Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

TRONG TIẾNG GÀ GÁY

‘Ông Simôn Phêrô nói với Đức Giêsu : "Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy ?" Đức Giêsu trả lời : "Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được ; nhưng sau này anh sẽ đi theo." Ông Phêrô thưa : "Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được ? Con sẽ thí mạng con vì Thầy !" Đức Giêsu đáp : "Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư ? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.”’
(Ga: 13, 36-38)

“Gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần”, thật đáng buồn thay cho lòng dạ con người, đổi trắng thay đen chỉ trong phút chốc! Tôi nghĩ đến câu chuyện của Phêrô, một vị tông đồ đầy nhiệt thành và sốt mến, luôn là người cất lên tiếng nói của lòng hăng hái và xăng xái đi đầu với những lời nói mang đầy vẻ quả quyết: “Con sẽ thí mạng con vì Thầy !". Thế rồi, sau đó có lúc lại xìu xuống như một quả bong bóng bị xì hơi... như khi ngăn cảm Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem... như khi vì sợ hãi mà chối Chúa phản Thầy... Nhưng tiếng gà gáy đã thức tỉnh Phêrô, ông nhớ lại lời nói của Thầy mình và khóc lóc ăn năn thống hối một cách hết sức đau đớn!
Trong cuộc đời mình, tôi cũng đã trải qua biết bao lần sốt sắng nói về những ơn Chúa ban cho tôi, tôi đã quả quyết về niềm tin của mình một cách đầy vẻ nhiệt tình; để rồi, sau đó có những lúc tôi đã dễ dàng ngả nghiêng buông chiều theo tiếng gọi của danh lợi vật chất, có những lúc tôi đã phản bội Chúa vì đã không dám đứng lên đấu tranh cho sự thật mà còn đi đồng lõa với những điều gian dối. Nhưng tạ ơn Chúa, vì Chúa đã thức tỉnh tôi, ánh mắt của Chúa đầy vẻ khoan dung tha thứ đã khích lệ tôi quay trở về với Chúa một cách dứt khoát. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về điều đó, về tình yêu khoan dung của Chúa; Chúa biết rõ chúng ta nghĩ gì và sắp làm gì, cho dẫu trong chúng ta đầy rẫy những ý tưởng đem tối, nhưng Chúa vẫn tôn trọng sự tự do của chúng ta, và khoan dung tha thứ cho chúng ta ngay khi chúng ta biết thức tỉnh quay về với Chúa. Tôi vui mừng khi nghĩ đến đây, và thầm mong sao trong mùa chay này có nhiều tâm hồn được thức tỉnh mà dứt khoát quay trở về cùng tấm lòng từ bi khoan dung nhân hậu của Chúa, trong tiếng gà gáy của một buổi bình minh tươi mới!

Lạy Chúa! Chúa biết rõ chúng con sẽ phản bội Chúa như thế nào, nhưng Chúa vẫn luôn sẵn sàng tha thứ cho chúng con. Xin cho chúng con luôn biết sớm thức tỉnh và quay trở về với Chúa như thánh Phêrô khi xưa đã khóc lóc ăn năn sau khi chối Chúa, ngõ hầu chúng con sớm được thoát khỏi những điều gian dối muộn phiền, một lòng sốt mến đi theo Chúa đến cùng. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

CẢ NHÀ SỰC MÙI THƠM

“Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giêsu ; cô Mácta lo hầu bàn, còn anh Ladarô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm.”
(Ga: 12, 2-3)

