Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

DIỄM PHÚC SIÊU NHIÊN

‘Khi Đức Giêsu đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người : "Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm !" Nhưng Người đáp lại : "Đúng hơn phải nói rằng : Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa."’
(Lc: 11, 27-28)

Với con mắt trần tục, khi một người bỗng dưng làm được những chuyện kinh thiên động địa, như những việc Chúa Giêsu đã từng khiến cho người chết sống lại, và đã từng chữa lành những kẻ mù lòa, què quặt và câm điếc... thì đã quá ư là diễm phúc cho bà mẹ đã sinh ra Người, tức là Mẹ Maria của chúng ta. Tuy nhiên, nếu như chúng ta dừng lại ở đó, ở nỗi niềm hãnh diện cho một bà mẹ về đứa con trai xuất chúng của mình, thì Mẹ Maria của chúng ta cũng sẽ như bao nhiêu bà mẹ khác mà thôi, nghĩa là Mẹ cũng sẽ chỉ nhận được những niềm vui ngắn ngủi chóng qua ở cõi đời này. Vậy nhưng, trong cuộc thăm viếng bà chị họ Isave, trước lời chào mừng của chị mình, Mẹ Maria đã không cảm nhận niềm hạnh phúc của mình theo lối cảm nhận thường tình của thế gian, Mẹ đã hết sức khiêm hạ, và được Thần Khí linh hứng Mẹ đã ứng khẩu thành những lời chúc tụng Thiên Chúa mà không một thi sĩ trần gian nào có thể nói được như thế:
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa
Thần trí tôi hớn hở vui mừng
Vì Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi
Phận nữ tỳ hèn mọn
Người đoái thương nhìn tới...”
Chính vì Mẹ Maria luôn lắng nghe tiếng Chúa trong mọi hoàn cảnh, nên Mẹ đã có niềm hạnh phúc tuyệt vời đến siêu nhiên như vậy! Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa giêsu, người con yêu dấu của Mẹ đã khẳng định rằng:
“Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa."
Đây mới là diễm phúc thật sự của Mẹ, vì Mẹ đã sống một đời sống thinh lặng, để lắng nghe lời Thiên Chúa nói với mình, rồi từ đó Mẹ nhất nhất đem ra thực hành. Chính nhờ vậy, cuộc sống của Mẹ luôn tràn ngập niềm vui trong thiên ý. Ta thấy, cuộc sống của Mẹ luôn an bình cho dẫu Mẹ đã phải trải qua rất nhiều sóng gió kể từ khi nói tiếng “Xin vâng” cho tới ngày đứng dưới chân thập giá chứng kiến cái chết đau thương của người con trai dấu ái. Bởi Mẹ đã biết, theo Chúa là phải chấp nhận gian khổ để rồi sẽ có cuộc sống vĩnh cửu ở đời sau... Mẹ vẫn một mực tự khiêm tự hạ nhận mình là nữ tỳ của Chúa, và từ ở khoảng cách cao xa đó, Mẹ đã nhận ra tình thương lớn lao mà Thiên Chúa dành cho Mẹ. Thiên Chúa đã tuôn đổ lai láng những ân thiêng trên tâm hồn Mẹ, không những ở trần gian, mà còn đưa Mẹ cả hồn xác về trời nữa!

Mẹ Maria ơi! Con như thấy các thiên thần trên trời đang bay lượn quanh Mẹ và cùng Mẹ hát vang bài ca Magnificat! Xin cho chúng con luôn biết sống như Mẹ, để rồi chúng con sẽ nhận được diễm phúc như Mẹ. Và tất cả diễm phúc đó sẽ là những lời ngợi ca làm bay bổng cuộc sống của chúng con, niềm hạnh phúc siêu nhiên mà chúng con có được sẽ làm cho tất cả sóng gió trong gia đình chúng con trở nên phẳng lặng , giúp cho mỗi gia đình chúng con có thể vượt qua mọi gian truân thử thách ở đời này. Xin Mẹ thương giúp chúng con, Mẹ nhé!

