dạy. Chị đang có những suy nghĩ và ứng xử đi ngược lại với quy luật của cuộc sống...
Con biết, hiện đang có người muốn giúp chị L. thoát ra khỏi cảnh đau khổ của chị, một cách hoàn toàn ích lợi cho chị. Song, chị L. không nhận sự giúp đỡ đó, chỉ vì chị không muốn từ bỏ lối sống mà chị đang sống. Cứ nghĩ đến những hệ lụy có thể xảy ra, cứ nghĩ đến những gì chị L. đang phải gánh chịu, con thấy lo cho chị ấy nhưng chẳng thể giúp được gì. Con thấy thương chị L. và cảm thấy mình bất lực ! Làm thế nào để trong một phút giây nào đó, chị L. hướng cái nhìn của chị về phía ánh nhìn của Chúa, để thấy Chúa đang thiết tha kêu gọi chị từ bỏ những đam mê vật chất, những thứ đang làm chị sầu não ? Làm sao để chị L. Hiểu rằng có nhiều người vẫn yêu thương chị, không hề bỏ chị cô đơn một mình? Chúa ơi, chỉ có Chúa, một mình Chúa mới có thể cứu giúp chị ấy được thôi !
Lạy Chúa ! Hôm nay con mượn những lời cầu nguyện tha thiết từ đáy lòng của hoàng hậu Étste ; và, từ đáy lòng con, con khẩn khoản nài xin Chúa đoái thương chị L. Xin Chúa hãy ra tay cứu giúp một người đang cô đơn sầu khổ. Xin Chúa hãy chạm vào tận đáy tâm hồn của chị L., ngõ hầu chị ấy biết từ bỏ lối sống thiên về vật chất, để rồi biết tín thác mọi nỗi thiếu thốn khó khăn của gia đình chị vào tay Chúa quan phòng, để rồi chị sẽ được hưởng nếm tình thương yêu bao dung của Chúa ngay giữa cuộc đời này, Chúa nhé !
Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015
NHÌN LẠI BẢN THÂN
“Trong cuộc Phán Xét, dân thành Ninivê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giôna rao giảng ; mà đây thì còn hơn ông Giôna nữa.”
(Lc: 11, 32)
Tôi có cảm giác như Chúa đang nói với mình những lời quở trách trên đây. Tôi thuộc về thế hệ này, một thế hệ đang hiện hữu trên đời, và đang sống trong một thành phố đông dân nhất, so với các thành phố khác ở Việt Nam. Cuộc sống đô thị lớn tất bật và ồn ào, ngày tháng trôi nhanh theo những sự kiện và đầy diễn biến phức tạp, khiến tôi chẳng có thời giờ để mà nhìn lại mình mỗi ngày. Lời Chúa hôm nay mời gọi tôi xem xét lại bản thân...
Tôi đã nhiều lần khẳng định rằng mình tin Chúa và mỗi ngày đều có đọc Thánh Kinh... Tôi chưa đến nỗi là một kẻ gian ác, cũng chưa đến nỗi là đứa tham lam… Chính vì tôi tự đánh giá mình như thế, nên cảm thấy mình như chẳng có tội lỗi gì nghiêm trọng mấy. Tuy nhiên, chính vì thế mà tôi cứ lẩn quẩn trong “cái tôi” có vẻ hào nhoáng và an toàn của mình. Nhiều lúc, tôi tự xem mình như một kẻ đứng ngoài cuộc của những chuyện thế gian, những chuyện đau thương và mất mát, những chuyện hỗn độn của một thế giới lầm lạc và tội lỗi, những chuyện mà bây giờ người ta tạm tóm gọn trong cụm từ “hậu quả của một nền văn minh chết chóc”... những chuyện xô bồ của một thành phố đang chìm ngập trong tội lỗi và nhan nhản tệ nạn xã hội. Sài Gòn đông đúc và sầm uất nhất cả nước, nên cũng chính là nơi tiềm ẩn và gánh lấy bao hậu quả của tệ nạn xã hội nhiều nhất. Và tôi, một cư dân đang sống giữa Sài Gòn, lại có thể cho mình là một kẻ đứng ngoài cuộc được sao?
