Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

TÔI THEO NGƯỜI

‘Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tùy ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn." Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : "Hãy theo Thầy."’(Ga: 21, 18-19)

Simôn Phêrô đã trải qua hết những đoạn trường của một kiếp sống con người: khi thì hăng hái nhiệt tình, khi thì xúi Thầy thoái lui, lúc thì hèn nhát chối Chúa, rồi sau đó lại khóc lóc ăn năn... Tuy nhiên, phần đoạn kết của cuộc đời ông thật là mỹ mãn. Ông đã trở nên một nhân chứng tuyệt vời cho sự Phục sinh của Đức Kitô, bởi chính ông đã được gặp gỡ và tiếp xúc với Người, sau khi Người trỗi dậy từ cõi chết. Ông là một trong số những người đầu tiên, nhìn thấy ngôi mộ trống với những mảnh khăn liệm được xếp ngay ngắn gọn gàng. Ông là một trong số những người, được cùng ăn cùng uống với Đức Kitô Phục sinh bên bờ biển ở Galilê. Đặc biệt hơn nữa, ông là một trong số những môn đệ của Đức Giêsu Kitô, đã dùng danh thánh của Người mà cứu chữa bệnh nhân và làm cho kẻ chết sống lại!
Trong đoạn Tin Mừng trên đây, Chúa Kitô Phục sinh đã tiên báo cho Simôn Phêrô về những điều nguy khốn mà ông sẽ gặp phải lúc cuối đời, đồng thời với lời kêu gọi: “Hãy theo Thầy!” Nhưng lần này thì Simôn Phêrô không còn phải thoái lui tháo chạy một cách hèn nhát nữa. Với sự bình an và sức mạnh từ Đức Giêsu Kitô, ông đã hăng say ra đi loan báo Tin Mừng Chúa Phục sinh, và hùng hồn làm chứng cho danh Người. Dẫu rằng, có sự bắt bớ đánh đập của giới cầm quyền, nhưng họ đã chẳng thể ngăn cấm ông rao truyền về sự Phục sinh vinh hiển của Người Thầy mà ông hằng yêu mến.
Tôi như đang nghe thấy tiếng Chúa ngân vang trong lòng mình: “Con có yêu mến Thầy không?” Tôi như đang nghe thấy tiếng Chúa mời gọi: “Hãy theo Thầy!” Tôi cũng đã được diễm phúc gặp gỡ Đức Kitô Phục sinh mỗi ngày, và nhờ vậy mà tôi hiểu được rằng: theo Thầy có nghĩa là phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo... Tôi biết bản thân mình còn nhiều yếu đuối và nhát đảm, tự sức tôi thì tôi chẳng thể làm được gì. Tuy nhiên, khi nhìn vào sự biến đổi kỳ diệu nơi con người của Simôn Phêrô, tôi vững tin rằng: Chúa Kitô Phục sinh cũng sẽ biến đổi con người nhát đảm nơi tôi, trở nên một khí cụ sắc bén trong tay Chúa. Chúa chỉ chờ đợi ở tôi một tiếng “Xin vâng!”

Lạy Chúa Giêsu Kitô Phục sinh! Con vững tin rằng, Chúa đang đồng hành với con trên mọi nẻo đường đời. Chúa đã và đang biến đổi con, để con trở nên một khí cụ trong tay Chúa. Xin Chúa đoái thương, ban cho con sức mạnh của Ngài, để con có thể vượt thoát con người yếu đuối và nhát đảm của mình, mà một lòng quyết tâm theo Chúa đến cùng. Chúa hằng sống và hiển trịm muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

ÁNH TRĂNG TRÊN BIỂN HỒ

‘Trời đã tối mà Đức Giêsu chưa đến với các ông. Biển động, vì gió thổi mạnh. Khi đã chèo được chừng năm hoặc sáu cây số, các ông thấy Đức Giêsu đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. Nhưng Người bảo các ông : "Thầy đây mà, đừng sợ!"’
(Ga: 6, 17-20)

Trời đã tối
Trời đã tối, Chúa ơi!
Sao Người còn chưa tới
Cảnh đời quanh con muôn lối truân chuyên
Sóng gió bão giông, âu lo phiền muộn
Con muốn Người mau đến giải vây
Người hãy đến giải vây, cho chúng con vượt thoát điều gian dối!

