Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015
KHI ĐÃ SAY MÊ... TÌM KIẾM CHÚA
(Mt: 13, 57-58)
Hôm nay mừng kính thánh Ynhaxio, tôi tuy chẳng dám ví mình với một vị thánh, nhưng khi được nghe Cha giảng về cuộc đời của Thánh nhân, tôi vẫn thấy có một điểm giống nhau giữa cuộc đời của vị thánh này với cuộc đời của tôi. Giống nhau ở chỗ: Ngài chỉ thích đọc những tiểu thuyết phiêu lưu lãng mạn và thích làm một hiệp sĩ thời trung cổ, còn tôi thì chỉ thích đọc những tiểu thuyết trinh thám , những tình sử lãng mạn và thích làm một thi sĩ đa tình của thời đương đại. Cả hai chúng tôi đều đã từng thờ ơ với sự tìm hiểu để được học biết nhiều về Chúa Giêsu. Cho đến khi biến cố thương tật ở chân đã buộc Ynhaxio phải chôn chân một chỗ để dưỡng thương, và vì không có sách nào khác nên đành đọc sách về cuộc đời Chúa Giêsu. Ngài dần trở nên say mê Chúa, và rồi dấn thân vào đời tu. Còn tôi, biến cố mù mắt đã khiến tôi phải giam mình trong nhà suốt tám năm trường. Cho đến khi biết đọc chữ nổi, thì lại không có sách nào khác ngoài những quyển Thánh Kinh in bằng chữ nổi, tôi đành phải tập đọc trong đó vậy, để rồi dẫn đến say mê, biết tìm kiếm Chúa Giêsu qua những “course” học hỏi về “Old Testament Poetry and Prophecy”... Nhờ vậy, bây giờ tôi đã có được tấm lòng khát khao dấn thân vào đời như một chứng nhân cho Chúa. Dẫu rằng, những gì tôi làm chỉ như hạt cát nhỏ nhoi so với thánh Ynhaxio, nhưng cũng đã đủ cho tôi luôn cảm thấy hạnh phúc vì mình đang được ánh sáng của Chúa chiếu soi trên hành trình lữ thứ. Tôi không còn cảm thấy buồn phiền trống vắng và mòn mỏi như trước kia, khi tôi vẫn còn đang nhìn thấy muôn vật. Đấy là một nghịch lý lớn nhất trong cuộc đời tôi. Khi tôi chỉ biết Chúa một cách hời hợt, Chúa đã không làm phép lạ cho tôi; khi tôi tìm kiếm để biết về Chúa một cách sâu xa hơn, tôi đã nhận ra những phép lạ Chúa thực hiện trong cuộc đời tôi, như Lời Chúa hôm nay: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi." Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.”
Lạy Chúa! Xin cho những người thân bạn hữu của con và hết thảy những ai đang sống thờ ơ hời hợt với Lời Chúa, biết siêng năng học hỏi Kinh Thánh, để rồi họ có thể biết Chúa nhiều hơn, biết nhận ra những gì Chúa đã thực hiện trong đời họ, và để họ có thể cảm nhận được tình yêu Chúa đang dành cho họ mà không còn những muộn phiền trống vắng trong đời nữa. Xin cho con một lòng kiên trung đi loan truyền Lời Chúa đến cho mọi người, để chúng con được quây quần hạnh phúc trong Chúa luôn mãi, Chúa nhé!
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015
MẺ LƯỚI BẤT NGỜ
(Mt: 13, 47-50)
Nước Trời đơn giản vậy sao
Tựa hồ chiếc lưới thả vào đại dương
Dù là cá nhỏ tầm thường
Hay là cá lớn bốn phương gom về
Ngư dân dẫu có bộn bề
Người ta còn phải chán chê phân loài
Xấu, thì đành bỏ ra ngoài
Tốt, thì họ sẽ chẳng hoài công toi
Giỏ kia cá đã đầy rồi
Ngư dân hớn hở một ngày bội thu
Những con cá nhỏ thu lu
Ai còn nhớ đến, tàn thu héo sầu!