Lạy Chúa! Con nhận ra mình là một trong những kẻ đã góp phần vào cái mớ hỗn độn của thành phố Sài Gòn đầy bóng tối và chết chóc như hôm nay - nói như thế không có nghĩa là phủ nhận những việc tử tế của bao người khác. Con đã góp phần gia trọng thêm cái mảng tối tăm và phức tạp của thành phố. Con đã sống như một kẻ thiếu trách nhiệm với những người chung quanh. Đối diện với Chúa, con thấy mình vạn lần tệ bạc hơn con tưởng, con đã lỗi phạm đến trời và đến Cha, biết kể sao cho xiết!
Lạy Chúa! Xin rủ lòng thương xót chúng con! Xin cải hóa tâm hồn, cho con biết mềm lòng trước những nỗi đau thương và mất mát của anh em đồng loại. Xin ban cho con đủ kiên trì nhẫn nại mà chịu đựng lẫn nhau, và một tấm lòng dám hy sinh, một ý chí quyết sửa đổi để trở nên một con người mới. Xin giúp con biết sống xứng đáng là một chứng nhân của Chúa, ngõ hầu có thể đem ánh sáng của Chúa đến những nơi con hiện diện, góp phần đẩy lùi tối tăm và lầm lạc trong lòng người. Nguyện cho tất cả chúng con được hưởng ơn cứu độ của Chúa, Chúa nhé!
(Lc: 11, 32)
Tôi có cảm giác như Chúa đang nói với mình những lời quở trách trên đây. Tôi thuộc về thế hệ này, một thế hệ đang hiện hữu trên đời, và đang sống trong một thành phố đông dân nhất, so với các thành phố khác ở Việt Nam. Cuộc sống đô thị lớn tất bật và ồn ào, ngày tháng trôi nhanh theo những sự kiện và đầy diễn biến phức tạp, khiến tôi chẳng có thời giờ để mà nhìn lại mình mỗi ngày. Lời Chúa hôm nay mời gọi tôi xem xét lại bản thân...
Tôi đã nhiều lần khẳng định rằng mình tin Chúa và mỗi ngày đều có đọc Thánh Kinh... Tôi chưa đến nỗi là một kẻ gian ác, cũng chưa đến nỗi là đứa tham lam… Chính vì tôi tự đánh giá mình như thế, nên cảm thấy mình như chẳng có tội lỗi gì nghiêm trọng mấy. Tuy nhiên, chính vì thế mà tôi cứ lẩn quẩn trong “cái tôi” có vẻ hào nhoáng và an toàn của mình. Nhiều lúc, tôi tự xem mình như một kẻ đứng ngoài cuộc của những chuyện thế gian, những chuyện đau thương và mất mát, những chuyện hỗn độn của một thế giới lầm lạc và tội lỗi, những chuyện mà bây giờ người ta tạm tóm gọn trong cụm từ “hậu quả của một nền văn minh chết chóc”... những chuyện xô bồ của một thành phố đang chìm ngập trong tội lỗi và nhan nhản tệ nạn xã hội. Sài Gòn đông đúc và sầm uất nhất cả nước, nên cũng chính là nơi tiềm ẩn và gánh lấy bao hậu quả của tệ nạn xã hội nhiều nhất. Và tôi, một cư dân đang sống giữa Sài Gòn, lại có thể cho mình là một kẻ đứng ngoài cuộc được sao?
Lạy Chúa! Con nhận ra mình là một trong những kẻ đã góp phần vào cái mớ hỗn độn của thành phố Sài Gòn đầy bóng tối và chết chóc như hôm nay - nói như thế không có nghĩa là phủ nhận những việc tử tế của bao người khác. Con đã góp phần gia trọng thêm cái mảng tối tăm và phức tạp của thành phố. Con đã sống như một kẻ thiếu trách nhiệm với những người chung quanh. Đối diện với Chúa, con thấy mình vạn lần tệ bạc hơn con tưởng, con đã lỗi phạm đến trời và đến Cha, biết kể sao cho xiết!
