Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

NHƯ CÁNH CHIM GIỮA TRỜI

"Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn".
(Lc: 11, 28)

Tôi hạnh phúc như mây ngàn nhẹ bẫng
Khi giữ Lời Thiên Chúa ở trong tim
Như cánh chim giữa trời kêu ríu rít
Chẳng lo gì vì đã có Ngài lo...
Chỉ biết cho đi như Lời Chúa đầy tràn
Không màng chi những lời nói tri ân
Tôi tìm đến những ai cần an ủi
Và bẻ bánh trao cho người đang đói...

Có ngờ đâu khói sương chực chờ sẵn
Tưởng đời mình thế là dư là đủ
Khi đam mê vật chất rủ tôi đi
Tôi quên khuấy lời tình trên thập tự
Mải tư lự chiêm ngưỡng đóa phù dung
Chẳng nghĩ gì đến bao người cùng khổ
Rồi một ngày, hồn đổ đốn đi hoang
Còn đâu nữa một thiên đàng hạnh phúc!?

Chúa phục sinh, Ngài đến nâng tôi dậy
Lời tình yêu vẫn âm thầm ở đấy
Ấy là khi tôi gặp gỡ với Ngài
Trên đường dài có một người thất thểu
Tôi đến gần mong tìm hiểu mà thương
Ấy là khi gặp một kẻ chán chường
Kể họ nghe về màu xanh trên lá
Chính tình yêu thập giá dẫn tôi đi!!!

Lời tình si vẫn âm thầm ở đấy
Ấy là khi tôi đã muốn trở về
Nghe lời tình trên thập tự mà thương
Mà vương vấn, mà giữ lời trung tín
Muốn hái được quả chín ở cây cao
Cớ sao mong thoái thác việc leo trèo
Cảnh nghèo hèn chung quanh tôi nhiều lắm
Đang chờ tôi tìm đến để yêu thương!!!

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

HÒN ĐÁ & CÁI BÁNH

“Người cha nào trong các con có đứa con xin bánh mà lại cho nó hòn đá ư? Hay nó xin cá lại cho nó con rắn thay vì cá sao? Hay nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp ư? Vậy nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người"
(Lc: 11, 11-13)

Có một hôm, tôi gõ cửa nhà Người
Nài xin Người cho tôi điều tôi ước!

Trước mắt tôi trời đất cứ mông lung
Nhiều đêm dài chập chùng cơn thất vọng
Người không trả lời tôi, cũng chẳng nói năng chi
Tôi chỉ thấy một bầu trời u ám
Nào thấy đâu lòng thương xót của Người!?

Người nhìn thấy hòn đá ngáng chân tôi
Một con rắn quấn quanh tôi dụ dỗ
Và kia nữa, có một con bọ cạp
Nọc độc của nó đã giương lên
Miền bình an trong tôi không còn nữa!!

Giữa biển hồ Lòng thương xót bao la
Tôi sống dậy sau nhiều lần vấp ngã
Ánh mặt trời đã rọi sáng tim tôi
Đã xa rồi những đêm dài u ám
Choán ngập hồn tôi là Thần Khí của Người...

Tôi đã gõ cửa và Người đã mở
Người đã rộng ban cho tôi những thứ tôi cần!!!

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

TÌM KIẾM ĐỂ YÊU NGƯỜI

"Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho ông chủ quán mà bảo rằng: "Ông hãy săn sóc người ấy, và ngoài ra còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về tôi sẽ trả lại ông". "Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?"
(Lc: 10, 30-36)

Có những lúc tôi tưởng mình toàn vẹn
Giữ đủ đầy những lễ nghi hình thức
Chực quên đi một lời tình sâu thẳm
Lời của Người đã đắm đuối chết vì yêu!

Có những lúc tôi tưởng mình nghèo lắm
Tôi chẳng dám cho đi, vì chính mình còn thiếu thốn
Rẽ qua đường như chạy trốn một lời van
Những tiếng than tiếng khóc đã xa dần...

Người nằm đó, cần một lời an ủi
Người đứng kia, đang tủi buồn đói rách
Người lữ khách, lỡ độ đường không quán trọ
Người đang nhìn tôi, ánh mắt đầy dọ hỏi...

Bước ra khỏi con người tôi cũ kỹ
Trên đường đi, tôi sẽ tiến đến gần
Với những ai đang cần tôi lúc ấy
Tôi thấy họ chính là người thân cận của tôi!