Phận người, phận cá, khác nhau
Mà đem so sánh ví dầu khác chi.
Người ơi, nhớ lấy người ơi
Sống sao cho trọn theo Lời Chúa răn
Kẻo rồi sẽ phải nghiến răng
Kẻo rồi khóc lóc ăn năn cũng hoài!
Một ngày như mọi ngày thôi
Trong giờ Chúa đến gọi tôi lên đường
Xin cho tôi biết sẵn sàng
Mai này gặp Chúa miên trường phúc vinh!
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015
LỜI VÀO TÂM KHẢM
(Lc: 10, 41-42)
Con ngồi ngẫm nghĩ chuyện xưa
Thoạt nghe cứ tưởng Mác-ta ngon rồi
Chị lo quán xuyến trong ngoài
Chủ nhà hiếu khách còn gì đẹp hơn!
Nhưng khi xét kỹ nguồn cơn
Con nay mới hiểu thiệt hơn thế nào
Kìa ai lòng những ước ao
Được ngồi bên Chúa, uống vào Lời thiêng
Như người gặp được nhân duyên
Như người chọn được phần riêng tốt lành!
Lời xưa Chúa nói rành rành
Ma-ri-a đã biết dành phần hơn
Bởi nàng đã thật khôn ngoan
Lắng nghe lời Chúa với lòng mến yêu
Lời cho sức mạnh huyền siêu
Lời vào tâm khảm hóa nhiều của ăn
Nàng đâu còn những băn khoăn
Như người chị gái lăng xăng của nàng !...
Sáng nay trời tỏa nắng vàng
Ngoài kia chim hót rỡ ràng vui sao
Con nghe Lời Chúa ngọt ngào
Từng câu, từng chữ dạt dào thánh ân
Con chừ như gió mùa xuân
Xin cho lòng mến trong con mãi còn!!!
Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015
CÂY LÚA SUY TƯ
(Mt, 13, 37-40)
Sinh ra ở giữa cõi đời
Con là giống tốt Chúa Trời đã gieo
Đường đời muôn nẻo cheo leo
Thân con mê đắm hút theo gió ngàn...
Ruộng kia một cõi nhân gian
Nên chi có kẻ làm càn xấu xa
Buông mình vào bẫy quỷ ma
Lúa đang mơn mởn hóa ra cỏ lùng...
Bây giờ con thấy hãi hùng
Chỉ trong gang tấc ngập ngừng ấy thôi
Mà nên vạn dặm xa xôi
Tạo cho cơ hội sinh sôi cỏ lùng!
Chúa ơi, thương lấy con cùng
Thân con nay giữa chập chùng bão giông
Xin cho con biết cậy trông
Nhìn lên thập giá tựa nương Con Người!!
Con tin sự sống đời đời
Con tin có Đức Chúa Trời trên cao
Lòng con một nỗi khát khao
Làm thân lúa miến dồi dào sinh sôi!!!
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015
MEN ĐÃ DẬY RỒI
(Mt: 13, 33)
Chúa kể dụ ngôn nghe thích ghê
Con đà thoát khỏi lối u mê
Niềm tin con bỗng nhiên bừng sáng
Cuộc sống chẳng còn nét ủ ê
Con về quảy gánh quyết lên đàng
Bỏ lại sau lưng những tính toan
Theo Chúa, nghĩa là mang Thánh giá
Nghĩa là luôn sống trọn tình thương
Nguyện làm một nắm nhỏ men thôi
Dẫu có hy sinh vẫn mỉm cười
Như “nắm men kia vùi thúng bột”*
Mong niềm tin dậy khắp nơi nơi
Hạt giống con gieo, hạt bởi trời
Niềm tin theo đó tất sinh sôi
Vì con có Chúa cùng song bước
Xin mãi dậy men giữa cuộc đời!