Lạy Chúa! Xin rủ lòng thương xót chúng con! Xin cải hóa tâm hồn, cho con biết mềm lòng trước những nỗi đau thương và mất mát của anh em đồng loại. Xin ban cho con đủ kiên trì nhẫn nại mà chịu đựng lẫn nhau, và một tấm lòng dám hy sinh, một ý chí quyết sửa đổi để trở nên một con người mới. Xin giúp con biết sống xứng đáng là một chứng nhân của Chúa, ngõ hầu có thể đem ánh sáng của Chúa đến những nơi con hiện diện, góp phần đẩy lùi tối tăm và lầm lạc trong lòng người. Nguyện cho tất cả chúng con được hưởng ơn cứu độ của Chúa, Chúa nhé!
Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015
LỜI THIẾT THA
“Cũng như mưa với tuyết sa xuống từ trời
không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất,
chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc,
cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói có bánh ăn,
thì lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta,
sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả,
chưa thực hiện ý muốn của Ta,
chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.”
(Isaia: 55, 10-11)
Lời vẫn chưa trở về trời,
vẫn rong duổi cuối những nẻo đường, góc phố,;
bởi nhân loại vẫn còn đây, những con người ngoan cố,
và bởi vì Lời vẫn tha thiết cứu độ nhân gian!
Ôi Đức Chúa! Đấng toàn năng tuyệt đối!
Ngài đã ban cho nhân thế Ngôi Lời,
để con người nhờ Ngôi Lời mà được hưởng ơn cứu độ;
thế mà con đã hờ hững với Người,
bao năm tháng đã qua,
con sống mê chìm trong tội lỗi!
Mưa, tuyết vẫn đang rơi
Và tình trời vẫn ngày đêm tuôn đổ
Tình Chúa Cha như sóng vỗ lúc triều dâng
Người sẽ chẳng rút lời, những gì Người đã phán!
Con tin,
Ngôi Lời vẫn ở giữa chúng con,
và sẽ làm cho chúng con nên tươi nên tốt,
theo ý muốn của Ngài!
Phần con đây, con dâng lên Ngài lời nguyện xin tha thiết
Xin cho con luôn biết tuân vâng thánh ý Ngài,
để lời Ngài được lan tỏa giữa nhân gian,
và để đời con được hạnh phúc mãi muôn đời. A-men! A-men! A-men!
không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất,
chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc,
cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói có bánh ăn,
thì lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta,
sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả,
chưa thực hiện ý muốn của Ta,
chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.”
(Isaia: 55, 10-11)
Lời vẫn chưa trở về trời,
vẫn rong duổi cuối những nẻo đường, góc phố,;
bởi nhân loại vẫn còn đây, những con người ngoan cố,
và bởi vì Lời vẫn tha thiết cứu độ nhân gian!
Ôi Đức Chúa! Đấng toàn năng tuyệt đối!
Ngài đã ban cho nhân thế Ngôi Lời,
để con người nhờ Ngôi Lời mà được hưởng ơn cứu độ;
thế mà con đã hờ hững với Người,
bao năm tháng đã qua,
con sống mê chìm trong tội lỗi!
Mưa, tuyết vẫn đang rơi
Và tình trời vẫn ngày đêm tuôn đổ
Tình Chúa Cha như sóng vỗ lúc triều dâng
Người sẽ chẳng rút lời, những gì Người đã phán!
Con tin,
Ngôi Lời vẫn ở giữa chúng con,
và sẽ làm cho chúng con nên tươi nên tốt,
theo ý muốn của Ngài!
Phần con đây, con dâng lên Ngài lời nguyện xin tha thiết
Xin cho con luôn biết tuân vâng thánh ý Ngài,
để lời Ngài được lan tỏa giữa nhân gian,
và để đời con được hạnh phúc mãi muôn đời. A-men! A-men! A-men!
Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015
MƠ NGÀY TRẨY HỘI
"Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc ; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng ; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han."
(Mt: 25, 34-36)
Lời Chúa hôm nay,
con nghe như sóng vỗ dạt dào
Lời hát ngọt ngào, con dân Chúa vui như trong ngày trẩy hội
Họ lũ lượt tràn về thành thánh Salem...
