"Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá."
(Mt: 4, 19)
Từ khi tôi quyết theo Người
Hồn tôi như có mặt trời rạng soi!
Trong từng cử chỉ nhỏ nhoi
Trong từng lời nói, ngời ngời niềm tin
Tràn đầy ơn của Thánh linh
Tôi mong chia sẻ niềm tin cho người.
Tôi tin vào Đức Chúa Trời
Tôi tin sự sống muôn đời mai sau
Đi qua thung lũng khổ đau
Với niềm tin ấy, tôi đâu sợ gì
Tôi đi thả lưới cho Người
Trong tâm tình nhỏ, trong lời yêu thương
Trong từng cử chỉ khiêm nhường
Là tôi thả lưới tình thương giữa đời!
Ai người muốn sống đời đời
Thì mau tìm đến với Lời yêu thương
Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017
Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017
BỀN VỮNG THIÊN THU
"Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào."
(Lc: 21, 6)
Tất cả, rồi sẽ qua đi
Như làn gió thoảng, như vì sao băng
Như người dạo bước dưới trăng
Như câu ví dặm xa xăm gợi tình
Như ngọn nến trắng lung linh
Như bông hoa nở rung rinh chiều vàng
Sẽ đến lúc... phải lụi tàn
Chỉ mình Thiên Chúa là bền vững thôi!
Người là ánh sáng tinh khôi
Người là tất cả, để tôi mong chờ
Người cho tôi những bất ngờ
Như thể tình cờ Người đến gặp tôi
Đời tôi, tăm tối qua rồi
Hồn tôi mở cửa để Người vào ra
Ngắm nhìn trời đất bao la
Tim tôi hạnh phúc ngợi ca danh Người!
Danh Người tồn tại thiên thu
Người là chính Chúa Giêsu, con Trời...
(Lc: 21, 6)
Tất cả, rồi sẽ qua đi
Như làn gió thoảng, như vì sao băng
Như người dạo bước dưới trăng
Như câu ví dặm xa xăm gợi tình
Như ngọn nến trắng lung linh
Như bông hoa nở rung rinh chiều vàng
Sẽ đến lúc... phải lụi tàn
Chỉ mình Thiên Chúa là bền vững thôi!
Người là ánh sáng tinh khôi
Người là tất cả, để tôi mong chờ
Người cho tôi những bất ngờ
Như thể tình cờ Người đến gặp tôi
Đời tôi, tăm tối qua rồi
Hồn tôi mở cửa để Người vào ra
Ngắm nhìn trời đất bao la
Tim tôi hạnh phúc ngợi ca danh Người!
Danh Người tồn tại thiên thu
Người là chính Chúa Giêsu, con Trời...
Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017
TÂM TÌNH MỘT DÒNG SÔNG
“Người cũng thấy một bà goá túng thiếu kia bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm. Người liền nói : "Thầy bảo thật anh em : bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết.
(Lc: 21, 2-3)
Con nghèo, nghèo lắm, Chúa ơi!
Hai bàn tay trắng giữa trời mênh mông
Đời con như một dòng sông
Khi thì bình lặng, khi giông bão đầy
Chúa ban cuộc sống mỗi ngày
Mỗi ngày ân huệ thêm dầy đời con
Cho con biết Chúa quan phòng
Cho con tín thác cậy trông vào Người!
Dòng sông theo gió ra khơi
Đi về tận phía chân trời lắt lay
Đón nghe Lời Chúa hôm nay
Dòng sông dâng cả hăng say cho Ngài
Bao nhiêu mộng ước ngày mai
Cũng quyết dâng Ngài, để Ngài liệu lo
Dòng sông cảm thấy tự do
Chẳng còn vướng bận lắng lo muộn phiền!
(Lc: 21, 2-3)
Con nghèo, nghèo lắm, Chúa ơi!
