Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

LỜI NGUYỆN SÁNG NAY

"Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc? Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy. Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình.”
(Mt: 24, 45-47)

Cho con luôn biết sẵn sàng
Như người đầy tớ siêng năng mỗi ngày
Đời con mưa nắng lắt lay
Con cần có Chúa dang tay dắt dìu!

Này con cố gắng chắt chiu
Góp nhặt sáng, chiều từng giọt cần lao
Khi nắng gắt, lúc mưa rào
Công kia, việc nọ, con nào sá chi!

E rằng ngày tháng êm trôi
Hoàng hôn buông xuống cõi đời u mê
Khiến con quên mất lời thề
Và rồi tục lụy ê chề cơn say!

Lời con dâng Chúa sáng nay
Chỉ xin giữ được lòng này tín trung
Một tâm hồn nhỏ ung dung
Vào giờ Chúa đến con đang sẵn sàng!

Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

XIN LÀ HẠT SƯƠNG GIỮA TRỜI

"Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. Các người cũng vậy, bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác!”
(Mt: 23, 27-28)

Cho con sống thật với mình
Bỏ đi cái thói giả hình xấu xa
Thành tâm ăn nói thật thà
Nghĩ sao làm vậy, đừng mà láo lơ!
Hôm nay con mượn vần thơ
Xin dâng lên Chúa ước mơ đơn thành
Cho con sống thật với mình
Từ trong tâm khảm vẹn tình yêu thương!
Không còn nữa những phô trương
Chỉ xin làm một hạt sương giữa trời
Không như mồ mả tô vôi
Từ nay con quyết làm người tín trung!
Chúa ơi, thương lấy con cùng
Quanh con là cả một vùng thế gian
Ngày mai dặm nẻo quan san
Con xin mãi giữ được lòng đơn sơ
Để rồi, như một trẻ thơ
Trong vòng tay Chúa, con mơ Nước Trời!

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

VẦN THƠ HẸN ƯỚC

‘Đức Giêsu lại hỏi :
"Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?"’
(Mt: 16, 15)

Thầy là chính Đức Kitô
Tình Thầy như sóng dạt dào biển khơi
Ngày đêm ở với loài người
Thầy ban sức sống qua Lời yêu thương
Thầy là chính thật con đường
Cho con về tới quê hương Nước Trời
Niềm tin con đặt nơi Người
Là Kitô hữu, con thời ra đi!

Con đi, Thầy dắt con đi
Đường lên đỉnh núi Canvê diệu vời
Giọt sầu những lúc chơi rơi
Cùng Thầy nâng chén đầy vơi dặm trường
Niềm tin xin được tỏa hương
Xin làm nhân chứng trên đường về quê
Bao giờ hoa trái sum suê
Thầy trò ta sẽ cùng về bên Cha!

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

LỤC BÁT CHO CON

"Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên toà ông Môsê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm.”
(Mt: 23, 2-3)

Cho con biết sống khiêm nhường
Tận tâm phục vụ yêu thương mọi người
Cho con biết nở nụ cười
Đem niềm vui đến với người anh em!
Cho con thôi hết ghét ghen
Để con chẳng phải bon chen sự gì
Cho con bỏ thói so bì
Để con thơ thới sống vì tha nhân
Cho con xa lánh dối gian
Để con luôn được bình an trong lòng

Chúa ơi, Lời Chúa tinh ròng
Bảo cho con biết ngọn nguồn yêu thương
Dạy con nhân đức khiên nhường
Chúa đà cúi xuống rửa chân môn đồ
Chúa là chính Chúa Kitô
Mà đành chịu chết như là tội nhân
Trời cao cúi xuống thật gần
Kéo con lên khỏi bụi trần đắm mê
Đường lên đỉnh núi Canvê
Vui vì có cả Môsê đồng hành!

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

MỘT NGHĨA CỬ ĐẸP

"Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là : ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.”
(Mt: 22, 37-39)

