Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

QUAY QUẮT TÌM CHÀNG

“Suốt đêm, trên giường ngủ, tôi tìm người lòng tôi yêu dấu.
Tôi đi tìm chàng mà đâu có gặp !
Vậy tôi sẽ đứng lên, đi rảo quanh khắp thành,
nơi đầu đường cuối phố, để tìm người yêu dấu của lòng tôi.
Tôi đi tìm chàng mà đâu có gặp !
Đang tuần tiễu trong thành, bọn lính gác gặp tôi.
Tôi hỏi họ : "Các anh có thấy chăng
người lòng tôi yêu dấu ?"
Vừa rời họ mà đi, tôi đã gặp người lòng tôi yêu dấu.”
(Dc: 3, 1-4a)

Tôi tự hỏi lòng: “Đã có bao giờ mình đi tìm Chúa, tìm quay quắt như người thiếu nữ trong sách Diễm Ca này chưa nhỉ?”, và câu trả lời là “Chưa!”, tôi thấy thật là một điều đáng tiếc cho bản thân ! Trước kia, tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi cảm thấy hoang mang trống vắng. tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi buồn phiền vì thất bại. tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi lo lắng sợ hãi, không còn biết mình phải làm gì... Và những trải nghiệm trong cuộc đời đã cho tôi nhận ra một điều, Chúa lúc nào cũng sẵn đợi tôi, Chúa lúc nào cũng lắng nghe tôi tỏ bày tâm sự... Tôi không đi tìm Chúa thì thôi, chứ nếu đã tìm thì tôi luôn gặp Chúa, vì Chúa ở ngay bên cạnh tôi chứ đâu! Vậy nhưng, tôi cũng đã bao lần bỏ mặc Chúa cô đơn, một mình tôi chạy theo những thú vui hư ảo, chẳng nghĩ gì đến nỗi niềm cay đắng của một người bị tình phụ!
Bây giờ thì tôi đã biết đi tìm Chúa, cả những khi sầu khổ lẫn những lúc tôi tràn ngập niềm vui. Tôi đã biết đi tìm Chúa những khi tôi thành công về một điều gì đó, hoặc khi gặp những điều tôi cho là may mắn; vì tôi hiểu rằng, tất cả mọi sự thuộc về tôi cũng đều do bởi Chúa đã ban cho, và lòng tôi rộn lên những lời chúc tụng. Tôi đã biết đi tìm Chúa để cảm tạ Chúa, về những niềm vui mà tôi có được; và, tôi cũng đã biết cảm tạ Chúa về cả những khổ đau phiền muộn của đời mình nữa, vì hiểu rằng đó là Thánh ý Chúa dành cho tôi. Đối với tôi, đời không còn những trống vắng lẻ loi, vì Chúa đã lấp đầy những khoảng trống đó của tôi rồi! Chỉ tiếc là, tôi vẫn chưa đi tìm Chúa một cách quay quắt như những gì được miêu tả trong câu thơ của sách Diễm ca: “
“Suốt đêm, trên giường ngủ, tôi tìm người lòng tôi yêu dấu.”
Nếu được như vậy, thì tâm hồn tôi hoan lạc biết bao! Maria Mađalêna xưa, chính vì quay quắt đi tìm Chúa bà đã là người phụ nữ có được diễm phúc nhìn thấy Chúa phục sinh bên cửa mồ một cách đầy ngạc nhiên và vui sướng.

Hỡi người lòng tôi yêu dấu!
Chàng chính là mùa xuân vĩnh cửu
Cho thiếp được tìm về nương dưới bóng lá xanh
Thiếp rảo quanh đi khắp chốn tìm Chàng
Ý của Chàng, giờ đây thiếp đã hiểu
Tình yêu là sướng khổ lẫn buồn vui
Thiếp đã gặp được Chàng
Hỡi người lòng tôi yêu dấu!