*ý nói muốn được trở nên giống như nắm men trong dụ ngôn của Chúa
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015
CÙNG GIÊSU LÀM PHÉP LẠ
"Ở đây
có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người
thì thấm vào đâu !" Đức Giêsu nói : "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống
đi." Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng
năm ngàn. Vậy, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những
người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý.
Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ : "Anh em thu lại những miếng thừa
kẻo phí đi." Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch
người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng.”
(GA: 6,
9-13)
Câu chuyện
trên đây kể lại một phép lạ cả thể, Chúa Giêsu đã làm cho bánh và cá hóa ra nhiều,
để phân phát cho dân chúng đang đói... Tôi đặc biệt chú ý đến chi tiết thú vị của
câu chuyện: "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá,
nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu !"Tôi tin rằng, Chúa Giêsu có thể
thực hiện phép lạ này, ngay cả khi không có chiếc bánh nào cũng như không có
con cá nào! Tại sao lại là một em bé, chứ không phải một người lớn? Tại sao lại
là năm chiếc bánh và hai con cá, chứ không phải là một chục cái bánh và một chục
con cá? Tất cả đều có vẻ như tình cờ, nhưng lại là ý Chúa muốn như thế. Vì Chúa
Giêsu đã biết mình sắp làm gì, theo như lời thánh sử Gioan đã kể cho chúng ta.
Lạy Chúa
Giêsu! Con hiểu rằng, Chúa mời gọi con cùng cộng tác với Chúa, trong những phép
lạ hằng ngày Chúa làm cho chúng con. Chúa yêu thương chúng con, Chúa chạnh lòng
khi thấy chúng con đói khát, tật nguyền, đau khổ cả về mặt tinh thần lẫn thể
xác. Chúa sẽ thực hiện những phép lạ để cứu giúp chúng con, Chúa đã ban cho con
những phép lạ, vì Chúa yêu con. Song, Chúa đòi hỏi con cũng phải biết yêu
thương đồng loại, như Chúa đã từng yêu con. Vì thế, Chúa muốn con phải cộng tác
với Chúa. Khi thấy đồng loại đang đói khát, khi thấy đồng loại đang bệnh hoạn,
khổ đau, con phải biết chia sẻ những gì con đang có... bất cứ cái gì, dù to hay
nhỏ, dù chẳng chẵn chục tròn trăm.! Chúa
đã ban cho con nhiều ơn phước cả về mặt tinh thần lẫn thể chất, vậy tại sao con
lại không biết chia sẻ với những anh chị em còn nhiều thiếu thốn khổ sở hơn
mình? Đôi khi, con cứ lưỡng lự, định cho đi thì lại ngại rằng quá ít! Đôi khi,
định giúp đỡ ai điều gì đó hơi khó khăn một chút, thì con lại sợ gặp rắc rối!
Lạy Chúa! Xin cho con trở nên vô tư như cậu bé trong câu chuyện của
thánh sử Gioan trên đây, để con có thể vô tư cho đi những gì con đang có, như
là cậu bé đã trao cho Chúa năm chiếc bánh và hai con cá vậy, Chúa nhé!
CÙNG GIÊ-SU LÀM PHÉP LẠ
Chú bé nhóc con
Theo mẹ lên non
Ngồi nghe Thầy giảng
Chú chưa hiểu gì!
Chú bé nhóc con
Quẩn bên chân mẹ
Giúp mẹ linh tinh
Mẹ chú cầu kinh...
Chú nhìn xuống giỏ
Loay hoay nhẩm đếm
Có năm chiếc bánh
Hai con cá nhỏ
CHÚ NHÓC MỈM CƯỜI...
Trời xế chiều rồi
Mọi người đói meo...
Mấy ông môn đệ...
Vâng lời Giê-su
Chạy tìm mua bánh
Chú bé nhóc con
Nhanh tay mở giỏ
Lấy bánh, cá ra
Góp phần ăn nhỏ
Gởi thầy Giê-su...