Hai bàn tay trắng giữa trời mênh mông
Đời con như một dòng sông
Khi thì bình lặng, khi giông bão đầy
Chúa ban cuộc sống mỗi ngày
Mỗi ngày ân huệ thêm dầy đời con
Cho con biết Chúa quan phòng
Cho con tín thác cậy trông vào Người!
Dòng sông theo gió ra khơi
Đi về tận phía chân trời lắt lay
Đón nghe Lời Chúa hôm nay
Dòng sông dâng cả hăng say cho Ngài
Bao nhiêu mộng ước ngày mai
Cũng quyết dâng Ngài, để Ngài liệu lo
Dòng sông cảm thấy tự do
Chẳng còn vướng bận lắng lo muộn phiền!
Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017
LỜI CHẤT VẤN CỦA ĐỨC VUA
““Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã không cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc ; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng."
(Mt: 25, 42-43)
Tôi đang theo một Đức Vua
Người luôn nhận lấy phần thua về mình
Người trong thân phận điêu linh
Người đang đói khát, dáng hình xác xơ
Người đang côi cút bơ vơ
Người đang ốm yếu chơ vơ lạc loài...
Đôi khi Người ngã sõng soài
Đôi khi Người cũng mệt nhoài đớn đau...
Tôi ngồi suy ngẫm thật lâu
Mới hay tình Chúa thâm sâu diệu vời
Người là Vua cả đất trời
Nhưng Người thống trị bằng Lời yêu thương!
Chỉ cho tôi một con đường
Bảo tôi thương kẻ tầm thường, khổ đau
Những ai trong cảnh cơ cầu
Những ai đang phải ngồi tù rạc thân
Thì Vua thương xót vô ngần
Sai đầy tớ đến hỏi han vỗ về...
Tôi là đầy tớ u mê
Nhiều phen tôi đã bỏ bê lời Người
Một mai về tới quê trời
Đức Vua phán hỏi, trả lời sao đây
Tự trong sâu thẳm lòng này
Ngập đầy thống hối, ngập đầy ăn năn!
(Mt: 25, 42-43)
Tôi đang theo một Đức Vua
Người luôn nhận lấy phần thua về mình
Người trong thân phận điêu linh
Người đang đói khát, dáng hình xác xơ
Người đang côi cút bơ vơ
Người đang ốm yếu chơ vơ lạc loài...
Đôi khi Người ngã sõng soài
Đôi khi Người cũng mệt nhoài đớn đau...
Tôi ngồi suy ngẫm thật lâu
Mới hay tình Chúa thâm sâu diệu vời
Người là Vua cả đất trời
Nhưng Người thống trị bằng Lời yêu thương!
Chỉ cho tôi một con đường
Bảo tôi thương kẻ tầm thường, khổ đau
Những ai trong cảnh cơ cầu
Những ai đang phải ngồi tù rạc thân
Thì Vua thương xót vô ngần
Sai đầy tớ đến hỏi han vỗ về...
Tôi là đầy tớ u mê
Nhiều phen tôi đã bỏ bê lời Người
Một mai về tới quê trời
Đức Vua phán hỏi, trả lời sao đây
Tự trong sâu thẳm lòng này
Ngập đầy thống hối, ngập đầy ăn năn!
Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017
NGỌN LỬA TÌNH YÊU
“Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Môsê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Ápraham,Thiên Chúa của tổ phụ Ixaác, và Thiên Chúa của tổ phụ Giacóp. Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống."
(Lc: 20, 37-38)
Bên kia thế giới mờ sương
Có một thiên đường sáng láng vui tươi
Trên cao là Đức Chúa Trời
Dưới bệ chân Người có Ápraham
Thiên thần bay lượn vòng quanh
Muôn người hớn hở đồng thanh hát mừng
Trống kèn nhã nhạc vang lừng
Tất cả không ngừng dâng khúc ngợi ca...
Tôi tin thật thế, bạn à!
