Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

NHIỆM VỤ HÀNG ĐẦU

‘Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng : "Ông là Con Thiên Chúa !" Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.
Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. Nhưng Người nói với họ : "Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó." Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giuđê.’
(Lc: 4, 40-44)

Lạy Chúa!
Đọc đoạn Tin Mừng trên đây, con lấy làm thắc mắc: tại sao Chúa lại quát mắng không cho phép bọn quỷ nói, khi mà chúng la lên “"Ông là Con Thiên Chúa !"Tại sao Chúa không để chúng nói lên điều ấy nhỉ?
Đọc kỹ lại trình thuật của thánh sử Luca, con nhận ra rằng, trong hoàn cảnh lúc ấy, người ta lũ lượt đem các bệnh nhân đến với Chúa và được Chúa chữa lành cho hết thảy bệnh tật. Đó cũng là một trong những cơn cám dỗ đối với con người, bởi vì ai ai cũng muốn được nhìn thấy những phép lạ, và ai cũng muốn được thoát khỏi bệnh tật khổ đau. Họ muốn giữ Chúa lại cho họ, để Chúa làm phép lạ cho bọn họ, họ quên một điều trong những lời rao giảng của Chúa: muốn theo Chúa thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Chúa! Người ta đã đổ xô nhau đi tìm kiếm Chúa, nhưng Chúa thì đi ra một nơi hoang vắng, Chúa từ bỏ nơi chốn đang có đông đảo những người tôn vinh Chúa, qua sự kiện này Chúa dạy cho con một bài học quý giá: Tìm thực thi ý Chúa Cha hơn là tìm vinh quang cho bản thân!
Chúa đã chạnh lòng thương mà cứu chữa những người đau yếu và bị quỷ ám, nhưng sự việc xảy ra sau đó cho thấy, Chúa đã đặt nhiệm vụ loan báo Tin Mừng Nước Trời lên trên hết, đó là điều cần thiết hơn cho mỗi người chúng con mà chúng con đã nhiều khi quên lãng. Trong những buổi cầu nguyện, chúng con đã lải nhải cầu xin cho người này khỏi bệnh, xin cho gia đình kia được thoát khỏi cơn nguy khó..., mà chúng con đã quên cầu nguyện cho những người chưa được biết đến Tin Mừng của Nước Trời. Viết đến đây, con càng hiểu rõ nỗi khắc khoải bồn chồn của Chúa, Chúa đang chạnh lòng thương xót biết bao con người còn đương sống trong u mê, những con người chưa được nhìn thấy ánh sáng của Lời Chúa. Thế mà chúng con, những kẻ đã được nghe lời Chúa, lại cứ đăm đắm đi tìm những phép lạ giúp chúng con thoát khỏi những khổ đau vật chất tầm thường, mà lãng quên việc đi tìm sức sống trong những lời của Chúa, và lãng quên đi nhiệm vụ cao cả của chính mình trong việc loan báo Tin Mừng Nước Trời. Thật là một thiếu sót lớn lao!

Lạy Chúa! Xin ban thêm sức mạnh và sự khôn ngoan cho chúng con, để chúng con có thể thoát khỏi những cơn cám dỗ của vật chất tầm thường, luôn biết hướng lòng tìm kiếm những điều thuộc về thượng giới. Đặc biệt, xin Chúa ban ơn giúp sức cho chúng con, ngõ hầu chúng con luôn biết ra đi loan báo Tin Mừng Nước Trời ngay giữa lòng thành phố chúng con đang ở. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

QUYỀN UY CỦA LỜI

‘Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền. Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng : "Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !" Nhưng Đức Giêsu quát mắng nó : "Câm đi, hãy xuất khỏi người này !" Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh.’
(Lc: 4, 32-35)