Giê-sumỉm cười
Người làm phép lạ:
HÓA BÁNH RA NHIỀU
Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015
SỨC SỐNG THẦN DIỆU
(Cr II: 4, 8-10)
Đọc đi đọc lại những lời trên đây, tôi như nghe thấy những âm vang dội lại từ tiếng kêu của những anh chị em khuyết tật mà tôi quen biết. Tôi nhớ lại những nỗi khó khăn mà các anh chị ấy đã và đang phải chịu đựng...
Bạn nghĩ gì về một người bị bại liệt, cả ngày phải ngồi lỳ trên một chiếc xe lăn? Bạn nghĩ gì về một người mù hai mắt đã chẳng nhìn thấy sự gì, lại còn bị liệt hai chân và một tay, cánh tay còn lại cũng chỉ đủ để đưa mẩu bánh vào miệng những khi đói? Chắc bạn sẽ tưởng tượng ra khuôn mặt nhăn nhó của họ và những tiếng kêu than? Có lẽ, họ cũng đã trải qua những ngày nhăn nhó và những ngày kêu than oán trách số phận; song, bây giờ gặp họ, tôi không còn nghe thấy những tiếng kêu trách hay nhăn nhó rên la nữa...
Một anh chàng mù nọ nói với tôi rằng: “Nếu cho anh chọn, thì anh sẽ chọn làm người khuyết tật ngồi trên xe lăn, chứ chẳng muốn chọn làm một người mù!” Tôi hỏi: “Anh có biết những người khuyết tật đó phải chịu đựng những gì không?” Anh nói, anh không biết. Tôi đã thuật lại cho anh nghe về những điều tôi được biết, được nghe những anh chị khuyết tật đó tâm sự. Sau khi nghe tôi kể, anh mù đã nói với tôi rằng: “Bây giờ thì anh không đổi cái mù này để lấy cái xe lăn ấy đâu?” Vâng, tôi đã kể cho anh mù nọ nghe về những khó khăn của người khuyết tật ngồi trên xe lăn như thế này:
Đa phần những người bị bại liệt hoặc bị teo hai chân, họ phải ngồi chết một chỗ, phần mông tiếp xúc với chỗ ngồi thường bị lở loét do mồ hôi gây nên. Ngoài ra, họ thường bị những chứng bệnh như nhiễm trùng bàng quang, nhiễm trùng niệu đạo, hoặc không kiểm soát được việc tiểu tiện, những chứng bệnh ấy là hậu quả của việc khó khăn di chuyển dẫn đến nhịn tiểu... và rồi nó kéo theo những vết lở loét trầm trọng ở phần mông. Những người khuyết tật ấy kể cho tôi nghe những cảnh đời thật thương tâm:
“Chị đi bán vé số, ngồi trên xe lắc phải lót khăn... Ngồi riết rồi hai mông lở loét. Chiều tối về nhà, chị phải nằm sấp, để cho hai mông được thoáng khô. Nhưng, nhiều khi vết loét quá nặng, chị phải nghỉ bán vé số, nằm sấp như thế nhiều ngày mới tạm khỏi. Vết thương mới ăn da non, đi bán vé số, lại tiếp tục trở nặng, em ạ!
Một anh khuyết tật vận động do chấn thương cột sống, tâm sự rằng:
“Anh lúc nào cũng có chai dầu mù u bên cạnh. Cái dầu mù u này hay lắm, xức vào các vết loét thấy đỡ liền. Nhưng em biết đó, công việc khiến anh phải thường xuyên đi ra ngoài, mỗi lần gặp chỗ đường xóc, là vết loét ở mông lại nặng lên, dầu mù u cũng chẳng ăn thua. Vả lại, người bị chấn thương cột sống như tụi anh, không còn cảm giác ở da, những vết thương ở đó rất khó lành. Lần này, bệnh viện họ mổ cho anh, lấy da ở đùi lên vá vào mông... trên người anh gần hết chỗ để lấy da rồi, em ạ!”
