Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

NGƯỜI Ở ĐÂU?

“Người ta sẽ bảo anh em : 'Người ở kia kìa !' hay 'Người ở đây này !' Anh em đừng đi, đừng chạy theo. Vì ánh chớp chói loà chiếu sáng từ phương trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ như vậy trong ngày của Người. Nhưng trước đó, Người phải chịu đau khổ nhiều và bị thế hệ này loại bỏ.”
(Lc: 17, 23-25)

Cũng là việc tôn kính Lòng Chúa Thương Xót, nhưng tôi thấy có nhiều người chạy đi chỗ nọ chỗ kia vì nghe thiên hạ đồn rằng: ở đó nhiều người cầu nguyện Lòng Chúa Thương Xót được ơn lắm. Và vì vậy người ta đổ xô đến những nơi nào có nhiều người được ơn, trong khi ở giáo xứ nhà thì vắng vẻ. Người ta gặp đau khổ thì ai mà chẳng lo! Chạy vạy tứ phương để mong được chữa khỏi bệnh, hay cầu xin cho thoát khỏi cảnh nợ nần... là những động thái thường xảy ra khi con người vướng phải những khó khăn thử thách trong cuộc sống. Tất nhiên, ai mà chẳng mong một cuộc sống lành mạnh và no cơm ấm áo; thế nhưng, cuộc đời không phải lúc nào cũng thuận chèo xuôi mái! Có những lúc ta thiết tha cầu xin cho người thân của ta được khỏi bệnh hoặc bớt đau đớn, nhưng cơn đau vẫn nặng ỳ ỳ ra đó. Có những lúc ta cầu xin cho gia đình ta thoát khỏi cảnh khốn cùng, nhưng khốn khó vẫn chẳng buông tha. Ta chạy đôn chạy đáo đi đến những nơi thiên hạ bảo là linh thiêng, rồi thì chẳng thấy gì sáng sủa hơn xảy ra với mình, ta nghĩ là Chúa đã chẳng nhận lời ta thiết tha cầu xin với Ngài chăng?
Tôi hình dung ra ánh mắt ngậm ngùi của Chúa Giêsu, người ta đã quên mất những lời Chúa nói: “Người ta sẽ bảo anh em : 'Người ở kia kìa !' hay 'Người ở đây này !' Anh em đừng đi, đừng chạy theo. Vì ánh chớp chói loà chiếu sáng từ phương trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ như vậy trong ngày của Người. Nhưng trước đó, Người phải chịu đau khổ nhiều và bị thế hệ này loại bỏ.”
Vâng, ta những muốn thoát khỏi bệnh tật khổ đau, ta những muốn thoát khỏi cảnh lầm than hoạn nạn, ta những muốn thoát khỏi cảnh bị hiểu lầm oan ức... Nhưng Chúa bảo ta phải vác thập giá mình mà theo Ngài. Và chính Chúa đã là một tấm gương tuyệt vời cho chúng ta noi theo, Ngài đã phải chịu khổ hình và chịu chết trần truồng trên cây thập giá, để rồi mới bước vào cuộc Phục Sinh vinh quang như chúng ta đã thấy và đã tin. Người đã sống lại, và cùng rong ruổi với ta trên mọi nẻo đường đời!

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con luôn giữ vững một niềm trông cậy vào Chúa, và xin cho chúng con luôn hiểu ra thánh ý của Chúa trong cuộc đời mình mà biết chấp nhận những đau khổ ở cõi trần này, ngõ hầu chúng con có thể kiên trung theo Chúa đến cùng, Chúa nhé!

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

NGÔI ĐỀN THỜ TRONG CON

“Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?”
(Cr I: 3, 16)

Ơi, Chúa ơi!
Ngôi Đền Thờ Chúa đặt giữa tim con
Một quả tim mong manh và yếu đuối
Đã nhiều phen con để Chúa tủi buồn
Vì Đền Thờ trong con đầy bụi bặm
Bao trăn trở gặm nhấm quả tim này
Cho con hiểu Đền Thờ luôn có Chúa!

