Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

CẦU NGUYỆN TRONG MƯA

“Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.”
(Mt: 5, 23-24)

Lạy Chúa,
Con đang cầu nguyện với Chúa đây
Xác thân con, linh hồn con đây là tất cả lễ vật con dâng Chúa

Ngoài kia, mưa giăng đầy trời
Con nghĩ về Lời Chúa hôm nay
Chúa đã bày tỏ với chúng con một tình thương sâu lắng
Cho lòng con thoát khỏi những cay đắng hận thù!

Ôi! Giêsu! Con không còn vướng bận
Linh hồn con tha thiết hiến dâng Ngài
Lời kinh con reo vui trong mưa
Những giọt mưa xuân đầy sức sống!

Mưa hân hoan trong lời cảm tạ
Mưa đổ nguồn ân phước bao la
Mưa vào hồn tiếng thiết tha của Chúa
Mưa đong đầy những cảm xúc thần thiêng!

Con đang cầu nguyện với Chúa đây
Trời bình minh thênh thênh đổ đầy vườn ân sủng
Con hiểu rồi Lời Chúa nói hôm nay
Xin cho con một tấm lòng bao dung tha thứ!

Con đang cầu nguyện với Chúa đây
Tâm hồn con hân hoan trong miên man lời cảm tạ
Con tặng kẻ con bất bình: Lời nguyện ước thâm sâu
Xin cho họ được bình an như con đang bình an trong Chúa!

Mưa tạnh hẳn rồi, trời bình yên êm ả
Cả không gian còn hơi thở của xuân
Gió đong đưa cành lá, giọt mưa mọng
Đọng lại trong con tiếng Chúa dịu hiền!

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

TIẾNG CHÚA GỌI

‘ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa gọi con người và hỏi : "Ngươi ở đâu ?" Con người thưa : "Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn." ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa hỏi : "Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng ? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không?"’
(St: 3, 9-11)

Chúa là Đấng khơi nguồn sự sống
Là khởi nguyên cho hết thảy muôn loài
Từ bụi đất
Con bởi Ngài mà nên đẹp nên xinh!
Rồi giọt nắng lung linh cơn khát thèm bay lượn
Hạt bụi đam mê, lao mình nhảy múa điệu cuồng say
Mặc Chúa chết giang tay trên đồi cao thập giá!

Lời Chúa hôm nay khiến lòng con tan hoang như đá vỡ
Con thấy mình trần truồng và trơ trụi
Thân phận con người tội lỗi quá, Chúa ơi!

Tiếng lòng tôi
Khúc ăn năn từng giọt lệ tuôn rơi
Vườn địa đàng nơi Adam kết lá
Trái cấm nào phá hỏng buổi hồng hoang
Sự dữ đã tràn lan trên trái đất
Để con cháu Eva phải vất vả nhọc nhằn?

Những tháng ngày sợ hãi đã rời xa
Bởi tiếng Chúa gọi con, giục hồn con thức tỉnh
Đừng để con có bao giờ mong tìm ăn trái cấm nữa, Chúa ơi!

Từ bụi đất
Con bởi Ngài mà nên đẹp nên xinh!
Xin tỏa ánh quang minh cho hồn con sáng mãi
Vườn địa đàng, luôn có Chúa cùng con
Chúa dắt con đi trong nắng ấm hiền hòa.
Chúa là Đấng khơi nguồn sự sống
Là khởi nguyên cho hết thảy muôn loài!

