Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

BỞI TÔI BÉ MỌN

‘Rồi Đức Giêsu quay lại với các môn đệ và bảo riêng : "Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy! Quả vậy, Thầy bảo cho anh em biết : nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe."’
(Lc: 10, 23-24)

Tôi thật phúc đức, bạn ơi!
Bởi tôi được thấy Chúa Trời hiển nhiên
Người trong giây phút bình yên
Người trong bão tố truân chuyên cuộc đời
Người trong tiếng lá thu rơi
Người trong ánh mắt nụ cười trẻ thơ
Người trong thinh lặng đợi chờ
Người trong điệu hát câu hò thân thương
Một hôm Người đứng bên đường
Dáng Người gầy guộc áo quần tả tơi
Từ trong sâu thẳm mắt Người
Tôi nhìn thấy Đức Chúa Trời hiện ra...

Tôi nghe tiếng Chúa thiết tha
Qua làn gió nhẹ và qua con người
Qua từng cung bậc chơi vơi
Qua bao khốn khó cuộc đời trầm luân.
Tôi tin có Chúa ở gần
Bởi tôi nghe được bước chân của Ngài
Ngài đi về phía tương lai
Cho tôi nhìn thấy ngày mai sáng ngời.
Bởi tôi nhỏ bé, bạn ơi
Bởi tôi hèn mọn mà Người thương tôi
Đời tôi, Người cứu chuộc rồi
Vác cây Thánh giá theo Người tôi đi!

Chúa ơi, Chúa ở trên trời
Bởi yêu nhân loại Chúa rời cung son
Xuống trần chịu khổ vì con
Dạy cho con biết vuông tròn ý Cha
Phút này tim bỗng nở hoa
Lòng con hớn hở biết Cha thương mình
Bao ngày gian khổ điêu linh
Là bao nhiêu ấy thanh bình bên Cha
Dù con thân phận mù lòa
Tim con xin mãi nở hoa cho người!

Thật là phúc đức cho tôi
Bởi tôi được Đức Chúa Trời thậm yêu!!!

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

TÔI SẼ KHÔNG PHẢI THẤT VỌNG

“Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ. Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính ; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ. Kinh Thánh nói : Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng.”
(Rm: 10, 9-11)

Thánh Phaolô đã viết ra lời bảo đảm chắc chắn cho những ai tin vào Chúa, tin vào sự Phục sinh của Chúa, lời bảo đảm này khiến con cảm thấy vững dạ hơn trên con đường tiến bước về quê trời. Chúa biết con đã tin vào sự Phục sinh của Chúa như thế nào, Chúa biết con đã từng tuyên xưng danh Chúa trước mặt người đời như thế nào, và Chúa cũng biết con cần Chúa như thế nào, Chúa ơi!
Đường đời còn lắm chông gai, lối đi còn đầy cỏ dại, Chúa biết con nặng mang trong mình một thân phận mỏng giòn của kiếp người, có lẽ nào Chúa để con một mình cô đơn trên lối ấy?
Con không biết ngày mai sẽ ra sao, nếu đời con không có Chúa!
Để đi nốt đoạn đường cuối, con đã có kim chỉ nam là Lời Chúa, nếu như con cứ theo đó mà đi thì chắc chắn con sẽ về đến đích điểm là quê trời. “Kinh Thánh nói : Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng.” Vâng, con biết mình sẽ không phải thất vọng; song le, nói tin thì dễ, tuyên xưng danh Chúa trước mặt người đời cũng dễ... nhưng tin để làm gì, nếu con không sống đúng theo niềm tin đó, nếu con không làm sáng danh Chúa mỗi ngày? Mỗi ngày đời con có biết bao biến cố xảy ra, có những sự việc ở chung quanh khiến con không làm chủ được bản thân, để rồi con trở nên nóng nảy, dẫn đến những hành động sai lầm... Con hối hận vì mình làm tổn thương đến người khác, và cũng tự trách mình đã chẳng xứng đáng với niềm tin mà Chúa đã rộng ban cho con. Chắc hẳn những lúc đó Chúa buồn lòng vì con ghê lắm! Con rất muốn mình là một con người hòa nhã và luôn sống thân thiện với những người chung quanh, nhưng sao lại có những lúc “cái tôi” của con tự tôn lên một cách quá đáng trước anh em đồng loại! Bây giờ ngồi nghĩ lại, con thấy mình thật là lố bịch, Chúa ơi! Con ước gì mình đã chưa từng bao giờ sống như thế...

