Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

BAY LÊN CÕI THIÊN ĐÀNG

‘"Anh muốn tôi làm gì cho anh ?" Anh ta đáp : "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được." Đức Giêsu nói : "Anh nhìn thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh." Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa.’
(Lc: 18, 41-43)

Đời ngập chìm trong bóng tối
Tôi nhận ra, mình cần ánh sáng biết bao

Ngày thao thức
Đêm khắc khoải mong chờ
Có ngờ đâu, Người vẫn ở kề bên

Một ánh sao trên trời cao vòi vọi
Rọi vào hồn những tia sáng miên man
Và từ đấy, chứa chan niềm hy vọng
Tôi tin rằng: Người mãi dẫn tôi đi

Người mở mắt cho tôi
Đã xa rồi, những ngày đầy tăm tối
Lối tôi về, rợp bóng mát yêu thương
Hương mùa xuân lan tỏa khắp khung trời
Khiến đời tôi hân hoan niềm tin mới

Đối với tôi
Ánh sáng chính là Người
Nguồn ánh sáng sẽ không bao giờ tắt
Là bắt đầu của nguyên thủy tình yêu
Và cũng là nguồn tình yêu vĩnh cửu
Người cứu độ tôi, Người đã cứu độ tôi

Tôi bây giờ
Ngày ngày vui khúc hát
Át khổ đau bằng rộn rã tiếng cười
Cùng với Người lên đỉnh núi Canvê
Mỗi tái tê, mỗi đau đớn đường đời
Tôi dâng hết cho Người, với tất cả niềm cậy trông tín thác
Để khúc hát đời tôi bay lên cõi thiên đàng là những lời tôn vinh chúc tụng!

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP TRONG SÁCH CHÂM NGÔN

“Nàng tìm kiếm len và vải gai,
rồi vui vẻ ra tay làm việc.
Nàng tra tay vào guồng kéo sợi,
và cầm chắc suốt chỉ trong tay.
Nàng rộng tay giúp người nghèo khổ
và đưa tay cứu kẻ khốn cùng.
Duyên dáng là giả trá, sắc đẹp là phù vân.
Người phụ nữ kính sợ ĐỨC CHÚA
mới đáng cho người đời ca tụng.”
(Cn, 31:13, 19-20, 30)

Hầu như bất kỳ thời đại nào cũng đều có quan niệm như nhau về vẻ đẹp của người phụ nữ. Theo sự đánh giá chung, người ta nhìn nhận vẻ đẹp của người phụ nữ trên cả hai khía cạnh: nhan sắc bên ngoài và cái đẹp nội tâm. Song, nói đi nói lại rồi người ta vẫn có câu “cái nết đánh chết cái đẹp”, cho thấy người ta nghiêng hẳn cán cân về phía cái đẹp tinh thần.
Quả thật, “Duyên dáng là giả trá, sắc đẹp là phù vân”, có người phụ nữ nào trẻ mãi không già? Và, có người phụ nữ nào mà không chết? Hình ảnh của người phụ nữ đẹp trong sách Châm Ngôn là hình ảnh đẹp của con người nói chung trước mặt Thiên Chúa:
“Nàng tìm kiếm len và vải gai,
rồi vui vẻ ra tay làm việc.
Nàng tra tay vào guồng kéo sợi,
và cầm chắc suốt chỉ trong tay.
Nàng rộng tay giúp người nghèo khổ
và đưa tay cứu kẻ khốn cùng.”
Một người phụ nữ như trên chắc chắn sẽ làm cho gia đình của nàng luôn được ấm êm hạnh phúc! Và vì thế nàng sẽ được đức phu quân của nàng cưng chiều, được mọi người chung quanh quý mến. Như thế, bản thân nàng sẽ hạnh phúc trong mái gia đình của mình. Người phụ nữ như trên là kiểu mẫu cho mọi người mơ ước! Tiếc thay, những giá trị cao quý “hay lam hay làm” đó, ngày nay không được người ta coi trọng như xưa nữa! Con người đi tìm hạnh phúc ở đâu, khi mà con người coi thường những giá trị tinh thần đó? Hạnh phúc mà họ tìm được, nếu loại bỏ những giá trị tinh thần, có chăng chỉ là hạnh phúc giả tạo? Hạnh phúc đó sẽ chẳng được bền lâu, cũng như sắc đẹp bề ngoài của người phụ nữ rồi sẽ tàn phai theo năm tháng.
Sách Châm Ngôn gián tiếp dạy con người phải chăm chỉ cố gắng làm lụng, còn mọi cái Chúa sẽ ban cho... Ngoài ra, con người còn phải biết kính sợ Thiên Chúa và sống yêu thương... rộng tay làm phúc... Ôi, lời dạy của người xưa bao giờ cũng chí lý! Đặc biệt, lời dạy của người nói thay cho Thiên Chúa thì lại càng khôn ngoan và chí lý hơn!