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

TÂM TÌNH CẢM TẠ

“Còn nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông.”
Lc: 11, 20)

Cảm tạ Người đã cho tôi được thấy
Bấy lâu nay tôi hạnh phúc ngập tràn
Bởi muôn vàn ân huệ Người thương ban
Trong gian truân, tôi đã thấy được Người!

Ngón tay Người đầy quyền năng Thiên Chúa
Người chạm vào tôi, héo úa hóa xanh tươi
Những buổi chiều chơi vơi nay rộn rã tiếng cười
Bởi được tắm trong Lòng thương xót Chúa!

Chúa biến đổi đời tôi thật chẳng ngờ
Miệng lưỡi tôi giờ đây biết tạ ơn
Và lòng tôi bao hớn hở vui mừng
Như rừng cây sau mùa đông thay lá!

Tôi theo Người, vác Thánh giá mà đi
Đi về phía người anh em cơ khổ
Hoa lá trổ trên đường tôi bước tới
Dưới ánh mặt trời mầu nhiệm sáng lung linh!

Từ bình minh tôi đã thấy được Người
Và cảm nhận thật gần , Triều Đại Người đang đến
Dẫu đời tôi như ngọn nến tiêu hao
Tôi vẫn muốn cất cao lời tạ ơn, dâng tới Chúa!

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

TẤM LÒNG CỦA NGƯỜI CHA

“Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó ? Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp ? Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?"
(Lc: 11, 11-13)

Tôi nhớ đến câu chuyện của một gia đình nọ, nhờ lời cầu nguyện âm thầm của người dì trong gia đình mà đứa cháu đã trở về với mái ấm của mình sau nhiều ngày đi hoang. Người dì giãi bày với tôi về những nỗi lo lắng ray rứt mà chị đã phải trải qua khi nghe tin đứa cháu của mình bị tai nạn giao thông suýt chết; và rồi, sau đó mở ra là một cái kết có hậu trong việc cầu nguyện đầy phiêu lưu mạo hiểm của chị!
Chị kể: “Thằng cháu gọi tôi bằng dì, hồi đó nó quen với một con nhỏ, mà cả nhà ai cũng can ngăn, vì nhìn sơ qua ai cũng đoán là nàng này làm cái nghề không đứng đắn. Nó bênh con nhỏ chằm chặp, và rồi nó dọn đi ở riêng với con nhỏ đó. Cha mẹ dọa không chu cấp tiền bạc, nó cũng cứ đi. Các em nó thương vì thấy anh sống ở ngoài cực khổ, thỉnh thoảng dấm dúi cho nó tiền. Có đứa nghe anh than là ở nhà trọ nóng bức khổ sở, lén đem quạt máy của nhà đưa cho anh... Tôi bảo các em nó: Thương anh như vậy là hại anh, các con cứ để nó khổ nó không chịu nổi thì nó phải quay về nhà! Nhưng các em thì vẫn thương anh kiểu đó. Người lớn chúng tôi, từ ông bà, cha mẹ cho đến cô dì chú bác rất lo lắng cho nó. Chúng tôi rất sợ một ngày nào đó, nó dính phải SIDA thì không thể cứu vãn, vả lại phần linh hồn nó sẽ ra sao! Thấy đã hết cách, tôi âm thầm cầu nguyện cho nó, ngày tháng trôi qua mà chẳng thấy nó suy suyển. Một hôm, tôi nói với Chúa: Chúa ơi, xin Chúa đoái thương thằng cháu của con, xin Chúa cứu nó, giục giã nó quay về với gia đình trước khi điều đó xảy ra, xin Chúa làm cách nào cho dẫu là một biến cố đau thương con cũng chấp nhận! Ba ngày sau, tôi nhận được một cú điện thoại kinh hoàng, người ta báo cho hay, thằng cháu tôi bị đụng xe rất nặng, đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện Chợ Rẫy... Mấy người kéo nhau lên bệnh viện, tôi ở nhà trực điện thoại. Một lát sau, có tin gọi về báo cho biết, có thể nó không qua khỏi, bảo tôi liên lạc mời Cha lên xức dầu cho nó. Tôi gọi điện thoại cho một linh mục là chú của tôi, kể cho ông nghe và hỏi: Chú ơi, chẳng lẽ cháu cầu nguyện cho nó linh đến như vậy sao? Thấy tôi nói trong nước mắt và sợ hãi, chú tôi khuyên tôi nên tín thác vào Chúa... Khi cha tôi là ông ngoại của nó vào thăm nó, ông nhìn thấy cô gái đó, ông nói với cô ta một cách dứt khoát: Cô đi về thì chúng tôi sẽ lo cho nó, cô còn ở đây thì chúng tôi sẽ bỏ mặc nó! Có lẽ do thái độ dứt khoát của cha tôi, cô gái đó đã bỏ về và sau đó cô ta lơ là chăng? Còn thằng cháu tôi, sau khi mọi người tích cực chữa chạy thì nó khỏe lại. Nó phát hiện ra rằng, nó gặp tai nạn phải nằm viện mới có mấy ngày mà con nhỏ đã đi với người khác; kể từ đó, mặc cho con nhỏ nhắn tin, rủ rê ngon ngọt gì nó cũng không nghe... Chị biết không, trong suốt thời gian cháu tôi nằm bệnh viện, tôi đã rất lo sợ. Sợ nó có hậu hoạn gì thì tôi chẳng biết ăn nói làm sao với mẹ nó; lúc đó, tôi chưa nhìn ra thánh ý Chúa, tôi hỏi Chúa: Chẳng lẽ những lời cầu nguyện của con không đúng sao, xin Chúa đừng để cho cháu của con bị di chứng gì, nếu không thì con hối hận lắm! Bây giờ, thằng cháu tôi đã trở về sống với gia đình ngoan ngoãn như xưa, nó hiểu ra rằng cả gia đình đã ngăn cản nó đi với con nhỏ kia là đúng. Còn tôi, tôi hiểu ra rằng, Chúa để cho tai nạn xe cộ xảy ra với nó là một cái cách Chúa mở trí mở óc cho nó biết quay về, chị ạ!”