Nay quả tim như gié lúa xanh non
Nghe gió thổi linh hồn con mát rượi
Gió tình yêu phơi phới gọi xuân về
Không còn nữa những ê chề héo úa
Chúa Thánh Linh ban nắng ngập hồn rồi
Ngôi Đền Thờ trong con bừng ánh sáng
Và tim con lai láng những ân thiêng.

Ôi! Thiên Chúa, Đấng quyền năng tuyệt đối
Đôi tay con tha thiết hướng về Ngài
Con xin làm Đền Thờ cho Chúa ngự
Và quả tim xin hát khúc yêu thương
Hương kinh nguyện mỗi ngày dâng lên Chúa
Là tình yêu con san sẻ giữa đời
Là nụ cười con trao cho đồng loại
Chúa ở lại trong Đền Thờ này mãi nhé!

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

TRONG NGÔI NHÀ CỦA CHỦ

“Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao ? Đối với anh em cũng vậy : khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói : chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi."
(Lc: 17, 9-10)

Tôi có làm được bất cứ việc gì ở cõi đời này, thì cũng đều bởi tôi được ơn Chúa ban cho! Đã biết vậy, mà đôi khi tôi vẫn vênh vang, huênh hoang nói nhiều về những công trạng của mình. Những lúc ấy, tôi đã quên mất rằng, nếu không có ơn Chúa thì tôi chẳng thể làm được gì, và từ cõi lòng vô ơn đó tôi trở thành một kẻ kiêu căng lố bịch.
Lời Chúa hôm nay giúp tôi nhận ra rằng, những gì tôi đã làm được cũng tựa như là một đầy tớ đã hoàn thành công việc của chủ mà thôi! Trong nhà của ông chủ, thì mọi thứ đều là của ông chủ, nếu ông chủ không giao việc cho tôi, và không cho phép tôi sử dụng những đồ vật trong nhà thì tôi đâu thể hoàn thành nhiệm vụ. Chúa là chủ tể của vũ trụ, Ngài đã cho tôi từ bụi tro mà trở nên một con người, được hít thở không khí, được nói cười và được bước đi giữa thiên nhiên đất trời; nếu không, thì giờ đây, tôi vẫn chỉ là một kiếp tro bụi trong vũ trụ mênh mông này mà thôi!

Lạy Chúa! Con xiết bao cảm tạ Chúa, vì Chúa đã đoái thương, ban cho con sự sống của Chúa, để con được hiện diện trong cõi đời này một cách hoàn toàn tự do mà chiêm ngắm những kỳ công của Chúa! Xin cho con luôn ý thức được thân phận tro bụi của mình, để con luôn biết sống như một đầy tớ mẫn cán của Chúa. Xin cho mỗi việc con làm, là con đang làm cho Chúa, và với một thái độ khiêm nhường hiền lành như Chúa đã dành cho con vậy. Amen!

Con là tôi tớ của Ngài
Thân con hèn mọn, bất tài vô duyên
Ngài là ông chủ nhân hiền
Luôn nhìn con với ánh nhìn từ bi
Lòng này xin mãi khắc ghi
Mãi được phục vụ cho Ngài, Chúa ơi!

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

TÔI ĐÃ NÓI VỚI CHÚA

"Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này : 'Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc', nó cũng sẽ vâng lời anh em.”
(Lc: 17, 6)