Niềm tin mở mắt mù lòa cho tôi
Tôi tin sự sống đời đời
Ở nơi cao ấy, con người trường sinh
Tình yêu tỏa sáng lung linh
Tâm hồn ai nấy đẹp xinh tinh tuyền
không còn vất vả truân chuyên
chẳng cần chi nữa bạc tiền, lợi danh!
Trở về giữa chốn lầm than
Dẫu còn nguyên đó gian nan kiếp người
Môi tôi vẫn nở nụ cười
Lửa tình yêu đã sáng ngời tim tôi
Tin vào một Đức Chúa Trời
Người là sự sống đời đời của tôi
Chuyện xưa trên núi Sinai
Tiếng Người vang vọng, bụi gai cháy phừng...!
(Lc: 20, 37-38)
Bên kia thế giới mờ sương
Có một thiên đường sáng láng vui tươi
Trên cao là Đức Chúa Trời
Dưới bệ chân Người có Ápraham
Thiên thần bay lượn vòng quanh
Muôn người hớn hở đồng thanh hát mừng
Trống kèn nhã nhạc vang lừng
Tất cả không ngừng dâng khúc ngợi ca...
Tôi tin thật thế, bạn à!
Niềm tin mở mắt mù lòa cho tôi
Tôi tin sự sống đời đời
Ở nơi cao ấy, con người trường sinh
Tình yêu tỏa sáng lung linh
Tâm hồn ai nấy đẹp xinh tinh tuyền
không còn vất vả truân chuyên
chẳng cần chi nữa bạc tiền, lợi danh!
Trở về giữa chốn lầm than
Dẫu còn nguyên đó gian nan kiếp người
Môi tôi vẫn nở nụ cười
Lửa tình yêu đã sáng ngời tim tôi
Tin vào một Đức Chúa Trời
Người là sự sống đời đời của tôi
Chuyện xưa trên núi Sinai
Tiếng Người vang vọng, bụi gai cháy phừng...!
Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017
NHỮNG MẦM XANH NGÁT XANH
“Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu. Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.”
(Lc: 21, 17-19)
Niềm vui, vui đến vỡ òa
Những ngày khổ nhục đã là xa xôi
Bởi xưa họ đã kiên trì
Họ là các thánh trên trời hiển vinh
Bao nhiêu khốn khó điêu linh
Vì danh Thiên Chúa, hy sinh chẳng nề
Bây giờ hạnh phúc thỏa thuê
Bây giờ ánh sáng tràn trề hân hoan
Trời cao vang khúc khải hoàn
Niềm tin gieo xuống cho mầm xanh lên!
Xanh lên! Hoa lá xanh lên!
Nghe như tiếng trống, tiếng kèn rộn vang
Niềm vui từ cõi thiên đàng
Tỏa lan xuống tận thế trần hôm nay
Cho con lòng mến hăng say
Cho con thêm vững, thêm đầy niềm tin
Trời xanh nghiêng nắng lung linh
Các thánh dõi nhìn xuống khắp nhân gian
Lẫn trong ca khúc khải hoàn
Là muôn lời nguyện chứa chan ân tình!
(Lc: 21, 17-19)
Niềm vui, vui đến vỡ òa
Những ngày khổ nhục đã là xa xôi
Bởi xưa họ đã kiên trì
Họ là các thánh trên trời hiển vinh
Bao nhiêu khốn khó điêu linh
Vì danh Thiên Chúa, hy sinh chẳng nề
Bây giờ hạnh phúc thỏa thuê
Bây giờ ánh sáng tràn trề hân hoan
Trời cao vang khúc khải hoàn
Niềm tin gieo xuống cho mầm xanh lên!
Xanh lên! Hoa lá xanh lên!
Nghe như tiếng trống, tiếng kèn rộn vang
Niềm vui từ cõi thiên đàng
Tỏa lan xuống tận thế trần hôm nay
Cho con lòng mến hăng say
Cho con thêm vững, thêm đầy niềm tin
Trời xanh nghiêng nắng lung linh
Các thánh dõi nhìn xuống khắp nhân gian
Lẫn trong ca khúc khải hoàn
Là muôn lời nguyện chứa chan ân tình!
Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017
KHI TÂM HỒN MỞ CỬA
"Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được.”
(Lc: 19, 42)
Thương cho thân phận con người
Mải lo đi giữa chợ đời bon chen
Quẩn quanh cơm áo gạo tiền
Người ta cứ phải truân chuyên đời mình
Họ mong tìm thấy an bình
Nhưng hồn đóng cửa chẳng nhìn được chi
Chúa là Thiên Chúa từ bi
Người thương nhân loại suy vi khốn cùng
Bỏ ngôi cao, chốn cửu trùng
Bước xuống ở cùng nhân thế lầm than
Tình yêu Chúa đã trao ban
Là mong đem lại bình an cho đời...
Con xin cảm tạ ơn Người
Đã cho con hiểu những Lời trường sinh
Lời là ánh sáng lung linh
Cho con cảm nhận an bình thẳm sâu
Dìu con qua lũng thương đau
Dắt con đi giữa bể dâu điệp trùng
Bây giờ có Chúa ở cùng
Con thương những kẻ trong vùng tối tăm
Ngược xuôi muôn nẻo xa xăm
Chẳng nhận ra Chúa đến thăm nhà mình
Xin cho họ biết kiếm tìm
Bình an trong Chúa hơn nghìn lợi danh!
(Lc: 19, 42)
Thương cho thân phận con người
Mải lo đi giữa chợ đời bon chen
Quẩn quanh cơm áo gạo tiền
Người ta cứ phải truân chuyên đời mình
Họ mong tìm thấy an bình
Nhưng hồn đóng cửa chẳng nhìn được chi
Chúa là Thiên Chúa từ bi
Người thương nhân loại suy vi khốn cùng
Bỏ ngôi cao, chốn cửu trùng
Bước xuống ở cùng nhân thế lầm than
Tình yêu Chúa đã trao ban
Là mong đem lại bình an cho đời...
Con xin cảm tạ ơn Người
Đã cho con hiểu những Lời trường sinh
Lời là ánh sáng lung linh
Cho con cảm nhận an bình thẳm sâu
Dìu con qua lũng thương đau
Dắt con đi giữa bể dâu điệp trùng
Bây giờ có Chúa ở cùng
Con thương những kẻ trong vùng tối tăm
Ngược xuôi muôn nẻo xa xăm
Chẳng nhận ra Chúa đến thăm nhà mình
Xin cho họ biết kiếm tìm
Bình an trong Chúa hơn nghìn lợi danh!
Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017
NÉN BẠC TRONG TAY TÔI
“Người thứ nhất đến trình : 'Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén.' Ông bảo người ấy : 'Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi ! Vì anh đã trung thành trong việc rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành.' Người thứ hai đến trình : 'Thưa ngài, nén bạc của ngài đã làm lợi được năm nén.' Ông cũng bảo người ấy : 'Anh cũng vậy, anh hãy cai trị năm thành.'
Rồi người thứ ba đến trình : 'Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ. Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.' Ông nói : 'Hỡi đầy tớ tồi tệ ! Tôi cứ lời miệng anh mà xử anh. Anh đã biết tôi là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo. Thế sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng ? Có vậy, khi tôi đến, tôi mới rút ra được cả vốn lẫn lời chứ!'”
(Lc: 19, 16-23)
Năm xưa tôi đã biếng lười
Lấy khăn, gói bạc của Người giấu đi
Đầu thì tính toán chi li
Bụng thì ích kỷ nghĩ suy hẹp hòi
Thế này... thì sợ khó coi
Thế kia... lại sợ thiệt thòi kém thua!
Từ ngày tuân phục Đức Vua
Theo Ngài, tôi biết nhận thua về mình
Vua, tôi, như bóng với hình
Cùng nhau trên bước hành trình về quê
Ngày ngày mưa nắng tái tê
Bạc, tôi thu lợi đem về gấp hai!...