Lạy Chúa! Qua chuyện kể của người dì trên đây, con càng thêm vững tin vào lời Chúa nói với con hôm nay: “Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó ? Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp ? Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?"
Xin cho chúng con luôn vững tin vào lời Chúa, mà kiên trì cầu nguyện trong sự vâng theo thánh ý của Chúa, để chúng con có thể dành cho nhau những gì là tốt nhất, Chúa nhé!

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

CẦU NGUYỆN & THỨ THA

‘ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa khiến một cây thầu dầu mọc lên ở phía trên ông Giôna để có bóng mát che đầu ông, hầu làm ông hết buồn bực. Ông Giôna vui, vui lắm vì cây thầu dầu. Nhưng hôm sau, khi hừng đông ló rạng, Thiên Chúa khiến một con sâu cắn cây thầu dầu và cây bị héo. Khi mặt trời mọc, Thiên Chúa cho có một cơn gió đông nóng bỏng, và mặt trời giội nắng xuống đầu ông Giôna ; ông ngất xỉu và xin cho mình được chết, ông nói : "Thà tôi chết còn hơn là sống." Thiên Chúa hỏi ông Giôna : "Ngươi nổi giận vì cây thầu dầu, như thế có lý không ?" Ông trả lời : "Con có lý để nổi giận đến chết được !" ĐỨC CHÚA phán : "Ngươi, ngươi thương hại cây thầu dầu mà ngươi đã không vất vả vì nó, và không làm cho nó lớn lên ; trong một đêm nó đã sinh ra, rồi trong một đêm lại chết đi. Còn Ta, chẳng lẽ Ta lại không thương hại Ninivê, thành phố lớn, trong đó có hơn một trăm hai mươi ngàn người không phân biệt được bên phải với bên trái, và lại có rất nhiều thú vật hay sao?"’
(Gn: 4, 6-11)