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

LƯỠI TÔI REO HÁT

‘Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói : "Épphatha", nghĩa là : hãy mở ra!
(Mc: 7, 32-34)

Đôi khi tôi thấy mình giống như một người vừa ngọng vừa điếc. Vì tôi đã chẳng dám mở miệng nói lên sự thật trước những điều gian trá, và nhiều khi tôi đã chẳng muốn nghe những lời ngay thẳng người ta góp ý cho tôi. Đôi khi tôi thấy mình như một kẻ vừa điếc vừa cân. Vì tôi đã chẳng muốn nghe những lời kêu van của một người khốn khổ nhờ tôi giúp đỡ, và tôi đã nhiều lần chẳng dám mở miệng bênh vực cho một người yếu đuối thế cô trước những bất công của xã hội... Tôi nghe thấy tiếng Chúa thở dài, Ngài ngước mắt lên trời kêu xin cùng Chúa Cha và nói với tôi: Hãy mở ra! Trong cuộc đời mình, tôi đã nhiều lần được Chúa cứu chữa cho khỏi điếc khỏi câm, khi Ngài cho tôi nghe được tiếng thở dài của Ngài, và giục giã lòng tôi “Épphatha!” Ngài cũng đã ban cho tôi lòng sốt mến, để tôi biết mở miệng nói sự thật, biết bênh vực kẻ thế cô.... biết lắng nghe người anh em đồng loại...

Chúa ơi! Con hết lòng cảm tạ Chúa, vì Chúa đã cứu chữa con những khi con giả câm giả điếc, và xin Chúa luôn cho con nghe được tiếng Chúa nói với con: “Épphatha!” giữa cuộc đời này, Chúa nhé!
Lạy Chúa!
Chúa lạnh lẽo khi mùa đông có người không áo ấm
Chúa lẩm cẩm như cụ già chống gậy không biết lối về nhà
Chúa túng quẫn như một nhà nông không còn thóc giống
Chúa bơ vơ giống đứa trẻ mồ côi cha mẹ
Chúa lặng lẽ như một người mù bước đi trong đêm tối
Chúa lội bì bõm trong cơn mưa qua khu nhà ổ chuột
Chúa tuyệt vọng đứng trước cánh cổng nặng nề khép kín
Chúa câm nín chịu đựng vì những nỗi bất công. . .

Có ai đó không?
Hãy mở miệng nói lời bênh vực
Hãy mở tai nghe những lời van xin thống thiết
Hãy mở đôi tay xiết chặt lấy tình người
Hãy mở nụ cười cho cuộc đời thêm sức sống!
Có ai đó không?
Hãy mở đôi bàn tay kiến thiết
Xây dựng lại những gì con người sân si làm nghiêng ngả
Hãy mở mắt nhận ra tình yêu của Chúa
Tình yêu Chúa thấm đậm vào từng hơi thở của đất trời!
Người ở giữa những con người đầy ích kỷ
Chỉ vì yêu mà kiên nhẫn mãi không thôi
Từ thuở vũ trụ còn trôi trong bóng tối
Người mở ra vùng ánh sáng bao la
Người mở ra cho lưỡi tôi reo hát
Người mở ra cho tai tôi hoan hỷ
Cùng với Người tôi đi vào nhân loại, Người ơi!

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

NIỀM TIN CỦA MẸ TÔI

‘Thật vậy, một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Người, liền vào sấp mình dưới chân Người. Bà là người Hy lạp, gốc Phênixi thuộc xứ Xyri. Bà xin Người trừ quỷ cho con gái bà. Người nói với bà : "Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con." Bà ấy đáp : "Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con." Người nói với bà : "Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi." Về đến nhà, bà thấy đứa trẻ nằm trên giường và quỷ đã xuất.’
(Mc: 7, 25-30)