Nếu người ta làm một cuộc thống kê về những tác phẩm nghệ thuật mà con người đã tạo ra, bởi nguồn cảm hứng từ Thánh Kinh, như: tranh ảnh, tượng điêu khắc, thi ca, kịch nghệ... cuộc thống kê này sẽ làm cho nhiều người quan tâm phải sửng sốt, vì sự phong phú và khối lượng khổng lồ của nó. Thánh kinh chỉ là những ghi chép, những điều thuật lại của các ngôn sứ và các môn đệ Chúa Giêsu, mà còn có sức hấp dẫn đến vậy, huống chi là những lời xuất phát từ chính miệng Chúa Giêsu nói với mỗi người chúng ta?
Đoạn Tin Mừng hôm nay nói về việc Chúa trừ quỷ, Lời của Chúa đã làm mọi người sửng sốt vì lời đó đã buộc quỷ phải xuất ra khỏi người bị quỷ ám. Chúng ta đang sống trong một thế giới tiện nghi hơn thời của Chúa Giêsu rất nhiều; đôi khi, những đòi hỏi để có được những tiện nghi đó, đã ám ảnh chúng ta như những con quỷ dấu mặt vậy. Nếu chúng ta tìm mọi cách để thỏa mãn những tiện nghi đó, thì không có một con đê nào ngăn nổi cơn lũ tham lam trong lòng chúng ta. Rồi nó sẽ nhấn chìm chúng ta trong bể khổ của nó...
Chỉ có Lời Chúa mới đủ uy quyền và sức mạnh để trục xuất những ma quỷ ám ảnh đó ra khỏi con người chúng ta. Lời Chúa không những chữa lành những căn bệnh trầm kha trong tâm hồn khúc khuỷu của mỗi người, mà còn đem lại hạnh phúc cho con người. Nhưng muốn được như vậy, con người phải chủ động mở lòng mở trí, để đón nhận và tìm hiểu Lời Chúa, Thần Khí Chúa mới có thể đi vào tâm hồn của mỗi con người. Thiên Chúa luôn kiên nhẫn chờ đợi con người, nhưng con người thì mải mê với biết bao điều hư ảo, để rồi có những lúc tâm hồn như bị quỷ ám!

Lạy Chúa! Kể từ khi con sống bám vào Lời Chúa, cuộc đời con đã thay đổi một cách kỳ diệu, không thể giải thích bằng khoa học! Con chỉ biết dâng lời cảm tạ và chúc tụng Chúa! Những điều con ghi chép ra đây, dẫu tầm thường nhỏ nhoi, song đó là nỗ lực của một đầy tớ đã nhận được một nén bạc cuộc đời, muốn sinh lời cho Chúa. Con đang cố gắng làm lời cho nén bạc đời mình bằng tất cả tâm huyết của con.
Chúa ơi,
Lời của Chúa đầy quyền uy và sức mạnh
Có những lúc khiến trời quang mây tạnh
Có những lúc chạnh lòng xót thương dân!
Lời của Chúa dâng lên Cha chí thánh
Hóa bánh ra nhiều để nuôi dưỡng đoàn chiên...
Lời của Chúa dạy con đường ngay thẳng
Cho con bước đi chẳng vấp ngã chông chênh
Dẫu đời con nhiều bẫy chông ngăn lối
Bóng tối phủ mờ vây kín cả đời con
Con vẫn chọn được nghe Lời Chúa dạy!
Lời của Chúa cho con tình sâu thẳm
Ban nắng ấm tỏa lan vào đông giá
Để giọt lệ trên môi sẽ hóa nụ cười!
Lời của Chúa hôm nay còn như mới
Gió muốn thổi đi đâu, hồn con theo tới đó!...

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

DƯ ÂM CỦA BỮA TIỆC

"Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc : vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại."
(Lc: 14, 12-14)

