"Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.”
(Mt: 13, 44)
Một nữ sinh viên y khoa vừa trải qua những ngày tham gia “Mùa Hè Xanh” ở vùng thôn quê , kể cho tôi nghe về những cảm xúc mà em đã có được trong khi phục vụ những người nghèo khổ lam lũ ở đó. Em nói, em rất bỡ ngỡ trước cảnh sống cơ cực của những người nông dân , em lớn lên ở Sài Gòn trong một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, nên chưa bao giờ phải trải qua những nỗi cơ cực và thiếu thốn tiện nghi như họ. Khi gần gũi với những người nông dân chất phác ở đó, em mới hiểu thấu những nỗi khổ cực của họ, và chính điều này đã là động lực khiến em hết lòng tham gia vào những hoạt động đem lại niềm vui cho họ. Nhìn những nụ cười trên khuôn mặt nhăn nheo của những người già, và ánh mắt thích thú của những thanh thiếu niên khi họ được các bạn sinh viên đến thăm và phục vụ, em cảm thấy lòng trào lên một tình thương lai láng, mong sao cho họ luôn có được những nụ cười và những nỗi hân hoan trong cuộc sống mà em biết là sẽ còn nhiều lắm nỗi truân chuyên... Em trở về thành phố với một quyết tâm sẽ cố gắng học tập tốt để sau này có khả năng giúp cho đồng bào mình còn quá nhiều người nghèo khổ! Tôi cũng vui lây với niềm vui của em, và động viên em sớm thực hiện được những điều mà em mơ ước.
Tôi nghĩ, những điều chia sẻ của em sinh viên này chừng như em là người vừa gặp được kho báu chôn giấu trong ruộng, em đã vội chôn giấu lại, quày quả trở về nhà mong bán tất cả những gì mình có để rồi sẽ mua thửa ruộng ấy. Nước Trời đã đến với em trong những ngày “Mùa Hè Xanh”, đầy ý nghĩa, em đã hiểu thế nào là hạnh phúc của sự trao ban và thế nào là ranh giới của tình thương. Tình thương là sự cho đi mà không mong được nhận lại. Tôi cũng như em, đã hiểu được thế nào là hạnh phúc trong sự dấn thân và chia sẻ những gì mình có cho người khác. Liệu rằng, sau những cảm xúc dạt dào tình thương của những ngày “Mùa Hè Xanh” vừa qua, em có giữ được quyết tâm là mang bán tất cả những gì mình có: thời gian, sức khỏe, khả năng và những thú vui chóng qua ..., để mua được thửa ruộng có cất giấu kho báu đó về cho mình. Tôi cũng vậy, tôi có giữ được sự quyết tâm mua được thửa ruộng chứa đựng kho báu, như trong lúc này lòng tôi đang nung nấu?
Lạy Chúa! Cũng như bạn sinh viên y khoa kia, con đã gặp được kho báu là Nước Trời, nơi chỉ có thần dân là những con người biết sống trong tình thương và hy sinh phục vụ. Xin cho con luôn quyết tâm bán đi tất cả những gì mình có, để mua lấy thửa ruộng có cất giấu kho báu đó cho mình. Xin Chúa luôn ở cùng con và giúp con hoàn thành ước nguyện này, Chúa nhé!
Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017
Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017
Ở VÀO HOÀN CẢNH CỦA MÁCTA
‘Cô Mácta nói với Đức Giêsu : "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy."’
(Ga: 11, 21-22)
Đặt mình ở vào hoàn cảnh của cô Mácta, tôi cũng sẽ nói với Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy."; bởi vì, tôi tin rằng, Chúa luôn ban cho tôi những gì tôi cầu xin, nếu như điều đó là tốt nhất cho phần rỗi linh hồn của tôi.
Tuy nhiên, cuộc sống đầy những biến động khôn lường; quanh tôi, hằng ngày vẫn xảy ra biết bao điều hung hiểm khiến tôi có đôi lúc cảm thấy niềm tin mình chao đảo. Tôi đã có những lúc bật khóc với Chúa: “Chúa ơi! Sao con người ta lại có thể đối xử với nhau nhẫn tâm đến thế!”, khi đọc được bản tin về việc một người đàn ông trích điện vào dương vật của một bé trai ở Thái lan; và khi nghe tin một người quen của tôi đang phải quằn quại trong cơn đau đớn của căn bệnh ung thư, tôi đã không kìm nổi nỗi thương tâm mà thốt lên:“Chúa ơi! Sao lại có những căn bệnh quá đỗi là đau đớn đến vậy, nó quá sức chịu đựng của con người, Chúa ơi! Sao Chúa lại để cho điều đó xảy ra” Chẳng phải là tôi không tin vào quyền năng của Chúa, mà vì tôi không thể hiểu nổi, tại sao Chúa có thể cầm lòng đặng trước những cảnh quá thương tâm đó ! Khi đắm mình vào những suy tư ấy, tôi nhìn thấy khuôn mặt Chúa Giêsu hiện ra với mình, ánh mắt Người buồn đau như khi Người đang cầu nguyện trong vườn Giệtsimani. Tôi nhớ lại lời Người đã nói với thánh Phêrô tông đồ trước khi lên đường đi Giêrusalem: Con Người phải chịu đau khổ, chịu chết và mai táng trong mồ, rồi mới được phục sinh... Sau những giây phút ấy, tôi bình tâm trở lại vì đã phó thác hết mọi sự cho Chúa, tôi thường nói với Người: Chúa ơi, con phó dâng hết mọi sự vào trong tay Chúa, xin Chúa hãy đến cứu giúp nỗi bất lực và yếu hèn của chúng con! Xin Chúa giải thoát chúng con khỏi mọi sự dữ! Những lời cầu nguyện ấy của tôi đã được lập đi lập lại nhiều lần trong đời, và nó luôn mang lại cho tôi một sức sống mới, một sức sống đầy lạc quan và hy vọng vào Chúa Kitô phục sinh, Đấng mà tôi đã hết lòng cậy trông và tin tưởng!
Lạy Chúa! Hôm nay mừng kính thánh Mácta, con nhớ đến một người bạn của con đã có một tinh thần phục vụ như vị thánh quan thầy của bạn ấy, con đặc biệt xin Chúa ban cho bạn ấy có được một niềm tin vững mạnh và một cuộc sống hạnh phúc vui tươi.
Và với ngài, thánh nữ Mác ta! Con cũng xin thánh nữ cầu bầu với Chúa, ban cho chúng con một tinh thần hy sinh phục vụ như ngài, để tất cả chúng con được vui sống bên nhau trong tình yêu Thiên Chúa. Amen!
(Ga: 11, 21-22)
Đặt mình ở vào hoàn cảnh của cô Mácta, tôi cũng sẽ nói với Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy."; bởi vì, tôi tin rằng, Chúa luôn ban cho tôi những gì tôi cầu xin, nếu như điều đó là tốt nhất cho phần rỗi linh hồn của tôi.
