Thứ Năm, 30 tháng 5, 2019

CHỈ MẤT MỘT CÁI RĂNG!


Rất đỗi bình thường, tôi đi ra hành lang và tiến về phía cầu thang để suống nhà ăn sáng, không hề có gì báo trước, khi tay tôi vừa chạm vào tay vịn cầu thang thì tôi cảm thấy choáng váng như có một luồng điện lóe lên trong óc. Toàn thân tôi rung lắc dữ dội, hai tay tôi bám chặt vào lan can cầu thang, hai chân run lẩy bẩy cố trụ cho thân mình khỏi đổ, nhưng rồi có lẽ tay chân tôi quá yếu nên tôi sụp xuống, cằm tôi đập mạnh vào thanh chắn cầu thang. Toàn thân tôi vẫn tiếp tục rung lắc mạnh đến nỗi cái cằm nẩy lên đập xuống thanh chắn mấy lần mới dừng lại; sau đó, chân tôi trượt ra khỏi sàn và bị thanh chắn ở dưới cảm lại, cũng vì vậy mà thân mình tôi ngã ngửa, đầu và mấy đốt sống cổ đập mạnh vào bức tường phía sau một cú đau điếng, lúc đó sự rung lắc mới dừng lại. May quá, em gái tôi vẫn chưa đi làm, chạy vội lên để giúp tôi đứng dậy, nếu không thì chẳng có ai, mẹ tôi có leo lên được 2 tầng lầu thì bà cũng chẳng thể giúp gì được cho tôi vì đã già yếu. Thế nhưng, khi cô em choàng 2 tay ôm lấy thân mình tôi để đợ tôi dậy, thì tôi cảm giác như chân mình sắp gẫy. Tôi bảo với em gái: “Không được, không được, coi chừng gẫy chân!” Lúc đó, em tôi nhìn lại mới thấy cẳng chân của tôi bị chẹt cứng dưới thanh chắn cầu thang và tôi biết cô em gái đang rất sốt ruột vì đã trễ giờ đến công sở; nhưng rồi nó cũng cẩn thận lựa chiều gỡ được chân tôi ra khỏi thanh chắn và dìu tôi về giường, sau đó đem sữa lên cho tôi uống và khi đã chắc chắn là những chỗ va đập của tôi không có gì nghiêm trọng ngoại trừ bị gẫy một cái răng, em gái tôi mới rời khỏi nhà. Tuy đầu óc và toàn thân vẫn còn ê ẩm, nhưng tôi đã hoàn hồn trở lại và thấy mình thật may mắn. Tôi nghĩ, nếu như lúc nãy tay tôi chưa chạm vào tay vịn cầu thang mà cơn choáng đã xảy ra thì không hiểu tôi đã rơi lăn lóc xuống bao nhiêu bậc cầu thang? Cần nói thêm, nếu như chuyện xảy ra với một người mắt sáng thì sẽ khác, vì phản xạ tự nhiên sẽ giúp người ấy tìm thấy điểm tựa ngay lập tức, và tình thế sẽ bớt nguy hiểm hơn so với một người mù như tôi.
Chiều đến, để đáp lại sự quan tâm lo lắng của nhiều người, tôi đã tới bệnh viện để kiểm tra lại cột sống. Sau khi xem kết quả X quang, bác sĩ nói: “Kết quả chụp X quang cho thấy cột sống của chị bị thoái hóa nặng, nhưng không bị gẫy, tôi sẽ cho chị uống thuốc để bớt đau!” Tôi hỏi: “Bác sĩ có thuốc gì giúp cho tình trạng những cơn choáng này sẽ không xảy ra?” Bác sĩ nói, người bị tiểu đường trên 20 năm thường bị tổn thương những mạch máu trong não và gây ra những cơn choáng đó, và chúng ta chẳng thể làm gì hơn, nhất là tôi đã bị bệnh tiểu đường gần bốn mươi năm!”
Tôi nghĩ, Chúa đã thương tôi và luôn quan phòng cho tôi mọi chuyện tốt đẹp, chẳng thế mà sau biết bao lần té ngã nghiêm trọng, cột sống và cơ thể tôi bị bầm dập chỗ này chỗ nọ, nhưng đã không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Lần này cũng vậy, giả như lúc đó tay tôi chưa chạm vào lan can cầu thang mà cơn choáng đã xảy ra, thì không hiểu tôi sẽ rơi xuống bao nhiêu bậc cầu thang, và liệu tôi có thể ngồi đây để viết lại chuyện đời mình?

