Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

Ý NGHĨA CỦA SỰ ĐAU KHỔ

"Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.”
(Mát-thêu: 16, 24-25)

Lạy Chúa, đường dẫn con đến với Chúa sao lại là đường Thánh giá? Con nhắm nghiền mắt lại để hình dung ra từng chặng đường Chúa đã đi năm xưa.
Chúa đã sinh ra trong cảnh cơ hàn vào một đêm đông giá. Chúa đã trải qua quãng đời thiếu niên, rồi thanh niên trong một gia đình lao động ở miền quê Na-za-rét. Ba năm sau cùng ở trần gian, Chúa đã đi khắp các làng mạc dạy dỗ người ta làm lành lánh dữ, đến nỗi có nhiều người đố kỵ ghen ghét với Chúa. Chúa đã cam chịu bị đánh đòn và vác thập giá đến đỉnh núi Sọ, chấp nhận cái chết nhục nhã... Tất cả đều là vì Chúa muốn hoàn thành sứ mệnh mà Chúa Cha đã mong đợi ở mình.

Con đặt giả thiết: Nếu Chúa xuống trần trong một gia đình quyền quý, nếu Chúa lớn lên và trưởng thành như một công tử, nếu Chúa ngự ở một Hội đường sang trọng và cho gọi mọi người dân đến để nghe Chúa giảng, chứ không lặn lội đến từng làng mạc xa xôi, nếu Chúa cho thiên binh kéo xuống đánh đổ nhà cầm quyền thời bấy giờ để tránh khỏi cái chết nhục nhã... thì có lẽ tất cả những điều Chúa rao giảng sẽ chỉ là một mớ lý thuyết suông mà thôi!
Nhưng không! Chúa đã chọn con đường đau khổ để đến với con người, để thông phần đau khổ với con người. Chính vì vậy, những điều Chúa dạy quả là thiết thực và hữu ích cho phần linh hồn của mỗi người chúng con. Con đã suy ngẫm biết bao lần về chặng đường thập giá của Chúa, và nhìn lại con đường đã qua của đời mình, con hiểu rằng chính những nỗi đau khổ sẽ làm cho con người trưởng thành và vững chãi hơn. Nếu con không gặp éo le trong cuộc đời mình, con sẽ không hiểu được những éo le của người khác. Nếu con không trải qua những năm tháng khổ cực học tập và làm lụng kiếm ăn, con đã không thông cảm với người khác. Nếu con không từng đau khổ, bệnh tật, con sẽ không hiểu được nỗi đau của người khác... Và như thế, con sẽ mang trong mình một quả tim không biết rung động.v.v. Hẳn là con sẽ không biết yêu thương và biết hạnh phúc là gì, Chúa ơi! Nếu con không chịu chấp nhận đường đời đầy chông gai khổ sầu của mình, mà cứ vẫy vùng để thoát khỏi nó, thì có lẽ tâm hồn con không có sự bình an như lúc này!
Không, Chúa ơi, mặc dù đường đời con nhiều chông gai, song nếu cho con quay trở lại từ đầu, con vẫn muốn chọn con đường mình đã đi. Vì bây giờ con đã hiểu ý nghĩa của sự đau khổ, sự đau khổ gắn liền với thập giá của Giê-su! Chính những lúc con không còn bám víu gì vào những chuyện phù phiếm ở đời, chính những lúc con quên đi con người cũ của mình, để sống với một con người mới, là lúc con nhận ra mình đang sống và sống dồi dào hơn bao giờ hết!

Lạy Chúa! Tình yêu của Chúa đã thâm nhập vào thế giới này bằng con đường đau khổ, và cái được trong sự bước đi trên con đường đau khổ là niềm hạnh phúc vì Chúa đã hy sinh mạng sống mình cho người mình yêu.
Xin cho con luôn biết bỏ mình đi, biết sống hy sinh chấp nhận vác thánh giá đời con. Xin cho con luôn biết sống quan tâm và thông hiểu người khác, để con có thể tìm được những niềm vui đích thực ngay giữa thế gian này, Chúa nhé!