Con tưởng tượng,
tiếng chân của cả đoàn người đang rảo bước:
Đoàn con cái Chúa hớn hở khăn áo về quê,
nét mặt họ vui cười thỏa thuê sau bao tháng ngày lầm than vất vả...
Họ đang tất tả tiến về thành thánh Salem!
Tiếng Chúa vang lên trước mắt kia rồi:
"Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc,
hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa.
Vì xưa Ta đói,
các ngươi đã cho ăn ;
Ta khát,
các ngươi đã cho uống...”
lời Chúa hôm nay,
tai con nghe lòng con vui rạo rực,
nước mắt chực trào ra,
con nghĩ đến ngày được tiến về Salem thánh điện...!
Nhưng, Chúa ôi! Con biết mình hiện chưa xứng,
bởi con vẫn chưa tròn lời Chúa dạy,
bởi con còn chạy theo thế sự lắm đam mê!
Nay xin Chúa giúp con sống tràn trề:
Cho người đói bát cơm canh; nhường kẻ rách tấm áo lành...!
Và xin Chúa đừng để con có khi nào ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cùng khổ!
Ơi, Chúa ơi!
Con tin Chúa là Đấng cứu độ con!
Lời Chúa phán hôm nay cho con lòng sắt son tin tưởng,
tâm hồn con vui sướng hát khen Ngài!
Con cất bước ra đi tìm ngọc quý...
(Mt: 25, 34-36)
Lời Chúa hôm nay,
con nghe như sóng vỗ dạt dào
Lời hát ngọt ngào, con dân Chúa vui như trong ngày trẩy hội
Họ lũ lượt tràn về thành thánh Salem...
Con tưởng tượng,
tiếng chân của cả đoàn người đang rảo bước:
Đoàn con cái Chúa hớn hở khăn áo về quê,
nét mặt họ vui cười thỏa thuê sau bao tháng ngày lầm than vất vả...
Họ đang tất tả tiến về thành thánh Salem!
Tiếng Chúa vang lên trước mắt kia rồi:
"Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc,
hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa.
Vì xưa Ta đói,
các ngươi đã cho ăn ;
Ta khát,
các ngươi đã cho uống...”
lời Chúa hôm nay,
tai con nghe lòng con vui rạo rực,
nước mắt chực trào ra,
con nghĩ đến ngày được tiến về Salem thánh điện...!
Nhưng, Chúa ôi! Con biết mình hiện chưa xứng,
bởi con vẫn chưa tròn lời Chúa dạy,
bởi con còn chạy theo thế sự lắm đam mê!
Nay xin Chúa giúp con sống tràn trề:
Cho người đói bát cơm canh; nhường kẻ rách tấm áo lành...!
Và xin Chúa đừng để con có khi nào ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cùng khổ!
Ơi, Chúa ơi!
Con tin Chúa là Đấng cứu độ con!
Lời Chúa phán hôm nay cho con lòng sắt son tin tưởng,
tâm hồn con vui sướng hát khen Ngài!
Con cất bước ra đi tìm ngọc quý...
Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015
TÂM TÌNH MÙA CHAY
‘Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa. Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.
Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói : "Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng."’
“Mc: 1, 12-15)
Lạy Chúa Giêsu! Xưa Chúa đã bị ma quỷ cám dỗ trong hoang địa, và Chúa đã dùng những lời trong Thánh Kinh để chiến thắng ma quỷ thế nào, thì xin Chúa cũng mở lòng mở trí cho con, giúp con vượt qua những cơn cám dỗ của satan,. Vì Chúa biết con người của con quá rõ, con thì yếu đuối và mỏng manh như một cánh lục bình lắt lay trong gió...
Chúa đã dạy bảo con phải ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng! Tin vào Tin Mừng của Chúa thì con đã tin, nhưng còn việc ăn năn sám hối thì con vẫn chưa quyết tâm làm tròn. Xin cho con biết ăn năn sám hối về những lỗi lầm con đã xúc phạm đến Chúa và đến anh em đồng loại, để rồi một lòng quyết tâm sửa đổi, ngõ hầu con có thể sống đúng với những gì Chúa đã truyền dạy cho con, Chúa nhé!
Chúa ơi,
Con như một cánh lục bình
Tháng ngày chìm nổi, biết mình về đâu!
