Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

LỜI CHỨNG CỦA NGÒI BÚT NHỎ

“Các ông nghiên cứu Kinh Thánh, vì nghĩ rằng trong đó các ông sẽ tìm được sự sống đời đời. Mà chính Kinh Thánh lại làm chứng về tôi.”
(Ga: 5, 39)

Vâng, Chúa ơi! Mỗi ngày con đọc Lời Chúa, và cố gắng tìm hiểu về những điều Chúa nói, để có thể sống tốt hơn, và cũng là để tìm cho mình sự sống đời đời. Con đường mà Chúa dạy con phải đi để được sống đời đời là con đường sự thật, một lối đi hẹp và đầy gian khổ, con đường phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà đi. Theo con đường đó, đôi khi con cảm thấy mình oan ức kinh khủng, thua thiệt kinh khủng, và có những lúc con đã ngả nghiêng, muốn buông xuôi để rẽ sang con đường rộng lớn thênh thang mà đi cho khỏe tấm thân. Trải nếm rồi con mới biết rằng con đường rộng tuy dễ đi nhưng chẳng bình an chút nào! Trái lại, những khi phải chịu khổ đau sầu muộn vì những chông gai trên con đường hẹp, qua mỗi khúc quanh mỗi lối rẽ con lại nhìn thấy Chúa ở kề bên với một cảm giác tràn trề hạnh phúc và bình an, những cay đắng muộn phiền trước đó đều tan biến một cách kỳ diệu. Được như vậy, chính là nhờ con đã sống bám vào Lời Chúa, đặc biệt là trong những phút giây khủng hoảng của đời mình con đã đặt trọn niềm tin của mình vào những điều Chúa dạy!
Nếu con nghiên cứu Kinh Thánh trong một ý nghĩ rằng để tìm cho mình những niềm vui trần thế hoặc những lời vinh danh chúc tụng của người đời, thì hẳn là con đã chẳng thể có được những niềm hạnh phúc đó từ trong gian khổ của đời mình. Nếu con lao vào nghiên cứu Kinh Thánh chỉ để tìm cho mình một lối đi phẳng phiu, thì hẳn là con đã chẳng thể bình an trong những biến cố của cuộc đời; bởi vì ngay trong Kinh Thánh, điều nổi bật mà Chúa đã chỉ dạy cho nhân loại chúng con phải theo để tìm được sự sống đời đời là con đường qua cửa hẹp. Kinh Thánh cũng đã là lời chứng cho chúng con về điều này, khi ghi chép lại toàn bộ Cuộc thương khó của Chúa. Chính khi nhìn vào những chi tiết trong Cuộc thương khó của Chúa, con đã được chiếu sáng bởi nguồn ánh sáng vinh quang từ thập giá Chúa, để rồi tâm hồn con được biến đổi một cách huyền nhiệm!

Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết sống xứng đáng là một chứng nhân của Chúa ngay giữa cuộc đời này. Đặc biệt, xin cho những điều con viết ra mỗi ngày là những lời chứng cho sự thật, ngõ hầu con có thể làm chứng cho Chúa bằng ngòi bút nhỏ bé của mình, Chúa nhé!

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

VUI NGÀY TRỞ LẠI

“Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa,
núi non hãy bật tiếng hò reo,
vì ĐỨC CHÚA ủi an dân Người đã chọn
và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người.”
(Is: 49, 13)

Miệng lưỡi tôi bật lên tiếng hò reo
Chung quanh tôi, đất trời reo vui lạ
Lời cảm tạ tôi dâng lên tới Chúa
Vì biết Người luôn đoái thương tôi!

Người đã cứu vớt tôi lên khỏi vực sâu tội lỗi
Bởi Người thương tôi, thương những tâm hồn nghèo khổ
Những tâm hồn loang lổ vết buồn đau
Người đã đến ủi an và ban cho sức mạnh.

Người chạnh lòng thương tôi
Dẫu rằng tôi đã lắm phen lầm lạc
Hôm nay, Người dắt tôi về
Cho hưởng tràn trề nguồn ánh sáng hân hoan!