Trời đã tối
Trời đã tối, Chúa ơi!
Đường chúng con đi, muôn lối chập chùng
Không có Người, thuyền chao đảo lung lay
Người hãy tới cho thuyền thêm vững lái!
Con cái Người như thể cánh bèo trôi
Hỡi, Người ôi! Biển đời đương ngập sóng!

Bóng dáng Người tựa hồ ẩn trong sương
Nhưng, Lòng thương xót của Người, con nhiều lần chạm thấy
Bấy nhiêu lần, Người đã xót thương con
Ban cho con niềm trông cậy vững vàng.
Lời hôm nay rõ ràng, Người bảo con: “Đừng sợ!”
Con còn sợ chi bóng tối với gian nan
Vì con tin: Chúa là người bạn đường chung thủy!

Trời đã tối
Trời đã tối, Chúa ơi!
Ánh trăng rơi trên Biển Hồ đẹp quá
Biển chập chùng, sóng nước hóa tình thương
Bởi lòng Chúa là đại dương thương xót
Tận chót vót non cao, tình Chúa cũng dâng tràn
Con muôn vàn cảm tạ tình Chúa, Chúa ơi!

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016

NIỀM VUI ĐÍCH THỰC

“Họ cho gọi các Tông Đồ lại mà đánh đòn và cấm các ông không được nói đến danh Đức Giêsu, rồi thả các ông ra. Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giêsu.
Mỗi ngày, trong Đền Thờ và tại tư gia, các ông không ngừng giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Đức Kitô Giêsu.”
(Công Vụ Tông đồ: 5, 40-42)

Trước đây, mỗi khi nghe đọc đoạn Thánh Thư này, tôi chẳng thể hiểu nổi sự vui mừng của mấy vị Tông đồ, khi các ngài đã bị đánh đòn, bị cấm đoán màcòn có vẻ hân hoan như vậy. Tạ ơn Chúa, bây giờ tôi đã hiểu, nhờ đâu mà các vị Tông Đồ đã được biến đổi một cách lạ lùng đến thế. Bởi chính tôi cũng đang có được nỗi vui mừng hân hoan như các ngài! Sự biến đổi cũng đang diễn ra trong tôi. Tất nhiên, tôi không dám đem chuyện mình ra so sánh với chuyện của mấy vị Tông Đồ; song le, tôi nhận ra mình giống như một cành cây khô mục được bàn tay Thiên Chúa chăm sóc, đang nở ra những bông hoa tươi thắm. Không còn những ngày u buồn hoài niệm, không còn những ngày tăm tối trong tôi! Tôi đã được tái sinh cùng với Đức Kitô Phục sinh, và bây giờ tôi không thể không nói về điều này!