Lạy Chúa! Lời Chúa hôm nay cho con một nỗi hân hoan vui sướng, nỗi hân hoan đó xuất phát từ niềm tin con hy vọng vào ơn cứu độ của Chúa. Tuy nhiên, con người của con xác thịt thì nặng nề, và tâm hồn thì quá yếu đuối, đã sống những tháng ngày bất xứng đối với Chúa. Xin vì Lòng Chúa Xót Thương mà tha thứ hết mọi lỗi lầm cho con. Xin Chúa đoái thương, biến đổi tâm hồn con, và làm cho quả tim con trở nên trong sạch. Xin Chúa hãy làm cho hạt giống đức tin trong con được triển nở, để con luôn sống xứng đáng với niềm tin mà con đã tuyên xưng trước mặt người đời, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

NGÀY THỨ TÁM

"Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét. Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển. Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang ngự trong đám mây mà đến. Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc."
(Lc: 21, 25-28)

Những biến cố ngày càng nhiều, những dự đoán về tương lai ngày càng đáng sợ, nhưng người ta vẫn sống như thể những chuyện ấy chẳng có gì liên quan đến họ! Trong số “người ta” đó, cũng có cả con nữa, Chúa ơi!
Quả là thế giới ngày càng nhiều sự dữ. Cái ác có vẻ như chiếm đa số so với cái thiện, khiến cho con người ta dần trở nên chai đá, không còn cảm thấy rung động trước vẻ đẹp của cái thiện, lại cũng chẳng còn sợ hãi trước vẻ xấu xa hung tợn của cái ác. Khi nghe tin tức về những cách sống “mạnh được yếu thua” ở chung quanh, con cảm thấy rất nao lòng, lo sợ cho sự an toàn của bản thân cũng như của mọi người, và rồi chỉ còn biết dâng lên Chúa những nỗi sợ hãi lo lắng ấy trong những khi rước Chúa vào lòng!
Lời Chúa hôm nay nói: "Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét. Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển.” Phải chăng, Chúa muốn nói rằng, cho dù lòng thương xót của Chúa có đại lượng đến mấy, thì Chúa cũng phải sửa phạt cái thế giới đã quá ư là xấu xa này? Con đã nghe rất nhiều những tin đồn đại xoay quanh vấn đề ngày tận thế, trong đó có cả chuyện người ta xây dựng một nơi dưới lòng đất để bảo vệ cho những ai bỏ tiền thuê nó, với một hứa hẹn bảo đảm cho khách hàng thoát khỏi những biến cố đã được dự báo sẽ xảy ra trên mặt đất. Liệu có mâu thuẫn lắm không? Các nhà khoa học đã tìm thấy những bằng chứng về sự tạo thiên lập địa, tìm thấy những dấu tích của nơi xưa kia là biển nay trở thành chop núi, sự nứt gãy của vỏ trái đất khiến những nơi trước kia là chóp núi nay trở thành biển cả... Những chuyện đó đã xảy ra cách đây hàng triệu triệu năm, con hiểu một ngày tạo thiên lập địa của Chúa là kéo dài như thế, chứ đâu phải chỉ là một ngày của dương lịch bây giờ! Vậy còn đi xây một nơi kiên cố dưới lòng đất mà chi! Ngày thứ Tám của Chúa sẽ xảy ra để làm sạch trái đất này, liệu đó có phải là điều Chúa muốn nói với con trong đoạn Thánh Kinh hôm nay? Với thân phận nhỏ bé mọn hèn, con biết mình chỉ là một thụ tạo, chẳng đáng gì giữa thế giới bao la này; song, con vẫn tin rằng, tất cả những gì Chúa làm đều không nằm ngoài mục đích cứu chuộc nhân loại, không nằm ngoài mục đích cứu chuộc con. Vâng, con tin rằng, tất cả những gì Chúa làm, đều vì hữu ích cho phần rỗi của mỗi người chúng con, vì Chúa đã nói: “Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc." Đọc lại đoạn Tin Mừng hôm nay, con không còn sợ hãi nữa, vì biết rằng tất cả những gì đang xảy ra đều nằm trong chương trình cứu độ của Chúa, và con cảm thấy vững lòng mà chấp nhận tất cả.

Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết sống sao cho mọi sự đều quy hướng về Chúa để con có thể ngẩng đầu lên mà đón nhận ơn cứu chuộc của Chúa trong ngày sau hết. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

NGÀY MỚI

“Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người.”
(Lc: 21, 36)

