Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2023

CHỞ ĐẦY NIỀM VUI

                 

  Sáng nay, Vũ Thủy đến với một số người khuyết tật khu vực xã Bình Chánh; sau đó,  mình ghé thăm hơn 200 em học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn tại trường học tình thương của các soeur dòng Mân Côi(trường dạy miễn phí cho các em từ lớp 1-lớp 5  ) trực thuộc giáo xứ Thiên Ân, Bình Hưng Hòa.

  Mình ra đi cùng một người tài xế độc nhãn và XÁCH THEO có mỗi túi kẹo... Khi trở về, CHIẾC xe HONDA của mình chở đầy niềm vui, và còn có cả những túi chuối  sáp, đậu rồng, cà chua, rau cải, rau muống tươi xanh của bà con vùng ngoại ô Sàigòn trao gởi.... Thật là một ngày đáng ghi nhớ đối với mình!              


Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2023

CON TIM KHÁT KHAO

 

    Noi gương vị thánh quan thầy

Anh đi rao giảng lời hay, lời vàng

    Lời từ Thiên Chúa cao sang

Lời mang chân lý vững vàng thiên thu

    Lời từ tâm khảm Giê-su

Phúc Âm lan tỏa tình yêu chốn nầy!...

 

    Trời cao xanh thẳm cung mây

Tiếng lòng ai tợ đong đầy biển khơi

    “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi”

Phan-xi-cô đã quyết rời quê hương

    Xa-vi-ê, ở sau lưng

Người đi loan báo Tin Mừng khắp nơi!...

 

    Bước chân vạn dặm xa xôi

Anh theo người ấy ra khơi lên đàng

    Không gậy, bị; chẳng hành trang.

Tim anh đầy ắp lời vàng Giê-su !

    Lời yêu cho cả người tù

Lời yêu cho đến kẻ thù cũng yêu...

 

    Yêu người khốn khổ cô liêu

Yêu người khuyết tật trăm chiều gian nan

    Nhường cơm cho kẻ thiếu ăn

Đem lời an ủi hòa tan nỗi buồn...

    Phan-xi-cô ở thiên đường

Nhìn anh, ngài ấy mắt vương ánh cười.

 

                        Vũ Thủy

Viết trong ngày lễ kính thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê năm 2023 

Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2023

TẤM LÒNG MỤC TỬ

 

    Đồng nhà có một đàn chiên

Có chiên bệnh tật, có chiên gầy gò

    Chiên hơi gầy, đã thấy lo

Khi chiên bị bệnh càng to nỗi phiền...

 

    Nhìn lên mục tử nhân hiền

Tình Ngài chan chứa trên miền cỏ xanh

    Ngài là vị Chúa chiên lành

Thương tôi bệnh tật mỏng manh giữa đời

    Dìu tôi qua núi qua đồi

Vượt thung lũng tối cùng tôi mỗi ngày

    Khi suối cạn, gió ngừng lay

Khi đồng cỏ cháy bụi bay mịt mờ

    Rồi khi chiên lạc thẫn thờ

Mới hay Mục tử vẫn chờ cạnh bên...

 

    Chiên ơi! Mau hãy vui lên

Theo chân Mục tử nhân hiền mà đi

    Cửa ràn chiên mở sẵn rồi

Gọi anh, gọi chị, gọi tôi ra đồng...!

    Tình trời tỏa khắp thinh không

Tiếng Người mục tử đậm nồng yêu thương

    Lời Ngài ban phát thần lương

Đàn chiên sẽ được yên lòng thảnh thơi!...  

    Chiên gầynghe thế liền cười

Cả con chiên ghẻ cũng cười thỏa thuê!...

 

                        Lễ Chúa chiên lành năm 2023

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2023

BẺ ĐÔI CHIẾC BÁNH

“Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.”(Lc: 24, 35)  

    Cho dẫu đôi mắt mù lòa đã 30 năm nay, Vũ Thủy lại sáng suốt nhìn nhận ra rằng mình được Chúa đoái thương ban cho ánh sáng Phục sinh. Điều đó còn kỳ diệu hơn cả cái nhìn bằng ánh sáng vật lý, bởi vì ánh sáng đó không bao giờ tàn lụi, nó được khơi nguồn từ Lời Chúa, là lời có sức mạnh dẫn dắt con người về chính lộ. Bước đi dưới  luồng sáng đó, con người sẽ không phải nao núng trước những giông bão của đời mình. Quả vậy, Vũ Thủy đã từng trải qua những ngày tháng hoang mang lo sợ hệt như hai người môn đệ trên đường về Emmaus, khi cuộc đời mất đi ánh sáng không còn biết đâu là phương hướng...