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2019

MỘT NGÀY NGAO DU TRÊN ĐỒNG CỎ


Một ngày với nhiều sự kiện khiến tôi mệt rã rời, nhưng nhiều niềm vui và cảm xúc. Trời đã dần vào đêm, tôi mới có được khoảng không gian yên tĩnh để hồi tưởng lại tất cả Buổi sáng mở mắt ra, uống vội một ly café với bạn, ăn một chút điểm tâm xong thì tất tả chạy lên lầu nhờ em gái trang điểm cho gương mặt đã tàn phai nhan sắc vì uống quá nhiều thuốc, rồi lẽo đẽo theo người bạn độc nhãn đến nhà nguyện Carmelite để tham dự Thánh lễ Chúa nhật, cũng là lễ cưới của một người bạn khuyết tật. Tiệc cưới đơn sơ nhưng rất vui, vui vì tôi được gặp lại nhiều bạn khuyết tật mà lâu lắm rồi tôi đã không gặp. Người này bắt tay, bên kia gọi, phía sau kéo, đằng trước chào hỏi khiến tôi cảm động vì biết mình được yêu thương... Bàn tiệc nơi tôi ngồi, có mấy thầy Dòng Hiến Sĩ Đức Mẹ Vô Nhiễm, các thầy theo cha Chí đến đây để chia sẻ niềm vui của cô dâu chú rể Hai-Linh và cũng là để phục vụ người khuyết tật. Chuyện trò đơn sơ của các thầy, khiến tôi chợt nhớ đến một người bạn ở Canada, anh sắp sửa sang định cư ở Mỹ và sẽ lãnh nhận chức Phó tế vĩnh viễn tại nhà dòng bên đó... Những ca từ của bài hát và những lời giảng của cha Chí hồi nãy chợt trở về trong suy nghĩ của tôi: ngày hôm nay lễ Chúa Chiên Lành, Cha kêu gọi chúng tôi cầu nguyện cho ơn thiên triệu và cho các mục tử... bỗng dưng làm tôi nhớ lại lời lẽ tha thiết trong một email: Thủy cầu nguyện cho anh nhé, anh rất cần những lời cầu nguyện để được bền đỗ đến cùng, các tu sĩ như anh rất cần đến những lời cầu nguyện của giáo dân!...
Khi khách dự tiệc cưới đã về gần hết, tôi tìm gặp cô dâu, nói với em ấy những lời chúc mừng và chạm vào áo của em, tôi cảm thấy thương em với ý nghĩ xót xa rằng: Nếu như em đứng được trên đôi chân thì em sẽ mặc một áo cưới như bao nhiêu người con gái khác... Dù sao tôi cũng vui lây với em, vì em đã có được một người đàn ông để yêu để thương trong cuộc đời...