Rất nhiều sự kiện diễn ra chung quanh tôi mỗi ngày, đã khiến tôi tưởng chừng như mình sắp bị nhấn chìm trong đó. Tôi thấy mình cứ bị cuốn hút vào những sự việc chẳng đâu ra đâu, loay hoay với công kia việc nọ đến mệt nhoài, rồi bệnh tật cũng làm cho đầu óc tôi trở nên chậm chạp trì trệ, tôi không còn thời gian và cũng không đủ sáng suốt để mà cầu nguyện nữa. Chúa dạy tôi phải luôn tỉnh thức, những sự việc thế gian đã làm cho tôi mê ngủ và lạc lối rồi chăng?
Ngày mai sẽ bắt đầu cho một Mùa Vọng Mới, tiếng kêu của thánh Gioan Tiền hô như đang vang lên bên tai, tôi hy vọng trong mùa này ơn Chúa sẽ đổ đầy tâm hồn tôi để tôi thoát ra khỏi cơn u mê của những dục vọng trần thế. Tôi sẽ đi vào hoang mạc của lòng mình để đi tìm Chúa Cứu Thế của lòng tôi, và để ĐI TÌM lại chính TRÁI TIM của MÌNH! Tôi muốn gạt bỏ mọi thứ xô bồ quanh tôi, để thành phố nơi tôi đang sống sẽ không còn là một thành phố ô nhiễm đối với bản thân tôi, mà trở nên một thành phố bình an và những con người tôi yêu mến. Tôi biết, chỉ có ở trong sự sống của Thần khí Chúa, tôi mới có thể sống như vậy. Để đạt được điều đó, tôi phải dứt bỏ với con người cũ của mình... Một năm phụng vụ đã sắp trôi qua, ngày mai sẽ là ngày khởi đầu cho một năm phụng vụ mới, và từ giờ phút này tôi sẽ phải bắt đầu với những điều mà tôi đang hoạch định...

Lạy Chúa! Xin hãy dắt con vào hoang địa mỗi ngày, để mỗi ngày con có thể lắng hồn cầu nguyện với Chúa một cách sốt sắng, để mỗi ngày con có thể nghe được tiếng Chúa nói với con, Chúa nhé!

Rừng lặng
Cánh hoa rơi
Hồn ai chơi vơi
Nửa cuộc đời hoang vắng
Cụm mây trắng lững lờ trôi
Trái tim tôi đi tìm mình

Một mình
Đi tìm mình
Đi vào rừng hoang
Tiếng người trong hoang mạc
Như tạc vào từng vách đá
Dội cả vào trái tim băng giá...

Lá xanh
Xanh hy vọng
Đọng lại niềm tin
Trái tim tôi thức dậy
Tôi thấy Chúa ở bên tôi
Tâm hồn tôi bình an thơ thới

Ngày mới
Nắng lên rồi
Hồn được sưởi ấm
Giữa khoảnh đất bình an
Trái tim ngập tràn lửa mến
Người đến bên tôi... tự bao giờ!

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

LỜI YÊU THƯƠNG

Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu.”
(Lc: 21, 33)

Lời Thầy như nắng ban mai
Như bình minh gọi mỗi ngày gió lên
Lời từ muôn thuở muôn niên
Lời gieo sự sống bình yên cho đời...

Từ khi con được làm người
Con mang sự sống của Lời yêu thương
Ngày ngày đi dưới ánh dương
Con luôn có Chúa đi cùng, Chúa ơi!

Sáng nay nắng đẹp rạng ngời
Con ngồi ôn lại quãng đời đã qua
Đất trời cũng đã đi qua
Bao là hạnh phúc, bao là nỗi đau!

“Lời Thầy sẽ chẳng qua đâu!”
Vang vang tiếng Chúa trên cao diệu huyền
Giục niềm tin giữa truân chuyên
Vững lòng con bước trên miền nhân sinh...

Chúa ơi, Lời Chúa huyền linh
Con xin nguyện mãi giữ gìn trong tim
Ngoài hiên tíu tít tiếng chim
Con nghe như tiếng trái tim của mình!!!

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

VỊ THẦN HẰNG SỐNG CỦA TÔI

‘Bấy giờ vua Đariô viết cho tất cả những người thuộc các dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ trên khắp cõi đất : "Chúc các ngươi vạn sự bình an ! Đây là lệnh ta truyền : trên toàn lãnh thổ vương quốc ta, mọi người phải run rẩy kính sợ trước mặt vị Thần của Đanien:
bởi vì Người là vị Thần hằng sống và tồn tại muôn đời ;
vương quốc của Người sẽ chẳng hề suy vong,
quyền thống trị của Người vô cùng vô tận.”’
(Đanien: 6, 27)