Vũ Thủy đã bám vào Thập giá, bám vào Lời Chúa cũng chỉ vì thấy mình chẳng còn phương cách nào khác; thế rồi, một ngày mình thấy đời là hoa là mật bởi nhận ra Chúa đang đồng hành với mình, và đã luôn nâng đỡ mình qua những bàn tay của người thân bạn hữu! Chúa dẫn dắt mình đi từ thời điểm này tới thời điểm khác, từ sứ vụ này tới sứ vụ khác; lúc đó, Vũ Thủy nghĩ rằng thiên hạ ai nấy sẽ cho là mình làm những chuyện dớ dẩn để qua ngày đoạn tháng mà thôi! Khi thì giúp một người khiếm thị học chữ braille từ những bản viết tay và đọc qua băng cassette để dạy học từ xa; khi thì tư vấn tâm lý cho một người tuyệt vọng đang muốn tìm đến cái chết; khi thì đi bưu điện gởi tem thư cho một cậu bé Tây-ban-nha giúp em hoàn thành mơ ước đi vòng quanh thế giới qua bộ sưu tập tem của em ấy... khi thì chắt chiu những đồng tiền trợ cấp ít ỏi của mình để có thể chia sẻ với ai đó đang gặp cảnh ngặt nghèo... Nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi... nhưng hạnh phúc mình nhận về thật lớn lao; bởi mình đang thuật lại cho các bạn nghe về những gì đã xảy ra trên suốt dọc đường đi của đời mình... và mình đã gặp Chúa khi học theo Người bẻ bánh, mình nhận ra rằng mình quá nhỏ bé giữa cuộc đời này nhưng vẫn mong được bẻ vụn mình ra để chia sẻ với người với đời!... 

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2023

NẤN NÁ

 

Một cánh đồng hoang ngơ ngác đau

Lũ chim lạc giọng chúng tìm nhau

Vầng mây thơ thẩn giăng màu xám

Đây đó vườn cam ủ rũ sầu...

 

Một bồ câu trắng, mắt  buồn tênh

Nhặt thóc ven sông nước dập dềnh

Lạnh lẽo chiều rơi trên phiến đá

Nhìn dòng sông chảykiếp lênh đênh...

 

Gập ghềnh con dốc dẫn về đâu

Bom đạn hung hăng khắp địa cầu

Khói súng cay xè đôi mắt trẻ

Tang thương phủ kín bít trời Âu...

 

Tan buổi lễ chiều tôi đứng đây

Thứ Năm tuần thánh, ý vơi đầy

Thầm thì ước nguyện tôi dâng Chúa

Nấn ná lòng tôi: Ở với Thầy!

 

                        Thứ Năm tuần thánh năm 2023

    

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2023

CHO TRỌN CUỘC TÌNH

     

 

    Cùng đi lên núi với Thầy

Miền cao gió vẫy, lòng đầy ánh quang

    Trời trong xanh đất mênh mang

Mặt trời chói lọi huy hoàng biết bao

    Là khi êm ái ngọt ngào

Là khi cuộc sống dạt dào hương xuân...

 

    Rồi khi xuống núi lặng thầm  

Có cây thánh giá âm trầm đợi anh

    Bể sầu trống trải năm canh

Chỉ còn mình Chúa với anh một mình

    “Xin vâng” cho trọn cuộc tình

Cùng Thầy xuống núi, ánh nhìn khác xưa...

 

    Hôm nay trời đổ cơn mưa

Lời Cha trên núi năm xưa vọng về

    Gọi anh bừng tỉnh cơn mê

Cho anh nhìn thấy sơn khê địa đàng

    Gió thênh thang,    Gió thênh thang

Đưa anh xuống núi, ánh quang nhạt dần!...

 

                        5/3/2023

                        Vũ Thủy

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

Lời Nguyện Giáng Sinh -2022

 

Con ước bình an cho thế giới

Mọi người vui sống với chân tâm

Muôn nhà no ấm trong xuân mới

Xin Chúa Hài Nhi xuống viếng thăm!

  Vũ Thủy kính chúc cả nhà một mùa Giáng sinh an lành và một năm mới tràn đầy hạnh phúc!