Tuy nhiên, cuộc sống đầy những biến động khôn lường; quanh tôi, hằng ngày vẫn xảy ra biết bao điều hung hiểm khiến tôi có đôi lúc cảm thấy niềm tin mình chao đảo. Tôi đã có những lúc bật khóc với Chúa: “Chúa ơi! Sao con người ta lại có thể đối xử với nhau nhẫn tâm đến thế!”, khi đọc được bản tin về việc một người đàn ông trích điện vào dương vật của một bé trai ở Thái lan; và khi nghe tin một người quen của tôi đang phải quằn quại trong cơn đau đớn của căn bệnh ung thư, tôi đã không kìm nổi nỗi thương tâm mà thốt lên:“Chúa ơi! Sao lại có những căn bệnh quá đỗi là đau đớn đến vậy, nó quá sức chịu đựng của con người, Chúa ơi! Sao Chúa lại để cho điều đó xảy ra” Chẳng phải là tôi không tin vào quyền năng của Chúa, mà vì tôi không thể hiểu nổi, tại sao Chúa có thể cầm lòng đặng trước những cảnh quá thương tâm đó ! Khi đắm mình vào những suy tư ấy, tôi nhìn thấy khuôn mặt Chúa Giêsu hiện ra với mình, ánh mắt Người buồn đau như khi Người đang cầu nguyện trong vườn Giệtsimani. Tôi nhớ lại lời Người đã nói với thánh Phêrô tông đồ trước khi lên đường đi Giêrusalem: Con Người phải chịu đau khổ, chịu chết và mai táng trong mồ, rồi mới được phục sinh... Sau những giây phút ấy, tôi bình tâm trở lại vì đã phó thác hết mọi sự cho Chúa, tôi thường nói với Người: Chúa ơi, con phó dâng hết mọi sự vào trong tay Chúa, xin Chúa hãy đến cứu giúp nỗi bất lực và yếu hèn của chúng con! Xin Chúa giải thoát chúng con khỏi mọi sự dữ! Những lời cầu nguyện ấy của tôi đã được lập đi lập lại nhiều lần trong đời, và nó luôn mang lại cho tôi một sức sống mới, một sức sống đầy lạc quan và hy vọng vào Chúa Kitô phục sinh, Đấng mà tôi đã hết lòng cậy trông và tin tưởng!
Lạy Chúa! Hôm nay mừng kính thánh Mácta, con nhớ đến một người bạn của con đã có một tinh thần phục vụ như vị thánh quan thầy của bạn ấy, con đặc biệt xin Chúa ban cho bạn ấy có được một niềm tin vững mạnh và một cuộc sống hạnh phúc vui tươi.
Và với ngài, thánh nữ Mác ta! Con cũng xin thánh nữ cầu bầu với Chúa, ban cho chúng con một tinh thần hy sinh phục vụ như ngài, để tất cả chúng con được vui sống bên nhau trong tình yêu Thiên Chúa. Amen!
Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017
TRÊN MẢNH ĐẤT MẦU
“Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm, kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục."
(Mt: 13, 23)
Độ khoảng 3 năm về trước, tôi thường xuyên phải nghe những lời tâm sự của một phụ nữ bị chồng ruồng bỏ đánh đập một cách không thương tiếc, mỗi lần nghe chị nói tôi lại cảm thấy buồn hơn cho chị. Tuy vậy, tôi vẫn cố gắng giúp chị thoát ra khỏi cảnh ngục tù đó bằng cách kể cho chị nghe những mẩu chuyện ở đời mà nó có thể giúp cho chị những kinh nghiệm trong đời sống hôn nhân gia đình; đồng thời, tôi cũng khuyên chị phó thác mọi sự cho Chúa, bằng cách siêng năng đọc kinh cầu nguyện... Và rồi, chính chị đã tìm đến với Lời Chúa mỗi ngày. Chị rất chăm chú nghe Lời Chúa; thậm chí, chị còn tập trung ghi nhớ những lời nguyện cuối mỗi bài suy niệm, để rồi sau đó chị tìm những cơ hội thuận tiện mà đọc lại những lời nguyện đó cho chồng con chị cùng nghe. Thời gian sau này, những cú phone chị gọi đến cho tôi để tâm sự chuyện buồn ngày càng thưa thớt, thật lâu tôi mới lại nghe chị kể những chuyện rối ren trong nhà; song, nó không còn mang màu sắc ảm đạm và bế tắc như trước. Chồng chị vẫn chưa thôi đối xử tệ với chị; nhưng thỉnh thoảng anh đã có những câu nói mang lại cho chị phần nào đó một nỗi niềm an ủi. Tôi cũng thấy ở chị những thay đổi có phần tích cực, chị ít kể tội chồng hơn , mà thường nhận lỗi về mình; cũng như, chị đã biết chấp nhận những điều đau khổ xảy đến với bản thân chị một cách nhẫn nại hơn! Ngay trong câu chuyện giữa chúng tôi, chị cũng thường hỏi tôi những câu hỏi liên quan đến Tin Mừng, và tôi lại có dịp để chia sẻ với chị về những gì liên quan đến những khúc mắc trong gia đình chị. Bây giờ, trong giọng nói của chị đã có phảng phất những nụ cười, và trong sinh hoạt của gia đình chị đã có những thay đổi tích cực. Con gái chị cũng đã biết theo chúng bạn đi làm từ thiện ở vùng sâu vùng xa, và cháu thường kể cho mẹ nghe về những chuyến đi của nó. Những niềm vui nho nhỏ mà chị kể cho tôi nghe, đó chẳng phải là những thu hoạch hậu hỹ từ hạt giống Lời Chúa, mà chị đã là mảnh đất tốt để Chúa gieo vào đấy hay sao?
Lạy Chúa! Giữa cuộc sống ngày càng bề bộn những điều gian dối, mỗi người trong gia đình chúng con ngày càng trở nên xa cách nhau. Xin cho chúng con biết ngồi lại bên nhau để cùng lắng nghe Lời Chúa, ngõ hầu chúng con biết nhận ra những đúng sai của mỗi người, từ đó chúng con biết phát huy những điều tích cực cũng như biết sửa đổi những điều sai trái. Xin cho mỗi người chúng con được trở nên như một mảnh đất tốt tươi, để trong chúng con Lời Chúa sẽ sinh hoa kết quả gấp chục gấp trăm như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mt: 13, 23)
Độ khoảng 3 năm về trước, tôi thường xuyên phải nghe những lời tâm sự của một phụ nữ bị chồng ruồng bỏ đánh đập một cách không thương tiếc, mỗi lần nghe chị nói tôi lại cảm thấy buồn hơn cho chị. Tuy vậy, tôi vẫn cố gắng giúp chị thoát ra khỏi cảnh ngục tù đó bằng cách kể cho chị nghe những mẩu chuyện ở đời mà nó có thể giúp cho chị những kinh nghiệm trong đời sống hôn nhân gia đình; đồng thời, tôi cũng khuyên chị phó thác mọi sự cho Chúa, bằng cách siêng năng đọc kinh cầu nguyện... Và rồi, chính chị đã tìm đến với Lời Chúa mỗi ngày. Chị rất chăm chú nghe Lời Chúa; thậm chí, chị còn tập trung ghi nhớ những lời nguyện cuối mỗi bài suy niệm, để rồi sau đó chị tìm những cơ hội thuận tiện mà đọc lại những lời nguyện đó cho chồng con chị cùng nghe. Thời gian sau này, những cú phone chị gọi đến cho tôi để tâm sự chuyện buồn ngày càng thưa thớt, thật lâu tôi mới lại nghe chị kể những chuyện rối ren trong nhà; song, nó không còn mang màu sắc ảm đạm và bế tắc như trước. Chồng chị vẫn chưa thôi đối xử tệ với chị; nhưng thỉnh thoảng anh đã có những câu nói mang lại cho chị phần nào đó một nỗi niềm an ủi. Tôi cũng thấy ở chị những thay đổi có phần tích cực, chị ít kể tội chồng hơn , mà thường nhận lỗi về mình; cũng như, chị đã biết chấp nhận những điều đau khổ xảy đến với bản thân chị một cách nhẫn nại hơn! Ngay trong câu chuyện giữa chúng tôi, chị cũng thường hỏi tôi những câu hỏi liên quan đến Tin Mừng, và tôi lại có dịp để chia sẻ với chị về những gì liên quan đến những khúc mắc trong gia đình chị. Bây giờ, trong giọng nói của chị đã có phảng phất những nụ cười, và trong sinh hoạt của gia đình chị đã có những thay đổi tích cực. Con gái chị cũng đã biết theo chúng bạn đi làm từ thiện ở vùng sâu vùng xa, và cháu thường kể cho mẹ nghe về những chuyến đi của nó. Những niềm vui nho nhỏ mà chị kể cho tôi nghe, đó chẳng phải là những thu hoạch hậu hỹ từ hạt giống Lời Chúa, mà chị đã là mảnh đất tốt để Chúa gieo vào đấy hay sao?
