Thứ Tư, 14 tháng 7, 2021

MẦU NHIỆM NƯỚC TRỜI*

  Khoa học ngày nay đã phát triển tột bực, đến nỗi nhiều người có suy nghĩ rằng: Việc gì cũng có thể giải quyết được bằng những tiện ích của khoa học. Nhiều người cho rằng: chỉ cần có smart-phone trong tay là cái gì cũng tìm ra tuốt! Thế nhưng, đã một năm rưỡi trôi qua, khoa học rượt đuổi với đại dịch CoVid, vaccine chích cho mọi người còn chưa xong thì đã có những virus biến thể khiến thế giới đảo nghiêng... Sài-gòn, nơi tôi sinh sống, đang quằn quại chống dịch, cách nhà tôi mấy căn đã có người nhiễm bệnh, và gia đình họ rơi vào tình trạng phong tỏa. Chẳng nói gì xa xôi, trong nhóm đọc kinh Tê-rê-sa Nhỏ của tôi cũng đã có người nhiễm bệnh. Chúng tôi gồm hơn 20 thành viên, bởi hạn chế của messenger, nên chúng tôi phải chia thành 3 groups, mỗi group tối đa chỉ “chứa “ được 8 người; những ngày vừa qua, tôi có cảm giác như 3 groups này cũng đang trong tình trạng cách ly. Group 1, đã có chị em L-T bị nhiễm CoVid, gia đình có 4 người thì 3 người bị gọi đi... Một bà mẹ già 84 tuổi, một em trai bị hen xuyễn, một em gái bị thiểu năng trí não, tinh thần của L(bị liệt hai chân phải chống nạng) rất hoang mang... L nói với tôi:

Chị cầu nguyện cho gia đình em, bây giờ mà T phải đi vào trong đó, làm sao nó tự lo liệu được? Em đành xin cho nó ở lại và cả nhà em tự chăm sóc lẫn nhau, nhưng màem lo lắng lắm!

Tôi trấn an L:

Đã không thể làm gì hơn, thì hãy buông mình trong tay Chúa như một trẻ thơ để mặc cho cha mẹ lo liệu. Em hãy nói với Chúa: “Chúa ơi, nhà con neo đơn lắm, xin Chúa thương em con nó khờ khạo chẳng biết gì, xin Chúa hãy gởi đến cho con sự trợ giúp và đỡ nâng!” Hãy nói với Chúa như vậy, và thả mình vào vòng tay Chúa quan phòng!

Thế rồi cả group, mấy chị em xúm vào: người thì đưa ra bài thuốc uống nước sả nước gừng; người thì khuyên uống vitamin C, người thì khuyên đeo khẩu trang; người thì hứa sẽ tìm mua thực phẩm online gởi tới... “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ” là không khí trong group mấy ngày hôm nay; tuy vậy, tôi cảm thấy có chút yên tâm vì nghe L nói T đã bớt ho. Tôi nghe ngóng tình hình, chừng như mọi người trong gia đình L đã bớt hoang mang; và ngoài kia, cả thành phố chìm ngập trong những thông tin xấu, các bạn tôi cũng như tôi từng ngày từng giờ cập nhật thông tin về số người mắc bệnh, chúng tôi nhắc nhở nhau tích cực cầu nguyện, không những cầu cho bệnh nhân mà còn cho cả những nhân viên nơi tuyến đầu chống dịch có được sức mạnh và lòng can đảm phục vụ. Lòng tôi rộn vui mỗi khi nghe được những thông tin về sự chia sẻ tình yêu thương đồng loại một cách cụ thể: qua những siêu thị $0.00; qua những suất cơm, túi gạo, củ khoai; qua những sự trợ giúp chống dịch từ các tỉnh lân cận...

Lời Chúa hôm nay cho tôi nhận ra mầu nhiệm nước trời đang được tỏ lộ một cách hết sức cụ thể; đặc biệt, những người trong thân phận hèn mọn yếu đuối bệnh tật như tôi, dễ dàng nhận ra quyền năng của Chúa hơn là những người tin tưởng vào quyền năng của khoa học siêu việt. Đối với tôi, khoa học có được sự phát triển tột vực cũng là bởi Chúa ban cho con người bộ óc thông minh, chứ nào phải tự thân con người có thể tạo ra được bộ não của chính mình? Đối với tôi, Nước Trời là vương quốc của những con dân có tấm lòng yêu thương và biết kính sợ Thượng đế, Đấng tạo nên muôn loài muôn vật!

Nước Trời đang lan tỏa giữa chúng con, những người hằng tín thác vào Lòng Chúa Thương Xót. Con nguyện xin Chúa đoái thương, xin Ngài cho đại dịch này chóng qua đi, và dù nó qua đi, thì tình yêu thương chia sẻ giữa con người với con người sẽ mãi còn ở lại với chúng con. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. Amen!

*“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.”(Mt: 11, 25-26)

 

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2021

ĐỐM LỬA HỒNG GIỮA ĐÊM ĐEN

                             

Bài tập thể dục buổi sáng của tôi còn chưa xong, thì một cú phone gọi tới, Chi hối:

-Ê, Thủy, bà ra đây, có mấy người tới rồi mà tôi đâu có biết họ là ai, hay là bà gọi cho Ánh ra đây giúp tôi!

