Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

CHO HOA CẢI NỞ VÀNG

“Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại hạt nhỏ nhất trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng."
(Mc: 4, 31-32)

Hạt cải nhỏ âm thầm
Trầm ngâm trong nắng sớm
Chợt thấy trời xanh hơn
Mầm ươm nay đã lớn!

Hoa cải vàng hớn hở
Nở hương yêu cho đời
Chim trời về bến đậu
Đầu cành lá sum suê.

Bây giờ vui thỏa thuê
Qua rồi ngày gian khó
Những ngày sầu đơn côi
Giọt mồ hôi lấp lánh.

Ánh sáng từ trên cao
Tỏa xuống khắp gian trần
Âm thầm như hạt cải
Tôi đón nhận Nước Trời.

Theo Người đi gieo hạt
Những hạt mầm yêu thương
Trên con đường thập giá
Hạt mầm hóa cây xanh.

Rồi cải lớn nhanh nhanh
Nước Trời thêm rộng mở
Cho hoa nở nức vàng
Thiên đàng ngay tại thế!

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

CỨ YÊU ĐI!...

“Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ.”
(Mt: 5, 23-24)

Hãy yêu đi, chẳng cần chi lễ vật
Yêu thật lòng như bếp lửa vô tư
Ai cứ phải ôm khư niềm khổ sở
Khi tim này còn hờn dỗi hận thù ai!

Hãy yêu đi, hỡi con tim nhẫn nhục
Khi yêu rồi, chỉ muốn phục vụ nhau
Sẽ tan mau những mây mù tăm tối
Gian dối nào rồi cũng phải phôi phai!

Hãy yêu đi, có cần chi lễ vật
Yêu thật thà như tiếng nói của trẻ thơ
Một trái tim biết cho là biết nhận
Trẻ hay già, cũng một trái tim thôi!

Hãy yêu đi, hỡi con người phàm tục
Khi yêu rồi, ngươi sẽ hóa thành tiên
Hồn viên miễm khiến xác thân thơ thới
Nỗi muộn phiền là của lễ hy sinh!

Cứ yêu đi, đừng tính toán làm gì
Vì đã có một quả tim vĩ đại
Ôm tất cả nhân loại vào trong ấy
Bấy nhiêu tình thỏa cơn khát lòng ta!

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

BA NGÔI THIÊN CHÚA Ở CÙNG TÔI

"Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."
(Mt: 28, 18-20)

Khi ngắm nhìn khoảng vũ trụ bao la
Tôi nhận ra Thiên Chúa giữa đất trời
Ngài là Cha của muôn người cõi thế
Ngay buổi bình minh Cha đã yêu nhân loại
Yêu chẳng có khi đừng, chẳng có khi nguôi
Từ thuở xa xôi, tình Chúa đã mong chờ
Mà nhân loại thì hững hờ u tối!

Lối vào đời, ôi, hoa lá rợp trời xanh
Phận người thời nhanh trôi theo năm tháng
Lúc sáng láng niềm tin, khi mây mù thất vọng
Khi bị người lật lọng, lúc ốm yếu khổ đau
Khi cúi đầu vác lê cây Thánh giá
Tôi mới nhận ra: tôi luôn có Chúa ở cùng
Ngài chính là Ngôi Hai, Con Thiên Chúa!

Khi tâm hồn nhảy múa khúc hoan ca
Khi gọi Cha trong tha thiết cõi lòng
Khi dòng đời dâu bể vẫn kiên trung
Khi khốn cùng vẫn tin yêu rực cháy
Khi áy náy trở trăn chỉ mong đi gặp Chúa
Khi héo úa niềm tin vẫn chạy đi tìm Chúa
Là bởi vì trong tôi luôn có Chúa Thánh Thần!

Trần gian hỡi, hãy cùng tôi lên tiếng
Tiếng yêu thương trong Thần Khí ngập tràn
Tiếng nồng nàn của Ngôi Hai cực thánh
Ta gọi bình minh lấp lánh tươi vui
Ta gọi hoàng hôn thanh thản áng mây chiều
Ta gọi tình người yêu nhau trong Thần Khí
Để thánh ý của Cha ta luôn được thể hiện mỗi ngày!!!

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

CHIẾN TRANH & HÒA BÌNH

“Người xây dựng hòa bình thu hoạch được hoa trái đã gieo trong hòa bình, là cuộc đời công chính.”
(Gcb: 3, 18)