Lòng tin của tôi chẳng biết lớn chừng nào, đã bằng hạt cải chưa; thế nhưng, với lòng tin ấy, Chúa đã làm cho tôi những điều mà tôi cho là thật bất ngờ!
Cách đây độ 3 tuần, tôi va chạm vào đồ đạc và bị một vết thương ở dưới bàn chân mà tôi không hề hay biết. Mẹ tôi nhìn thấy những vệt máu trên cầu thang thì la hoảng lên. Khi tôi nhờ người mắt sáng theo dõi vết máu, thì ra nó xuất phát từ phòng tôi ở tuốt trên lầu hai, những vết máu đầy trong phòng tôi chạy suốt xuống tầng trệt. Lúc đó tôi mới lấy tay rờ rẫm khắp hai bàn chân, mãi sau tôi thấy dính ướt ở bàn tay, đưa lên mũi ngửi thấy mùi tanh, mới biết chân mình có vết thương. Tôi mô tả chi tiết như vậy, để bạn đọc có thể hình dung được điều lạ mà tôi đang nói tới. Bởi tôi đã là bệnh nhân tiểu đường 35 năm, hai chân tôi không có cảm giác, và mỗi khi có vết thương dù là trầy xước nhỏ cũng rất khó lành. Có những lần tôi bị va quệt vào đồ đạc, bị trầy da tí xíu trên bắp chân, cũng phải mất mấy tháng mới lành hẳn. Nay vết thương nằm dưới bàn chân tiếp đất rất dễ bị nhiễm trùng, lại chảy máu nhiều như vậy, khiến tôi rất lo lắng. Điều tôi nghĩ tới trước tiên là mỗi ngày phải phiền đến người nhà rửa vết thương và băng bó cho mình, bởi tôi bị đau cột sống chẳng thể cúi xuống mà tự chăm sóc cho mình được. Chỉ mới nghĩ thôi, tôi đã thấy thương cho các em tôi đã phải vất vả bận rộn công việc, lại phải chăm sóc cho vết thương của tôi mà chưa biết là sẽ kéo dài mấy tháng. Đối với người khác, thì vết thương này chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với một bệnh nhân tiểu đường lâu năm như tôi thì thật là đáng ngại. Suy nghĩ tới đây, tôi thầm thĩ nói với Chúa: “Chúa ơi! Chúa cho vết thương của con mau lành, vì con chẳng thể làm gì được lại còn gây phiền phức cho em con, tội nghiệp chúng nó cũng vất vả!” Tôi nói thế với Chúa, trong khi cậu em trai đang ngồi kỳ cạch băng bó vết thương cho tôi. Cậu em trai tôi cũng là bệnh nhân như tôi, duy cặp mắt thì còn nhìn thấy được 2/10, chân cậu ta cũng đang có một vết thương còn nặng hơn tôi, cả hơn năm nay mà vẫn chưa lành. Tôi rất lo cho cậu ta, ngồi như thế không biết có ảnh hưởng đến vết thương của cậu ta không nữa! Điều bất ngờ đã xảy ra, khi ngày hôm sau, mới chỉ một ngày thôi, mà vết thương của tôi đã se lại. Sau 4 ngày băng bó cẩn thận, ngón chân của tôi đã có dấu hiệu lành lặn, đến hôm nay thì chỉ còn lại dấu vết như một cái sẹo mà thôi. Tôi tin rằng, Chúa đã đặc biệt thương tôi, nên Ngài đã chữa cho vết thương của tôi mau lành đến vậy!

Lạy Chúa! Con như nghe thấy Chúa đang nói với con: Lòng tin của con đã cứu chữa con!” Vâng, con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã lắng nghe con khi con cầu khấn Chúa. Xin cho con luôn mãi giữ vững được niềm tin vào Chúa như trong lúc này đây. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

CẬN KỀ CÁI CHẾT

"Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.”
(Lc: 20, 34-36)