Dòng sông nước chảy cơ cầu
Bến bờ, bãi đá dãi dầu nắng mưa
Lục bình tơi tả hương đưa
Mà sao màu tím vẫn chưa hết buồn
Hai bờ nước chảy về nguồn
Mỏng manh màu tím dặm trường quan san
Xin cho con biết ăn năn
Một lòng sám hối siêng năng nguyện cầu
Tím buồn tuôn chảy lệ châu
Lục bình vẫn tím dâng sầu lên cao
Tím buồn lên tới trăng sao
Để cho tình Chúa tràn vào tim con
Từ nay con nguyện vuông tròn
Khiêm nhường nhịn nhục dẫu mòn tấm thân!
Chúa ơi, xin ở cùng con
Cho con sức mạnh dấn thân vào đời
Lục bình xin hướng về trời
Xin là khí cụ cho Người từ nay!
Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói : "Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng."’
“Mc: 1, 12-15)
Lạy Chúa Giêsu! Xưa Chúa đã bị ma quỷ cám dỗ trong hoang địa, và Chúa đã dùng những lời trong Thánh Kinh để chiến thắng ma quỷ thế nào, thì xin Chúa cũng mở lòng mở trí cho con, giúp con vượt qua những cơn cám dỗ của satan,. Vì Chúa biết con người của con quá rõ, con thì yếu đuối và mỏng manh như một cánh lục bình lắt lay trong gió...
Chúa đã dạy bảo con phải ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng! Tin vào Tin Mừng của Chúa thì con đã tin, nhưng còn việc ăn năn sám hối thì con vẫn chưa quyết tâm làm tròn. Xin cho con biết ăn năn sám hối về những lỗi lầm con đã xúc phạm đến Chúa và đến anh em đồng loại, để rồi một lòng quyết tâm sửa đổi, ngõ hầu con có thể sống đúng với những gì Chúa đã truyền dạy cho con, Chúa nhé!
Chúa ơi,
Con như một cánh lục bình
Tháng ngày chìm nổi, biết mình về đâu!
Dòng sông nước chảy cơ cầu
Bến bờ, bãi đá dãi dầu nắng mưa
Lục bình tơi tả hương đưa
Mà sao màu tím vẫn chưa hết buồn
Hai bờ nước chảy về nguồn
Mỏng manh màu tím dặm trường quan san
Xin cho con biết ăn năn
Một lòng sám hối siêng năng nguyện cầu
Tím buồn tuôn chảy lệ châu
Lục bình vẫn tím dâng sầu lên cao
Tím buồn lên tới trăng sao
Để cho tình Chúa tràn vào tim con
Từ nay con nguyện vuông tròn
Khiêm nhường nhịn nhục dẫu mòn tấm thân!
Chúa ơi, xin ở cùng con
Cho con sức mạnh dấn thân vào đời
Lục bình xin hướng về trời
Xin là khí cụ cho Người từ nay!
Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015
LỜI THƠ SÁM HỐI
“Tôi không đến để kêu gọi người
công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn."
(Lc: 5, 32)
Lòng
thương xót Chúa vô bờ
Còn con như gió vật vờ ven sông!
Hôm
nay Lời Chúa tỏ tường
Tỏ cho con thấy tình thương của Ngài
Giữa
đời mê mải dặm dài
Tình thương của Chúa an bài đời con.
Gọi
con sám hối ăn năn
Gọi con trăn trở băn khoăn tìm về
Bởi
vì tình Chúa tràn trề
Chúa luôn ngóng đợi con về nẻo ngay!
Thế
mà con mãi đắm say
Thế mà con đã ngày ngày dửng dưng
Mải
tìm hư ảo phù dung
Con quên, Lời Chúa không ngừng gọi con!
Chúa
ơi, tình Chúa sắt son
Tim con tội lỗi, lòng con buồn sầu
Xin
cho con một phép mầu
Để con thánh hóa nỗi sầu trong con--
Vật
vờ ngọn gió ven sông
Nay bừng sức sống mênh mông thủy triều!
Quay
về với Chúa tình yêu
Thậm vui gió hát phiêu diêu khắp trời!