Lạy Chúa! Xin cho con biết sống như người phụ nữ được mô tả trong Lời Chúa hôm nay. Xin cho con biết trân trọng những giá trị lao động, những giá trị chân thực ở cuộc đời, để con sống xứng đáng là người phụ nữ biết kính sợ Thiên Chúa luôn mãi. Amen!

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

VẠN SẦU CŨNG QUA!

“Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao ? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi ? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?"
(Lc: 18, 7-8)

Một chiều mây núi bâng khuâng
Vọng theo sương khói nỗi buồn xa xăm
Bể dâu điệp điệp thăng trầm
Hỏi rằng nhân loại có còn niềm tin?

Ngước nhìn lên ánh quang minh
Niềm tin con sáng lung linh mỗi ngày
Nhưng đời mưa nắng lắt lay
Con xin phó thác thân này cho Cha!

Đời con bão tố phong ba
Bao phen cầu cứu được Cha đáp lời
Niềm tin con được sáng ngời
Trong niềm tin ấy là Lời yêu thương!

Một mai lỡ bước phong sương
Một mai thân xác dặm trường đớn đau
Đời con là tiếng nguyện cầu
Cậy trông nơi Chúa, vạn sầu cũng qua!

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

NGẪM CHUYỆN ÔNG LÓT

"Và cũng như thời ông Nôê, sự việc đã xảy ra cách nào, thì trong những ngày của Con Người, sự việc cũng sẽ xảy ra như vậy. Thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nôê vào tàu, và nạn hồng thủy ập tới, tiêu diệt tất cả. Sự việc cũng xảy ra giống như vậy trong thời ông Lót : thiên hạ ăn uống, mua bán, trồng trọt, xây cất. Nhưng ngày ông Lót ra khỏi Xơđôm, thì Thiên Chúa khiến mưa lửa và diêm sinh từ trời đổ xuống tiêu diệt tất cả.””
(Lc: 17, 26-29)

Tháng ngày như gió cuốn trôi
Cuộc đời như thể êm xuôi bãi bờ
Phải đâu là chuyện tình cờ
Một người nằm xuống bất ngờ đêm qua;
Gọi tôi khỏi chốn phù hoa
Kéo tôi thoát khỏi đam mê cõi trần
Ngày Con Người đến, thật gần
Liệu rằng lúc ấy tôi còn rong chơi?

Chúa ơi, tình Chúa cao vời
Đã cho con sống thảnh thơi mỗi ngày
Đời con hạnh phúc đủ đầy
Bao cảnh đọa đày, con đã bỏ lơ;
Chúa là Thiên Chúa con thờ
Con để Ngài chờ trong nỗi cô đơn
Người trên Thánh giá tủi buồn
Mắt Người da diết gọi con trở về!

Chuyện xưa, tàu nhỏ Nô ê
Qua cơn hồng thủy, cứu mê loài người
Thành Xơđôm quá ăn chơi
Chỉ mình ông Lót được Người cứu nguy;
Cho con cơ hội ngẫm suy
Giục con đến với quyền uy Chúa Trời
Như ông Lót giữ lời Người
Giữ mình, con sống trong Lời Chúa thôi!

