“Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.”
(Ga: 6, 63)
Ngày xưa,
Khi con chưa nhận ra hơi thở của Ngài
Cuộc đời con như sóng nước chơi vơi
Xác thịt con nặng nề, linh hồn con trống rỗng
Sự sống trong con... thật là Mong manh như thể kiếp phù du!
Lạy Chúa Giêsu!
Bây giờ đời con rợp bóng mát
Tiếng hát con trổi cao trên thung lũng mù sương
Đường ra khơi dẫu chập chùng tăm tối
Lối bước con luôn có Chúa dắt dìu
Thần khí Chúa nhẹ hiu hiu vào ăm ắp hồn con
Cho trái tim con luôn tươi thắm nắng thiên đàng
Và, sự sống trong con rỡ ràng niềm tin mới!
Lời Thầy nói với con
Là Thần Khí Và là lời ban sự sống
Xin cho con thêm yêu mến Lời Ngài
Thần Khí Ngài, xin mãi ở trong con!
Để xác thân con nhẹ bổng với linh hồn
Mà chúc tụng, mà vinh danh Lời Chúa!
Đến muôn đời muôn thuở. Amen!!!
Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2018
Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018
QUẢ TIM DÂNG NGƯỜI
“Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi. Ta sẽ bỏ đi quả tim bằng đá khỏi thân mình các ngươi và sẽ ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt.”
(Ed: 36, 26)
Có những lúc con tim hóa đá
Lạnh lùng nghe một tiếng khóc nỉ non:
“Ta còn bận những việc ta dang dở
Chuyện của người, ta quản hết được sao?!”
Rồi hững hờ ta nhìn đi nơi khác
Tiếng khóc bị chìm vào trong bão cát vần xoay...
Có những lúc tim say vui hồ hởi
Bởi ngoài kia là tiếng nhạc xập xình
Hoa và nến, và building cao tít
Những nụ cười sáng rỡ cả vành môi
Đã phủ che hết lầm than lầy lội
Ta quên rồi, những hẻm tối thâm u...
Có những buổi chiều thu, tim nhẹ bẫng
Bởi hư danh đã nâng bổng ta lên
Tiếng ca khen nghe ngọt ngào quyến rũ
Dụ ta vào mê lộ của phù vinh
Cõi thinh không vẩn đục lối đi về
Khi lá rụng, tim ê chề thành xơ cứng...
Muôn lạy Chúa!
Chúa đã dựng nên con
Và đã tặng cho con một quả tim bằng thịt
Dẫn con vào vạn vạn nẻo yêu thương
Hương yêu ngát thơm đồi cao thánh giá
Quả tim con
Đã hóa đá biết bao lần
Con vạn lần xin Chúa thứ tha!
Phút này đây
Tim con là máu thịt
Xin dâng Người để Người làm cho tươi mới, Người ơi!!!
(Ed: 36, 26)
Có những lúc con tim hóa đá
Lạnh lùng nghe một tiếng khóc nỉ non:
“Ta còn bận những việc ta dang dở
Chuyện của người, ta quản hết được sao?!”
Rồi hững hờ ta nhìn đi nơi khác
Tiếng khóc bị chìm vào trong bão cát vần xoay...
Có những lúc tim say vui hồ hởi
Bởi ngoài kia là tiếng nhạc xập xình
Hoa và nến, và building cao tít
Những nụ cười sáng rỡ cả vành môi
Đã phủ che hết lầm than lầy lội
Ta quên rồi, những hẻm tối thâm u...
Có những buổi chiều thu, tim nhẹ bẫng
Bởi hư danh đã nâng bổng ta lên
Tiếng ca khen nghe ngọt ngào quyến rũ
Dụ ta vào mê lộ của phù vinh
Cõi thinh không vẩn đục lối đi về
Khi lá rụng, tim ê chề thành xơ cứng...
Muôn lạy Chúa!
