Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

TÔI NÀO CÓ CÔNG CHI!

“Với tấm lòng quảng đại, hãy dâng hiến Đấng Tối Cao
tùy theo những gì Người ban tặng
và tùy theo khả năng con có.
Vì Đức Chúa là Đấng thưởng công,
sẽ trả lại cho con gấp bảy lần.”
(Hc: 35, 9-10)

Con chẳng đáng để được Ngài thưởng công
Giữa mênh mông, con chỉ là hạt bụi
Ngài dắt con vào đời, ban sự sống xinh tươi
Chúa ơi! Chúa ơi! Con có công chi cũng đều bởi ơn Ngài ban chan chứa!

Những tháng ngày con hồ đồ vấp ngã
Ngài đã nâng con lên, cho hưởng ánh mặt trời
Để giờ đây, trên môi con nụ cười tươi nở
Chở niềm vui, con đi đến mọi nơi!

Ơi Đức Chúa, Đấng Tối Cao tuyệt mỹ
Vì Ngài là Đấng thưởng công
Ngài đã hứa trả cho con gấp bảy
Cũng bởi vì Ngài là Đấng rất thương yêu!

Ngài đã yêu con một tình yêu chung thủy
Con nào có công chi để Chúa phải bận lòng
Xin cho con tấm linh hồn quảng đại
Để được phụng sự Ngài cho đến hết cuộc đời con!

Con dâng Chúa xác thân này hèn yếu
Xin Ngài ở trong con, con phục vụ trong Ngài
Con muốn đến với những người cơ khổ
Mong biểu lộ tình yêu con đã nhận lãnh nơi Ngài, Ngài hỡi!

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

BẠN KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI GIÀU?

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa."
(Mc: 10, 25)

Nghe Chúa Giêsu nói, mà thấy “hổng” ham làm người giàu chút nào! Tuy nhiên, tôi có can đảm để từ chối một cơ hội làm giàu, khi nó đến với mình một cách hoàn toàn thuận lợi không nhỉ?
Làm người giàu khó vào Nước Chúa, vì Chúa đòi hỏi phải bán hết tài sản đem cho người nghèo rồi hãy đi theo Chúa. Nói thế thì làm người nghèo dễ vào Nước Chúa hơn chăng? Thôi thì, mình cứ làm người nghèo cho chắc cú, hỏi vậy có được không? Nhưng, ở đời có mấy ai muốn mình mãi là người nghèo đâu cơ chứ! Vả chăng, người chỉ có ngôi nhà trệt, thì cho mình là người nghèo; thế nhưng, họ vẫn là người giàu có so với một người không nhà không cửa, không chốn nương thân... Lời Chúa hôm nay: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.", dạy ta phải biết từ bỏ những gì mình đang có, để biết cho đi, cho đi cả chính mình. Con lạc đà to đùng, nhưng khi phải chui qua cửa kim, nó biết thu mình cho gọn nhỏ lại, nó vẫn có thể chui qua cái lỗ của cửa kim ấy một cách dễ dàng. Người giàu có mà biết từ bỏ những gì mình đang có, để theo Chúa thì cũng dễ như vậy thôi. Lời Chúa cho ta hiểu rằng, khó là khó với những ai không dám cho đi, chứ còn người giàu mà có tấm lòng yêu thương rộng lượng biết cho đi, thì không phải là quá khó!

Lạy Chúa, con tuy chẳng có của cải gì, song những khả năng Chúa đã ban cho con, những ân sủng con đã được lãnh nhận, chính là sự giàu có của con. Xin cho con luôn biết từ bỏ chính mình, từ bỏ những tân toan ích kỷ của con, để biết cho đi tất cả những gì mình sở hữu, ngõ hầu con có thể đem tình thương của Chúa đến cho những người nghèo khổ bất hạnh, để Nước Chúa được hiển trị khắp nơi. Xin Chúa thêm ơn giúp sức cho con, để con có thể kiên trì trong sự từ bỏ chính mình mà đi theo Chúa đến cùng, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

ĐI TRONG NẮNG MAI

“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.”
(Mt: 6, 33-34)

Con đi tìm kiếm Nước Trời
Lòng như hoa nở rạng ngời sắc xuân!

Bởi con tin Chúa quan phòng
Dặm trường gian khó con không sợ gì
Con đi trong nắng ban mai
Hoa lòng phơi phới, đường dài vẫn vui
Đời con trao trọn Chúa rồi
Chỉ mong tìm kiếm Nước Trời mà thôi!

Ngày mai, dâng Chúa, Chúa ơi!
Khổ đau, ý Chúa định rồi phải không?