Tháng trước, tôi được một người quen mời đến nhà cô ấy chơi. Chiều hôm đó, ngoài tôi và anh bạn độc nhãn là người khiếm thị, còn có hơn mười người khuyết tật vận động cũng được mời. Chủ nhà đón tiếp chúng tôi rất nồng hậu, ba của cô này ra tận cửa đón từng người chúng tôi vào nhà một cách rất thân tình. Mãi cho tới khi chuẩn bị ra về, chúng tôi mới biết, thì ra mình được mời đến để dự tiệc sinh nhật của cô ấy. Cô đã mời chúng tôi đến nhà chơi, nhưng không nói rõ lý do, chỉ vì cô không muốn chúng tôi phải tốn kém tiền bạc mua quà tặng cho cô. Sự thương mến, và cách cô đối xử với mỗi người chúng tôi, đã để lại trong tôi một niềm vui khôn tả. Tôi cảm thấy vui vì mình có một người bạn tốt, và vì cảm thấy người bạn ấy đã thực thi đúng như những gì Chúa dạy: :... khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc...”
Vâng, tôi cảm thấy cô ấy thật có phúc, vì giữa một xã hội đương đầy rẫy những ánh mắt vô cảm đối với người khuyết tật chúng tôi, thì cô đã biết đồng cảm và tạo niềm vui cho chúng tôi. Quả thật, buổi sinh nhật của cô ấy đã để lại dư âm rộn rã, không phải là dư âm của những món quà sang trọng, hay tiếng sủi bọt của những loại bia rượu đắt tiền; mà là, những tiếng cười dòn dã của anh chị em khuyết tật được đùa chơi bên nhau. Sau buổi tiệc sinh nhật ấy, có mấy người trong số đó, đã gọi điện thoại bày tỏ với tôi về niềm vui của họ, họ nói: Hôm ấy, em được dịp cười bể bụng!”; có người lại nói: “Công nhận, bữa đó dzui thiệt!”... Thật sự, hôm đó tôi nghe được cả niềm vui của người cha, ông cụ chủ nhà đã ngồi bên chúng tôi, cười lây theo những câu nói đùa giỡn của những người trẻ chúng tôi, đó thật sự là một niềm vui mà tôi nghe được từ trong sâu thẳm tấm lòng bao dung của ông cụ chủ nhà! Đó chẳng phải là điều phúc mà Chúa Giêsu đã nói đến trong đoạn Tin Mừng trên đây hay sao?

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã ban cho chúng con những giây phút hạnh phúc bên nhau, và vì Chúa đã ban cho chúng con những người bạn tốt. Xin cho mỗi người chúng con luôn biết chia sẻ cho nhau những niềm vui to nhỏ trong đời, qua việc tiếp xúc với anh em đồng loại, ngõ hầu chúng con có thể mang đến cho họ những niềm vui mà chúng con đã được lãnh nhận một cách nhưng không từ Chúa, Chúa nhé!

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP TRONG SÁCH HUẤN CA

“Giàu hay nghèo, lòng vẫn cứ an vui,
lúc nào nét mặt cũng tươi cười.
Người vợ hiền trong cửa nhà ngăn nắp
đẹp như vầng hồng trên chốn cao xanh của Đức Chúa.”
(Hc: 26, 4—16)

Con người ta thường cho rằng phải có tiền có của thì trong lòng mới cảm thấy an vui hạnh phúc, vì nghĩ rằng có tiền mua tiên cũng được. Thế nhưng, thực tế không phải lúc nào cũng vậy! Tôi từng thấy những phụ nữ phải cười ra nước mắt, khi phát hiện đức ông chồng yêu quý của mình bỗng thay lòng đổi dạ...
Thuở còn hàn vi, anh chị hạnh phúc với những tháng ngày chung lưng đấu cật, vợ chồng chân chỉ làm lụng, thế rồi trời không phụ lòng người, đã cho anh chị trở nên giàu có... chị những tưởng mình giờ đây đã “qua cơn bĩ cực, tới hồi thái lai”, giờ đây chị sẽ an nhàn hưởng thụ những gì mình đã com cóp sắm sửa, bên chồng con đầm ấm. Nhưng cũng là lúc chị chợt nhận ra chồng chị đi sớm về khuya, hát vu vơ mấy câu nhạc tình... con cái thì đã đủ lông đủ cánh, ít cần đến chị... và khi kịp nhận ra mình đã bỏ quên những giọt mồ hôi vất vả phía sau lưng, đã đổ quá nhiều thời gian vào việc săn lùng những chai nước hoa tên tuổi, những bộ trang phục đắt tiền, thì cũng là lúc hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay. Chồng chị giờ đây mượt mà bóng bẩy, nên đã có người phụ nữ trẻ đẹp hơn sẵn sàng chiều chuộng... chị làm sao còn có thể an vui được nữa! Nét mặt chị làm sao còn có thể tươi cười được nữa?
Lời Huấn ca dạy rằng: “Giàu hay nghèo, lòng vẫn cứ an vui, lúc nào nét mặt cũng tươi cười.” thật chí lý. Nếu như chị biết trước, chị chẳng cần giàu sang... Nếu như chị an phận, nghèo mà lòng vẫn cứ an vui, nét mặt chị lúc nào cũng tươi cười... thì có lẽ giờ đây chị đã không phải ngồi mà than thân trách phận. Nếu như chị luôn ý thức được rằng: “Người vợ hiền trong cửa nhà ngăn nắp, đẹp như vầng hồng trên chốn cao xanh của Đức Chúa.”, chị đâu cần phải bỏ bê nhà cửa, chồng con để lang thang hết “shop” thời trang này đến “shop” mỹ phẩm kia, chị đâu cần phải mất thời gian của cả một ngày trời cho việc duỗi tóc. Vẻ đẹp của người vợ hiền là ở cái nết đảm đang, chịu thương chịu khó vì con vì chồng, vẻ đẹp đó được ví như “vầng hồng trên chốn cao xanh của Đức Chúa”,
Huấn ca đã để lại cho đời biết bao lời chí lý, những lời hay ý đẹp giúp con người hiểu ra những gì mình cần với tới. Thế nhưng có được bao nhiêu người phụ nữ bỏ chút thời gian để tìm trong đó bí quyết làm đẹp cho mình?