Lạy Chúa! Giữa cuộc sống ngày càng bề bộn những điều gian dối, mỗi người trong gia đình chúng con ngày càng trở nên xa cách nhau. Xin cho chúng con biết ngồi lại bên nhau để cùng lắng nghe Lời Chúa, ngõ hầu chúng con biết nhận ra những đúng sai của mỗi người, từ đó chúng con biết phát huy những điều tích cực cũng như biết sửa đổi những điều sai trái. Xin cho mỗi người chúng con được trở nên như một mảnh đất tốt tươi, để trong chúng con Lời Chúa sẽ sinh hoa kết quả gấp chục gấp trăm như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017
HẠNH PHÚC ĐỜI TÔI
"Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.
(Mt: 13, 16)
Tôi cảm thấy mình thật là hạnh phúc, không phải vì tôi có nhiều tiền hay là có được địa vị gì cao sang trong xã hội; tôi hạnh phúc bởi tôi được nhìn thấy và nghe thấy những điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đã làm cho tôi và những người thân bạn hữu của tôi một cách như thể tình cờ. Nhưng, không phải là những chuyện tình cờ, vì qua những điều chúng tôi chia sẻ với nhau, chúng tôi hiểu đó là do bởi Lòng Chúa đã xót thương mà ban ơn cho chúng tôi. Và, vì chúng tôi đã hết lòng tín thác vào Chúa. Đặc biệt, tôi cảm thấy hạnh phúc như hiện tôi đang sống, là bởi tôi đã hết lòng lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Tất nhiên, tôi chưa phải là đã hoàn thiện, con người tôi yếu đuối và dễ đổi thay, chính vì biết như thế nên tôi đã hết lòng sống bám vào Lời Chúa, để được Chúa cứu vớt. Kể từ khi tôi biết chăm chú vào Lời Chúa, tôi đã thoát khỏi những cơn bực bội nóng nảy vì những điều bất như ý xảy ra trong đời mình. Mỗi lần có gì đó trục trắc, tôi lại để tâm theo dõi, lắng nghe xem Chúa nói gì với tôi; những lúc ấy, Lời Chúa đến trong trí óc tôi với những hình ảnh và âm thanh thật rõ nét đến nỗi tôi có thể hiểu ra ý Chúa và áp dụng ngay, và những bực tức giận dữ trong tôi liền tiêu tan!
Khi có người kể cho tôi nghe về một biến cố đau thương trong cuộc đời họ, tôi đã nhìn ra được thánh ý của Chúa trong đó, và đưa ra những kết luận mà người ấy cũng đồng thời nhận ra được điều Chúa muốn nói với họ, để rồi chúng tôi cùng nhau cảm nhận được sự quan phòng của Thiên Chúa . Khi tôi và một người trong nhóm cầu nguyện nhận được một tin vui, chúng tôi cùng nhau chúc tụng và cảm tạ ơn Chúa, vì chúng tôi tin rằng những gì chúng tôi cầu xin đã được Chúa nhận lời. Một lần, có người hỏi tôi rằng: Tại sao nói Chúa thương yêu con người, mà trong Cựu ước lại có chuyện Chúa cho thiên thần giết hết con trai đầu lòng của người Ai cập? Tôi được thấy một cảnh tượng hãi hùng, nhưng không phải là một kết thúc đau buồn. Tôi liền diễn giải cho người ấy hiểu về những gì tôi được thấy : Để đưa dân Israel ra khỏi Ai cập, Chúa phải dùng cách giết hết con trai đầu lòng của người Ai cập, khiến cho Pharaô sợ hãi mà thả người Israel. Nhưng không phải đấy là kết thúc đau thương cho con trẻ Ai cập! Chúa là Đấng tạo hóa, Chúa có quyền sinh quyền sát trên con người; và, Chúa rất công bình, khi những đứa trẻ Ai cập đó phải chết sớm như vậy, nó sẽ không phải trải qua bể khổ ở thế gian, Chúa sẽ cho những đứa trẻ đó được hưởng phúc trên thiên đàng sớm hơn kỳ định, chẳng sướng hơn sao?... tất nhiên, còn nhiều lý do khác mà con người bé mọn như tôi chưa thể hiểu hết, nhưng tôi tin chắc một điều vào Lòng Chúa thương xót, Chúa không bao giờ vì cứu người này mà lại giết hại một người khác một cách vô lý! Nói tóm lại, tôi là một người mù, nhưng Chúa đã cho tôi được thấy những điều kỳ diệu đang xảy ra hàng ngày và tin rằng đó chính bởi bàn tay của Chúa quan phòng. Những điều tai tôi được nghe đã khiến tôi hạnh phúc, vì tôi cảm nhận được những gì đang diễn ra trong thế giới xung quanh, cũng như tôi được nghe những lời chia sẻ của mọi người, dẫu rằng có những chuyện đau lòng thất bại thì đó đều bởi thánh ý Chúa muốn vì sự cứu rỗi cho con người! Tất cả, những gì tôi được chứng kiến và được nghe mỗi ngày, đã làm nên hạnh phúc và bình an trong tôi, bạn ạ!
Lạy Chúa! Con thật hạnh phúc, vì đã được thấy và được nghe những điều Chúa nói, tất cả đang diễn ra mỗi ngày xung quanh con một cách đầy kỳ diệu! Xin Cho con luôn kiên vững lòng tin vào Lời Chúa và biết sống thực thi những gì Chúa dạy. Xin cho hết thảy mọi người cũng được hạnh phúc như con, để cùng nhau chúng con ngợi khen và chúc tụng Chúa mỗi ngày. Amen!
(Mt: 13, 16)
Tôi cảm thấy mình thật là hạnh phúc, không phải vì tôi có nhiều tiền hay là có được địa vị gì cao sang trong xã hội; tôi hạnh phúc bởi tôi được nhìn thấy và nghe thấy những điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đã làm cho tôi và những người thân bạn hữu của tôi một cách như thể tình cờ. Nhưng, không phải là những chuyện tình cờ, vì qua những điều chúng tôi chia sẻ với nhau, chúng tôi hiểu đó là do bởi Lòng Chúa đã xót thương mà ban ơn cho chúng tôi. Và, vì chúng tôi đã hết lòng tín thác vào Chúa. Đặc biệt, tôi cảm thấy hạnh phúc như hiện tôi đang sống, là bởi tôi đã hết lòng lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Tất nhiên, tôi chưa phải là đã hoàn thiện, con người tôi yếu đuối và dễ đổi thay, chính vì biết như thế nên tôi đã hết lòng sống bám vào Lời Chúa, để được Chúa cứu vớt. Kể từ khi tôi biết chăm chú vào Lời Chúa, tôi đã thoát khỏi những cơn bực bội nóng nảy vì những điều bất như ý xảy ra trong đời mình. Mỗi lần có gì đó trục trắc, tôi lại để tâm theo dõi, lắng nghe xem Chúa nói gì với tôi; những lúc ấy, Lời Chúa đến trong trí óc tôi với những hình ảnh và âm thanh thật rõ nét đến nỗi tôi có thể hiểu ra ý Chúa và áp dụng ngay, và những bực tức giận dữ trong tôi liền tiêu tan!