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

BẾN NGHỈ NGƠI

"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”
(Mt: 11, 28)

Sau những ngày, đầy lo âu sợ hãi
Trái tim con kiệt sức trước cuồng phong
Con quay về, tìm ủi an trong Chúa
Kỳ diệu thay, sầu úa hóa xuân xanh!

Gánh đời con, ai đã gánh hộ rồi
Con bồi hồi nghe tim mình xao xuyến
Có tiếng chân nhẹ bước khúc song hành
Kìa! Thì ra, gánh đời con trên đôi vai của Chúa!

Mỗi ngày qua, Chúa vẫn ở cùng con
Thế mà con lại có lúc hững hờ
Mãi tới khi gánh cuộc đời trĩu nặng
Con mới hay trái tim mình vắng Chúa!

Chúa, Chúa ơi!
Cho con vào nghỉ ngơi trong Chúa
Nơi trái tim rất hiền hậu khiêm nhường
Để con được luôn khiêm nhường như Chúa
Biết cúi đầu, vui chấp nhận mọi khổ đau!

Xin cho con một trái tim hiền hậu
Biết cảm thông với những ai sầu khổ
Biết tỏ lòng thương xót với anh em
Để con được luôn song hành bên Chúa, Chúa ơi!

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

TÌNH TÔI BÉ NHỎ

"Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.”
Mt: 11, 25)

Con là kẻ mọn hèn
Cũng muốn ngợi khen Cha
Dẫu rằng con bất xứng
Con xin Cha khứng nhận
Tấm chân tình của con !

Chính vì con bé mọn
Con thấy trời bao la
Và tình Cha như biển
Ru con giấc yên bình
Giữa nghìn trùng bão giông !

Ôi, tình Cha mênh mông
Đã cho con hiểu thấu
Từ đâu con thành người
Ngày con là hạt bụi
Cha thậm yêu con rồi!

Ngồi đây, trong phòng vắng
Con dệt những vần thơ
Những câu chữ đơn sơ
Là tình con bé nhỏ
Ngợi khen Cha ngập lòng!

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

RA KHỎI NHÀ MÌNH

“Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay.”
(Mt: 11, 23)