Ôi, Đức Chúa! Đấng từ bi nhân hậu
Con chẳng có gì để dâng Chúa, Chúa ơi
Dám xin Ngài nhận nơi con lời hoan chúc
Cùng đất trời, con nhảy múa reo vui!

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

ĐÚNG HAY SAI?

‘Các môn đệ hỏi Người : "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta ?" Đức Giêsu trả lời : "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.”’
(Ga: 9, 2-3)

Một chị nọ, với vẻ ấm ức, kể cho tôi nghe chuyện như thế vầy:
“Hôm nọ, có một nhóm mấy anh chị tự xưng là nhóm ”học hỏi Kinh thánh”, họ đến nhà em bảo là họ sẽ cầu nguyện cho gia đình em. Thấy vậy, em cũng vui mà đón tiếp họ. Hôm ấy, em có mời chị dâu của em đến, để cùng cầu nguyện cho chồng chị ấy. Nhà em có hai người mù chị ạ! Anh trai em và một chị gái bị mù cả chục năm rồi... Chị biết không, mấy ông bà nhóm cầu nguyện vừa nghe chị dâu em than thở là có chồng bị mù, mấy ông bà ấy kết luận ngay một câu xanh rờn: “Nhà cô có người bị mù như thế là vì ăn ở thất đức, phải cầu nguyện nhiều vào!” Chị dâu em giận quá, bỏ về một nước. Chị Thấy mấy ông bà nhóm cầu nguyện đó nói đúng hay sai? Và em có nên tiếp tục mời họ đến nhà không hả chị?”
Tôi phì cười, vì cảm thấy nhóm cầu nguyện kia đầy mâu thuẫn, tự xưng là nhóm “học hỏi Kinh thánh” mà nói chuyện như thế làm sao thuyết phục được người khác! Để trả lời cho người phụ nữ kia, tôi đã trưng dẫn ra lời Chúa Giêsu đã nói như trong Tin Mừng hôm nay: “"Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.” Người phụ nữ ậm ừ vẻ như chưa hiểu, tôi hỏi:
-Khi nhìn thấy hoàn cảnh mù lòa của anh và chị cô, cô thấy họ đã mất đi thứ gì quý nhất?
-Em thấy anh và chị em khổ nhất là không nhìn thấy gì, phải sờ soạng lần mò trong bóng tối rất là tội nghiệp!
Tôi hỏi tiếp:
-Thấy anh chị của mình như vậy, cô có thấy là Chúa đã ban cho cô được nhìn thấy ánh sáng là rất đáng quý không? Nếu như không có ánh sáng thì cô sẽ ra sao?
Người phụ nữ đáp:
-Vâng! Em cảm tạ Chúa vì Chúa đã ban cho em đôi mắt sáng, nếu như không có nó thì em không biết mình sẽ sống thế nào!
Phần tôi, tôi cho cô biết về những gì Chúa đã làm cho tôi, một người mù lòa nhưng được Chúa ban cho ánh sáng từ Lời Chúa. Tôi còn cho cô biết thêm về những giây phút tôi tràn đầy hạnh phúc vì cảm nhận được sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời mình. Nghe những gì tôi nói, người phụ nữ cảm thấy như cởi bỏ được hết những nỗi ấm ức trong lòng. Cô nói: “Từ hôm mấy ông bà ấy nói nhà em ăn ở thất đức, em cứ thắc mắc là tại sao cha mẹ mình hiền lành đạo đức như thế mà sinh ra hai đứa con bị mù! Bây giờ thì em cảm thấy nhẹ nhõm, chị ạ!”