Khi có người kể cho tôi nghe về một biến cố đau thương trong cuộc đời họ, tôi đã nhìn ra được thánh ý của Chúa trong đó, và đưa ra những kết luận mà người ấy cũng đồng thời nhận ra được điều Chúa muốn nói với họ, để rồi chúng tôi cùng nhau cảm nhận được sự quan phòng của Thiên Chúa . Khi tôi và một người trong nhóm cầu nguyện nhận được một tin vui, chúng tôi cùng nhau chúc tụng và cảm tạ ơn Chúa, vì chúng tôi tin rằng những gì chúng tôi cầu xin đã được Chúa nhận lời. Một lần, có người hỏi tôi rằng: Tại sao nói Chúa thương yêu con người, mà trong Cựu ước lại có chuyện Chúa cho thiên thần giết hết con trai đầu lòng của người Ai cập? Tôi được thấy một cảnh tượng hãi hùng, nhưng không phải là một kết thúc đau buồn. Tôi liền diễn giải cho người ấy hiểu về những gì tôi được thấy : Để đưa dân Israel ra khỏi Ai cập, Chúa phải dùng cách giết hết con trai đầu lòng của người Ai cập, khiến cho Pharaô sợ hãi mà thả người Israel. Nhưng không phải đấy là kết thúc đau thương cho con trẻ Ai cập! Chúa là Đấng tạo hóa, Chúa có quyền sinh quyền sát trên con người; và, Chúa rất công bình, khi những đứa trẻ Ai cập đó phải chết sớm như vậy, nó sẽ không phải trải qua bể khổ ở thế gian, Chúa sẽ cho những đứa trẻ đó được hưởng phúc trên thiên đàng sớm hơn kỳ định, chẳng sướng hơn sao?... tất nhiên, còn nhiều lý do khác mà con người bé mọn như tôi chưa thể hiểu hết, nhưng tôi tin chắc một điều vào Lòng Chúa thương xót, Chúa không bao giờ vì cứu người này mà lại giết hại một người khác một cách vô lý! Nói tóm lại, tôi là một người mù, nhưng Chúa đã cho tôi được thấy những điều kỳ diệu đang xảy ra hàng ngày và tin rằng đó chính bởi bàn tay của Chúa quan phòng. Những điều tai tôi được nghe đã khiến tôi hạnh phúc, vì tôi cảm nhận được những gì đang diễn ra trong thế giới xung quanh, cũng như tôi được nghe những lời chia sẻ của mọi người, dẫu rằng có những chuyện đau lòng thất bại thì đó đều bởi thánh ý Chúa muốn vì sự cứu rỗi cho con người! Tất cả, những gì tôi được chứng kiến và được nghe mỗi ngày, đã làm nên hạnh phúc và bình an trong tôi, bạn ạ!
Lạy Chúa! Con thật hạnh phúc, vì đã được thấy và được nghe những điều Chúa nói, tất cả đang diễn ra mỗi ngày xung quanh con một cách đầy kỳ diệu! Xin Cho con luôn kiên vững lòng tin vào Lời Chúa và biết sống thực thi những gì Chúa dạy. Xin cho hết thảy mọi người cũng được hạnh phúc như con, để cùng nhau chúng con ngợi khen và chúc tụng Chúa mỗi ngày. Amen!
Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017
NGƯỜI CHỦ RUỘNG KIÊN NHẪN
“Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt : hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi."
(Mt: 13, 29-30)
Chuyện dụ ngôn Chúa kể tự ngàn xưa
Mà hôm nay nghe vẫn chừng như mới
Chuyện ở chung quanh, chuyện của tôi, chuyện của mọi người
Chuyện kẻ thù lén gieo mầm cỏ dại
Tôi lại tưởng Chúa kể chuyện ai kia
Lòng đinh ninh ruộng mình gieo giống tốt!
Tôi ngu dốt bởi lòng tôi tự mãn
Chẳng xét mình từng ngóc ngách tận căn
Hôm nay, nghe lời Chúa dặn dò
Mảnh hồn tôi thấy mình đầy tội lỗi
Bao gian dối giữa cuộc đời hư ảo
Là bấy nhiêu hạt giống của cỏ lùng...
Chúa dùng Lời làm ánh đuốc chiếu soi
Ngài kiên nhẫn đợi tôi trong thầm lặng
Ngày lại ngày ban mưa móc ân thiêng
Cho cây lúa đời tôi thêm sức sống
Nhờ uống nước từ mạch suối trường sinh
Lúa no thỏa lớn nhanh trên đồng ruộng!...
Muôn lạy Chúa, giống lúa này thâm tín:
Có Chúa rồi lúa sẽ trổ đòng non
Và Lời Chúa trong con sẽ nảy hạt cho đời!
Chúa ơi!
Trong mắt Chúa, lúa mãi xanh màu hy vọng
Ngày vàng ươm, con sẽ được ở trong kho lẫm của Ngài!
(Mt: 13, 29-30)
Chuyện dụ ngôn Chúa kể tự ngàn xưa
Mà hôm nay nghe vẫn chừng như mới
Chuyện ở chung quanh, chuyện của tôi, chuyện của mọi người
Chuyện kẻ thù lén gieo mầm cỏ dại
Tôi lại tưởng Chúa kể chuyện ai kia
Lòng đinh ninh ruộng mình gieo giống tốt!
Tôi ngu dốt bởi lòng tôi tự mãn
Chẳng xét mình từng ngóc ngách tận căn
Hôm nay, nghe lời Chúa dặn dò
Mảnh hồn tôi thấy mình đầy tội lỗi
Bao gian dối giữa cuộc đời hư ảo
Là bấy nhiêu hạt giống của cỏ lùng...
Chúa dùng Lời làm ánh đuốc chiếu soi
Ngài kiên nhẫn đợi tôi trong thầm lặng
Ngày lại ngày ban mưa móc ân thiêng
Cho cây lúa đời tôi thêm sức sống
Nhờ uống nước từ mạch suối trường sinh
Lúa no thỏa lớn nhanh trên đồng ruộng!...
Muôn lạy Chúa, giống lúa này thâm tín:
Có Chúa rồi lúa sẽ trổ đòng non
Và Lời Chúa trong con sẽ nảy hạt cho đời!
Chúa ơi!
Trong mắt Chúa, lúa mãi xanh màu hy vọng
Ngày vàng ươm, con sẽ được ở trong kho lẫm của Ngài!
Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017
QUAY QUẮT TÌM CHÀNG
“Suốt đêm, trên giường ngủ, tôi tìm người lòng tôi yêu dấu.
Tôi đi tìm chàng mà đâu có gặp !
Vậy tôi sẽ đứng lên, đi rảo quanh khắp thành,
nơi đầu đường cuối phố, để tìm người yêu dấu của lòng tôi.
Tôi đi tìm chàng mà đâu có gặp !
Đang tuần tiễu trong thành, bọn lính gác gặp tôi.
Tôi hỏi họ : "Các anh có thấy chăng
người lòng tôi yêu dấu ?"
Vừa rời họ mà đi, tôi đã gặp người lòng tôi yêu dấu.”
(Dc: 3, 1-4a)
Tôi tự hỏi lòng: “Đã có bao giờ mình đi tìm Chúa, tìm quay quắt như người thiếu nữ trong sách Diễm Ca này chưa nhỉ?”, và câu trả lời là “Chưa!”, tôi thấy thật là một điều đáng tiếc cho bản thân ! Trước kia, tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi cảm thấy hoang mang trống vắng. tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi buồn phiền vì thất bại. tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi lo lắng sợ hãi, không còn biết mình phải làm gì... Và những trải nghiệm trong cuộc đời đã cho tôi nhận ra một điều, Chúa lúc nào cũng sẵn đợi tôi, Chúa lúc nào cũng lắng nghe tôi tỏ bày tâm sự... Tôi không đi tìm Chúa thì thôi, chứ nếu đã tìm thì tôi luôn gặp Chúa, vì Chúa ở ngay bên cạnh tôi chứ đâu! Vậy nhưng, tôi cũng đã bao lần bỏ mặc Chúa cô đơn, một mình tôi chạy theo những thú vui hư ảo, chẳng nghĩ gì đến nỗi niềm cay đắng của một người bị tình phụ!