Tôi nghe talking watch báo mới có 7h55, trong khi tôi hẹn với anh chị em khuyết tật là 9h00-9h30, tôi nghĩ: có lẽ họ sợ không tìm ra địa chỉ nên đi sớm. Tôi vội gọi cho người bạn độc nhãn gấp ra hội người mù, lòng e ngại tụ tập đông người lây lan CoVid thì khốn.

Số là có một vị ân nhân đem đến Hội người mù TB phát gạo cho người khuyết tật, và Chi, bạn tôi, liên hệ với tôi để chia cho những ai có hoàn cảnh khó khăn nhất. Tôi đã hẹn với 22 người khuyết tật vận động, và nhờ người bạn độc nhãn ra Hội người mù để giúp họ lãnh gạo. Trong khi đó, tôi ngồi nhà đọc tin tức báo chí, một đứa em tôi hớt hải chạy về báo tin ở khu vực gần nhà chị tôi, và nhà cháu tôi có chốt chặn phong tỏa. Những thông tin từ tối qua đến lúc này khiến lòng tôi nặng trĩu, và lo gởi đồ cho đứa cháu sợ nó bị cách ly thì con nó không có sữa tã... Rồi tôi nghĩ đến cảnh biết bao người công nhân đang sống trong vùng dịch, gia đình một đứa cháu gái của tôi cũng đang ở trong vùng phong tỏa quận Gò Vấp, cảm thấy lòng ảm đạm như trong đêm tối mù sương.

Sốt ruột, tôi gọi cho Hội người mù để xem tình hình phát gạo thế nào, và thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã êm xuôi trót lọt.

Người bạn độc nhãn trở về thuật lại tình hình ở Hội người mù TB, rồi kể thêm:

-Mấy người tới sớm, ngồi ở bên ngoài vỉa hè chờ, một anh hàng xóm thấy vậy mua cho họ mỗi người một chai nước ngọt giải khát. Chị Chi thấy một bà mẹ mang theo một con nhỏ, trên xe của cô này còn có bàn vé số chưa bán hết, thấy thương liền đưa cho đứa con một bịch kẹo và bà mẹ một ít tiền. Nghe bạn tôi nói tới đây, lòng tôi bỗng trào dâng một cảm xúc reo vui, tôi chợt nhận ra rằng giữa cảnh tăm tối vẫn có những đốm lửa hồng nồng ấm tình yêu thương đồng loại, cảm giác ảm đạm trong tôi vụt tiêu tán không còn chút dấu vết!

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2021

MỘT CHÚA BA NGÔI

    Chúa Trời có một mà thôi

Chính Ngài đã dẫn đưa tôi vào đời

    Tôi tin có một Ngôi Lời

Lời cho tôi hiểu tình trời bao la

    Từ trong thần khí Ngôi Ba

Tôi nhìn thấy được người cha trên trời

    Bóng Cha phủ khắp núi đồi

Qua miền sóng nước biển khơi trùng trùng

    Ẩn trong hoa, lá, mây rừng

Tràn lan trên khắp cánh đồng nhân gian

    Mỗi người mỗi nẻo quan san

Có Cha ở đó muôn vàn yêu thương

 

  Ngay từ buổi tạo thiên lập địa

  Buổi hồng hoang đất đá sơ khai

    Tạo nên ánh nắng ban mai

Rồi Cha mới tạo hình hài cho con

    Cho con một tấm linh hồn

Để con được sống trong nguồn yêu thương

    Bây giờ đi dưới ánh dương

Niềm tin như hạt kim cương rạng ngời

    Con tin có một Chúa Trời

Chúa Trời ở với con người không thôi

    Đức Chúa Trời có ba ngôi

Ngôi Cha cao cả, Ngôi hai giáng trần

    Ngôi ba là Chúa Thánh Thần

Ngài là hơi thở của con mỗi ngày...

 

            Viết trong ngày mừng lễ Chúa Ba Ngôi năm 2021


Thứ Năm, 11 tháng 2, 2021

TÂM TÌNH CUỐI NĂM

  Chiều 30 tết năm Tân Sửu, đối với mọi con dân Việt, dù ở đây đó xa xôi khắp nơi trên trái đất, vẫn hướng lòng về quê hương chờ đợi thời khắc giao thừa linh thiêng trên đất tổ; tuy nhiên, năm nay lại có những giây phút khắc khoải khác thường vì tất cả mọi người đều đang ở trong thời khắc đón chờ một niềm hy vọng cho ngày mai: Hy vọng vào một năm mới Chúa ban cho nhân loại niềm bình an đích thực, không còn đại dịch CoVid!

  Buổi sáng ngày 28 Tết, tôi còn nghĩ mình sẽ về Tân Mai chúc tết cô, chú-thím và các anh chị em ở đó, tối đến tôi nghe tin gần nhà mình có người nhiễm CoVid-19 đã bị đem đi cách ly, trước cửa nhà người ấy có một chốt kiểm soát canh phòng nghiêm nhặt; thế là, tôi quyết định chiều 29 tết anh chị em tôi sẽ đi thăm cô, cậu-mợ ở Sàigòn và sẽ không thể về Tân Mai được nữa. Rồi chiều 29 tết, tôi đến nhà cậu-mợ thì một cơn đau kéo tới, tôi khiến mọi người phải lo lắng, may mà Chúa thương sau khi uống thuốc và nghỉ ngơi tôi cũng đã trở về nhà được an toàn... trong cơn đau chập choạng, lại nghe tin em gái phải đi xét nghiệm theo lệnh của cơ quan... Hú vía, sáng 30 tết kết quả xét nghiệm của em gái là âm tính với CoVid-19... Thế đấy, cuộc đời nhiều bất ngờ, nhưng chẳng có gì ngoài ý Chúa... tưởng chừng hoa không nở và hương không thoảng, sáng 30 tết những cây mai trên sân thượng vườn nhà vẫn nở! Ai đã ban cho chúng ta đất, nước, không khí và ánh sáng mặt trời? Chính là Chúa của mùa xuân vĩnh cửu, của chúng ta và của cả muôn loài!!!