Tôi về nhà thay một chiếc sơ mi trắng rồi vội vã lên xe đi thăm viếng đám tang, mẹ một thành viên trong Huynh đoàn Kitô Vua vừa qua đời. Tôi thật bất ngờ khi được các thành viên trong tang quyến đón tiếp hết sức chu đáo, nhẹ nhàng dắt tôi vào thắp nhang cho người quá cố... Trong khi chờ đợi bạn tôi đóng nẹp sắt cho đôi chân và mặc lại tang phục, tôi hỏi thăm các chị của Bích Lan về cuộc sống của bạn ấy, thì mới biết là Bích Lam trước đây sống rất khép kín, từ ngày đi đây đó sinh hoạt với người khuyết tật đã thấy bớt mặc cảm. Tôi hỏi về cuộc sống hàng ngày của Bích Lan thì chị chia sẻ: “Hồi nhỏ, em có được đi học, nhưng đến trường bị bạn bè trêu chọc gọi là ‘con què’, em mặc cảm không dám đi học nữa, nên em không có trình độ...” Tôi an ủi chị: “Nhưng em nghe nói chị thêu rất giỏi mà, mình không được học trường học thì mình vẫn có thể học trường đời!” Ngoài mặt nói vậy mà trong lòng tôi cảm thấy thật xót xa! Dù sao, tôi vẫn rất vui, vì đến với gia đình chị, tôi nhận ra chị rất được tôn trọng và yêu thương...
4 giờ chiều về đến nhà, inbox của tôi ngập thư từ đợi tôi trả lời; và lại thêm một niềm vui. Một người anh con bác của tôi gởi email kết bạn với tôi trên facebook, tôi vui vì đã nhiều năm chẳng có liên lạc gì của anh, nay cảm thấy như đã được gặp lại... tôi nhớ đến những ngày xưa tôi hay nhõng nhẽo bắt anh đi hái quả rừng cho tôi chơi... lừa để chọc phá anh nhiều cú hiểm độc mà anh chẳng hề la mắng, tôi cảm thấy mình được yêu thương...
Buổi tối, gian phòng khách của gia đình tôi tràn ngập tiếng cười tiếng nói, các chị em của tôi đem con cái, cháu nội cháu ngoại về thăm mẹ tôi. Mẹ tôi không có ngày sinh nhật chính xác, giấy tờ của bà đã bị cháy từ thời tiêu thổ kháng chiến, nên chúng tôi chọn Mothers’ Day hằng năm tổ chức sinh nhật cho bà. Mỗi lần ăn món gì bố tôi thích, bà lại nhắc đến bố tôi, cho dẫu ông đã khuất núi... tự nhiên tôi ước gì tình cảm vợ chồng của các anh chị em của tôi sẽ giống như tình cảm của bà: chung thủy và bất diệt!
Tôi cũng rất vui vì một chuyện chẳng lớn lao gì, khi tôi hỏi chuyện Tom, một đứa cháu kêu tôi bằng bà: “Con có ăn theo chế độ giảm cân như bác sĩ đã dặn không?” Tom ngập ngừng rất lâu, mẹ nó đứng bên cạnh giục giã nó trả lời mà nó vẫn không dám nói, tôi bảo Tom: “Con cứ nói mạnh dạn lên, bà thích con nói thật!” Tom gượng gạo cười: “Con không nghe lời bác sĩ!”
Tôi xoa đầu Tom khen nó can đảm, rồi bảo: “Lỡ rồi, cho qua heng! Ăn tiệc mừng sinh nhật bà cố xong, ngày mai bắt đầu ăn giảm cân và tập bơi lội nhiều heng!” Tôi cảm thấy tom nhẹ nhõm vì nó đã không phải nói dối...
  Một ngày trôi qua để lại trong tôi những điều mới mẻ. Tôi đã ngao du cả ngày đến nỗi bỏ lỡ 2 buổi đọc kinh với nhóm Têrêsa Nhỏ trên đường dây điện thoại. Tôi thấy mình có chút hư hỏng, chợt một ánh sáng vụt lên trong tôi khiến tôi cười khúc khích một mình: Hôm nay tôi đã bỏ lỡ 2 buổi đọc kinh vì mải ngao du đây đó, phải chăng cuộc ngao du này chính Chúa Chiên Lành đã dắt tôi đi?
Tôi thì thầm với Chúa”Ai bảo Chúa đã dắt con đi lang thang cả ngày như thế!”