Tôi hình dung ra một cảnh tượng thật ấm cúng, khi những thành viên trong gia đình của anh Ladarô, người vừa từ cõi chết trở về, tất cả đều đón tiếp Đức Giêsu một cách niềm nở. Tuy mỗi người một cách đón tiếp nhưng ai nấy đều tỏ vẻ rất yêu quý khách như thế, thì cho dù không có hương thơm của bình dầu cam tùng kia, cũng sẽ đầy hương thơm của tấm lòng hiếu khách! Không quý không yêu sao được, khi mà cả gia đình họ đã được lãnh nhận một ơn hết sức đặc biệt, người em trai duy nhất trong nhà được tái sinh bởi phép lạ mà Đức Giêsu đã thực hiện trước ngôi mộ tưởng chừng đã sắp bị phủ kín bởi rêu phong! Không quý không yêu sao được, khi mà cả ba đã vững tin vào một Đấng có quyền năng trên cả sự chết, Đấng đã biến đổi tâm hồn mỗi người trong gia đình họ từ những nỗi khốn khổ bi thương trở nên những tâm hồn vui tươi và đầy sức sống. Ladarô thì được trỗi dậy từ một cái chết trần tục, Maria được cứu thoát khỏi vòng nô lệ của ma quỷ, còn Mácta từ một con người tất bật phục vụ trong u buồn nay trở thành một người phục vụ trong niềm vui của hai người em cô. Còn gì hạnh phúc hơn cho gia đình họ!
Gia đình tôi đã có bao giờ được hiệp nhất với nhau trong hương thơm của lòng hiếu khách ấy chưa? Hay chỉ là những giây phút vui vẻ bên nhau trong những nghĩ suy thiên về vật chất? Tôi ước gì mọi thành viên trong gia đình mình đều có được sự biến đổi tốt đẹp ấy trong mùa chay này, ước gì mỗi chúng tôi được tái sinh trong Đức Giêsu một cách trọn vẹn. Để rồi, tất cả những gì trân quý nhất, chúng tôi biết trao ban cho người khác, như Maria đã xức dầu thơm cho Chúa, như Ladarô ngồi ăn sát bên Chúa, và như Mácta lăng xăng phục vụ một cách sốt mến... và ngôi nhà của chúng tôi sẽ luôn tỏa ngát hương thơm. Ôi, ước gì gia đình tôi luôn được như thế!

Lạy Chúa! Xưa Chúa đã viếng thăm gia đình Ladarô, để rồi họ được quần tụ bên nhau trong một ngôi nhà tỏa ngát hương thơm. Xin Chúa cũng đoái thương mà viếng thăm gia đình chúng con mỗi ngày, và biến đổi tâm hồn chúng con từng giờ, để nhờ sự biến đổi đó tất cả chúng con được hiệp nhất trong tình yêu thương của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trịm muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

LỜI NGƯỜI TÔI TRUNG

“ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng
đã cho tôi nói năng như một người môn đệ,
để tôi biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức.
Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi
để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ.”
(Is: 50, 4)

Bình minh nắng ấm reo vui
Gọi tôi thức giấc ra đi cùng Người
Tôi đi, đi giữa cuộc đời
Thăm người đau ốm, viếng người cô đơn
Ra đi trên mọi nẻo đường
Miệng tôi loan báo Tin Mừng khắp nơi
Với ai kiệt sức rã rời
Tôi mong tìm đến nói lời ủi an
Với ai khóc lóc kêu than
Tôi thời chia sẻ gian nan cùng người...

Đời tôi như áng mây trời
Dù cho mưa bão dặm dài đường xa
Tôi đi về phía Chúa Cha
Người hằng có đó thiết tha gọi mời
Ban cho ánh sáng của Lời
Để tôi biết nói những lời yêu thương
Sáng nay tôi lại lên đường
Ra khơi loan báo Tin Mừng nước Cha
Tình Ngài như đỉnh phù sa
Tình trên thập giá bao la đất trời!

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

CHẾT THAY CHO DÂN

“Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt."
(Ga: 11, 50)

Người ta đã dựng nên một vở kịch sặc mùi chính trị, đẩy Giêsu Nazarét là một con người hoàn toàn vô tội ra làm con cờ thí, để phục vụ cho lợi ích của mỗi cá nhân họ. Nhưng bọn người ấy lại cố khoác lấy cái vẻ chim công đẹp đẽ là cứu lấy toàn dân... tấn trò đời là thế! Song le, thánh ý Chúa Cha đã định, để cho Caipha, một trong những bộ mặt chính trị của xã hội Do thái thời đó, nói tiên tri một cách siêu nhiên về vai trò cứu thế của Giêsu Nazarét-Ngôi Hai Thiên Chúa: “Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt." !
Tôi hình dung ra hoàn cảnh của Chúa Giêsu lúc bấy giờ, Chúa ở trong một khung cảnh thật là tứ bề lưới giăng. Người ta tìm cách giết Chúa, để thỏa mãn những dục vọng thấp hèn, những toan tính xấu xa được giấu dưới lớp vỏ bọc là cứu nguy cho dân tộc. Những người yêu thương mến mộ Chúa lúc ấy cũng nhiều; song le, họ đã chẳng thể hiểu nổi việc Chúa sắp phải đương đầu với những gì tang thương đã được báo trước! Còn những người được gọi là thủ lãnh, tuy là thiểu số, nhưng họ lại là những người nắm giữ quyền hành trong tay... Họ ganh ghét đố kỵ và thù hằn với một Giêsu Nazarét được dân chúng tin nghe, và vì Giêsu đã phê phán những việc sai trái của họ trước mặt dân chúng một cách thẳng thừng... Chúa biết rõ họ âm mưu gì, toan tính gì nhưng Người vẫn nhẫn nhịn vì giờ của Người chưa đến, và vì Chúa hoàn toàn vâng theo thánh ý của Chúa Cha: “Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt."