Câu chuyện của người đàn bà Hy lạp trên đây khiến tôi không khỏi không nghĩ về niềm tin của mẹ tôi. Chính nhờ niềm tin sắt son của mẹ tôi đặt vào Thiên Chúa, và tình yêu lớn lao bà dành cho anh chị em chúng tôi mà chúng tôi được vui sống như hiện giờ.
Người phụ nữ Hy lạp trong câu chuyện xưa đã bị thử thách ghê gớm, khi bà đã đặt niềm tin vào Chúa Giêsu, đến cầu xin Người chữa cho con bà khỏi bị quỷ ám thì lại nhận được câu trả lời: "Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con." Nghe câu trả lời có vẻ dễ chạm tự ái đó, nhưng vì tình yêu bà dành cho con gái, bà vẫn đặt niềm cậy trông vào Chúa, và nhờ đó bà đã được Chúa nhận lời, cứu cho con bà khỏi bị quỷ ám. Mẹ tôi, có bảy đứa con thì ba đứa bệnh tật, nhìn từng đứa chúng tôi rơi vào cảnh mù lòa, hỏi nhờ đâu mà bà vẫn đứng vững được đến hôm nay? Càng đau xót cho những đứa con bệnh tật, mẹ tôi càng vững lòng cậy trông vào Chúa. Trong cảnh mù lòa, tôi không nghe thấy mẹ tôi khóc lóc kêu ca, chỉ thấy bà sớm tối làm việc và cầu nguyện. Chính đời sống gương mẫu đó của mẹ tôi đã truyền cho tôi niềm tin yêu phó thác cậy trông vào Chúa. Trong gia đình tôi vẫn tràn ngập ánh sáng và tiếng cười. Chẳng phải Chúa đã cứu chữa tôi thoát khỏi bóng tối mù lòa rồi đó sao? Chẳng phải niềm tin của mẹ tôi đã chắp cánh cho những vần thơ của tôi bay lên tới Chúa rồi đó sao?

MẸ CỦA TÔI

Mẹ của tôi đã già
Da mẹ hẳn nhăn nheo
Tóc bạc theo năm tháng
Mẹ vẫn sáng niềm tin
Truyền cho tôi sức sống.

Mẹ một đời vất vả
Tất cả vì chúng tôi
Bảy bông hoa biết nói
Là niềm vui, nỗi buồn
Là tương lai của mẹ

Đời mẹ tựa bài ca
Quãng thăng trầm réo rắt
Quãng dìu dặt đớn đau
Mẹ dâng lời cảm tạ
Đấng mẹ vẫn tôn thờ

Đời con tựa bông hoa
Trong vườn hoa của mẹ
Mẹ giữ gìn nâng niu
Đóa hoa này yếu ớt
Mẹ chăm sóc nhiều hơn

Mẹ của tôi đã già
Mẹ vẫn là bóng mát
Che mái đầu chúng tôi
Ngôi nhà mẹ vẫn mở
Đón lũ con mỗi ngày

Mẹ của tôi đã già
Mẹ vẫn là bài ca
Giai điệu càng réo rắt
Càng son sắt niềm tin
Truyền cho tôi sức sống!

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

RỬA SẠCH TÂM HỒN

“Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được ; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.”
(MC: 7, 15)

Mỗi khi ăn cái gì, tôi thường rửa tay rất kỹ, nhất là ăn trái cây thì lại càng phải kỹ hơn, vì sợ vỏ trái cây chứa đầy vi trùng bẩn thỉu. Tôi chỉ sợ những gì đưa từ bên ngoài vào miệng mình, sẽ làm cho mình trở nên bị ô nhiễm; thế nhưng, tôi lại chẳng mấy quan tâm đến những gì mình suy nghĩ và đưa đến quyết định hành xử, những cái sẽ được thể hiện ra bên ngoài bằng cử chỉ hoặc lời nói có thể gây ô nhiễm cho người khác. Quả thật, tôi đã không quan tâm đến những điều đó, những điều có thể làm cho tâm hồn mình bị ô uế hay không, mà chỉ đắn đo xem nó có làm cho người khác chê cười mình hay không hôi!

“Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được ; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.”
Lạy Chúa!
Lời Chúa trên đây khiến cho con phải suy nghĩ lại, vì thói quen sống của con có khác nào một kẻ giả hình. Mỗi khi ra đường, con thường lo sao cho vẻ ngoài của mình được chỉnh chu, từ quần áo giày dép, tóc tai mặt mũi đến dáng đi nụ cười; nhưng, con đã chẳng mấy chú trọng đến việc sửa soạn cho tâm hồn mình được chỉnh chu, sạch sẽ. Hôm nay, con nghiệm ra một điều rằng, mình đã luôn chú trọng làm cho vẻ bề ngoài lúc nào cũng tinh tươm đẹp đẽ cho người ta thấy, còn bên trong tâm hồn mình thì lại không mấy quan tâm sửa soạn. Bởi lẽ, những bụi bặm rác rưởi tận trong ngóc ngách tâm hồn con thì đâu có người nào nhìn thấy, nên con đã chẳng sợ người ta chê cười. Con thường hay để ý đến từng câu nói, từng cách ứng xử của đối phương, lôi ra biết bao cái xấu của họ để mà chê cười, còn mình thì lại chẳng thấy những điều xấu xa của mình! Để rồi, tự mình yên ủi mình rằng “May mà ta không giống họ!”. Chỉ những khi lắng lòng suy nghĩ lại mình, con mới nhận ra mình còn lắm điều xấu xa hơn họ, chẳng qua vì con đã khéo léo che đậy mà thôi. Tệ hơn nữa, dù biết rằng, Bụi bặm mạng nhện còn giăng mắc khắp nơi trong các hốc kẹt của tâm hồn, con cứ lần lữa việc dọn dẹp nó. Vì chỉ có mỗi Chúa mới nhìn thấu suốt tâm hồn con, mà Chúa thì chẳng bao giờ nói xấu con cho ai khác nghe cả. Vì thế mà con vẫn chứng nào tật nấy. Hôm nay, con nhận ra điều này thật nguy hiểm cho con, bởi những lỗi nặng tội to thì dễ nhận ra để mà sửa đổi hơn là những tật xấu vụn vặt âm ỉ đó!
Xin Chúa hãy ban cho con những ơn thiêng, giúp con lánh xa dịp tội và luôn biết chú trọng đến việc dọn dẹp sạch sẽ tâm hồn con cho tinh tươm, Chúa nhé!

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

CỦA LỄ & TẤM LÒNG

‘Quả thế, ông Môsê đã dạy rằng : Ngươi hãy thờ cha kính mẹ và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử ! Còn các ông, các ông lại bảo : "Người nào nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ đều là "coban" nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa" rồi, và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa.’
(Mc: 7, 10-12)

Ca dao Việt Nam xưa có câu:
Công cha như núi Thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Câu ca dao này được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong các lớp học, và bàng bạc trong tiếng hát ru trẻ thơ, có lẽ không một người con dân Việt nào lại không biết đến.
Lời Chúa Giêsu hôm nay cũng nhấn mạnh cho ta về lòng thảo kính cha mẹ; không những thế, Người còn gay gắt lên án những kẻ nguyền rủa cha mẹ: “kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử !” Người Pharisêu đã bị Chúa Giêsu lên án vì họ đã cố tình đẩy người dân đi xa khỏi ý nghĩa của việc thảo kính cha mẹ. Ngày nay cũng thế, vì những lý do riêng tư, nhiều người trong chúng ta đã bỏ quên cha mẹ, để các ngài phải sống trong tủi buồn lạnh lẽo. Thảo kính cha mẹ cốt ở tấm lòng, chứ đâu phải chỉ dừng lại ở của lễ biếu cho cha mẹ?
Một bà mẹ nọ có 4 người con, ngoài đứa con gái lớn lấy chồng nghèo khổ, ba đứa con còn lại của bà đứa nào cũng làm ăn buôn bán giàu có. Ngày bà bệnh nặng phải vào bệnh viện, bà mới biết đứa con nào của bà là thảo hiếu với bà hơn cả! Ba đứa con giàu có thì cãi nhau, ai bỏ ra tiền nhiều để cho mẹ đi nằm viện? Người chị cả không có tiền, chỉ biết ngày ngày cặm cụi chăm sóc cho mẹ, ba đứa em giàu có thì coi như đã bỏ tiền ra thay cho công chăm sóc... Người mẹ thì được đủ thứ bổ dưỡng, nhưng hỏi lòng bà nào có vui?