Vua Đariô, một ông vua đã ra sắc chỉ cấm thần dân của mình được cầu xin với bất kỳ một vị thần nào khác ngoài vua, trong vòng 30 ngày, nếu ai bất tuân sẽ bị quăng vào hầm sư tử. Thế rồi, chính tay vua lại đã viết những lời khẳng định trên đây, những lời đó đã nói lên niềm tin của nhà vua đối với Thiên Chúa, Thiên Chúa mà ông gọi là vị thần của Đanien. Đọc những gì vua Đariô viết, tôi cảm thấy tựa hồ mình đang đọc những lời mặc khải của Thiên Chúa qua các ngôn sứ. Lời khẳng định của vua Đariô là một chứng từ hùng hồn, bởi chính tay vua đã niêm phong tảng đá bít kín hầm sư tử, nơi thuộc hạ của ông đã thả Đanien xuống. Rồi sáng hôm sau, sau một đêm trăn trở và mất ngủ, vua Đariô đã tới trước hầm mà hỏi xem Đanien còn sống hay không... khi thấy Đanien được đưa lên khỏi hầm sư tử, không một vết thương trên người, vua đã thốt lên những lời đó... Đọc bài Thánh thư hôm nay, tôi tự hỏi: niềm tin của tôi đặt vào Thiên Chúa có mãnh liệt như thế không? Tôi đã nhận ra biết bao điều kỳ diệu Chúa thực hiện trong cuộc đời tôi, tôi đã nhận ra quyền năng của Chúa trên tổng thể đời tôi một cách huyền siêu, nhưng niềm tin của tôi có được mạnh mẽ như vua Đariô?
Vua Đariô đã chứng kiến phép lạ xảy ra cho Đanien, một ngôn sứ hết lòng tin tưởng vào Chúa, và vì thế vua Đariô không những bản thân ông đã tin, mà còn truyền cho các thần dân của mình cùng phải kính sợ Thiên Chúa!

Lạy Chúa! Chúa là một vị thần Hằng sống của lòng con, Chúa chính là vị vua luôn mang đến cho tâm hồn con một niềm bình an sâu sa, xin Chúa hãy luôn thống trị và lãnh đạo toàn thể bản thân con, để con luôn biết sống xứng đáng là thần dân của Chúa, Chúa nhé!

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

THIÊN CHÚA ĐÃ ĐẾM VÀ ĐÃ CÂN

“và đây là lời giải thích : MƠNÊ có nghĩa là đếm: Thiên Chúa đã đếm và chấm dứt những ngày của triều đại ngài ; TƠKÊN có nghĩa là cân: ngài đã bị đặt trên bàn cân và thấy là không đủ ; PƠRẾT có nghĩa là phân chia: vương quốc của ngài đã bị phân chia và trao cho các dân Mêđi và Batư."
(Đanien: 5, 26-28)

Cha con vua Bênsátxa đã ở trên tột đỉnh vinh quang, vì thế họ càng ngày càng trở nên kiêu ngạo. Sự thành công của họ đã khiến họ trở nên những con người ngạo mạn, đến nỗi họ đã dám chiếm lấy chén đĩa thánh trong Đền Thờ Giêrusalem làm của riêng cho mình. Người con còn ngạo mạn hơn vua cha, ông ta đã dùng những chén đĩa thánh đó để chiêu đãi cung tần mỹ nữ và chư tướng của ông ta. Và rồi, Ngón Tay của Thiên Chúa đã viết những dòng chữ khiến cho ông vua này phải xanh mặt, khiếp đảm! Ông ta vẫn còn biết kính sợ Thiên Chúa!
Phần tôi, chỉ là một thường dân bé mọn, tất nhiên tôi chẳng thể làm những chuyện kinh thiên động địa như vua Bênsátxa; nhưng, khi nghe những lời giải thích của ngôn sứ Đanien trên đây, cách nào đó, tôi thấy mình đang sống chẳng khác gì lối sống của ông ta. Cuộc sống ở quanh tôi ngày càng trở nên hỗn độn. Sự hỗn độn này, phần nào là hậu quả của một cuộc sống quá dư thừa vật chất, con người ta quá tin tưởng vào những gì đang có trong tầm tay! Đã biết thế rồi, mà bản thân tôi vẫn bị cuốn theo vòng xoáy đó. Cuộc đời tôi được quá nhiều ưu đãi, cuộc đời tôi quá suông sẻ, vì thế mà tôi cứ ung dung tự tại, tựa hồ như chẳng có liên quan gì đến biết bao người nghèo khổ ở vùng sâu vùng xa... Sự đầy đủ vật chất ở quanh tôi khiến lòng trắc ẩn đối với những người đang gặp cảnh khốn khó đã trở nên nguội lạnh mất rồi chăng? Những lời cầu nguyện dành cho người nghèo khổ tôi vẫn thường xuyên thì thầm với Chúa; song le, nó có vẻ giống những công thức toán học trên môi miệng tôi,khi mà tôi đã cầu nguyện như một cái máy. Nếu tôi cứ sống theo lối sống tà tà như vậy, thì rồi những ân ban của Chúa sẽ trở thành lãng phí nơi tôi, và tôi có nguy cơ ngủ say trên những ân sủng của Chúa cũng như vua Bênsátxa đã từng “ngủ quên trên chiến thắng” của ông ta vậy.
Tôi tự hỏi: “Chúa đã đếm ngày tháng của mình, sẽ còn bao ngày tháng nữa? Chúa đã đặt mình lên bàn cân của Chúa, chắc hẳn mình còn thiếu nợ Chúa nhiều lắm? Những ơn phước Chúa ban cho mình, mình đã để lãng phí thật nhiều, Chúa có định lấy lại những ơn ban đó để chia cho người khác?”

Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết sử dụng thì giờ và những ân sủng mà Chúa đã trao ban cho con một cách sinh ích lợi. Xin đừng để con bị lôi cuốn vào những đam mê thế tục để rồi những gì Chúa đã thương ban cho con trở nên bị uổng phí. Xin cho con luôn biết quan tâm đến nhu cầu của anh chị em con, hơn là kiếm tìm những hạnh phúc chóng qua ở đời này. Xin Chúa cứ đếm và Chúa cứ cân, nhưng xin đừng lấy lại những ân sủng mà Chúa đã rộng ban cho con, Chúa nhé!

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

TỬ VÌ ĐẠO MỖI NGÀY

“Ai xấu hổ vì tôi và những lời của tôi, thì Con Người cũng sẽ xấu hổ vì kẻ ấy, khi Người ngự đến trong vinh quang của mình, của Chúa Cha và các thánh thiên thần.” (Lc: 9, 26)

Từ “xấu hổ” trong câu nói trên đây của Chúa Giêsu khiến tôi nhớ đến một chuyện đã làm cho tôi vô cùng bức xúc. Câu chuyện tôi sẽ kể ra dưới đây chỉ là một chuyện rất vặt vãnh, chẳng thể căn cứ vào đó để mà kết luận một điều gì; nhưng, nó không phải là hiếm xảy ra ở đất nước của chúng ta.

Trong khi trao đổi tâm tình với một bạn trẻ, chuyện nọ xọ chuyện kia, tôi đã kể cho cô nghe về chuyện tôi vừa mới nhận được sự giúp đỡ rất đáng cảm kích từ một cụ già. Đó là trên một chuyến xe buýt chật ních người, tôi và một người bạn mắt kém phải đứng giữa hai hàng ghế, vì trên xe không còn ghế trống. Những âm thanh chung quanh cho tôi biết, có mấy thanh niên trẻ khỏe đang ngồi ngắm tôi, một phụ nữ mù đang đứng giụi tới, giụi lui vì tài xế liên tục thắng gấp. Một tay tôi bám chặt vào cái vòng tròn ở phía trên đầu, mỗi lần xe thắng gấp, tay còn lại của tôi quờ quạng theo phản xạ vì không biết bám vào đâu. Có lúc quơ trúng ai đó, người ta tỏ vẻ bực mình với tôi, tôi chỉ còn biết xin lỗi họ... Thấy vậy, ông cụ ngồi ở ghế gần bên, tỏ ý nhường chỗ cho tôi. Nghe giọng nói và cầm vào bàn tay của cụ, tôi biết cụ còn yếu đuối hơn mình. Tôi cảm ơn ông cụ tốt bụng và nói: “Cháu còn trẻ khỏe, cụ lớn tuổi rồi, thôi cụ cứ ngồi đi, cháu đứng được mà!” Nhưng ông cụ nhất định đứng lên, rồi đẩy tôi vào ghế ngồi. Tôi lắng tai nghe xem có thanh niên nào ở dãy bên kia nhường ghế cho ông cụ tốt bụng đó không, nhưng tuyệt nhiên chẳng có. Tôi cảm kích trước tấm lòng của ông cụ bao