Ôi! Dụ ngôn Người Samaria nhân hậu
Là lời tình sâu thẳm giữa nhân gian
Vang vọng mãi tiếng lòng tôi tìm kiếm
Tìm kiếm để yêu người như Người đã đắm đuối yêu tôi!!!

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

NHỮNG HẠT NGỌC XANH MÁT

“vì không có việc gì mà Chúa không làm được". Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền"
(Lc: 1, 37-38)

Suốt mấy tuần qua, tôi đau nặng nằm bẹp trên giường, những căn bệnh quen thuộc ập đến như nước vỡ đê, khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Lúc nào thiêm thiếp đi vào giấc ngủ thì còn đỡ đau một chút, tỉnh dậy lại cảm thấy mòn mỏi khôn cùng. Lòng tôi hoang mang: mình chịu đựng như thế này được bao lâu? Nếu như sống thêm mấy năm nữa thì sức đâu mà chịu nổi? Thôi thì phó thác mọi sự và dâng đau đớn lên Chúa, để cầu nguyện cho biết bao người còn đau đớn hơn mình... nghĩ vậy và làm vậy đã giúp tôi vượt qua những ngày đau đớn.
“vì không có việc gì mà Chúa không làm được". Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền"
Nghiền ngẫm câu Kinh thánh trên đây, tôi đã tìm ra câu trả lời cho mình, qua sự “xin vâng” của Mẹ. tôi nghĩ đến Mẹ Maria: cuộc đời Mẹ đã trải qua thăng trầm cũng đâu có ít? Mẹ Maria ngày đó cũng đã hoang mang “việc ấy xảy ra thế nào được vì tôi không biết đến chuyện vợ chồng”, thế mà Mẹ cũng đã trao trọn niềm tín thác cho Chúa để nói tiếng “xin vâng”... lúc ấy, Mẹ đâu có ngờ đến ngày Mẹ đứng nhìn con trai yêu dấu của Mẹ bị đóng đinh trên thập giá? Và, càng không thể nghĩ đến chuyện có một người đã chết mà sẽ sống lại được! Trong khi Mẹ nói tiếng “xin vâng”, chắc hẳn trong lòng Mẹ có thoáng chút lo lắng: nếu mình mang thai thì bà con chòm xóm sẽ nghĩ gì, và mình sẽ phải sống ra sao? Tự nhiên tôi cảm thấy mình đang ở trong một tình trạng từ hoang mang tiến đến niềm tín thác giống như của Mẹ Maria ngày ấy. chấp nhận bệnh tật đã gần 37 năm trời, sức khỏe ngày càng mòn mỏi, những ngày tháng sắp tới tôi sẽ có thể chịu đựng được những cơn đau sẽ ngày càng nặng hơn như thế nào đây? Tôi thấy lòng rộn lên một niềm vui, tôi biết rồi. Mẹ Maria đã đi hết con đường “xin vâng” của Mẹ vì Mẹ đã tin rằng:
“không có việc gì mà Chúa không làm được"
Tôi hình dung ra cảnh Mẹ Maria đã sống những tháng ngày bình yên trong tâm vì Mẹ luôn suy ngẫm về những biến cố xảy ra với Mẹ trong niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa. Lòng tôi rộn vui, vì tôi không còn hoang mang sợ hãi nữa, những ngày sắp tới cho dù bệnh hoạn lại ập đến, thì tôi luôn có Chúa ở cùng, cũng như Mẹ đã luôn có Chúa ở cùng; nhờ vậy, đời Mẹ đã có thể trải qua những biến cố thăng trầm đau đớn một cách bình an và đầy tràn ân sủng! Tôi đã biết bao lần trải qua đau thương và sợ hãi nhưng đã tìm được bình an trong tâm hồn sau những giây phút lần chuỗi Mân Côi. Hôm nay mừng lễ Mẹ Mân Côi, một lần nữa đã nhắc nhở tôi rằng: hãy siêng năng lần chuỗi Mân Côi và tập sống tín thác vào Chúa như Mẹ Maria đã sống! Những hạt chuỗi Mân Côi của đời tôi có thể là những lời nói vui tươi tôi nói giữa đời, cũng có thể là những nhịn nhực hy sinh tôi dành cho một người nào đó, sẽ là những hạt ngọc xanh mát giữa lòng đời còn đầy rẫy những thương đau...

Lạy Mẹ Maria! Xin Mẹ đoái thương gìn giữ con trong bóng áo của Mẹ, để hồn con được xanh mát như màu áo thiên thanh của Mẹ, Mẹ nhé!