Lạy Chúa! Trong chúng con đã có nhiều người sống thiên về vật chất, chúng con đã không hết lòng hết dạ quan tâm đến nhau, thì làm sao chúng con nói yêu kính Chúa được đây! Xin cho chúng con luôn biết quan tâm đến nhau bằng hết cả tấm lòng, để luật lệ của Chúa luôn được hiểu đúng nghĩa, và để tình yêu Chúa được thể hiện ở khắp nơi trên mặt đất này, Chúa nhé!

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

TÔI LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC

“Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người ; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.”
(Mc: 6, 56)

Quả là, bất cứ ai chạm đến “tua áo” của Chúa Giêsu thì đều được thoát khỏi khổ đau tật nguyền! Tôi tin là như thế, bởi chính tôi đã được Người cứu chữa, và những người quen biết tôi cũng đã được Người cứu chữa nhờ chạm vào Lời Chúa và sống tín thác vào Người.
Một chị bạn của tôi thỉnh thoảng gọi điện thoại tâm sự với tôi về đủ thứ những nỗi khổ tâm của chị. Chị kể cho tôi nghe về những nỗi đắng cay tủi nhục mà chị phải chịu đựng, vì chị thường bị chồng hành hạ đánh đập chửi bới, thậm chí anh còn cứa vào nỗi đau của chị bằng những cuộc trăng gió bên ngoài một cách không giấu giếm... Vì sao chị bị chồng chửi mắng đánh đập ư? Vì sao chị bị chồng phụ rẫy ư? Tại vì chị đã khiến anh bỗng dưng trở nên bị thiệt thòi bởi đôi mắt chị đã hoàn toàn không còn nhìn thấy chút ánh sáng! Qua những điều chị tâm sự, tôi hiểu chồng chị bị khủng hoảng tâm lý, vì bỗng dưng người vợ xinh đẹp của anh trở thành một người mù. Anh cảm thấy thiệt thòi vì không còn những giây phút đi dạo ngoài phố bên cạnh người vợ xinh đẹp. Anh cảm thấy bị thiệt thòi vì mất đi nhiều thứ mà bởi mù lòa chị đã không thể cho anh được như trước... Tôi giúp chị hiểu ra điều đó, và khuyên chị nên nhẫn chịu trước sự khủng hoảng của anh, và phó thác mọi sự cho Chúa. Chị hỏi tôi: “Làm sao mà em có thể vui sống khi em bị mù lòa cùng với bao nhiêu là bệnh tật như thế?” Tôi cho chị biết bí quyết vui sống của tôi là “bám vào Lời Chúa” và nhìn lên ánh sáng của thập giá Chúa Kitô, chính ánh sáng của Lời Chúa đã chữa lành đôi mắt mù lòa của tôi. Câu chuyện của chị bạn tôi kể trên đây cũng đã là chuyện của hơn 2 năm về trước. Bây giờ chị bạn của tôi đang sống rất vui tươi và hạnh phúc bên chồng con, chị đã viết điều đó trong bài “TÔI LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC” đăng trong cuốn kỷ yếu của Huynh đoàn Khuyết tật Kitô Vua nhân dịp kỷ niệm 18 năm thành lập của Huynh đoàn. Trong bài” TÔI LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC”, chị bộc bạch về những năm tháng trăn trở của chị, về những giây phút cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa, chính lòng tín thác của chị đã kéo chị lên. Giờ đây chị thích nghe Lời Chúa, và những lời cầu nguyện mà chị nghe được, chị tìm thời điểm thích hợp để đọc cho chồng nghe. Thoạt đầu, khi đọc bài viết của chị, anh đã nổi xung, trách móc chị đã đem chuyện nhà cho người ta xem; nhưng, đoạn kết của bài viết đã khiến lòng anh hạnh phúc, bởi lời khẳng định của chị: “Tôi là người hạnh phúc bên chồng và bên con cái...”!