Ông Giôna này thật là tức cười! Chỉ vì một chuyện cỏn con, cây thầu dầu mà ông yêu thích bị chết héo, chỉ vì lý do đơn giản đó mà đã khiến ông tức giận muốn chết. Thật chẳng đáng chút nào! Trước đó, chắc hẳn ông vẫn còn ấm ức về chuyện thành Ninivê. Ông đã nghe theo lời Chúa, đi thông báo cho toàn dân trong thành về tai họa Chúa sắp sửa giáng phạt xuống thành phố của họ; rồi sau đó, tai họa lại không xảy ra vì dân trong thành đã ăn năn sám hối. Chắc hẳn, ông Giôna ấm ức vì quê độ với dân thành Ninivê, nên bực mình cả với Đức Chúa! Chỉ mới bị ngất xỉu vì nắng nóng, vì thiếu bóng mát của cây thầu dầu mà ông đã cầu xin cho mình được chết đi còn hơn là phải sống... Rõ ràng là ông đang mang tâm trạng của kẻ bị ấm ức; tâm trạng của một người nhiệt tình hăng hái làm việc cho Chúa, rồi lại bị rơi vào tình trạng hụt hẫng vì những gì Chúa nói với ông đã không xảy ra cho đám dân tội lỗi ở thành Ninivê. Và Chúa, Đấng thấu suốt mọi suy nghĩ của ông, đã phán: "Ngươi, ngươi thương hại cây thầu dầu mà ngươi đã không vất vả vì nó, và không làm cho nó lớn lên ; trong một đêm nó đã sinh ra, rồi trong một đêm lại chết đi. Còn Ta, chẳng lẽ Ta lại không thương hại Ninivê, thành phố lớn, trong đó có hơn một trăm hai mươi ngàn người không phân biệt được bên phải với bên trái, và lại có rất nhiều thú vật hay sao?" Nếu thực hiện một phép so sánh ở đây, ta thấy con người thật nhỏ nhen ích kỷ biết bao nhiêu, và Chúa thì độ lượng biết chừng nào!
Con người ta thường dễ dàng vui thỏa với những gì làm cho họ thoải mái dễ chịu, và có vẻ hí hửng khi nghe được cái tin thông báo rằng “đám người tội lỗi kia sẽ bị trừng phạt”, người ta sẽ nhiệt tình đi thông báo cái tin ghê gớm ấy, rồi nếu như cái điều mà họ đã thông báo một cách nghiêm trọng đó không xảy ra... thay vì người ta phải mừng rỡ bởi những tai họa đã không xảy ra cho đám dân kia, thì người ta lại đâm ra bực mình vì kẻ gian ác vẫn sống sờ sờ ...

Lạy Chúa! Lời Chúa hôm nay giúp con nhận ra trong con vẫn còn mang nhiều suy nghĩ nhỏ nhen ích kỷ, vì những dòng con viết ra trên đây đôi khi cũng chính là tâm trạng của con, khi thấy những kẻ làm điều gian ác xấu xa mà vẫn gặp trôi chảy thuận lợi trong cuộc sống của họ. Thay vì cầu nguyện cho họ được ơn ăn năn sửa đổi, con lại nghiến răng nghiến lợi bực tức. Lẽ ra con phải biết cảm tạ Chúa vì Chúa đã cho con được bước đi trong vùng ánh sáng của Chúa, và phải làm sao cho ánh sáng của Chúa được lan tỏa khắp nơi, để bóng tối của sự dữ sẽ không còn bao trùm trên con cái của Chúa. Lời Chúa hôm nay cũng chỉ ra cho con thấy rằng, Chúa luôn luôn thứ tha lỗi lầm cho những ai biết ăn năn sám hối.
Xin cho con biết nhìn mọi người, người lành cũng như kẻ dữ, với một cái nhìn yêu thương độ lượng như của Chúa. Xin cho con luôn biết ăn năn sám hối để được Chúa thứ tha; và xin cho con luôn biết thứ tha cho những kẻ xúc phạm đến mình, như Chúa vẫn hằng thứ tha cho con vậy. Đặc biệt, xin Chúa giục giã con luôn biết cầu nguyện cho những ai còn đang lầm đường lạc lối, để họ biết quay về với Chúa như dân thành Ninivê xưa, Chúa nhé!

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

SẼ KHÔNG BỊ LẤY ĐI...

