Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

MỘT NỮ TỲ TRUNG TRINH

“Bấy giờ bà Maria nói : "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.”
(Lc: 1, 38)

Trong trí óc tôi bỗng hiện ra khung cảnh một nếp nhà nhỏ của quãng thời gian hơn hai nghìn năm về trước: khung cảnh căn nhà sạch sẽ đơn sơ cùng một người con gái tên là Maria, với những công việc thường ngày của cô. Trinh nữ Maria đã được cha mẹ hiến dâng vào Đền thờ khi vừa mới lên ba. Nàng được xem như là “thiếu nữ Sion”, một danh xưng đã được nhiều tiên tri loan truyền trong dân Ítraen; bởi vì, Maria đã từng sống cùng với các trinh nữ Sion trong Đền thờ một cuộc sống khó nghèo và tiết hạnh. Rồi một ngày sứ thần Grabien hiện ra với nàng mà bảo rằng nàng sẽ mang thai... Mặc dù nàng rất bối rối khi nghe sứ thần nói, nhưng chỉ sau mấy lời giải thích của sứ thần nàng đã nói hai tiếng “Xin Vâng!” Nàng xin vâng trước một sự việc nghe có vẻ quá mơ hồ!
Vâng! Chỉ nơi Đức trinh nữ Maria, một thiếu nữ có lòng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa, mới có thể bình tâm đáp lại lời sứ thần truyền bằng hai tiếng “Xin Vâng” ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm ấy! Tôi nghĩ về bản thân mà cảm thấy mình thật chẳng xứng đáng là con cái của Mẹ! Mẹ đã muốn sống đời hiến dâng trong ngôi nhà của các thiếu nữ Sion, bỗng nhiên sứ thần lại báo tin Mẹ sẽ mang thai, một sự việc chẳng thể dễ tin; tuy nhiên, Mẹ đã sẵn sàng thay đổi ý định của mình để vâng theo thánh ý Chúa. Còn tôi, mỗi khi có chuyện gì xảy đến bất ngờ, buộc tôi phải thay đổi cuộc sống của mình, tôi chẳng thể nào vui vẻ chấp nhận. Cả cuộc sống của Mẹ đã hoàn toàn hiến dâng cho Chúa, tâm hồn Mẹ chẳng chút bợn nhơ, cung lòng Mẹ đã là nơi Chúa ngự Còn tôi, tôi đã chuẩn bị tâm hồn mình như thế nào để trở thành nơi Chúa ngự? Tôi là một đứa con gái đầy tội lỗi, chẳng dám ngước nhìn Mẹ!

Mẹ Maria ơi! Hôm nay mừng lễ Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, cũng là dịp để con có cơ hội suy nghĩ thật nhiều về những cung cách ứng xử của Mẹ. Lối ứng xử khiêm hạ, Mẹ tự coi mình là nữ tỳ của Chúavà, Mẹ sẵn sàng xin vâng theo những gì Chúa truyền qua lời thiên sứ của Người. Cuộc đời tại thế của Mẹ đã hoàn tất một cach trọn vẹn, chính nhờ Mẹ luôn tín thác vào Thiên Chúa, nhờ Mẹ luôn suy ngẫm cho đến khi nhận ra và rồi thực thi thánh ý của Chúa một cách tròn đầy, nên mọi việc trong đời Mẹ đã được trở nên hoàn hảo. Tiếng xưng hô “tôi là nữ tỳ của Chúa” qua môi miệng Mẹ nghe sao mà nhẹ nhàng thế! Tất cả mọi sự đối với Mẹ có lẽ đã trở nên dễ dàng là nhờ vậy, nhờ Mẹ đã luôn coi mình là một nữ tỳ thấp hèn của Chúa.
Lạy Mẹ Maria! Mẹ là một nữ tỳ trung trinh của Thiên Chúa, xin Mẹ dạy con biết sống khiêm hạ như Mẹ! Xin cho con luôn biết vâng theo ý Chúa, như một nữ tỳ luôn nghe theo lệnh chủ, để con có thể sống hoàn toàn tín thác vào Chúa như Mẹ năm xưa, Mẹ nhé!