Nhân loại tưởng chừng như đang ở trên đỉnh cao của sự tiến bộ, những phát minh khoa học được tung ra ngày càng nhiều, dựa trên nền tảng của kỹ thuật số người ta đã có những bước tiến nhảy vọt trong mọi lãnh vực, sự thay đổi của thế giới làm cho con người cũng thay đổi đến chóng mặt! Vui thì vui đấy, nhưng ẩn nấp trong nỗi vui ấy là những lo ngại ngày càng nhiều về một thế giới đầy những con người vô cảm! Nhân loại dường như đang thụt lùi trong đời sống tình cảm, vì ngày càng phụ thuộc quá nhiều vào cái gọi là kỹ thuật số!
Xét lại bản thân, tôi thấy mình ít đi ra ngoài hơn, vì muốn nói chuyện gặp gỡ với ai đó tôi đã có sẵn những dịch vụ điện thoại giá rẻ, thậm chí còn có cả một lô một lốc những lựa chọn cho dịch vụ miễm phí. Thế thì, tôi đâu cần chi phải trèo đèo lội suối , hay là phải tốn tiền xăng xe để đi tới nơi này nơi kia? Mua hàng hóa ư? Chỉ cần một cú “click” chuột, là có người mang hàng hóa tới tận nhà, đâu cần phải tới chợ gặp cái bản mặt cong cớn của người bán thịt hay phải nghe giọng nói đanh đá của cô bán giầy vì hôm nọ tôi lỡ trả giá rồi không đồng ý mua... Tin tức ư? Chẳng phải mất công đi mua báo , chỉ cần một dịch vụ thuê bao internet mỗi tháng, tôi tìm được biết bao thông tin, tin xa rồi tin gần, tin giật gân cũng như tin nhanh cập nhật từng giờ từng phút trên mạng lưới internet dày đặc... Với biết bao thông tin về những tai nạn “khủng”, những cái chết thương tâm, những đau khổ lầm than của đồng loại, lẽ ra phải làm cho trái tim tôi thổn thức; ngược lại, tôi cảm thấy trái tim mình xơ cứng, vì đã không chạm không đụng đến những nỗi đau ấy! Chỉ những khi nào tôi lên đường, ra đi tìm đến với những con người đau khổ, tôi mới thực sự cảm nhận được nỗi đau của họ. May mắn cho tôi, khi quả tim tôi còn biết rung động!Và khi nhận ra điều này, tôi hiểu rằng, sự tiến bộ của nhân loại chỉ thực sự phát huy tác dụng của nó lên đến đỉnh điểm nếu con người ta còn biết quan tâm đến nhau, chứ nếu không, thì sự tiến bộ ấy trở thành cú ngáng chân, gạt ngã bất cứ con người nào không để ý đề phòng! Tôi nghĩ đến bản thân, nếu tôi cứ bám víu vào những thành tựu của khoa học như một cứu cánh cho mình, mà quên đi tất cả những gì tôi đang được hưởng là do bởi Chúa đã thương ban cho tôi, thì rồi tôi cũng sẽ dần trở nên một con người vô cảm. Chúa đã ban cho tôi biết bao điều trọng đại, những ân ban cả về mặt tinh thần lẫn vật chất Ngài đổ xuống đời tôi đã cho tôi một cuộc sống đầy đủ tiện nghi và hạnh phúc. Ngay cả những thành tựu của khoa học cũng là do bởi Chúa đã rộng ban cho nhân loại, qua những bộ óc siêu việt của những con người đã góp phần xây dựng nên thế giới hôm nay. Chúa đã ban cho nhân loại những tiện ích, để dễ bề quan tâm đến nhau hơn; để dễ bề cứu chữa bệnh tật, để dễ bề phục vụ nhau trong nhiều lãnh vực của cuộc sống, chứ không phải để làm cho con người ta xa nhau! Tôi hình dung ra ánh mắt Chúa đang nghiêm nghị nhìn tôi và nói: “Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay.” Lời Chúa nhắc nhở tôi luôn phải tỉnh táo và đề phòng, kẻo rồi sẽ bị đắm chìm vào thế giới vật chất và hưởng thụ, mà quên đi biết bao người anh em đồng loại còn đang sống trong lầm than khốn khó!

Lạy Chúa! Xin hãy tha thứ cho con vì rất nhiều khi con đã sống ung dung tự tại trong thế giới vật chất đang tràn ngập ở chung quanh, khiến nhiều lúc con đã bỏ ngoài tai những lời kêu cứu than van của anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết sử dụng những khả năng Chúa ban và những tiện nghi mà con có vào việc giúp đỡ và quan tâm chia sẻ với anh em đồng loại. Xin cho con biết sẵn sàng ra đi, ra khỏi nhà mình mà đến với những ai đang cô đơn sầu khổ, để cảm được nỗi đau của họ. Xin đừng có bao giờ để trái tim con trở nên vô cảm, Chúa nhé!

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

ĐẤU TRANH QUYẾT LIỆT

"Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.”
(Mt: 10, 34)