Lạy Chúa! Những việc Chúa đã làm cho chúng con quả là kỳ diệu, Chúa đã chữa lành chúng con và cho chúng con được vui sống với Lời Chúa. Xin cho hết thảy mọi người trong chúng con đều biết tìm kiếm và chạm vào Lời Chúa, để thế gian này sẽ không còn ai phải sống trong đau khổ nữa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

THẮP LÊN NGỌN NẾN HỒNG

"Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được.”
(Mt: 5, 14)

Chúa cho con sống giữa đời
Như là ánh sáng cho người trần gian
Con được ơn Chúa trao ban
Lòng vui như ngọn nến hồng lung linh!

Ngày xưa con đã vô tình
Chẳng nhìn thấy ánh bình minh của Người
Năm qua tháng lại biếng lười
Như thành trên núi chơi vơi một mình
Những ngày theo ảnh phù vinh
Thành kia mù tỏa chông chênh bóng mờ
Bây giờ sóng vỗ ngập bờ
Bây giờ nắng đẹp vần thơ sáng ngời!

Con đi, đi khắp chân trời
Xin làm ngọn nến cho đời lung linh
Nến này ấm lửa bình minh
Bởi vì có Chúa Thánh Linh ngập tràn
Con là ngọn nến trần gian
Chúa là ánh sáng khởi nguồn cho con
Xin ban lòng mến sắt son
Để con thắp sáng trần gian cho Ngài!

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

TRONG TÌNH YÊU

“Vậy nhờ Người, chúng ta hãy luôn luôn dùng lời ngợi khen làm lễ tế dâng lên Thiên Chúa, tức là dùng miệng lưỡi mà ca tụng Danh Thánh. Anh em chớ quên làm việc từ thiện, giúp đỡ lẫn nhau, vì Thiên Chúa ưa thích những hy lễ như thế.”
(Dt: 13, 15-16)

Chúa ơi!
Thật lòng mà nói, con thường hay cố gắng tìm cách làm đẹp lòng người khác, cố để ý xem người ta thích gì ưa gì mà làm đẹp lòng họ, mà gây thiện cảm đối với họ; thế nhưng, con lại ít quan tâm đến niềm vui nỗi buồn của Chúa, con cứ nghĩ Chúa là Thiên Chúa rồi thì đâu cần đến sự quan tâm của người phàm. Con nghĩ, Chúa muốn gì mà chẳng được, con nghĩ Chúa đâu cần gì ở một con người phàm tục! Vì vậy, rất nhiều khi con đã để mặc Chúa cô đơn trong sự thờ ơ hững hờ của nhân loại. đọc Kinh thánh hôm nay, con hiểu rằng những điều Chúa ưa thích chúng con làm là, những việc từ thiện để giúp đỡ lẫn nhau, và Chúa muốn con dùng miệng lưỡi để ca tụng danh Chúa chứ không phải để nói những điều vô bổ. Con biết rằng, chẳng ích lợi thêm gì cho Chúa những khi con mở miệng ca tụng Chúa, mà chính là khi mở miệng ca tụng Chúa tâm hồn con được nâng lên tới gần Chúa hơn! Những giây phút con làm thơ ca ngợi Chúa thật là những giây phút tuyệt vời, những giây phút ấy đã khiến tâm hồn con bay bổng và vần thơ của con được thăng hoa một cách lạ thường! Chúa ưa thích con làm việc từ thiện ư? Con cũng hiểu rằng, Chúa muốn cho con tìm được niềm hạnh phúc vĩnh cửu đấy thôi! Vì mỗi khi làm được một việc gì đó, dù là nhỏ nhặt, mà giúp ích được cho anh chị em mình con đều cảm thấy rất vui, một niềm vui trường tồn tận sâu thẳm trong đáy tim con. Tuy nhiên, con như một cánh lục bình trôi dạt ven sông, cứ dập dềnh theo sóng nước, lúc nở hoa tím cả khung trời, lúc lại tàn hơi nằm vật vờ trên bãi cát... Con nghĩ đến Đức Giêsu, Người đã sống một cuộc đời tại thế rất đẹp lòng Chúa; qua con đường thập giá, Người đã dâng chính thân mình làm của lễ hiến tế. Chính nhờ vào gương hy sinh của Người, chính nhờ con đường thập giá của Người mà con đã biết sống chấp nhận thánh giá của đời con. Con có thể làm thơ ca tụng Chúa khi nhìn vào những bông hoa nở thắm từ cây thánh giá của đời mình, nhờ Người mà con đã nhìn ra được vẻ đẹp tuyệt diệu của thập giá. Cũng chính nhờ Người, những vẻ nhẫn chịu và tình yêu của Người trao ban cho chúng con trên thập giá, mà con biết nhẫn chịu hy sinh và biết quan tâm đến người khác!