Nếu như ta thật sự muốn xây dựng một không khí hòa bình trong một không gian nào đó, cho dẫu không gian đó đang ngập tràn khói lửa và thác lũ gập ghềnh ta vẫn có thể tìm ra những giải pháp hữ hiệu để thực hiện điều ta mong muốn. Nhưng mấy ai trong chúng ta đủ bình tĩnh để kiểm soát được chính mình khi ở vào một hoàn cảnh gay go? Con người rất dễ bùng nổ trong lúc nóng giận, hay trong những tình huống bị người ta gây hấn. Có đôi khi những hiểu lầm chồng chất đã đào sâu lòng thù hận, để rồi một ngày phải thanh toán lẫn nhau... Vậy làm sao con người có thể gặt hái được những hoa trái của hòa bình giữa thế giới đầy rẫy những sự ác gây ra bởi những ước muốn tranh quyền đoạt lợi của thời đại hôm nay?
Trong những ngày vừa qua, báo chí đưa tin về rất nhiều vụ án mạng xảy ra thật là thương tâm. Một chàng trai yêu cô gái không được cô đáp lại, anh chàng tức tối dùng dao giết chết người mình yêu rồi tự sát. Hai người hàng xóm kinh doanh cùng một mặt hàng, thấy nhà bên kia công việc trôi chảy phát đạt hơn bên mình, ông nọ đang đêm lén bỏ thuốc độc vào bồn nước của đối phương, hậu quả là có nhiều người bị ngộ độc bởi loạt sản phẩm của một lô hàng, người chủ kinh doanh giỏi bị khách hàng kiện cáo mất thương hiệu làm ăn... kẻ mưu toan ám hại hàng xóm bị bại lộ phải ngồi tù, vợ con khổ sở! Cũng có đôi khi, khởi đầu chỉ là một vụ va quệt xe ngoài đường phố gây ra những xây xát không đáng kể, nhưng vì hai bên đương sự lời qua tiếng lại chẳng chịu nhường nhau... Kẻ sai rõ mười mươi lại gân cổ nói mình đúng... kẻ đúng thì quyết chẳng chịu thua... kẻ quấy cãi không thắng thì rút hung khí ra để tăng uy lực hiếp đáp đối phương... Và rồi ... dẫn đến kết cục là người thì chết, kẻ thì ngồi tù oan khốc!
Một lần nọ, tôi ngồi sau xe Honda qua một ngã tư, một chiếc xe vận tải chạy theo hướng vuông góc với chiếc honda chở tôi, đèn đỏ phía đó đã bật lên rồi mà chiếc xe tải vẫn chồm tới trước, nó khiến cho chân tôi và nửa bánh xe Honda đang chở tôi bị lọt vào dưới gầm xe tải, tôi và anh tài xế chở tôi cả hai bị đổ vật xuống đường. Lúc ấy, chiếc xe vận tải mới chịu dừng lại. Tôi hú hồn hú vía! Khi đã đứng lên được và biết mình cùng anh tài xế chỉ bị xây xát chảy máu chút ít, tôi thầm cảm tạ ơn Chúa đã giữ gìn chúng tôi thoát khỏi vòng nguy hiểm. Trong khi đó, người chở tôi và rất nhiều người đi đường tỏ vẻ phẫn nộ; họ chống xe giữa đường, hè nhau xông vào chiếc xe vận tải mà la ó chửi rủa. Tôi vừa thoát khỏi một cảnh nguy khốn trong gang tấc, kịp nhận ra bàn tay Chúa quan phòng đã che chở chúng tôi , lòng tôi tràn ngập nỗi hân hoan vui sướng nên chẳng buồn giận gì hành động lỗ mãng của người tài xế xe tải; còn những người kia có làm sao đâu mà họ nóng nảy thế đã khiến cho sự việc trở nên nghiêm trọng? Tôi thật không hiểu vì sao con người ta lại thích gây gổ đến vậy. Thấy bọn họ cãi cọ ồn ào gây kẹt xe, tôi lên tiếng giải hòa : Cảm ơn các anh, nhưng em chỉ bị trầy da chảy máu chút ít, thôi để cho người ta đi đi, kẻo kẹt xe rồi kìa! Họ hùa nhau nói “Chị hiền quá! Chị để bọn tôi đập bỏ mẹ nó đi, cho nó chừa cái thói du côn làm càn!”. Tôi mỉm cười đáp lời họ“Cảm ơn các anh! Em không sao là mừng rồi...”. Lúc ấy, đám đông mới từ từ giải tán! Chỉ một câu chuyện nhỏ như vậy thôi, cũng đã khiến cho giao thông bị kẹt cứng, chứ chưa nói là có chiến tranh. Ranh giới giữa chiến tranh và hòa bình sao mà quá mong manh!
Bây giờ, ngồi nghĩ lại, tôi tự nhủ: Nếu lúc đó mình mất bình tĩnh mà hùa theo đám đông lên tiếng chửi rủa tay tài xế xe tải, thì rất có thể những người ủng hộ mình khi đó sẽ có người gây ra những hành động đáng tiếc... Và, tôi nhận ra rằng, lúc đó Chúa đã ở bên tôi, gìn giữ tôi. Chính vì có Chúa ở đó với tôi, mà tôi đã xây dựng được sự hòa bình tại cái nút giao thông ấy một cách ôn hòa. Ước gì tôi có thể bình tĩnh trong mọi tình huống, để luôn giữ được sự hòa bình ở chung quanh môi trường mình đang sống, và mọi người đều có mong ước đó như tôi, thì thế giới này sẽ không còn chiến tranh và đau khổ. Ước gì cuộc đời không có bom đạn và lợi nhuận “khủng” thì thế giới sẽ thanh bình biết mấy!