Vâng, Chúa muốn chết thay cho nhân loại chúng con, chết đi trong ganh ghét hận thù, chết đi trong nhẫn nhục chịu đựng, chết đi trong thân phận yếu đuối của con người, để cho nhân loại chúng con rồi sẽ được cùng Phục sinh với Chúa!
Than ôi! Con đã biết thế mà sao con vẫn sống tệ! Con vẫn sống trong hận thù ganh ghét, con vẫn sống trong ích kỷ kiêu căng, vẫn sống buông thả theo thói vui thế tục. Con biết mình chưa chịu chết đi trong tất cả những thứ đó, thì con không thể Phục sinh cùng Chúa; vậy nhưng, con người con yếu đuối dễ ngả nghiêng sa ngã, đã làm cho thân mình Chúa càng hằn thêm những vết roi rướm máu...
Lạy Chúa Giê-su! Xưa Chúa đã sống ở trần gian như một con người, nhưng mặc cho khổ đau và những sỉ vả nhục nhã, Chúa một lòng vâng phục thánh ý Chúa Cha. Xin cho con luôn biết sống vâng theo thánh ý Chúa, cho dù con có phải thiệt thòi khổ sở. Chúa đã sống quên mình vì nhân loại, xin Chúa hãy soi dẫn cho con cũng biết sống quên mình vì những người chung quanh, để cuộc sống của con không còn chỗ cho hận thù ganh ghét, chỉ còn lại là những khoảng khắc yêu thương. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

NIỀM VUI TRONG TÔI

“Nếu tôi không làm các việc của Cha tôi, thì các ông đừng tin tôi. Còn nếu tôi làm các việc đó, thì dù các ông không tin tôi, ít ra cũng hãy tin các việc đó. Như vậy, các ông sẽ biết và ngày càng biết thêm rằng : Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha."
(Ga: 10, 37-38)

Tôi tin Chúa ở trên trời
Đã sai Con Một làm người trần gian
Bao nhiêu công việc Người làm
Bấy nhiêu dấu lạ để tôi tin Người
Lời Người như ánh trăng soi
Như làn gió ấm giữa trời mênh mang
Đời tôi vạn nẻo quan sang
Niềm tin có Chúa dẫn đàng cho tôi
Tôi không còn nữa đơn côi
Bởi tôi đã có Chúa Trời ở bên
Trời cao đã cúi xuống gần
Cho tôi cảm nếm tình thân của Ngài
Ngài là cha Đấng thiên sai
Ngài là tia nắng ban mai cho đời
Ngài là Thiên Chúa của tôi
Vì tôi tin thế nên đời tôi vui!

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

NGƯỜI NÔNG DÂN CẦN CÙ

‘Người Do thái liền nói : "Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Ápraham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy ; thế mà ông lại nói : "Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”'
(Ga: 8, 52)