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

ĐỜI MONG MANH...

"Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi, thế thì những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?"
(Lc: 12, 20)

Tôi chẳng muốn trở thành tên ngu dại
Mê mải xây kho lẫm làm chi
Tích lũy mà chi, rồi sẽ giữ được gì
Khi quanh tôi có bao người cùng khốn
Cuộc trốn tìm giữa chợ đời hư ảo
Ai sẽ bảo đảm cho tôi toàn vẹn tấm linh hồn?

Hồn tôi hỡi, hãy lắng nghe từng phút
Chút đau thương, chút buồn tủi khó nghèo
Đương đeo đuổi một số phận ai kia
Mau bẻ bánh, đem chia cho người ấy
Cấy vào hồn một ngọn gió reo vui
Gió sẽ thổi và linh hồn hạnh phúc!

Một cánh đồng chen chúc lá màu xanh
Đời mong manh khi trái tim hờ hững
Những chiếc lá sẽ tàn và sẽ rụng buồn tênh
Những kho lẫm chênh vênh mục nát với tháng ngày
Này hồn hỡi, xin hồn mau trỗi dậy
Kẻo đêm nay, sẽ chẳng kịp làm gì!???

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

DẠI & KHÔN

‘"Ngươi chỉ thiếu một điều, là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta". Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.’
(Mc: 10, 21-22)

Muôn lạy Chúa! Xin hãy nghe con nói
Lời nói tận sâu thẳm đáy lòng con
Chúa đã ban cho con sự khôn ngoan lựa chọn
Để hồn con biết rộng rãi cho đi
Biết nghĩ suy về kho báu Nước Trời
Lời cảm tạ, con tri ân tình Chúa!

Nhìn dĩ vãng, con thấy mình khờ dại
Cứ khư khư ôm giữ lại cho mình
Chút tiền còm, vài bạc lẻ vô tri
Có nghĩa gì khi đồng tiền vô dụng
Gây lũng đoạn trái tim con cằn cỗi
Mỗi một ngày một lầm lũi qua đi!

Ngày bây giờ khúc thi ca hớn hở
Mở lòng ra con trao tặng cho người
Nụ cười này, thời gian này và kiên nhẫn cũng trao ra
Hoa hạnh phúc trải hương thơm muôn lối
Với thế gian, con là kẻ dại khờ
Nhưng với Chúa, con khôn ngoan rồi nhé!

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

NHƯ CÁNH CHIM GIỮA TRỜI

"Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn".
(Lc: 11, 28)

Tôi hạnh phúc như mây ngàn nhẹ bẫng
Khi giữ Lời Thiên Chúa ở trong tim
Như cánh chim giữa trời kêu ríu rít
Chẳng lo gì vì đã có Ngài lo...
Chỉ biết cho đi như Lời Chúa đầy tràn
Không màng chi những lời nói tri ân
Tôi tìm đến những ai cần an ủi
Và bẻ bánh trao cho người đang đói...

Có ngờ đâu khói sương chực chờ sẵn
Tưởng đời mình thế là dư là đủ
Khi đam mê vật chất rủ tôi đi
Tôi quên khuấy lời tình trên thập tự
Mải tư lự chiêm ngưỡng đóa phù dung
Chẳng nghĩ gì đến bao người cùng khổ
Rồi một ngày, hồn đổ đốn đi hoang
Còn đâu nữa một thiên đàng hạnh phúc!?

Chúa phục sinh, Ngài đến nâng tôi dậy
Lời tình yêu vẫn âm thầm ở đấy
Ấy là khi tôi gặp gỡ với Ngài
Trên đường dài có một người thất thểu
Tôi đến gần mong tìm hiểu mà thương
Ấy là khi gặp một kẻ chán chường
Kể họ nghe về màu xanh trên lá
Chính tình yêu thập giá dẫn tôi đi!!!

