‘Khi Đức Giêsu ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người. Bỗng có một người phong hủi tiến lại, bái lạy Người và nói : "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Người giơ tay đụng vào anh và bảo : "Tôi muốn, anh sạch đi." Lập tức, anh được sạch bệnh phong hủi.’
Mt: 8, 1-3)
Đoạn Tin Mừng trên đây khiến tôi nghĩ nhiều về mẹ tôi, bà đã là một tấm gương cho tôi về đời sống cầu nguyện trong niềm tín thác vào Thiên Chúa một cách liên lỉ. Hơn 50 tuổi đời, nghĩa là tôi đã sống với mẹ tôi hơn nửa thế kỷ, tôi đã được ảnh hưởng ít nhiều từ đời sống cầu nguyện và làm việc một cách phong phú trong niềm tin tưởng tuyệt đối của bà.
Trải qua biết bao hoạn nạn và mất mát; song, mẹ tôi vẫn hết lòng cậy trông vào Chúa. Những khi gặp chuyện chẳng lành, cũng như những lúc tràn ngập niềm vui, mẹ tôi luôn tìm đến với Chúa. Khi buồn, bà dâng nỗi buồn cho Chúa và nài xin Chúa giúp; khi vui, bà ngợi ca chúc tụng và cảm tạ ơn Chúa. Bà có bảy đứa con, thì ba đứa trong số chúng tôi mắc bệnh nan y, khiến bà phải long đong vất vả hơn trong cuộc sống. Những lúc con của bà rơi vào tình huống thập tử nhất sinh, tôi thấy bà vừa lo chạy chữa thuốc thang, vừa hướng lòng cầu nguyện than thở với Chúa một cách đầy nhẫn nại. Ba anh em chúng tôi đã bao lần vào sinh ra tử, nhưng chưa bao giờ tôi thấy mẹ tôi chao đảo niềm tin. Từ thời còn “bao cấp” thiếu thốn đủ thứ, nhìn con nằm chờ chết vì không có thuốc, bà vẫn nói với các bác sĩ điều trị: “Nếu Chúa muốn, thì con của tôi được sống!” Và, quả là chúng tôi đã sống sau nhiều lần đi vào cửa tử, trước sự ngạc nhiên của những người chứng kiến. Cho dù người ta tin vào y khoa tiến bộ, thì mẹ tôi vẫn tin là Chúa đã cứu chữa các con của bà. Kể từ khi anh tôi bị bệnh đến bây giờ đã là 40 năm, 40 năm gia đình chúng tôi nương tựa nhau mà sống. Vượt qua bệnh tật mù lòa, chúng tôi vẫn vui sống và sống dồi dào như hiện nay, chính là nhờ vào sự tin yêu phó thác của mẹ tôi. Niềm tin của bà đã truyền sức sống cho chúng tôi, và tôi, người con gái được sống gần gũi và lâu dài với bà nhất, cũng có được niềm tin đó! Những khi đau đớn, tôi thường cầu nguyện: “Nếu Chúa muốn, thì xin cho con bớt đau!”, và tôi đã trải qua những cơn đau đó một cách dễ dàng hơn!
Lạy Chúa! Người phung hủi năm xưa đã hết lòng tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa khi chạy đến với Chúa và nói: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Xin cho mỗi người trong chúng con hôm nay cũng có được niềm tin như thế trước mặt Chúa, để quyền năng của Chúa được thể hiện khắp nơi trên mặt đất này. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017
Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017
THIÊN Ý TỎ LỘ
‘Ông Simôn Phêrô thưa : "Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống." Đức Giêsu nói với ông : "Này anh Simôn con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.”’
(Mt: 16, 16-17)
Ngày xưa Chúa chọn Phêrô
Chuyện như cơn gió tình cờ thoảng bay
Khi con suy gẫm chuyện này
Lòng con chợt thấy tràn đầy niềm tin:
Tin rằng, Lời Chúa quang minh
Trải nghìn sóng gió, trải nghìn phong ba
Bây giờ thiên ý mở ra
Cho con thấu hiểu lời Cha dạt dào
Ngày xưa Người chọn Phêrô
Là theo thánh ý của Cha trên trời!
Nay con cũng được chọn rồi
Bởi con được phúc là người Kitô
Theo gương của thánh Phêrô
Xin đem Lời Chúa đến cho muôn người
Con ra đi giữa lòng đời
Xác thân yếu đuối xin Người thương con
Cho con đi hết đoạn đường
Như người xưa đã can trường hy sinh
Ngoài kia nắng đẹp lung linh
Lòng con rộn rã hương kinh dâng Người!
