Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

TÂM SỰ CHIỀU THỨ NĂM TUẦN THÁNH

“Anh em gọi Thầy là 'Thầy', là 'Chúa', điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau.”
(Ga: 13, 13-14)

Chúa ơi, Chúa là Thầy, là Chúa của mấy ông môn đệ, thế nhưng Chúa đã tự hạ mình cúi xuống rửa chân cho mấy ổng. Con chẳng là gì cả trong cái vũ trụ mênh mông rộng lớn này, thế vậy mà con đã bao lần ăn nói hành động đối với anh chị em sống chung quanh mình một cách vênh vao lớn lối, nghĩ lại con thấy mình thật là lố bịch, Chúa ạ! Xét mình cho kỹ, con thấy mình đã tự cho “cái tôi” của mình là quá lớn, nên mới sinh ra kiêu căng tự phụ như thế. Cũng may, thời gian sau này, kể từ khi con ý thức được thân phận con người của mình chỉ là con số zero trước mặt Chúa, và tất cả những gì con có đều do Chúa ban cho, nhờ vậy mà con đã dẹp bỏ bớt được tính kiêu căng tự phụ của mình. Tuy nhiên, cái bản tính xấu xa đó vẫn còn tiềm ẩn trong con, chứ vẫn chưa hẳn là hết. Thỉnh thoảng, nó vẫn còn thấp thoáng trong con, cho nên con vẫn chưa thoát khỏi cái tính tự tôn tự đại của mình. Điều này đã phần nào ảnh hưởng đến những mối quan hệ chung quanh con, và nó đã gây cho con đôi chút phiền toái, Chúa ạ!
Hôm nay, con một mình ngồi trong căn phòng vắng, ngẫm nghĩ về việc Chúa rửa chân cho các môn đệ, lòng con man mác buồn vì cảm giác thương Chúa phải cô đơn một mình chống chỏi với biết bao sự dữ đang chờ đón. Đồng thời trong tâm trạng xuyến xao đó, lòng con lại trào dâng niềm hy vọng, vì tin rằng Chúa đã thậm yêu các môn đệ của mình, cho dẫu có người trong số họ sẽ bán Chúa, cho dẫu có người trong số họ sẽ chối Chúa, mà Chúa vẫn rửa chân cho, thì con người tội lỗi của con cũng sẽ được Chúa trọn niềm thương yêu như thế.
Thời gian gần đây, con bị người ta hiểu lầm và nói oan nói ức cho con nhiều lắm, Chúa ơi! Đã có lúc con định cắt đứt mối quan hệ bạn bè với những người đó. Thế rồi, vì công việc chung, con vẫn phải ôn tồn mà thảo luận công việc với họ... lắm lúc con phải khuyên can họ để họ có thể tránh khỏi những sai lầm trong công việc, dẫu biết rằng làm như thế con sẽ bị họ càng gia tăng lòng ác cảm đối với mình, nhưng rồi con vẫn cứ phải ra sức khuyên can vì lo cho sự vẹn toàn của tập thể và vì lo cho sự vẹn toàn của chính họ nữa...

Lạy Chúa! Xin cho con luôn nhớ mãi hành động “rửa chân cho các môn đệ” của Chúa, một hành động khiêm hạ nhẫn chịu vì thương yêu, ngõ hầu con có thể gìn giữ được những mối quan hệ bạn bè của con một cách tốt đẹp, Chúa nhé!

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

GIU-ĐA BÁN CHÚA

‘Người đáp : "Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người : thà nó đừng sinh ra thì hơn !" Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi : "Ráp-bi, chẳng lẽ con sao ?" Người trả lời : "Chính anh nói đó !"’
(Mt: 26, 23-25)