Lạy Chúa Thánh Thần! Xin Chúa luôn ở giữa chúng con, giúp chúng con xây dựng mối hòa bình liên kết giữa anh chị em của con, để chúng con luôn thu lượm được những hoa trái của một nền hòa bình viên mãn như lời thánh Giacôbê đã nói. Xin Chúa luôn ở giữa chúng con để cuộc đời chúng con luôn là cuộc đời công chính . Amen!

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

TIẾNG GỌI TỪ TRÁI TIM

". Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy" Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy.”
(Ga: 21, 17)

“Này con, con có yêu mến Thầy không?”
Tiếng Chúa gọi từ mênh mông sâu thẳm
Tôi cảm nhận tình Chúa mến thương tôi
Giữa ngược suôi dòng đời bao trăn trở
Người đã dắt tôi đi qua khắc khổ dặm dài
Cho tôi hiểu tình Ngài đối với tôi vô bờ bến!

“Này con ơi! Con có yêu mến Thầy không?”
Tiếng Chúa gọi tôi trên đường phố đông người
Một cụ già với cặp mắt van lơn
Chẳng thể gầy hơn, một tấm thân run rẩy
Ánh mắt ấy đợi chờ tình yêu thương đồng loại
Tôi đã ngại gì mà không mau tìm đến!

“Này con ơi! Con có yêu mến Thầy không?”
Tiếng Chúa gọi tôi, không phút nào ngưng nghỉ
Chỉ vì quanh tôi, người đau khổ quá nhiều
Người tiêu điều trong áo rách, đói cơm
Người lầm lạc trong dư thừa hưởng thụ...
Đừng dụ dự, tôi ơi, mau tìm đến!

“Này con ơi! Con có yêu mến Thầy không?”
Chúa đã hỏi tôi rất nhiều lần như vậy
Dậy lên trong tôi một nỗi sầu man mác
Đã bao lần tôi thoái thác tình yêu
Tôi chẳng dám cho đi bởi đã sợ lụy phiền
Chúa biết rõ lòng tôi, tôi làm sao tránh né!

Chúa ơi, Chúa! Trái tim con nhỏ bé!
Chúa ở lại với con cho tim này hé nụ
Như cây cổ thụ tỏa bóng mát ngợp rừng xanh
Như thanh khí căng đầy trong lồng ngực
Như vườn xuân rạo rực dưới ánh trăng
Con mong một ngày... nụ sẽ kết thành hoa dâng lên Chúa!

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

TÌM VỀ CHÂN LÝ

“Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.”
(Ga: 17, 19)

Máu đào ngày ấy tuôn rơi
Đồi cao ngày ấy tả tơi sắc màu
Con Thiên Chúa chịu khổ đau
Chịu bao sỉ vả, cúi đầu hy sinh
Người đà thánh hiến chính mình
Trải qua thập giá, mối tình thăng hoa!

Tình trong nghĩa cử hiền hòa
Tình trong lời nói thật thà, khiêm nhu
Tôi xin theo bước Giêsu
Vác cây Thánh giá qua cầu đắng cay
Khổ đau, chấp nhận mỗi ngày
Tin rằng trong Gió hoa này tỏa hương!

Chút hy sinh, chịu nhúm nhường
Chút gì đau đớn cho đường thẳng ngay
Như Giêsu đã tỏ bày
Người là sự thật đủ đầy cho tôi
Tôi xin thánh hiến giữa đời
Tìm về chân lý của Người tôi yêu!!!

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

NGƯỜI CÓ ĐÓ...

“Người đã làm cho toàn thể loài người từ một nguyên tổ lan tràn khắp mặt đất. Người phân định thời hạn rõ rệt và biên giới chỗ họ ở, để họ tìm thấy Thiên Chúa nếu họ cố gắng dò dẫm tìm gặp Người, vì thật ra Người không ở xa mỗi người chúng ta.”
(Cv: 17, 26-27)

Đã một thời
Tôi cứ mải đi tìm, tìm một bóng hình ai
Hồn khắc khoải một tương lai diệu vợi
Sợi khói nào dẫn tôi về phía trước
Bước chân nào dò dẫm đếm thời gian
Biên giới nào cho màn đêm chọn lựa?

Giữa muôn nghìn phù hoa mê đắm
Giữa chập chùng bóng tối mù sương
Giữa đau thương thống khổ kiếp phận người
Người đứng đó, trong lòng tôi miên viễn
Thế mà nay tôi mới gặp được Người
Và từ đấy, trời bừng lên nắng mới!

Loài người ơi, hãy cùng tôi đứng dậy
Cậy có Người, ta bước tới tương lai
Dẫu trên vai là Thánh giá khổ sầu
Người có đó, đâu bỏ ta đơn lẻ
Người chung chia niềm dâu bể với ta
Hãy tin tôi, bạn đường xa dấu ái!

Tôi đã hái những quả nho chín ngọt
Trên đồi cao chót vót nỗi thương đau
Màu hoa thắm tựa như màu của máu
Nhuộm hồn tôi một tình yêu sâu thẳm
Tôi nhận ra, Người ở giữa tim mình
Một niềm bình an miên viễn thênh thang...!