Chúa đã dựng nên con
Và đã tặng cho con một quả tim bằng thịt
Dẫn con vào vạn vạn nẻo yêu thương
Hương yêu ngát thơm đồi cao thánh giá
Quả tim con
Đã hóa đá biết bao lần
Con vạn lần xin Chúa thứ tha!
Phút này đây
Tim con là máu thịt
Xin dâng Người để Người làm cho tươi mới, Người ơi!!!
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018
BÀI CA XIN VÂNG
“"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.”
(Lc: 1, 46-48)
Hôm nay Trời mở ra
Một bông hoa diễm lệ
Oai vệ giữa thiên đình
Ngàn lời ca chúc phúc
Muôn thiên thần nô nức
Ánh sáng rực hào quang!
Mẹ thăng thiên về Trời
Lời ca xưa còn đó
Gió vào ngợp hồn con
Thần trí con hớn hở
Mở ra lối thiên đàng
Này lòng con: Xin vâng!
Con dâng lời chúc tụng
Mỗi một ngày đời con
Xin là hoa là nắng
Cho hồn con trinh trắng
Theo gương Mẹ ngày xưa
Say sưa lời chúc tụng!
Phụng sự Chúa mỗi ngày
Hồn con đầy hạnh phúc
Trong tiếng lòng Xin Vâng
Con dâng lời cảm tạ
Mẹ đã thương con nhiều
Suốt bao chiều lệ rơi!
Hôm nay Mẹ về Trời
Con thấy lòng bừng vui
Mẹ trên cao xanh hỡi
Dẫn lối con mỗi ngày
Sống tròn đầy như Mẹ
Đẹp tiếng lòng Xin Vâng!!!
thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.”
(Lc: 1, 46-48)
Hôm nay Trời mở ra
Một bông hoa diễm lệ
Oai vệ giữa thiên đình
Ngàn lời ca chúc phúc
Muôn thiên thần nô nức
Ánh sáng rực hào quang!
Mẹ thăng thiên về Trời
Lời ca xưa còn đó
Gió vào ngợp hồn con
Thần trí con hớn hở
Mở ra lối thiên đàng
Này lòng con: Xin vâng!
Con dâng lời chúc tụng
Mỗi một ngày đời con
Xin là hoa là nắng
Cho hồn con trinh trắng
Theo gương Mẹ ngày xưa
Say sưa lời chúc tụng!
Phụng sự Chúa mỗi ngày
Hồn con đầy hạnh phúc
Trong tiếng lòng Xin Vâng
Con dâng lời cảm tạ
Mẹ đã thương con nhiều
Suốt bao chiều lệ rơi!
Hôm nay Mẹ về Trời
Con thấy lòng bừng vui
Mẹ trên cao xanh hỡi
Dẫn lối con mỗi ngày
Sống tròn đầy như Mẹ
Đẹp tiếng lòng Xin Vâng!!!
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018
LỜI NGUYỆN GIỮA BÃO GIÔNG
‘Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : "Thưa Ngài, xin cứu con với!"’
(Mt: 14, 29-30)
Cho con thêm đức tin
Chúa ơi, con sắp chìm
Giữa biển đời bão giông
Ngàn ngông cuồng thách đố
Cho con thêm cố gắng
Tỏa ánh nắng tình thương
Một chút hương hoa lòng
Để màu xanh lại thắm
Giờ này con sợ lắm
Xin Chúa ẵm con lên
Bến đời không bình yên
Chúa triền miên cứu giúp
Con luôn núp bóng Người
Dưới biển trời mênh mông
Chập chùng sóng cứ vỗ
Có Chúa, con sợ chi!
(Mt: 14, 29-30)
Cho con thêm đức tin
Chúa ơi, con sắp chìm
Giữa biển đời bão giông
Ngàn ngông cuồng thách đố
Cho con thêm cố gắng
Tỏa ánh nắng tình thương
Một chút hương hoa lòng
Để màu xanh lại thắm
Giờ này con sợ lắm
Xin Chúa ẵm con lên
Bến đời không bình yên
Chúa triền miên cứu giúp
Con luôn núp bóng Người
Dưới biển trời mênh mông
Chập chùng sóng cứ vỗ
Có Chúa, con sợ chi!
Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018
LÀM VUA Ư?
‘Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.’
(Ga: 6, 14-15)
Thấy dân vất vưởng đói ăn
Cả hồn lẫn xác lầm than đủ điều
Chúa làm phép lạ vì yêu
Người dạy ta phải biết yêu như Người!
Chúa ơi, con đã hiểu rồi
Muốn bước theo Người, con phải khiêm nhu
Học yêu theo Chúa Giêsu
Yêu cả kẻ thù, dẫu nó hại con...
Chúa là Đấng rất khiêm nhường
Phép lạ phi thường là để cứu dân
Làm vua ư, Chúa đâu cần
Chúa cần nhân loại được tâm an bình...
Lời Người như ánh bình minh
Rọi vào sâu thẳm trái tim muộn phiền
Bao ngày ảo tưởng triền miên
Chỉ vì con đã kiếm tìm hư danh!
Nhìn lên thăm thẳm cao xanh
Con thưa cùng Chúa lòng lành xót thương
Xin cho con biết khiêm nhường
Dẫu việc phi thường mà có xảy ra...
Tất cả đều bởi ơn Cha
Công kia việc nọ cũng là bởi Cha
Khi con đến với người ta
Cho con luôn được thiết tha lòng này!
Thầy ơi, con quyết theo Thầy
Ngày mai sương gió dạn dày đợi con
Tìm lên núi vắng chon von
Học Thầy, con lánh cõi trần bon chen...
(Ga: 6, 14-15)
Thấy dân vất vưởng đói ăn
Cả hồn lẫn xác lầm than đủ điều
Chúa làm phép lạ vì yêu
Người dạy ta phải biết yêu như Người!
Chúa ơi, con đã hiểu rồi
Muốn bước theo Người, con phải khiêm nhu
Học yêu theo Chúa Giêsu
Yêu cả kẻ thù, dẫu nó hại con...
Chúa là Đấng rất khiêm nhường
Phép lạ phi thường là để cứu dân
Làm vua ư, Chúa đâu cần
Chúa cần nhân loại được tâm an bình...
Lời Người như ánh bình minh
Rọi vào sâu thẳm trái tim muộn phiền
Bao ngày ảo tưởng triền miên
Chỉ vì con đã kiếm tìm hư danh!
Nhìn lên thăm thẳm cao xanh
Con thưa cùng Chúa lòng lành xót thương
Xin cho con biết khiêm nhường
Dẫu việc phi thường mà có xảy ra...
Tất cả đều bởi ơn Cha
Công kia việc nọ cũng là bởi Cha
Khi con đến với người ta
Cho con luôn được thiết tha lòng này!
Thầy ơi, con quyết theo Thầy
Ngày mai sương gió dạn dày đợi con
Tìm lên núi vắng chon von
Học Thầy, con lánh cõi trần bon chen...
Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018
LẮNG CHIỀU
‘"Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút". Vì lúc ấy dân chúng kẻ đến người đi tấp nập, đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống.’
(Mc: 6, 31)
Tìm về chốn nghỉ ngơi
Nơi xa lắng hư trần
Con cần thêm sinh lực
Tiếp tục mai lên đường!
Đường Giêsu thập giá
Có quá nhiều đau thương
Quanh con bao người khổ
Con vô cảm được sao?
Những thao thức trong ngày
Con kêu ca với Chúa
Để Chúa thương con nhiều
Trời chiều lay cơn gió...
Gió đã vào hồn con
Tim con bừng lửa mến
Con mong đến với người
Mong người bớt liêu xiêu!
Tình yêu ban sức mạnh
Chúa luôn chạnh lòng thương
Dạy con yêu như Chúa
Lẽ nào con dám quên?
(Mc: 6, 31)
Tìm về chốn nghỉ ngơi
Nơi xa lắng hư trần
Con cần thêm sinh lực
Tiếp tục mai lên đường!
Đường Giêsu thập giá
Có quá nhiều đau thương
Quanh con bao người khổ
Con vô cảm được sao?