Bây giờ thì tôi đã biết đi tìm Chúa, cả những khi sầu khổ lẫn những lúc tôi tràn ngập niềm vui. Tôi đã biết đi tìm Chúa những khi tôi thành công về một điều gì đó, hoặc khi gặp những điều tôi cho là may mắn; vì tôi hiểu rằng, tất cả mọi sự thuộc về tôi cũng đều do bởi Chúa đã ban cho, và lòng tôi rộn lên những lời chúc tụng. Tôi đã biết đi tìm Chúa để cảm tạ Chúa, về những niềm vui mà tôi có được; và, tôi cũng đã biết cảm tạ Chúa về cả những khổ đau phiền muộn của đời mình nữa, vì hiểu rằng đó là Thánh ý Chúa dành cho tôi. Đối với tôi, đời không còn những trống vắng lẻ loi, vì Chúa đã lấp đầy những khoảng trống đó của tôi rồi! Chỉ tiếc là, tôi vẫn chưa đi tìm Chúa một cách quay quắt như những gì được miêu tả trong câu thơ của sách Diễm ca: “
“Suốt đêm, trên giường ngủ, tôi tìm người lòng tôi yêu dấu.”
Nếu được như vậy, thì tâm hồn tôi hoan lạc biết bao! Maria Mađalêna xưa, chính vì quay quắt đi tìm Chúa bà đã là người phụ nữ có được diễm phúc nhìn thấy Chúa phục sinh bên cửa mồ một cách đầy ngạc nhiên và vui sướng.
Hỡi người lòng tôi yêu dấu!
Chàng chính là mùa xuân vĩnh cửu
Cho thiếp được tìm về nương dưới bóng lá xanh
Thiếp rảo quanh đi khắp chốn tìm Chàng
Ý của Chàng, giờ đây thiếp đã hiểu
Tình yêu là sướng khổ lẫn buồn vui
Thiếp đã gặp được Chàng
Hỡi người lòng tôi yêu dấu!
Tôi đi tìm chàng mà đâu có gặp !
Vậy tôi sẽ đứng lên, đi rảo quanh khắp thành,
nơi đầu đường cuối phố, để tìm người yêu dấu của lòng tôi.
Tôi đi tìm chàng mà đâu có gặp !
Đang tuần tiễu trong thành, bọn lính gác gặp tôi.
Tôi hỏi họ : "Các anh có thấy chăng
người lòng tôi yêu dấu ?"
Vừa rời họ mà đi, tôi đã gặp người lòng tôi yêu dấu.”
(Dc: 3, 1-4a)
Tôi tự hỏi lòng: “Đã có bao giờ mình đi tìm Chúa, tìm quay quắt như người thiếu nữ trong sách Diễm Ca này chưa nhỉ?”, và câu trả lời là “Chưa!”, tôi thấy thật là một điều đáng tiếc cho bản thân ! Trước kia, tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi cảm thấy hoang mang trống vắng. tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi buồn phiền vì thất bại. tôi đã chỉ đi tìm Chúa, những khi tôi lo lắng sợ hãi, không còn biết mình phải làm gì... Và những trải nghiệm trong cuộc đời đã cho tôi nhận ra một điều, Chúa lúc nào cũng sẵn đợi tôi, Chúa lúc nào cũng lắng nghe tôi tỏ bày tâm sự... Tôi không đi tìm Chúa thì thôi, chứ nếu đã tìm thì tôi luôn gặp Chúa, vì Chúa ở ngay bên cạnh tôi chứ đâu! Vậy nhưng, tôi cũng đã bao lần bỏ mặc Chúa cô đơn, một mình tôi chạy theo những thú vui hư ảo, chẳng nghĩ gì đến nỗi niềm cay đắng của một người bị tình phụ!
Bây giờ thì tôi đã biết đi tìm Chúa, cả những khi sầu khổ lẫn những lúc tôi tràn ngập niềm vui. Tôi đã biết đi tìm Chúa những khi tôi thành công về một điều gì đó, hoặc khi gặp những điều tôi cho là may mắn; vì tôi hiểu rằng, tất cả mọi sự thuộc về tôi cũng đều do bởi Chúa đã ban cho, và lòng tôi rộn lên những lời chúc tụng. Tôi đã biết đi tìm Chúa để cảm tạ Chúa, về những niềm vui mà tôi có được; và, tôi cũng đã biết cảm tạ Chúa về cả những khổ đau phiền muộn của đời mình nữa, vì hiểu rằng đó là Thánh ý Chúa dành cho tôi. Đối với tôi, đời không còn những trống vắng lẻ loi, vì Chúa đã lấp đầy những khoảng trống đó của tôi rồi! Chỉ tiếc là, tôi vẫn chưa đi tìm Chúa một cách quay quắt như những gì được miêu tả trong câu thơ của sách Diễm ca: “
“Suốt đêm, trên giường ngủ, tôi tìm người lòng tôi yêu dấu.”
Nếu được như vậy, thì tâm hồn tôi hoan lạc biết bao! Maria Mađalêna xưa, chính vì quay quắt đi tìm Chúa bà đã là người phụ nữ có được diễm phúc nhìn thấy Chúa phục sinh bên cửa mồ một cách đầy ngạc nhiên và vui sướng.
Hỡi người lòng tôi yêu dấu!
Chàng chính là mùa xuân vĩnh cửu
Cho thiếp được tìm về nương dưới bóng lá xanh
Thiếp rảo quanh đi khắp chốn tìm Chàng
Ý của Chàng, giờ đây thiếp đã hiểu
Tình yêu là sướng khổ lẫn buồn vui
Thiếp đã gặp được Chàng
Hỡi người lòng tôi yêu dấu!
Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017
BẾN NGHỈ NGƠI
"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”
(Mt: 11, 28)
Sau những ngày, đầy lo âu sợ hãi
Trái tim con kiệt sức trước cuồng phong
Con quay về, tìm ủi an trong Chúa
Kỳ diệu thay, sầu úa hóa xuân xanh!
Gánh đời con, ai đã gánh hộ rồi
Con bồi hồi nghe tim mình xao xuyến
Có tiếng chân nhẹ bước khúc song hành
Kìa! Thì ra, gánh đời con trên đôi vai của Chúa!
Mỗi ngày qua, Chúa vẫn ở cùng con
Thế mà con lại có lúc hững hờ
Mãi tới khi gánh cuộc đời trĩu nặng
Con mới hay trái tim mình vắng Chúa!
Chúa, Chúa ơi!
Cho con vào nghỉ ngơi trong Chúa
Nơi trái tim rất hiền hậu khiêm nhường
Để con được luôn khiêm nhường như Chúa
Biết cúi đầu, vui chấp nhận mọi khổ đau!
Xin cho con một trái tim hiền hậu
Biết cảm thông với những ai sầu khổ
Biết tỏ lòng thương xót với anh em
Để con được luôn song hành bên Chúa, Chúa ơi!
(Mt: 11, 28)
Sau những ngày, đầy lo âu sợ hãi
Trái tim con kiệt sức trước cuồng phong
Con quay về, tìm ủi an trong Chúa
Kỳ diệu thay, sầu úa hóa xuân xanh!
Gánh đời con, ai đã gánh hộ rồi
Con bồi hồi nghe tim mình xao xuyến
Có tiếng chân nhẹ bước khúc song hành
Kìa! Thì ra, gánh đời con trên đôi vai của Chúa!
Mỗi ngày qua, Chúa vẫn ở cùng con
Thế mà con lại có lúc hững hờ
Mãi tới khi gánh cuộc đời trĩu nặng
Con mới hay trái tim mình vắng Chúa!