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015
TUY DỄ MÀ KHÓ
“Cách ăn chay mà Ta ưa thích chẳng phải là thế này sao :
mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc,
trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm ?
Chẳng phải là chia cơm cho người đói,
rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ ;
thấy ai mình trần thì cho áo che thân,
không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục ?
Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông,
vết thương ngươi sẽ mau lành.
Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước,
vinh quang ĐỨC CHÚA bao bọc phía sau ngươi.”
(Isaia: 58, 6-8)
Chúa đã chỉ ra cho chúng con cách thức ăn chay sao cho đẹp lòng Chúa, Chúa dạy chúng con những gì chúng con có bổn phận phải làm cho những người sống chung quanh mình, mới nghe qua tưởng chừng chẳng mấy khó khăn:
“mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc,
trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm?”
Vâng! Con biết, mình không được phép đối xử tàn bạo, hoặc áp bức bất cứ người nào, Như người ta thường nói “lấy thịt đè người”, con không được phép sử dụng những gì mình đang có trong tay làm sức mạnh để đàn áp người khác. Tuy nhiên, trong cuộc sống không phải lúc nào cũng tách bạch rõ ràng giữa thiện và ác, không phải lúc nào cũng phân minh giữa trắng và đen. Chúa ơi, Lời Chúa dạy con hôm nay tuy khó mà dễ!
Con chỉ là một cọng cỏ dại ven đường, chẳng có uy lực gì để mà có thể áp bức ai. Thế thì quá dễ cho con rồi, phải không Chúa? Tuy nhiên, con lại là một kẻ hay bất bình nổi nóng, vì những nỗi bất công ở chung quanh, khi đó sự nóng nảy bức bối của con đã tạo nên một áp lực cho người khác. Và vì chống lại bất công bằng một hành động nóng nảy con đã gây ra một bất công khác...
xin Chúa ban cho con một tấm lòng khiêm nhu và tính nhẫn nại chịu đựng, để cho dẫu có bị kẻ khác rẻ rúng khinh chê, thì con cũng không nóng giận nữa.
Song le, có những điều tưởng chừng rất dễ thực hiện, mà lại rất khó, Chúa ơi!
“rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ ;
thấy ai mình trần thì cho áo che thân,
không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục”
Con đã đôi lần làm phúc phải tội rồi Chúa ạ! Lại còn những tin đăng trên báo nghe mà phát sợ... Có anh chàng tốt bụng gặp người bị tai nạn giữa đường, anh ta động lòng thương đưa vào bệnh viện. Nạn nhân vì bị thương quá nặng mà chết. Anh chàng tốt bụng đó phải xách va-li vào tù ở mấy tháng. Có bà kia gặp người lỡ độ đường, thấy người ấy ở quê lên nghèo khổ động lòng trắc ẩn cho người ấy vào ngủ nhờ trong nhà. Chẳng dè sáng hôm sau người khách đỗ nhờ ấy đã bỏ đi rất sớm, và đã mang theo một số đồ đạc quý giá của gia chủ... Có lần, con cho một người bạn quen biết sơ sơ vào ngủ nhờ một đêm trong nhà mình, cả đêm ấy con không ngủ được, vì tưởng tượng ra biết bao tình huống có thể xảy ra cho mình và cho người thân trong gia đình ... Lỡ có chuyện gì? Sáng hôm sau, tiễn người khách ấy đi rồi, con mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy áy náy vì mình đã làm một chuyện dại dột. Chúa cũng biết đó, xã hội chung quanh con bây giờ thật quá suy đồi! Ngoài Chúa ra, chúng con chẳng còn dám đặt niềm tin vào ai nữa! Thật là làm phúc thì cũng phải gặp khó khăn tứ bề đó, Chúa ơi!
Lạy Chúa Giêsu! Xin mở lòng mở trí cho con, để con dám mạnh dạn làm theo những gì Chúa dạy hôm nay. Xin đừng để con chùn bước!
Mẹ Maria ơi! Xin Mẹ phù hộ cho chúng con, đặc biệt Mẹ phù hộ những tín hữu đã có lòng thực thi Lời Chúa, để họ không bị kẻ gian lừa đảo, Mẹ đừng để chúng con phải rơi vào tình trạng mất lòng tin ở con người, Mẹ nhé!
mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc,
trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm ?