Thứ Tư, ngày 07 tháng 12 năm 2016

RỒI MỘT NGÀY

“ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa vĩnh cửu,
là Đấng sáng tạo toàn cõi đất.
Người không mệt mỏi, chẳng nhọc nhằn,
trí thông minh của Người khôn dò thấu.
Người ban sức mạnh cho ai mệt mỏi,
kẻ kiệt lực, Người làm cho nên cường tráng.”
(Is: 40, 28-29)

Muôn lạy Chúa, là ánh sáng của con
Đã một thời con long đong kiệt sức
Những tháng ngày thao thức với buồn đau
Con mệt mỏi, tâm hồn con cằn cỗi
Mỗi ngày qua là mỗi một ưu phiền
Con chìm đắm trong triền miên lỗi tội!

Rồi một ngày, ánh sáng rọi hồn con
Nâng con dậy từ vũng lầy u tối
Dắt dìu con theo đường lối của Người
Người chính là Đấng tạo nên trời đất
Đã cho con chất ngất những ân thiêng
Bao phiền muộn trong con, Người an ủi!

Vâng! Người không mệt mỏi, chẳng nhọc nhằn
Trí thông minh của Người khôn dò thấu
Ánh sáng Người tỏa chiếu cuộc đời con
Bao mệt mỏi, đau buồn con dâng Chúa
Ách của Ngài êm ái nhẹ nhàng thay
Khi kiệt sức, con về đây nương ẩn!

Đời vẫn còn phía trước lắm bão giông
Không có Chúa, con chẳng thể đứng vững
Xin Ngài thương ban sức sống tràn trề
Cứu vớt con khỏi đam mê tội lỗi
Nỗi lòng con là tiếng hát tri ân
Xin dâng Chúa, với trọn cả tâm tình, con dâng Chúa!

Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

NỖI LÒNG CỦA THIÊN CHÚA

"Anh em nghĩ sao ? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao ? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”
(Mt: 18, 12-14)

Mới nghe qua câu chuyện trên đây, chắc chắn ai cũng sẽ làm ngay bài tính lợi hại, và cho rằng có ai dại gì bỏ mặc 99 con trên núi mà đi tìm chỉ mỗi một con! Thế nhưng, ai rơi vào hoàn cảnh ấy thì cũng lao đi tìm con chiên bị lạc, chứ chẳng thể nào bỏ mặc nó mà yên lòng chắc dạ dẫn 99 con chiên còn lại ra về. Cho đến khi đã lùng sục tìm kiếm hết mọi nơi mà không thấy, thì người đó mới đành ra về, với tâm trạng day dứt tiếc nuối khôn nguôi... Còn nếu như tìm thấy, con chiên lạc, ai mà chẳng vui sướng, ai mà chẳng ôm chầm lấy nó đưa nó về... chí ít thì cũng đánh yêu nó mấy cái, hoặc mắng yêu nó mấy câu cho bõ cái công mình lặn lội đi tìm.
Đấy là đối với con người, xét về mặt tâm lý chung thì ai ai cũng thế, nhưng đối với Thiên Chúa thì sao? Chúa Giêsu đã dùng câu chuyện đi tìm chiên lạc, để diễn tả cho ta thấy nỗi lòng của Thiên Chúa đối với con cái trần gian, những kẻ đang lạc bước xa rời lòng thương xót của Ngài. Ngài nói:
“Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”
Lòng Cha sẽ bồn chồn đau đớn khôn nguôi khi nhìn thấy con cái của Ngài bỏ đồng cỏ xanh tươi, nơi có mục tử của Ngài chăn dắt, mà đi vào những cánh đồng đầy chông gai, hầm hố... Những thức ăn bổ dưỡng Cha ban cho chúng không thích ăn, mà lại đâm đầu đi tìm kiếm những kỳ hoa dị thảo là những thức ăn mang lại độc hại cho chúng... Mà Cha thì đã trót thương yêu ban cho chúng sự tự do rồi! Cha đã tạo nên con người, Cha đâu thể nào để mặc cho nó hư mất! Cha là Đấng giàu tình thương, chậm giận và rất mực khoan dung, Cha vẫn đợi nó quay về!