Thời gian, sức khỏe, tiền tài
Người sang, kẻ khó, không ngoài ý Vua
Quyền năng trên cả mây mưa
Trị vì trên cả cao xa thiên đình
Và Vua cũng rất công bình
Ai kẻ nhiệt tình, quyết chẳng thiệt chi!
Tuy tôi nhỏ bé giữa đời
Cũng xin làm lợi cho Người gấp hai
Mỗi ngày đón ánh ban mai
Là tôi đón lấy tương lai của mình
Tôi đi trong một hành trình
Dựng xây cuộc sống đẹp xinh cho đời!
Rồi người thứ ba đến trình : 'Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ. Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.' Ông nói : 'Hỡi đầy tớ tồi tệ ! Tôi cứ lời miệng anh mà xử anh. Anh đã biết tôi là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo. Thế sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng ? Có vậy, khi tôi đến, tôi mới rút ra được cả vốn lẫn lời chứ!'”
(Lc: 19, 16-23)
Năm xưa tôi đã biếng lười
Lấy khăn, gói bạc của Người giấu đi
Đầu thì tính toán chi li
Bụng thì ích kỷ nghĩ suy hẹp hòi
Thế này... thì sợ khó coi
Thế kia... lại sợ thiệt thòi kém thua!
Từ ngày tuân phục Đức Vua
Theo Ngài, tôi biết nhận thua về mình
Vua, tôi, như bóng với hình
Cùng nhau trên bước hành trình về quê
Ngày ngày mưa nắng tái tê
Bạc, tôi thu lợi đem về gấp hai!...
Thời gian, sức khỏe, tiền tài
Người sang, kẻ khó, không ngoài ý Vua
Quyền năng trên cả mây mưa
Trị vì trên cả cao xa thiên đình
Và Vua cũng rất công bình
Ai kẻ nhiệt tình, quyết chẳng thiệt chi!
Tuy tôi nhỏ bé giữa đời
Cũng xin làm lợi cho Người gấp hai
Mỗi ngày đón ánh ban mai
Là tôi đón lấy tương lai của mình
Tôi đi trong một hành trình
Dựng xây cuộc sống đẹp xinh cho đời!
Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017
ĐIỆP CA NGƯỜI THIẾU NỮ SION
“Phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."
(Mt: 12, 50)
Nghe trong hơi thở đất trời
Còn như vang vọng những lời dịu êm
Lời xuyên qua ánh trăng đêm
Lời vào giữa chốn truân chuyên cuộc đời
Lời gieo hạt giống cho người
Lời ban sức sống cho đời thăng hoa
Hai nghìn năm đã trôi qua
Lời hôm nay vẫn thiết tha gọi mời!
Gọi tôi đi giữa cuộc đời
Để tôi cùng sống với người anh em
Khi giông tố, lúc bình yên
Cùng nhau chia sẻ muộn phiền sướng vui
Khi tôi sống đẹp lòng Người
Tôi được con Trời gọi là anh em
Lòng tôi quên hết tỵ hiềm
Chỉ còn đọng lại nỗi niềm hân hoan!
Như người thiếu nữ Sion
Ngày xưa đã sống hiến dâng đời mình
Lòng tôi vui đón bình minh
Mỗi ngày dâng Chúa chút tình của tôi
Từng công việc nhỏ bé thôi
Tôi làm vì mến yêu người anh em
Như người thiếu nữ Sion
Ngày xưa đã sống hiến dâng đời mình
(Mt: 12, 50)
Nghe trong hơi thở đất trời
Còn như vang vọng những lời dịu êm
Lời xuyên qua ánh trăng đêm
Lời vào giữa chốn truân chuyên cuộc đời
Lời gieo hạt giống cho người
Lời ban sức sống cho đời thăng hoa
Hai nghìn năm đã trôi qua
Lời hôm nay vẫn thiết tha gọi mời!