Các Tông Đồ năm xưa đã được gặp gỡ trực tiếp với Đức Kitô từ cõi chết sống lại. Niềm vui sướng hân hoan vì Thầy mình đã sống lại từ cõi chết, khiến các ngài mạnh dạn đi rao giảng về những gì họ đã chứng kiến và đã tin. Các ngài đã được Chúa Giêsu Phục sinh ban ơn bình an và thổi hơi Thần Khí vào đầy tràn tâm hồn, chính niềm hạnh phúc lớn lao ấy đã thúc đẩy các ngài hành động: “Mỗi ngày, trong Đền Thờ và tại tư gia, các ông không ngừng giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Đức Kitô Giêsu.”
Những người đã tìm mọi cách để giết cho được Giêsu Nazarét, đâu thể để cho các môn đệ của Người tự do tự tại mà loan tin Người đã Phục sinh! Vì nhiều ích lợi khác nhau, vì muốn lấp liếm sự thật, bọn họ đã bắt bớ môn đệ của Người, với mong muốn dẹp yên lòng dân chúng. Về phần các Tông Đồ, các ngài đã được đầy tràn ơn Thánh Thần, các ngài không còn hoang mang và sợ hãi nữa, mà mạnh dạn loan báo Tin Mừng về việc Chúa Giêsu đã sống lại và đã tới ban bình an cho các ngài một cách tràn đầy. Các ngài ý thức được rằng, phải chịu đau khổ để danh Chúa Kitô Giêsu được vinh quang là niềm hân hoan vinh dự cho các ngài.
Tôi cho rằng, các ngài đã gặp được niềm vui đích thực, niềm vui đó sẽ tồn tại mãi mãi cùng với danh thánh của Đức Kitô Phục sinh. Thời đại của chúng ta đã khác rất nhiều so với thời của các thánh Tông Đồ; nhưng, đã là người của thế gian thì ai cũng sẽ gặp phải những chuyện của thế gian. Tuy nhiên, chúng ta được thừa hưởng cả một bề dày lịch sử của Giáo hội. Biết bao nhiêu biến cố đã xảy ra, biết bao nhiêu dấu chỉ của thời đại, cho chúng ta nhìn ngắm sâu sa hơn về ý nghĩa của việc Chúa Giêsu đã chịu chết để cứu chuộc nhân loại...

Lạy Chúa! Con biết rằng, con sẽ còn phải đương đầu với những chuyện phiền muộn đắng cay của thế gian, rồi mới gặt hái được hoa quả từ những đắng cay phiền muộn ấy. Xin Chúa mãi là khiên che, thuẫn đỡ cho con trên hành trình lữ thứ về quê Trời. Con đã tìm thấy niềm vui đích thực của đời mình, niềm vui được gặp gỡ Đức Kitô Phục sinh. Xin cho con luôn giữ được niềm vui đó trong tâm hồn mình, để rồi có thể đem ra chia sẻ cho hết thảy những ai con gặp gỡ trên đường đời. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

NHÂN CHỨNG TÌNH YÊU

“Người làm chứng về những gì Người đã thấy đã nghe, nhưng chẳng ai nhận lời chứng của Người. Ai nhận lời chứng của Người, thì xác nhận Thiên Chúa là Đấng chân thật.” (Ga: 3, 32-33)