Từ khi chăm chú đọc Lời Chúa, tôi đã được diễm phúc nhận ra rằng một khi Chúa nói về sự sống là nói về sự sống đời đời. Ở đây, Chúa nói về sự chết là một ám chỉ đến một cuộc sống trường tồn vĩnh cửu của đời sau; thế nhưng, những người Do thái lúc ấy đã hiểu theo lối suy nghĩ thường tình của họ, sự chết đối với họ đơn thuần là một dấu chấm hết, vì họ không tin có sự sống đời sau. Đã không tin là có sự sống ở đời sau, thì làm sao con người ta có thể tuân giữ Lời Chúa được cơ chứ? Lời Chúa dạy con người ta phải vác thập giá mình mà đi theo Chúa, và dạy người ta phải chọn lựa mà đi vào cửa hẹp, sẵn sàng chấp nhận những thiệt thòi mất mát ở đời này, để rồi được sự sống vĩnh cửu ở đời sau. Toàn là những chuyện khổ đau như thế, khi người ta không tin rằng có sự sống ở đời sau, thì đâu là hy vọng để cho người ta nhắm tới? Những người không tin vào sự sống ở đời sau, thường cảm thấy cuộc đời họ ngắn ngủi và họ tranh thủ tìm kiếm những niềm vui; nhưng than ôi, đó chỉ là những niềm vui chóng qua, bởi nó được gặt hái từ những tranh giành vội vã vì người làm chủ nó chẳng chịu hy sinh mất mát. Niềm vui sẽ không trọn vẹn, khi nó có được bởi sự mất mát thua thiệt của người khác, hoặc bởi sự toan tính lươn lẹo của con người... Ngược lại, một người nông dân cần mẫn, mặc dầu phải trải qua những tháng ngày giãi dầu mưa nắng, sẽ cảm nhận được hạnh phúc khi nhìn thấy cánh đồng của mình trổ sinh hoa trái một cách mỹ mãn... Tôi có phải là một nông dân cần cù siêng năng, chịu giãi dầu mưa nắng trên cánh đồng của mình không, và những niềm vui của tôi có trọn vẹn hay không, đều tùy thuộc ở thái độ chọn lựa của tôi. Tin Mừng hôm nay một lần nữa khẳng định niềm tin của tôi vào những gì Chúa nói: "Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”, bởi vì tôi đã có những cảm nghiệm rất ngọt ngào về những niềm hạnh phúc mà tôi có được nhờ vào việc tuân giữ Lời Chúa, cho dẫu rằng tôi đã phải chịu đựng khá nhiều những đau thương mất mát, bạn ạ!

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã ban cho con trí hiểu để con có thể vững tin mà ở lại trong lời của Chúa! Xin cho con một lòng quyết tâm tuân giữ Lời Chúa, để con sẽ được sống muôn đời cùng với Chúa. Xin cho những ai còn thờ ơ với Lời Chúa được ơn hoán cải, để họ biết chuyên chăm tìm kiếm Chúa mỗi ngày, ngõ hầu lòng trí họ được mở ra để hiểu và yêu mến Lời Chúa, và để tất cả chúng con cùng được hưởng nếm sự sống muôn đời trong nước Chúa. Amen!

Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

NHƯ ÁNG MÂY TRỜI

"Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn đệ tôi ; các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng các ông."
(Ga: 8, 31-32)

Con xin được ở trong Lời
Để hồn con được sống đời tự do
Thân này Chúa đã ban cho
Mỗi ngày xin được nhỏ to cùng Ngài
Lời Ngài dẫn lối con đi
Dắt con ra khỏi bóng mê hồng trần
Lời ban ánh sáng chứa chan
Lời ban sự thật dẫu rằng khổ đau
Lời là chính Đức Giêsu
Cho con được sống được yêu mỗi ngày
Mỗi ngày được ở trong Lời
Hồn con như áng mây trời tự do
Không còn nữa, những âu lo
Thoát vòng gian dối thỏa no ơn trời
Nay là môn đệ của Người
Xin Người gìn giữ cuộc đời của con
Cho con một dạ sắt son
Ra đi làm một chứng nhân giữa đời!

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

LÀM SAO ĐỂ VƯỢT QUA NỖI SỢ HÃI?

"Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu, và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy. Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi ; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người."
(Ga: 8, 28-29)