Những thao thức trong ngày
Con kêu ca với Chúa
Để Chúa thương con nhiều
Trời chiều lay cơn gió...
Gió đã vào hồn con
Tim con bừng lửa mến
Con mong đến với người
Mong người bớt liêu xiêu!
Tình yêu ban sức mạnh
Chúa luôn chạnh lòng thương
Dạy con yêu như Chúa
Lẽ nào con dám quên?
Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018
NGUYỆN CẦU CHO ĐẤT VIỆT
“Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng, và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người.”
(Mt: 12, 20-21)
Đã bao năm
Thân lau sậy con ngả nghiêng theo gió
Chúa vẫn thương chẳng bẻ gẫy thân này
Ngài ban cho những tháng ngày dài rộng
Con lại sống vô tình và bạc bẽo
Lạnh lẽo con tim, bươn bải giữa thế trần
Con đã bao lần suy kiệt giữa phong ba
Không có Chúa con chỉ là hạt bụi
Đời sầu tủi, thân xác này như tim đèn leo lét khói!
Chúa đến trong con, chói lòa tình yêu lạ
Ngọn đèn tù mù lại tỏa chiếu niềm tin!
Chúa đã giúp cho con niềm tin ấy
Vững mạnh lên, đi cấy lửa vào đời!
Nhưng, Chúa hỡi!
Chung quanh con có quá nhiều cơn sóng dữ
Đạo đức suy đồi, và công lý bị bẻ cong
Đồng bào con như những nhánh lau sau giông bão dập dồn
Đầy thống khổ giữa niềm tin tan nát
Họ chẳng khác gì một tim đèn leo lét khói, Chúa ơi!
Chúa mau đến, mau mau đến mà cứu họ
Cho màu xanh lại trở lại xanh xanh thắm niềm tin
Con xin Chúa đoái thương toàn dân Việt
Người hiền lành, kẻ độc ác, sân si
Biết nghĩ suy, biết sửa mình mà thực thi công lý
Biết đồng lòng, biết quý trọng mà gìn giữ nước non
Con xin Chúa, Chúa ơi! Này lòng con tha thiết!!!
(Mt: 12, 20-21)
Đã bao năm
Thân lau sậy con ngả nghiêng theo gió
Chúa vẫn thương chẳng bẻ gẫy thân này
Ngài ban cho những tháng ngày dài rộng
Con lại sống vô tình và bạc bẽo
Lạnh lẽo con tim, bươn bải giữa thế trần
Con đã bao lần suy kiệt giữa phong ba
Không có Chúa con chỉ là hạt bụi
Đời sầu tủi, thân xác này như tim đèn leo lét khói!
Chúa đến trong con, chói lòa tình yêu lạ
Ngọn đèn tù mù lại tỏa chiếu niềm tin!
Chúa đã giúp cho con niềm tin ấy
Vững mạnh lên, đi cấy lửa vào đời!
Nhưng, Chúa hỡi!
Chung quanh con có quá nhiều cơn sóng dữ
Đạo đức suy đồi, và công lý bị bẻ cong
Đồng bào con như những nhánh lau sau giông bão dập dồn
Đầy thống khổ giữa niềm tin tan nát
Họ chẳng khác gì một tim đèn leo lét khói, Chúa ơi!
Chúa mau đến, mau mau đến mà cứu họ
Cho màu xanh lại trở lại xanh xanh thắm niềm tin
Con xin Chúa đoái thương toàn dân Việt
Người hiền lành, kẻ độc ác, sân si
Biết nghĩ suy, biết sửa mình mà thực thi công lý
Biết đồng lòng, biết quý trọng mà gìn giữ nước non
Con xin Chúa, Chúa ơi! Này lòng con tha thiết!!!
Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018
BẾN CẬY TRÔNG
“Lạy Đức Chúa, gặp cảnh gian truân, thiên hạ đã kiếm tìm Ngài.
Họ thầm thĩ với Ngài khi Ngài sửa trị họ.