Lạy Chúa! Con cũng đã một thời chẳng mấy chăm lo đọc Lời Chúa, lại đổ công tìm kiếm những gì là vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài; vậy nên, con đã để cho lòng mình chẳng được an vui, và nét mặt mình chẳng mấy tươi cười. Con đã đi tìm hạnh phúc ở những chuyện phù vân chóng qua, những gì con đã tìm được lúc ấy chỉ như một vốc cát trên tay đã tuột khỏi lòng bàn tay ngay sau đó. Giờ đây, con chỉ có hai bàn tay trắng và một danh sách dài dằng dặc những căn bệnh lặt vặt, nhưng nhờ sống bám vào lời Chúa, con cảm thấy lòng mình an vui biết bao!
Xin cho con luôn giữ được niềm an vui này trong Chúa, và biết chia sẻ niềm vui của mình cho anh chị em sống chung quanh. Xin cho con được trở nên kiên nhẫn chịu đựng những nghịch cảnh của cuộc đời như thánh nữ Monica, mà giáo Hội mừng kính hôm nay, Chúa nhé!
Bà thánh Monica kính mến! Bà đã nêu một tấm gương hy sinh lớn lao cho tất cả chúng con, sự hy sinh hãm mình cầu nguyện cho chồng con của bà đã được Chúa thương đoái, và vì thế bà đã có một người con thánh thiện trong lòng Giáo Hội. Xin bà cầu bầu cùng Chúa ban ơn giúp sức cho những người mẹ còn đang tại thế này, để họ biết sống hy sinh cho chồng con của họ. Xin giúp chúng con, những người phụ nữ luôn có được vẻ đẹp như “vầng hồng chốn cao xanh của Đức Chúa. A-men

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

MỘT TẤM LÒNG

"Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể. Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn. Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo. Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả. Nửa đêm, có tiếng la lên : "Chú rể kia rồi, ra đón đi !" Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. Các cô dại nói với các cô khôn rằng : "Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em tắt mất rồi !" Các cô khôn đáp : "Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn." Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi : "Thưa Ngài, thưa Ngài ! mở cửa cho chúng tôi với !" Nhưng Người đáp : "Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả !" Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.”
(Mt: 25, 1-13)