Lạy Chúa! Chúa đã chẳng đòi hỏi ở con những điều cao siêu, Chúa ưa thích những điều ngay trong tầm với của chúng con, những điều mà nhờ đó con sẽ được thăng hoa trong cuộc sống này. Xin cho con luôn ý thức được rằng, con có nói gì và làm gì cũng là hành động trong tình yêu thương của Đức Giêsu Kitô con Chúa, Chúa nhé!

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

ĐÓN TIẾP CÁC THIÊN THẦN

“Anh em đừng quên tỏ lòng hiếu khách, vì nhờ vậy, có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết. Anh em hãy nhớ đến các người bị xiềng xích, chẳng khác gì anh em cũng bị xiềng xích với họ ; anh em hãy nhớ đến những người bị hành hạ, chẳng khác gì mình với họ chỉ là một thân thể.”
(Dt: 13, 2-3)

Những lời khuyên bảo trên đây đã nhắc nhở tôi nhiều điều, những điều tôi đã không lưu tâm thực hiện trong cuộc sống thường nhật của mình, đó không những là thiếu sót của tôi mà còn là sự thiệt thòi cho tôi nữa. Quả vậy, thường tình con người ta thường mong mỏi và niềm nở đón tiếp những người khách có tiếng có tăm, có địa vị cao trong xã hội, hoặc là người đó phải có tí chút thế lực, chứ có mấy ai mong mỏi đón tiếp những người nghèo khổ, những người có địa vị thấp kém trong xã hội, hoặc là những người chẳng có chút mảy may nào quan hệ tới mình? Lời khuyên trên đây bảo tôi phải hiếu khách, cũng có nghĩa là khuyên tôi đừng bỏ qua một người khách nào mà không tiếp đón ân cần. Rất có thể, tôi sẽ bỏ qua không đón tiếp một người khách nào đó, một người do chính Chúa sai đến với tôi. Nếu như tôi bỏ lỡ những cơ hội đó, chẳng khác nào tôi đã bỏ lỡ một dịp được gặp thiên thần của Chúa?
Kiểm điểm lại những năm tháng gần đây, kể từ khi gia nhập vào cộng đồng người khuyết tật, tôi đã không ngại mời tới nhà mình bất cứ người khuyết tật nào tôi quen biết; thậm chí, trong số những người mà tôi đón tiếp, có cả những người tôi chưa hề quen biết. Đó là điều không dễ dàng gì đối với tôi trong thời gian trước đây! Tôi nghĩ, mình đã có một bước tiến khá xa trong lối ứng xử của mình với những người khuyết tật, tôi cảm thấy đồng cảm và yêu mến họ. Nhờ được tiếp xúc gần gũi với nhiều anh chị em khuyết tật, tôi nhận ra mình cần học hỏi ở họ rất nhiều điều. Tôi nhận ra mình đã được rất nhiều hồng ân Thiên Chúa ban cho mà trong quá khứ tôi đã không hề hay biết. Cũng nhờ tiếp xúc nhiều với anh chị em khuyết tật, tôi dần bào mòn bớt được cái tính kiêu căng lố bịch của mình. Những anh chị em khuyết tật, những người bất hạnh nghèo khổ đó, chẳng phải chính họ là những vị khách Chúa đã gởi đến cho tôi hay sao?