Lạy Chúa Giê-su! Con đã bao nhiêu lần “nộp Thầy”, khi con đánh đổi Chúa lấy một ít lợi lộc trần gian?
Người đời thường lên án Giu-đa, vì ông này đã bán đứng Chúa với một cái hôn vờ vĩnh. Nhưng thử hỏi, có mấy ai chưa từng một lần trong đời đã không hề trải qua cái hành động bán Chúa? Riêng con đây, con cảm thấy mình như một kẻ đang ngồi trên cái xích đu hết đong đưa từ thái cực này sang thái cực khác, khi thì cảm thấy tâm hồn mình bay bổng với những điều tốt đẹp, khi thì cảm thấy mình chìm ngập trong một mớ bòng bong những vật chất tầm thường và những lạc thú chóng qua của cuộc đời. Có những lúc con thấy đời tràn ngập ánh sáng, Chúa như một ngọn nến sáng trưng trong con. Nhưng rồi chỉ ít phút sau đó, con lại mang bộ mặt của Giu-đa, một bộ mặt của kẻ bán đứng Chúa chỉ vì ba mươi đồng bạc. Vâng, con nhiều khi đã cố lờ đi ánh mắt Chúa nhìn con, mà chạy theo những thị hiếu tầm thường hoặc những tham vọng nhỏ nhen của bản thân mình, và Chúa cũng biết rõ điều đó như Chúa đã từng biết rõ ý đồ của Giu-đa. Vậy nhưng, Chúa chỉ nhìn con bằng một ánh mắt buồn u uẩn. Ánh mắt ấy đã nhắc nhở con, như thể Chúa đã từng nói với Giu-đa trong bữa tiệc ly năm xưa: “Chính anh nói đó!” Thế mà con cũng giống như Giu-đa, nghĩa là mặc cho lời nhắc nhở của Chúa, ông ta vẫn rời khỏi bàn tiệc ly một mình bước vào bóng tối... con cũng đã phớt lờ đi ánh mắt của Chúa mà bước vào bóng tối của tâm hồn mình...

Chúa ơi, nếu như một lúc nào đó con lại khoác bộ mặt của Giu-đa thì xin cho con biết lột chiếc mặt nạ đó ra khỏi con người mình ngay lập tức, để rồi mau chóng vùng dậy chạy đến với Chúa. Xin đừng để bao giờ Chúa phải nói với con câu này: “khốn cho kẻ nào nộp Con Người : thà nó đừng sinh ra thì hơn !"
Lạy Chúa! Xin cho con có đủ dũng khí để con có thể nói “Không!” trước những cám dỗ ngọt ngào và quyền lực lấp lánh của tiền tài danh vọng, để con không phải nhúng tay vào hành động bán đứng Chúa. Xin Chúa hãy dùng nhãn lực của Chúa mà kéo con về với Chúa mỗi khi con trót dại lầm đường, để con mãi được ở trong vòng tay che chở của ChúaChúa nhé!

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

HỌC GƯƠNG THÁNH PHÊ-RÔ, QUYẾT THEO THẦY!

‘Ông Phê-rô thưa : "Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được ? Con sẽ thí mạng con vì Thầy !" Đức Giê-su đáp : "Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư ? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.”’
(Ga: 13, 37-38)

Con đã qua biết bao lần hứa hẹn
Hứa sẽ theo Thầy lên đỉnh núi Can-vê
Song, trần gian trăm nẻo lối đi về
Con mê mải, bỏ Thầy, theo nhân thế!

Thầy cho con những tháng ngày đời trăng sáng
Trăng tỏa đồng quê áng thơ tuôn mềm mại
Nhưng hỡi ôi!... trăng có mãi thế đâu
Trăng mê muội hụp lặn đời dâu bể
Để mặc Thầy cô đơn trên đồi vắng!

Con hôm nay nghe gà gáy giật mình
Giữa ban ngày, hồn bừng tỉnh cơn mê
Lời buồn thay! Lời Thầy cùng thánh Phê-rô thuở ấy...

Ối Thầy ơi! Con thấy mình tệ bạc!
Biết bao lần con lạc bước phong sương
Ả vong tình vấn vương đời tội lụy?
Biết bao lần con buông mình quỵ ngã
Là chừng ấy lần ả phản bội lại nghĩa tình Thầy!

Ơi, Thầy ơi! Thầy đã quá thương con
Suốt bao năm vẫn chất ngất tình đầy
Thầy vẫn thương, vẫn rộng lòng tha thứ
Thế mà con lại vẫn cứ lỗi lầm
Con biết mình rất cần ơn phù giúp!

Ơi, ông thánh Phê-rô, tông-đồ cả!
Đã ba lần, ngài chối Chúa khi xưa
Nhưng ngài đã quyết tâm quay đầu lại
Và trở nên một chiến sĩ đức tin
Để Nước Chúa hôm nay dần lớn mạnh!
Ơi, ngài ơi! Chạnh lòng thương con với
Xin cầu bầu cùng Thiên Chúa nơi cao
Ban cho con được sức mạnh dồi dào
Giúp cho con mãi bám vào cây Thánh giá
Đời sỏi đá, con cũng quyết theo Thầy
Hẹn một ngày gặp ngài trên Thiên Quốc, ngài ơi!