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã tỏ hiện nơi con công trình tốt đẹp của Chúa. Chúa đã chữa cho con khỏi sự mù lòa của tâm hồn, để con biết nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời mình. Xin Chúa hãy chữa lành biết bao tâm hồn còn đang bị chìm ngập trong bóng tối thế gian, xin cho mỗi người chúng con luôn biết nhận ra và chúc tụng những kỳ công của Chúa trong mỗi biến cố cuộc đời, để cùng nhau chúng con hân hoan ca tụng Chúa mỗi ngày. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

ĐỂ CÓ ĐƯỢC NHỮNG QUYẾT ĐỊNH CHÍN CHẮN

‘Bấy giờ bà Maria nói : "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói."’
(Lc: 1, 38)

Ngày ấy, Mẹ Maria đã nói hai tiếng “xin vâng” một cách quá giản đơn! Phải chăng, vì Maria đã không lường trước được hết những gì sẽ xảy ra với mình sau khi nói tiếng “xin vâng”; hay là Maria là một con người dễ dàng thốt ra những lời hứa suông? Tất cả những gì xảy ra cho Maria sau đó, đã chứng minh rằng: Mẹ Maria là một con người có đời sống nội tâm sâu sắc, Mẹ đã hứa vì Mẹ hoàn toàn tin tưởng vào quyền năng của Chúa Thánh Thần. Ngay trong lời nói “xin vâng” của Mẹ đã hàm chứa niềm tin đó: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Niềm tin đó đã khiến Maria phó thác mọi sự trong tay Chúa, Maria sẵn sàng để Chúa thực hiện những gì sứ thần nói. Mặc dù sự việc nghe có vẻ quá mơ hồ, nhưng biến cố truyền tin cho thánh Giuse và biến cố Giáng sinh sau đó đã làm sáng tỏ mọi điều. Không phải vô cớ mà Kinh thánh nhắc đi nhắc lại nhiều lần cụm từ: ...Bà Maria ghi nhớ và suy niệm trong lòng..., đó chính là điểm nổi bật ở Mẹ Maria, Mẹ đã có một lối sống gắn bó mật thiết với Thiên Chúa. Chính sự gắn bó ấy đã chứng tỏ niềm tin tuyệt đối mà Mẹ Maria đã đặt vào Thiên Chúa, và sự gắn bó ấy cũng chứng tỏ rằng tiếng “xin vâng” của Maria đã được quyết định trong một con người có suy nghĩ hoàn toàn chín chắn! Tôi tự hỏi mình đã có bao giờ đặt những quyết định quan trọng trong cuộc đời mình trong mối thâm giao với Thiên Chúa? Đã nhiều lần tôi đặt những quyết định của mình trong sự vấn kế với Thiên Chúa, và những quyết định đó dù rằng chẳng mấy dễ dàng cho tôi nhưng tất cả đều dẫn đến những kết quả tốt đẹp mà tôi không dám mơ tới. Những khi tôi đơn thương độc mã với những kế hoạch mà tôi tưởng chừng là rất hoàn hảo, nhưng tôi đã không biết được rằng đó là những sai lầm nghiêm trọng, chỉ khi thực tế xảy ra tôi mới vỡ lẽ: “người tính không bằng trời tính”. Sau những lần ấy, tôi ngày càng trở nên tin tưởng vào Chúa hơn, và tôi đã phần nào học được ở Mẹ Maria lối sống gắn bó mật thiết với Chúa, tuy rằng còn xa tôi mới đạt đến mức thâm hậu như của Mẹ!

Mẹ Maria ơi! Hôm nay kỷ niệm biến cố Truyền tin, con có dịp suy ngẫm kỹ về hai tiếng “xin vâng” mà Mẹ đã nói với sứ thần ngày ấy, nhờ vậy đã mở ra một chương mới cho lịch sử cứu độ của Thiên Chúa, nhờ vậy mà muôn người trong nhân loại chúng con ngày nay được hưởng ơn cứu độ của Ngài một cách tuyệt hảo. Đặc biệt, con nhận ra được lối sống gương mẫu của Mẹ trong những phút giây thinh lặng để kết hiệp với Thiên Chúa là một lối sống mà chúng con cần phải theo. Xin Mẹ giúp chúng con luôn biết lắng nghe và suy ngẫm Lời Chúa mỗi ngày, để chúng con có thể có được niềm tin tuyệt đối vào Chúa, mà kiên vững đến cùng, Mẹ nhé!