Đứng trước một mộ phần trong nghĩa trang, hoặc suy nghĩ về cái chết của một người thân quen, ta có cảm tưởng đời người tựa hồ như một làn gió thoảng qua, ta nhận ra rằng tất cả danh vọng tiền tài ở cõi đời này đều trở nên vô nghĩa đối với những người đã khuất. Một ngày nào đó rồi cũng đến lượt ta phải nhắm mắt xuôi tay, như chiếc lá vàng nhẹ bay theo làn gió thoảng, xác thân ta sẽ trở về với bụi tro, còn phần linh hồn ta sẽ đi về đâu?
Linh hồn ta sẽ được sống lại từ cõi chết, và sẽ được hưởng phúc đời sau. Chắc chắn là như vậy! Tuy nhiên, điều đó còn phụ thuộc vào lối sống của ta ngay trong những giây phút hiện tại này, ta có sống xứng đáng để được hưởng phúc đời sau hay không nữa! Ta đã tích lũy cho mình được thật nhiều những của cải không hư nát, để rồi ta sẽ được hưởng phúc ở đời sau; hay là, ta đang cố tìm kiếm giành giật cho được thật nhiều những món danh lợi rồi sẽ tiêu tán theo thân sác của ta, nó sẽ chẳng còn lại gì sau khi ta phải từ giã cõi đời này?
Tôi đã trải qua nhiều lần cận kề với cái chết, và khi tỉnh lại tôi thường có suy nghĩ rằng: nếu như ban nãy mình chết đi thì thật là nhẹ nhàng và thanh thản quá, vì mình chẳng còn phải đối đầu với biết bao sự việc ở chung quanh, và cũng chẳng còn phải chịu đựng những đau đớn của bệnh tật nữa. Tôi nhớ lại những lần bị rơi vào tình trạng mê man bất tỉnh trước đây, lần nghiêm trọng nhất là lần tôi đã mê đi suốt ba ngày, và tất cả những ai chứng kiến đều cho là tôi sẽ chết, thế mà tôi đã sống lại cho đến nay đã là hơn 26 năm trời. Lần ấy, tôi đã đau đớn rất nhiều ngày trước khi chìm vào cơn mê. Rồi tôi không còn cảm giác đau đớn gì nữa. Tôi thấy mình bồng bềnh trôi trên một đám mây trắng, nhìn xuống cuộc đời mình như một cuốn phim đang được trình chiếu trên màn ảnh. Tôi thấy lại cảnh tôi là một bé gái học mẫu giáo, ngồi trước cái bàn có kẻ ô vuông hai màu xanh đỏ... cảnh tôi nô đùa cãi vã với bạn bè... cảnh tôi gặp gỡ người yêu... cảnh chia tay nhau... cảnh tôi bương bả vật lộn kiếm ăn... Tôi như một con người bàng quan đứng ngoài cuộc đời của mình, không còn nữa những cảm giác giận hờn, yêu ghét! Sau nhiều lần thoát khỏi cái chết trong gang tấc, tôi càng trân quý hơn những giây phút Chúa cho tôi được sống ở cõi thế này, là những cơ hội Chúa ban để tôi có thể bày tỏ tình yêu thương và sự quan tâm của tôi đến với những người mà tôi gặp gỡ.
Cũng từ những suy nghĩ về sự chết, tôi dần dần buông bỏ được những tham lam sân si, để được nhẹ lòng mà sống yêu người yêu đời hơn. Vì biết rằng, có thể đêm nay, hay sáng mai, hay ngay sau những giây phút này đây, Chúa sẽ gọi tôi về; Và khi đó, tôi sẽ được xem như là xứng đáng được hưởng phúc đời sau, được sống lại từ cõi chết, linh hồn tôi sẽ được cùng Chúa vui hưởng sự sống đời đời. Amen!

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

THUỘC TRỌN VỀ NGÀI

"Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được."
(Lc: 16, 13)