Bước vào tuổi 56, tôi đã già dặn hơn và ngày trở về với Chúa chẳng còn bao xa, tôi muốn nhắn gởi tới hàng con cháu những lời cầu chúc tốt đẹp nhất: Ước mong sao các cháu cảm nhận được tình yêu quê hương đất nước và tình yêu giữa con người với con người là cao quý khôn lường; vì mỗi sáng thức dậy có thể chúng ta không còn nhìn thấy ánh mặt trời! Vậy chúng ta hãy sống mỗi giây phút bên cha mẹ, anh chị em, bạn bè sao cho không có gì khiến mình phải nuối tiếc!

         

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2020

DẤU CHỈ GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Nhật ký đời tôi những ngày vừa qua đã ghi lại rất nhiều tình tiết, khiến tôi nhận ra ơn Chúa đầy tràn, cho dù bệnh tật truân chuyên có Chúa dẫn đường tôi chẳng còn phải ngại chi! Quả vậy, hôm nay đọc Lời Chúa:

“Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em bé là gì. Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết: "Tên cháu là Gio-an." Ai nấy đều bỡ ngỡ. Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa.”(Lc: 1, 62-64)

 Đó là câu chuyện về ông Giacaria, cha của Gioan tiền hô, kể từ ngày ông được thiên sứ báo tin vợ ông sẽ mang thai mà ông không chịu tin, nên ông đã bị câm... Và rồi, khi ông đặt tên cho con trai mình là Gioan theo lời thiên sứ đã truyền thì ông lại nói được. Ông Giacaria đã tin và mở miệng chúc tụng Thiên Chúa. Tôi cũng thế, tôi đã tin và giờ đây tôi vô cùng cảm tạ, chúc tụng Chúa về những gì Chúa đã làm cho tôi. Mấy ngày trước tôi rất đau đầu, đến nỗi chỉ nằm im chịu trận, chẳng đọc kinh nổi nữa...

 

  Ngày 22/12/2020

5h00 sáng tôi thức dậy và nói với Chúa: Chúa cho con hôm nay khỏe để con đi thăm viếng người khuyết tật huyện Bình Chánh, đêm qua con ngủ ít quá, lát nữa đau thì không biết làm thế nào! Cầu nguyện một lát, tôi nằm trên giường tập thể dục, chuẩn bị một ngày sẽ phải đi nhiều đứng nhiều và ngồi nhiều trong tình trạng 2 chân đơ không cảm giác, cổ và vai cứng ngắc chẳng biết có ngồi được lâu?

6h00 tôi mở computer, tập hát karaoke bài ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG, để lát nữa sẽ hát cho bà con nghe, mong giới thiệu chút ít về Chúa Giáng sinh tới những người ngoại đạo...

6h30 tôi nhờ em gái đo đường huyết và chích thuốc, rồi chuẩn bị ra khỏi nhà.

7h15 tôi đã có mặt ở bệnh viện Bưu Điện, những ngày qua tôi nhập viện để điều trị theo một phác đồ kháng sinh, nhưng đã nói nhỏ với điều dưỡng trưởng cho phép tôi về nhà vì không có người chăm sóc ở bệnh viện, hôm nay cũng lại nhờ cô ấy tôi được chích thuốc sớm hơn mọi khi. Tôi rời khỏi bệnh viện vào lúc 7h30, và đi ăn sáng.

8h54 tôi có mặt ở quán Hương Đồng(Bình Chánh) trò chuyện với mọi người, ca hát và phát quà Noel cho một số người khuyết tật đã đợi tôi ở đó từ lúc 7h30...

10h20 tôi rời quán Hương Đồng để đến thăm những người khuyết tật nặng: anh Toàn, 52 tuổi, đã bị thoát vị 7 đốt đĩa đệm từ 4 năm qua, chúng tôi đến tự mở cửa đi vào nhà, tiếng chó sủa râm ran khắp ngõ đuổi tới sau lưng, anh Toàn đã chờ chúng tôi tự bao giờ, trò chuyện một lát thì vợ anh và mấy đứa cháu ngoại mới về, cảnh nhà thật xúc động...;sau đó, chúng tôi tới thăm bà cụ Láng, tôi đã tới nhà cụ lần này là lần thứ 6, không khí thân thương của một gia đình Nam bộ chất phác khiến tôi chẳng thể nào quên, bà cụ bị mù đã hơn 30 năm ở cùng với một người con gái bị chứng tâm thần, nên mỗi lần biết có khách tới cô con gái lớn đều trở về nhà để giúp mẹ tiếp khách... tôi rời khỏi nhà cụ Láng với lời nói của cụ: Năm sau cô lại đến nữa heng!

11h30 chúng tôi ghé tiệm ăn trưa. Tội nghiệp ông già Noel và bà chúa tuyết cứ phải đóng bộ đồ nhung dầy cộp...