“Người làm chứng về những gì Người đã thấy đã nghe, nhưng chẳng ai nhận lời chứng của Người.” Chúa ơi! Con nghe mà cảm thấy xót xa thay cho Người! Người nói sự thật, nhưng chẳng có mấy ai chịu nghe! Trong khi, những lời nói phỉnh phờ giả dối được che đậy bởi những ngôn từ hoa mỹ, những điều có thể dẫn con người ta đến chỗ sai lầm tai hại, thì lại có rất nhiều người thích nghe. Ngày ấy, phải chăng Chúa đã rất cô đơn giữa đám đông người? Người ta kéo đến nghe Chúa giảng, phải chăng họ chỉ mong tìm kiếm những dấu lạ và những lợi ích vật chất có thể thấy ngay trước mắt, hơn là quan tâm đến những chân lý, những điều có thể dẫn họ đến một chân trời tươi sáng? Chúa chạnh lòng thương dân vì họ lầm than vất vưởng, và Chúa đã hóa bánh ra nhiều, để họ được ăn no nê. Nhưng, có lẽ Chúa cũng cảm thấy xót xa cho họ, vì họ ngập chìm trong những mong muốn vật chất hơn là tinh thần? Chúa đã rảo bước khắp các làng mạc, mong đem ánh sáng sự thật từ Thiên Chúa đến cho dân, thì họ lại chẳng chịu nghe. Và, vì thế họ vẫn cứ ngập chìm trong bóng tối của đam mê vật chất...
Chúa đã làm chứng cho chúng con thấy, về Lòng thương xót bao la của Thiên Chúa, qua những điều Chúa rao giảng, và qua cái chết trên thập giá buổi chiều xưa. Chúa đã làm chứng cho một sự thật, sự thật rằng Chúa vô cùng thương yêu nhân loại. Chúa muốn cứu nhân loại ra khỏi đói khổ lầm than, Chúa muốn cứu nhân loại ra khỏi bóng tối của sự dữ, bằng cách chỉ ra cho nhân loại thấy, con đường thập giá là con đường duy nhất dẫn đưa nhân loại đến nguồn ơn cứu độ. Thế nhưng, nhân loại thì cứ muốn tránh né con đường đó. Nhân loại đã không muốn chấp nhận sự thật về Người, bởi nhân loại không muốn chấp nhận đau khổ, và vì vậy nhân loại càng dãy dụa càng bị chìm ngập vào bể khổ của nó. Nhưng nếu, con người tin vào Lòng thương xót bao la của Thiên Chúa, con người biết tín thác đời họ cho Lòng thương xót, thì con người sẽ được hưởng ơn cứu độ của Người. Đó là điều con đã cảm nhận được, từ trong những tháng ngày khổ đau. Trong những lúc nguy khốn ngặt nghèo, con nhận ra được tình thương Chúa dành cho con qua người thân bạn hữu, điều mà khi đường đời còn trôi chảy con đã không nhận thấy, về Lòng thương xót vô biên của Chúa. Sự thật là: có Chúa ở bên, những nỗi khốn khó truân chuyên của đời con đã trở nên nhẹ nhàng, vì con đã được mang lấy ách của Chúa là ách êm ái, như Chúa đã từng nói với mỗi người chúng con!
“Ai nhận lời chứng của Người, thì xác nhận Thiên Chúa là Đấng chân thật.” Vâng, Thiên Chúa là Đấng chân thật, Ngài đã tỏ cho con thấy tình thương của Ngài rõ nét nhất trong những khi con gặp đoạn trường gian khó. Con xin cảm tạ và chúc tụng danh Ngài cho đến mãi ngàn thu!

Lạy Chúa Giêsu Kitô phục sinh! Con nghĩ đến nỗi cô đơn của những nhà truyền giáo. Các vị ấy đang phải lội dòng nước ngược giữa cuộc đời, của một thời kỳ mà con người dường như quá quen với lối sống hưởng thụ vật chất, con người quên hẳn một sự thật là chung quanh họ đang có rất nhiều cảnh đói khổ và lầm than! Xin Chúa ban ơn giúp sức cho các nhà truyền giáo, xin cho các ngài có đủ sức mạnh và nghị lực để có thể vượt qua những trở ngại trong khi thi hành sứ vụ. Xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng con, để chúng con trở thành những nhân chứng tình yêu, luôn biết quan tâm đến những cảnh đời còn đang phải chìm trong đói khổ lầm than. Xin cho chúng con biết đi ra từ Lòng thương xót của Chúa mà đến với anh em mình, ngõ hầu tất cả nhân loại đều được sống trong cảnh thái bình thịnh vượng. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

ƠN CỨU ĐỘ NƠI NGƯỜI CHAN CHỨA

“Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”
(Ga: 3, 17)

Nếu Người lên án con
Thì con chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với Người.
Nếu Người đến, để lên án thế gian
Thì có lẽ thế gian này đã hóa thành nơi hoang phế.

Người đã đến thế gian
Trao ban Lời hằng sống
Nỗi thống khổ trần ai, Người rộng tay ôm lấy
Bao nhiêu gánh khổ của nhân loại, là bấy nhiêu niềm thương xót của Người.

Người ơi, Người ơi!
Con biết lắm, Người ơi!
Ơn cứu độ nơi Người chan chứa
Đứa con hư hèn này, Người vẫn trọn tình thương.