Cách đây độ khoảng 3 tuần, trong khi cùng anh chị em khuyết tật nhóm Têrêsa Nhỏ cầu nguyện với Lòng Chúa thương xót, tôi có dâng lên Chúa một lời cầu nguyện thế này: “Lạy Chúa! Con dâng lên cho Chúa một người chị em của con đang phải chống trả với những cơn đau sau khi phẫu thuật ở chân, xin cho người bạn này của con cảm thấy bớt đau và được xoa dịu bởi tình yêu thương chăm sóc của người thân bạn hữu. Xin Chúa nhậm lời chúng con!”
Vậy rồi, sau buổi cầu nguyện, chị S. một người trong nhóm Têrêsa Nhỏ gọi điện thoại riêng cho tôi và hỏi: “Vừa nãy, tôi nghe chị cầu nguyện cho ai đó mới mổ, chắc là tốn nhiều tiền lắm! Tôi không có nhiều tiền, nhưng tôi hiểu hoàn cảnh khó khăn chung của anh chị em khuyết tật. Nếu chị có đi thăm , tôi muốn gởi chị một ít tiền nhờ chị chuyển cho người chị em đó, chị giúp tôi nhé!”
Chị S. này trong năm ngoái đã liên tục phải trải qua 3 ca phẫu thuật ở đốt sống cổ và vai, những ngày tháng ấy chị bị khủng hoảng đức tin rất nhiều, đã có lúc chị nói với tôi chị không còn tin vào Chúa nữa; nghe chị nói như vậy, tôi đã rủ chị tham gia vào nhóm Têrêsa Nhỏ để cùng chúng tôi cầu nguyện với Lòng Chúa thương xót. Chỉ ít ngày sau chị đã lấy lại được niềm tin và đã trông cậy vào Chúa một cách hết sức tin tưởng. Kể từ ngày ấy, mỗi khi nghe tin ai đó gặp hoạn nạn bệnh tật, chị luôn sẵn sàng chia sẻ giúp đỡ dù người đó chị chẳng hề quen biết. Chị và chồng chị đều là người khuyết tật, cả hai kiếm sống bằng nghề bán vé số, họ ở trong một căn phòng trọ nhỏ hẹp, nhưng cả hai đều có tấm lòng rộng mở. Tôi cảm phục hai anh chị, vì họ ở trong một hoàn cảnh rất khó khăn nhưng vẫn biết quan tâm giúp đỡ những người cơ khổ. Đây không phải là lần đầu chị S. chủ động đưa ra lời đề nghị giúp đỡ người khác, hai vợ chồng chị đã có mấy lần gởi tiền cho tôi nhờ tôi chuyển giúp. Lần này cũng vậy, chỉ mới nghe tôi cầu nguyện như thế, chị S. đã có ý muốn quan tâm chia sẻ dù chị chưa biết người bệnh đó là ai. Chẳng phải chị đã được dìm mình vào Lòng Chúa xót thương và bây giờ đến lượt chị đã hết lòng thương xót kẻ hoạn nạn đó hay sao? Và như vậy, chị đã thực thi Lời Chúa dạy một cách hết sức mau mắn: “ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.” Vâng, khi chị phải trải qua những lần phẫu thuật đau đớn và phải đối diện với những thiếu thốn vật chất, cho nên chị rất thông cảm với người cũng ở trong hoàn cảnh giống như chị. Và không những chị thông cảm mà thôi, chị còn biết cho đi những đồng tiền ít ỏi mà chị kiếm được bằng mồ hôi công sức của chính chị nữa. Thật là một nét đẹp trong tình yêu đồng loại, một nét đẹp mà Thiên Chúa đã trao ban cho mỗi người chúng ta ngay từ khi Ngài có ý định tạo dựng nên mỗi người chúng ta, và đấy chính là vẻ đẹp mà Ngài muốn chúng ta có để được trở nên giống hình ảnh Ngài!

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người trong chúng con đều biết mau mắn thực thi Lời Chúa như chị S. Xin cho chúng con luôn biết sống yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương chúng con vậy. Amen!

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

NIỀM TIN CỦA MỘT THẦN DÂN

"Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ítraen!"
(Ga: 1, 49)

Thầy là Thiên Chúa của con
Thầy là Vua Ítraen thật rồi
Con tin: Thầy đến bởi trời
Như lời Chúa phán từ thời xa xưa!

Hai nghìn năm vẫn chưa bưa
Lời người xưa đó, thiết tha vọng về
Vọng qua muôn nẻo sơn khê
Lời như vẫn mới, tràn trề tin yêu!

Cho con lòng mến thật nhiều
Cho con tín thác mọi điều, Thầy ơi!
Thầy là Vua cả đất trời
Xin Thầy điều khiển cuộc đời của con!

Ngày mai bụi đá rêu phong
Ngày mai còn đó long đong phận người
Đường về thiên quốc xa xôi
Nhưng con chẳng sợ đường dài, Thầy ơi!