12h00 chúng tôi xuất phát lên đường đi tới khu vực Phạm Văn Hai. 12h50 chúng tôi tới nhà dì Thích và đậu xe ở đó.

Một nhà trẻ đối diện với nhà dì Thích có 40 em nhỏ đang đợi chúng tôi. Hồi Noel năm ngoái, các em thấy chúng tôi thì gọi ông già Noel í ới, chúng tôi đã ghé vào cùng các em ca hát bài Jingle Bells, ông già Noel phát kẹo, các em vui lắm, các em chưa bao giờ được thấy ông già Noel... cô giáo nói với chúng tôi: Năm sau các anh chị ghé đây nữa cho các em vui!Nhớ tới lời của cô giáo, năm nay chúng tôi chuẩn bị thêm nhiều bánh kẹo, có em nhỏ đứng cạnh tôi nói: Hôm nay là ngày của bánh kẹo! Tôi cười: Today is the day of sweets, OK? Em nhỏ cũng OK... Cô giáo mở đĩa nhạc, chúng tôi cùng nhau hát “We wish you a merry Christmas” và “Feliz Navidad”, các em cũng hát bằng tiếng Anh những câu nào các em biết...

13h15 rời nhà trẻ, chúng tôi sang thăm dì Thích, tôi hỏi: Dì Thích có tên thánh là Lucia, đúng không? Dì cười: Sao mà cô nhớ hay dzậy? Tôi trả lời dì: ?Dì có tên thánh giống con mà!... Dì Thích có chồng bị mù, chồng dì đã chết, dì có 5 đứa con nhưng đã chết hết 3 đứa, dì sống đơn độc một mình... Tuổi già, chân bị tật, áp huyết cao, dì than thở: Người ta hết người này tới người nọ hỏi tôi sao không đi nhà thờ?... Tôi tủi thân lắm, tôi cũng muốn mặc áo dài nheo nhẻo đi tới nhà thờ như người ta chớ, nhưng cô coi, tôi ăn xong đem chén đĩa xuống nhà sau rửa, run rẩy chỉ sợ té bể đồ, hôm nọ tôi bị té đập đầu vô cái tủ giờ còn đau... mấy người đó họ nói tôi lười biếng... Tôi chẳng biết nói gì, ngồi nghe bà chúa tuyết an ủi dì ấy...

13h45 chúng tôi tới nhà dì Sương, dì đón tôi ở cửa, ôm chầm lấy tôi, hết hôn má bên này lại hôn má bên kia, thời buổi Covid ai mà cầm tay tôi đã hoảng, thế nhưng tôi chẳng e ngại gì cái hôn của bà vì bà đã quá đau khổ. Bị mù, chồng bà bỏ mặc bà với con gái, con gái chán bà bỏ đi hoang, lần lượt mang về cho bà nuôi 5 đứa cháu ngoại không cha, bà đi bán vé số bán nhang cùm cụm nuôi cháu... Bà giận chồng giận luôn cả Chúa, thế nhưng khi quá đau khổ bà vẫn kêu tên Giêsu, chỉ có điều bà chờ ngày nào mẹ bà chết bà mới đi nhà thờ, tôi không hiểu vì lý do gì, nhưng vẫn cầu nguyện cho bà... Tôi hỏi: Cháu dì được về chưa? Bà khóc mà đáp: Nó được về rồi con, giờ nó ngoan nó không đi đánh lộn với người ta nữa! Tội nghiệp thằng bé 15 tuổi, bị ức hiếp cãi nhau rồi hăng lên chém người ta, nhưng nhà người ta có tiền con người ta không sao mà cháu bà phải vô trại giáo dưỡng, hồi năm ngoái tôi nghe tin này đã âm thầm cầu nguyện cho cháu nó... Chia tay với dì Sương lại thêm một chuỗi ôm hôn, chúng tôi rời khỏi nhà dì lúc 14h05...

15h00 cả đoàn tới mái ấm Huynh Đệ Như Nghĩa, nơi đây các sơ nuôi dạy khoảng 40 em nhỏ khiếm thị. Nắm lấy những bàn tay nhỏ bé, tôi cảm thấy như nắm lấy tay Chúa Hài Đồng, các em càng vô tư bao nhiêu tôi càng thương các em bấy nhiêu vì dù sao tôi hạnh phúc đã có 28 năm nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Các em vô tư hát và hát rất dễ thương những bài ca mừng Giáng Sinh. Tôi chia tay với các sơ mà nói: Con sức khỏe yếu, chẳng làm được như các sơ, con cùng anh chị em khuyết tật mỗi ngày vẫn cầu nguyện cho các linh mục và các tu sĩ nam nữ, xin Chúa ban cho các sơ sức mạnh và ơn khôn ngoan để các sơ có sức khỏe phục vụ tha nhân...

15h30 chia tay với mọi người, tôi nhẩm tính trong đầu và nhớ tới lời hứa hôm nọ, tôi đi tiếp đến nhà một người bạn để nhờ chuyển một số tiền lên buôn Hằng, gọi là một chút để giúp thầy Kiện tổ chức mừng Noel cho đồng bào thiểu số ở trên đó, nơi mà cơm trắng ăn với tí muối Tây Ninh cũng đã là món ăn sang...