Karafun Minh Tường: “Ai không bỏ mình”
Nhạc và lời: LM. Phạm Liên Hùng-thể hiện: Tường Lý-hòa âm: Nguyên Dũng

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

YẾN BẠC ĐỜI TÔI

Theo dõi cách ứng xử của ông chủ trong câu chuyện dụ ngôn NHỮNG YẾN BẠC*, tôi nghĩ, có lẽ mình giống như tên đầy tớ thứ ba trong câu chuyện, chỉ được ông chủ giao cho có mỗi một yến bạc. Tuy nhiên, cho dù là chỉ được giao một yến, thì tôi cũng phải làm gì đó với yến bạc của chủ, chứ không vội vàng đi đào lỗ mà chôn như tên đầy tớ thứ ba trong câu chuyện dụ ngôn này đâu! Tôi sẽ không trách móc chủ vì mình được giao ít, tôi sẽ cố gắng xoay sở làm sao để yến bạc trong tay tôi có thể sinh lợi với tất cả khả năng của mình.
Tên đầy tớ đã nhận một yến bạc trong câu chuyện dụ ngôn này thật là dại! Đổi ngược lại là tôi, tôi được giao ít, thì tôi sẽ buôn bán nhỏ, ông chủ đương nhiên hiểu rằng vốn ít thì lời ít, có lẽ nào ông lại la mắng người đầy tớ vốn ít. Tôi sẽ không phải mang trọng trách như hai người đầy tớ được giao nhiều bạc kia, họ được giao nhiều hơn thì họ phải kiếm lời nhiều hơn cho ông chủ. Đó là một điều dễ hiểu, con cái thế gian ai mà chẳng biết!
Qua chuyện dụ ngôn này, tôi tin rằng, Thiên Chúa rất công bình, Ngài tác tạo nên muôn loài muôn vật với những công năng riêng của nó, Ngài chỉ đòi hỏi ở mỗi người chúng ta những gì vừa với sức vóc của ta mà thôi!

Một đồng Chúa đã ban cho
Con xin nhận lãnh mà lo kiếm lời
Gánh hàng con nhỏ... Chúa ơi
Đầu hôm sớm tối con thời chăm chuyên
Đêm về mong sự bình yên
Hồn con nhẩm đếm hai tiền sẵn đây!

Đang khi giấc ngủ nồng say
Có tin Chúa gọi về ngay thiên đình
Tiền lời tôi lấy ra trình
Cộng thêm tiền vốn, đời mình Chúa ban
Dâng Ngài cả nỗi gian nan
Chúa thương mở cửa thiên đàng cho tôi...

Giật mình tỉnh giấc: Chúa ơi!
Đời con một nén, con thời xin vâng!

*Dụ ngôn: NHỮNG YẾN BẠC (Mát-thêu: 25, 14-30)
“Quả thế, cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tùy khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác. Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ.
Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ. Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : "Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây." Ông chủ nói với người ấy : "Khá lắm ! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !" Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : "Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây." Ông chủ nói với người ấy : "Khá lắm ! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !" Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : "Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy !" Ông chủ đáp : "Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng."

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

CHẲNG NGẠI LÀM KẺ ĐIÊN RỒ...

“Thật thế, lời rao giảng về thập giá là một sự điên rồ đối với những kẻ đang trên đà hư mất, nhưng đối với chúng ta là những người được cứu độ, thì đó lại là sức mạnh của Thiên Chúa. Vì có lời chép rằng : Ta sẽ huỷ diệt sự khôn ngoan của kẻ khôn ngoan, và sẽ vứt bỏ sự thông thái của người thông thái.”
(Cô-rin-tô I: 1, 18-19)