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

RA KHỎI HOANG MẠC

“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.”
(Mc: 12, 30)

Trên đây là điều răn hệ trọng nhất, Chúa Giêsu đã truyền dạy cho con người phải biết mến yêu Thiên Chúa như thế nào cho phải đạo. Tôi đã biết điều ấy, và rất nhiều lần tự đáy lòng tôi đã nêu quyết tâm tuân giữ theo lời Người dạy; thế nhưng, dù chẳng cố tình, tôi vẫn vi phạm điều răn này một cách thường xuyên đến nỗi tôi không còn nhận ra là mình đã mắc lỗi với Chúa. Ngày tháng cứ trôi qua, và tôi như một chiếc thuyền buồm lênh đênh theo làn gió giữa biển khơi. Những khi giật mình nhớ lại điều Chúa đã truyền dạy: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.”, lòng tôi lại bừng lên một nỗi quyết tâm mới.
Hôm nay, đã là ngày thứ 24, đã quá nửa mùa chay trôi qua, tôi thấy mình vẫn thế, vẫn chưa ra khỏi hoang mạc của lòng mình, để có thể thoát xác làm một con người mới. Tôi ngước mắt đăm đắm nhìn lên trời cao, thấy Chúa nhìn tôi với ánh mắt bao dung, và hiểu ra rằng, Ngài đã yêu thương tôi biết chừng nào! Ngài hiểu tôi là một con người yếu đuối, tôi đã bị cuốn trôi theo dòng đời với biết bao nỗi lo âu truân chuyên của con người; Ngài hiểu tôi mong manh như một cánh hoa, bị ngả nghiêng theo chiều gió, gió cuốn tôi vào cuộc đời đầy hoa mộng với biết bao chuyện hư ảo phù vinh; Ngài hiểu tôi luôn cần một sức mạnh vực tôi lên giữa giông bão của cuộc đời. Thế còn tôi, tôi có hiểu Ngài không? Tôi chợt nhận ra rằng: nếu tôi hết lòng yêu mến Thiên Chúa, thì tôi sẽ không làm những điều khiến Ngài phải buồn phiền; nếu tôi biết dùng hết linh hồn và trí khôn của mình vào việc yêu mến Ngài, thì đầu óc tôi sẽ chẳng còn chỗ cho việc đi tìm kiếm những chuyện hư ảo phù vinh; nếu tôi biết dùng hết sức lực của mình vào việc yêu mến Ngài, thì tôi chẳng còn hơi sức đâu mà nói hành nói tỏi anh em đồng loại, sẽ chẳng còn hơi sức đâu để làm những chuyện bất chính... qua lòng yêu mến Ngài một cách tuyệt đối, tôi sẽ dễ dàng yêu mến anh em đồng loại và có thể yêu họ như chính mình vậy!

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã ban cho con một linh hồn và một trí khôn như con đang có, xin cho con luôn biết dùng hết cả linh hồn và trí khôn của mình vào việc yêu mến Chúa và phục vụ Chúa qua anh chị em của con. Xin cho mỗi người chúng con luôn biết kính yêu Chúa trên hết mọi sự, để tất cả chúng con được giải thoát khỏi những sự dữ của cuộc đời này, và để mỗi người chúng con có thể bước ra khỏi hoang mạc của lòng mình. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

XUYÊN BÓNG TỐI

“Hãy nghe tiếng Ta thì Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi, và các ngươi sẽ là dân của Ta. Hãy bước theo mọi đường lối Ta truyền dạy, để các ngươi được hạnh phúc.”
(Gr: 7, 23)

Muôn lạy Chúa!
Con thấy mình hạnh phúc
Bởi vì con nghe được tiếng của Ngài
Bởi vì Ngài luôn dẫn dắt con đi!

Những khi con bước theo đường lối Chúa
Là những khi con hạnh phúc tràn đầy
Con thấy mình chan chứa một niềm vui
Tâm hồn con say sưa lời hoan chúc
Miệng lưỡi con dâng khúc hát khen Ngài
Thân xác con như trong mùa hoa nở!