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

TRONG LÒNG CHÚA YÊU THƯƠNG

‘Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói : "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con." Đức Giêsu bảo các ông : "Thầy đã thấy Xatan như một tia chớp từ trời sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời."’
(Lc: 10, 17-20)

Thoạt nghe đoạn Tin Mừng trên đây, tôi cảm thấy tức cười, vì mấy ông môn đệ có vẻ hí hửng sau khi mấy ổng trừ được quỷ. Trừ được quỷ là do ơn Chúa ban, chứ đâu có phải tự mấy ổng mà làm được.! Nhưng rồi sờ lên gáy mình, tôi cũng lại thấy mình thật là tức cười! tôi cũng đã từng có những lúc hí hửng và lên mặt về những gì mình làm được. Tôi cũng đã từng quên rằng, tất cả những gì của tôi đều là của Chúa, khả năng làm việc và mức độ thông minh của tôi cũng đều là do Chúa ban cho! Nhận thức được như vậy cũng là do Chúa cho tôi trí hiểu, để tôi biết mình chỉ là một sinh linh nhỏ bé và yếu đuối như bao nhiêu sinh linh khác trên mặt đất này. Tất cả con người và muôn vật trong vũ trụ đều là những sinh linh nhỏ bé trước quyền năng của Thiên Chúa.
Tôi vô cùng cảm tạ Chúa về tất cả những gì Chúa đã ban cho tôi, tôi cũng cảm tạ Chúa vì những lời nhắc nhở:
"Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời."
Lạy Chúa! Những thành công trong cuộc sống, dù là những thành công trong ý hướng tốt đẹp, cũng khiến cho chúng con dễ bị sa chước cám dỗ. Chúng con dễ trở nên vui thú vì những thành quả tốt đẹp, để rồi quên đi mục đích của đời mình là sống vì yêu thương và phục vụ Thiên Chúa qua những người chung quanh mình. Chúa đã nhắc nhở con rằng, Chúa ban cho con những khả năng để con có thể nhận biết những điều kỳ diệu Chúa đã làm cho con. Và tất cả những việc đó Chúa làm để cho con nhận biết con có một người Cha trên trời. Con hiểu rằng Chúa muốn con làm mọi sự đều vì nước trời, để tên con được khắc ghi trên nơi ấy: trong lòng Chúa yêu thương!
Lạy Chúa! Các môn đệ ngày xưa cũng chỉ là những con người tầm thường như con bây giờ, nhưng nhờ bởi ơn Chúa họ đã trở nên những con người mạnh mẽ, để ngày nay các vị ấy đã ở trên nước Chúa hưởng phúc Thiên đàng. Xin cho con cũng được trở nên mạnh mẽ, sống đời chứng tá cho Chúa như các môn đệ ngày xưa, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

ÊPHATA, HÃY MỞ RA!

Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được.
Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai,
miệng lưỡi người câm sẽ reo hò.
(Is: 35, 5-6)

Con vui lắm Chúa ơi!
Mắt con mở ra rồi
Thấy Chúa Trời vinh hiển
Trên biển và trên sông
Trên mênh mông đồi núi
Trên hoa lá cỏ cây
Trong trái ngọt thơm lành
Tình Chúa dành cho con
Nhẹ nhàng như hơi thở
Nhắc nhở con mỗi ngày
Mở bàn tay nhân ái
Nối trái tim lại gần...

Con vui lắm Chúa ơi!
Tai con mở ra rồi
Bồi hồi nghe tiếng Chúa
Tiếng đất trời yêu thương
Hương lòng con phơi phới
Với Chúa, con vào đời
Bàn chân xưa khập khiễng
Nay biến thành hân hoan
Như người què nhảy nhót
Như chim hót giữa trời
Lưỡi con say khúc hát
Chúc tụng Chúa cao vời...

Con vui lắm Chúa ơi!
Mắt con mở ra rồi
Nhìn thấy ơn cứu độ
Chính lộ là Giêsu
Đường cho con bước tới
Với mọi người khổ đau
Lời tủi sầu ai oán
Lời chán ngán muộn phiền
Tai con liền mở ra
Đón nghe để thấu cảm
Ảm đạm đồi Canvê
Tiếng Giêsu rên khẽ...

Ê...PHA...TA...PHA...TA!!!

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2018

HƠI THỞ CỦA NGÀI

“Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.”
(Ga: 6, 63)

Ngày xưa,
Khi con chưa nhận ra hơi thở của Ngài
Cuộc đời con như sóng nước chơi vơi
Xác thịt con nặng nề, linh hồn con trống rỗng
Sự sống trong con... thật là Mong manh như thể kiếp phù du!