"Mácta ! Mácta ơi ! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá ! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi."
(Lc: 10, 41-42)

Cuộc sống quanh tôi có quá nhiều điều bất ổn, và vì vậy những mối lo toan cứ đan xem chồng chéo lẫn nhau, đã có nhiều khi khiến tôi không biết phải chọn lựa thế nào cho phải đạo với Chúa. Xem xét lại bản thân, tôi biết mình chưa có được thái độ phục vụ như cô chị, cũng chẳng có được thái độ lắng nghe như cô em mà Chúa Giêsu đã nói đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay! Dù sao Mácta cũng đã lo lắng phục vụ Chúa Giêsu hết mình, còn tôi đã phục vụ Chúa Giêsu với thái độ như thế nào ? Ngày này qua tháng nọ, tôi vẫn cứ loay hoay trong sự chọn lựa của mình. Biết là có những điều tốt hơn và có những điều chỉ là thứ yếu ; song le, tôi vẫn chọn lấy những điều là thứ yếu , những điều này đã dẫn tôi đến những chuyện vô bổ, nó đã làm tôi mất nhiều thì giờ với nó hơn cả. Biết là những giây phút tập trung vào việc lắng nghe Lời Chúa là bổ ích cho tâm linh của tôi hơn cả ; thế nhưng, có nhiều khi tôi đã sa đà vào những trang tin tức thời sự để hóng hớt những chuyện không mấy cần thiết, để rồi có khi nó đã mang lại cho tôi những bực bội không đâu. Những mâu thuẫn trong tôi thường xuyên xảy ra, nhưng tôi đã lờ nó đi để rồi dòng thời gian cứ thế dần trôi, cho tới khi tôi gặp trắc trở, buồn khổ mới quay về chọn Chúa...
Chỉ có một chuyện tốt nhất , đó là thái độ lắng nghe và chọn Chúa là điều quan trọng trên hết mọi sự... Thế mà tôi đã chọn cho mình những công việc mình thích chứ không phải là theo những gì Chúa thích và mong đợi ở tôi !

Chúa ơi, cuộc sống quanh con thật là phức tạp ! Trong những ngày gần đây con đã gặp phải khá nhiều chuyện rắc rối, tuy không trực tiếp ảnh hưởng gì đến bản thân con, nhưng dù sao nó vẫn mang lại cho con một nỗi buồn man mác. Con cảm thấy mỗi con người là một chùm phức tạp. Hèn chi thế giới không ngừng chiến tranh ! Chúa nhìn thấy khắp cả địa cầu, thì Chúa còn sốt ruột đến như thế nào! Nhưng Chúa vẫn kiên tâm chịu đựng sự trái khoáy của mỗi con người , trong đó có cả con nữa! Vì cớ gì con lại không đứng đằng sau Chúa để cùng kiên tâm chịu đựng với Chúa? Từ nay, con xin chọn con đường tốt nhất cho mình là chỉ làm việc với thái độ yêu thương, con sẽ cố gắng loại bỏ những lo toan băn khoăn theo kiểu loài người. Mỗi việc con làm, con xin làm vì Chúa chứ không phải vì bản thân con , và con tin rằng những chuyện con làm như thế sẽ không bị lấy đi!
Song, Chúa ơi ! Con rất cần sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, xin hãy ban Thần Khí của Chúa cho con luôn, Chúa nhé !

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

AI LÀ NGƯỜI THÂN CẬN CỦA TÔI?

"Nhưng ai là người thân cận của tôi?"
(Lc: 10, 29)

Người kia bị cướp giữa đường
Chàng ta bị đánh trọng thương mềm nhừ
Nằm trong thoi thóp đợi chờ
Nhưng, thầy tư tế ngần ngừ, tránh qua
Thầy đi trốn chạy người ta
Thầy đi chẳng nỗi xót xa nào bằng!

Dụ ngôn cũng kể tiếp rằng
Trong khi kẻ nạn còn đương li bì
Một thầy thuộc nhóm Lê-vi
Ngang qua chỗ ấy cũng đi một lèo
Mặc kẻ gặp lúc hiểm nghèo
Hai thầy nọ cứ theo nhau bước dồn
Rồi thì, có kẻ dừng chân
Xuống ngựa lại gần xem xét vết thương...