Nhiều năm về trước, tôi cứ ngỡ mình là một kẻ khôn ngoan, sành sỏi ở đời. Mới 13, 14 tuổi, tôi đã được mẹ giao phó cho những việc mà kể ra người lớn có khi cũng chưa chắc đã làm tốt hơn tôi. Ở độ tuổi hai mươi, tập tễnh bước vào môi trường sư phạm, tôi đã có chút ít gọi là bản lĩnh, có lúc đã khiến cấp trên của tôi phải e dè kiêng nể. Ra chợ trời, tôi cũng có thể gọi là một đối thủ cạnh tranh cho ai đó... Lúc ấy, tôi tưởng mình là ghê gớm lắm, kiểu như anh chàng “Dế mèn phiêu lưu ký” vậy! Những năm tháng phải vật lộn với cuộc sống kiếm ăn và đấu tranh với bệnh tật đã tạo cho tôi một sức chịu đựng kiên cường, lúc đó là tôi nghĩ vậy. Sau này, tôi mới nhận ra, tất cả đều do ơn Chúa ban cho tôi mà tôi không hề hay biết. Nếu như cuộc sống của tôi cứ trôi qua như vậy, nếu như tôi không bị mù, thì có lẽ tôi sẽ trở nên kiêu căng tự phụ không ai chịu nổi, một kẻ khó ưa làm sao!
Những gì tôi viết ra dưới đây, có lẽ ai đó sẽ cho tôi là điên khùng, nhưng tôi sẵn sàng điên khùng để rao giảng về thập giá Đức Ki-tô, nguồn sức mạnh đã và đang hoạt động trong tôi một cách kỳ diệu. Thật thế, chỉ trong vòng năm 1993, tôi bị xuất huyết ở đáy mắt, rồi bị bong võng mạc mà mù hẳn. Năm ấy, tôi phải nhập viện nhiều lần vì nhiều biến chứng khác của bệnh tiểu đường, và trở về nhà mà bệnh tình thì vẫn chưa được giải quyết, chỉ nghe các bác sĩ nói “bệnh tiểu đường thì nó vậy!”. Những ngày tháng kế tiếp tôi còn phải chấp nhận nhiều chứng bệnh khác nữa, và vì không còn trông mong gì ở các bác sĩ nên tôi đành ở nhà, tự mày mò uống thuốc cho qua những cơn đau. Tôi bị mất ngủ trầm trọng vì phải chống chỏi với bệnh tật, đến nỗi tôi thuộc rất nhiều tên thuốc an thần, những thứ này đều do tôi tự kê toa cho mình. Thậm chí, có ngày tôi sử dụng cả chục viên thuốc an thần mà vẫn chẳng ăn thua, vì đã bị lờn thuốc. Tóm lại, sau đó tôi vứt hết thuốc, và tôi chỉ còn trông mong vào chuỗi kinh Mân Côi để phó thác mọi sự cho Mẹ Maria. Đây là khoảng thời gian ảm đạm nhất trong cuộc đời tôi, tôi không có ánh sáng, không có sức khỏe, không có tiền của, không có bạn bè, không có gì hết ngoài bệnh tật đang hoành hành trong tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn còn một điều rất quan trọng, đó là tình yêu của những người thân quen, mà qua đó, tôi nhận ra tình Chúa yêu tôi! Chính trong tình trạng đó, tôi mới nhìn ra ý nghĩa cao siêu của thập giá Đức Ki-tô bạn ạ!
Một ngày, tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi! Nếu con không bị mù thì con không thể cảm thông và yêu thương những người khuyết tậtnhư Lời Chúa dạy! Con thấy mình bây giờ tuy bị mù nhưng lại sống tốt hơn khi trước, mẹ ạ!” Sau này, trong những buổi chia sẻ tâm tình, tôi cũng thường nói như vậy với mọi người. Tôi biết, nếu như ai đó chưa hiểu được ý nghĩa thâm sâu của thập giá Đức Ki-tô, người đó sẽ cho tôi là một kẻ mộng du và điên khùng. Nhưng quả thực, bây giờ tôi đã có điểm tựa là thập giá Đức Ki-tô, tôi đã có niềm tin vào Chúa quan phòng, tôi không còn sợ hãi bệnh tật, mù lòa, đau thương và chết choc nữa.

“Ta sẽ hủy diệt sự khôn ngoan của kẻ khôn ngoan, và sẽ vứt bỏ sự thông thái của người thông thái.” Tôi thì không dám cho mình là người thông thái, nhưng cũng đã từng có lúc ngỡ mình là người khôn ngoan. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình ngày xưa thật là lố bịch, thật là đáng xấu hổ. Nhưng Chúa đã chẳng chấp nhất gì tội kiêu căng của tôi, Chúa đã dẫn dắt tôi ra khỏi cái ngu dại của những ngày ấy, tôi cảm tạ Chúa xiết bao!
Lạy Chúa! Xin cho con được sống mãi những phút giây như trong lúc này, Chúa nhé!

