Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

HỌC THEO THÁNH TÔNG ĐỒ BATÔLÔMÊÔ

‘Ông Philípphê gặp ông Nathanaen và nói : "Đấng mà sách Luật Môsê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp : đó là ông Giêsu, con ông Giuse, người Nadarét." Ông Nathanaen liền bảo : "Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được ?" Ông Philípphê trả lời : "Cứ đến mà xem !" Đức Giêsu thấy ông Nathanaen tiến về phía mình, liền nói về ông rằng : "Đây đích thật là một người Ítraen, lòng dạ không có gì gian dối." Ông Nathanaen hỏi Người : "Làm sao Ngài lại biết tôi ?" Đức Giêsu trả lời : "Trước khi Philípphê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi." Ông Nathanaen nói : "Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ítraen !"’
(Ga: 1, 45-50)

Trước khi tôi có mặt trên cõi đời này, Chúa đã biết tôi như thế nào rồi, tôi yếu đuối và dễ ngả nghiêng như một cây lau trước gió, nhưng Người vẫn hy vọng ở tôi...
Ông Nathanaen trong đoạn Tin Mừng trên đây, đã nói với Philípphê : "Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được ?"; thế nhưng, ông Philípphê vẫn bảo với ông rằng "Cứ đến mà xem !" Và sau khi tiếp xúc với Giêsu Nadarét, ông Nathanaen đã phải thốt lên rằng: "Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ítraen !", và ông đã trở thành một trong các môn đệ của Chúa Giêsu! Ông Nathanaen chính là vị thánh tông đồ Ba tôlômêô mà hôm nay chúng ta mừng kính, ngài từ một con người cũng tầm thường yếu đuối như chúng ta, nhưng đã trở thành một vị thánh bởi ngài đã kiên trung sống đến cùng niềm xác tín: Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa!
Tôi cũng đã xác tín: Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, vậy tôi đã sống như thế nào với niềm xác tín đó? Tôi đã hết lòng tìm hiểu để rồi có thể giới thiệu về Chúa cho những người sống chung quanh tôi hay chưa? Tôi có luôn sống đúng theo lời Chúa dạy hay chưa? Và, quan trọng hơn cả, đời sống của tôi đã thể hiện mình là một Kitô hữu hay chưa?

Lạy Chúa! Con đã được tiếp xúc với Chúa và đã một lòng xác tín rằng con biết Chúa, vậy mà con đôi khi vẫn còn thờ ơ lãnh đạm với Chúa! Con người thời nay vẫn còn thờ ơ lãnh đạm với Chúa, vì trên đời còn có nhiều kẻ sống ích kỷ như con. Xin Chúa thứ tha cho chúng con là những kẻ yếu đuối và dễ ngả nghiêng. Xin cho chúng con luôn biết sống đúng với niềm tin của mình, ngõ hầu chúng con có thể giới thiệu Chúa đến cho nhiều người.
Lạy thánh tông đồ Batôlômêô! Xin ngài bầu cử cho chúng con trước tòa Chúa và giúp chúng con biết theo gương ngài, mà sống xứng đáng là một Kitô hữu, ngài nhé!

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

KHÔNG PHẢI CHUYỆN CỔ TÍCH!

“Xin chính Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô, và xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta và đã dùng ân sủng mà ban cho chúng ta niềm an ủi bất diệt và niềm cậy trông”
(Tx 2: 2, 16)