Tôi ngồi suy nghĩ vấn vương
Tình thương đâu cứ đồng hương mới là
Từ trong cử chỉ thiết tha
Người Samaria đã tỏ ra nhân lành
Ước gì tôi được như anh
Sống sao cho đẹp, cho xanh cuộc đời!

Chúa ơi, con hiểu Chúa rồi
Dụ ngôn Chúa kể là lời yêu thương
Xin cho con biết xót thương
Như lòng Chúa vẫn xót thương con hoài
Xin cho con sống miệt mài
Luôn là thân cận của người muôn phương
Ở đâu cần đến tình thương
Thì con chẳng ngại chia thương sẻ bùi!

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

NGƯỜI TÁ ĐIỀN & CHỦ VƯỜN NHO

“Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi,
mà tôi đã chẳng làm?
Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?”
(Is: 5, 3)

Con nghe áy náy trong lòng
Bởi vì nho dại vườn con mọc tràn!

Vườn nho chính Chúa thương ban
Bao nhiêu công việc Chúa làm cho con
Ngày đêm tay Chúa vun trồng
Thế mà con đã như không biết gì
Con thật đáng trách, Người ơi
Con đã để Người thất vọng biết bao!

Hôm nay lòng trí khát khao
Muốn dâng lên Chúa trái nho ngọt lành
Xin cho lá thắm màu xanh
Xin cho mộng ước thành toàn trong con
Từ nay con sẽ vuông tròn
Tá điền của Chúa quyết tâm lắm rồi!

Ngày mai thôi hết rong chơi
Ngày mai thôi hết biếng lười trong con
Con xin dọn sạch vườn hoang
Để vườn sinh trái ngọt ngon cho Người
Dẫu rằng mưa nắng tả tơi
Cũng xin dâng Người hoa trái đời con!

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

CHUỖI TRÀNG HẠT SÁNG BÓNG

“Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Đức Giêsu, và với anh em của Đức Giêsu.”
(Cv: 1, 14)