Vì tin vào Chúa quan phòng
Con không xao xuyến trên đường về quê
Cơm ăn, áo mặc vô lo
Như loài chim chóc, như hoa nội đồng
Xuân tươi trên những cánh hồng
Ngài ơi, xin giữ gìn con trong Ngài!

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

ĐỪNG SỢ BỊ CHIA TRÍ!

‘Người ta dẫn trẻ em đến với Đức Giêsu, để Người đặt tay trên chúng. Nhưng các môn đệ la rầy chúng. Thấy vậy, Người bực mình nói với các ông : "Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng.”’
(Mc: 10, 13-14)

Một chiều thứ Năm Tuần Thánh, nhà thờ đầy chật cả bên trong lẫn bên ngoài, người ta ngồi đầy ngoài sân, và ôi thôi là ồn ào tiếng trẻ em la hét, cười nói bi bô. Chợt có tiếng một người lớn tuổi càu nhàu: Đem con nít đi làm chi, để cho chúng nó ồn ào gây chia trí cho người ta! Mấy bà mẹ trẻ ngồi quanh đó vội bịt mồm con, nó càng giãy giụa la hét hơn. Tiếng người lớn tuổi kia lại càng cáu bẳn hơn lên; nhưng lần này thì mấy bà mẹ trẻ không bịt mồm con họ nữa, họ chỉ suỵt nhẹ mà thôi... Tôi tập trung vào những nghi thức đang được diễn ra trong nhà thờ, và cảm thấy không gian ồn ào đầy tiếng cười của trẻ em kia như lùi xa tựa một bản nhạc nền. Tôi không cảm thấy khó chịu vì những tiếng ồn nữa, bởi nhớ tới Lời Chúa: "Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng.”
Tôi nghĩ, nếu những người mẹ trẻ ý thức được rằng, việc họ đem con nhỏ đến nhà thờ là để được Chúa chúc phúc, và để được gần gũi với Chúa ngay từ những giây phút đầu đời của chúng, thì họ đã được Chúa chúc phúc rồi! Thay vì sợ bị chia trí, nếu tôi luôn cho rằng tiếng trẻ em bi bô la hét kia là tiếng ríu rít của những con chim sẻ trên nóc nhà thờ, thì cũng tựa như tôi đang tham dự Thánh lễ trên một bản nhạc nền là sự vô tư của trẻ thơ, thì Thánh lễ đối với tôi càng thêm phần sống động! Những người mẹ đã ý thức mang con đến nhà thờ để con họ được gần gũi Chúa là một điều hạnh phúc cho họ, bởi đó là một cách tiếp cận tốt nhất. Nhớ lại bản thân tôi khi còn bé, đã được cha mẹ giục giã đến nhà thờ, đọc kinh tối... Khi ấy việc đọc kinh đi lễ đối với tôi thực sự mà nói, chỉ vì tôi muốn làm vui lòng người lớn, chứ chưa phải là làm vui lòng Chúa. Thế nhưng, theo năm tháng, cho dù còn vương vướng chút lười biếng, việc đọc kinh tối đã trở thành như thứ gì đã ngấm vào máu thịt tôi, để bây giờ lớn lên, được sống những giây phút cầu nguyện, tôi thầm cảm ơn bố mẹ đã tập cho tôi một thói quen tốt đẹp. Chính nhờ vào điều đó, mà tôi cảm thấy mình gần gũi với Chúa hơn lên! Vậy, chẳng phải những giây phút tôi đặt hết tâm tình đơn sơ nói chuyện gần gũi với Chúa, là những giây phút tôi được ở trong Nước Thiên Chúa rồi hay sao?

Lạy Chúa! Chúa đã yêu mến trẻ nhỏ và đã dạy chúng con phải nên giống như trẻ nhỏ để được vào Nước Chúa, xin cho chúng con cũng biết mến yêu trẻ nhỏ và trở nên đơn sơ như chúng, để chúng con cùng được tham dự vào Nước Chúa. Xin cho các bậc cha mẹ biết giáo dục con cái ngay từ những giây phút đầu đời, biết đem chúng đến gần gũi với Chúa mỗi ngày, để chúng được lớn lên trong ân nghĩa của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

ĐỂ BẢO VỆ GIA ĐÌNH

“Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly."
(Mc: 10, 9)