Lạy Chúa Giêsu!
Bây giờ đời con rợp bóng mát
Tiếng hát con trổi cao trên thung lũng mù sương
Đường ra khơi dẫu chập chùng tăm tối
Lối bước con luôn có Chúa dắt dìu
Thần khí Chúa nhẹ hiu hiu vào ăm ắp hồn con
Cho trái tim con luôn tươi thắm nắng thiên đàng
Và, sự sống trong con rỡ ràng niềm tin mới!

Lời Thầy nói với con
Là Thần Khí Và là lời ban sự sống
Xin cho con thêm yêu mến Lời Ngài
Thần Khí Ngài, xin mãi ở trong con!
Để xác thân con nhẹ bổng với linh hồn
Mà chúc tụng, mà vinh danh Lời Chúa!
Đến muôn đời muôn thuở. Amen!!!

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

QUẢ TIM DÂNG NGƯỜI

“Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi. Ta sẽ bỏ đi quả tim bằng đá khỏi thân mình các ngươi và sẽ ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt.”
(Ed: 36, 26)

Có những lúc con tim hóa đá
Lạnh lùng nghe một tiếng khóc nỉ non:
“Ta còn bận những việc ta dang dở
Chuyện của người, ta quản hết được sao?!”
Rồi hững hờ ta nhìn đi nơi khác
Tiếng khóc bị chìm vào trong bão cát vần xoay...

Có những lúc tim say vui hồ hởi
Bởi ngoài kia là tiếng nhạc xập xình
Hoa và nến, và building cao tít
Những nụ cười sáng rỡ cả vành môi
Đã phủ che hết lầm than lầy lội
Ta quên rồi, những hẻm tối thâm u...

Có những buổi chiều thu, tim nhẹ bẫng
Bởi hư danh đã nâng bổng ta lên
Tiếng ca khen nghe ngọt ngào quyến rũ
Dụ ta vào mê lộ của phù vinh
Cõi thinh không vẩn đục lối đi về
Khi lá rụng, tim ê chề thành xơ cứng...

Muôn lạy Chúa!
Chúa đã dựng nên con
Và đã tặng cho con một quả tim bằng thịt
Dẫn con vào vạn vạn nẻo yêu thương
Hương yêu ngát thơm đồi cao thánh giá
Quả tim con
Đã hóa đá biết bao lần
Con vạn lần xin Chúa thứ tha!
Phút này đây
Tim con là máu thịt
Xin dâng Người để Người làm cho tươi mới, Người ơi!!!

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

BÀI CA XIN VÂNG

“"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.”
(Lc: 1, 46-48)

Hôm nay Trời mở ra
Một bông hoa diễm lệ
Oai vệ giữa thiên đình
Ngàn lời ca chúc phúc
Muôn thiên thần nô nức
Ánh sáng rực hào quang!

Mẹ thăng thiên về Trời
Lời ca xưa còn đó
Gió vào ngợp hồn con
Thần trí con hớn hở
Mở ra lối thiên đàng
Này lòng con: Xin vâng!

Con dâng lời chúc tụng
Mỗi một ngày đời con
Xin là hoa là nắng
Cho hồn con trinh trắng
Theo gương Mẹ ngày xưa
Say sưa lời chúc tụng!

Phụng sự Chúa mỗi ngày
Hồn con đầy hạnh phúc
Trong tiếng lòng Xin Vâng
Con dâng lời cảm tạ
Mẹ đã thương con nhiều
Suốt bao chiều lệ rơi!

Hôm nay Mẹ về Trời
Con thấy lòng bừng vui
Mẹ trên cao xanh hỡi
Dẫn lối con mỗi ngày
Sống tròn đầy như Mẹ
Đẹp tiếng lòng Xin Vâng!!!

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

LỜI NGUYỆN GIỮA BÃO GIÔNG

‘Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : "Thưa Ngài, xin cứu con với!"’
(Mt: 14, 29-30)

Cho con thêm đức tin
Chúa ơi, con sắp chìm
Giữa biển đời bão giông
Ngàn ngông cuồng thách đố

Cho con thêm cố gắng
Tỏa ánh nắng tình thương
Một chút hương hoa lòng
Để màu xanh lại thắm

Giờ này con sợ lắm
Xin Chúa ẵm con lên
Bến đời không bình yên
Chúa triền miên cứu giúp

Con luôn núp bóng Người
Dưới biển trời mênh mông
Chập chùng sóng cứ vỗ
Có Chúa, con sợ chi!