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

HƯƠNG NHU NGÀY ẤY

"Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu."
(Mt: 19, 30)

Hôm nay toàn thể Giáo hội mừng lễ Mẹ Maria Nữ vương, Mẹ là Nữ vương trên trời, cho tôi có dịp lắng đọng để suy ngắm về đời sống gương mẫu của Mẹ giữa một cuộc sống bộn bề những tham lam sân si tiền tài và danh vọng này.
Ngày còn là một thiếu nữ trẻ trung nơi thôn làng thanh tịnh, khi sứ thần Grabien đến báo tin Mẹ sẽ được diễm phúc làm Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đã tỏ ra rất mực khiêm nhường tự nhận mình là nữ tỳ hèn mọn của Chúa. Thái độ khiêm nhu này đã nói lên vẻ đẹp dịu dàng nơi tâm hồn Mẹ, và chính vì ý thức được thân phận hèn mọn của mình cho nên Đức trinh nữ Maria đã hoàn toàn tin tưởng phó thác mọi sự đời mình cho Chúa; và như vậy, cả một chương trình cứu độ của Thiên Chúa đã được thực hiện trên cuộc đời Mẹ một cách hoàn hảo. Ngày Mẹ về trời, cũng là ngày thiên đàng chào đón một vị Nữ vương, bởi vì không có một người nữ nào lại đẹp lòng Thiên Chúa hơn Mẹ Maria, người đã được Ngài tuyển chọn một cách đặc biệt giữa muôn loài thụ tạo. Mẹ đã tự hạ mình làm kẻ đứng chót, và cả cuộc đời Mẹ đã âm thầm theo Chúa một cách trung trinh. Từ những ngày tháng Mẹ cùng Người sống ẩn dật nơi thôn làng Nadarét, cho đến những ngày con của Mẹ vang danh trong khắp cõi Giuđêa vì Người đã thực hiện những phép lạ và rao giảng những lời đầy quyền uy, và cuối cùng là giây phút Mẹ đứng dưới cây thập giá chứng kiến cảnh Người hấp hối. Mọi sự diễn ra, dù là lo âu hay vui sướng, dù là sợ hãi hay vinh quang, dù là khổ đau hay hạnh phúc, Mẹ vẫn trung thành với tiếng “Xin vâng!” của thuở ban đầu. Và chính vì thế mà Thiên Chúa đã nâng Mẹ lên địa vị cao sang nhất trong vương quốc của Ngài: nơi đó Mẹ là Nữ vương Thiên đàng, một bông hoa đẹp rạng ngời bởi nhân đức khiêm nhu! Lời Chúa hôm nay chẳng phải cũng đang nói về Mẹ đó sao?

Lạy Mẹ, Mẹ là Nữ vương thiên đàng, là đóa hoa tỏa ngát hương nhu! Xin Mẹ cho con được theo học với Mẹ mỗi ngày, để con biết sống khiêm nhu thầm lặng như Mẹ và gìn giữ được lòng trung trinh theo Chúa đến cùng. Mẹ là Nữ vương, Mẹ nói gì mà Chúa chẳng nghe, Mẹ hỡi!

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

MỘT TẤM LÒNG VÀNG

"Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."
(Mt: 19, 21)

