Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

HẠT CẢI LÀM THƠ

“Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn mình. Nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được."
(Lc: 13, 19)

Dẫu là hạt cải nhỏ nhoi
Cũng mong được sống giữa đời tươi xinh
Mỗi ngày vui đón bình minh
Tôi được Thiên Chúa dẫn mình đi xa.
Mang theo lòng mến thiết tha
Mang theo tiếng nói thật thà con tim
Mang theo ước muốn thanh bình
Tôi đi trong cuộc nổi chìm bể dâu!

Ủi an những kẻ âu sầu
Chia san gánh nặng khổ đau với người
Những vần thơ viết cho đời
Cũng là ước muốn cho người được vui.
Hạt cải này nhỏ bé thôi
Vùi mình trong đất để rồi thành cây
Chịu ơn mưa móc cao dầy
Hương thơm hoa cải tỏa đầy không gian!

Ngày mai tươi sáng bình an
Ngày mai khốn khó lầm than không còn
Chỉ còn vui sướng hân hoan
Chỉ còn hạnh phúc thành toàn trong nhau
Bây giờ chấp nhận khổ đau
Để cho hạt cải lớn mau giữa đời
Chúa Giêsu ở trên trời
Chắc Ngài đang lắng nghe lời của tôi!

Nước Trời chẳng ở xa xôi
Bên anh, bên chị, bên tôi đây này
Như hạt cải lớn từng ngày
Ta cùng xiết chặt bàn tay xây đời
Cùng nhau mở rộng Nước Trời
Để tình yêu Chúa ngời ngời muôn phương
Tôi mơ hoa cải nở vàng
Tiếng chim ríu rít trên đàng về quê!

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

ĐỨNG THẲNG LÊN!

‘Ở đó, có một phụ nữ bị quỷ làm cho tàn tật đã mười tám năm. Lưng bà còng hẳn xuống và bà không thể nào đứng thẳng lên được. Trông thấy bà, Đức Giêsu gọi lại và bảo : "Này bà, bà đã được giải thoát khỏi tật nguyền !" Rồi Người đặt tay trên bà, tức khắc bà đứng thẳng lên được và tôn vinh Thiên Chúa.’
(Lc: 13, 11-13)

Nhớ ngày xưa
Lưng tôi chẳng bị còng
Mà lòng tôi nặng trĩu những lo toan!

Miệng lưỡi đa đoan
Trói buộc hồn tôi trong xích xiềng lỗi tội
Mấy chục năm trôi qua, nó cứ thế trôi qua
Tôi xa Chúa, và đời tôi bao trống vắng
Như nắng chiều chơi vơi phía sau lùm cỏ dại
Để lá héo khô, rũ tàn phô bãi trắng hoang vu!

Khi Giêsu đến cởi bỏ xích xiềng
Là khi ấy đời tôi xanh thắm lại
Đứng thẳng lên, tôi vững chãi vào đời!

Thời bây giờ
Tôi là người khuyết tật!

Cặp mắt tôi, cho dẫu bị mù lòa
Tôi vẫn thấy trời bình minh tươi sáng
Bởi hồn tôi lai láng những niềm vui:
Vui vì được Chúa Giêsu cứu vớt
Vui vì được đi theo bước của Người
Vui vì được thênh thang miền ánh sáng
Vui vì được cùng Người đi san sẻ niềm vui...

Hồn vui sướng, tôi dâng lời chúc tụng
Biết phụng sự Người, tôi không còn vô dụng nữa, bạn ơi!

Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

QUA NHỮNG NỐT THĂNG TRẦM

“Vậy anh em không còn phải là người xa lạ hay người tạm trú, nhưng là người đồng hương với các người thuộc dân thánh, và là người nhà của Thiên Chúa, bởi đã được xây dựng trên nền móng là các Tông Đồ và ngôn sứ, còn đá tảng góc tường là chính Đức Kitô Giêsu.”
(Ep: 2, 19-20)

Đã xa lắm rồi
Cái thuở tôi làm người khách trọ
Những tháng ngày vơ vẩn buồn tênh
Sống lênh đênh như con thuyền giong buồm đi viễn xứ!

Tâm hồn tôi nay đầy ứ bình an
Chúa đã ban cho tôi muôn muôn hồng ân lạ
Tôi trở nên ngôn sứ của Người
Sống cùng Người chia niềm đau thập giá!

Viên đá tảng bị người ta loại bỏ
Họ chẳng ngờ là chính Đức Kitô
Người đã chịu chết treo trên thập giá
Để trở nên viên đá tảng góc tường!

Tôi lên đường ra đi làm ngôn sứ
Chính bởi Người đã thúc giục tôi
Người nói với tôi trong tiếng gió thì thầm
Tôi hiểu Người qua những nốt thăng trầm của bể khổ!