Xin dâng Người niềm tri ân cảm mến
Xin cho con như ngọn nến Phục sinh
Đem ánh sáng thắp cho đời thêm sáng
Con cùng Người song bước về quê Cha!

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

NHÌN LÊN THẬP GIÁ

“Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.”
(Ga: 3, 14-15)

Bốn mươi năm ròng, lang thang trong sa mạc
Con cái Ítraen phờ phạc bởi gió sương
Nhưng họ có Đức Chúa là Thiên Chúa của cha ông họ
Thiên Chúa của Áp-ra-ham, thiên Chúa của I-sa-ác, Thiên Chúa của Gia-cóp đi cùng.

Bốn mươi năm họ bị thử thách trong vùng sa mạc ấy
Cũng đâu bằng sự thử thách mà tổ phụ Áp-ra-ham đã trải qua...

Đã có lúc họ mừng vui hát “Bài ca chiến thắng”
Bởi việc Đức Chúa làm cho họ thật đáng vĩ đại thay:
Con cái Ítraen ráo chân qua Biển Đỏ
Chiến xa, chiến mã Pharaô Đức Chúa nhấn chìm giữa đại dương.

Bởi Đức Chúa yêu thương con cái của Người
Người theo họ lang thang trong sa mạc suốt bốn mươi năm
Người chăm sóc họ từng đường đi, nước bước
Cho nước vọt lên từ tảng đá, cho manna rơi xuống bởi trời.

Người cho họ nhìn xem biết bao dấu lạ
Cho họ nhận biết Đức Chúa là Đấng toàn Năng
Người căng mắt dõi theo từng bước chân họ trong sa mạc!

Thế mà! Họ bạc bẽo quay ra thờ ngẫu tượng
Thế mà! Họ lại than trách Người chỉ vì thèm một củ hành, củ tỏi

Con tự hỏi: “Có phải vì vậy mà Đức Chúa đã phạt họ?
Có phải vì vậy mà Đức Chúa đã xua rắn độc cắn chết vài kẻ trong số họ?”

Nhưng!
Cho dù những kẻ than trách Đức Chúa thì đáng chết
Cho dù những kẻ thờ ngẫu tượng muôn ngàn lần đáng chết
Đức Chúa vẫn tha thiết một lòng thương con cái Ítraen
Đức Chúa vẫn tín trung với lời đã phán hứa cùng Ápraham, mà cứu họ
Người đã bảo ông Môsê giương cao con rắn giữa lòng sa mạc
Để những ai bị rắn cắn ngước nhìn lên thì khỏi phải chết.

Lời Đức Chúa hứa cùng con cái Ítraen trải dài theo lịch sử
Người đã cử biết bao vị ngôn sứ đến trong dân
Để miêu tả chân dung của Người con Đức Chúa
Và để báo trước về cái chết của Đấng Thiên sai
Con Người cũng sẽ phải được giương cao như ông Môsê đã giương cao con rắn đồng trong sa mạc
“Để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.”

Lạy Đức Chúa! Lạy Đức Chúa của con!
Con ngước nhìn lên Thập Giá
Ôi! Mối tình dâng hiến đến vô biên...
Ôi! Đôi mắt nhìn con như muốn nói...

Cúi xuống thân hèn
Ôi! Chẳng khác nào những người Ítraen kia
Con đã bao phen thèm củ hành, củ tỏi
Chẳng chịu nghe theo Lời Chúa bảo ban!
Đã bao phen, con tôn thờ ngẫu tượng
Là danh vọng, là tiền tài, lạc thú!...
Ôi! Con chẳng khác gì kẻ đi trong sa mạc
Lòng dạ bạc bẽo và dễ đổi thay
Miệng lưỡi con đã bao lần khẳng định:
“Tôi vững tin vào Đức Giêsu Kitô!”
Thế mà, con cũng đã đành bỏ mặc Người cô đơn trên thập giá
Xin Ngài thương tha thứ, Ngài ơi!
Xin cho con luôn biết nhìn lên Thập Giá
Giữ vững niềm tin trong Đức Kitô, để được sống đời đời!!!