Lạy Chúa Giêsu! Lời Chúa hôm nay giúp con nhận ra mình là một con chiên lạc, cứ thích đi hoang không chịu theo sự chăn dắt của Chúa! Con đã hiểu ra rằng lòng Chúa từ ái bao la, luôn mong đợi con quay về với Chúa. Nhưng Chúa ơi, ngoài kia có quá nhiều cây cỏ màu sắc rực rỡ, chúng luôn cám dỗ con xa rời Chúa! Xin Chúa hãy ban cho con sự lựa chọn khôn ngoan và một tâm lòng kiên quyết, để con biết gạt bỏ những thứ đầy cám dỗ đó, mà một lòng đi trên đồng cỏ xanh tươi của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

HỒN TÔI REO HÁT

“Vui lên nào, hỡi sa mạc và đồng khô cỏ cháy,
vùng đất hoang, hãy mừng rỡ trổ bông,
hãy tưng bừng nở hoa như khóm huệ,
và hân hoan múa nhảy reo hò.
Sa mạc được tặng ban ánh huy hoàng của núi Li băng,
vẻ rực rỡ của núi Cácmen và đồng bằng Saron.
Thiên hạ sẽ nhìn thấy ánh huy hoàng của ĐỨC CHÚA,
và vẻ rực rỡ của Thiên Chúa chúng ta.
(Is: 35, 1-2)

Vui lên nào! Linh hồn tôi như mùa xuân thiếu nữ
Lữ thứ dặm trường bao năm tháng đã qua
Tôi có Chúa cùng đi, nỗi khắc khoải không còn!

Những ngày mòn mỏi mắt chờ mong tuôn suối lệ
Đã qua rồi vì Đức Chúa bảo vệ tôi!.
Người đã ban cho tôi ánh huy hoàng của Đức Chúa:
Là những lời Đức Chúa chỉ dạy tôi
Là bó đuốc soi đường, dìu tôi qua miền thung lũng tối.

Nhớ ngày xưa...
Lòng tôi như sa mạc
Như đồng khô cỏ cháy
Dáng phạc phờ, đi tìm bóng hình ai
Ngày qua ngày sống phận người dang dở...

Tôi bây giờ như hoa nở mùa xuân
Vì có Chúa, suối nguồn chân thiện mỹ!
Vĩ nghiệp Ngài, tôi đã sẵn trong tay
Áng mây bay, tôi ngắm nhìn kỳ công Chúa
Lá úa tàn, tôi ngẫm chuyện thiên thu
Và Giêsu cho tôi lòng can đảm
Tôi học Ngài, vác thánh giá, phục tùng Cha...

Cha ơi!
Trọn đời con
Xin mãi là một bài ca chúc tụng.
Dù cây khô lá rụng buổi chiều đông
Những bông hoa nở muộn giữa đồng khô cỏ cháy
Là những bông hoa dâng về Cha với trót cả tâm tình
Xin chúc tụng Ngài, ánh bình minh muôn thuở!!!


Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

VỀ LẠI MẢNH VƯỜN HOANG

“Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.”
(Mt: 3, 3)

Tiên tri Isaia đã báo trước về vị thánh ăn châu chấu Gioan Tiền Hô bằng câu nói trên, như một lời giới thiệu cho nhân loại về sự ra đời của một ngôn sứ quan trọng. Mỗi năm mùa vọng đến, tôi lại có dịp suy nghĩ về lời kêu gọi của vị thánh khổ hạnh này, nhưng tôi cảm thấy con người mình vẫn còn tồn tại nhiều điều cần phải sửa đổi. Tôi đã nhiều lần tự hỏi: Tại sao ông Gioan Tiền hô lại đi vào hoang địa để kêu gọi người ta sám hối, ở trong ấy thì đâu có nhiều người đâu mà gọi cho mất công?