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

CHẾT THAY CHO DÂN!


“Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt."
(Ga: 11, 50)

. Người thà chịu chết vì dân
Còn hơn để họ ngập tràn tội khiên!!!

Một mình gánh lấy muộn phiền
Tuân vâng thánh ý, Con Chiên cúi đầu...

Trông lên từ đáy vực sâu
Trái oan tựa núi, khối sầu vạn cân
Chúa ơi, sao Chúa lặng câm?
Sao Người chẳng chút phân trần biện minh?

Ô hay! Thập giá hữu tình
Người trên thập giá phân minh làm gì!
Chỉ vì một chữ yêu thôi
Tim Người rách toác, máu Người cạn khô!

Người thương nhân loại vô bờ
Mà sao nhân loại hững hờ vô tâm?
Có ai hiểu hết tình thâm
Để cho Con Chúa bớt phần đớn đau?

Thời gian thật đã qua mau
Hai nghìn năm cũ đã nhàu phong sương
Hôm nay ngẫm lại dặm trường
Chợt hồn xao xuyến ngắm gương mặt Người
Tình yêu chẳng nói thành lời
Nhưng đôi mắt Chúa lửa ngời tình si
Ánh nhìn tha thiết chờ tôi
Như trao như gởi cả trời thương yêu
Còn nghe trong gió phiêu diêu
Một lời ngắn ngủi, bao nhiêu mặn nồng:

“Sợ rằng nhân loại tiêu vong
Ta thà chịu chết để hòng cứu dân!”

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

NÔ LỆ HAY TỰ DO?

"Thật, tôi bảo thật các ông : hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội. Mà kẻ nô lệ thì không được ở trong nhà luôn mãi, người con mới được ở luôn mãi. Vậy, nếu người Con có giải phóng các ông, thì các ông mới thực sự là những người tự do.”
(Ga: 8, 34-36)

Tôi là con cái của Chúa, nhưng tôi đã chẳng sống xứng đáng cho ra con cái Chúa, mà lại đi đâm đầu làm nô lệ cho tội lỗi, thật là đáng giận đáng trách! Nhưng Chúa vẫn rộng lòng thương yêu chờ đợi tôi.
Chúa đã sai con Chúa xuống trần gian, sống kiếp con người để cùng thông phần đau khổ với con người. Cái chết đau thương trên thập giá của con Thiên Chúa là một kế hoạch hoàn hảo, giúp con người nhận ra thân phận tội lỗi của nó, và chỉ ra rằng cái chết đi trong tội lỗi sẽ giúp con người chiến thắng tội lỗi... Thế nhưng, tôi có chịu chết đi trong tội lỗi của mình không? Tôi có muốn được giải phóng khỏi ách thống trị của nó không? Hay là tôi vẫn muốn chiều theo xác thịt để tiếp tục làm nô lệ cho nó, như dân Do-thái xưa trong sa mạc, chỉ vì thèm củ hành củ tỏi mà than trách ông Mô-sê đã dẫn đưa họ ra khỏi Ai-cập để họ phải chịu cảnh thiếu thốn...? Chúa Giê-su đã đến thế gian, Người đã chỉ ra cho nhân loại một con đường, con đường này sẽ giải phóng nhân loại khỏi ách thống trị của tội lỗi. Song le, con đường đó lại chật chội và đầy gian nan khốn khó, khiến cho con người chẳng mấy ai dám vui vẻ chấp nhận, mà tôi chính lại là một kẻ trong số đó!

Lạy Thiên Chúa là Cha của con! Xin cho con luôn đặt trọn niềm tin vào Con Chúa ngõ hầu con có đủ sức mạnh để bứt mình ra khỏi tính hư hèn của xác thịt, mà một lòng quyết tâm đi trên con đường qua cửa hẹp. Xin giải phóng con khỏi ách thống trị của tội lỗi, để con được ở lại trong nhà của Cha luôn mãi.
Lạy Chúa là Cha của con! Xin cho con luôn được sống trong sự tự do của con cái Chúa, để khỏi uổng phí máu con Chúa đã đổ ra vì chúng con, Chúa nhé!

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

TÔI KHÔNG CÔ ĐỘC!

“Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều
đẹp ý Người." (Ga: 8, 29)

Có đôi khi bạn cảm thấy cô độc một mình, bạn cảm thấy chẳng có ai hiểu mình hoặc chẳng có ai đáng tin cậy để bạn chia sẻ nỗi lòng, phải không? Có đôi khi bạn cảm thấy chơi vơi, bạn đã tìm đến tâm sự với Chúa Giê-su, nhưng Ngài chỉ lặng thinh chẳng nói gì với bạn, phải không? Trước đây tôi đã từng trải qua những giây phút cô đơn lạc lõng giữa dòng đời, chẳng muốn tâm sự cùng ai, vì tôi biết chẳng ai có thể giúp mình trong những câu chuyện đầy bế tắc đó của mình. Những năm tháng gần đây tôi sống rất thanh thản, bởi tôi luôn có một người bạn tin cậy và sẵn sàng lắng nghe tôi mọi lúc, mọi nơi và mọi chuyện. Người bạn đáng tin cậy của tôi đó chính là Chúa Giê-su, bạn ạ! Được thổ lộ hết với Ngài những tâm tư thầm kín, được trao hết cho Ngài những nỗi lắng lo, được tha hồ mà khóc với Ngài cho vơi đi những gì làm tôi buồn sầu đau đớn... Và cứ mỗi lần như thế, dẫu rằng Ngài chẳng nói gì với tôi, nhưng tôi biết Ngài đã lấy đi khỏi tôi những nỗi phiền muộn đó. Bởi vì sau khi tâm sự khóc lóc với Ngài, tôi luôn có cảm giác bình an thư thái một cách lạ lùng. Không những thế, tôi còn cảm thấy trong tôi bừng lên một sức sống mạnh mẽ hơn trước, đó là những trải nghiệm đầy linh thiêng của đời tôi. Khi nghe tôi bày tỏ điều đó, có người đã than với tôi rằng, họ cũng có tìm đến tâm sự với Chúa, nhưng Chúa chẳng trả lời những câu hỏi của họ, họ chẳng cảm thấy gì ngoài sự im lặng của Chúa. Tôi hỏi người đó: “thế bạn có trao gởi hết mọi sự cho Chúa không? Và bạn có xin Chúa giúp sức cho bạn để bạn có thể chấp nhận tất cả không?” Người đó trả lời: “Tôi cũng than thở hết mọi chuyện, cũng khóc đến cạn cả nước mắt, tôi xin Chúa giải quyết cho tôi, tôi mong mọi sự sẽ qua đi một cách tốt đẹp, nhưng nào có được!”. Tôi nói với người bạn đó rằng, bạn càng muốn nhanh chóng thoát ra khỏi những sự phiền muộn rắc rối cho rảnh thân, thì bạn sẽ càng cảm thấy mình bị thít chặt vào mớ bòng bong đó, bởi vì bạn quên rằng Chúa Giê-su đã thực hiện công trình cứu chuộc của Người qua cái chết nhục nhã đau thương trên thập giá. Đó chính là câu trả lời của Chúa, chứ không phải những lời hứa hẹn sẽ giúp cho bạn được mọi sự thuận buồm xuôi gió đâu!
Lời Chúa hôm nay chẳng phải đã nói về những vấn đề mà chúng ta đang bàn luận ư? “Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều
đẹp ý Người." Chúa không cô độc, vì mỗi bước đi mỗi việc Người làm Người đều tìm vâng thiên ý, qua những giờ phút nguyện cầu với Chúa Cha. Ý Chúa Cha muốn Người phải chịu đau khổ, dù biết rằng sự đau khổ đó đến mức sợ toát mồ hôi máu, Người vẫn xin vâng, vì Người biết Chúa Cha sẽ ban sức mạnh cho mình, vì biết rằng chấp nhậnchén đắng là làm đẹp lòng Chúa Cha... Tôi đã học được điều này qua màu nhiệm đau khổ của Chúa Giê-su trên thập giá, và kể từ khi tôi sống bám vào màu nhiệm này, tôi không còn sợ hãi cho tương lai mịt mù, tôi cũng chẳng còn quá sợ hãi về bệnh tật của mình như trước đây nữa! Vì tôi biết mình không cô độc, vì tôi biết Chúa luôn ở bên tôi. Cho dù là tôi có nhớ đến Người hay không, thì Người cũng vẫn cứ ở bên tôi, một khi tôi biết tìm vâng theo thánh ý.