Vừa khi đọc tới câu Kinh thánh trên đây, lòng tôi hết sức vui mừng và dâng lời cảm tạ Thiên Chúa, vì Người đã ban cho tôi biết bao ân huệ trọng đại trong đời. Hôm nay mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi, Mẹ là mẫu gương tuyệt vời cho nhân thế về đời sống cầu nguyện, vì vậy đây chính là dịp để tôi suy xét lại đời sống cầu nguyện của bản thân.
Tôi nhớ đến ông cố và ông nội của tôi, hình ảnh về các cụ còn đọng lại trong tâm trí tôi là chuỗi tràng hạt sáng bóng . Tại sao tôi lại có được hình ảnh đó ở trong tâm trí? Ông cố tôi thì đã qua đời từ trước khi tôi được sinh ra; nhưng, vào năm tôi 9 tuổi, tôi đã đọc được một bài báo viết về ông cố tôi trong báo Trái Tim Đức Mẹ. Bài báo đó nói về đời sống siêng năng lần chuỗi của ông cố , và nó đã để lại trong trí tôi một niềm tự hào về nguồn gốc của gia đình mình. Còn về ông nội tôi, thì kể từ khi có trí khôn tôi đã luôn nhìn thấy ông ngồi lần chuỗi những khi ông không phải tiếp khách, hoặc là khi ông không bận bịu việc gì. Rồi những buổi đọc kinh tối trong gia đình, chúng tôi đều có lần chuỗi Mân Côi, ít nhất là 50 kinh Kính Mừng, có khi ông và bác tôi đọc tới 150 kinh... Ông nội tôi chỉ yêu cầu mọi người đọc 50 kinh, phần sau ông không ép, ông bảo: “Ai bận gì thì cứ việc đi làm, ai có thể hy sinh hãm mình thì ngồi lại đọc chung với ông...” Tôi lúc ấy ép mình mà đọc kinh để làm vui lòng ông nội, chứ thật ra tôi chưa cảm nghiệm được những ơn ích của việc lần chuỗi Mân Côi với Mẹ Maria một cách rõ ràng như bây giờ. Chính đời sống cầu nguyện của ông nội tôi đã ảnh hưởng đến đời sống đức tin của bố mẹ tôi và đến lượt tôi là lớp cháu chắt trong gia đình cũng được thừa hưởng truyền thống tốt đẹp đó. Lúc đầu là một sự gượng ép bởi ý muốn làm vui lòng người lớn; sau đó, những biến cố đau thương trong đời đã đưa đẩy tôi đến gần hơn với Mẹ Maria. Những khi đau khổ và bế tắc, tôi chạy đến với Mẹ bằng tràng chuỗi Mân Côi, những khi sợ hãi hoang mang tôi tìm đến với Mẹ để rồi trong lòng cảm thấy bình an. Sự bình an mà tôi cảm nhận được đó, không phải từ tác động của những người chung quanh; từ thật sâu trong tâm khảm tôi, tôi đã cảm nhận được quyền năng của Mẹ Maria, và tôi tin rằng chính Mẹ đã chuyển lời cầu xin của tôi lên với Chúa, như xưa Mẹ đã xin với Chúa để Người giúp cho tiệc cưới Cana khỏi bị thiếu rượu. Tôi cũng cần phải nói để bạn đọc biết, có những lúc tâm trạng tôi rối bời và mệt mỏi đến nỗi chẳng thể suy niệm theo như đòi hỏi của việc lần chuỗi Mân Côi; tuy nhiên, với niềm tin tưởng tôi đặt nơi Mẹ, tôi vẫn lẩm nhẩm đọc kinh Kính Mừng như một cái máy, tôi biết Mẹ thương tôi. Tôi tin là Mẹ hiểu nỗi lòng của tôi và lắng nghe tiếng đọc kinh của tôi một cách chăm chú, sự bình an và những điều tốt đẹp đã đến với tôi sau những giây phút đầy cố gắng , đã chứng tỏ điều đó, và đã củng cố niềm tin cho tôi mỗi ngày một vững chắc hơn! Tiếc rằng, các em các cháu của tôi đã không nối gót của cha ông, khi chúng ngày càng bị cuốn hút vào đời sống vật chất, những giá trị tinh thần tốt đẹp của gia đình đã không được phát huy nơi chúng; tôi và mẹ tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho chúng để chúng được biến đổi trong đời sống đức tin. Chúng tôi luôn trao phó mọi sự cho Mẹ Maria để Mẹ lo liệu và chở che trong vòng tay từ ái của Mẹ!

Lạy Mẹ Maria! Con muốn nói với Mẹ rằng: gia đình con đã gần hết rượu rồi, Mẹ ạ! Xin Mẹ thương cứu giúp chúng con, Mẹ hỡi!

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

NÓI VỚI THẦY

"Ai nghe anh em là nghe Thầy ; và ai khước từ anh em là khước từ Thầy ; mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy."
(Lc: 10, 16)

Thầy ơi!
Con đã nghe và con đã tin
Xin cho con luôn biết giữ lời Thầy
Đừng để con sa lầy mưu chước quỷ
Hãy giúp con chung thủy với lời Thầy!

Thầy biết rõ xác thân này yếu đuối
Đã bao lần theo đuổi chuyện phù hư
Con sống như kẻ phụ tình nông nổi
Lòng đổi trắng thay đen , ôi sao mà gớm guốc
Những lúc ấy, con đã khước từ Thầy!

Giờ này
Tâm hồn con khắc khoải
Trải lòng ra, con muốn nói với Thầy
Và Thầy hãy nói lại cùng Cha
Xin tha thứ cho con những khi hồn tăm tối!

Lối con về, nay rợp bóng yêu đương
Thầy là chốn con tựa nương mãi mãi
Lời Thầy giãi chiếu ánh quang minh
Xin cho con luôn ở giữa lời Thầy
Để ngày ngày đời con vui tiếng hát!!!