Một chị nọ than thở với tôi rằng, chị thấy mẹ mình bao năm vất vả nuôi cho các con khôn lớn, giờ là lúc chị đền đáp công ơn mẹ mình, nhưng hễ biếu cụ tí tiền nào là cụ lại đem cho người nghèo, cụ chẳng chịu ăn uống bồi bổ tấm thân khiến chị bực mình. Chị nói: “Cả mấy anh chị em tôi nay ai nấy đều khấm khá, thương mẹ những năm tháng cực khổ vất vả nuôi con, chúng tôi muốn đền đáp mẹ thì bà lại trách móc chúng tôi hoang phí. Mua cho cụ quần áo đẹp, cụ cũng lại đem cho người nghèo. Mua cho cụ đồ ăn thức uống của ngoại cho đỡ độc hại thì cụ la mắng chúng tôi ăn xài phí phạm, rồi cũng gọi người mà cho. Thật tức lắm cơ, có lúc chúng tôi bực mình không đưa cụ tiền thì thấy cụ buồn thiu, đưa tiền cho cụ thì cụ lại giấm giúi đem cho mái ấm này nhà mở nọ... mà chúng tôi đâu phải không biết giúp đỡ người nghèo?” Thấy chị nói vậy, tôi cười mà bảo: “Thì mẹ chị làm phúc làm thiện cũng là để lấy đức cho con cái chứ còn gì! Thôi thì tấm lòng mẹ chị như vậy, các anh chị cứ chiều lòng cụ đi, cho cụ vui tuổi già!” Chị trả lời: “Có phải là anh chị em tôi không biết thương giúp người nghèo đâu? Chúng tôi cũng đã làm việc ấy theo như lời mẹ dạy đấy chứ! Chúng tôi muốn cho mẹ được ăn sung mặc sướng để bù đắp cho cụ những ngày quá vất vả khổ cực vì chồng con, mà cụ lại không chịu hiểu cho, chị ạ!”
Tôi chỉ biết an ủi chị:
-Chị yên tâm đi, tôi nghĩ: đem cho người nghèo khó có lẽ đó chính là hạnh phúc lớn lao của mẹ chị, các anh chị cứ để cho cụ làm như thế có khi cụ còn thấy sung sướng hơn là ăn ngon mặc đẹp thì sao? Biết đâu chừng, mỗi khi cụ ăn ngon mặc đẹp cụ lại cảm thấy ray rứt trong lòng vì chung quanh cụ còn quá nhiều người đói khổ thì sao? Mà như thế thì ăn làm sao ngon mặc làm sao thỏa được cơ chứ!
Nghe tôi diễn giải như vậy, chị cười: “Ừ, có lẽ là thế. Thôi thì từ nay cụ thích làm gì thì chúng tôi chiều cụ vậy!”
Câu chuyện của gia đình chị cũng là câu chuyện của nhiều gia đình trong xã hội ta, những gia đình ấy thật là có phúc khi có được người mẹ luôn biết hy sinh cho người khác, những người mẹ như vậy chính là những tấm gương sáng cho con cái mình vững bước trên đường đời. Tôi nghĩ, những bà mẹ ấy đã thực thi Lời Chúa như là trong Tin Mừng hôm nay một cách sát sườn, họ chính là những người đã biết bán hết tài sản của mình để đem cho người nghèo như Chúa Giêsu đã nói với chàng thanh niên trong đoạn Tin Mừng trên đây, tôi nghĩ, những người mẹ tiêu biểu đó đã và đang tạo cho mình một kho tàng trên trời rồi, phải không các bạn?

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người trong chúng con đều biết tích lũy cho mình một kho tàng trên trời, khi chúng con biết hy sinh tất cả những gì mình có để có thể quan tâm và giúp đỡ người nghèo khổ quanh mình. Xin cho chúng con mỗi ngày một trở nên hoàn thiện hơn trong mắt Chúa. Amen!

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

THEO NGƯỜI LÊN NÚI THÁNH

“Người ngoại bang nào gắn bó cùng ĐỨC CHÚA
để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh,
cùng trở nên tôi tớ của Người,
hết những ai giữ ngày sabát mà không vi phạm,
cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta,
đều được Ta dẫn lên núi thánh
và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta.
(Is: 56, 6-7)