16h05 tới nhà Phú, lâu ngày không gặp, vừa mới trò chuyện vài câu, tôi nhận được phone của Đồng Xanh Thơ Sàigòn gọi đi viếng đám tang nhà thơ Bùi Nghiệp, một nhà thơ tôi nể phục; nhớ lần gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và anh, là hồi anh đi nhận giải thưởng của cuộc thi SEN GIỮA LẦY, tôi gặp anh ở một chiếu nghỉ của cầu thang và nghe anh hỏi: “Vũ Thủy phải không?” tôi ngớ ra một lúc rồi nhận ra: “Anh là Bùi Nghiệp?” Anh cười: “Hay quá vậy, sao cô biết tên tôi?” Tôi đáp: “Em nhận ra giọng nói của anh lúc nãy phát biểu trên bục trao giải đó” Và tôi chớp thời cơ xin địa chỉ email của anh để sau này liên lạc, anh gởi cho tôi một số tài liệu về thơ cổ và khuyến khích tôi làm thơ cổ, tôi biết mình chẳng đủ sức theo đuổi lãnh vực này nên đã giới thiệu cho anh làm quen với Cao Bồi Già... Nhớ tới những kỷ niệm đó, lòng tôi man mác buồn vì nền thơ ca Việt Nam từ nay mất đi một người tài hoa... Tôi trở về nhà chuẩn bị đi viếng tang. Tranh thủ tập thể dục 15 phút cho 2 chân đỡ phù, gởi email báo ai tín cho Cao Bồi Già, ăn qua loa chút bánh rồi lại ra đi...

Xuất phát lúc 18h15 tôi và người bạn độc nhãn loay hoay mãi mới tìm được con đường gần nhà anh Bùi Nghiệp. Trời lất phất mưa, tôi bỏ quên điện thoại chẳng có số để liên lạc với Đồng Xanh Thơ, chúng tôi chìm trong tăm tối với những dãy nhà ngang dọc đánh số lung tung, may sao bạn tôi có số phone của Cha linh hướng, sau đó cũng gặp và theo xe của Cha đi tiếp tới nhà tang vào lúc 19h35... Sau khi cầu nguyện cho người quá cố, tôi tham gia cuộc họp dã chiến của ĐXT Sàigòn. Cuộc họp còn đang dang dở nhưng tài xế của tôi sốt ruột chuyện nhà nên giục tôi về, khi đó cũng đã 21h25. Về tới nhà lúc 22h10, em gái nóng lòng đứng sẵn ở cửa ngóng tôi...

Tôi vẫn còn một việc hôm nay chưa làm, đó là chúc mừng sinh nhật của một chị bạn trong nhóm Viết Cho Nhau, một công việc mà cả nhà VCN thường gọi tôi là mõ làng, nghĩa là nhắc cho cả nhà nhớ đến sinh nhật của một thành viên. Mấy tháng nay phần mềm gởi email của tôi bị lỗi rất khó xài, tuy vậy tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ vì đây cũng là nghĩa cử tôi nên làm trước một người chị đã luôn hy sinh tận tụy vì người khác...

23h10 tôi lên giường ngủ, nằm suy nghĩ miên man, một bạn thơ qua đời, một người mù tôi tới tặng quà thì lại gặp người con báo tin cha đã mất... tôi nhớ lần đầu tiên tặng quà cho 43 người mù ở Bình Chánh, năm sau có thêm 4 người khuyết tật vận động , nay chỉ còn lại 33 người cả thảy, trừ người mù vừa mất đó thì còn vỏn vẹn 32... cuộc sống sao quá vô thường!

Tôi viết những dòng này trong cơn đau đầu đau cổ và đau chân tựa như mấy ngày trước, mà lòng vẫn rất vui vì chợt nhận ra rằng: Chúa đang tỏ lộ cho tôi thấy lời cầu nguyện vào sáng sớm hôm qua của tôi đã được Chúa thực hiện, vì ngày hôm qua tôi đã hoạt động với một tần suất dày đặc đối với một người đang mang nhiều chứng bệnh nặng nề... tôi đã đi tổng cộng hơn 100 cây số, đến với nhiều người và chia sẻ niềm cảm thông với nhiều số phận... Một lần nữa, tôi vô vàn cảm tạ và chúc tụng Chúa như xưa ông Giacaria đã mở miệng lưỡi chúc tụng Chúa vậy. Amen! 

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2020

CHO VÀ NHẬN

  Những ngày tháng vừa qua đã có nhiều biến cố xảy ra trên toàn cầu, khiến con người cảm thấy điêu đứng và hoang mang sợ hãi, chẳng biết nhân loại sẽ đi về đâu? Đại dịch CoVid-19 lan tràn khắp nơi trên thế giới, lấy đi bao nhiêu sinh mạng con người; và làm cho nền kinh tế toàn cầu trì trện dẫn tới nhiều người phải sống trong lo âu cô độc...  Đã vậy, liên tiếp những cơn mưa lũ và sụt lở núi đồi làm thiệt mạng biết bao người; nhiều gia đình bị tiêu tán tài sản, khắp dải đất miền trung Việt Nam trở nên tang thương thảm sầu không sao kể xiết!