Chuyện xảy ra với tôi và các bạn của tôi trong sáng nay thật đã ứng nghiệm như lời thánh Phaolô trên đây. Câu chuyện xảy ra cứ như là một phép mầu vậy! Và tôi tin rằng Chúa Kitô đã ban xuống cho chúng tôi dồi dào ân sủng, Người đã ủi an những người con bất hạnh của Người, và củng cố niềm trông cậy của con cái Người một cách thật ngoạn mục!
Số là, một người chị em trong Huynh đoàn Khuyết tật Kitô vừa trải qua một ca mổ cột sống, Ban điều hành Huynh đoàn đã cử người đi thăm chị tại bệnh viện, và được biết chị sẽ phải trải qua một ca mổ thứ hai nữa để việc điều trị đạt hiệu quả hơn, Như vậy, cũng có nghĩa là cần phải có thêm chi phí cho việc điều trị, trong khi hai vợ chồng chị này đã buộc phải nghỉ bán vé số hơn hai tuần lễ rồi vì việc chạy tới chạy lui bệnh viện. Ban điều hành nhóm khuyết tật chúng tôi đang bàn nhau tìm cách quyên góp tiền để giúp cho cặp vợ chồng này, vì hoàn cảnh của gia đình họ rất eo hẹp. Gia đình họ sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, hai vợ chồng đều là người khuyết tật vận động, họ kiếm sống bằng nghề bán vé số, và họ có một đứa con nhỏ còn đang tuổi đi học. Thấy hoàn cảnh như vậy, chúng tôi chủ động đi quyên góp để giúp đỡ họ. Sáng nay, tôi liên lạc với người chồng, thì anh cho biết, bệnh viện đa khoa Thủ Đức sẽ chuyển ca mổ của vợ anh lên bệnh viện Chợ Rẫy. Anh cho biết mặc dù quỹ bảo hiểm y tế chi trả cho ca mổ là 100% nhưng còn rất nhiều thứ phải chi, số tiền lên tới là 5.000.000 đồng... Thấy vẻ lo lắng của anh, tôi trấn an, và hứa sẽ giúp cho vợ chồng anh số tiền đó. Tôi liền thông báo sự việc cho anh Huynh trưởng, anh hỏi: Một người bạn của anh hứa sẽ giúp $100, số tiền còn lại mình tính sao? Tôi trả lời anh: “Em chưa có, nhưng em đã hứa giúp họ, thì từ nay tới lúc ca mổ diễn ra, em hy vọng sẽ có đủ số tiền ấy. Em đang chờ phone của anh chị Duy Sương, có thể chiều nay người ta sẽ chuyển chị Sương lên Chợ Rẫy, anh em mình sẽ mang tiền đến cho họ.” Anh Huynh trưởng lại hỏi tiếp: “Số tiền còn thiếu em tính sao?” Tôi cười với anh qua điện thoại: “Em chưa biết, nhưng em sẽ cố gắng!” Hai anh em còn đang bàn tính chuyện nọ chuyện kia cho Huynh đoàn, thì tôi nghe chuông điện thoại dự trữ của tôi reo. Tôi bảo với anh Huynh trưởng: anh cứ để điện thoại, chờ em một chút nha!
Tôi nhận ra tiếng người ở đầu dây bên kia điện thoại là của Lâm, một người bạn khiếm thị mà tôi đang nhờ anh quyên góp tiền cho một em bé chạy thận. Anh báo cho tôi hay là trong vòng 1 tiếng đồng hồ nữa anh sẽ có mặt tại nhà tôi, để đưa cho tôi số tiền giúp em bé bị suy thận. Tôi liền hỏi: Lâm có thể chuyển số tiền này sang giúp cho một ca mổ trước mắt, được không:? Vì em bé phải chạy thận kia còn hơn 2 tuần lễ nữa mới cần đến số tiền này, mình sẽ tính sau, được không?” Tôi thở phào khi nghe đầu dây bên kia Lâm vui vẻ trả lời: “Được, chị cứ lấy số tiền này giúp cho ca mổ trước đi!” Tôi quay sang nói chuyện với anh Huynh trưởng: “Anh ơi, mình chưa đi xin, Chúa đã sắp sửa dẫn người đem tiền đến nhà em rồi đó!”...
Cả tôi lẫn anh Huynh trưởng đều cảm thấy rất vui, vì cả hai chúng tôi đều cho rằng Chúa đã thúc đẩy mọi việc tốt đẹp. Riêng Lâm, mặc dù là một người đạo Cao đài, Lâm cũng tin rằng Chúa đã dẫn dắt mọi chuyện, để chúng tôi có thể giúp đỡ người chị em đang hoạn nạn trong tinh thần”lá rách đùm lá nát” như chúng tôi vẫn thường nói với nhau! Chuyện xảy ra với chúng tôi trong sáng nay không phải là chuyện cổ tích, mà chính là chuyện của Lòng Chúa Xót Thương!