Lời tình si vẫn âm thầm ở đấy
Ấy là khi tôi đã muốn trở về
Nghe lời tình trên thập tự mà thương
Mà vương vấn, mà giữ lời trung tín
Muốn hái được quả chín ở cây cao
Cớ sao mong thoái thác việc leo trèo
Cảnh nghèo hèn chung quanh tôi nhiều lắm
Đang chờ tôi tìm đến để yêu thương!!!

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

HÒN ĐÁ & CÁI BÁNH

“Người cha nào trong các con có đứa con xin bánh mà lại cho nó hòn đá ư? Hay nó xin cá lại cho nó con rắn thay vì cá sao? Hay nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp ư? Vậy nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người"
(Lc: 11, 11-13)

Có một hôm, tôi gõ cửa nhà Người
Nài xin Người cho tôi điều tôi ước!

Trước mắt tôi trời đất cứ mông lung
Nhiều đêm dài chập chùng cơn thất vọng
Người không trả lời tôi, cũng chẳng nói năng chi
Tôi chỉ thấy một bầu trời u ám
Nào thấy đâu lòng thương xót của Người!?

Người nhìn thấy hòn đá ngáng chân tôi
Một con rắn quấn quanh tôi dụ dỗ
Và kia nữa, có một con bọ cạp
Nọc độc của nó đã giương lên
Miền bình an trong tôi không còn nữa!!

Giữa biển hồ Lòng thương xót bao la
Tôi sống dậy sau nhiều lần vấp ngã
Ánh mặt trời đã rọi sáng tim tôi
Đã xa rồi những đêm dài u ám
Choán ngập hồn tôi là Thần Khí của Người...

Tôi đã gõ cửa và Người đã mở
Người đã rộng ban cho tôi những thứ tôi cần!!!

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

TÌM KIẾM ĐỂ YÊU NGƯỜI

"Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho ông chủ quán mà bảo rằng: "Ông hãy săn sóc người ấy, và ngoài ra còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về tôi sẽ trả lại ông". "Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?"
(Lc: 10, 30-36)

Có những lúc tôi tưởng mình toàn vẹn
Giữ đủ đầy những lễ nghi hình thức
Chực quên đi một lời tình sâu thẳm
Lời của Người đã đắm đuối chết vì yêu!

Có những lúc tôi tưởng mình nghèo lắm
Tôi chẳng dám cho đi, vì chính mình còn thiếu thốn
Rẽ qua đường như chạy trốn một lời van
Những tiếng than tiếng khóc đã xa dần...

Người nằm đó, cần một lời an ủi
Người đứng kia, đang tủi buồn đói rách
Người lữ khách, lỡ độ đường không quán trọ
Người đang nhìn tôi, ánh mắt đầy dọ hỏi...

Bước ra khỏi con người tôi cũ kỹ
Trên đường đi, tôi sẽ tiến đến gần
Với những ai đang cần tôi lúc ấy
Tôi thấy họ chính là người thân cận của tôi!

Ôi! Dụ ngôn Người Samaria nhân hậu
Là lời tình sâu thẳm giữa nhân gian
Vang vọng mãi tiếng lòng tôi tìm kiếm
Tìm kiếm để yêu người như Người đã đắm đuối yêu tôi!!!

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

NHỮNG HẠT NGỌC XANH MÁT

“vì không có việc gì mà Chúa không làm được". Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền"
(Lc: 1, 37-38)