Nhớ lại những giờ phút cuối cùng, khi Chúa Giêsu bị treo trên thập giá, hình ảnh đó có vẻ quá bi thống và đơn độc. Tuy nhiên, qua những lời thì thào của Người nói với Chúa Cha trước lúc lâm chung, ta thấy Người đã kết hợp mật thiết với Chúa Cha, và mọi sự đã hoàn tất một cách trọn vẹn.
Lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay: “Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi ; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.", đã dạy cho chúng ta một bài học cao quý để có thể được hưởng ơn cứu độ của Chúa Cha một cách thiết thực. Đó chính là lối sống gắn bó mật thiết với Chúa Cha để có thể đi trọn vẹn con đường thập giá của mỗi người. Chúa Giêsu đã đặt trọn niềm tin tưởng vào Chúa Cha, và đã hoàn thành sứ mệnh mà Cha giao phó bằng cả mạng sống của Người. Tất cả những sự việc xảy ra trong giờ phút cuối cùng ấy, đã chứng tỏ tình yêu và sự vâng Phục của Chúa Giêsu đối với Chúa Cha; Người chấp nhận những đòn roi và phỉ nhổ, vác thập giá và đã bị vấp ngã vì đuối sức, chịu đóng đinh và chịu chết trong nỗi đắng cay chua chat của xác thịt con người...
Thập giá đã được giương cao trên đồi Gôngôtha trong chiều ấy, hai nghìn năm qua đã trở thành nguồn ơn cứu rỗi cho biết bao con người. Qua thập giá, người ta nhận ra sự hiện hữu của Chúa Giêsu, Đấng đã sống và đã chết như một con người thường tình, và sau 3 ngày trong hầm mộ, Người đã phục sinh vinh hiển trong sự chiến thắng tử thần. Thập giá đã trở thành biểu tượng cho sự chiến thắng khổ đau và chết chóc một cách màu nhiệm, mà chỉ những ai biết vui vẻ chấp nhận khổ đau của con đường thập giá mới có thể hiểu nổi! Tôi là một trong những người có được diễm phúc ấy, chính nhờ thập giá Chúa Kitô mà tôi đã biết chấp nhận cuộc sống mù lòa và bệnh hoạn của mình một cách vui vẻ; không những thế, tôi còn cảm thấy cuộc sống của tôi tràn ngập hạnh phúc bởi đã được trải qua những giây phút kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Đã là con người, ai mà chẳng sợ đau khổ và mất mát! Thế nhưng, điều nghịch lý là, chính những đau khổ và mất mát trong cuộc sống lại giúp con người thoát khỏi những lôi kéo của sự dữ, và để có thể vượt qua được sự sợ hãi đó, ta cần bám vào thập giá của Đức Kitô, Người đã được giương cao và sẽ kéo ta lên thoát khỏi những khổ đau và những mất mát của cuộc sống!

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa vì tất cả những gì Chúa đã ban cho con, dẫu là những khổ đau và những mất mát cũng đã giúp con nhận ra sự hiện hữu của Chúa một cách thâm sâu! Nhưng, Chúa ơi, tương lai còn ở phía trước, con biết mình yếu đuối mỏng manh chẳng thể một mình vượt qua, xin Chúa luôn ở bên con và kéo con ra khỏi những nỗi sợ hãi của thế gian này. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

NGƯỜI NGHĨ GÌ KHI VIẾT TRÊN ĐẤT?

‘Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người : "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao ?" Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ : "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi."’
(Ga: 8, 3-7)

Đã thật gần với Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu, Tin Mừng suốt mấy ngày nay cho thấy người ta đang xiết dần vòng vây chung quanh Con Người. Các đoạn Phúc Âm trong mấy ngày này thường xuất hiện cụm từ “người Do thái tìm cách giết Người”, có gì đó đầy vẻ dồn dập, thúc bách!
Cuộc Thương Khó đã diễn ra cách đây gần 2000 năm, nhưng những lời rao giảng của Chúa Giêsu vẫn còn vang vọng, tiếng gọi yêu thương của Chúa như đi vào mênh mông, có mấy ai đáp lại! Chẳng phải tôi cũng ở trong nhóm người đã dồn Chúa Giêsu vào Cuộc Thương Khó hay sao? Khi tôi còn chưa thực hiện những lời dạy của Người, khi tôi còn chưa thôi những lời chỉ trích và kết án anh em đồng loại, tôi đã quất vào da thịt Người những lằn roi rướm máu! Chẳng phải tôi cũng đang tìm cách giết Người hay sao, khi tôi đóng đinh Người bằng những lời lên án cay độc trước anh em đồng loại? Mà xét cho cùng, chính tôi cũng lại cảm thấy mình bất ổn, bởi ngay trong cuộc sống này tôi đã nhận lại những tiếng vọng đau thương như khi người ta ném những hòn đá chạm vào vách núi đá... Tôi nghĩ đến hình ảnh người phụ nữ ngoại tình bị lôi xềnh xệch trên bãi cát, những người đàn ông hớn hở vì bắt được cớ để kết án Chúa giêsu, khi họ hỏi Người cách xử trí với người phụ nữ này. Tôi nghĩ đến bản thân tôi khi tìm ra được cớ gì đó để hạ thấp anh em mình, và để kết án anh em mình... tôi thấy mình chẳng khác gì so với đám người hung tợn đã lôi xềnh xệch người phụ nữ trên bãi cát! Rồi, có khi nào, tôi sẽ phải đóng vai người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội? Lúc ấy, ai sẽ là người đứng ra bênh vực cho tôi? Và tôi nhìn thấy đậm nét hơn, hình ảnh Chúa Giêsu đang ngồi xuống, lấy ngón tay viết trên đất... những giây phút thinh lặng để người ta phải kiểm điểm lại chính mình, để thấy mình chẳng phải là người vô tội!