Lạy Chúa! Chúng con cảm tạ và chúc tụng Chúa, vì lòng thương xót của Chúa luôn bao bọc và ủi an chúng con. Qua những gì Chúa ban cho anh chị em chúng con trong sáng nay, đã củng cố niềm trông cậy của chúng con một cách tốt đẹp. Con sẽ cho các bạn trong nhóm cầu nguyện biết, lời cầu nguyện của con và họ trong mấy ngày này đã được Chúa đoái thương, và con tin rằng Chúa cũng đồng ý với con như thế!

Thứ Hai, ngày 22 tháng 8 năm 2016

MỪNG ĐỨC MARIA NỮ VƯƠNG

Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ,
đã tăng thêm nỗi vui mừng.
Họ mừng vui trước nhan Ngài
như thiên hạ mừng vui trong mùa gặt,
như người ta hỷ hoan khi chia nhau chiến lợi phẩm.
(Is: 9, 2)

Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ
Lòng con nay bao hớn hở mừng vui
Con mừng vui ngước nhìn nhan thánh Chúa
Trong mắt Ngài tràn ngập ánh yêu đương
Ngài thương ban ơn cứu độ cho đời!

Đã qua rồi những tháng ngày gian lao vất vả
Những tháng ngày đời con trong tất tả triền miên
Con như người thợ cấy còng lưng trên đồng vắng
Những tháng ngày cay đắng lệ châu rơi
Con khác nào người lính can tràng phơi thân ngoài mặt trận!

Tận cùng trái đất vang vang lời hoan chúc
Khúc khải hoàn trên núi thánh Sion
Một thiếu nữ như hoa huệ nội đồng
Ôi, Maria! Mẹ tuyệt vời diễm phúc!
Mẹ cúc cung sống phục vụ giữa đời!

Quyết theo Mẹ làm nữ tỳ của Chúa
Con học Mẹ, sống hy sinh thầm lặng
Chẳng nề hà những vất vả gian truân
Mong được hưởng suối nguồn ơn cứu độ
Như Mẹ, Mẹ ơi! Đức Maria Nữ Vương tuyệt mỹ!

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8 năm 2016

BÊN LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

"Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết : có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.”
(Lc: 13, 24)

Lạy Chúa!
Con ngửa mặt trông lên nhan thánh Chúa trên cao
Ánh mắt Chúa nhìn con đầy từ ái
Một ánh nhìn đoái ban niềm khích lệ
Nhắc nhở con tuyên thệ với chính mình
Lòng nhủ lòng, con quyết tâm chiến đấu!

Con có Chúa dõi theo từng mặt trận
Mỗi một ngày còn lại của đời con
Xin chiến đấu với đúng sai, thiện ác.
Phải đương đầu với thân xác yếu hèn
Phải ép mình len qua khung cửa hẹp
Một mình con, con thấy khó, Chúa ơi!

Hồn chơi vơi, con tìm nương bóng Chúa
Cánh tay Chúa dang ra giữa đất trời
Trên đồi Sọ, máu Người xưa đỏ thấm
Đường Thánh giá dẫn vào khung cửa hẹp
Người mở ra một chiến thắng vinh quang
Con đã hiểu vì sao Người chịu chết!

Quyết theo Chúa, con tìm đi cửa hẹp
Xin nép mình vào Lòng Chúa xót thương
Đường con đi dù sương khói mịt mùng
Con tin Chúa sẽ cùng con song bước
Bởi Lòng Chúa Xót Thương là vô tận
Nơi chiến trận, con cùng Chúa xông pha!

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

DÌM MÌNH VÀO LÒNG THƯƠNG XÓT

“Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài.”
(Mt: 23, 4-5)