Chúa, Chúa ơi!
Cho con vào nghỉ ngơi trong Chúa
Nơi trái tim rất hiền hậu khiêm nhường
Để con được luôn khiêm nhường như Chúa
Biết cúi đầu, vui chấp nhận mọi khổ đau!
Xin cho con một trái tim hiền hậu
Biết cảm thông với những ai sầu khổ
Biết tỏ lòng thương xót với anh em
Để con được luôn song hành bên Chúa, Chúa ơi!
Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017
TÌNH TÔI BÉ NHỎ
"Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.”
Mt: 11, 25)
Con là kẻ mọn hèn
Cũng muốn ngợi khen Cha
Dẫu rằng con bất xứng
Con xin Cha khứng nhận
Tấm chân tình của con !
Chính vì con bé mọn
Con thấy trời bao la
Và tình Cha như biển
Ru con giấc yên bình
Giữa nghìn trùng bão giông !
Ôi, tình Cha mênh mông
Đã cho con hiểu thấu
Từ đâu con thành người
Ngày con là hạt bụi
Cha thậm yêu con rồi!
Ngồi đây, trong phòng vắng
Con dệt những vần thơ
Những câu chữ đơn sơ
Là tình con bé nhỏ
Ngợi khen Cha ngập lòng!
Mt: 11, 25)
Con là kẻ mọn hèn
Cũng muốn ngợi khen Cha
Dẫu rằng con bất xứng
Con xin Cha khứng nhận
Tấm chân tình của con !
Chính vì con bé mọn
Con thấy trời bao la
Và tình Cha như biển
Ru con giấc yên bình
Giữa nghìn trùng bão giông !
Ôi, tình Cha mênh mông
Đã cho con hiểu thấu
Từ đâu con thành người
Ngày con là hạt bụi
Cha thậm yêu con rồi!
Ngồi đây, trong phòng vắng
Con dệt những vần thơ
Những câu chữ đơn sơ
Là tình con bé nhỏ
Ngợi khen Cha ngập lòng!
Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017
RA KHỎI NHÀ MÌNH
“Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay.”
(Mt: 11, 23)
Nhân loại tưởng chừng như đang ở trên đỉnh cao của sự tiến bộ, những phát minh khoa học được tung ra ngày càng nhiều, dựa trên nền tảng của kỹ thuật số người ta đã có những bước tiến nhảy vọt trong mọi lãnh vực, sự thay đổi của thế giới làm cho con người cũng thay đổi đến chóng mặt! Vui thì vui đấy, nhưng ẩn nấp trong nỗi vui ấy là những lo ngại ngày càng nhiều về một thế giới đầy những con người vô cảm! Nhân loại dường như đang thụt lùi trong đời sống tình cảm, vì ngày càng phụ thuộc quá nhiều vào cái gọi là kỹ thuật số!
Xét lại bản thân, tôi thấy mình ít đi ra ngoài hơn, vì muốn nói chuyện gặp gỡ với ai đó tôi đã có sẵn những dịch vụ điện thoại giá rẻ, thậm chí còn có cả một lô một lốc những lựa chọn cho dịch vụ miễm phí. Thế thì, tôi đâu cần chi phải trèo đèo lội suối , hay là phải tốn tiền xăng xe để đi tới nơi này nơi kia? Mua hàng hóa ư? Chỉ cần một cú “click” chuột, là có người mang hàng hóa tới tận nhà, đâu cần phải tới chợ gặp cái bản mặt cong cớn của người bán thịt hay phải nghe giọng nói đanh đá của cô bán giầy vì hôm nọ tôi lỡ trả giá rồi không đồng ý mua... Tin tức ư? Chẳng phải mất công đi mua báo , chỉ cần một dịch vụ thuê bao internet mỗi tháng, tôi tìm được biết bao thông tin, tin xa rồi tin gần, tin giật gân cũng như tin nhanh cập nhật từng giờ từng phút trên mạng lưới internet dày đặc... Với biết bao thông tin về những tai nạn “khủng”, những cái chết thương tâm, những đau khổ lầm than của đồng loại, lẽ ra phải làm cho trái tim tôi thổn thức; ngược lại, tôi cảm thấy trái tim mình xơ cứng, vì đã không chạm không đụng đến những nỗi đau ấy! Chỉ những khi nào tôi lên đường, ra đi tìm đến với những con người đau khổ, tôi mới thực sự cảm nhận được nỗi đau của họ. May mắn cho tôi, khi quả tim tôi còn biết rung động!Và khi nhận ra điều này, tôi hiểu rằng, sự tiến bộ của nhân loại chỉ thực sự phát huy tác dụng của nó lên đến đỉnh điểm nếu con người ta còn biết quan tâm đến nhau, chứ nếu không, thì sự tiến bộ ấy trở thành cú ngáng chân, gạt ngã bất cứ con người nào không để ý đề phòng! Tôi nghĩ đến bản thân, nếu tôi cứ bám víu vào những thành tựu của khoa học như một cứu cánh cho mình, mà quên đi tất cả những gì tôi đang được hưởng là do bởi Chúa đã thương ban cho tôi, thì rồi tôi cũng sẽ dần trở nên một con người vô cảm. Chúa đã ban cho tôi biết bao điều trọng đại, những ân ban cả về mặt tinh thần lẫn vật chất Ngài đổ xuống đời tôi đã cho tôi một cuộc sống đầy đủ tiện nghi và hạnh phúc. Ngay cả những thành tựu của khoa học cũng là do bởi Chúa đã rộng ban cho nhân loại, qua những bộ óc siêu việt của những con người đã góp phần xây dựng nên thế giới hôm nay. Chúa đã ban cho nhân loại những tiện ích, để dễ bề quan tâm đến nhau hơn; để dễ bề cứu chữa bệnh tật, để dễ bề phục vụ nhau trong nhiều lãnh vực của cuộc sống, chứ không phải để làm cho con người ta xa nhau! Tôi hình dung ra ánh mắt Chúa đang nghiêm nghị nhìn tôi và nói: “Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay.” Lời Chúa nhắc nhở tôi luôn phải tỉnh táo và đề phòng, kẻo rồi sẽ bị đắm chìm vào thế giới vật chất và hưởng thụ, mà quên đi biết bao người anh em đồng loại còn đang sống trong lầm than khốn khó!
Lạy Chúa! Xin hãy tha thứ cho con vì rất nhiều khi con đã sống ung dung tự tại trong thế giới vật chất đang tràn ngập ở chung quanh, khiến nhiều lúc con đã bỏ ngoài tai những lời kêu cứu than van của anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết sử dụng những khả năng Chúa ban và những tiện nghi mà con có vào việc giúp đỡ và quan tâm chia sẻ với anh em đồng loại. Xin cho con biết sẵn sàng ra đi, ra khỏi nhà mình mà đến với những ai đang cô đơn sầu khổ, để cảm được nỗi đau của họ. Xin đừng có bao giờ để trái tim con trở nên vô cảm, Chúa nhé!
(Mt: 11, 23)
Nhân loại tưởng chừng như đang ở trên đỉnh cao của sự tiến bộ, những phát minh khoa học được tung ra ngày càng nhiều, dựa trên nền tảng của kỹ thuật số người ta đã có những bước tiến nhảy vọt trong mọi lãnh vực, sự thay đổi của thế giới làm cho con người cũng thay đổi đến chóng mặt! Vui thì vui đấy, nhưng ẩn nấp trong nỗi vui ấy là những lo ngại ngày càng nhiều về một thế giới đầy những con người vô cảm! Nhân loại dường như đang thụt lùi trong đời sống tình cảm, vì ngày càng phụ thuộc quá nhiều vào cái gọi là kỹ thuật số!