Đọc chuyện dụ ngôn trên đây, tôi nghĩ ngay đến cô H., một cựu nhà giáo giàu lòng thương người và hết sức cảm thông với những người có hoàn cảnh bất hạnh. Vì sao tôi lại nghĩ đến cô trong lúc này ư? Vì qua những việc cô đã làm, tôi cho rằng cô xứng đáng là một trong số những trinh nữ khôn ngoan, như trong câu chuyện dụ ngôn của Chúa.
Tôi gặp cô thỉnh thoảng đến thăm anh chị em khuyết tật Huynh đoàn Kitô Vua, cô đem đến cho mọi người những lời thăm hỏi động viên hết sức ân cần. Biết trong Huynh đoàn có một số anh chị phải chật vật lo cho con nhỏ đến trường, cô H. đã giúp cho những con cái của các anh chị đó, mỗi em một bộ sách giáo khoa để đi học. Cô đã âm thầm với hoạt động từ thiện này suốt trong thời gian dài, tính đến nay kể đã được mười năm. Mùa hè năm ngoái, không những cô H. đã đến tặng sách giáo khoa cho con em trong Huynh đoàn chúng tôi, cô còn mang theo toàn bộ số tiền cô có trong sổ tiết kiệm, giao cho Ban điều hành của Huynh đoàn và nói:
-(Cô giao cho các em số tiền này, nếu như cô không khỏe thì các em dùng số tiền này để thay cô lo cho anh em trong Huynh đoàn về vấn đề sách giáo khoa cho mỗi niên học mới. Nếu như cô còn khỏe mạnh, cô sẽ vẫn tiếp tục lo sách giáo khoa cho con em trong Huynh đoàn, khi cô không còn lo được nữa thì các em hẵng lấy số tiền này ra mà làm giúp cô, các em nhé!
Cô H. năm nay đã hơn 80 tuổi mà vẫn còn rất tinh anh, tạ ơn Chúa vẫn cho cô đi lại khỏe mạnh, và đúng như lời cô đã hứa, niên khóa 2016-2017 này con em trong Huynh đoàn chúng tôi đã được tặng mỗi em một bộ sách giáo khoa mới toanh. Không những thế, trong dịp này, cô còn giúp cho một trong số các em một chiếc xe đạp hiệu Martin, để đến trường...
Hình ảnh cô giáo H. sáng lên trong tâm trí tôi, như một trinh nữ đã chuẩn bị sẵn sàng dầu đèn, chờ đợi giây phút Chàng rể đến. Tôi thầm nghĩ, giá mà thế giới này có nhiều người có tấm lòng như cô giáo H. này thì đời sẽ đẹp biết bao!

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con luôn biết tỉnh táo, chuẩn bị sẵn dầu đèn như những trinh nữ khôn ngoan đã chuẩn bị để đi đón Chàng rể, ngõ hầu chúng con mỗi ngày luôn biết làm những điều tốt đẹp như Chúa đã dạy. Xin cho con luôn biết sống yêu thương quảng đại, để ngọn đèn trong con sẽ không bao giờ tắt và bình dầu trong con sẽ không bao giờ cạn, Chúa nhé!

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

LỜI CHỨNG CỦA MỘT NGƯỜI MÙ

“Quả vậy, trong Đức Kitô Giêsu, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương diện, phong phú vì được nghe lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của Người. Thật thế, lời chứng về Đức Kitô đã ăn sâu vững chắc vào lòng trí anh em, khiến anh em không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Người. Chính Người sẽ làm cho anh em nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ được anh em trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô.”
(Cr I: 1, 5-8)

Là một con người yếu đuối mỏng giòn, tôi biết rằng, mình không sao tránh khỏi những sai sót khi giao tiếp với mọi người xung quanh. Chẳng qua người ta không chấp nhất, hoặc người ta không mấy để tâm đối với những sai sót của tôi, nên đã không trách cứ tôi mà thôi. Tôi đâu dám nghĩ rằng, mình đã không làm những điều khiến cho người ta phải trách cứ! Song, tôi tin rằng trong Đức Kitô Giêsu, tôi đang được biến đổi để trở nên phong phú hơn về nhiều phương diện. Mỗi ngày, tôi cố gắng lắng nghe và suy niệm Lời Chúa, mong tìm ra thiên ý của Ngài. Tôi sử dụng cuộc sống mù lòa của mình như một sự minh chứng cho mọi người thấy rằng: Thiên Chúa luôn có cách biến đổi lòng người theo như hoạch định của Ngài. Giờ đây, tôi đang sống từng ngày với nỗ lực muốn trở thành một chứng nhân cho Đức Kitô Giêsu. Tôi đã nhiều lần khẳng định rằng, với cuộc sống mù lòa tôi đã nhìn thấy tình ý của Thiên Chúa dành cho tôi rõ nét hơn. Và kể từ khi nhận ra điều đó, cũng đồng thời là lúc tôi biết mình đã nhận được rất nhiều ân huệ của Chúa. Mỗi ngày trong cuộc đời xưa cũ của mình, tôi đã mặc nhiên nhận lấy những ân huệ của Chúa một cách nhưng không, mà chẳng hề biết cảm tạ Ngài. Tuy có muộn màng, nhưng vẫn còn kịp cho phần rỗi linh hồn của tôi, vì kể từ nay, mỗi sáng thức dậy, tôi biết ơn Thiên Chúa, Ngài đã cho tôi được nhìn thấy ánh sáng của niềm tin. Đó là một tia sáng kỳ diệu , xuất phát từ thập giá của Đức Kitô Giêsu Chúa chúng ta.