Những câu chuyện như thế không phải là ít trong số những anh chị em khuyết tật mà tôi được biết! Một lần khác, tôi vào bệnh viện thăm anh bạn phải mổ bàng quang để lấy sỏi. Tôi giật mình, khi vợ anh đặt vào lòng bàn tay tôi một vật to bằng quả trứng vịt, cảm giác nặng và sù sì trên lòng bàn tay khiến tôi thương anh vô cùng. Tôi chỉ biết nói: “Thôi, anh chịu đựng bệnh tật như thế này, mai mốt anh lên thẳng thiên đàng, khỏi phải qua lửa luyện tội, anh ạ!” Trong hơi thở thều thào của anh, tôi vẫn nghe được chút vui vẻ của giai điệu cười. Trước đó 17 năm, anh này đã mổ bàng quang, bác sĩ lấy ra cho anh cả một vốc sỏi. Nhưng lúc đó chỉ là những hòn sỏi nhỏ. Lần ấy, người ta đã cắt bỏ bàng quang của anh, lấy ruột làm bàng quang giả cho anh. Bây giờ cái bàng quang giả đã có dấu hiệu suy thoái, cái van giả cũng muốn hư; song, các bác sĩ không thể làm được gì hơn cho anh. Biết vậy, tôi chỉ nhắc lại câu nói ban nãy của mình, động viên anh vác Thánh giá cùng Chúa Giê su...
Những căn bệnh kèm theo cái khuyết tật của anh chị em chúng tôi chỉ là một trong nhiều nỗi khó khăn mà chúng tôi phải đương đầu. Người khuyết tật còn phải chịu đựng biết bao nhiêu cái nhìn thành kiến, khiến cho họ khó lòng mà vất bỏ mặc cảm tự ty, và vì thế họ gần như bị đè bẹp dưới sức nặng của thành kiến. Nhưng, lạ một điều, tôi vẫn bắt gặp ở họ những khát khao vươn lên và vui sống. Lời thánh Phaolô hôm nay: “Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp ; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng ; bị ngược đãi, nhưng không bị bỏ rơi ; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt. Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu, để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi.”, cho tôi hiểu ra rằng, những anh chị khuyết tật đó đã không bị đè bẹp, đã không rơi vào tuyệt vọng, đã không bị bỏ rơi, đã không bị tiêu diệt là bởi vì Chúa Giêsu luôn ở cùng với họ. Chẳng phải bản thân tôi, một người mù với nhiều bệnh tật, cũng đang được diễm phúc khi biểu lộ sự sống của Đức Giêsu nơi thân xác mỏng giòn và yếu đuối này hay sao?
Lạy Chúa Giêsu Kitô! Chúa đã trải qua cuộc thương khó năm xưa là để ngày nay chúng con được sống trong sự sung mãn của sức sống Phục sinh thần diệu. Xin cho chúng con luôn trung thành vác Thánh giá theo chân Chúa đến cùng, để trở nên những chứng nhân của Chúa. Xin cho mỗi người chúng con luôn biết chấp nhận những chén đắng đời mình, để chúng con được ở lại với Chúa trong ngày Chúa quang lâm. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
MẢNH ĐẤT TÂM HỒN TÔI
(Mt: 13, 22-23)
Lời Chúa hôm nay khiến tôi nhớ lại một thuở tôi đi làm ruộng. Trước khi cấy lúa, chúng tôi phải chuẩn bị đất rất kỹ lưỡng, mong cho ngày gặt sẽ thu hoạch được thật nhiều thóc lúa... Lúc đó, tôi đã đặt hết tâm huyết vào việc cuốc đất, rồi làm cho đất tơi ra, để nó có thể ngậm được nhiều nước trước khi gieo mạ, sau đó mới đến công việc cấy lúa. Những ngày tháng dãi dầu mưa nắng và cực nhọc, nhưng chẳng nề hà vì tôi mong ước một ngày bội thu!