Thoạt tiên, khi mới nghe qua lời nói trên đây của Chúa Giêsu, tôi có cảm giác khó chịu, không hiểu tại sao vị Chúa của mình lại phát biểu một câu nói kỳ quặc đến thế! Nhưng, suy ngẫm cho kỹ và nhìn vào những sự việc đã xảy ra trong thực tế, tôi hiểu Chúa muốn dạy tôi phải biết chiến đấu một cách quyết liệt mới mong tìm kiếm được hòa bình trong cuộc sống đời thường này.
Một chị nọ kể cho tôi nghe những trăn trở của chị về gia đình của đứa em trai chị, chị rất lo lắng cho tương lai của mọi thành viên trong gia đình sẽ đi về đâu với kiểu sống hiện tại của các em các cháu. Bằng một giọng điệu châm biếm, chị nói: “Nhà tôi ấy à! Cứ mỗi đứa một cái Iphone hay một cái máy vi tính là êm thắm lắm cô ạ! Bố một phòng, con một góc, trong nhà ngoài ngõ, lên lầu xuống bếp cứ là im ắng như tờ!” Nhưng rồi chị chép miệng buồn rầu:
“Tôi chẳng có chồng con gì, tưởng đã yên thân. Giá cứ đóng cửa phòng lại là tôi bình yên trong thế giới của tôi. Không nghĩ đến thì thôi, cứ nghĩ đến thì lại sốt ruột cho chúng nó, vợ chồng con cái chẳng đứa nào ra làm sao cả! Trước còn đọc kinh tối mỗi ngày, giờ thì chẳng thấy mặt mũi đứa nào! Đọc kinh có 10 phút chứ mấy, mà tụi nó cũng kiếm cớ đủ chuyện: nào là đi làm đi học về mệt; nào là chưa tắm chưa ăn cơm; nào là lỡ hẹn với bạn... 7 giờ30 tối tôi gọi chúng đọc kinh thì chúng bảo là còn sớm; 8 giờ thì chúng bảo là mắc ăn cơm; 8giờ30 thì chúng bảo là trễ quá rồi, buồn ngủ lắm! Nhưng mà chúng nó chơi mạng thì cả đêm! Tôi cứ phải săn bắt chúng nó đọc kinh như là chăn vịt đuổi gà vậy. Riết rồi tôi cũng mệt mỏi, đành ngồi thầm thĩ đọc kinh một mình, chẳng gọi đứa nào cho nó khỏe tấm thân! Nhưng nào có yên thân, bố mẹ không làm gương sáng thì con cái hư hỏng. Mẹ thì lôi thôi luộm thuộm xập xí xập ngầu đồ đạc bừa bãi lung tung, giờ bảo con gọn gàng sao được? Bố thì về đến nhà là đâm đầu vào cái máy, vợ gọi ăn cơm cũng chẳng buồn xuống, thế thì làm sao bảo con? Ôi thôi, quần áo dơ thì cứ ngập đầy, bỏ vào máy giặt nó nặng nó kêu như đạn nổ... con cái lớn rồi cũng chẳng đứa nào chịu rớ tay vào việc gì... Vợ chồng con cái quát lác nhau như mổ bò! Con thì chơi games cả đêm, vô lớp ngủ gục, thầy giáo lại điện thoại về nhà mắng vốn, tôi là người phải nghe chứ ai! Bảo tôi làm sao bình yên được chứ? Mỗi lần gọi cả nhà nó ra, góp ý chỉnh sửa, khuyên chúng nó phải biết siêng năng cầu nguyện và đi nhà thờ để xin ơn thánh hóa, thì chúng nó lại bảo bận rộn, rồi thì lại chiến tranh! Vợ đổ lỗi cho chồng, chồng đổ lỗi cho vợ, con đổ tại cha, cha đổ tại con cứ loạn cả lên! Giờ thì thằng con bị nhà trường đuổi học, mới cầu cứu đến tôi, tôi chẳng có cách nào chỉ biết khuyên gia đình chúng nó cầu nguyện xin ơn thánh hóa! Bây giờ, tối đến tôi lại bắt chúng nó ngồi trước bàn thờ để đọc kinh, vợ chồng đã bớt cãi vã, đã chịu ngồi lại với nhau, nhưng đọc kinh chúng nó vẫn còn vờ vịt lắm, cô ạ! Tôi chỉ biết âm thầm cầu xin Chúa ban ơn thánh hóa cho gia đình nó”...
Câu chuyện của gia đình chị là một ví dụ cho tôi thấy tại sao Chúa nói: "Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.” Nếu chị bạn của tôi cứ đóng cửa phòng lại để tìm kiếm sự bình yên cho bản thân, thì sự bình yên đó chỉ là một sự bình yên giả tạo; cũng như, cái vẻ êm thắm mà chị mô tả gia đình đứa em chị vào mỗi buổi tối cũng chỉ là một sự hòa bình giả tạo. Theo như câu chuyện của gia đình chị, để đạt đến hòa bình thực sự, đòi hỏi gia đình chị phải có sự đấu tranh quyết liệt, họ phải biết từ bỏ những thú vui ích kỷ mà chọn lấy những giá trị đích thực dầu có phải trải qua những khó nhọc vất vả và xung đột, và cuộc đấu tranh đó tất nhiên là phải quyết liệt thì mới mong đạt đến hiệu quả.