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2022

MỘT THOÁNG SUY TƯ GIỮA MÙA VỌNG

          Chiều qua, Huynh đoàn Ki-tô Vua tổ chức mừng lễ Giáng sinh sớm cho anh chị em khuyết tật, phòng họp đông nghịt người, mấy chiếc xe lăn hoạt động hết công suất. Anh chị em khuyết tật hát nhạc Noel rất khí thế, cả mấy sơ đến phụ giúp cũng xin hát một bài, không khí thật là vui nhộn! Trước thánh lễ, thầy phụ trách tập hát cho cộng đoàn, cha linh hướng giải tội ở ngoài hành lang. Anh chàng độc nhãn, bạn tôi, chân khỏe, giọng khỏe, đi tới từng dãy ghế hô lớn: “Cha linh hướng đang giải tội ngoài sân, anh chị em nào muốn xưng tội thì giơ tay lên, sẽ có người hỗ trợ đưa ra ngoài!”...

Buổi sinh hoạt mừng lễ Giáng sinh diễn ra tốt đẹp, tôi trở về nhà vội giải quyết một số công việc, loay hoay mãi từ chiều tới tối mới rảnh để phone cho anh Huynh trưởng, hai anh em chúng tôi trao đổi với nhau những gì cần nắm bắt sau mỗi buổi sinh hoạt của Huynh đoàn như thường lệ. Anh nói với tôi: “Hôm nay đông quá, anh lu bu đủ thứ việc! Hình như thiếu xe lăn hay sao mà anh thấy Ánh cõng ông Sơn đi xưng tội?” Một hình ảnh đẹp chợt lướt qua trong trí óc tôi, một người ngoại đạo cõng một người cụt hai chân và một bàn tay đi xưng tội thật làm tôi xúc động! Ánh, anh chàng độc nhãn này đã đồng hành cùng tôi trong nhiều chuyến đi với người khuyết tật suốt 20 năm nay, bồng bế cõng người khuyết tật đã nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên cõng người đi xưng tội. Là người ngoại đạo, nhưng đã từng sát cánh với tôi, nên có lẽ Ánh cũng hiểu rõ ý nghĩa tích cực của việc đi xưng tội trong mùa vọng của một giáo hữu.

Vì anh Huynh trưởng lo rằng chúng tôi thiếu xer lăn, nên tôi phone cho Ánh để hỏi xem tình hình thế nào, thì Ánh trả lời: “Xe lăn vẫn đủ dùng, nhưng em thấy anh Sơn cụt hai chân một tay như thế rất bất tiện, nên em cõng anh ấy đi cho lẹ!”

  Tôi thầm nghĩ, trải qua 20 năm sức khỏer của Ánh đã bị bào mòn vì bệnh tim và gan. Từ hơn 2 năm nay Ánh thường hay thở dốc và than mệt mỗi khi làm một công việc gì đó. Hai chị em chúng tôi vẫn đang trò chuyện qua messenger, nhưng lòng tôi thì nói với Chúa: “Chúa ơi, xin Chúa thương ban cho Ánh luôn được bình an và sức khỏe, để bạn con được vui sống mà hăng hái phục vụ anh chị em khuyết tật chung quanh con một cách yên lành, Chúa nhé!” 

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2022

Nhớ Ánh Sao Già

                                                Tôi vừa nhận được một cú phone, đầu dây bên kia hỏi: “Chị có nhớ anh Nhân linh hồn gì không?... Tôi còn đang ngớ ra chưa hiểu ý tứ của cô bạn, thì cô ấy nói tiếp: “Nhiên nó nhờ em xin lễ cầu nguyện cho anh Nhân, chị ơi!” Một cảm xúc ấm áp nghèn nghẹn trào dâng trong tim tôi, tôi nhớ tới anh Thi Nhân với bao nhiêu kỷ niệm tốt đẹp về anh. Những kỷ niệm với nhiều chi tiết tuy rất nhỏ nhặt nhưng lại khiến tôi vô cùng thán phục anh, vì thái độ phục vụ kiên nhẫn và thầm lặng của anh dành cho một vài anh chị em khuyết tật mà tôi biết, trong đó gồm có tôi và Nhiên nữa.