Lúc đau yếu, Người bổ sức cho tôi
Khi cô đơn, Người cho tôi an ủi
Khi tủi phiền, Người nâng đỡ động viên
Tình thương Người triền miên trong tôi qua người thân bạn hữu!

Người cứu chuộc tôi, Người đã cứu chuộc tôi
Qua con đường khổ đau, là Thánh giá!
Nay, lòng này có sá gì chông gai vất vả
Vui vẻ bình an, tôi ra đi loan báo Tin Mừng!!!

Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

TÂM TÌNH ĐÓA HOA XUÂN

“Tôi thật là một người khốn nạn ! Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này ? Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta!”
Rm: 7, 24-25a)

Lạy Chúa!
Con là một kẻ tội lỗi khốn cùng
Đời chập chùng đèn giăng đêm phố thị
Bao cám dỗ thì thầm lời quyến rũ
Rủ con vào những nơi chốn mù sương
Nơi vấn vương những ham muốn bạc tiền
Nơi biền biệt cách xa đường công chính
Nơi chẳng ai biết kính sợ Chúa Trời
Nơi thỏa sức nói cười lời gian dối...

Con biết thế mà đôi chân vẫn bước
Mà đôi mắt vẫn hau háu nhìn theo
Mà đôi môi vẫn chẳng thể chối từ!
Đã bao lần trái tim con đờ đẫn
Quanh quẩn tìm một lời nói biện minh
Để xác thân chìm dần vào bóng tối...

Những lúc ấy, con đã chết thật rồi
Chết thật rồi, trong thân xác mỏng manh!!!
Tâm hồn con hanh hao tìm đến Chúa
Và chính Chúa đã giải thoát cho con
Cho tim con lại bừng lên sức sống!!!

Vâng Chúa ơi! Con đã sống lại rồi
Chính nhờ vào Thập Giá Đức Kitô
Nhờ sức mạnh của Tình Yêu cứu độ
Con được giải thoát khỏi vòng vây tội lỗi!

Ôi, lạy Chúa! Xin Ngài luôn dẫn lối
Xin cho con biết chối từ lời ngon ngọt
Đừng để con lọt cạm bẫy ả phù dung
Xin cho con luôn trung trinh son sắt
Biết bám chặt vào Thập Giá Đức Kitô
Để chẳng ai có thể xô con ngã!

Ôi, lạy Chúa! Chúa đã vì con mà chịu chết
Con hết lòng cảm tạ và tri ân
Xin được là đóa hoa xuân trong mắt Chúa!

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

ẤM ÁP NIỀM VUI

"Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!”
(Lc: 12, 49)

Sáng nay
Lửa ấy đã bùng lên
Tiếng gió thì thầm gọi tên con nghe như tiếng hát
Trước mắt con là cả bầu trời bát ngát xuân vui
Lửa cũng reo vui trong lòng con náo nức
Và, kìa! Đàn chim thức sớm, ríu rít hót vang trời
Con cùng bạn lên đường, đi thăm viếng những người già neo đơn nơi ngoại ô thành phố...

Gió dẫn con đi
Tiếng gió thì thầm phía trước
Một cụ già nằm trên giường bệnh cố ngước mắt nhìn con
Những giọng nói quanh con nghe lạ mà thân thương quá đỗi
Những bàn tay run rẩy đón chào
Những gì chúng con trao cho nhau chẳng nhiều, nhưng ấm áp
Ngọn lửa trong tim con cũng ấm áp, Thầy ơi!


Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

GIAI ĐIỆU TRÁI TIM

"Đầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều.”
(Lc: 12, 47)

Chúa ơi, con thấy chơi vơi
Lòng con như lá tàn rơi cuối chiều
Con được Chúa mến thương nhiều
Thế mà con chẳng theo điều Chúa răn
Để cho Chúa phải băn khoăn
Để cho Chúa phải tân toan nặng lòng!

Có khi con rất sẵn sàng
Vâng theo ý Chúa bỏ đàng oan khiên
Hồn con khi ấy bình yên
Tim con lúc ấy là miền hân hoan
Những khi con chẳng sẵn sàng
Là khi lạc bước hoang đàng, Chúa ơi!

Tội con Chúa thứ tha rồi
Thân con Chúa vẫn bời bời xót thương
Đời con lạc bước phong sương
Nay được Chúa dẫn về đường nẻo ngay
Con dâng Chúa trái tim này
Xin Người gìn giữ ngày ngày trinh trong

Như lòng Chúa vẫn ước mong
Con ra đi để chia san đời mình
Quyết không làm kẻ vô tình
Quyết không làm kẻ chùng chình nữa đâu
Ra đi trong cuộc bể dâu
Là con chia sẻ khổ đau với Người!