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con luôn biết từ bỏ những thú vui vị kỷ của bản thân, sẵn sàng chấp nhận những khó khăn thử thách của một cuộc chiến quyết liệt hầu đạt đến hòa bình viên mãn trong Chúa, để tất cả chúng con được sống an vui bên nhau trong tình yêu Thiên Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

NGƯỜI GIEO GIỐNG NHẪN NẠI

"Người gieo giống đi ra gieo giống. Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều ; nó mọc ngay, vì đất không sâu ; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả : hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.”
(Mt: 13, 3-8)

Lạy Chúa Giêsu!
Con hình dung ra, Chúa là người gieo giống,ra đi gieo giống khắp nơi một cách đầy kiên trì nhẫn nại. Bên vệ đường trần trụi chẳng hứa hẹn gì, thế mà Chúa cũng gieo xuống đó những hạt giống với niềm hy vọng rằng, biết đâu nó sẽ sinh sôi nảy nở thì sao. Thế rồi, chim trời đến, nhặt lấy những hạt giống ấy mà ăn đi mất. Đó là những tháng ngày con sống hờ hững với Lời Chúa; thế mà, Chúa vẫn thương yêu, mong muốn cho con được nhận lãnh những điều tốt đẹp của Chúa. Rồi có những lúc tâm hồn con như một mảnh đất đầy sỏi đá cằn khô, Chúa vẫn gieo vào đó những hạt giống linh thiêng; hạt giống đã mọc lên trong con những mầm xanh tươi đẹp, nhưng vì con đã chẳng mấy quan tâm, nên những mầm xanh ấy đã chết khô chết cháy. Có những lúc tâm hồn con như một mảnh đất um tùm gai góc vì chứa đựng quá nhiều những tham lam sân si ở đời; Chúa vẫn thương con mà kiên nhẫn gieo vào đấy những hạt giống tình yêu cho con có được một quả tim biết rung động, đó là khi con biết mở tai đón nghe Lời Chúa, và những hạt giống đã nhất thời mọc lên xanh um để rồi sau đó lại bị chết nghẹt vì những chuyện hư danh phù phiếm ...
Người gieo giống vẫn kiên trì gieo giống. Chúa vẫn âm thầm gieo vào hồn con những hạt giống linh thiêng... Những gian truân thử thách của cuộc đời, những tháng ngày khổ đau vì bệnh tật, những mất mát thiệt thòi trong cuộc sống, tưởng chừng là thất bại ê chề lại là những dòng phù sa vun bón cho mảnh đất tâm hồn con được trở nên màu mỡ với những hạt giống kỳ diệu: “Hãy đến với Ta hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ bổ sức cho...”, “Hãy xin thì sẽ được...”, “Ai muốn theo Ta thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình ...” đã làm triển nở trên mảnh đất tâm hồn con những cội rễ xanh tươi, cho con biết chấp nhận khổ đau và vui sống!