  Một năm nhiều truân chuyên dần trôi, tháng 12 đã đến, mang lại cho tôi niềm hy vọng, dẫu rằng những chuyện tang thương và những nỗi đau buồn vẫn còn đang âm ỷ; nhưng, qua những biến cố đó, bạn và tôi chắc hẳn ít nhiều cũng đã nhận ra được những điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đã quan phòng cho mỗi chúng ta? Phần tôi, tại căn phòng bé nhỏ của mình, mỗi ngày tôi đều theo dõi tin tức đó đây, thấy rằng trong cơn đại dịch, Chúa đã tỏ lộ tình thương của Chúa qua những con người trần thế: những tình nguyện viên và những y, bác sĩ sả thân tận tụy phục vụ bệnh nhân, dẫu biết rằng sự lây lan rình rập đầy nguy hiểm ở quanh họ; những người không có nhiệm vụ ở tuyến đầu chống dịch thì chia sẻ vật chất cũng như thời gian của họ, qua những suất cơm hoặc những phần gạo thùng mì, hoặc những chiếc khẩu trang tự chế đem phân phát cho dân nghèo; tôi chẳng làm được gì thì ngồi nhà âm thầm cầu nguyện cho mọi người... Rồi khi nghe đồng bào miền trung bị lũ lụt vây bủa, lại có biết bao tấm lòng chạy tới tận nơi để cứu trợ... Tôi cũng đã trở thành một chiếc cầu nối nho nhỏ cho một vài người trong việc cứu trợ này mà cảm thấy sáng lên những tia hy vọng! Nhiều người cho rằng, suy thoái kinh tế bởi CoVid dẫn đến thu nhập thấp, sẽ càng khó có thể chia sẻ cho nhau về vật chất... trái lại, thấy đồng loại quanh mình thiếu thốn, nhiều người vẫn trao ra, cho đi những khoản tiền tiết kiệm, tiền trợ cấp của họ, một cách rộng mở hơn cả trước khi có nạn dịch! Trong tháng 12 này chúng ta chờ đón ngày trọng đại nhất của người Kitô hữu, đó là ngày lễ Giáng Sinh, có lẽ trong lòng mỗi người đều mang niềm hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn cho mình và cho người thân bạn hữu. Tháng 12 còn có Ngày Quốc tế Người khuyết tật, là niềm vui cho tôi và các bạn KT; ít nhất, ngày này cũng nhắc nhớ mọi người biết được đôi điều về chúng tôi. Nhắm tới ngày này, một trong những người rất quan tâm tới Huynh đoàn Khuyết tật Kitô Vua là Bảo Dung, cô đã mời gọi tôi cùng hợp tác trong việc tạo một sân chơi, với hy vọng qua đó có thể giúp mọi người hiểu biết thêm chút ít về người khuyết tật. Bảo Dung nói với tôi: “Em mong rằng qua những cuộc chơi này, phía tình nguyện viên sau khi phục vụ các anh chị KT, hiểu ra rằng họ cũng nhận lại được về cho mình một điều gì đó chứ không chỉ là cho đi như họ nghĩ!” Ý tưởng đó từ lâu đã nhen nhúm trong tôi; vì thế, tôi đã cùng với Bảo Dung chuẩn bị một vài hoạt động nho nhỏ, trong đó có một hoạt động cô ấy gọi là “MÌNH CÙNG XEM PHIM”. Chúng tôi gồm 60 người: trong đó có 15 người khiếm thị và 25 người khuyết tật vận động sẽ được 20 tình nguyện viên dắt dìu bồng bế vào Galasy Nguyễn Du xem phim. Chúng tôi lẽ ra sẽ cùng nhau tới Galasy Nguyễn Du vào sáng ngày 2/12; tiếc thay, buổi xem phim đã bị hủy bỏ, vì CoVid lại bùng lên một cách bất ngờ vào chiều ngày 30/11/2020.

  Xem phim là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là để cả hai phía chúng tôi: người khuyết tật được phục vụ là người nhận được niềm hạnh phúc, cũng đồng thời là người mang lại cho các tình nguyện viên niềm vui của sự hy sinh phục vụ! Hạnh phúc đó tôi đã nhiều lần trải nghiệm, sự cho đi có khi còn hạnh phúc gấp bội so với nhận, niềm vui ấy mênh mang và lưu dấu mãi trong tim óc... Vì vậy, tôi viết lại những dòng chữ này, như một sự chia sẻ yêu thương cho các bạn KT, khi cho đi tất cả những gì ta đang có thì sẽ luôn nhận được những niềm vui mà ta không thể đong, đo, cân đếm!

Theo cha PX Nguyễn Phước Bảo Lộc thì KT là sự viết tắt của chữ: KiTô, Khuyết Tật, Khiếm Thị, Khiếm Thính...


Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

NGƯỜI MÙ TRUYỀN GIÁO NHƯ THẾ NÀO?

                                            Theo lời mời gọi của cha FX Bảo Lộc, đã hơn 6 năm rồi, tôi thường đến mái ấm Phan-sinh vào sáng Chúa nhật thứ ba hàng tháng, để cùng anh em khuyết tật ở đó dâng thánh lễ, như một sự liên đới gắn kết với nhau trong tình mến Chúa yêu người. Hôm nay, đặc biệt là Khánh nhật Truyền giáo, nên trong bài giảng của Cha Bảo Lộc nói về vấn đề truyền giáo trong vai trò một giáo dân, Cha mời gọi tôi chia sẻ kinh nghiệm, ngài hỏi: Với hoàn cảnh khó khăn của bản thân, một người mù và là một bệnh nhân, Vũ Thủy truyền giáo như thế nào?