Vâng, tôi đã có những giây phút đầy tràn hoan hỷ trong khi cầu nguyện với Chúa, ngay cả khi đó là những giây phút tôi đang ở trong tình trạng một mình cô đơn chống chỏi với bệnh tật. Niềm hoan hỷ đó thật là tuyệt diệu, đã cho tôi sức mạnh vượt qua cơn đau một cách dịu dàng và bình an khôn tả, và tôi sẵn sàng chia sẻ những cảm nghiệm quý báu mà tôi đã từng được trải qua cho những ai cần đến nó, dù đó là người Công giáo hay người ngoài công giáo tôi cũng không e ngại.
Chiều tối hôm qua, một người bạn gọi điện thoại tâm sự với tôi về những nỗi băn khoăn lo lắng mà cô đã trải qua trong tháng vừa rồi. Cô than phiền với tôi về những bệnh tật và về tâm trạng bất ổn của mình. Tôi chăm chú lắng nghe, những gì cô kể tôi cũng đã từng trải nghiệm, thế nên tôi rất hiểu những hoang mang bất an trong lòng cô. Tôi khuyên cô: “Những căn bệnh đó nó đã là mãn tính rồi, uống thuốc thì cứ uống thuốc để bệnh không gây nguy hiểm cho bản thân, còn lại những lo lắng hoang mang của bệnh thì bất cứ người bệnh nào cũng phải trải qua như thế, thôi thì mình phó thác mọi sự để Chúa lo liệu.” Cô nói với tôi: “Em đã phó thác cho Chúa và cầu nguyện mỗi ngày, nhưng sao trong lòng vẫn cảm thấy lo sợ hoang mang, có lúc em thấy mình hết sức cô đơn, chị ạ!” Khi nghe cô nói vậy, tôi rất thông cảm với cô mà không ngại tỏ bày:
-“Chị rất hiểu tâm trạng của em. Nếu như em đã phó thác cho Chúa rồi mà lòng vẫn còn lo lắng hoang mang, cơn đau vẫn kéo dài, thì em hãy dâng cho Chúa tất cả những cái đó, lo lắng và sợ hãi, hoang mang và đau đớn, cả nỗi cô đơn của em cho Chúa, để cùng tháp nhập với sự đau khổ của Chúa mà cầu nguyện cho người khác thì lời cầu nguyện của em chắc chắn được Chúa nhậm lời. Cách đây hơn mười năm, chị đã từng trải qua nhiều tuần lễ thức trắng, rồi đến một lúc, chị cảm thấy mình hết sức cô đơn trong đêm vắng, cơn đau kéo dài khiến chị không còn sức chịu đựng, hai hàng nước mắt ứa ra và chị bật khóc. Chị nói với Chúa: Chúa ơi, con hết chịu nổi rồi, con cô đơn quá! Con dâng cho Chúa những đau đớn và nỗi cô đơn của con để cầu nguyện cho anh P. anh ấy còn đau gấp nhiều lần con, Chúa ơi! Khi chị nói như vậy xong, thì chị thấy lòng mình ấm áp, như có một ai đó đang chạm vào người chị, rồi chị dần dần thiếp vào giấc ngủ. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, chị thấy đầu óc thật sảng khoái, cả tháng trời mất ngủ như chưa hề xảy ra. Cầu nguyện cho người khác bằng cách dâng hết cho Chúa tất cả những gì yếu đuối của mình là một phương thức cầu nguyện rất hiệu quả, em ạ! Cách đây vài ngày thôi, chị cũng bị bệnh tật hành hạ mấy đêm không ngủ, khi thấy mình kiệt sức chị lại dâng lên cho Chúa nỗi bất lực và cùng quẫn của mình để cầu nguyện cho các cháu của chị, thì lập tức chị cảm thấy lòng mình bình an thanh thản, rồi một cảm giác như có bàn tay ai vuốt nhẹ vào chỗ đau trên gót chân chị, và chị thiếp ngủ cho đến sáng. Những ngày vừa qua, gia đình chị rất lo lắng đi tìm trường cho một đứa cháu, nay thì người ta đã nhận nó vào học rồi. Các đứa cháu khác thì mọi việc đâu vào đấy, chẳng phải Chúa đã nhậm lời chị rồi hay sao?”

Lạy Chúa! Quả thực lòng con đã rất hoan hỷ khi chia sẻ với người bạn của con về những trải nghiệm con được Chúa đoái thương. Bất cứ lúc nào con chạy đến kêu cầu Thánh danh Chúa, Chúa cũng đã lắng nghe con, con cảm tạ Chúa muôn vàn! Giờ phút này đây, con cảm thấy như mình đã được Chúa dẫn lên núi thánh, và lòng con hoan hỷ xiết bao! Xin cho hết thảy chúng con luôn cảm thấy hỷ hoan trong những khi cầu nguyện, để rồi niềm hỷ hoan đó sẽ trở nên tràn đầy chan chứa yêu thương. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

NÉP SÁT VÀO LÒNG CHA

"Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng."
(Mt: 19, 14)

Con ước gì mình trở lại những ngày xưa
Những ngày xa xưa, con vô tư làm trẻ nhỏ.
Con chẳng biết lo toan tính toán
Con chẳng biết tranh quyền đoạt lợi
Cũng chẳng biết những gì đang đợi con ở ngày mai
Con chỉ biết học hành và vui chơi đùa giỡn!
Con đâu biết rằng
Mình đã đến với Chúa bằng con đường vô tư lự
Chính bàn tay Chúa quan phòng đã gìn giữ con trong những ngày tháng ấy!

Vì chưa học lấy cho mình cách sống khiêm nhu
Con đã để cho “cái tôi” của mình chóng lớn
Để rồi cuộc sống bôn ba
Đẩy con đi thật xa khỏi bàn tay Chúa quan phòng!

Nhưng! Chúa ơi!
Lòng Chúa có bao giờ thôi thương xót
Như người mẹ nhìn ngắm đứa con yêu
Con biết mình mãi là trẻ con trong mắt Chúa.

Vâng! Chúa ơi!
Xin cho con được trở nên như trẻ nhỏ
Để con lại được sà vào lòng Cha
Người Cha luôn quan phòng cho con mọi lẽ
Và nước trời Cha đã hứa ban, sẽ mãi là của con...

Con xin làm trẻ thơ trong vòng tay của Chúa
Chúa ẵm con đi, ẵm con đi giữa bụi trần lấm láp
Con sợ gì bão táp phong ba
Nép sát vào lòng Cha, con thấy mình bé nhỏ...!