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

NHỚ TỚI LỜI MẶC CẢ CỦA ÁPRAHAM

Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Sơđôm còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”
(Lc: 10, 12)

Thiết nghĩ, thành Xơđôm đã trở nên nổi tiếng không phải vì nó có nhiều kiến trúc cầu kỳ, cũng không phải vì nó là thủ đô của một nước lớn, mà vì nó là một thành phố ăn chơi sa đọa trong thời kỳ Cựu Ước. Chúa Giêsu đã dùng câu chuyện thành Xơđôm như một điển tích để răn đe chúng ta; ngày nay, nhiều đạo diễn nổi tiếng trên thế giới cũng đã dựng nên những bộ phim nói về nó, nó trở thành như một biểu tượng nhắc nhở mọi người trong việc sửa đổi lối sống của mình. Chuyện về thành Xơđôm xưa kia, nào có khác gì chuyện của thành phố chúng ta hiện đang sống? Làm sao để thành phố của mỗi chúng ta có thể được xử khoan hồng hơn thành Xơđôm trong ngày Chúa đến? Ta đã đón nhận những lời rao giảng của Chúa như thế nào? Ta đã có nỗ lực gì để làm giảm bớt nhiệt độ đang sôi sục trong thành phố của chúng ta?
Chúa ơi! Những con số thống kê trên báo đài về nạn phá thai, trẻ vị thành niên giết người, vũ trường thuốc “lắc”, nạn mãi dâm, ma túy... rồi thì biết bao nhiêu chất độc hại trong thực phẩm ăn uống hằng ngày mà người ta đã vì lợi nhuận, không đếm xỉa gì tới hậu quả tàn phá của nó đối với con người... khiến chúng con run sợ và hết sức hoang mang lo lắng cho tương lai của thế hệ con cháu . Chúng con chẳng biết làm gì để có thể thay đổi được hiện trạng xấu xa độc hại này! Bậc ông bà thì luôn miệng rên lên: Giêsu, Maria lạy Chúa tôi! Bậc cha mẹ thì bó tay trước những đứa con khó bảo ở độ tuổi thanh thiếu niên. Chúng con gần như bất lực ! Con nhớ tới cuộc mặc cả giữa ông Ápraham với Chúa, ông Ápraham đã kỳ kèo với Chúa từ con số 40 người cho đến khi gút lại còn 5 người công chính để vì những người đó mà xin Chúa thứ tha, và Chúa đã nhận lời. Chúa khoan hồng và độ lượng với dân Chúa khi xưa biết bao! Chẳng lẽ trong thành phố của chúng con không có nổi 5 người công chính hay sao! Con luôn tin tưởng vào lòng thương xót vô biên của Chúa, Chúa hãy thương nhìn xuống thành phố của chúng con. Mỗi buổi chiều, chúng con đều đọc chuỗi kinh Lòng Chúa Thương Xót, và ở một số nhà thờ trong thành phố cũng có đọc chuỗi kinh này vào lúc 3 giờ chiều. Viết đến đây con cảm thấy xấu hổ vì bản thân con đã nhiều lần xác tín về Lòng Thương Xót của Chúa đã dành cho mình; vậy nhưng, con cũng còn lơ là trong việc cầu nguyện, cũng chưa sửa đổi được lối sống của mình, huống hồ gì là những người chưa biết Chúa! Con càng hiểu rõ hơn tại sao Chúa lại nói gay gắt như vậy về những thành phố không tiếp đón Tin Mừng của Chúa.
Lạy Chúa, con cảm thấy lương tâm con như một dải lụa vật vờ; có lúc bay bổng lên cùng Chúa, có lúc lại sà vào vũng sình nhớp nhúa tanh hôi của những đam mê lạc thú cõi trần. Xin Chúa hãy tẩy rửa lỗi lầm của chúng con trong Biển Lòng Thương Xót của Chúa, để chúng con có được một tâm hồn trắng trong, sẵn sàng đón nhận Nước Thiên Chúa như lòng Chúa ước mong! Xin Chúa hãy vì Lòng thương xót của Chúa mà đoái thương nhận lời chúng con tha thiết nài van. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!