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

MỘT THIÊN ĐÀNG CÕI THẾ

"Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được. Và người ta sẽ không nói : 'Ở đây này !' hay 'Ở kia kìa !', vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông."
(Lc: 17, 20-21)

Từ khi con chọn Chúa
Chúa luôn ở gần con
Trong thân phận người nghèo
Chúa theo con rong ruổi
Suốt chuỗi ngày gian nan

Giữa lầm than tăm tối
Một lối đi sáng ngời
Là Lời Chúa trong con
Là tình thương chan chứa
Chúa bên con mỗi ngày

Đầy vơi trong lời nguyện
Bên những kẻ tật nguyền
Bên những người đau khổ
Con thổ lộ tâm tình
Và Chúa lắng nghe con

Có Chúa trong hồn mình
Có tình yêu dẫn lối
Con hối hả ra đi
Viếng thăm người cô lẻ
Chia sẻ với người nghèo

Con đâu phải trèo non
Con chẳng cần lội suối
Nước Chúa ở đây rồi
Ngời ngời trong tiếng hát
Bát ngát giữa niềm tin

Xin cho đời bớt khổ
Luôn trổ sinh ân tình
Để Nước Chúa tỏa lan:
Một thiên đàng cõi thế
Cho hết thảy loài người!

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

ĐỜI TÔI LÀ KHÚC HÁT TRI ÂN

"Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?"
(Lc: 17, 17-18)

Ngày xưa con sống vô tình
Cứ tưởng do mình tính toán giỏi giang
Gặp khi thắng lợi vẻ vang
Con chìm trong nỗi kiêu căng nức lòng
Gặp khi trật vuột mất, còn
Con đổ tại rằng thế nọ, thế kia!

Nhờ Lời Chúa, con hiểu ra
Bao nhiêu ân huệ đều là Chúa ban
Lúc được thắng lợi vẻ vang
Con tạ ơn Chúa đã ban ơn này
Rồi khi thất bại chua cay
Con biết thế vầy cũng bởi Chúa thương !

Giữ mình khỏi thói kiêu căng
Con chịu nhịn nhường vui sống khiêm nhu
Học theo gương Đức Giêsu
Tạ ơn Thiên Chúa luôn yêu thương mình
Đời con nay rất yên bình
Hân hoan chờ đón mỗi bình minh lên!

Ngày mai còn đó truân chuyên
Nhưng con có Chúa là niềm ủi an
Dù trong khốn khó gian nan
Dù trong thử thách lầm than cõi đời
Con luôn cảm tạ ơn Trời
Đã cho con sống làm người Kitô!

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

NGƯỜI ĐẦY TỚ TRONG TÔI

“Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao ? Đối với anh em cũng vậy : khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói : chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi."
(Lc: 17, 9-10)

Chúa ơi, con biết mình vô dụng
Đã bao ngày để rơi rụng những hồng ân
Mà hân hoan trong thế giới bạc tiền
Mà ham quyền, đoạt lợi, với danh cao
Mà xao lãng phần hồn con với Chúa
Nhưng Chúa vẫn chờ vẫn đợi con trên thập giá của Ngài
Và chông gai dặm dài đã dẫn con trở về với Chúa

Chiếc lá úa vàng, nay đời xanh hy vọng
Chúa đã sử dụng con như khí cụ của Ngài
Cho con miệt mài ra đi làm ngôn sứ
Dẫu con chỉ là đứa đầy tớ vô duyên
Và có thể bị lãng quên trong thế giới bạc tiền
Nhưng Chúa đã biến con thành một miền đất của nhân sinh
Cho bình minh lại thắm nở hoa cười!

Chúa ơi, Chúa ơi, con là đầy tớ của Người
Con chẳng dám biếng lười và thoái thác
Các việc con làm là vì Chúa, Chúa ơi!
Xin cho con luôn tươi nở nụ cười
Khi phục vụ người anh em khờ khạo
Và cả khi phục vụ người anh em khó tính
Con vững tin rằng, con đang phục vụ chính Chúa, Chúa ơi!