Tôi đã có bao giờ sống vị hình thức, sử dụng những việc từ thiện đạo đức như là những công cụ để tô bóng cho cá nhân mình chưa nhỉ?
Tôi đã có bao giờ vin vào những việc đạo đức, mà bó những gánh nặng, chất lên vai người anh em đồng loại của tôi chưa nhỉ?
Trong quá khứ, tôi đã thấy hình ảnh của rất nhiều người mà tôi gặp trong đời, họ đã lăng xăng hành động như thế, và tôi đã từng có cảm giác rất khó chịu về họ. Song le, những câu hỏi mà tôi đặt ra trên đây đã khiến tôi giật mình nhớ lại, trong đó cũng có phảng phất hình ảnh của con người tôi, dù rằng những khi ấy tôi đã không cố tình làm thế! Quả là, nếu như không đọc kỹ Lời Chúa, thì tôi cứ thấy con người mình đang sống đó chẳng có vấn đề khúc mắc gì. Khi đọc kỹ những điều Chúa nói, tôi mới nhận ra con người của mình đầy xấu xa tội lỗi đối với Chúa và đối với anh em đồng loại. Thời gian sau này, khi tôi cùng nhóm bạn khuyết tật đọc kinh nguyện Lòng Chúa Thương Xót vào mỗi 3 giờ chiều, tôi ngày càng cảm thấy gắn bó với họ hơn, và những lời nguyện tôi dâng lên Chúa là tất cả tâm tình tôi dành cho Chúa. Mặc dù, tôi vẫn còn để tâm lo ra nhiều chuyện, nhưng sâu thẳm trong lòng tôi, tất cả những lời nguyện tôi dâng lên Chúa là tấm chân tình của tôi, với những khắc khoải lo âu cho hoàn cảnh thương đau của anh em đồng loại. Tôi nhận ra rằng, lòng thương xót của Chúa đang đổ tràn xuống cuộc đời tôi cùng với nhóm bạn của tôi, để tôi ngày càng trở nên biết thương xót như lòng Chúa ước mong. Và tôi cũng không ước mong gì hơn là mỗi ngày được cùng anh chị em của mình, toàn tâm toàn ý cầu nguyện cho nhau trong Lòng Chúa Thương Xót, để được cùng nhau dìm mình vào trong biển hồ bao la ấy! Giờ đây, tôi không còn cảm giác khó chịu khi thấy người này người nọ lăng xăng làm những chuyện đạo đức mang tính vị hình thức nữa, vì cảm thấy lòng thương xót của Chúa đang bao trùm lấy tất cả.

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì ánh sáng Lời Chúa đã rọi chiếu vào hồn con, cho con nhận ra lòng thương xót bao la của Chúa đang bảo bọc con. Xin cho mọi người chúng con luôn biết sẵn sàng dìm mình vào lòng thương xót của Chúa, ngõ hầu tất cả chúng con đều được sống hòa thuận êm ấm bên nhau. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8 năm 2016

CUỘC GẶP GỠ VỚI THIÊN SỨ

"Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là : ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.”
(Mt: 22, 37-39)

Tôi đã có vài lần đến thăm trại cùi Bến Sắn. Ở đó, có rất nhiều bệnh nhân phong hủi và con cái của họ cùng sinh sống, tất cả họ như họp thành một ngôi làng đông đúc. Cuộc sống ở đó có vẻ đơn điệu, nhưng những con người đau khổ ấy đều được chăm sóc và nâng đỡ bởi bàn tay hiền dịu của các nữ tu. Tôi đã từng được tiếp xúc với những bệnh nhân nặng, họ bị biến chứng làm cho mù mắt, rụng các ngón tay ngón chân. Trong số những bệnh nhân ở trại phong Bến Sắn, có cả những người bệnh vì quá đau khổ mà trở nên người điên. Những bệnh nhân này đã mất hết tự chủ và có những hành động gây nguy hiểm cho người chung quanh, đến nỗi phải sống trong những căn phòng có song sắt và có cửa khóa chắc chắn, như những phòng biệt giam ở lao tù. Tuy nhiên, họ vẫn được sự chăm sóc của các sơ một cách hết sức tận tụy. Càng nghĩ đến hậu quả của căn bệnh ghê gớm ấy, tôi càng cảm thấy ngưỡng mộ tinh thần hy sinh phục vụ của các sơ, gặp các sơ tại chốn này tôi có cảm giác như gặp được những thiên sứ vậy!
Tôi đã từng đặt ra cho mình câu hỏi: Điều gì khiến các nữ tu đó đã can đảm lưu lại nơi chốn đầy hình ảnh thương đau ấy? Lời Chúa hôm nay mở ra cho tôi một câu trả lời rõ ràng: Các nữ tu đó đã sống trọn vẹn điều răn “mến Chúa yêu người”. Vì mến Chúa yêu người, mà các nữ tu đó đã có đủ can đảm và lòng nhẫn nại đối với các bệnh nhân phong hủi một cách tròn đầy đến vậy. Tấm gương hy sinh của các nữ tu đó giúp tôi nhìn lại bản thân mình một cách nghiêm khắc hơn, tôi đã có nỗ lực nào trong việc thực thi Lời Chúa đối với những anh chị em sống chung quanh mình? Và tôi nhận ra rằng, tôi chưa hết mình, hết sức, hết trí khôn để mà mến Chúa yêu người. Những gì tôi đã làm chỉ là những hăng hái nhất thời; cho nên, mỗi khi gặp phải những sự việc chông gai trắc trở, tôi đã dễ dàng lùi bước!