Lạy Chúa! Chỉ có Chúa là Đấng biết rõ mọi sự trong con. Chỉ có Chúa là Đấng luôn cảm thông và sẵn sàng tha thứ cho con. Xin cho con luôn biết dành ra những giây phút thinh lặng để kiểm điểm lại bản thân, và để biết cảm thông với ai đang bị chỉ trích và lên án, xin cho con luôn biết bênh vực họ trong tình yêu tha thứ mà Chúa đã yêu con. Xin cho con luôn nghĩ tốt và nói tốt cho những người sống chung quanh mình, để cuộc đời này sẽ bớt đi những lời chỉ trích và kết án nhau. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

BÊNH VỰC SỰ THẬT

‘Trong nhóm Pharisêu, có một người tên là Nicôđêmô, trước đây đã đến gặp Đức Giêsu ; ông nói với họ : "Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không ?"
(Ga: 7, 50-51)

Tôi đã nhiều lần tuyên xưng rằng tôi biết Người, biết Đức Giêsu là ai; vậy, tôi có dám đứng ra bênh vực Người mỗi khi gặp một ai đó nói những lời chống đối Người? Người là con đường, là sự thật và là sự sống của tôi; vậy tôi có dám đứng ra bênh vực cho sự thật, hoặc bênh vực cho những ai dám nói sự thật? Hay là, vì sợ hãi khiếp đảm, mà tôi đã im lặng để cho tiếng nói của sự thật bị chìm trong đám đông của những lời gian dối? Tôi đã từng nghĩ mình là người giữ luật, thế mà tôi đã bao lần vội vàng kết án người khác, với những lý lẽ đưa ra một cách hùng hồn để bảo vệ cho lề luật; trong khi, tôi đã quên đi những điều cốt lõi của lề luật Chúa đã ban ra là luật lệ của yêu thương, và quên rằng chỉ có Chúa mới có quyền xét xử con người. Đôi khi, tôi cảm thấy xấu hổ, vì nhận ra mình chẳng khác nào những người Pharisêu, những kẻ ưa vạch lá tìm sâu, cứ tưởng mình là người đứng ra bảo vệ chân lý!

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở con xem xét lại bản thân mình, Nicôđêmô đã can đảm đứng ra bênh vực Chúa, bênh vực sự thật; phần con, con đã có bao giờ dám đứng ra bênh vực cho Chúa, bênh vực cho sự thật?
Lạy Chúa! Hiện nay chúng con đang phải đương đầu với rất nhiều điều bất minh trong cuộc sống, khiến chúng con không muốn thỏa hiệp mà đôi lúc vẫn phải thỏa hiệp vì không còn cách nào khác để chọn lựa, bởi sự liên đới chằng chịt giữa các mối quan hệ giữa con người với con người. Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự, Chúa thấy rõ những gì đang xảy ra chung quanh cuộc sống của chúng con, của quê hương đất nước chúng con. Với thân phận mỏng manh của một con người, chúng con không thể đứng vững trước bao nhiêu điều gian ác; nhưng, chúng con là những kẻ tin vào Chúa, Chúa đã hứa là sẽ không bỏ mặc chúng con đơn côi giữa cuộc đời này. Xin Chúa giúp chúng con thêm can đảm, để chúng con có thể đứng ra bênh vực cho sự thật, chứ không phải cúi đầu thỏa hiệp với những điều gian trá. Xin cho con luôn biết cảm thông với những người anh chị em đang phải sống trong sự áp bức bất công, để nhờ đó, thay vì vội vã lên án họ, con sẽ đứng về phía họ mà bênh vực sự thật trong khả năng hạn hẹp của mình. Xin Chúa đoái thương mà nhậm lời con kêu xin. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!