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

BẢN TÌNH CA BẤT DIỆT

“Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa,
vì Thiên Chúa là tình yêu.”
(Gio-an I: 4, 8)

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con!
Con chỉ là một sinh linh bé nhỏ,
tựa như một ngọn cỏ lắt lay trước gió,
có đáng gì đâu mà Chúa vẫn đoái nhìn!

Con biết mình chẳng thể nào xứng đáng
dưới ánh mặt trời luôn tỏa rạng bình minh.
Tình yêu Chúa đã nâng con dậy
cho con được làm người, được hưởng ánh minh quang
được san sẻ trong tình yêu của Chúa
và được tự do trong những quyết định của mình.

Tình yêu Chúa trải dài theo năm tháng,
trên mọi nẻo đường đời có dấu vết con đi...

Ôi, tình Chúa bao la không bờ bến!
Thế mà! Con mến Chúa được bao nhiêu?!
Bao nhiêu lần, con đã quyết làm ngơ,
trước sự van xin của một người cơ nhỡ?!
Bao nhiêu lần, con thờ ơ lãnh đạm,
bỏ mặc bạn bè trong lúc họ buồn đau?!

Lời hôm nay vang lên nghe máu lệ:
“Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa,
vì Thiên Chúa là tình yêu.”
Con biết Chúa, Chúa ơi, con biết Chúa:
bởi vì Chúa là Thiên Chúa tình yêu;
bởi từ nay con quyết sống theo Ngài!
Xin cho con biết yêu thương như Chúa,
để mỗi ngày đời con sẽ là,
một giai điệu bổng trầm trong bản tình ca bất diệt của Ngài, Ngài nhé!

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

TÂM SỰ CỦA MỘT KẺ GIẢ HÌNH

"Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế”
(Mát-thêu: 23, 27)

Ôi, những kẻ giả hình
Ôi, những mồ mả tô vôi đẹp đẽ
Lẽ nào, ngươi không nhận ra ngươi?

Dưới nấm mồ im lặng
Bộ xương khô nặng mùi tử khí
Chiếc đầu lâu vô ý thức vẫn cười tươi
Đóng kịch với ai chăng, hỡi con người đã về bên kia thế giới!

Thế giới bên này
Vẫn phô bày những khuôn mặt giả tạo
Những chiếc mặt nạ được điểm tô lộng lẫy
Những bàn tay vẫy chào, ôi sao nghe thắm thiết
Biết có mấy ai là người đã thực tâm, thực bụng?!

Vần thơ ta đụng chạm đáy lòng ta
Đã có lúc ta từng đeo mặt nạ
Đã tô vôi cho mồ mả của chính mình.
Có phải, ta làm vậy bởi tình hình đòi buộc
Hay bởi tại ta vốn dĩ đã thuộc loại kẻ giả hình
Hay bởi tại ta cứ thích được người chung quanh khen tụng?

Nhận tội đi, hỡi con người thực dụng!
Ta thấy lòng buồn như hoa rụng mùa xuân
Nắng bâng khuâng trên những mồ mả tô vôi đẹp đẽ...
Ta sẽ về tô điểm lại đời ta
Mắt môi ta sẽ nở hoa nhân ái
Lòng dạ ta thư thái quả khiêm nhường
Ta lên đường quay về tìm chính nghĩa!

Muôn , lạy Chúa!
Chúa là Thiên Chúa của con.
Chúa chính là đường, là sự thật
Cho con bước đi, tìm chính nghĩa
cho con mãi thuộc về Ngài.
Ngài ơi, xin đừng!
Đừng để con trở lại những tháng ngày nằm trong mồ mả tô vôi!
Xin cho môi miệng con chỉ biết nói lời yêu thương và ca khen danh thánh Chúa!!!

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

TRONG SỐ ĐÓ, CÓ TÔI!

"Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình ! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ.”
(Mát-thêu: 23, 23)

Mới nghe qua cụm từ “Khốn cho các người,” tôi ngỡ Chúa đang khiển trách ai chứ không phải tôi, tôi ngỡ Chúa nói cái bọn người nào đầu trộm đuôi cướp kia chứ không phải tôi... Nhưng nghe hết câu, thì tôi nhận ra Chúa đang nói về những người nào rồi! Buồn thay, trong số những người đó lại có cả tôi nữa! Tôi đã nhiều khi bỏ qua công lý, đứng nhìn anh em đồng loại bị đối xử bất công một cách bàng quan, vì chuyện chưa ảnh hưởng tới tôi hoặc vì cái lợi của chính tôi. Tôi đã nhiều khi chẳng có lòng nhân đối với anh em đồng loại, đã bỏ qua những tiếng than van cầu cứu, chỉ vì nỗi sợ bị thiệt thòi hoặc chẳng muốn dây vào phiền lụy. Tôi đã nhiều lần không giữ lòng thành tín trước người đời và trước Chúa, chỉ vì những đam mê và những việc làm mà tôi đang theo đuổi, để rồi chẳng còn nghĩ đến ai khác ngoài bản thân mình. Cuộc sống cứ buông trôi, khiến tôi có cảm tưởng mình đã sống tròn bổn phận. Hôm nay Lời Chúa nhắc nhở tôi!...

Lạy Chúa! Xem xét lại bản thân, con thấy mình đã có nhiều lúc nhìn anh em đồng loại với một cái nhìn quá khắt khe; trong khi, con lại quá dễ dãi đối với bản thân mình...
Chúa cũng biết, con đâu muốn bỏ qua, không làm theo đúng các lề luật của Chúa, chỉ là tính ích kỷ của bản thân đã tạo nên con như thế mà thôi! Xin Chúa hãy thánh hóa bản thân con mỗi ngày, để mỗi suy nghĩ, mỗi lời nói và mỗi hành động của con đều quy hướng về Thiên Chúa, là vị Chúa của tình yêu. Xin cho con một lòng sốt mến, để con được trở nên một tông đồ nhiệt thành của Chúa, sống một đời sống xứng đáng là chứng nhân cho Chúa!
Mẹ Maria ơi! Con cũng chạy đến với Mẹ, xin Mẹ dạy con biết sống yêu thương và thầm lặng hy sinh như Mẹ đã sống khi xưa. Xin cho con có lòng yêu thương như Mẹ đã yêu thương con. Xin Mẹ giúp con luôn giữ lòng thành tín của mình trước người đời và trước Chúa như Mẹ đã từng nêu gương. Xin cho con biết thực thi công lý ngay giữa đời thường này, Mẹ nhé!

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

HƯỚNG VỀ PHÍA TRƯỚC

“Anh em sẽ được coi là xứng đáng tham dự Nước Thiên Chúa, chính vì Nước Thiên Chúa mà anh em chịu đau khổ.”
(Thê-xa-lô-ni-caII: 1, 5)

Đọc lại một lần nữa: “Anh em sẽ được coi là xứng đáng tham dự Nước Thiên Chúa, chính vì Nước Thiên Chúa mà anh em chịu đau khổ.”, tự nhiên nước mắt tôi ứa ra, đầy tràn xuống hai bên má, có những giọt lăn xuống bờ môi nghe mằn mặn. Tôi nhớ lại những ngày đầy hoa mộng của mình, những tháng ngày sôi nổi trẻ trung của một đứa con gái vừa bước qua sinh nhật thứ 16... Cực khổ thì tôi đã trải! Kể từ sau ngày 30-4-75, dù chỉ mới ở tuổi niên thiếu tôi đã làm những công việc nặng nhọc ngang bằng với người lớn trong nhà. những công việc nặng nhọc không làm tôi khổ sở, nó đã mang lại cho tôi những phút giây hạnh phúc, vì cảm thấy mình hữu ích cho gia đình. Thế rồi, khi có những triệu chứng báo hiệu cho biết mình mắc bệnh tiểu đường, tôi đã tự lừa dối chính mình không chịu chấp nhận điều ấy trong suốt mấy tháng trời. Trước đó 4 năm, tôi đã thấy cha mẹ tôi long đong vất vả biết bao vì căn bệnh ấy đã tàn phá anh trai tôi. Tôi rất không muốn mình lại gây thêm gánh nặng cho gia đình nữa. Khi thấy tôi gầy rộc đi, lại ngoan cố không chịu đến bệnh viện, mẹ tôi đã mời bác sĩ đến khám bệnh cho tôi tại nhà. Lúc ấy tại tỉnh lẻ nơi tôi ở cũng chưa có xét nghiệm máu cho bệnh tiểu đường dễ dàng như bây giờ, đã vậy tôi lại giấu những triệu chứng bệnh của mình, vì vậy bác sĩ đã không thể tìm ra bệnh của tôi. Tôi tiếp tục chống chỏi một mình như vậy suốt 3 tháng trời, cho đến khi mắt tôi không còn nhìn thấy chữ trên trang sách... Đó là vào trước kỳ thi học kỳ II của năm học lớp 11, tôi buộc phải đến bệnh viện khám bệnh như một người đi ra tòa đầu thú tội trạng của mình. Và khi nghe bác sĩ chính thức báo cho mẹ tôi biết, tôi đã bị bệnh tiểu đường type I, lúc đó, đối với tôi mọi ước mơ về một tương lai tươi hồng đều gãy cánh. Đó cũng là một khởi đầu cho tôi biết đau khổ là gì!