Chẳng phải là chia cơm cho người đói,
rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ ;
thấy ai mình trần thì cho áo che thân,
không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục ?
Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông,
vết thương ngươi sẽ mau lành.
Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước,
vinh quang ĐỨC CHÚA bao bọc phía sau ngươi.”
(Isaia: 58, 6-8)
Chúa đã chỉ ra cho chúng con cách thức ăn chay sao cho đẹp lòng Chúa, Chúa dạy chúng con những gì chúng con có bổn phận phải làm cho những người sống chung quanh mình, mới nghe qua tưởng chừng chẳng mấy khó khăn:
“mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc,
trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm?”
Vâng! Con biết, mình không được phép đối xử tàn bạo, hoặc áp bức bất cứ người nào, Như người ta thường nói “lấy thịt đè người”, con không được phép sử dụng những gì mình đang có trong tay làm sức mạnh để đàn áp người khác. Tuy nhiên, trong cuộc sống không phải lúc nào cũng tách bạch rõ ràng giữa thiện và ác, không phải lúc nào cũng phân minh giữa trắng và đen. Chúa ơi, Lời Chúa dạy con hôm nay tuy khó mà dễ!
Con chỉ là một cọng cỏ dại ven đường, chẳng có uy lực gì để mà có thể áp bức ai. Thế thì quá dễ cho con rồi, phải không Chúa? Tuy nhiên, con lại là một kẻ hay bất bình nổi nóng, vì những nỗi bất công ở chung quanh, khi đó sự nóng nảy bức bối của con đã tạo nên một áp lực cho người khác. Và vì chống lại bất công bằng một hành động nóng nảy con đã gây ra một bất công khác...
xin Chúa ban cho con một tấm lòng khiêm nhu và tính nhẫn nại chịu đựng, để cho dẫu có bị kẻ khác rẻ rúng khinh chê, thì con cũng không nóng giận nữa.
Song le, có những điều tưởng chừng rất dễ thực hiện, mà lại rất khó, Chúa ơi!
“rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ ;
thấy ai mình trần thì cho áo che thân,
không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục”
Con đã đôi lần làm phúc phải tội rồi Chúa ạ! Lại còn những tin đăng trên báo nghe mà phát sợ... Có anh chàng tốt bụng gặp người bị tai nạn giữa đường, anh ta động lòng thương đưa vào bệnh viện. Nạn nhân vì bị thương quá nặng mà chết. Anh chàng tốt bụng đó phải xách va-li vào tù ở mấy tháng. Có bà kia gặp người lỡ độ đường, thấy người ấy ở quê lên nghèo khổ động lòng trắc ẩn cho người ấy vào ngủ nhờ trong nhà. Chẳng dè sáng hôm sau người khách đỗ nhờ ấy đã bỏ đi rất sớm, và đã mang theo một số đồ đạc quý giá của gia chủ... Có lần, con cho một người bạn quen biết sơ sơ vào ngủ nhờ một đêm trong nhà mình, cả đêm ấy con không ngủ được, vì tưởng tượng ra biết bao tình huống có thể xảy ra cho mình và cho người thân trong gia đình ... Lỡ có chuyện gì? Sáng hôm sau, tiễn người khách ấy đi rồi, con mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy áy náy vì mình đã làm một chuyện dại dột. Chúa cũng biết đó, xã hội chung quanh con bây giờ thật quá suy đồi! Ngoài Chúa ra, chúng con chẳng còn dám đặt niềm tin vào ai nữa! Thật là làm phúc thì cũng phải gặp khó khăn tứ bề đó, Chúa ơi!
Lạy Chúa Giêsu! Xin mở lòng mở trí cho con, để con dám mạnh dạn làm theo những gì Chúa dạy hôm nay. Xin đừng để con chùn bước!
Mẹ Maria ơi! Xin Mẹ phù hộ cho chúng con, đặc biệt Mẹ phù hộ những tín hữu đã có lòng thực thi Lời Chúa, để họ không bị kẻ gian lừa đảo, Mẹ đừng để chúng con phải rơi vào tình trạng mất lòng tin ở con người, Mẹ nhé!
Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015
NGUYỆN ƯỚC TRONG NGÀY ĐẦU NĂM
“Trước hết hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa, và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.”
(Mt: 6, 33)
Tôi biết mình còn vương nhiều tục lụy. Tuy lòng tôi rất muốn tìm kiếm nước Thiên Chúa, Song bản tính con người trong tôi đã vượt thắng những ý muốn tốt đẹp đó. Tôi đã bỏ ra nhiều thời gian để tìm đọc trên mạng những thứ linh tinh vặt vãnh. Tôi đăng ký học hết course này đến course khác. Tôi đã dành quá ít thời gian cho việc hướng tâm hồn về Thiên Chúa... VÀ vì thế con người tôi cứ trôi theo dòng đời chất chứa đa đoan, rồi vì vậy mà sinh ra những căng thẳng và lo sợ một cách vô lối, khiến nhiều lúc tâm hồn tôi đã trở nên bất an...
Lạy Chúa Giêsu! Hôm nay là một ngày linh thiêng, ngày mở đầu cho một năm mới trên quê hương đất Việt của chúng con, con xin dâng lên Chúa mọi ưu tư lo lắng của con về tương lai và vận mệnh của đất nước con. Con cũng dâng lên cho Chúa tất cả những dự tính, những hoạch định của con trong năm mới này, xin Chúa thánh hóa mọi việc làm của con, để con sẽ là một khí cụ trong tay Chúa. Những dự tính và những hoạch định con muốn thực hiện cho những người thân yêu và bạn hữu của con, dù chỉ là những việc bé nhỏ hèn mọn thường nhật, nhưng con biết nó cũng không dễ dàng cho con nếu như trong tâm hồn con thiếu vắng hình bóng của Chúa. Xin Chúa hãy luôn ở với con trong mọi nơi mọi lúc, để con luôn ở trong Chúa. Xin hướng lòng con luôn nhìn về Thiên Chúa Cha như một cùng đích của đời con. Con xin trao phó mọi sự của con cho Chúa, xin Chúa hãy thêm cho con mọi sự như lời Chúa đã hứa, Chúa nhé!
(Mt: 6, 33)
Tôi biết mình còn vương nhiều tục lụy. Tuy lòng tôi rất muốn tìm kiếm nước Thiên Chúa, Song bản tính con người trong tôi đã vượt thắng những ý muốn tốt đẹp đó. Tôi đã bỏ ra nhiều thời gian để tìm đọc trên mạng những thứ linh tinh vặt vãnh. Tôi đăng ký học hết course này đến course khác. Tôi đã dành quá ít thời gian cho việc hướng tâm hồn về Thiên Chúa... VÀ vì thế con người tôi cứ trôi theo dòng đời chất chứa đa đoan, rồi vì vậy mà sinh ra những căng thẳng và lo sợ một cách vô lối, khiến nhiều lúc tâm hồn tôi đã trở nên bất an...
Lạy Chúa Giêsu! Hôm nay là một ngày linh thiêng, ngày mở đầu cho một năm mới trên quê hương đất Việt của chúng con, con xin dâng lên Chúa mọi ưu tư lo lắng của con về tương lai và vận mệnh của đất nước con. Con cũng dâng lên cho Chúa tất cả những dự tính, những hoạch định của con trong năm mới này, xin Chúa thánh hóa mọi việc làm của con, để con sẽ là một khí cụ trong tay Chúa. Những dự tính và những hoạch định con muốn thực hiện cho những người thân yêu và bạn hữu của con, dù chỉ là những việc bé nhỏ hèn mọn thường nhật, nhưng con biết nó cũng không dễ dàng cho con nếu như trong tâm hồn con thiếu vắng hình bóng của Chúa. Xin Chúa hãy luôn ở với con trong mọi nơi mọi lúc, để con luôn ở trong Chúa. Xin hướng lòng con luôn nhìn về Thiên Chúa Cha như một cùng đích của đời con. Con xin trao phó mọi sự của con cho Chúa, xin Chúa hãy thêm cho con mọi sự như lời Chúa đã hứa, Chúa nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)