Trong xã hội hiện nay, có rất nhiều người đang nắm giữ những tài sản kếch sù, và họ đương nhiên nghĩ rằng họ là chủ nhân của những khối tài sản kếch sù đó. Nhưng thực tế, cách hành xử và thái độ của những người này đã chỉ ra cho ta thấy, họ đang làm nô lệ cho chính những tài sản của họ mà bản thân họ thì đã không nhận ra điều đó. Muốn kiếm được nhiều tiền, có những người trong số họ đã đánh mất lòng tự trọng của bản thân, hoặc dùng những thủ đoạn gian dối, hoặc chèn ép đồng loại... Quá trình này dẫn con người dần dần xa rời Thiên Chúa, nếu trước đó họ đã có lòng tin vào Ngài và siêng năng thờ phượng Ngài, thì giờ đây họ đâu còn thời gian và trí lực để mà phụng thờ Thiên Chúa!
Một gia đình nọ bỗng dưng vớ được cơ hội làm ăn rất phát tài, vì kiếm được quá nhiều tiền nên họ càng hăng say kiếm tiền, đến nỗi chẳng còn thời giờ dành cho Thiên Chúa. Chuyện xảy ra cách đây đã hơn hai chục năm, tính ra số tiền họ kiếm được trung bình mỗi ngày tương đương với 5 tháng lương giáo viên của tôi khi ấy, như thế làm gì ai chẳng ham. Thế rồi, những ngày lễ trọng phải kiêng việc xác theo Luật Giáo hội, họ vẫn mở cửa bán hàng vì sợ mất khách, và để bớt áy náy lương tâm thì họ bố thí cho người nghèo. Tiền họ kiếm được tăng lên khá nhanh, họ đem đi đầu tư mua cất nhà xưởng, họ mua được nhà từ những người nợ nần bị phá sản với một giá rất hời... Để rồi, những căn nhà giá hời đó dẫn họ đến bị lừa đảo, và mất hết cả những tài sản đã tích lũy được. Đến giờ phút ấy, họ vẫn chưa nhận ra những ham hố sai lầm của họ, mà còn đi xem thầy bói và nghe thầy bói bảo phải cúng quảy để xả xui. Tôi thiết tưởng, đây có lẽ là một bài học cho những ai đang làm tôi tớ cho tiền của phải xem xét lại!
Nghĩ chuyện thiên hạ, tôi tự hỏi lòng mình: “Mình đang làm tôi tớ cho Thiên Chúa hay cho tiền của?” Tôi sung sướng khi nhận ra, mình đã chọn làm tôi tớ cho Thiên Chúa, chứ chẳng hề muốn làm nô lệ cho tiền của. Chính Chúa là tất cả của tôi, và hết thảy những gì tôi có đều do bởi Chúa ban cho.

Lạy Chúa! Xin cho những người thân trong gia đình con luôn biết chọ Chúa là chủ tể duy nhất của họ, để chúng con luôn được thuộc trọn về Chúa, Chúa nhé!

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

TRÊN ĐƯỜNG VỀ QUÊ

“Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta. Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.”
(Pl, 3,20-21)

Tôi luôn sống với một niềm xác tín rằng, quê hương của tôi ở trên trời, nơi Đức Giêsu Kitô đã trở về ngự bên hữu Chúa Cha, sau khi Người đã chịu chết và được mai táng trong mồ. Từ trong cõi chết, Đức Giêsu đã chiến thắng tử thần và Phục sinh vinh hiển. Chính sự Phục sinh vinh hiển của Người, đã cho tôi niềm xác tín đó, vì tôi hiểu ra rằng: sau những tháng ngày truân chuyên gian khổ ở cõi đời tạm bợ này, là một cõi phúc trường sinh cho tất cả những ai biết chấp nhận gian truân thử thách như là những khối vàng được tôi luyện trong lửa. Tuy nhiên, sự thử thách của cuộc đời không phải là dễ vượt qua, nó đòi hỏi ta phải biết chấp nhận những mất mát đau thương, biết chấp nhận những thiệt thòi oan ức, và có đôi khi ta phải biết chấp nhận cả những dã tâm của đồng loại nữa...
Tất nhiên, tôi không tránh khỏi những giây phút nản lòng chùn bước, trước những thử thách vượt quá sức chịu đựng của mình. Song, niềm tin đã vực tôi dậy, để tôi biết cậy dựa vào Chúa. Như lời thánh Phaolô đã nói: “Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta. Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người., tôi đã trở nên mạnh mẽ ngay trong thân xác yếu hèn của tôi. Tôi đã từng cảm nhận được sự biến đổi đó trong những khi tôi vật lộn với cơn đau của bệnh tật, trong những khi tôi gặp thất vọng đau buồn, Chúa đã chạm vào tôi ngay khi tôi thầm thĩ kêu rên với Chúa. Tôi đang trên con đường lữ thứ trở về uê, những gian truân khốn khó còn ở phía trước, nhưng tôi không thấy lo ngại; bởi, niềm tin vào Đức Kitô Phục sinh khiến lòng tôi luôn cảm thấy bình an. Viễn cảnh một ngày kia tôi sẽ về đến quê thật của mình là nước trời, khiến lòng tôi thêm kiên vững!