Xét lại bản thân, tôi thấy mình ít đi ra ngoài hơn, vì muốn nói chuyện gặp gỡ với ai đó tôi đã có sẵn những dịch vụ điện thoại giá rẻ, thậm chí còn có cả một lô một lốc những lựa chọn cho dịch vụ miễm phí. Thế thì, tôi đâu cần chi phải trèo đèo lội suối , hay là phải tốn tiền xăng xe để đi tới nơi này nơi kia? Mua hàng hóa ư? Chỉ cần một cú “click” chuột, là có người mang hàng hóa tới tận nhà, đâu cần phải tới chợ gặp cái bản mặt cong cớn của người bán thịt hay phải nghe giọng nói đanh đá của cô bán giầy vì hôm nọ tôi lỡ trả giá rồi không đồng ý mua... Tin tức ư? Chẳng phải mất công đi mua báo , chỉ cần một dịch vụ thuê bao internet mỗi tháng, tôi tìm được biết bao thông tin, tin xa rồi tin gần, tin giật gân cũng như tin nhanh cập nhật từng giờ từng phút trên mạng lưới internet dày đặc... Với biết bao thông tin về những tai nạn “khủng”, những cái chết thương tâm, những đau khổ lầm than của đồng loại, lẽ ra phải làm cho trái tim tôi thổn thức; ngược lại, tôi cảm thấy trái tim mình xơ cứng, vì đã không chạm không đụng đến những nỗi đau ấy! Chỉ những khi nào tôi lên đường, ra đi tìm đến với những con người đau khổ, tôi mới thực sự cảm nhận được nỗi đau của họ. May mắn cho tôi, khi quả tim tôi còn biết rung động!Và khi nhận ra điều này, tôi hiểu rằng, sự tiến bộ của nhân loại chỉ thực sự phát huy tác dụng của nó lên đến đỉnh điểm nếu con người ta còn biết quan tâm đến nhau, chứ nếu không, thì sự tiến bộ ấy trở thành cú ngáng chân, gạt ngã bất cứ con người nào không để ý đề phòng! Tôi nghĩ đến bản thân, nếu tôi cứ bám víu vào những thành tựu của khoa học như một cứu cánh cho mình, mà quên đi tất cả những gì tôi đang được hưởng là do bởi Chúa đã thương ban cho tôi, thì rồi tôi cũng sẽ dần trở nên một con người vô cảm. Chúa đã ban cho tôi biết bao điều trọng đại, những ân ban cả về mặt tinh thần lẫn vật chất Ngài đổ xuống đời tôi đã cho tôi một cuộc sống đầy đủ tiện nghi và hạnh phúc. Ngay cả những thành tựu của khoa học cũng là do bởi Chúa đã rộng ban cho nhân loại, qua những bộ óc siêu việt của những con người đã góp phần xây dựng nên thế giới hôm nay. Chúa đã ban cho nhân loại những tiện ích, để dễ bề quan tâm đến nhau hơn; để dễ bề cứu chữa bệnh tật, để dễ bề phục vụ nhau trong nhiều lãnh vực của cuộc sống, chứ không phải để làm cho con người ta xa nhau! Tôi hình dung ra ánh mắt Chúa đang nghiêm nghị nhìn tôi và nói: “Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay.” Lời Chúa nhắc nhở tôi luôn phải tỉnh táo và đề phòng, kẻo rồi sẽ bị đắm chìm vào thế giới vật chất và hưởng thụ, mà quên đi biết bao người anh em đồng loại còn đang sống trong lầm than khốn khó!
Lạy Chúa! Xin hãy tha thứ cho con vì rất nhiều khi con đã sống ung dung tự tại trong thế giới vật chất đang tràn ngập ở chung quanh, khiến nhiều lúc con đã bỏ ngoài tai những lời kêu cứu than van của anh em đồng loại. Xin cho con luôn biết sử dụng những khả năng Chúa ban và những tiện nghi mà con có vào việc giúp đỡ và quan tâm chia sẻ với anh em đồng loại. Xin cho con biết sẵn sàng ra đi, ra khỏi nhà mình mà đến với những ai đang cô đơn sầu khổ, để cảm được nỗi đau của họ. Xin đừng có bao giờ để trái tim con trở nên vô cảm, Chúa nhé!
Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017
ĐẤU TRANH QUYẾT LIỆT
"Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.”
(Mt: 10, 34)
Thoạt tiên, khi mới nghe qua lời nói trên đây của Chúa Giêsu, tôi có cảm giác khó chịu, không hiểu tại sao vị Chúa của mình lại phát biểu một câu nói kỳ quặc đến thế! Nhưng, suy ngẫm cho kỹ và nhìn vào những sự việc đã xảy ra trong thực tế, tôi hiểu Chúa muốn dạy tôi phải biết chiến đấu một cách quyết liệt mới mong tìm kiếm được hòa bình trong cuộc sống đời thường này.
Một chị nọ kể cho tôi nghe những trăn trở của chị về gia đình của đứa em trai chị, chị rất lo lắng cho tương lai của mọi thành viên trong gia đình sẽ đi về đâu với kiểu sống hiện tại của các em các cháu. Bằng một giọng điệu châm biếm, chị nói: “Nhà tôi ấy à! Cứ mỗi đứa một cái Iphone hay một cái máy vi tính là êm thắm lắm cô ạ! Bố một phòng, con một góc, trong nhà ngoài ngõ, lên lầu xuống bếp cứ là im ắng như tờ!” Nhưng rồi chị chép miệng buồn rầu:
“Tôi chẳng có chồng con gì, tưởng đã yên thân. Giá cứ đóng cửa phòng lại là tôi bình yên trong thế giới của tôi. Không nghĩ đến thì thôi, cứ nghĩ đến thì lại sốt ruột cho chúng nó, vợ chồng con cái chẳng đứa nào ra làm sao cả! Trước còn đọc kinh tối mỗi ngày, giờ thì chẳng thấy mặt mũi đứa nào! Đọc kinh có 10 phút chứ mấy, mà tụi nó cũng kiếm cớ đủ chuyện: nào là đi làm đi học về mệt; nào là chưa tắm chưa ăn cơm; nào là lỡ hẹn với bạn... 7 giờ30 tối tôi gọi chúng đọc kinh thì chúng bảo là còn sớm; 8 giờ thì chúng bảo là mắc ăn cơm; 8giờ30 thì chúng bảo là trễ quá rồi, buồn ngủ lắm! Nhưng mà chúng nó chơi mạng thì cả đêm! Tôi cứ phải săn bắt chúng nó đọc kinh như là chăn vịt đuổi gà vậy. Riết rồi tôi cũng mệt mỏi, đành ngồi thầm thĩ đọc kinh một mình, chẳng gọi đứa nào cho nó khỏe tấm thân! Nhưng nào có yên thân, bố mẹ không làm gương sáng thì con cái hư hỏng. Mẹ thì lôi thôi luộm thuộm xập xí xập ngầu đồ đạc bừa bãi lung tung, giờ bảo con gọn gàng sao được? Bố thì về đến nhà là đâm đầu vào cái máy, vợ gọi ăn cơm cũng chẳng buồn xuống, thế thì làm sao bảo con? Ôi thôi, quần áo dơ thì cứ ngập đầy, bỏ vào máy giặt nó nặng nó kêu như đạn nổ... con cái lớn rồi cũng chẳng đứa nào chịu rớ tay vào việc gì... Vợ chồng con cái quát lác nhau như mổ bò! Con thì chơi games cả đêm, vô lớp ngủ gục, thầy giáo lại điện thoại về nhà mắng vốn, tôi là người phải nghe chứ ai! Bảo tôi làm sao bình yên được chứ? Mỗi lần gọi cả nhà nó ra, góp ý chỉnh sửa, khuyên chúng nó phải biết siêng năng cầu nguyện và đi nhà thờ để xin ơn thánh hóa, thì chúng nó lại bảo bận rộn, rồi thì lại chiến tranh! Vợ đổ lỗi cho chồng, chồng đổ lỗi cho vợ, con đổ tại cha, cha đổ tại con cứ loạn cả lên! Giờ thì thằng con bị nhà trường đuổi học, mới cầu cứu đến tôi, tôi chẳng có cách nào chỉ biết khuyên gia đình chúng nó cầu nguyện xin ơn thánh hóa! Bây giờ, tối đến tôi lại bắt chúng nó ngồi trước bàn thờ để đọc kinh, vợ chồng đã bớt cãi vã, đã chịu ngồi lại với nhau, nhưng đọc kinh chúng nó vẫn còn vờ vịt lắm, cô ạ! Tôi chỉ biết âm thầm cầu xin Chúa ban ơn thánh hóa cho gia đình nó”...