Hơn 32 năm đã trôi qua, bây giờ ngồi đây nhớ lại mọi việc, con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã dạy cho con biết chịu đựng mọi đau khổ của đời mình một cách nhẹ nhàng. Con tự hỏi: “Mình có được coi là xứng đáng tham dự nước Thiên Chúa hay không?” Chúa ơi, con biết rằng, điều ấy còn tùy thuộc vào lòng thương xót của Chúa, nhưng con tin Chúa luôn mong muốn điều ấy sẽ đến với con. Thực ra, đối với con những tháng ngày khổ đau đã qua, đều đã được hóa giải bởi bàn tay quan phòng đầy quyền năng của Thiên Chúa. Con đang hướng nhìn về phía trước, chặng đường sắp tới của đời con sẽ như thế nào, là cả một bí mật, với niềm tin vững chắc rằng, Chúa mãi là một người bạn đồng hành thú vị.

Lạy Chúa Giê-su! Chính vì nước Thiên Chúa mà con chịu đau khổ, xin cho con đủ sức để tiếp tục bước đi trên chặng đường còn lại, cùng với Ngài, con được tham dự vào nước Thiên Chúa muôn đời. A-men

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

CON BIẾT NGÀI!

"Người ta nói Con Người là ai?"
(Mát-thêu: 16, 13)

Con Người là ai
Mà tương lai ngóng đợi
Mà diệu vợi như mây buổi chiều thu?

Ôi, Giê-su,
Đấng đã chết vì nhân thế
Ôi Con Người,
Tôi nhận biết Ngài qua mỗi ngày tôi sống giữa trần gian!

Ngài là
Đức Ki-tô con Chúa Trời hằng sống.
Ngài đã sống với nhân gian,
với những con người lầm than trong tội lỗi,
với những con người đang chìm nổi giữa mưu sinh.
Lời Ngài chiếu tỏa bình minh,
mong giải thoát sinh linh khỏi kiếp đời nô lệ.

Hai nghìn năm trì trệ
Lệ vẫn còn rơi trên thập giá kiên trinh
Mấy ai hiểu tình Người hy sinh trên thập giá!
Trái tim tôi cũng nhiều khi hóa đá
Dẫu biết rằng Chúa đã chịu chết vì tôi!

Hôm nay Người vẫn hỏi:
“Người ta nói Con Người là ai?”
Ngài là Đấng Thiên sai xuống trần gian Cứu Thế.
Con biết thế, mà con vẫn thế,
vẫn buông mình sống kiếp người nô lệ
xin Chúa thương đến giải thoát con cùng!
Xin dắt con ra khỏi vùng u tối,
bước theo Ngài, đi lối hẹp, Ngài ơi!