nhiêu, thì lại càng thấy chán ngán cho sự ích kỷ lạnh lùng của mấy thanh niên kia bấy nhiêu. Tôi nghĩ đến mấy đứa cháu của mình và cảm thấy buồn, chắc hẳn tụi nó cũng vậy thôi, hình như bây giờ “lễ, nghĩa, trí, tín, dũng” đã trở thành “đồ cổ” mất rồi, bọn trẻ tân kỳ sợ quê không muốn xài “đồ cổ” nữa! Dĩ nhiên là tôi không dám nói đến những thanh niên lý tưởng, những bạn ngoài giờ học tập và làm việc còn hăng say làm công tác xã hội.
Có lẽ đọc đến đây, các bạn sẽ phản đối những nhận xét này của tôi, và cho đó là phiếm diện. Tôi sẽ dẫn chứng lời của cô bạn trẻ mà tôi đã nói đến ở đầu câu chuyện, để thấy nhận xét của tôi không phải là phiếm diện. Khi nghe tôi có những lời nhận xét buồn vừa rồi, cô bạn nói: “Những trường hợp như vậy em cũng muốn giúp lắm, nhưng sao em nghe Mấy đứa bạn em nói, mình không vì mình thì mình sẽ bị trời tru đất diệt đó! Nên em cũng không biết mình có nên giúp hay không nữa!” Vì thương người bạn trẻ ngây thơ, tôi khuyên cô đừng có bắt chước họ, vì những lời nói của họ chỉ là những lời nói ngụy biện mà thôi. Nhưng cô gái vẫn bối rối, cô nói “Có lần em giúp một cụ già, mấy đứa bạn nó bảo em làm chuyện xấu hổ!” Tôi hỏi cô “Giả sử, người mù đứng loạng choạng trên xe buýt đó là chị ruột hay mẹ ruột của họ, thì họ nghĩ sao? Họ cũng xấu hổ à!”...
Tôi nghĩ đến các thánh tử đạo Việt Nam, những vị được cả Giáo Hội mừng kính trong ngày lễ hôm nay, các vị quả thật là những con người anh dũng! Đâu chỉ là “xấu hổ”, họ phải đương đầu với biết bao đòn roi và những hình phạt ghê rợn, mà vẫn kiên trung theo Chúa. Nếu làm những việc lành phúc đức như Lời Chúa dạy, mà sợ xấu hổ không dám làm, thì sao dám đứng ra làm chứng cho đạo Chúa cơ chứ?
Trước đây, một cách nào đó tôi cũng đâu khác gì mấy bạn trẻ kia, tôi chẳng dám nói những lời tạ ơn Thiên Chúa trước mặt người đời, tôi chẳng dám nói về những ân phước Chúa đã ban cho tôi trước bất kỳ ai... Giờ đây, dưới ánh sáng của Lời Chúa, tôi đã biết cảm tạ và chúc tụng Chúa, tôi thích khoe khoang về những điều kỳ diệu Chúa đã thực hiện nơi tôi. Chúa đã mở miệng lưỡi tôi, để tôi biết ca khen chúc tụng Chúa, để tôi biết dâng lời cảm tạ Chúa. Tôi không còn sợ xấu hổ khi tuyên xưng danh Ngài trước mặt người đời nữa, bạn ạ!