Một vài người Công giáo nói với tôi rằng: Đạo mình khó quá, không cho ly dị; hai vợ chồng đã không còn tình nghĩa gì với nhau mà cứ phải sống chung với nhau như vậy chẳng khác gì địa ngục! Tôi hỏi lại: Trước khi hai người đến với nhau, hai người được hoàn toàn tự do tìm hiểu cũng như hoàn toàn tự do quyết định hôn nhân của mình, chứ đâu có bị ép buộc? Tại sao không nghĩ rằng, luật buộc không được ly dị trong đạo Công giáo chính là để bảo vệ tình yêu của hai người, để bảo vệ gia đình? Tại sao không nghĩ, ly dị là nguyên cớ cho nhiều sự dữ xảy ra, chẳng hạn như sự thương tổn dẫn đến nhân cách và tâm lý lệch lạc của những đứa trẻ mà cha mẹ ly dị nhau?...
Chuyện của một gia đình nọ tôi xin kể ra dưới đây, có lẽ sẽ trả lời được phần nào khúc mắc của những câu hỏi vừa nêu. Một em học sinh cấp II chạy đến tìm tôi khóc lóc mà nói: “Cô ơi, bố mẹ em cãi nhau, bố em đòi ly dị với mẹ em, em sợ lắm cô ơi! Qua những lời tâm sự của cô bé, tôi được biết bố cô đòi ly dị để chia tài sản. Tôi hỏi cô bé rằng ông bà nội có ý kiến như thế nào về chuyện này, thì cô bé trả lời, bà nội con cũng muốn như thế. Cô bé vừa nói, vừa tức tưởi khóc: “Bố con cả ngày chẳng làm việc gì, mẹ con đi bán hàng ngoài chợ từ sáng tới tối, rồi về nhà còn phải nấu cơm rửa chén hết mọi thứ để dành thời gian cho con học bài, vậy mà mỗi tháng bố con đòi mẹ con phải đưa ba triệu đồng tiền đổ xăng và ăn sáng, con thấy thật là bất công... nhưng con chẳng muốn bố mẹ ly dị tí nào!” Tôi hỏi:
-“Còn mẹ em thì sao?”
-“Mẹ em thì bảo: nếu không vì giữ luật Chúa thì tôi đã ly dị rồi!”
Tôi khuyên em học trò: “Em hãy chia sẻ với mẹ em về nỗi lo sợ của em, và cầu nguyện cho mẹ em để mẹ em kiên tâm chịu đựng!” Mấy tháng sau, cô học trò đến gặp tôi trong vui vẻ: bố mẹ em bây giờ không còn nhắc đến chuyện ly dị nữa cô ơi; bố em thì đã kiếm được việc làm, không đòi tiền mẹ nữa!”
Câu chuyện cho chúng ta thấy, nhờ luật cấm ly dị, mà một gia đình tránh khỏi tan vỡ, và một đứa trẻ thoát khỏi cảnh cha mẹ ly tán... Những lý do ích kỷ của con người cũng bị đẩy lùi!

Lạy Chúa! Luật lệ của Chúa thật là công minh, thế nhưng nhiều người trong chúng con đã không chịu nhận biết mà cảm tạ tri ân! Ngày nay có rất nhiều gia đình có nguy cơ tan vỡ bởi ly dị, chỉ vì lối sống ích kỷ của những người làm cha làm mẹ. Xin cho các bậc cha mẹ biết sống hy sinh vì nhau, vì con cái, để mỗi gia đình luôn giữ được ngọn lửa yêu thương, ngõ hầu không còn xảy ra những cuộc ly dị làm gia đình tan nát. Xin Chúa ban cho mỗi người trong gia đình chúng con lòng kiên tâm chịu đựng, để chúng con luôn biết sống vì nhau, cho nhau. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

NHỮNG TẤM GƯƠNG MỜ

"Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn.”
(Mc: 9, 42)