Dụ ngôn Chúa kể hôm nay, thật là dễ hiểu! Nếu tôi chuẩn bị mảnh đất tâm hồn mình cho kỹ lưỡng, thì mảnh đất tâm hồn tôi sẽ là một mảnh đất tươi tốt, nơi đó những hạt giống Lời Chúa sẽ trổ sinh ra nhiều hạt lúa. Trái lại, nếu tôi chuẩn bị không kỹ lưỡng, thì Lời Chúa sẽ chẳng thể nảy sinh ơn ích gì cho tôi. Tôi đã hiểu thế, nhưng tôi biết mình vẫn chưa chuẩn bị kỹ lưỡng cho mảnh đất của mình, bởi tôi còn đôi chút những ham hố sân si ở đời. Thật là đáng trách cho tôi!
Đôi lúc, tôi thấy mình giống như một bụi gai um tùm giữa thế trần đầy bon chen khổ ải này. Mỗi khi nghe Lời Chúa, tôi có cảm thấy lòng sốt sắng hơn lên; nhưng rồi, cái sự thế gian nó cứ cuốn tôi đi theo dòng chảy của nó. Tôi vẫn còn dính líu nhiều với những sự lo toan tính toán kiểu con cái thế gian, như Chúa vẫn thường khiển trách những người đồng hương của Chúa năm xưa. Tôi biết mình cần phải từ bỏ những lo toan tính toán đó một cách rốt rẻng, nhưng thật là khó, bạn ạ! Tôi giống như một đứa trẻ ngồi trên cái xích đu, đang dùng hai chân chòi đạp, để cho cái xích đu đong đưa giữa hai thái cực, từ cái tốt sang cái xấu một cách thoải mái. Nhưng, đứa trẻ không biết rằng nó có thể bị té ngã bất cứ lúc nào; trong khi tôi biết rõ điều ấy, song tôi vẫn không thể tự mình thoát ra khỏi cái xích đu đó! Tôi cần Chúa biết bao!
Lạy Chúa! Mảnh đất tâm hồn con còn đầy những bụi gai um tùm, mà con chẳng thể nào bứng hết chúng đi! Xin Chúa hãy đến với con trên mảnh đất này, mà giúp con phá bỏ những bụi gai ấy, để tâm hồn con được trở nên một mảnh đất tốt tươi cho Chúa gieo trồng. Con không dám ước được gấp trăm, chỉ dám mong được dăm ba chục thôi. Xin Chúa hãy ở lại trong con, chăm bón cho mảnh đất tâm hồn con luôn mãi được tốt tươi, Chúa nhé!
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
ĐỂ MAI MỐT VỀ GIÀ!
Lạy Chúa! Từ khi Thiên Chúa tạo dựng nên vũ trụ và con người, Chúa vẫn luôn chờ sẵn để tuôn đổ tình thương của Ngài xuống cho con người. Tiếc thay, con người nhiều khi đã dửng dưng trước tình thương bao la của Chúa!
Con đã nhiều lần bưng tai bịt mắt để không nghe, không thấy những gì xảy ra chung quanh. Hoặc, có khi nghe rồi, thấy rồi lại tưởng Chúa nói với ai chứ không phải mình. Thời gian ấy con đã sống như một kẻ đang đi trên một con tàu không có la bàn định hướng. Cuốn Thánh Kinh đối với con thật xa lạ, những lời giảng của các linh mục vào tai con như nước chảy lá môn. Ngày tháng trôi qua sao mệt mỏi, lo toan!