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

BỞI Ý NGÀI

‘Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói : "Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."
Bà Maria thưa với sứ thần : "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!"
Sứ thần đáp : "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai : bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."
Bấy giờ bà Maria nói : "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.’
(Lc: 1, 28-38)

Người thiếu nữ Sion thuở ấy
Đã nghĩ gì trong giây phút Truyền Tin
Một nỗi nghi nan, một thoáng ngại ngần
Nàng giữ mình đồng trinh, chuyện đâu lại có thế?

Tiếng sứ thần còn vọng đến hôm nay
Lời âm vang cho những ai tìm kiếm
Khắc khoải lòng mong chiếm hữu tình yêu
Lời Truyền Tin là lời ban thiên ý!

Bởi ý Ngài tiền định từ muôn thuở
Hỡi thiếu nữ Sion, Thiên Chúa đã chọn nàng
Nàng mau dọn cung lòng, cho Ngài ngự đến
Và danh hiệu Giêsu sẽ mãi mãi ở cùng nàng!

Thiếu nữ Sion thấy lòng mình vui thỏa
Kể từ khi nàng nói tiếng: “Xin vâng!”
Dẫu đời trải bao thăng trầm nguy khốn
Việc Chúa làm cho nàng, trọng đại lắm thay!

Người thiếu nữ Sion, hôm nay đầy tin tưởng
Chúa đã làm như lời thiên sứ nói
Cung lòng nàng được đón nhận Giêsu
Dù nàng chỉ là một nữ tỳ tôi tá Chúa!

Ôi, Chúa ôi! Con hớn hở vui mừng
Vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ con
Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới
Từ nay hết mọi đời, sẽ khen con diễm phúc!

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

TÍN THÁC VÀO LÒNG THƯƠNG XÓT

‘Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói : "Bình an cho anh em !" Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.’
(GA: 20, 19-20)

Những ngày kế tiếp, sau khi Chúa Giêsu chịu chết trên đồi Sọ, các môn đệ của Chúa đã co rút vào trong một góc nhà, và đóng kín cửa, vì họ sợ người Dothái. Họ sợ cũng phải thôi, bởi lẽ Thầy mình còn bị người ta đóng đinh, thì rất có thể người ta cũng sẽ đóng đinh cả đến mấy trò của Thầy... Chúa Giêsu hiểu rõ nỗi lòng của các môn đệ mình, nên Chúa đã đến củng cố tinh thần cho họ bằng cách cho họ xem dấu đinh ở tay chân, để nhờ vậy họ có thể tin rằng Chúa đã sống lại thật. Đặc biệt, Chúa đã ban bình an cho các môn đệ, một niềm bình an sâu sa, giúp xua tan bầu không khí ảm đạm và sợ hãi giữa các ông. Chính thánh Gioan, người môn đệ Chúa thương mến, đã khẳng định điều đó: “Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.” Kể từ đó, họ được biến đổi, trở nên mạnh mẽ, và họ đã hăng hái ra đi loan báo cho mọi người về tin mừng đặc biệt này!