Lạy các thánh Tử Đạo Việt Nam! Các ngài đã trải qua những gian khổ đau thương vì đạo Chúa, các ngài hiểu rất rõ phải làm thế nào mới vượt qua được những đau thương mất mát đó. Xin các ngài cầu bầu cho quê hương đất nước Việt Nam, cầu bầu cho chúng cháu và lớp lớp đàn em, để chúng cháu không còn xấu hổ vì danh Chúa và vì Lời Chúa. Xin các ngài tiếp sức cho chúng cháu có đủ dũng khí để làm chứng nhân cho Chúa, để chúng cháu có thể “tử vì đạo” mỗi ngày ngay giữa đất nước nhiễu nhương này. Nhờ công nghiệp Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta. Amen!

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

ĐÃ CÓ CHÚA QUAN PHÒNG

“. . . tất cả những người kia đều đã rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng; còn bà góa này, tuy thật túng thiếu, đã bỏ vào đó tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.” (Lc: 21, 4)

Bà góa trong đoạn Tin Mừng hôm nay đã hành xử một cách rất rộng lượng, tôi nghĩ, phải có lòng tin mạnh mẽ vào Chúa Quan Phòng mới khiến bà sẵn sàng dâng cúng hết như thế. Giả dụ là tôi, tôi sẽ đắn đo suy nghĩ, để lại chút gì cho ngày mai chứ! Trong hồi ức của tôi chợt hiện về một câu chuyện xảy đến với tôi cách đây đã hơn 30 năm.
Sáng hôm ấy, tôi đi khám bệnh, trong lúc ngồi chờ kết quả xét nghiệm, một thiếu phụ chìa ra trước mặt tôi cái toa thuốc và kể lể sự túng thiếu của bà, mong tôi giúp đỡ. Nghe bà kể lể xong, tôi rất thương tâm, liền moi hết tiền trong bóp ra đưa cho bà. Dù đã lấy toàn bộ số tiền mình có để giúp bà, tôi vẫn cảm thấy áy náy vì chừng ấy vẫn chưa đủ số tiền cho bà mua thuốc. Nhưng sau khi bà đã đi khuất, có một nhân viên y tế đến nói với tôi rằng: “Em ơi! Bà này chuyên môn làm như thế để moi tiền của người khác đấy!”
Tôi thấy hụt hẫng rồi chuyển sang tức giận. Nhưng vừa lúc đó, đến lượt tôi được gọi vào lấy kết quả xét nghiệm, tôi bèn quên cả sự tức giận. Rồi cuối cùng bác sĩ cũng trao cho tôi một toa thuốc, nhìn vào những tên thuốc trên toa tôi sực nhớ ra mình chẳng còn đồng nào để mua thuốc cho mình nữa. Tôi nghĩ bụng “thôi về nhà rồi xin tiền mẹ mua cũng được”, rồi tôi đi về phía bãi giữ xe của bệnh viện để lấy xe. Dắt xe ra đến chỗ người giữ xe, tôi chợt lúng túng. Trong đầu nghĩ “hay là mình xin anh ta vậy? Chỉ có 50 xu thôi mà!”, nhưng tôi thấy xấu hổ chẳng dám nói... tôi ráng mở bóp xem thử may ra còn đồng nào chăng. Anh chàng giữ xe nhìn tôi mở hết ngăn này đến ngăn khác, anh ta cũng kiên nhẫn chờ tôi, còn tôi thì toát mồ hôi vì xấu hổ. Cuối cùng, tôi thở phào nhẹ nhõm, trong ngăn dự trữ ở phía sau chỗ tôi để tấm ảnh của mình, có một tờ giấy bạc 50 xu đã cũ mèm! Chỉ có 50 xu thôi, nhưng lúc ấy nó chính là vị cứu tinh của tôi. Tôi mừng húm vội lấy nó ra, đưa cho anh chàng giữ xe, rồi hớn hở dắt xe ra khỏi bãi. Về đến nhà, tôi xin tiền mẹ tôi để đi mua thuốc. nhưng tôi đã đi tất cả những tiệm thuốc lớn mà không mua được, họ nói thuốc này chỉ có gởi mua ở nước ngoài mới có. Chuyện này thì tôi không dám nghĩ tới, nên tôi đành vất toa thuốc vào đống giấy vụn. Sau đó mấy tháng, có một người bà con đem cho tôi hai hộp thuốc, cô ấy nói “Thấy trên hộp thuốc có ghi, DÀNH CHO NGƯỜI BỆNH TIỂU ĐƯỜNG, cô không xài đến nên tặng cho cháu!” Hai hộp thuốc ấy chính là thứ thuốc tôi đang cần!
Vậy chẳng phải Chúa đã quan phòng mọi việc cho tôi rồi đó sao? Nghĩ đến bà góa nghèo trong câu chuyện của Tin Mừng hôm nay, tôi thật sự cảm phục bà, bà đã cho đi một cách quảng đại. Còn tôi, tôi mặc dù đã cho hết số tiền ngày hôm ấy; song, đó là do tôi dễ tin để bị người ta gạt, chứ không phải là một sự cho đi hết những gì mình có. Hôm nay, ôn lại chuyện cũ, tôi nhận ra bàn tay Chúa quan phòng trong mỗi đường đi nước bước của đời tôi, Ngài chẳng để tôi một mình trong những khi gian nan khốn khó. Vậy, tôi còn do dự gì mà không phó thác hết mọi sự cho Ngài? Vậy, tôi còn sợ gì mà cứ phải bo bo tính toán?

Lạy Chúa! Xin giúp con có được sự can đảm, biết cho đi giống như bà góa kia, đã dâng cúng vào Đền Thờ tất cả những gì bà có. Xin cho con một lòng tín thác vào sự quan phòng của Chúa, để con có thể cho đi, và cho đi một cách vui vẻ, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

ĐỨNG VỀ PHÍA SỰ THẬT

‘Ông Philatô liền hỏi : "Vậy ông là vua sao ?" Đức Giêsu đáp : "Chính ngài nói rằng tôi là vua. Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này : làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi."’
(Ga: 18, 37)