Người trên thập giá, Người ơi!
Hồn con hết thấy chơi vơi muộn phiền
Tim con nhịp đập triền miên
Lưỡi con ca hát trên miền hân hoan
Người ơi, đừng nữa tân toan
Người ơi, đừng nữa băn khoăn nặng lòng!

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

ĐỢI CHỦ VỀ

"Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay.”
(Lc: 12, 35-37)

Thầy ơi!
Thầy bảo con:
“Thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn”
Thế mà con lắm lúc lãng quên...
Đời bình yên
Bên vệ đường nhiều hoa thơm cỏ lạ
Đã kéo con ra khỏi lời Thầy!

Bây giờ
Ngồi ngẫm lại
Con thấy mình khờ dại biết bao
Những tháng ngày lao mình theo ảo vọng
Lòng đảo điên bởi thế giới phù vinh
Rồi thân hình rệu rã
Lã chã giọt sầu, con đâu được gì, Thầy hỡi!

Ơi, Thầy ơi!
Chỉ có Thầy là gia nghiệp đời con
Thầy đã cho con niềm hạnh phúc trong ngần
Lời Thầy là ánh sáng giữa trần gian
Dẫu đêm đen mịt mùng
Dẫu nghìn trùng khốn khó
Con luôn có Thầy là ánh đuốc rạng soi!

Con không còn lẻ loi
Đời vui tươi phía trước
Mỗi một ngày mau tiến bước về quê
Hành trang con rất gọn
Là niềm tin con đặt trọn vào Thầy
Này con đây
Xin thắt lưng cho gọn và thắp đèn cho sẵn!

Đợi chủ về, con sẽ mở cửa ngay!!!

Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

SỬ DỤNG CỦA CẢI NHƯ THẾ NÀO?

"Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu."
(Lc: 12, 15)

Có một chị khiếm thị kia bị nhiều người lên án vì sự tiêu xài chi ly của chị. Người ta kể cho tôi nghe nhiều chuyện này nọ về chị, rồi tất cả đều đi đến kết luận đại loại rằng: Ôi, bà ấy khiếp lắm, tính từng đồng từng cắc! Nhưng tôi lại ủng hộ cái tính tiết kiệm chi ly ấy của chị, vì chị là một người khiếm thị sống bằng nghề đi bán vé số và buôn bán vặt vãnh, nếu không tiết kiệm thì lấy đâu ra tiền mà nuôi con, mà mua nhà mua cửa? Và, một điều nữa ở chị khiến tôi phục chị, chị rất rộng rãi khi giúp đỡ người khác. Chị kể với tôi là chị thỉnh thoảng có đóng góp cho nhà thờ, làm từ thiện ở chỗ này chỗ kia... Chính chị đã từng nhiều lần đưa tôi những số tiền bạc triệu, có khi hơn chục triệu để giúp cho một mái ấm tình thương, giúp một người mù tiền để sửa nhà, giúp tiền cho những người ốm đau bệnh hoạn; cho nên, tôi tin vào những câu chuyện của chị, hơn là những lời chỉ trích chê bai của thiên hạ. Đau lòng nhất là có khi chính những người đã được chị cho ở nhờ trong nhà mình khi họ chưa có nơi ở; nay ra khỏi nhà chị, người ta cũng chỉ trích cái tính chi ly của chị. Chồng chị cũng vì không được ăn nhậu thoải mái mà bỏ chị đi với người khác. Chị kể với tôi, chị vì lo cho sức khỏe của chồng mà khuyên chồng ít nhậu nhẹt, nhưng chồng chị lại cho là chị bủn xỉn không muốn chồng ăn nhậu; chị đã xin lỗi anh nhiều lần, vì trong lúc nói năng chị đã sơ sót khiến anh mích lòng; song le, anh vẫn vin vào cớ đó, bỏ chị mà đi với người khác. Tuy vậy, còn lại một thân một mình chị vẫn lo cho con cái được ăn học đàng hoàng. Một phụ nữ mù mà nuôi được hai đứa con gái đứa thì học đến cao đẳng, đứa thì đại học và một con trai của chị hiện đang tu trì ở chủng viện, là một cố gắng rất lớn không phải ai cũng làm được như thế!
Chị cóp nhặt từng đồng cũng là để lo cho tương lai con cái. Cách đây ít lâu, chị có mời tôi đi ăn tân gia, ngôi nhà mà chị mua cho con gái út của chị, nó đã có chồng và hai đứa con nhỏ. Hôm qua tôi nói với chị rằng có người đi thăm mái ấm của các cụ già, chị có muốn gởi quà cho các cụ không, thì chị nói: Em ơi, chị gom góp mua nhà cho con chị, nên bây giờ chưa có, Tết này chị sẽ gởi, có được không? Rồi chị nói tiếp: Có bao nhiêu chị gom góp cũng là để gởi vào những chỗ ấy, sau này lỡ có gặp ông thánh Phêrô thì ngài sẽ mở cửa cho chị vào, chứ chị chẳng gởi vào ngân hàng ở trần gian này, mối mọt nó ăn hết! Tấm lòng của chị là như vậy, tôi thấy chị đã sống đúng như lời Chúa dạy trong bài Phúc Âm hôm nay, những chuyện thị phi ở đời chẳng hề làm giảm giá trị của chị trước mặt Thiên Chúa!