Tôi nói giữa cộng đoàn:

  “Con cảm thấy mình được Chúa ban cho rất nhiều hơn hẳn những người khuyết tật ở quanh con. Từ tình yêu thương, tôn trọng mà người thân bạn hữu đã dành cho con, đến những điều con may mắn đã học được và đã tích lũy được; cũng như những khả năng đặc biệt về óc quan sát, óc nhận xét và những khả năng nắm bắt tâm lý con người cho đến những điều kiện sống vật chất, con đều được Chúa ban cho nhiều hơn hẳn những anh chị em khuyết tật chung quanh con.

Như Chúa nói: “Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.” (Mt 22,21),những gì là của Chúa, con phải trả về cho Chúa, trả cho Chúa chính là con đem những gì con đã lãnh nhận mà trao cho anh chị em quanh mình một cách vô vị lợi nhất!

Con không thể xông pha đây đó như người ta và cũng không có sức khỏe để làm công kia việc nọ, thì con chia bớt nỗi đau của người khác bằng những lời an ủi, con dâng chính những đau đớn của bản thân cho Chúa như một của lễ toàn thiêu để nguyện cầu cho những người đang đau khổ bớt đau khổ, nguyện cầu cho những ai còn đang sống trong tăm tối thiếu ánh sáng của Chúa sẽ tìm thấy Chúa... Chung quanh con có nhiều bạn khuyết tật là người ngoại đạo, có người là tân tòng sống giữa gia đình là những người không cùng tôn giáo... có những lúc họ chơi vơi vì mất người thân, con nói họ hiệp ý cùng con cầu nguyện cho linh hồn mới qua đời, và con đã mạnh dạn chia sẻ với anh chị em khuyết tật rằng: những người ngoại đạo Chúa cũng thương, Chúa sẽ cứu rỗi những linh hồn ấy theo sự công minh của Chúa, việc của chúng ta là cầu nguyện xin Chúa đoái thương người thân bạn hữu của chúng ta! Khi phải đối diện với một người đang trong cơn hoang mang sợ hãi vì bệnh tật, con chia sẻ những kinh nghiệm bản thân đã trải qua những giây phút đau đớn vì bệnh tật mà được Chúa xót thương xoa dịu như thế nào; và kể cho người ấy nghe những câu chuyện thực tế đã xảy ra như một phép lạ, giúp cho họ có thêm niềm tin yêu hy vọng... Cách đây mấy ngày, một người bạn khuyết tật đã chia sẻ trên facebook về nỗi xót thương đồng bào miền trung bị bão lụt, anh là người Phật giáo thế mà đã can đảm đứng ra quyên góp bạn bè đồng nghiệp để tham gia vào chương trình cứu trợ đồng bào bị bão lụt. con quen biết người bạn này đã lâu, và rất đáng để con tin tưởng. Con quyết định đóng góp một chút nhỏ bé của mình vào việc từ thiện này, với suy nghĩ rằng anh bạn Phật giáo của mình sẽ hiểu con cái của Chúa giúp đỡ người hoạn nạn không phân biệt về mặt tôn giáo. Đây là một cách con âm thầm truyền giáo, Chúa sẽ chúc phúc cho anh bạn của con, dẫu rằng anh ấy là một người ngoài Công giáo. Con vững tin rằng: Những hạt mầm nhỏ bé con gieo giữa lòng đời sẽ trổ sinh hoa trái trong sự quan phòng sắp đặt của Chúa,             và Chúa sẽ thêm ơn giúp sức cho con để con bước tiếp trên con đường mà Chúa đã chỉ cho con đi!”                     

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2020

MÓN QUÀ CHO NGÀY LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ

Tôi vui quá, vừa mới nhận được kết quả xét nghiệm aceton âm tính, vội viết mấy dòng để chia sẻ niềm vui với mọi người. Trải qua mấy ngày đau tái tê giờ thì đã có thể đi lại ăn uống như bình thường. Số là, từ ngày 13/9 tôi đã bắt đầu cảm thấy cơ thể không ổn, mọi thứ trong người náo loạn cả lên, người sốt li bì, nhưng dù sao cũng vẫn còn có thể chấp nhận được. Sáng ngày 14/9 bệnh tôi trở nặng đau đến cùng cực, lết đi lấy nước uống cho mát cơ thể, rồi trở về nằm vật trên giường... cảnh này cứ thế diễn ra suốt 5 ngày; tôi nghĩ: Lạy Chúa! Ngày 14/9 là ngày lễ Suy tôn thánh giá, Chúa tặng cho con món quà này sao? Tự nhiên, tôi bật cười khúc khích dù cả tấm thân vẫn đang đau đớn. Thế rồi, tôi dâng cái đau của mình lên cho Chúa để cầu xin Chúa thương những ai còn đang sống trong tăm tối. Lạ thay, qua tới ngày 18/9 tôi đã bớt đau đớn dù những triệu chứng bịnh không giảm mà còn đang có chỉ số tăng, đường huyết lên cao đến nỗi máy báo “high”. Tôi phải chích insulin tăng thêm gấp đôi ngày thường mà đường huyết vẫn không giảm. Qua hôm sau, tôi nhờ người đem đi xét nghiệm, thì máu đã nhiễm aceton rồi. Em tôi nói tôi phải nhập viện thôi. Nhiễm aceton trong máu thì thật là rắc rối, bệnh nhân phải nhập viện để có bác sĩ y tá chăm sóc; thế nhưng nhà tôi quá neo đơn, tôi biết mình nhập viện sẽ gây thêm áp lực công việc cho các em mình nên chẳng đi bệnh viện. Tôi nói với Chúa: “Con trao phó mọi sự cho Chúa, Chúa soi sáng cho con để con có thể tự chữa trị cho mình, Chúa ơi!” Trước đây tôi đã vài lần bị nhiễm aceton trong máu, nên cũng có chút kinh nghiệm, dòm dỏ theo cách chữa trị của bác sĩ, và tôi cũng đã có một lần liều mạng nhờ đứa cháu gái lấy ven truyền 8 chai nước biển tại nhà. Lần này chẳng dám gọi nó vì nó mới sanh cháu bé, thế nên tôi chỉ chích insulin tăng cộng thêm uống thật nhiều nước...  mọi sự đã trao cho Chúa rồi!                                        