Câu chuyện của gia đình chị là một ví dụ cho tôi thấy tại sao Chúa nói: "Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.” Nếu chị bạn của tôi cứ đóng cửa phòng lại để tìm kiếm sự bình yên cho bản thân, thì sự bình yên đó chỉ là một sự bình yên giả tạo; cũng như, cái vẻ êm thắm mà chị mô tả gia đình đứa em chị vào mỗi buổi tối cũng chỉ là một sự hòa bình giả tạo. Theo như câu chuyện của gia đình chị, để đạt đến hòa bình thực sự, đòi hỏi gia đình chị phải có sự đấu tranh quyết liệt, họ phải biết từ bỏ những thú vui ích kỷ mà chọn lấy những giá trị đích thực dầu có phải trải qua những khó nhọc vất vả và xung đột, và cuộc đấu tranh đó tất nhiên là phải quyết liệt thì mới mong đạt đến hiệu quả.
Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con luôn biết từ bỏ những thú vui vị kỷ của bản thân, sẵn sàng chấp nhận những khó khăn thử thách của một cuộc chiến quyết liệt hầu đạt đến hòa bình viên mãn trong Chúa, để tất cả chúng con được sống an vui bên nhau trong tình yêu Thiên Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mt: 10, 34)
Thoạt tiên, khi mới nghe qua lời nói trên đây của Chúa Giêsu, tôi có cảm giác khó chịu, không hiểu tại sao vị Chúa của mình lại phát biểu một câu nói kỳ quặc đến thế! Nhưng, suy ngẫm cho kỹ và nhìn vào những sự việc đã xảy ra trong thực tế, tôi hiểu Chúa muốn dạy tôi phải biết chiến đấu một cách quyết liệt mới mong tìm kiếm được hòa bình trong cuộc sống đời thường này.
Một chị nọ kể cho tôi nghe những trăn trở của chị về gia đình của đứa em trai chị, chị rất lo lắng cho tương lai của mọi thành viên trong gia đình sẽ đi về đâu với kiểu sống hiện tại của các em các cháu. Bằng một giọng điệu châm biếm, chị nói: “Nhà tôi ấy à! Cứ mỗi đứa một cái Iphone hay một cái máy vi tính là êm thắm lắm cô ạ! Bố một phòng, con một góc, trong nhà ngoài ngõ, lên lầu xuống bếp cứ là im ắng như tờ!” Nhưng rồi chị chép miệng buồn rầu:
“Tôi chẳng có chồng con gì, tưởng đã yên thân. Giá cứ đóng cửa phòng lại là tôi bình yên trong thế giới của tôi. Không nghĩ đến thì thôi, cứ nghĩ đến thì lại sốt ruột cho chúng nó, vợ chồng con cái chẳng đứa nào ra làm sao cả! Trước còn đọc kinh tối mỗi ngày, giờ thì chẳng thấy mặt mũi đứa nào! Đọc kinh có 10 phút chứ mấy, mà tụi nó cũng kiếm cớ đủ chuyện: nào là đi làm đi học về mệt; nào là chưa tắm chưa ăn cơm; nào là lỡ hẹn với bạn... 7 giờ30 tối tôi gọi chúng đọc kinh thì chúng bảo là còn sớm; 8 giờ thì chúng bảo là mắc ăn cơm; 8giờ30 thì chúng bảo là trễ quá rồi, buồn ngủ lắm! Nhưng mà chúng nó chơi mạng thì cả đêm! Tôi cứ phải săn bắt chúng nó đọc kinh như là chăn vịt đuổi gà vậy. Riết rồi tôi cũng mệt mỏi, đành ngồi thầm thĩ đọc kinh một mình, chẳng gọi đứa nào cho nó khỏe tấm thân! Nhưng nào có yên thân, bố mẹ không làm gương sáng thì con cái hư hỏng. Mẹ thì lôi thôi luộm thuộm xập xí xập ngầu đồ đạc bừa bãi lung tung, giờ bảo con gọn gàng sao được? Bố thì về đến nhà là đâm đầu vào cái máy, vợ gọi ăn cơm cũng chẳng buồn xuống, thế thì làm sao bảo con? Ôi thôi, quần áo dơ thì cứ ngập đầy, bỏ vào máy giặt nó nặng nó kêu như đạn nổ... con cái lớn rồi cũng chẳng đứa nào chịu rớ tay vào việc gì... Vợ chồng con cái quát lác nhau như mổ bò! Con thì chơi games cả đêm, vô lớp ngủ gục, thầy giáo lại điện thoại về nhà mắng vốn, tôi là người phải nghe chứ ai! Bảo tôi làm sao bình yên được chứ? Mỗi lần gọi cả nhà nó ra, góp ý chỉnh sửa, khuyên chúng nó phải biết siêng năng cầu nguyện và đi nhà thờ để xin ơn thánh hóa, thì chúng nó lại bảo bận rộn, rồi thì lại chiến tranh! Vợ đổ lỗi cho chồng, chồng đổ lỗi cho vợ, con đổ tại cha, cha đổ tại con cứ loạn cả lên! Giờ thì thằng con bị nhà trường đuổi học, mới cầu cứu đến tôi, tôi chẳng có cách nào chỉ biết khuyên gia đình chúng nó cầu nguyện xin ơn thánh hóa! Bây giờ, tối đến tôi lại bắt chúng nó ngồi trước bàn thờ để đọc kinh, vợ chồng đã bớt cãi vã, đã chịu ngồi lại với nhau, nhưng đọc kinh chúng nó vẫn còn vờ vịt lắm, cô ạ! Tôi chỉ biết âm thầm cầu xin Chúa ban ơn thánh hóa cho gia đình nó”...
Câu chuyện của gia đình chị là một ví dụ cho tôi thấy tại sao Chúa nói: "Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.” Nếu chị bạn của tôi cứ đóng cửa phòng lại để tìm kiếm sự bình yên cho bản thân, thì sự bình yên đó chỉ là một sự bình yên giả tạo; cũng như, cái vẻ êm thắm mà chị mô tả gia đình đứa em chị vào mỗi buổi tối cũng chỉ là một sự hòa bình giả tạo. Theo như câu chuyện của gia đình chị, để đạt đến hòa bình thực sự, đòi hỏi gia đình chị phải có sự đấu tranh quyết liệt, họ phải biết từ bỏ những thú vui ích kỷ mà chọn lấy những giá trị đích thực dầu có phải trải qua những khó nhọc vất vả và xung đột, và cuộc đấu tranh đó tất nhiên là phải quyết liệt thì mới mong đạt đến hiệu quả.
Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con luôn biết từ bỏ những thú vui vị kỷ của bản thân, sẵn sàng chấp nhận những khó khăn thử thách của một cuộc chiến quyết liệt hầu đạt đến hòa bình viên mãn trong Chúa, để tất cả chúng con được sống an vui bên nhau trong tình yêu Thiên Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)