Bây giờ thì tôi đã hiểu, ông Gioan đã đi vào tận hang cùng ngõ vắng để kêu gọi con người ta sám hối, nghĩa là Chúa không muốn bỏ sót một ai ở ngoài vòng phủ sóng của Ngài! Vậy có lý nào Chúa lại không thương xót và không kêu gọi đứa con gái như tôi, một người phụ nữ đang ở giữa một thành phố đông dân nhất nước Việt Nam. Ở ngay giữa Sài Gòn tấp nập này, lòng người ngày càng trở nên hoang mạc vì guồng máy của cuộc sống đã lôi người ta vào quỹ đạo ích kỷ của nó. Tôi cũng không thoát ra khỏi vòng xoáy ấy, con người tôi cứ ngày càng bị hoang mạc hóa và trở nên khô cằn. Dù không ăn châu chấu và uống mật ong rừng như ông Gioan, nhưng tôi có thể bắt chước ông đi vào hoang mạc của chính tâm hồn mình bằng cách khắc chế con người mình thoát khỏi những quyến rũ phù phiếm. Từ trong thinh lặng, tôi nhận ra những góc tối của tâm hồn, những quanh co uẩn khúc của lòng mình. Đó là sự ích kỷ chỉ biết sống cho riêng mình, sự lạnh lùng trước những nỗi bất hạnh của người khác, sự ganh ghét đố kỵ, sự nói hành nói xấu và xét đoán anh em đồng loại... Càng thinh lặng tôi càng nhận ra tâm hồn mình xấu xa rách nát, làm sao xứng đáng để Chúa ngự vào?

Nguyện xin thánh Gioan luôn nhắc nhở và giúp con sửa sang, uốn nắn lại tâm hồn mình, để đón chờ ngày Chúa đến. Con biết mình phải gia tăng cầu nguyện, miệng lưỡi nói về Chúa và ca tụng Chúa nhiều hơn thì sẽ không còn dịp để nói những điều xấu xa vô bổ nữa.

Lạy Chúa Thánh Thần! Xin luôn soi sáng tâm hồn con, để con luôn biết làm những việc cần phải làm. Xin Chúa Thánh Thần hãy san bằng những khúc quanh của tâm hồn con, để con đường Chúa đến với con là thẳng tắp tinh tươm!
Lạy Chúa, con như một mảnh vườn hoang, xin Chúa Thánh Thần lấy lưỡi lửa của Ngài, đốt lên NGỌN LỬA TRONG VƯỜN của hồn con, để hồn con luôn tràn ngập ánh sáng của Chúa, Chúa nhé!

Về lại mảnh vườn hoang
Nơi hồn đang trống rỗng
Tìm chút nắng lắt lay
Chúa ơi, Người có hay
Hồn con như hóa đá!
Lá rụng khắp vườn hoang
Chim lang thang rời tổ
Cỏ mọc chen chúc rễ
Chằng chịt lối con đi. . .

Đi về đâu, về đâu?
Sầu giăng hồn cô tịnh
Loanh quanh mãi phận người
Lại trở về chốn cũ
Soi bóng mình chông chênh
Mênh mông hồn lạc lối
Gục ngã cuối nẻo đường
Tưởng chừng hồn vô vọng
Nước mắt cạn mù khơi. . .

Chẳng đợi hồn mở cửa
Người đã vào vườn hoang
Cưu mang sầu nhân thế
Gieo hạt giống ân tình
Cho hoa hồng lại nở
Trên khoảnh đất hồi sinh
Tình Người như ngọn lửa
Bừng lên niềm hy vọng
Đọng giữa quả tim này!

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 12 năm 2016

KHI CÁC NGỌN THÁP ĐỔ NHÀO

“Trong ngày đại tàn sát,
khi các ngọn tháp đổ nhào,
trên mọi núi và mọi đồi cao,
sẽ có những khe suối và dòng nước chảy.”
(Is: 30, 25)

Phải ngày tận thế rồi chăng
Tiếng khóc than vang vang khắp hang cùng ngõ hẻm
Người ta chém giết nhau như những kẻ điên rồ
Người ta vồ tìm đam mê khoái lạc như một gã cuồng si
Khi các ngọn tháp đổ nhào
Con người sẽ bấu víu vào đâu, hòng mưu cầu sự sống?