Lời khẳng định của thánh Phaolô tông đồ trong đoạn Thánh Kinh hôm nay, khiến cho tôi cảm thấy lòng mình tràn trề hy vọng:
“Chính Người sẽ làm cho anh em nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ được anh em trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô.”

Lạy Chúa! Xin cho cuộc sống của con ngày càng trở nên phong phú hơn, phong phú vì được nghe lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của thập giá Chúa.
Xin cho mỗi lời chứng của con nói về Chúa, Được ăn sâu vững chắc vào lòng trí chúng con, khiến cho chúng con không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Chúa đến. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

HỌC THEO THÁNH TÔNG ĐỒ BATÔLÔMÊÔ

‘Ông Philípphê gặp ông Nathanaen và nói : "Đấng mà sách Luật Môsê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp : đó là ông Giêsu, con ông Giuse, người Nadarét." Ông Nathanaen liền bảo : "Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được ?" Ông Philípphê trả lời : "Cứ đến mà xem !" Đức Giêsu thấy ông Nathanaen tiến về phía mình, liền nói về ông rằng : "Đây đích thật là một người Ítraen, lòng dạ không có gì gian dối." Ông Nathanaen hỏi Người : "Làm sao Ngài lại biết tôi ?" Đức Giêsu trả lời : "Trước khi Philípphê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi." Ông Nathanaen nói : "Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ítraen !"’
(Ga: 1, 45-50)

Trước khi tôi có mặt trên cõi đời này, Chúa đã biết tôi như thế nào rồi, tôi yếu đuối và dễ ngả nghiêng như một cây lau trước gió, nhưng Người vẫn hy vọng ở tôi...
Ông Nathanaen trong đoạn Tin Mừng trên đây, đã nói với Philípphê : "Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được ?"; thế nhưng, ông Philípphê vẫn bảo với ông rằng "Cứ đến mà xem !" Và sau khi tiếp xúc với Giêsu Nadarét, ông Nathanaen đã phải thốt lên rằng: "Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ítraen !", và ông đã trở thành một trong các môn đệ của Chúa Giêsu! Ông Nathanaen chính là vị thánh tông đồ Ba tôlômêô mà hôm nay chúng ta mừng kính, ngài từ một con người cũng tầm thường yếu đuối như chúng ta, nhưng đã trở thành một vị thánh bởi ngài đã kiên trung sống đến cùng niềm xác tín: Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa!
Tôi cũng đã xác tín: Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, vậy tôi đã sống như thế nào với niềm xác tín đó? Tôi đã hết lòng tìm hiểu để rồi có thể giới thiệu về Chúa cho những người sống chung quanh tôi hay chưa? Tôi có luôn sống đúng theo lời Chúa dạy hay chưa? Và, quan trọng hơn cả, đời sống của tôi đã thể hiện mình là một Kitô hữu hay chưa?

Lạy Chúa! Con đã được tiếp xúc với Chúa và đã một lòng xác tín rằng con biết Chúa, vậy mà con đôi khi vẫn còn thờ ơ lãnh đạm với Chúa! Con người thời nay vẫn còn thờ ơ lãnh đạm với Chúa, vì trên đời còn có nhiều kẻ sống ích kỷ như con. Xin Chúa thứ tha cho chúng con là những kẻ yếu đuối và dễ ngả nghiêng. Xin cho chúng con luôn biết sống đúng với niềm tin của mình, ngõ hầu chúng con có thể giới thiệu Chúa đến cho nhiều người.
Lạy thánh tông đồ Batôlômêô! Xin ngài bầu cử cho chúng con trước tòa Chúa và giúp chúng con biết theo gương ngài, mà sống xứng đáng là một Kitô hữu, ngài nhé!

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

KHÔNG PHẢI CHUYỆN CỔ TÍCH!