“Anh em hãy nhớ đến các người bị xiềng xích, chẳng khác gì anh em cũng bị xiềng xích với họ...”, lời khuyên này nhắc tôi nhớ đến một anh chàng mù bại liệt... quả là trên đời ít còn nỗi bất hạnh nào hơn nỗi bất hạnh của người này, và chính mỗi lần đến thăm anh là một lần tôi lại nhận ra ơn Chúa đổ xuống trên tôi quá nhiều! Mùng 5 Tết vừa rồi tôi ghé thăm anh, những lời chào hỏi đầu tiên cho thấy anh có vẻ tươi vui, nhưng trong những lời nói sau đó giọng nói của anh đã hàm chứa những nỗi sầu khổ ghê gớm, và cũng để lộ ra rằng anh rất vui khi có tôi đến thăm. Anh nói: “Từ khi tôi trở nên như thế này, chẳng có một người bạn nào đến thăm, thậm chí cái thằng bạn mà tôi từng dẫn dắt nó làm ăn khá giả, cũng chẳng hề đến thăm tôi một lần...!” Tôi xót xa cho anh, trong đầu tôi hiện ra biết bao tình cảm mà bạn bè cũ đã dành cho tôi, họ đối xử với tôi còn tốt hơn gấp nhiều lần tôi mong đợi. Tôi ứa nước mắt vì hạnh phúc, rồi những giọt nước mắt dần lăn tròn trên má vì thương cho một con người đang bị xiềng xích, tôi hỏi Chúa: “Sao Chúa lại để cho con người ta khổ quá như vậy? Sao Chúa không chấm dứt cái nỗi đau triền miên của anh chàng này đi, hở Chúa?” Mỗi lần gặp anh, tôi lại rùng mình khi có cảm giác mình nhắm nghiền hai mắt để cho ai đó xiềng xích hai tay hai chân vào bốn cái cọc...
Vậy mà tôi, sau khi đã bàn giao “case” này cho một anh bạn khuyết tật vận động thăm nom, mấy năm nay tôi cũng lơ là việc đến thăm anh. Có lúc, tôi đã quên hẳn anh rồi...

Lạy Chúa! Thiên thần của Chúa đã đến với con mỗi ngày, nhưng con đôi khi đã không niềm nở đón tiếp, hoặc chẳng thiết tha gặp gỡ! Con đã nhiều lúc sống cuộn tròn trong sự bình yên thư thái của mình một cách ích kỷ. Khi con nghĩ rằng mình đã tiến xa trong lối cư xử với những người khuyết tật, thì cũng lại là lúc con trở nên thiếu quan tâm đến họ,, với nhiều lý do ngụy biện cho bản thân. Con như đang trông thấy ánh mắt buồn rầu của Chúa từ trên Thập giá nhìn con, con biết mình đáng trách vì đã sống một cách ích kỷ đối với những người bất hạnh hơn mình! Chúa đã ban cho con quá nhiều, mà con lại chẳng biết chia sẻ với người khác, chỉ vì lý do không có sức khỏe, không có điều kiện đi lại... Xin Chúa hãy hun nóng ngọn lửa nhiệt tình trong trái tim con, để con lại hăng hái ra đi, tìm đến với những người bất hạnh, nghèo khổ hơn mình, Chúa nhé!