Và, hôm nay 21/9 Chúa đã nhận lời tôi cầu xin, khi mà mọi sinh hoạt của tôi đã trở lại bình thường        . Tôi lại một lần nữa chỉ còn biết cúi đầu cảm tạ tôn vinh chúc tụng tình Chúa đã thậm thương mình!             

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2020

Ở VỚI TÂN LANG

Như thói quen mọi hôm, tôi đang tập thể dục buổi sáng cho bớt đau nhức trong người để rồi có thể xem lễ online hoặc là đọc Kinh Thánh... thì có một người khách không mời mà đến, khiến tôi buộc phải bỏ dở công việc... tôi đang cảm thấy phiền vì mình chưa làm xong bổn phận trong lòng có chút không vui! Tôi xuống nhà tiếp người khách ấy dai dẳng đến nỗi toàn thân đau mỏi và nôn nao buồn ói, nhưng vẫn cứ phải cố. Thế rồi, tôi cũng được ra khỏi chuyện phiền phức ấy, trở lên phòng mình và mở computer ra đọc Kinh thánh, khi đọc đến đoạn dưới đây của Lời Chúa hôm nay:

"Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy".

Tôi hiểu ra rằng, Chúa dạy tôi sống yêu thương là biết sống chia sẻ mọi buồn vui với người chung quanh, chứ cứ ôm khư khư thói quen đạo đức hằng ngày chẳng quan tâm gì đến người khác, mà đã gọi là theo Chúa! Ăn chay mà chẳng nghĩ gì đến những phiền phức mình có thể đã gây ra cho người khác, thì ăn chay cũng đâu có nghĩa? Đọc Kinh Thánh mà chẳng thèm quan tâm đến nỗi buồn sầu và cô đơn của một người mong tìm đến với mình, thì đọc để làm gì cơ chứ? Nghĩ tới đây, tôi cảm thấy lòng thanh thản, vì mình đã trải qua mấy tiếng đồng hồ để ở bên         một người đang cô lẻ, thì Chúa-vị tân lang của tôi hẳn là sẽ rất vui!!!


Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2020

NGƯỜI Ở BÊN TÔI

 

Suốt từ đầu năm đến giờ, dịch Covid hoành hành không dứt, ai cũng bảo là người có bệnh nền như tôi dính chưởng của Covid là chết chắc, họ khuyên tôi đừng nên ra ngoài hay là đến bệnh viện! Chết thì tôi chẳng sợ đâu, sợ là sợ cho những người thân của tôi sẽ phải khổ cùng tôi. Bởi vậy tôi đã không đến bệnh viện kể từ khi bắt đầu có dịch cho tới giờ, chỉ ở nhà vận dụng hết những kinh nghiệm bản thân tự chữa bệnh cho mình...

 

Hai tháng vừa qua, sức khỏe tôi bất ổn một cách khác thường, có những triệu chứng mà tôi chưa từng gặp phải. Tôi bị bệnh đã là chuyện thường tình cho nên dẫu có bất ổn cũng không làm tôi lo ngại là mấy... nhưng dù sao cũng phải chữa bệnh chứ! Riêng việc nhiễm trùng đường tiểu thôi tôi đã phải uống đến 57 viên cypro rồi mà kết quả xét nghiệm cho thấy bệnh không bớt mà còn nặng thêm, em gái tôi là kỹ thuật viên xét nghiệm, nó bảo tôi đã bị kháng thuốc rồi, phải đổi thuốc khác. Vừa chuyển sang uống Doxy thì tôi bị đau dạ dày đến thê thảm thế là tôi vứt hết thuốc đi, phó thác mọi sự cho Chúa. Tôi nói với Chúa: Chúa thấy rõ hết cảnh khốn quẫn của con rồi đó, xin Chúa giúp con qua khỏi cảnh này chứ bây giờ con đi bệnh viện nhỡ có làm sao thì người thân con phải khổ sở vì con, con không muốn thế! Nghỉ uống kháng sinh một tuần lễ, tôi quay trở lại uống thêm 14 viên cypro, vừa đúng ngày thứ Bảy hôm qua, em gái tôi xét nghiệm nước tiểu cho tôi, kết quả là đã hết bị nhiễm trùng đường tiểu. Tôi nói với em gái: tôi tin rằng sau khi tôi phó thác mọi sự khốn quẫn của tôi cho Chúa thì Chúa đã ra tay cứu chữa cho dù thuốc đã lờn thì nó cũng phải hết bịnh thôi.

 

Lạy Chúa là Đấng giàu lòng từ bi và hay thương xót, con vô vàn cảm tạ Chúa, vì Chúa đã luôn ở bên con và đã luôn lắng nghe lời con nguyện xin!