Lạy Chúa! Xin cho có nhiều người trong chúng con biết suy nghĩ như người phụ nữ khiếm thị trên đây, để trần gian này sẽ bớt đi những nỗi thiếu thốn khổ cực của những con người bất hạnh, và để tình thương của Chúa được biểu lộ qua những gì họ sống. Và con cũng xin Chúa cho cả bản thân con nữa, cũng luôn ý thức được rằng: của cải chỉ có giá trị khi con biết sử dụng nó sao cho được đẹp lòng Chúa mà thôi. Amen!

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

TÔI SẼ RA ĐI

“Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."
(Mt: 28, 19-20)

Con sẽ ra đi
Như lời Thầy truyền dạy
Nhưng, Thầy ơi
Con biết nói chi đây
Bởi con chỉ là một con người bé nhỏ!

Nhỏ bé thôi!
Một nghĩa cử đơn thành
Hiền lành thôi!
Một thái độ khiêm nhu
Lời Giêsu khiến hồn tôi bừng tỉnh!

Tôi sẽ ra đi
Với những việc làm bé nhỏ
Với những cử chỉ đơn thành
Và với thái độ hiền lành khiêm nhu
Để lời Thầy Giêsu luôn tỏa sáng!

Xin Thầy ở cùng con cho ánh sáng mãi còn
Xin Thầy ở cùng con trong những lúc gian nan
Xin Thầy ở cùng con trong những khi tràn thử thách
Xin Thầy ở cùng con trong bách hại khổ đau
Và xin ở cùng con trong những phút giây cầu nguyện, Thầy nhé!

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

BÌNH AN TRỞ LẠI

"Thầy nói cho anh em là bạn hữu của Thầy được biết : Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác, mà sau đó không làm gì hơn được nữa. Thầy sẽ chỉ cho anh em biết phải sợ ai : hãy sợ Đấng đã giết rồi, lại có quyền ném vào hoả ngục. Thật vậy, Thầy nói cho anh em biết : anh em hãy sợ Đấng ấy. Năm con chim sẻ chỉ bán được hai hào, phải không ? Thế mà không một con nào bị bỏ quên trước mặt Thiên Chúa.”
(Lc: 12, 4-6)

Chúa ơi!
Chung quanh con có bao điều đáng sợ!

Sợ vất vả lầm than, sợ đói khát tù đày
Sợ bệnh tật đớn đau, sợ người ta bày mưu gian hãm hại
Sợ bị loại trừ, sợ chiến tranh bom đạn tàn phá
Sợ dối trá lọc lừa, sợ mất mát tang thương
Và, con sợ ngay cả chính lương tâm mình, Chúa hỡi!

Miệng lưỡi con có đôi khi sợ nói lên sự thật
Trí lòng con mải tất bật bon chen theo tiếng gọi bạc tiền
Đôi tai con chẳng muốn nghe những điều gây phiền lụy
Để tâm hồn như bụi đá chơ vơ
Con sợ hãi một ngày kia... khi gặp Chúa!

Lời Chúa nói hôm nay
Khiến hồn con lay động
Rợp bóng mây trời là Thiên Chúa trên cao
Đấng ấy, sao hồn con chẳng sợ
Lại thả hồn mình cho sợ hãi vu vơ?

Ơ, kìa! Đàn chim sẻ ngoài trời vô tư lạ
Chúng đâu sợ gì đói khát ngày mai
Cả năm con, chỉ đáng giá có hai hào
Đấng trên cao đã chẳng quên chúng nó!
Có lẽ nào Ngài lại nỡ quên con?

Chúa ơi!
Con thấy lòng bình an trở lại
Chúa sẽ chẳng loại trừ con trong tâm thức của Ngài
Bởi ngày ngày con vẫn hằng trông cậy Chúa
Con tin rồi! Chúa sẽ bảo vệ con!

Muôn lạy Chúa, là Thiên Chúa từ bi
Xin cho con luôn biết kính sợ Ngài!!!