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

NHÌN LẠI BẢN THÂN

"Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy.” (Mát-thêu: 23, 2-5)

Tôi hiểu, Chúa dạy tôi phải vâng nghe theo lời giảng dạy của những người có trách nhiệm; đồng thời, Chúa cũng dạy tôi phải tỉnh táo sáng suốt trong cách nhìn người nhìn việc... mà noi theo.
Đoạn Tin Mừng trên đây cho thấy Chúa Giê-su phê phán những hành động giả dối bề ngoài của các kinh sư và đám người Pha-ri-siêu, Người đã thẳng thừng chỉ trích tính thích phô trương của mấy quý vị ngồi trên ăn trốc! Rõ ràng, Chúa cảm thấy bất bình trước những kẻ có quyền hành, những kẻ đã lợi dụng luật Mô-sê để mà hành hạ những kẻ dưới quyền.
Có ích gì đâu cơ chứ! “Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy.”, thiên hạ thấy rồi thì sao? Họ cũng chỉ có thể cho ta được dăm ba lời bình phẩm tốt đẹp là cùng, khi đó “cái tôi” trong ta sẽ bị căng phồng lên, và nó chỉ làm cho ta thỏa mãn cái tính kiêu căng, nó chỉ làm hại ta chứ chẳng ích lợi gì cho ta cả, bạn ạ! Nói thế đấy, mà tôi cũng vẫn rơi vào cạm bẫy của cái bệnh thích được nghe người ta khen ngợi. Mặc dù, trong lòng đã biết những lời khen ngợi chẳng ích lợi gì cho mình, thế nhưng mỗi lần nghe ai đó khen khen mấy câu, cũng cảm thấy nở cái lỗ mũi, sướng cái lỗ tai. Tôi chỉ là một “phó thường dân” quèn quèn, vậy mà đôi khi cũng giở lý giở luật ra cốt để phê phán người này, bắt bí người kia... Chúa Giê-su đã nói trúng phóc cái tội “gây chia rẽ làm mất đoàn kết” mà tôi thường phạm phải. Những cái tội ấy thường xảy ra luôn trong cuộc sống hằng ngày, chính vì không chịu xét mình cho kỹ nên tôi chẳng nhận ra. Hôm nay, Lời Chúa thức tỉnh tôi, tôi biết mình cần phải học tập tính khiêm nhường ở Chúa Giê-su;tôi biết , mình phải dựa trên lề luật của yêu thương thì mới có thể sống thực thụ như một “phó thường dân”, cái danh xưng mà tôi đã tự gọi để nhắc nhở chính bản thân mình.

Lạy Chúa! Đoạn Tin Mừng này, con đã được nghe đi nghe lại nhiều lần, nhưng hôm nay con biết Chúa muốn nhắc nhở con xét lại chính mình, để mà sửa đổi. Xin cho con luôn biết sống để cho Chúa thấy, chứ không phải để cho người ta thấy. Xin cho con luôn ý thức được rằng, lề luật mà Chúa đã dạy cho con là luật của yêu thương, để con chừa bỏ hẳn cái tính bắt bẻ người khác đi, Chúa nhé!

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

TRONG NGHÌN CHỮ YÊU



 “ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.”
(Mát-thêu: 22, 39)

    Đời con trải đã bao năm
Bấy nhiêu năm ấy con làm được chi
    Hồn con suy nghĩ những gì
Tim con rung động đã vì ai chưa?

    Đất trời khi nắng khi mưa
Đời còn khô ráo, còn chưa thấy gì
    Những khi giông gió ùa về
Những khi bão táp bốn bề bủa vây
    Giận ai, cơn tức ứ đầy
Ghét ai, miệng lưỡi chua cay nói tràn
    Thấy người làm quấy, chửi càn
Tưởng mình là phải, lại càng ra oai
    Ngỡ đâu mình chẳng hại ai
Té ra con cũng đã sai nhiều lần!

    Hôm nay nhìn lại bản thân
Nghe lại Lời Chúa, con cần sửa sai
    Bởi con chưa học thuộc bài
Con còn hoài vọng “cái tôi” của mình
    Bao phen con thật vô tình
Bỏ người thân cận một mình cô đơn
    Con chưa sống trọn tình thương
Làm sao đi trọn con đường về quê?

    Chúa ơi, con thật đáng chê
Xin dâng lên Chúa tái tê lòng mình
    Cho con một dạ trung trinh
Yêu người, yêu Chúa trong nghìn chữ yêu!!!