Như người đàn bà mang thai, lúc gần sinh nở,phải quằn quại, kêu la vì đau đớn, thì lạy Đức Chúa,chúng con cũng như vậy trước nhan Ngài.”
(Is: 26, 16-17)
Những lời của ngôn sứ Isaia hôm nay đã khơi dậy trong tôi rất nhiều cảm xúc! Lòng tôi trào dâng niềm cảm mến và tri ân Chúa biết là nhường nào! Tôi nhớ lại những tháng ngày khốn khó đau thương đã qua, lòng tràn ngập hạnh phúc vì nhận ra rằng nhờ đó mà tôi đã gặp được Chúa...
Từ khi tôi chỉ biết Chúa như là một vị chúa tể đáng sợ và hay trừng phạt... cho đến khi tôi cảm nhận được sự dịu dàng ấm áp của tình Chúa bao la đã đổ xuống trên gia đình tôi... là cả một quãng đời gian truân khốn khó; nhưng chính đó lại là những tháng ngày cho chúng tôi thêm vững niềm cậy trông vào Thiên Chúa quan phòng. Những năm tháng phải vật lộn với sự nghèo túng và bệnh tật, không còn tin tưởng vào thế gian nên chúng tôi đã kiếm tìm Chúa. Có những tháng ngày, bố mẹ tôi phải quằn quại trong đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng tôi thấy họ vẫn kiên trì thầm thĩ với Chúa. Kể từ biến cố 30-4 đến nay, quả là sóng gió dồn dập, nếu như không có Chúa là bến cho bố mẹ tôi cậy trông, thì không biết giờ này số phận của chúng tôi sẽ ra sao nữa? Những ngày tháng sóng gió, những biến cố đau thương đã xảy ra cho gia đình chúng tôi, lại chính là những cơ hội cho chúng tôi gần gũi Chúa hơn.
Quả thật, nếu như tôi có một cuộc sống đầy đủ sung túc và xuôi chèo mát mái, có lẽ tôi còn mê ngủ, chưa nhận ra sự hiện diện của Chúa giữa cuộc đời mình. Và tôi sẽ chẳng hiểu hết nỗi thống khổ của những người nghèo hèn, bệnh tật. Chính những lúc gian truân khốn khó, là những lúc tôi chạy đi tìm Chúa. Những lúc tôi phải quằn quại trong đau đớn, khi thì là nỗi đau thể xác, lúc lại là nỗi đau tinh thần, tôi mới thật sự kiếm tìm Chúa. Sau tất cả những gì mà tôi đã trải qua, tôi nhận ra rằng có một người đã luôn ở bên tôi trong mọi nẻo ngặt nghèo, người đó chính là Chúa Giêsu... Có lẽ tôi sẽ không gặp Người, nếu đời tôi cứ êm trôi trong tiện nghi đầy đủ và sung sướng; và cứ như thế, tôi sẽ giống một đứa trẻ hư hỏng vì quá được nuông chiều!
Tuy rằng tương lai còn ở phía trước, và những sự khốn khó vẫn còn đang hoành hành giữa chúng ta, song tôi tin rằng đó chỉ là để thực hiện một phần trong công trình cứu độ mà Thiên Chúa đã dành sẵn cho mỗi người chúng ta. “Như người đàn bà mang thai, lúc gần sinh nở,phải quằn quại, kêu la vì đau đớn, thì lạy Đức Chúa,chúng con cũng như vậy trước nhan Ngài”; mỗi chúng ta sẽ còn phải gặp nhiều thử thách để rồi sau những nỗ lực vượt qua cam go của thử thách chúng ta sẽ được hưởng niềm vui trọn vẹn: đó là cảm giác được nằm gọn trong vòng tay thương yêu của Thiên Chúa chúng ta vậy. Amen!
Họ thầm thĩ với Ngài khi Ngài sửa trị họ.
Như người đàn bà mang thai, lúc gần sinh nở,phải quằn quại, kêu la vì đau đớn, thì lạy Đức Chúa,chúng con cũng như vậy trước nhan Ngài.”