Chúa là Thiên Chúa ở cùng con!
Chúa đã cùng con song bước mỗi ngày
Chúa biết con là con người yếu đuối
Có những khi con đắm đuối hồng trần
Là những khi tâm hồn con héo úa
Chúa đã xót thương con, và Ngài nâng con dậy!

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con!
Tiếng Chúa trong con như sóng biển dạt dào
Càng sóng dữ, âm thanh càng vang dội
Qua khổ đau, con mới hiểu được Ngài
Ngài là ánh sáng ban mai
Xuyên bóng tối, bình minh lên rực rỡ!

Bao ngày tháng con ngỡ mình đã chết
Nay hồi sinh trong ánh sáng ban mai
Xin cho con kiên trì theo tiếng Chúa
Để hạnh phúc trong con được viên mãn, Ngài ơi!

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

CÔNG THỨC CỦA GIÊSU

“Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Đức Giêsu mà hỏi rằng: ‘’Nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha mấy lần, có phải đến bảy lần không?’’ Đức Giêsu đáp: ‘’ Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.’’”
(Mt: 18, 21-22)

Một ngày vào giữa mùa chay
Phêrô tìm đến gặp Thầy, băn khoăn:
“Con phải tha đến mấy lần
Mỗi khi ai đó lỗi lầm với con,
Có phải đến bảy lần không?”
Đức Giêsu mới thong dong trả lời:
“Học trò cưng của Ta ơi,
Con phải tha đến bảy lần bảy mươi!”

Chúa ơi con thật hổ ngươi
Giật mình, đấm ngực bảy mươi vạn lần
Vạn lần con đã bất tuân
Để tâm ghen ghét tha nhân rành rành
Rõ là cái tính đua ganh
Rõ là con thích nói hành anh em,
Rồi thì tham vọng bon chen
Rồi thì ích kỷ nhỏ nhen vơ vào...
Nhưng tình Chúa vẫn ngọt ngào
Thương con Chúa vẫn dạt dào thứ tha!
Thế mà con lại xấu xa,
Để tâm, để bụng, chẳng tha cho người!

Lạy Thiên Chúa rất từ bi!
Thương con hèn mọn, chấp chi tội tình
Từ nay con quyết sửa mình
Theo Thầy con học cái nhìn bao dung.
Con là khí cụ Chúa dùng
Xin cho con được thủy chung cùng Thầy!

Chúa ơi, Chúa thật từ bi,
Chết trên thập giá cũng vì tội con!
Tình yêu của Chúa sắt son
Biển kia dẫu cạn Chúa còn thứ tha
Không chỉ tha đến bảy lần
Mà tha, tha đến bảy lần bảy mươi!

Lạy Chúa! Hôm nay con đã hiểu ra, tại sao Chúa bảo con phải tha thứ cho những ai xúc phạm tới con, không những bảy lần mà đến bảy mươi lần bảy! Thật ra Chúa bảo con tha thứ chính là bảo con giải thoát cho bản thân mình khỏi sự bực tức, oán thù. Nếu con không tha thứ cho anh em mình, thì chính là con đã tự trói mình vào vòng vây của lửa hỏa ngục. Con cảm thấy khi còn chưa tha thứ, tức là chưa quên được những gì anh em xúc phạm đến mình, thì lòng con chẳng thể bình an và trái tim con chẳng thể yêu mến. Chỉ cần quên đi những gì người ta làm cho mình đau khổ, buồn phiền là tha thứ cho họ rồi phải không Chúa? Biết bao lần con đã xin Chúa tha thứ cho tội lỗi của con, vậy con đã bao lần tha thứ cho người anh em đồng loại?
Lạy Chúa, Chúa đã dạy con một công thức rất dễ thuộc: “70 * 7”. Thế nhưng để áp dụng được công thức của Chúa vào Cuộc đời này lại là một việc cực kỳ khó, Chúa ơi! Xin Chúa ban ơn giúp sức cho con, để con luôn biết áp dụng công thức Chúa dạy con yêu thương và tha thứ đối với anh em đồng loại một cách trọn vẹn như lòng Chúa ước mong, Chúa nhé!