"Vậy ông là vua sao?", câu hỏi của quan Philatô phải chăng cũng là câu hỏi của rất nhiều người về vương vị của Đức Giêsu Kitô, bởi nhân loại ngày nay vẫn còn có những người chưa nhận ra đâu là vương quốc của Đức Kitô, huống hồ chi là vương vị của Ngài!
Sự thật thì Chúa Giêsu chính là Vua, Ngài chính là Đấng Mêxia và là Người tôi trung như đã được mô tả ở nhiều trang sách của các tiên tri thời xa xưa. Vương quốc của Người sẽ bao trùm mặt đất, và sẽ tồn tại đến muôn đời muôn thuở như lời Thiên Chúa đã phán hứa qua các ngôn sứ. Chúa Giêsu đã đến trong thế gian này, và đã sống một cuộc sống như Người từng nói: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này : làm chứng cho sự thật.” Sự thật Người là tôi trung. Và sự thật Người cũng là Đấng Mêxia mà dân Dothái hằng trông đợi. Đấng Mêsia ấy đã đến và lên ngai vinh hiển bằng con đường đau thương thập giá. Người tôi trung đó chính là Đức Giêsu Kitô. Chỉ những ai đi theo con đường vác thập giá mà Đức Giêsu Kitô đã rao giảng, thì Người đó mới có thể nhận ra vương vị của Đức Kitô. Vâng, Đức Kitô chính là Vua, Ngài làm vua trong đau khổ. Như người ta thường nói: yêu là đau khổ, chính vì Đức Kitô là Vua, mà lại là Vua của tình yêu, nên chẳng có gì lạ khi Ngài làm vua trong đau khổ!
Viết đến đây, tôi lại nhớ đến Huynh đoàn Khuyết tật Kitô Vua, một cộng đoàn với hơn trăm con người đang mang trên mình cây Thánh giá của vị Vua tình yêu. Mới nghe qua, chắc hẳn bạn sẽ thắc mắc, tại sao hai từ “Kitô Vua” lại gắn với Huynh đoàn Khuyết tật? Tại bởi họ là những chứng nhân của sự đau khổ, cũng có nghĩa là chứng nhân của tình yêu, vương quốc của Đức Kitô chắc chắn đang bao trùm cuộc sống của họ, và vương triều của Ngài hiển nhiên là đang ở giữa họ.
Ai có ngờ đâu một vị vua lại ở giữa những người què quặt, đui mù, ở giữa những con người mang đầy dấu vết của khổ đau trên thân xác? Nhưng đó lại là sự thật, một sự thật như Đức vua Kitô của chúng ta đã nói: “Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi." Để nghe được tiếng của Ngài, tôi sẵn sàng đứng về phía sự thật, cho dẫu sự thật đó bắt tôi phải khổ đau, bạn ạ!

Chúa ơi! Thập giá của Chúa, đoàn chúng con đang mang lấy, với một niềm xác tín rằng chúng con đang chia sớt những vui buồn của Chúa trên thế gian đầy rẫy những trăn trở này. Chắc hẳn Chúa đang từng bước dõi theo chúng con, người thì gánh vác trên vai những căn bệnh hiểm nghèo, người thì lê thập giá của mình bằng đôi chân teo và đôi bàn tay chai sạn vì chống nạng, người thì đeo thập giá trên đôi mi nhắm nghiền, người thì đang mang thập giá là sự cô độc không thể thổ lộ nỗi lòng bằng chính đôi môi của mình... Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt thể lý, thì đoàn chúng con lôi thôi và lếch thếch lắm, Chúa nhỉ? Thế nhưng chúng con cảm nhận được rằng, tình yêu của Chúa đã vá lại những vạt áo rách bươm vì thói khinh bạc của người đời đối với chúng con, và tình yêu của Chúa vẫn tiếp tục đổ tràn đầy vào vạt áo ấy. Nhiều lúc chúng con cảm thấy mệt mỏi và ngao ngán vì chặng đường mình đi sao cứ xa xôi, cứ lắc lư theo nhịp điệu gập ghềnh của nó. Nhiều lúc chúng con cảm thấy lạc lõng chơi vơi và sợ hãi giữa đường đời tưởng chừng như bế tắc. Chính những lúc ấy, chúng con lại cảm nhận được sự đồng hành của Chúa rõ ràng hơn bao giờ hết; và, Chúa đã dẫn chúng con đến những bước ngoặt để được rẽ vào những nẻo đường tươi vui rực rỡ.
Chính thập giá của Chúa đã vạch ra một lối đi chắc chắn, và chúng con cứ thế mà bám theo, mà lê theo, ... Dù người đời có khinh bạc rẻ rúng, chúng con vẫn cảm thấy ấm lòng khi nhớ đến sự trần truồng của Chúa trên thập giá. Chính khi chúng con gò mình, uốn lưng qua cửa hẹp, chính khi chúng con nhẫn nhịn và hy sinh theo gương Chúa chấp nhận mạo gai, là lúc chúng con giải thoát con người mình khỏi những phiền muộn vì bị xúc phạm, vì bị lãng quên. Đó là những lúc chúng con nhận ra tình yêu nâng đỡ và ủi an của Chúa!

Chúa ơi, Xin giúp chúng con bền chí đi trên con đường thập giá đến tận mút cuối cùng của nó, để được thoát khỏi quyền lực của dối trá và gian ác, của tham lam và ích kỷ. Xin thập giá của Chúa mãi là giá đỡ cho chúng con đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.
Chúng con nguyện mang lấy thập giá của Chúa và với thập giá đó, chúng con sẽ cố gắng làm cho vương quyền của Chúa được mở rộng trên toàn cõi đất này. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!