Bây giờ thì con thật diễm phúc, Chúa đã mở tai mở mắt, mở trí mở lòng cho con đón nhận Lời Chúa, cuộc lữ thứ trần gian của con đã có một la bàn định hướng để con nhắm về tới đích. Con không còn mấy sợ hãi sóng gió của cuộc đời, vì con biết lúc nào cũng có Chúa đồng hành với con. Con lo lắng cho những người thân bạn hữu của con, những người đang sống trong cảnh định hướng sai, và đang nhắm tới những mục đích vật chất mà họ tưởng rằng sẽ bảo đảm cho tương lai của họ. Con nghĩ đến một người bạn; trước đây, người bạn này đã từng muốn hiến dâng đời mình, để phục vụ cho những người bất hạnh. Mười năm trở lại đây, cô bạn ấy học đòi theo lũ bạn ăn chơi nhảy đầm, bây giờ cô bạn ấy đã đổi khác rất nhiều. Một hôm, cô đến thăm con, trong lúc trò chuyện, cô đã thổ lộ với con rằng:
“Mỗi khi ngồi trong nhà thờ nghe mấy ông cha giảng Phúc Âm, tai tôi lùng bùng... chẳng nghe thấy gì cả, đầu óc tôi chỉ còn những con số và những khoản tiền lãi... chẳng thể nào nhập tâm cầu nguyện. Thôi thì để mai mốt về già, tôi sẽ đọc kinh cầu nguyện vậy!”
Lời nói ấy đã khiến con cảm thấy sợ hãi giùm cho cô ta. Và đây không phải là người duy nhất trong số những người thân quen của con đang có lối suy nghĩ như thế! Con cảm thấy mình như đang đứng ở bên lề đường, nhìn những người đang chạy theo một guồng máy khổng lồ của xã hội, những khuôn mặt mệt mỏi với những nụ cười như đúc bằng thạch cao. Cuộc sống đầy rẫy những nguy cơ chồng chéo do hậu quả của lòng tham lam kiếm tìm của cải vật chất. Làm sao còn chỗ đứng cho niềm tin? Con có cảm giác như mọi người đang bị cuốn theo chiều gió, những luồng gió xoáy cuốn người ta vào ngọn lửa ham muốn, và sẵn sàng đốt cháy người ta. Những con người yếu đuối mọn hèn như con thì đang đi ngược chiều gió ấy, chúng con có Chúa dẫn đưa một cách bình an. Chúng con không khỏi ngoái đầu nhìn lại, kêu réo người thân của mình, Chúa ơi!
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con! Chỉ có Chúa mới là chỗ dựa vững chắc cho mỗi chúng con! Ước chi mọi người trên toàn cõi đất này đều đặt Thiên Chúa làm tâm điểm của đời sống mình! Xin Chúa thương ban cho người thân bạn hữu của con luôn có Chúa là vị chủ nhân duy nhất của đời họ. Con cầu xin nhờ danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen!
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015
KỂ BẠN NGHE
(Ga: 20, 17-18)
Tôi là thiếu nữ Sion
Ngày xưa tôi sống nhỏ nhen, vô tình
Bây giờ biết Chúa thương mình
Bởi tôi được Chúa giữ gìn dưỡng nuôi
Tôi mong lên ngược về xuôi
Kể cho bạn hữu những gì tôi tin.
Tôi đi trong nắng bình minh
Chúa ban ánh sáng niềm tin rạng ngời!
Tôi tin Chúa đã lên trời
Ngự bên Cha cả đời đời phúc vinh
Tôi tin Chúa đã phục sinh
Cho tôi được sống trong miền hân hoan
Bao nhiêu vất vả tân toan
Đời tôi có Chúa chẳng còn nặng vai
Đường đời vạn nẻo chông gai
Tựa nương bến Chúa tôi đi nhẹ nhàng!
Chúa ơi, trên chốn cao quang
Tình thương của Chúa trải ngàn đại dương
Đoàn con lữ thứ dặm trường
Lòng còn mê mải trên đường mưu sinh
Xin ban ánh sáng phục sinh
Cho đoàn con cái biết nhìn lên Cha
Cha là Cha của chúng ta
Con tin Cha sẽ thiết tha nhận lời!!!