  Có một lần, tôi nhờ  anh Nhân giúp chở Nhiên đi lễ, anh đứng chờ Nhiên cả tiếng đồng hồ dưới tòa chung cư, gọi điện thoại thì Nhiên không nghe máy, chạy lên tìm thì không biết gởi xe Honda ở đâu, anh liên lạc với tôi để xem tình hình thế nào... Lúc đó, tôi đã có mặt tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận Sài-gòn; vô cùng sốt ruột, tôi gọi cho Nhiên thì cô nàng cười vui vẻ khoe: “Em đang đi chơi với bạn ở Bình Dương, chị ơi!” Quá đã! Tối qua, Nhiên năn nỉ tôi cho cô ấy cùng đi nhà thờ, chúng tôi hẹn nhau lúc 14:00 giờ mà lúc này đã là 13:45 rồi, cô ấy cười hì hì: “Em quên, chị ơi!” Tôi phone cho anh Nhân, cứ nghĩ là thế nào cũng phải nghe anh ấy trách móc vài câu, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng nói với tôi: Không sao đâu, lần sau có cần giúp gì, Thủy cứ phone cho anh!” Lúc này đây, tôi nghĩ có lẽ Nhiên(một  cô gái mù bị bỏ rơi trong viện mồ côi từ lúc mới lọt lòng) cũng đang nhớ về anh Thi Nhân tựa như tôi vậy. Những công việc thầm lặng tưởng chừng như gió thoảng mây bay, lại là những dấu chấm phá nổi bật trên bức tranh của ký ức con người.

  Mỗi lần nhớ về anh, tôi lại nhớ đến nickname mà bạn bè đã gọi anh một cách đầy ý nghĩa như chính con người của anh: đó là “Ánh Sao Già”! 

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2022

KINH NGHIỆM GẶP CHÚA

  Vũ Thủy vững tin vào sự Phục sinh của Chúa Giê-su Ki-tô, bởi đã nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa một cách rõ rệt trong cuộc đời mình.

Mỗi khi buồn rầu thất vọng, tôi nhắm nghiền mắt lại; ngay lúc đó, trong đầu tôi hiện ra hình ảnh Chúa phục sinh đồng hành với 2 môn đệ đang thất thểu trên đường về Emmaus... Khi hạnh phúc và tràn trề niềm vui, tôi dâng lời cảm tạ chúc tụng Chúa vì Ngài đã đoái thương tôi mà ban cho tôi quá nhiều, nhiều hơn cả những gì tôi trông đợi; nếu lúc đó tôi nhắm mắt lại thì trong tôi hiện ra khuôn mặt hiền hậu của Người Cha trên trời đang cười với tôi, khích lệ tôi khiến tôi cảm thấy đời mình đầy thi vị... Những khi đau đớn nằm trên giường bệnh, tôi kêu tên Chúa: “Giê-su!”, và tôi như thấy ánh mắt chúa nhìn tôi đầy thương cảm, Ngài ủi an xoa dịu nỗi đau của tôi bằng cách cho tôi chìm dần vào giấc ngủ... Khi gặp những hiểm nguy hoặc bế tắc tôi cũng kêu tên Chúa: “Giê-su!”; và tôi liền cảm thấy Ngài đang ở kề bên... Mỗi khi cầu nguyện, tôi nhắm nghiền mắt lại và nói với Chúa những điều tôi muốn kêu xin hoặc tâm tình với Ngài về những điều tôi đang hoang mang sợ hãi; có đôi lúc đang nói chuyện với Chúa tôi bật cười khanh khách, vì những điều tôi nói với Chúa đó tôi cho là chắc Ngài cũng phải buồn cười vì lối ăn nói táo bạo của tôi... Sau những lúc như vậy, tâm hồn tôi rất bình an!

  Hôm qua, khi đọc kinh tối cùng với Tê-rê-sa Nhỏ, chợt trong trí óc tôi hiện ra hình ảnh Chúa phục sinh đang đi cùng 2 khách bộ hành trên đường về Emmaus; dù đang đọc kinh online với bạn mà tôi bỗng phì cười đọc vấp mấy chỗ, trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ rằng: Mù như tôi cũng có lợi thế hơn người cơ đấy! Bởi tôi cứ nhắm tịt mắt lại, nên hễ muốn gặp Chúa là tôi được gặp Chúa... muốn nói chuyện với Chúa là tôi thấy Chúa đang lắng nghe... và Ngài đáp trả tôi bằng những điều xảy ra trong thực tế khiến tôi cảm nhận được rằng Chúa đã quan phòng mọi sự cho tôi thật là tốt đẹp, tốt đẹp hơn cả lòng tôi mong ước. Bạn nghĩ, có phải tôi có nhiều cơ hội gặp Chúa hơn những người khác hay không chứ?