(Mt: 16, 16-17)
Ngày xưa Chúa chọn Phêrô
Chuyện như cơn gió tình cờ thoảng bay
Khi con suy gẫm chuyện này
Lòng con chợt thấy tràn đầy niềm tin:
Tin rằng, Lời Chúa quang minh
Trải nghìn sóng gió, trải nghìn phong ba
Bây giờ thiên ý mở ra
Cho con thấu hiểu lời Cha dạt dào
Ngày xưa Người chọn Phêrô
Là theo thánh ý của Cha trên trời!
Nay con cũng được chọn rồi
Bởi con được phúc là người Kitô
Theo gương của thánh Phêrô
Xin đem Lời Chúa đến cho muôn người
Con ra đi giữa lòng đời
Xác thân yếu đuối xin Người thương con
Cho con đi hết đoạn đường
Như người xưa đã can trường hy sinh
Ngoài kia nắng đẹp lung linh
Lòng con rộn rã hương kinh dâng Người!
Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017
NHỮNG CHÙM NHO CHÍN MỌNG GIỮA CUỘC ĐỜI
“Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai. Ở bụi gai, làm gì có nho mà hái ? Trên cây găng, làm gì có vả mà bẻ ? Nên hễ cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu.”
(Mt: 7, 16-17)
Xã hội ngày nay thực là nhiễu nhương, thật giả rất dễ bị lẫn lộn, đôi khi khiến con người nghi ngờ nhau một cách trầm trọng. Gần đây, trên mạng xã hội xôn xao những thông tin về đủ kiểu lừa trong những công cuộc từ thiện, khiến người ta không khỏi hoang mang, muốn làm từ thiện để giúp cho một ai đó cũng cảm thấy trong lòng vương vướng một chút gì đó ngần ngại e dè...
Bản thân tôi chẳng có gì để làm từ thiện. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi cũng bị lôi kéo vào đó, khi người này tìm đến nhờ tôi chuyển số tiền của họ cho những nơi mà tôi cảm thấy cần phải giúp; hoặc, người kia tìm đến hỏi tôi về một ai đó, để rồi họ sẽ đưa ra quyết định có giúp đỡ hay không... những lúc ấy tôi cảm thấy sợ, vì trọng trách người ta đã vô tình đặt lên vai tôi, một con người mù lòa bé mọn. Câu trả lời của tôi trong những lúc ấy gần như sẽ là quyết định cho trường hợp giúp hay là không giúp, sự chủ quan của tôi cũng rất có thể sẽ dẫn đến những quyết định sai lầm. Tôi thường trả lời họ rằng: tôi biết như thế nào thì tôi nói như thế ấy, có thể ngay cả tôi cũng còn có những dấu chấm hỏi ở trong lòng, tôi chỉ biết làm theo những gì Chúa dạy và trông chờ ở sự soi sáng của Ngài! Lời Chúa hôm nay khiến cho những gì còn là mối nghi ngờ ẩn nấp trong tôi được xóa sạch. Tôi nghĩ đến vị linh mục trước đây sống trong một ngôi nhà với toàn là những người sì ke ma túy, những người nhiễm HIV... mà tôi đã từng giới thiệu cho ông không ít những nguồn tiền cung cấp cho ngôi nhà ấy; giờ thì tôi không biết vị linh mục này đang ở đâu và làm gì, nhưng tôi tin là tôi đã không quyết định sai khi tiếp tay với ông trong việc chăm lo cho ngôi nhà ấy. Vì tôi đã thấy ông sống lăn lộn với những người cùng khổ bất hạnh, tôi nghe được sự đồng cảm của ông dành cho những con người cùng khổ ấy qua ngôn ngữ và cung cách nói chuyện có vẻ đường phố , tôi thấy ông chăm sóc cho những đứa trẻ mồ côi nhiễm HIV và những người trong cơn cai nghiện ma túy... Tôi ngưỡng mộ ông vì ông đã tận tụy chăm sóc họ khi mà ông biết rằng họ rất có thể dễ dàng quay trở lại với ma túy, và bản thân ông có thể sẽ bị lây nhiễm căn bệnh quái ác ấy một cách dễ dàng... Nếu ông không phải là một cây nho thật, thì làm sao tôi đã tìm thấy những trái nho chín mọng ấy trên cuộc đời của ông?
Lạy Chúa! Lời Chúa là đèn soi cho con bước, là ánh đuốc chỉ đường con đi! Xin cho con luôn biết sống bám vào Lời Chúa, để con không còn hoang mang e ngại trên con đường thực thi loan báo Tin Mừng giữa cuộc đời còn đầy nhiễu nhung này. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mt: 7, 16-17)
Xã hội ngày nay thực là nhiễu nhương, thật giả rất dễ bị lẫn lộn, đôi khi khiến con người nghi ngờ nhau một cách trầm trọng. Gần đây, trên mạng xã hội xôn xao những thông tin về đủ kiểu lừa trong những công cuộc từ thiện, khiến người ta không khỏi hoang mang, muốn làm từ thiện để giúp cho một ai đó cũng cảm thấy trong lòng vương vướng một chút gì đó ngần ngại e dè...