Lạy Chúa Giê-su! Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã soi rọi vào trái tim con ánh sáng của màu nhiệm đau khổ trên thập giá Đức Ki-tô. Đó chính là một hồng ân lớn lao đối với con, Chúa ạ! Xin cho con luôn có được sự kiên định như trong phút giây này suốt đời con, Chúa nhé!

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

SỜ LÊN GÁY MÌNH TRƯỚC ĐÃ!...

"Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi."(Ga: 8, 7)

Khi nghe kể chuyện về một người nào đó, với những hành động độc ác một cách rõ ràng cụ thể của anh ta, tôi thường bày tỏ thái độ phẫn nộ của mình để lên án người đó và kèm theo những lời bình luận này kia kia nọ, mà quên mất rằng mình chẳng có quyền được xét xử ai hết!
Phải, chỉ với một câu nói ngắn ngủi này thôi: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.", Chúa Giê-su đã làm cho cả một đám đông phải tự xấu hổ mà rút lui. Cả một đám đông dân làng đang hùng hổ kéo đến để kết tội một người phụ nữ chẳng may bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, cả đám đông có vẻ thích thú vì được một dịp hả hê nhìn thấy “cái tội” của người khác, mà quên sờ lên gáy họ... Thoạt đầu họ tưởng họ chẳng có lỗi gì, nhưng rồi mỗi người trong đám họ phải lầm lũi rút lui một cách có trật tự, vì: chẳng ai là người không có tội ngoại trừ Thiên Chúa. Thiên Chúa đã chẳng vội kết tội họ, vậy sao họ lại dám vội vã lên án người khác? Biết đâu, người phụ nữ ngoại tình kia bị người đàn ông dụ dỗ hăm dọa để đến nỗi phải chiều theo ông ta? Biết đâu chị ta đã quá khổ sở với người chồng của mình, để rồi dễ bị xiêu lạc trước người đàn ông giả vờ tốt bụng với chị? Có nhiều lý do lắm... những lý do mà ta thường hay dùng để biện minh cho tội lỗi của mình... vậy tại sao ta lại vội vã lên án người khác? Tại sao ta lại không nhìn người phụ nữ ngoại tình kia trong cái nhìn của một sự thương cảm?...

Lạy Chúa Giê-su! Chúa đã chẳng nỡ kết tội con dù con là một đứa con gái yếu đuối đầy sân si ham hố, Chúa đã cho con biết bao cơ hội để được giao hòa cùng với Chúa, vậy mà con lại hay dễ dàng lên án kết tội anh em đồng loại đến thế! Xin cho con luôn biết xét mình, để đừng quên những tội lỗi của mình mà dốc lòng chừa bỏ. Xin cho con luôn biết nhìn mọi người sống chung quanh con bằng một ánh nhìn cảm thông, để cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, thì con cũng sẽ không vội vàng lên án kết tội ai, như Chúa đã từng đối xử khoan dung nhân hậu với con, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

CỬA MỒ ĐÃ MỞ RA!

‘Nói xong, Người kêu lớn tiếng : "Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !" Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo : "Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi."’ (Ga: 11, 43-44)

Thuở ấy,
Ánh sáng trong đôi mắt con đã tắt lịm
Toàn thân con, suy nghĩ con như thể đã chìm tận đáy vực sâu
Cuộc đời con tưởng đâu chỉ còn là một dấu lặng đen không biết nói!

Tám năm trong huyệt mộ
Con vẫn nói, vẫn cười
Con vẫn ăn, vẫn uống
Con vẫn muốn nghĩ suy tìm cho mình một lối thoát.

Nhưng bóng tối chập chùng...

Chung quanh con, tất cả đều vô nghĩa!
Có nghĩa gì đâu, khi tất cả rồi sẽ về với cát bụi?
Có nghĩa gì đâu, khi tất cả đều nằm im trong bóng tối?
Con hằng ngày đối diện với những giải khăn tang
Lòng đa mang với mảnh sầu đau luôn gặm nhấm...

Những tám năm lần tìm
Con một mình lần tìm
Nét chấm phá nào trên bức tranh đời con u ám?

Rồi một ngày,
Ngày ấy, nét chấm phá sáng bừng lên
Khi con có cảm giác Chúa vẫn ở bên con trong tăm tối lặng thầm.
Chợt, cửa hầm mộ mở toang
Những giải khăn tang vẫn còn bưng kín mắt
Nhưng ánh sáng đã tràn vào...