Lạy Chúa! Chúng con cũng đương sống trong những ngày đầy sợ hãi, nỗi sợ hãi về những mối hiểm họa đang ngày đêm bủa vây lấy thế hệ con cháu của chúng con. Đó là nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt của thanh thiếu niên, khi ngày càng có nhiều người trẻ lao vào những trò chơi nguy hiểm của thuốc lắc và ma túy. Đó là nỗi sợ hãi về một nền “văn minh chết choc”, nó như một con bạch tuộc khổng lồ với những cái vòi vô hình đang tua tủa lao về phía bọn trẻ. Một trong những cái vòi của con bạch tuộc đen đúa đó, là hệ thống thông tin toàn cầu, mạng lưới internet toàn năng(theo nhiều cư dân mạng, họ cho rằng lên mạng thì cái gì cũng có, chỉ cần một cú “click” chuột). Chết một nỗi là bọn trẻ gần như không biết sợ hãi là gì! Khoác lấy việc học, bọn trẻ lân la trên mạng tìm thấy đủ thứ thông tin hổ lốn, từ những món thượng vàng như tài liệu học tập, thông tin văn hóa, kiến thức y tế, tra tự điển... cho đến những món hạ cám như phim sex, chat sex, nghĩa trang cho các thai nhi, game bạo lực... Và rồi, bọn trẻ dần dần bị nghiện các thứ hạ cám ấy như người ta nghiện ma túy vậy! cũng có tăng “dose”, tăng liệu...
Chúa ơi, Chúa có thấu chăng nỗi lòng của chúng con, những bậc phụ huynh đã bó tay trước sự bướng bỉnh của con cháu! Chúng con chỉ còn biết tín thác vào Lòng thương xót của Chúa mà thôi! Vì chúng con chẳng có cách nào để có thể ngăn cản những sự dữ ấy hoành hành trước mắt, chúng không thuộc tầm kiểm soát của chúng con.
Ngày xưa, các môn đệ vì sợ người Do-thái nên đã co rút vào căn phòng đóng kín, nhưng bây giờ người ta đâu có sợ hãi internet đâu mà phải đi trốn? Chúa thấy không, Chúa mà không đến với chúng con, thì chúng con chết mất!

Lạy Chúa Kitô Phục sinh! Xin Chúa hãy ban bình an cho chúng con, xin Chúa hãy ngăn chặn những mối hiểm họa phi vật chất đang ngày đêm rình rập chúng con. Đặc biệt, con thiết tha xin Chúa hãy bảo vệ các thanh thiếu niên khỏi sa vào chước cám dỗ của những trò chơi nguy hiểm đang được che đậy một cách khéo léo, dưới nhiều hình thức. Xin sức sống phục sinh của Chúa làm biến đổi bộ mặt của trái đất này, cho tất cả chúng con được sống một đời sống mới.

Lạy Chúa là Thiên Chúa đầy lòng thương xót! Con xin tín thác mọi sự lo âu trăn trở của con vào Lòng thương xót của Chúa, Chúa ơi!

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

MỘT SỰ THẬT

“Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giêsu hiện ra trước tiên với bà Maria Mácđala, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc. Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin.
Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này.
Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. Người nói với các ông : "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.”(Mc: 16, 9-15”