“Xin chính Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô, và xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta và đã dùng ân sủng mà ban cho chúng ta niềm an ủi bất diệt và niềm cậy trông”
(Tx 2: 2, 16)

Chuyện xảy ra với tôi và các bạn của tôi trong sáng nay thật đã ứng nghiệm như lời thánh Phaolô trên đây. Câu chuyện xảy ra cứ như là một phép mầu vậy! Và tôi tin rằng Chúa Kitô đã ban xuống cho chúng tôi dồi dào ân sủng, Người đã ủi an những người con bất hạnh của Người, và củng cố niềm trông cậy của con cái Người một cách thật ngoạn mục!
Số là, một người chị em trong Huynh đoàn Khuyết tật Kitô vừa trải qua một ca mổ cột sống, Ban điều hành Huynh đoàn đã cử người đi thăm chị tại bệnh viện, và được biết chị sẽ phải trải qua một ca mổ thứ hai nữa để việc điều trị đạt hiệu quả hơn, Như vậy, cũng có nghĩa là cần phải có thêm chi phí cho việc điều trị, trong khi hai vợ chồng chị này đã buộc phải nghỉ bán vé số hơn hai tuần lễ rồi vì việc chạy tới chạy lui bệnh viện. Ban điều hành nhóm khuyết tật chúng tôi đang bàn nhau tìm cách quyên góp tiền để giúp cho cặp vợ chồng này, vì hoàn cảnh của gia đình họ rất eo hẹp. Gia đình họ sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, hai vợ chồng đều là người khuyết tật vận động, họ kiếm sống bằng nghề bán vé số, và họ có một đứa con nhỏ còn đang tuổi đi học. Thấy hoàn cảnh như vậy, chúng tôi chủ động đi quyên góp để giúp đỡ họ. Sáng nay, tôi liên lạc với người chồng, thì anh cho biết, bệnh viện đa khoa Thủ Đức sẽ chuyển ca mổ của vợ anh lên bệnh viện Chợ Rẫy. Anh cho biết mặc dù quỹ bảo hiểm y tế chi trả cho ca mổ là 100% nhưng còn rất nhiều thứ phải chi, số tiền lên tới là 5.000.000 đồng... Thấy vẻ lo lắng của anh, tôi trấn an, và hứa sẽ giúp cho vợ chồng anh số tiền đó. Tôi liền thông báo sự việc cho anh Huynh trưởng, anh hỏi: Một người bạn của anh hứa sẽ giúp $100, số tiền còn lại mình tính sao? Tôi trả lời anh: “Em chưa có, nhưng em đã hứa giúp họ, thì từ nay tới lúc ca mổ diễn ra, em hy vọng sẽ có đủ số tiền ấy. Em đang chờ phone của anh chị Duy Sương, có thể chiều nay người ta sẽ chuyển chị Sương lên Chợ Rẫy, anh em mình sẽ mang tiền đến cho họ.” Anh Huynh trưởng lại hỏi tiếp: “Số tiền còn thiếu em tính sao?” Tôi cười với anh qua điện thoại: “Em chưa biết, nhưng em sẽ cố gắng!” Hai anh em còn đang bàn tính chuyện nọ chuyện kia cho Huynh đoàn, thì tôi nghe chuông điện thoại dự trữ của tôi reo. Tôi bảo với anh Huynh trưởng: anh cứ để điện thoại, chờ em một chút nha!
Tôi nhận ra tiếng người ở đầu dây bên kia điện thoại là của Lâm, một người bạn khiếm thị mà tôi đang nhờ anh quyên góp tiền cho một em bé chạy thận. Anh báo cho tôi hay là trong vòng 1 tiếng đồng hồ nữa anh sẽ có mặt tại nhà tôi, để đưa cho tôi số tiền giúp em bé bị suy thận. Tôi liền hỏi: Lâm có thể chuyển số tiền này sang giúp cho một ca mổ trước mắt, được không:? Vì em bé phải chạy thận kia còn hơn 2 tuần lễ nữa mới cần đến số tiền này, mình sẽ tính sau, được không?” Tôi thở phào khi nghe đầu dây bên kia Lâm vui vẻ trả lời: “Được, chị cứ lấy số tiền này giúp cho ca mổ trước đi!” Tôi quay sang nói chuyện với anh Huynh trưởng: “Anh ơi, mình chưa đi xin, Chúa đã sắp sửa dẫn người đem tiền đến nhà em rồi đó!”...
Cả tôi lẫn anh Huynh trưởng đều cảm thấy rất vui, vì cả hai chúng tôi đều cho rằng Chúa đã thúc đẩy mọi việc tốt đẹp. Riêng Lâm, mặc dù là một người đạo Cao đài, Lâm cũng tin rằng Chúa đã dẫn dắt mọi chuyện, để chúng tôi có thể giúp đỡ người chị em đang hoạn nạn trong tinh thần”lá rách đùm lá nát” như chúng tôi vẫn thường nói với nhau! Chuyện xảy ra với chúng tôi trong sáng nay không phải là chuyện cổ tích, mà chính là chuyện của Lòng Chúa Xót Thương!