Ánh sáng từ trong chính giữa trái tim con
Nguồn ánh sáng sẽ không bao giờ cạn tắt.
Chính Chúa dắt con đi dưới nắng tỏa ngọt ngào
Chúa dắt con vào đồng cỏ xanh rộn khúc hát hoan ca...

Cửa mồ đã mở ra
Anh La-za-rô đã sống lại
Và con nữa, con đã sống lại thật rồi, Chúa ơi!

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

GIỜ CỦA NGƯỜI CHƯA ĐẾN!

“Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.”(Ga: 7, 30)

Giờ chưa đến...
Giờ của Người chưa đến...
Ánh trăng nào hiểu thấu nỗi lòng đau?
Dòng sông nào chứa hết sầu bi lụy?
Mảnh đất nào Người quỳ gối thâu đêm?
Giờ chưa đến, bởi giờ của Người chưa đến!

Người nghĩ gì, khi đi lên Thành thánh?
Buồn hay vui, hỡi Thành phố Sa-lem?
Những bước chân chen chúc giữa phố phường
Có mấy người đón đường, thương lữ khách?
Đời rách mướp, bởi ai cũng tính toan
Đời đa đoan, bởi lòng người gian ác!
Có mấy ai biết Người còn đang khát
Người đợi chờ, đến giờ phút Vượt Qua...!

Chẳng có ai tra tay bắt được Người
Ấy là bởi giờ của Người chưa đến
Ơi, Người ơi! Con hiểu nỗi lòng Người
Người chờ đợi, để ý của Cha luôn tròn vẹn!
Dẫu biết rằng giờ đó sẽ đau thương.
Dẫu biết rằng đó là giờ lên đường đi tử nạn.

Con xin luôn được làm bạn với Người
Cùng với Người, con vác cây Thánh giá!
Xin thánh hóa niềm tin con chờ đợi
Dẫu cuộc đời còn thử thách chông gai
Dẫu ngày mai cánh hoa tàn rơi rụng
Con sẽ chờ giờ của Cha...
với điều kiện, Người ở bên con luôn, Người nhé!

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

CẦU NGUYỆN CHO NHỮNG NGƯỜI TRONG CƯƠNG VỊ LÃNH ĐẠO

‘Ông Mô-sê cố làm cho nét mặt ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ông, dịu lại. Ông thưa : "Lạy ĐỨC CHÚA, tại sao Ngài lại bừng bừng nổi giận với dân Ngài, dân mà Ngài đã giơ cánh tay mạnh mẽ uy quyền đưa ra khỏi đất Ai-cập ? Tại sao người Ai-cập lại có thể rêu rao : Chính vì ác tâm mà Người đã đưa chúng ra, để giết chúng trong miền núi và tiêu diệt chúng khỏi mặt đất ? Xin Ngài nguôi cơn thịnh nộ và xin Ngài thương đừng hại dân Ngài.”’ (Trích sách Xuất hành: 32, 11-12)

Ông Mô-sê thật xứng đáng là một thủ lãnh lớn của dân Ít-ra-en! Mặc dầu đã bao lần ông bị dân Ít-ra-en kêu ca trách móc, nhưng không vì thế mà ông nỡ để cho họ phải rơi vào cảnh bị trừng phạt. Khi nghe Đức Chúa phán với ông rằng, Đức Chúa sẽ trừng phạt dân Ít-ra-en vì họ đã bất trung với Ngài mà đi thờ các thần khác, ông Mô-sê đã ra sức van nài kêu xin cho họ, ông đã chẳng nghĩ đến điều Chúa nói với ông rằng Chúa sẽ ban cho ông một dân khác còn lớn hơn dân này, ông đã chẳng màng đến vinh hoa phú quý của bản thân, mà hoàn toàn đã vì những người dân đang sống quanh mình...
Lạy Chúa! Xin ban cho đất nước chúng con có được những người lãnh đạo biết thương dân như ông Mô-sê, biết vì dân như ông Mô-sê, để dân tộc con sớm thoát khỏi cảnh lầm than như hiện nay.
Lạy Chúa, dẫu con chỉ là một tôi tớ hèn mọn của Chúa, dẫu con chẳng làm được gì nhiều, thế mà lắm lúc con cũng còn đeo mang trong mình những ham muốn hư vinh giả tạo. Xin cho con luôn biết tìm kiếm và quan tâm phục vụ người khác hơn là tìm kiếm sự tôn vinh cho bản thân, để con có thể vững bước trên con đường của Chúa như ông Mô-sê xưa đã từng đi, Chúa nhé!