Gọi tôi đi giữa cuộc đời
Để tôi cùng sống với người anh em
Khi giông tố, lúc bình yên
Cùng nhau chia sẻ muộn phiền sướng vui
Khi tôi sống đẹp lòng Người
Tôi được con Trời gọi là anh em
Lòng tôi quên hết tỵ hiềm
Chỉ còn đọng lại nỗi niềm hân hoan!
Như người thiếu nữ Sion
Ngày xưa đã sống hiến dâng đời mình
Lòng tôi vui đón bình minh
Mỗi ngày dâng Chúa chút tình của tôi
Từng công việc nhỏ bé thôi
Tôi làm vì mến yêu người anh em
Như người thiếu nữ Sion
Ngày xưa đã sống hiến dâng đời mình
Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017
BAY LÊN CÕI THIÊN ĐÀNG
‘"Anh muốn tôi làm gì cho anh ?" Anh ta đáp : "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được." Đức Giêsu nói : "Anh nhìn thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh." Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa.’
(Lc: 18, 41-43)
Đời ngập chìm trong bóng tối
Tôi nhận ra, mình cần ánh sáng biết bao
Ngày thao thức
Đêm khắc khoải mong chờ
Có ngờ đâu, Người vẫn ở kề bên
Một ánh sao trên trời cao vòi vọi
Rọi vào hồn những tia sáng miên man
Và từ đấy, chứa chan niềm hy vọng
Tôi tin rằng: Người mãi dẫn tôi đi
Người mở mắt cho tôi
Đã xa rồi, những ngày đầy tăm tối
Lối tôi về, rợp bóng mát yêu thương
Hương mùa xuân lan tỏa khắp khung trời
Khiến đời tôi hân hoan niềm tin mới
Đối với tôi
Ánh sáng chính là Người
Nguồn ánh sáng sẽ không bao giờ tắt
Là bắt đầu của nguyên thủy tình yêu
Và cũng là nguồn tình yêu vĩnh cửu
Người cứu độ tôi, Người đã cứu độ tôi
Tôi bây giờ
Ngày ngày vui khúc hát
Át khổ đau bằng rộn rã tiếng cười
Cùng với Người lên đỉnh núi Canvê
Mỗi tái tê, mỗi đau đớn đường đời
Tôi dâng hết cho Người, với tất cả niềm cậy trông tín thác
Để khúc hát đời tôi bay lên cõi thiên đàng là những lời tôn vinh chúc tụng!
(Lc: 18, 41-43)
Đời ngập chìm trong bóng tối
Tôi nhận ra, mình cần ánh sáng biết bao
Ngày thao thức
Đêm khắc khoải mong chờ
Có ngờ đâu, Người vẫn ở kề bên
Một ánh sao trên trời cao vòi vọi
Rọi vào hồn những tia sáng miên man
Và từ đấy, chứa chan niềm hy vọng
Tôi tin rằng: Người mãi dẫn tôi đi
Người mở mắt cho tôi
Đã xa rồi, những ngày đầy tăm tối
Lối tôi về, rợp bóng mát yêu thương
Hương mùa xuân lan tỏa khắp khung trời
Khiến đời tôi hân hoan niềm tin mới
Đối với tôi
Ánh sáng chính là Người
Nguồn ánh sáng sẽ không bao giờ tắt
Là bắt đầu của nguyên thủy tình yêu
Và cũng là nguồn tình yêu vĩnh cửu
Người cứu độ tôi, Người đã cứu độ tôi
Tôi bây giờ
Ngày ngày vui khúc hát
Át khổ đau bằng rộn rã tiếng cười
Cùng với Người lên đỉnh núi Canvê
Mỗi tái tê, mỗi đau đớn đường đời
Tôi dâng hết cho Người, với tất cả niềm cậy trông tín thác
Để khúc hát đời tôi bay lên cõi thiên đàng là những lời tôn vinh chúc tụng!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)