Thật khó để có thể tin rằng, một người đã chết, được mai táng trong mồ ba ngày rồi mà vẫn còn sống lại được! Tuy nhiên, đó là sự thật về Đức Kitô, chỉ riêng Đức Kitô, Người đã trỗi dậy sau ba ngày được mai táng trong hầm mộ, một sự thật mà các đồ đệ của Người đã tận mắt chứng kiến và kể lại. Ngay chính các ông môn đệ, thoạt nghe kể lại họ cũng đâu có chịu tin, phải đến khi được chứng kiến tận mắt thì họ mới chịu tin. Và khi đã tin rồi, thì còn nỗi mừng nào hơn, vì mọi hy vọng tưởng đã lụi tàn của họ, bỗng trở nên rực sáng. Chính với niềm hy vọng rực sáng ấy, các môn đệ của Chúa Giêsu đã trở nên hăng hái, họ say mê đi loan báo Tin Mừng khắp tứ phương thiên hạ. Nhờ vậy, ngày nay chúng ta mới có diễm phúc được biết Đức Kitô, Người đã từ cõi chết sống lại, mang đến cho bạn và tôi niềm hy vọng lớn lao về cuộc sống vĩnh hằng đời sau.
Đoạn Tin Mừng hôm nay chợt dấy lên trong tôi niềm xúc cảm kỳ lạ, tôi cảm thấy thương cho Chúa Giêsu, sau khi chịu mọi khổ hình và chịu đóng đinh cho đến chết trên thập giá, Ngài đã hoàn tất sứ vụ của mình. Song le, vì quá yêu thương các môn đệ đang phải bơ vơ lạc lõng, Ngài vẫn theo đuổi để được cận kề ủi an họ. Thế mà họ cũng còn cứng lòng tin, để Ngài phải long đong khắc khoải theo họ. Rồi tôi chợt nhận ra rằng, cho mãi đến bây giờ Chúa Giêsu cũng đâu đã hết long đong khắc khoải! Ngài là hiện thân của Lòng thương xót, con người trên thế gian này còn đắm chìm trong đau khổ, thì Lòng thương xót của Ngài còn mãi lao đao. Ngài sẽ còn rong ruổi khắp nơi để tìm kiếm ủi an những tâm hồn đau khổ ấy, cho đến khi nào con người thật sự tin vào sự phục sinh của Ngài, con người mới có được niềm vui đích thực. Tôi tự hỏi, tôi đã có bao nhiêu phần nỗ lực, để loan báo Tin Mừng Chúa Phục Sinh đến cho những người cùng khổ, giúp cho Ngài bớt nỗi long đong, và giúp cho những con người đau khổ bớt phần đau khổ?

Lạy Chúa Kitô Phục sinh! Con cảm tạ Chúa vì đã rong ruổi cùng con những tháng ngày gian khó, và nhờ đó con đã có được sức sống phục sinh của Ngài. Xin cho con biết kiên tâm chịu đựng trên đường đến với những ai đang trong cơn sầu khổ, để con có thể mang lại cho họ sức sống phục sinh mà con đã lãnh nhận nơi Chúa, ngõ hầu tất cả chúng con luôn được sống an vui trong Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

TRỜI ĐÃ SÁNG

‘Ông Simôn Phêrô nói với các ông : "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp : "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
Khi trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giêsu. Người nói với các ông : "Này các chú, không có gì ăn ư ?" Các ông trả lời : "Thưa không." Người bảo các ông : "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. Người môn đệ được Đức Giêsu thương mến nói với ông Phêrô : "Chúa đó !"’
(Ga: 21, 3-7)

Chuyến đời con nhiều phen đầy sóng gió
Dòng sông chảy có lắm khúc quanh co
Những lo toan nổi chìm theo ngày tháng
Sáng, trưa, chiều lận đận bóng thời gian.

Có những ngày, đời lầm than tất tả
Vất vả truân chuyên con mong tìm hạnh phúc
Nhưng nào thấy niềm vui, chỉ thấy những muộn phiền
Thuyền chòng chành và hồn con chao đảo!

Chúa bảo con thả lưới giữa cuộc đời
Nhưng sông kia vẫn bời bời nước lũ
Con ủ rũ với toan tính riêng mình
Thôi đành vậy, nhìn dòng sông cuốn trôi...

Như người môn đệ được Giêsu mến thương
Một ngày kia, con thấy Chúa thương mình
Qua lăng kính của tình yêu Thập giá
Con nhận ra Chúa vẫn ở kề bên.

Chúa bên con, con chẳng hề hay biết
Bởi hồn con đã không biết cậy trông
Bởi tim con quá nhiều khi vô cảm
Bởi lòng này chẳng quyết tâm tìm Chúa!

Con người ấy trong con, chết thật rồi
Và trỗi dậy cùng với Chúa phục sinh
Con hôm nay trở thành con người mới
Như người môn đệ được Giêsu mến thương!

Nghe lời Chúa, con lên đường đi thả lưới
Chúa bảo con thả lưới giữa cuộc đời
Giữa dòng sông vẫn bời bời nước lũ
Nhưng, trời sáng! Và này hồn con thư thái bình an!