Lạy Chúa! Con vững tin vào quyền năng tuyệt đối của Chúa. Quyền năng của Chúa sẽ biến đổi thân xác yếu hèn của chúng con trở nên giống như thân xác vinh hiển của Chúa, xin giúp chúng con luôn biết chấp nhận những gian truân thử thách trên con đường lữ thứ trần gian này, để chúng con có thể về đến quê trời, hưởng phúc trường sinh cùng với Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

NỖI LÒNG CON CHIÊN LẠC

"Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất ? Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.'”
(Lc: 15, 4-6)

Tôi là con chiên mọn
Thường bỏ đàn đi hoang
Lang thang trên đồi vắng
Trắng tay đã bao lần
Mà lòng cha lân tuất
Vẫn chất ngất đi tìm.

Tìm tôi trong hoài vọng
Tìm tôi chốn mù khơi
Cha đợi tôi quay về
Bên dòng suối thương yêu
Bên đồng cỏ xanh rì
Vì Cha hằng mong mỏi
Thương con chiên lạc đàn!

Ôi lòng Cha vạn nỗi
Quay quắt tìm chiên lạc
Bồn chồn nhớ chiên ngoan
Đàn chiên còn trên núi
Trông ngóng bóng Cha mình!

Hôm nay nghe tiếng Cha
Con chiên lạc tủi buồn
Tìm về nguồn thương xót
Giữa lòng Cha đại ngàn
Chiên vạn lần biết tội
Chiên vạn lần ăn năn...

Vòng tay Cha sẵn sàng
Vội vàng ôm chiên lạc
Tình Cha như sóng cồn!

Hồn tôi vui nức nở
Trăn trở mối tình Cha
Tôi biết mình xấu xa
Mà được thương quá đỗi
Mỗi lần tôi đi lạc
Tôi rất muốn quay về
Để được Cha tha thứ!...

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

NIỀM TIN CỦA CHA TÔI

“Những ai trông cậy vào Người, sẽ am tường sự thật ;
những ai trung thành, sẽ được Người yêu thương
và cho ở gần Người, vì Người ban ân phúc
và xót thương những ai Người tuyển chọn.”
(Kn, 3, 9)

Đọc kỹ câu Kinh thánh trên đây, tôi liên tưởng đến đời sống gương mẫu của cha tôi. Tuy người đã khuất bóng, nhưng hình ảnh của ông cụ như mãi còn trong ngôi nhà thân thương của chúng tôi. Hôm nay tôi như nghe thấy ông cụ đang nhắc nhở chúng tôi về lòng tin kính Chúa, lòng tin mà ông đã suốt đời gìn giữ và đã nỗ lực truyền lại cho anh chị em tôi. Chỉ tiếc là trong chúng tôi, có kẻ phần nào đó đã tỏ ra phụ lòng mong mỏi của ông cụ, vì cách sống có vẻ thiếu lòng tin kính Chúa của họ.
Suốt những năm tháng gian khổ cho đến những ngày tuổi già thảnh thơi, cha tôi luôn sống cậy trông vào Chúa. Tôi nhớ những ngày còn bé, cùng đi với cha tôi vào nương rẫy, một tay ông giữ cán cuốc có gánh theo bình nước trên vai, một tay ông âm thầm lần chuỗi đọc kinh. Thói quen đó đã theo ông suốt dặm trường, cho đến những ngày về già, đi bộ tập thể dục ông cụ cũng đọc kinh Mân Côi. Những kệ sách của ông cụ ngày càng nhiều thêm, tất cả đều là những cuốn sách đạo. Tôi nhớ những năm tháng cuối đời, khi ông cụ phải chiến đấu với căn bệnh ung thư, mỗi tối ông đều đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách nói về sự chết. Sau ca mổ thập tử nhất sinh, cả gia tộc tôi đã chuẩn bị cho sự ra đi của cha tôi, nhưng ông cụ đã qua khỏi cơn nguy kịch và khỏe lại một thời gian. Ông kể cho tôi nghe về những điều đã xảy ra với ông trong những ngày mê man:
-Bố tưởng mình đã chết. Nhưng lạ quá, sao mình chết rồi mà chưa được gặp Chúa? Bố cố vận hết sức mình mà lấy tay gõ vào thành giường, thì nghe tiếng kêu lanh canh và tiếng cô y tá... Lúc đó, bố mới biết là mình chưa chết!...
Tôi đã không kìm được những giọt nước mắt khi nghe cha tôi nói: “sao mình chết rồi mà chưa được gặp Chúa?” Đó là niềm tin của cha tôi, ông luôn tin rằng ông sẽ được gặp Chúa vào giờ phút cánh chung của đời mình. Tôi tin rằng, giờ đây cha tôi đã được gặp Chúa, bởi tôi tin rằng:
“Những ai trông cậy vào Người, sẽ am tường sự thật ;
những ai trung thành, sẽ được Người yêu thương
và cho ở gần Người, vì Người ban ân phúc
và xót thương những ai Người tuyển chọn.”