(Is: 26, 16-17)
Những lời của ngôn sứ Isaia hôm nay đã khơi dậy trong tôi rất nhiều cảm xúc! Lòng tôi trào dâng niềm cảm mến và tri ân Chúa biết là nhường nào! Tôi nhớ lại những tháng ngày khốn khó đau thương đã qua, lòng tràn ngập hạnh phúc vì nhận ra rằng nhờ đó mà tôi đã gặp được Chúa...
Từ khi tôi chỉ biết Chúa như là một vị chúa tể đáng sợ và hay trừng phạt... cho đến khi tôi cảm nhận được sự dịu dàng ấm áp của tình Chúa bao la đã đổ xuống trên gia đình tôi... là cả một quãng đời gian truân khốn khó; nhưng chính đó lại là những tháng ngày cho chúng tôi thêm vững niềm cậy trông vào Thiên Chúa quan phòng. Những năm tháng phải vật lộn với sự nghèo túng và bệnh tật, không còn tin tưởng vào thế gian nên chúng tôi đã kiếm tìm Chúa. Có những tháng ngày, bố mẹ tôi phải quằn quại trong đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng tôi thấy họ vẫn kiên trì thầm thĩ với Chúa. Kể từ biến cố 30-4 đến nay, quả là sóng gió dồn dập, nếu như không có Chúa là bến cho bố mẹ tôi cậy trông, thì không biết giờ này số phận của chúng tôi sẽ ra sao nữa? Những ngày tháng sóng gió, những biến cố đau thương đã xảy ra cho gia đình chúng tôi, lại chính là những cơ hội cho chúng tôi gần gũi Chúa hơn.
Quả thật, nếu như tôi có một cuộc sống đầy đủ sung túc và xuôi chèo mát mái, có lẽ tôi còn mê ngủ, chưa nhận ra sự hiện diện của Chúa giữa cuộc đời mình. Và tôi sẽ chẳng hiểu hết nỗi thống khổ của những người nghèo hèn, bệnh tật. Chính những lúc gian truân khốn khó, là những lúc tôi chạy đi tìm Chúa. Những lúc tôi phải quằn quại trong đau đớn, khi thì là nỗi đau thể xác, lúc lại là nỗi đau tinh thần, tôi mới thật sự kiếm tìm Chúa. Sau tất cả những gì mà tôi đã trải qua, tôi nhận ra rằng có một người đã luôn ở bên tôi trong mọi nẻo ngặt nghèo, người đó chính là Chúa Giêsu... Có lẽ tôi sẽ không gặp Người, nếu đời tôi cứ êm trôi trong tiện nghi đầy đủ và sung sướng; và cứ như thế, tôi sẽ giống một đứa trẻ hư hỏng vì quá được nuông chiều!
Tuy rằng tương lai còn ở phía trước, và những sự khốn khó vẫn còn đang hoành hành giữa chúng ta, song tôi tin rằng đó chỉ là để thực hiện một phần trong công trình cứu độ mà Thiên Chúa đã dành sẵn cho mỗi người chúng ta. “Như người đàn bà mang thai, lúc gần sinh nở,phải quằn quại, kêu la vì đau đớn, thì lạy Đức Chúa,chúng con cũng như vậy trước nhan Ngài”; mỗi chúng ta sẽ còn phải gặp nhiều thử thách để rồi sau những nỗ lực vượt qua cam go của thử thách chúng ta sẽ được hưởng niềm vui trọn vẹn: đó là cảm giác được nằm gọn trong vòng tay thương yêu của Thiên Chúa chúng ta vậy. Amen!
Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018
CHO HOA CẢI NỞ VÀNG
“Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại hạt nhỏ nhất trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng."
(Mc: 4, 31-32)
Hạt cải nhỏ âm thầm
Trầm ngâm trong nắng sớm
Chợt thấy trời xanh hơn
Mầm ươm nay đã lớn!
Hoa cải vàng hớn hở
Nở hương yêu cho đời
Chim trời về bến đậu
Đầu cành lá sum suê.