Chúa ơi! Con muôn vàn cảm tạ Chúa, vì Chúa đã luôn nhẫn nại với con. Xin cho những hạt giống của Lời Chúa đã bén rễ trong con, thì cũng được sinh sôi nảy nở và trổ sinh hoa trái. Xin cho con luôn biết nhẫn nại với anh em đồng loại của mình như Chúa đã nhẫn nại với con vậy. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

CHIẾN ĐẤU CHO SỰ THẬT

"Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết ; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.”
(Mt: 10, 21-22)

Vừa mới tối hôm qua đây thôi, một chị bạn khuyết tật vận động kể cho tôi nghe về những nỗi bức xúc của chị với đứa em gái khiến lòng chị bất ổn. Chị kể rằng, chị cảm thấy xót xa cho em gái, vì lối sống và lối suy nghĩ lệch lạc của nó làm nó khổ mà nó không biết, hết đổ lỗi cho tại người nọ người kia không giúp đỡ, rồi lại quay sang đổ lỗi cho tại hoàn cảnh... Khi chị vạch ra cho em gái thấy những điều đúng sai, thì nó lu loa lôi bới hết chuyện này đến chuyện nọ để khỏa lấp đi những sai lầm của bản thân, có lúc còn kiếm chuyện gây sự với chị một cách vô lý, khiến chị cảm thấy hết sức bực bội. Chị bảo, nó đã gần 50 tuổi đầu, mà cứ mộng mơ như một cô gái tuổi “teen”, làm ăn thì thích làm chuyện lớn mà thân thì lười biếng, bây giờ cứ sống nhờ vào người khác, đã vậy còn tiêu xài phung phí. Mỗi khi chị khuyên bảo nó, mong nó sửa đổi để hướng về tương lai tốt đẹp hơn, thì nhà cửa lại ầm ỹ lên như một chiến trường. Chị kể: “Mấy bà chị đã đi lấy chồng, gọi điện thoại về bảo em đừng nói đụng đến nó cho êm chuyện! Em đã bị tật nguyền cần có người giúp đỡ, thì cứ lờ đi cho nó để lỡ có chuyện gì nó còn thương mà lo cho em!” Chị hỏi tôi: “Vậy em cứ theo lời mấy bà chị, lờ đi cho nó làm những chuyện trái khoáy, mặc kệ nó cho yên nhà yên cửa hay sao? Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy tội nghiệp cho nó, lúc nào cũng mệt mỏi vì những mơ mộng hão huyền, em lại không nỡ bỏ mặc nó, chị ạ!” Tôi khuyến khích chị: “Nếu chị xét thấy mình làm đúng, mình hoàn toàn vì thương nó mà góp ý xây dựng cho nó tốt hơn, thì chị cứ nói. Có điều, chị phải cầu nguyện cho nó , để Chúa thánh hóa nó. Nếu chị tin vào quyền năng của Chúa thì rồi một ngày nào đó Chúa sẽ thực hiện những điều chị cầu xin trên đứa em gái của mình!”
Đêm qua, câu chuyện giữa hai chúng tôi đã kết thúc một cách lưng chừng bởi thời gian không cho phép kéo dài, chị bạn của tôi vẫn còn đau đáu trong lòng về những gì tồn đọng giữa chị và em gái của chị. Sáng nay, khi đọc đi đọc lại trang Tin Mừng trong ngày , tôi đã chọn hai câu trên đây, và lập tức phone cho chị bạn của mình, để chia sẻ với chị về những gì Chúa dạy trong đó, để chị cảm thấy vững tâm hơn. Tôi nói với chị: Để chiến đấu cho sự thật, đôi khi ta phải chấp nhận những vu cáo hãm hại, và như Chúa nói, anh chị em sẽ nộp nhau; nhưng mà, Chúa cũng nói: “kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.” Rồi vin vào Lời Chúa, tôi khích lệ chị cứ bền chí đến cùng trong đức tin và cầu nguyện với Chúa cho đứa em gái của chị được ơn thánh hóa...

Lạy Chúa! Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi! Xin cho anh chị em của con cũng được thấm nhuần điều này, để chúng con cùng nhau vững bước trên đường đời, ngõ hầu đời sống chứng nhân của chúng con luôn làm sáng danh Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!