Lạy Chúa! Xin tăng thêm lòng mến cho con, để con luôn biết sống yêu thương với anh em đồng loại, cho dù những oan khiên ngang trái của đường đời thì lòng mến sẽ cho con sức mạnh vượt qua. Chúa đã yêu thương con quá nhiều, mà con thì đã chẳng hết lòng với Chúa, với anh em. Xin hãy mở lòng con để con biết xót thương như Chúa đã xót thương con, Chúa nhé!

Thứ Năm, ngày 18 tháng 8 năm 2016

NGUỒN LƯƠNG THỰC DỒI DÀO

"Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ : "Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng : Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới !" Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi : kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.”
(Mt: 22, 2-6)

Tôi nghĩ đến cái lẽ thường tình của cung cách ứng xử giữa những con người trần thế, để thấy họ đã đối xử với nhau đượm màu sắc thực dụng và đầy tính toán cho bản thân mà lòng buồn rười rượi! Buồn hơn nữa, là vì trong số những con người trần thế đó, đã không thiếu bộ mặt của tôi! Giả như một ông vua trần thế mời tôi đi dự tiệc cưới trong hoàng cung, liệu tôi có từ chối không nhỉ? Hay là tôi sẽ cảm thấy vô cùng hãnh diện, vì mình có cái hân hạnh được đi dự tiệc cưới của một nhân vật có tên tuổi trong xã hội? Làm gì có chuyện một ông vua mời tôi đi dự tiệc cưới của con trai vua, mà tôi lại bỏ lỡ mất cơ hội hiếm hoi ấy? Vậy, lại càng không có chuyện một quan khách nào đó dám đánh đập đầy tớ của vua, chỉ vì họ đến mời ông ta đi dự tiệc cưới của hoàng tử đương triều!
Buồn thay và thương thay cho nhân loại, vì họ đã mải mê đi thăm trại, mải mê đi buôn bán... mà bỏ qua những cơ hội vinh hạnh được tham dự tiệc cưới của hoàng tử con trời! Buồn thay và thương thay cho nhân loại, vì mọi cao lương mỹ vị cho một tiệc cưới đã sẵn sàng, mà họ lại không đếm xỉa gì, chỉ quan tâm đến những thứ vật chất tầm thường ở trước mắt! Viết tới đây, tôi lại nhớ đến tâm sự của một chị bạn khiếm thị, để thấy lòng mình buồn hơn, vì chính bản thân tôi nhiều lúc cũng đã thờ ơ lãnh đạm với Lời Chúa! Người bạn khiếm thị ấy rất mong muốn được chồng, con của chị đọc cho chị nghe Phúc Âm và những bài suy niệm, nhưng chẳng có ai chịu đọc cho chị nghe; trong khi, tôi có thể lên mạng để tìm đọc những bài viết chia sẻ Tin Mừng, thì tôi lại bảo với chị rằng mình bận rộn nhiều việc, chẳng có thời gian để đọc...

Lạy Chúa! Chúa đã vì yêu nhân loại mà thương ban cho chúng con tiệc cưới Nước Trời, là chính nguồn ân sủng dồi dào và là mạch nước thiêng liêng nuôi dưỡng chúng con, thế mà con và những người thân trong gia đình con đã nhiều phen khước từ. Xin tha thứ cho chúng con, và ban cho chúng con một trái tim mới, để chúng con biết yêu mến và hăm hở đón nhận những của ăn thiêng liêng mà Chúa đã trao ban. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!