Lạy Chúa! Chúa không để cho bất cứ ai vững tin vào Chúa phải thất vọng!
Xin cho anh chị em chúng con biết sống đúng như niềm tin mà chúng con đã được nuôi dưỡng, để người cha quá cố của chúng con sẽ được vui lòng nơi chín suối, và để chúng con sẽ được gặp Chúa trong giờ sau hết, Chúa nhé!

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

LỘI DÒNG NƯỚC NGƯỢC

“Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.
Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.”
(Mt: 5, 12)

Báo chí hàng ngày thường cố đưa những tin tức giật gân để thu hút đọc giả, thành thử ít còn chỗ cho đăng những tin tức lành mạnh và tích cực của cuộc sống, tôi nghĩ vậy mà buồn cho thế sự. Phải chăng, bây giờ người ta không còn muốn tìm kiếm những giá trị cao quý để phấn đấu, mong làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn lên? Tôi nghĩ đến biết bao con người đang hết sức nỗ lực lội dòng nước ngược này, họ đấu tranh cho sự thật và sống thẳng ngay, hầu làm cho thế giới bớt đi những sự bất công và đau khổ. Thay vì họ được coi là những anh hùng của thời đại, thì trong con mắt của nhiều người, họ bị coi là “người cõi trên”, sống thiếu thực tế. Thế đó! Người ta cứ ra rả than phiền về những điều tiêu cực của cuộc sống, nhưng người ta không muốn bắt tay vào làm thay đổi nó; trái lại, nhiều người đã có những thái độ góp phần làm cho xã hội ngày càng trở nên tồi tệ hơn! Tôi viết ra những điều này vì bản thân tôi nhiều khi cũng bị coi là “người cõi trên”, có người còn nói kháy tôi là “người ní tưởng”, những lúc ấy tôi cảm thấy mình cô đơn và cay đắng; tuy nhiên, tôi vẫn mong muốn làm được một việc gì đó, dù là nhỏ bé, để góp phần xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi biết mình chẳng làm được gì nhiều. Hàng ngày, tôi chỉ biết thầm cầu nguyện cho những ai đang nỗ lực đấu tranh cho sự thật và đang góp phần làm đổi thay bộ mặt của thế giới. Tôi cầu xin Chúa gìn giữ và ban cho họ ơn khôn ngoan cũng như sức mạnh để họ có thể bền chí trong công cuộc mà họ đang theo đuổi, với một niềm cậy trông tín thác.
Lời Chúa hôm nay thổi vào hồn tôi một luồng gió tươi mát. Tôi nhận ra rằng những gian truân và bách hại là điều không thể tránh khỏi cho những ai quyết tâm tìm sự thật, nhưng một mùa gặt bội thu sẽ là phần thưởng đợi sẵn cho những người thợ gặt nào đã ra công vun trồng và tưới bón. Phần thưởng đó không ở ngay trước mặt, phần thưởng đó ở trên trời, nơi mùa xuân vĩnh cửu đang mở ra cho những người biết nỗ lực tìm kiếm:
“Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”

Lạy Chúa! Khi xưa Chúa đã phải trải qua bao gian truân bách hại rồi mới Phục sinh vinh hiển, xin cho con một lòng kiên trung, chấp nhận những gian truân khốn khó của đời mình để rồi cũng được phục sinh như Chúa. Xin cho những ai đang phải chịu bách hại vì sống công chính cảm thấy họ luôn được sức mạnh của Chúa đỡ nâng. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!