Lạy Chúa! Chúng con cảm tạ và chúc tụng Chúa, vì lòng thương xót của Chúa luôn bao bọc và ủi an chúng con. Qua những gì Chúa ban cho anh chị em chúng con trong sáng nay, đã củng cố niềm trông cậy của chúng con một cách tốt đẹp. Con sẽ cho các bạn trong nhóm cầu nguyện biết, lời cầu nguyện của con và họ trong mấy ngày này đã được Chúa đoái thương, và con tin rằng Chúa cũng đồng ý với con như thế!

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

MỪNG ĐỨC MARIA NỮ VƯƠNG

Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ,
đã tăng thêm nỗi vui mừng.
Họ mừng vui trước nhan Ngài
như thiên hạ mừng vui trong mùa gặt,
như người ta hỷ hoan khi chia nhau chiến lợi phẩm.
(Is: 9, 2)

Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ
Lòng con nay bao hớn hở mừng vui
Con mừng vui ngước nhìn nhan thánh Chúa
Trong mắt Ngài tràn ngập ánh yêu đương
Ngài thương ban ơn cứu độ cho đời!

Đã qua rồi những tháng ngày gian lao vất vả
Những tháng ngày đời con trong tất tả triền miên
Con như người thợ cấy còng lưng trên đồng vắng
Những tháng ngày cay đắng lệ châu rơi
Con khác nào người lính can tràng phơi thân ngoài mặt trận!

Tận cùng trái đất vang vang lời hoan chúc
Khúc khải hoàn trên núi thánh Sion
Một thiếu nữ như hoa huệ nội đồng
Ôi, Maria! Mẹ tuyệt vời diễm phúc!
Mẹ cúc cung sống phục vụ giữa đời!

Quyết theo Mẹ làm nữ tỳ của Chúa
Con học Mẹ, sống hy sinh thầm lặng
Chẳng nề hà những vất vả gian truân
Mong được hưởng suối nguồn ơn cứu độ
Như Mẹ, Mẹ ơi! Đức Maria Nữ Vương tuyệt mỹ!

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

BÊN LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

"Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết : có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.”
(Lc: 13, 24)

Lạy Chúa!
Con ngửa mặt trông lên nhan thánh Chúa trên cao
Ánh mắt Chúa nhìn con đầy từ ái
Một ánh nhìn đoái ban niềm khích lệ
Nhắc nhở con tuyên thệ với chính mình
Lòng nhủ lòng, con quyết tâm chiến đấu!

Con có Chúa dõi theo từng mặt trận
Mỗi một ngày còn lại của đời con
Xin chiến đấu với đúng sai, thiện ác.
Phải đương đầu với thân xác yếu hèn
Phải ép mình len qua khung cửa hẹp
Một mình con, con thấy khó, Chúa ơi!

Hồn chơi vơi, con tìm nương bóng Chúa
Cánh tay Chúa dang ra giữa đất trời
Trên đồi Sọ, máu Người xưa đỏ thấm
Đường Thánh giá dẫn vào khung cửa hẹp
Người mở ra một chiến thắng vinh quang
Con đã hiểu vì sao Người chịu chết!

Quyết theo Chúa, con tìm đi cửa hẹp
Xin nép mình vào Lòng Chúa xót thương
Đường con đi dù sương khói mịt mùng
Con tin Chúa sẽ cùng con song bước
Bởi Lòng Chúa Xót Thương là vô tận
Nơi chiến trận, con cùng Chúa xông pha!