Đức Chúa là sự sống của tôi
Tôi ngước nhìn, Ngài trên đồi cao lộng gió
Có tiếng thì thầm êm ái khích lệ tôi
Tâm hồn tôi chẳng còn chi sợ hãi
Ánh sáng Ngài chiếu giãi bình minh
Tôi nhìn thấy những khe suối và dòng nước chảy!

Chung quanh tôi, tiếng rên rỉ lui dần
Tiếng tan vỡ dập dồn như tháo chạy...
Muôn lạy Chúa, Đấng giàu lòng thương xót
Ngài đã cứu tôi thoát khỏi khổ sầu
Cho tôi hiểu Lòng thương xót vô biên
Cho niềm tin tôi quay về với Chúa!

Đức Chúa từ trên núi thánh Sion
Lòng thương xót của Ngài đang tuôn đổ
Trên khắp các ngọn đồi
Đang túa ra những khe suối và dòng nước chảy
Cho hết thảy những ai cầu khẩn danh Ngài
Tôi nghe tiếng bao người ngợi ca Lòng thương xót!

“Khi các ngọn tháp đổ nhào
Trên mọi núi và mọi đồi cao
Sẽ có những khe suối và dòng nước chảy”
Tôi nghe thấy, tiếng mạch suối yêu thương
Đang chảy tràn một tình yêu cứu độ
Nỗi thống khổ sẽ qua đi, và Ngài đang đến!!!

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 12 năm 2016

ĐIỆU TRỐNG RỘN RÀNG

“Chỉ còn chút nữa, chút ít nữa thôi,
núi Li băng sẽ lại thành vườn cây ăn trái,
và vườn cây ăn trái sẽ sum suê như một cánh rừng,
chẳng phải thế sao?
Ngày ấy, kẻ điếc sẽ được nghe những lời trong sách,
mắt người mù sẽ thoát cảnh mù mịt tối tăm
và sẽ được nhìn thấy.
Nhờ ĐỨC CHÚA, những kẻ hèn mọn sẽ ngày thêm phấn khởi,
và vì Đức Thánh của Ítraen,
những người nghèo túng sẽ nhảy múa tưng bừng.”
(Is: 29, 17-19)

Con mừng rỡ hân hoan, ôi lạy Chúa!
Điệu múa lòng con dâng Chúa khúc hoan ca
Vì biết Chúa là Đấng bênh vực kẻ nghèo hèn
Chúa nâng đỡ người mù, người câm điếc khỏi u mê
Cho cây trái sum suê, cho ánh sáng tràn trề.

Chẳng phải thế sao?
Nhớ hôm nào lòng con tan nát
Bao chua chat, bóng tà dương vây phủ
Chúa rủ lòng thương cho ánh sáng ngập hồn
Con thấy Chúa đem nỗi buồn đi mất
Chúa cất khỏi đời con những thất vọng ê chề
Dắt con quay về thăm đỉnh núi Ly băng
Tâm hồn con căng đầy nhựa sống
Quả tim con rung điệu trống rộn ràng!...

Đôi mắt dẫu mù lòa
Nhưng ánh sáng đã ngập òa cơ thể
Để kẻ hèn mọn như con nhìn thấy Chúa trong đời
Nhờ Đức Chúa, tâm hồn con ngày đêm phấn khởi
Bởi những việc Chúa đã làm cho con như thể truyện thần kỳ
Như vùng đất Ly băng tưởng đâu khô hạn và cằn cỗi
Lại trổ sinh những cây cối sum suê!...

Chúa ơi, con thỏa thuê tình Chúa
Tâm hồn con nhảy múa khúc hoan ca
Ngòi bút con tha thiết viết cho Ngài!!!