Suốt mấy tuần qua, tôi đau nặng nằm bẹp trên giường, những căn bệnh quen thuộc ập đến như nước vỡ đê, khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Lúc nào thiêm thiếp đi vào giấc ngủ thì còn đỡ đau một chút, tỉnh dậy lại cảm thấy mòn mỏi khôn cùng. Lòng tôi hoang mang: mình chịu đựng như thế này được bao lâu? Nếu như sống thêm mấy năm nữa thì sức đâu mà chịu nổi? Thôi thì phó thác mọi sự và dâng đau đớn lên Chúa, để cầu nguyện cho biết bao người còn đau đớn hơn mình... nghĩ vậy và làm vậy đã giúp tôi vượt qua những ngày đau đớn.
“vì không có việc gì mà Chúa không làm được". Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền"
Nghiền ngẫm câu Kinh thánh trên đây, tôi đã tìm ra câu trả lời cho mình, qua sự “xin vâng” của Mẹ. tôi nghĩ đến Mẹ Maria: cuộc đời Mẹ đã trải qua thăng trầm cũng đâu có ít? Mẹ Maria ngày đó cũng đã hoang mang “việc ấy xảy ra thế nào được vì tôi không biết đến chuyện vợ chồng”, thế mà Mẹ cũng đã trao trọn niềm tín thác cho Chúa để nói tiếng “xin vâng”... lúc ấy, Mẹ đâu có ngờ đến ngày Mẹ đứng nhìn con trai yêu dấu của Mẹ bị đóng đinh trên thập giá? Và, càng không thể nghĩ đến chuyện có một người đã chết mà sẽ sống lại được! Trong khi Mẹ nói tiếng “xin vâng”, chắc hẳn trong lòng Mẹ có thoáng chút lo lắng: nếu mình mang thai thì bà con chòm xóm sẽ nghĩ gì, và mình sẽ phải sống ra sao? Tự nhiên tôi cảm thấy mình đang ở trong một tình trạng từ hoang mang tiến đến niềm tín thác giống như của Mẹ Maria ngày ấy. chấp nhận bệnh tật đã gần 37 năm trời, sức khỏe ngày càng mòn mỏi, những ngày tháng sắp tới tôi sẽ có thể chịu đựng được những cơn đau sẽ ngày càng nặng hơn như thế nào đây? Tôi thấy lòng rộn lên một niềm vui, tôi biết rồi. Mẹ Maria đã đi hết con đường “xin vâng” của Mẹ vì Mẹ đã tin rằng:
“không có việc gì mà Chúa không làm được"
Tôi hình dung ra cảnh Mẹ Maria đã sống những tháng ngày bình yên trong tâm vì Mẹ luôn suy ngẫm về những biến cố xảy ra với Mẹ trong niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa. Lòng tôi rộn vui, vì tôi không còn hoang mang sợ hãi nữa, những ngày sắp tới cho dù bệnh hoạn lại ập đến, thì tôi luôn có Chúa ở cùng, cũng như Mẹ đã luôn có Chúa ở cùng; nhờ vậy, đời Mẹ đã có thể trải qua những biến cố thăng trầm đau đớn một cách bình an và đầy tràn ân sủng! Tôi đã biết bao lần trải qua đau thương và sợ hãi nhưng đã tìm được bình an trong tâm hồn sau những giây phút lần chuỗi Mân Côi. Hôm nay mừng lễ Mẹ Mân Côi, một lần nữa đã nhắc nhở tôi rằng: hãy siêng năng lần chuỗi Mân Côi và tập sống tín thác vào Chúa như Mẹ Maria đã sống! Những hạt chuỗi Mân Côi của đời tôi có thể là những lời nói vui tươi tôi nói giữa đời, cũng có thể là những nhịn nhực hy sinh tôi dành cho một người nào đó, sẽ là những hạt ngọc xanh mát giữa lòng đời còn đầy rẫy những thương đau...

Lạy Mẹ Maria! Xin Mẹ đoái thương gìn giữ con trong bóng áo của Mẹ, để hồn con được xanh mát như màu áo thiên thanh của Mẹ, Mẹ nhé!