Một chị nọ than thở với tôi về chuyện giáo dục con cháu trong gia đình của chị, tôi cảm thấy buồn cho chị; song, những gì chị kể, tôi cho đó là những bài học quý báu đối với một số bậc phụ huynh đã không nỗ lực hết mình trong việc giáo dục con cái!
Chị kể, lúc những đứa cháu của chị còn nhỏ, chị lãnh phần giáo dục chúng thay bố mẹ chúng, vì thấy em trai và em dâu quá bận bịu trong công việc làm ăn. Chị dạy cho hai đứa cháu nhỏ từ cách chào hỏi, đến cách ăn uống sao cho lễ phép gọn gàng, dạy chúng từ việc tự gấp xếp quần áo cho đến những việc quét nhà rửa chén. Lúc đó, chúng còn nhỏ, chị dạy cho chúng để chúng có thể tiếp cận với cuộc sống tự lập sớm. Và chúng cũng đã làm theo chị một cách ngoan ngoãn. Dạo ấy, những đứa trẻ thật đáng yêu làm sao! Chúng thường rất tự hào về bố chúng, mỗi khi em trai chị làm một việt gì đó cho ông bà nội, giọng nói của chúng nghe tràn ngập vẻ hạnh phúc. Chị còn bảo em trai và em dâu phải giao những việc lặt vặt trong nhà để chúng tập làm cho quen, thế nhưng, em trai và em dâu đã không nghe lời chị, họ bảo rằng: thà họ làm còn khỏe hơn sai chúng làm phải hò hét mệt mỏi! Những hò hét mệt mỏi ấy, chị đã nhiều lần trải qua, sao chị lại không biết? Chị có nói với hai cháu về sự biết ơn, chị nêu những việc ông bà nội đã làm cho gia đình chúng, thì em dâu chị lại dạy chúng rằng chuyện đương nhiên phải thế... Khi em trai chị có việc phải vắng nhà vài ba ngày, hai đứa nhỏ nói với chị: mẹ con bảo, không có bố ở nhà, công việc mẹ không sao làm nổi! Thế nhưng, khi em trai chị về đến nhà độ ba ngày, chị lại nghe chúng kể: mẹ con bảo, bố chẳng chịu làm gì, công chuyện mẹ làm hết! Nghe thấy mấy cháu nhỏ kể chuyện, chị chỉ biết thở dài. Khi các đứa cháu của chị lên học cấp hai, em dâu chị xin cho chúng đi học thêm ở ngoài. Cô em dâu của chị cho rằng chị không đủ trình độ dạy cho chúng. Chị rất lo cho hai đứa cháu ham chơi ở ngoài sẽ bỏ bê việc học, nhưng đành phải tôn trọng quyết định của mẹ nó. Chỉ một tháng sau, kết quả học tập của chúng giảm sút trầm trọng, em dâu của chị bảo: tại bố nó không chịu coi sóc chúng nó! Thế rồi, việc học của chúng ngày càng giảm sút, cứ đi học về đến nhà là chúng ôm lấy Iphone, Ibad, chị có nhắc nhở chúng thì chúng bảo: bố con cũng chơi! Bây giờ hai vợ chồng đứa em lại mong chị trông nom dạy dỗ con cái cho chúng như xưa; nhưng, làm sao chị có thể đem hai con chim đã sổ lồng bay cao, trở lại với cái lồng xinh xắn của ngày xưa! Tóm lại, chị cho rằng, em trai và em dâu của chị đã không biết nhường nhịn và làm gương cho con cái, nên bây giờ không thể dạy dỗ con cái được nữa! Chị nói: “Cả hai bố mẹ cùng lười đọc kinh tối, đi nhà thờ, thì làm sao bảo được con? Vợ chồng không biết hy sinh cho con, không biết nhường nhịn nhau, lại còn chửi nhau cãi nhau, thì làm sao bảo được con?

Lạy Chúa! Ngày nay có rất nhiều gia đình đang rơi vào tình trạng không dạy bảo được con cháu, cũng chỉ vì họ đã sống thiếu tình thương trong gia đình. Xin Chúa hãy biến đổi tâm hồn các bậc làm cha mẹ, những người sống thiếu trách nhiệm và thiếu yêu thương trong gia đình, để mỗi gia đình đều có được những tấm gương sáng cho con cái họ noi theo. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

ĐI VÀO CUỘC THƯƠNG KHÓ

“Con ơi, nếu con muốn dấn thân phụng sự Đức Chúa,
thì con hãy chuẩn bị tâm hồn để đón chịu thử thách.”
(Hc: 2, 1)

Muôn lạy Chúa!
Tận đáy lòng con
Con ước ao dấn thân phụng sự Ngài
Nhưng chung quanh con, đời dặm dài gian khó
Có lẽ nào, Ngài đang thử thách thân con?

Con ngước mắt nhìn lên đỉnh núi
Mây mù giăng và mưa gió bão bùng
Đường chập chùng con đi về phía trước
Có nhiều khi nước mắt đẫm hai hàng
Cuộc đời con sao ngập tràn nguy khó!

Người có đó, bên con Lời an ủi
Lời bảo ban, Lời chan chứa động viên
Lời cho con thêm dũng khí lên đường
Lời giục con đến với người sầu khổ
Dáng dấp Người trên thập giá cô đơn!

Ơi, Chúa ơi!
Những khi con dấn thân phụng sự Ngài
Lại là khi lắm kẻ hiểu lầm con
Kẻ nói xấu, kẻ nhạo cười chỉ trích
Kẻ cố tình gây xích mích hại con!

Con thấy mình cô đơn như Người xưa trên thập tự
Phụng sự Ngài, con đã quyết dấn thân
Xin cho con biết kiên tâm chịu đựng
Luôn dõi nhìn lên đỉnh núi Can vê
Cùng với Người, con đi, đi vào Cuộc thương khó!