Bây giờ vui thỏa thuê
Qua rồi ngày gian khó
Những ngày sầu đơn côi
Giọt mồ hôi lấp lánh.
Ánh sáng từ trên cao
Tỏa xuống khắp gian trần
Âm thầm như hạt cải
Tôi đón nhận Nước Trời.
Theo Người đi gieo hạt
Những hạt mầm yêu thương
Trên con đường thập giá
Hạt mầm hóa cây xanh.
Rồi cải lớn nhanh nhanh
Nước Trời thêm rộng mở
Cho hoa nở nức vàng
Thiên đàng ngay tại thế!
(Mc: 4, 31-32)
Hạt cải nhỏ âm thầm
Trầm ngâm trong nắng sớm
Chợt thấy trời xanh hơn
Mầm ươm nay đã lớn!
Hoa cải vàng hớn hở
Nở hương yêu cho đời
Chim trời về bến đậu
Đầu cành lá sum suê.
Bây giờ vui thỏa thuê
Qua rồi ngày gian khó
Những ngày sầu đơn côi
Giọt mồ hôi lấp lánh.
Ánh sáng từ trên cao
Tỏa xuống khắp gian trần
Âm thầm như hạt cải
Tôi đón nhận Nước Trời.
Theo Người đi gieo hạt
Những hạt mầm yêu thương
Trên con đường thập giá
Hạt mầm hóa cây xanh.
Rồi cải lớn nhanh nhanh
Nước Trời thêm rộng mở
Cho hoa nở nức vàng
Thiên đàng ngay tại thế!
Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018
CỨ YÊU ĐI!...
“Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ.”
(Mt: 5, 23-24)
Hãy yêu đi, chẳng cần chi lễ vật
Yêu thật lòng như bếp lửa vô tư
Ai cứ phải ôm khư niềm khổ sở
Khi tim này còn hờn dỗi hận thù ai!
Hãy yêu đi, hỡi con tim nhẫn nhục
Khi yêu rồi, chỉ muốn phục vụ nhau
Sẽ tan mau những mây mù tăm tối
Gian dối nào rồi cũng phải phôi phai!
Hãy yêu đi, có cần chi lễ vật
Yêu thật thà như tiếng nói của trẻ thơ
Một trái tim biết cho là biết nhận
Trẻ hay già, cũng một trái tim thôi!
Hãy yêu đi, hỡi con người phàm tục
Khi yêu rồi, ngươi sẽ hóa thành tiên
Hồn viên miễm khiến xác thân thơ thới
Nỗi muộn phiền là của lễ hy sinh!
Cứ yêu đi, đừng tính toán làm gì
Vì đã có một quả tim vĩ đại
Ôm tất cả nhân loại vào trong ấy
Bấy nhiêu tình thỏa cơn khát lòng ta!
(Mt: 5, 23-24)
Hãy yêu đi, chẳng cần chi lễ vật
Yêu thật lòng như bếp lửa vô tư
Ai cứ phải ôm khư niềm khổ sở
Khi tim này còn hờn dỗi hận thù ai!
Hãy yêu đi, hỡi con tim nhẫn nhục
Khi yêu rồi, chỉ muốn phục vụ nhau
Sẽ tan mau những mây mù tăm tối
Gian dối nào rồi cũng phải phôi phai!
Hãy yêu đi, có cần chi lễ vật
Yêu thật thà như tiếng nói của trẻ thơ
Một trái tim biết cho là biết nhận
Trẻ hay già, cũng một trái tim thôi!
Hãy yêu đi, hỡi con người phàm tục
Khi yêu rồi, ngươi sẽ hóa thành tiên
Hồn viên miễm khiến xác thân thơ thới
Nỗi muộn phiền là của lễ hy sinh!
Cứ yêu đi, đừng tính toán làm gì
Vì đã có một quả tim vĩ đại
Ôm tất cả nhân loại vào trong ấy
Bấy nhiêu tình thỏa cơn khát lòng ta!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)