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

TRONG LÒNG CHÚA YÊU THƯƠNG

‘Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói : "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con." Đức Giêsu bảo các ông : "Thầy đã thấy Xatan như một tia chớp từ trời sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời."’
(Lc: 10, 17-20)

Thoạt nghe đoạn Tin Mừng trên đây, tôi cảm thấy tức cười, vì mấy ông môn đệ có vẻ hí hửng sau khi mấy ổng trừ được quỷ. Trừ được quỷ là do ơn Chúa ban, chứ đâu có phải tự mấy ổng mà làm được.! Nhưng rồi sờ lên gáy mình, tôi cũng lại thấy mình thật là tức cười! tôi cũng đã từng có những lúc hí hửng và lên mặt về những gì mình làm được. Tôi cũng đã từng quên rằng, tất cả những gì của tôi đều là của Chúa, khả năng làm việc và mức độ thông minh của tôi cũng đều là do Chúa ban cho! Nhận thức được như vậy cũng là do Chúa cho tôi trí hiểu, để tôi biết mình chỉ là một sinh linh nhỏ bé và yếu đuối như bao nhiêu sinh linh khác trên mặt đất này. Tất cả con người và muôn vật trong vũ trụ đều là những sinh linh nhỏ bé trước quyền năng của Thiên Chúa.
Tôi vô cùng cảm tạ Chúa về tất cả những gì Chúa đã ban cho tôi, tôi cũng cảm tạ Chúa vì những lời nhắc nhở:
"Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời."
Lạy Chúa! Những thành công trong cuộc sống, dù là những thành công trong ý hướng tốt đẹp, cũng khiến cho chúng con dễ bị sa chước cám dỗ. Chúng con dễ trở nên vui thú vì những thành quả tốt đẹp, để rồi quên đi mục đích của đời mình là sống vì yêu thương và phục vụ Thiên Chúa qua những người chung quanh mình. Chúa đã nhắc nhở con rằng, Chúa ban cho con những khả năng để con có thể nhận biết những điều kỳ diệu Chúa đã làm cho con. Và tất cả những việc đó Chúa làm để cho con nhận biết con có một người Cha trên trời. Con hiểu rằng Chúa muốn con làm mọi sự đều vì nước trời, để tên con được khắc ghi trên nơi ấy: trong lòng Chúa yêu thương!
Lạy Chúa! Các môn đệ ngày xưa cũng chỉ là những con người tầm thường như con bây giờ, nhưng nhờ bởi ơn Chúa họ đã trở nên những con người mạnh mẽ, để ngày nay các vị ấy đã ở trên nước Chúa hưởng phúc Thiên đàng. Xin cho con cũng được trở nên mạnh mẽ, sống đời chứng tá cho Chúa như các môn đệ ngày xưa, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

ÊPHATA, HÃY MỞ RA!

Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được.
Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai,
miệng lưỡi người câm sẽ reo hò.
(Is: 35, 5-6)

Con vui lắm Chúa ơi!
Mắt con mở ra rồi
Thấy Chúa Trời vinh hiển
Trên biển và trên sông
Trên mênh mông đồi núi
Trên hoa lá cỏ cây
Trong trái ngọt thơm lành
Tình Chúa dành cho con
Nhẹ nhàng như hơi thở
Nhắc nhở con mỗi ngày
Mở bàn tay nhân ái
Nối trái tim lại gần...

Con vui lắm Chúa ơi!
Tai con mở ra rồi
Bồi hồi nghe tiếng Chúa
Tiếng đất trời yêu thương
Hương lòng con phơi phới
Với Chúa, con vào đời
Bàn chân xưa khập khiễng
Nay biến thành hân hoan
Như người què nhảy nhót
Như chim hót giữa trời
Lưỡi con say khúc hát
Chúc tụng Chúa cao vời...

Con vui lắm Chúa ơi!
Mắt con mở ra rồi
Nhìn thấy ơn cứu độ
Chính lộ là Giêsu
Đường cho con bước tới
Với mọi người khổ đau
Lời tủi sầu ai oán
Lời chán ngán muộn phiền
Tai con liền mở ra
Đón nghe để thấu cảm
Ảm đạm đồi Canvê
Tiếng Giêsu rên khẽ...

Ê...PHA...TA...PHA...TA!!!