Bản thân tôi chẳng có gì để làm từ thiện. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi cũng bị lôi kéo vào đó, khi người này tìm đến nhờ tôi chuyển số tiền của họ cho những nơi mà tôi cảm thấy cần phải giúp; hoặc, người kia tìm đến hỏi tôi về một ai đó, để rồi họ sẽ đưa ra quyết định có giúp đỡ hay không... những lúc ấy tôi cảm thấy sợ, vì trọng trách người ta đã vô tình đặt lên vai tôi, một con người mù lòa bé mọn. Câu trả lời của tôi trong những lúc ấy gần như sẽ là quyết định cho trường hợp giúp hay là không giúp, sự chủ quan của tôi cũng rất có thể sẽ dẫn đến những quyết định sai lầm. Tôi thường trả lời họ rằng: tôi biết như thế nào thì tôi nói như thế ấy, có thể ngay cả tôi cũng còn có những dấu chấm hỏi ở trong lòng, tôi chỉ biết làm theo những gì Chúa dạy và trông chờ ở sự soi sáng của Ngài! Lời Chúa hôm nay khiến cho những gì còn là mối nghi ngờ ẩn nấp trong tôi được xóa sạch. Tôi nghĩ đến vị linh mục trước đây sống trong một ngôi nhà với toàn là những người sì ke ma túy, những người nhiễm HIV... mà tôi đã từng giới thiệu cho ông không ít những nguồn tiền cung cấp cho ngôi nhà ấy; giờ thì tôi không biết vị linh mục này đang ở đâu và làm gì, nhưng tôi tin là tôi đã không quyết định sai khi tiếp tay với ông trong việc chăm lo cho ngôi nhà ấy. Vì tôi đã thấy ông sống lăn lộn với những người cùng khổ bất hạnh, tôi nghe được sự đồng cảm của ông dành cho những con người cùng khổ ấy qua ngôn ngữ và cung cách nói chuyện có vẻ đường phố , tôi thấy ông chăm sóc cho những đứa trẻ mồ côi nhiễm HIV và những người trong cơn cai nghiện ma túy... Tôi ngưỡng mộ ông vì ông đã tận tụy chăm sóc họ khi mà ông biết rằng họ rất có thể dễ dàng quay trở lại với ma túy, và bản thân ông có thể sẽ bị lây nhiễm căn bệnh quái ác ấy một cách dễ dàng... Nếu ông không phải là một cây nho thật, thì làm sao tôi đã tìm thấy những trái nho chín mọng ấy trên cuộc đời của ông?
Lạy Chúa! Lời Chúa là đèn soi cho con bước, là ánh đuốc chỉ đường con đi! Xin cho con luôn biết sống bám vào Lời Chúa, để con không còn hoang mang e ngại trên con đường thực thi loan báo Tin Mừng giữa cuộc đời còn đầy nhiễu nhung này. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017
TÌM VÀO LỐI ẤY!
"Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.”
(Mt: 7, 13-14)
Tôi tìm vào lối ấy!
Một lối đi chẳng thấy gì là hoa mộng
Một con đường dài hun hút khổ đau
Nhưng đã cho tôi những phút giây đồng hành cùng Giêsu lên đồi Sọ...
Cánh cửa hẹp kia rồi!
Người mở cho tôi một khung trời mới
Mỗi một ngày, tôi vui bước tới tương lai
Có Chúa ở kề bên, tôi chẳng sợ đường dài...
Phút u hoài, tôi tưởng Người tan biến!
Rồi chợt nhận ra, mình đã rẽ lối sang ngang
Bởi lòng tôi lúc ấy sân si, chọn con đường thênh thang hoa mộng
Khi mộng tàn, cũng là lúc cõi lòng như lá úa...
Tôi tìm về, nép mình trong chính Chúa!
Chúa vẫn ở thật gần tôi, Người vẫn chờ vẫn đợi
Trong ẩn tình diệu vợi của Giêsu
Đường thánh giá là đường Người mời gọi tôi đi tới...
Đường thánh giá là đường Người mời gọi tôi đi tới!
Một lối đi chẳng thấy gì là hoa mộng
Một con đường dài hun hút khổ đau
Nhưng đã cho tôi những phút giây đồng hành cùng Giêsu lên đồi Sọ...
(Mt: 7, 13-14)
Tôi tìm vào lối ấy!
Một lối đi chẳng thấy gì là hoa mộng
Một con đường dài hun hút khổ đau
Nhưng đã cho tôi những phút giây đồng hành cùng Giêsu lên đồi Sọ...
Cánh cửa hẹp kia rồi!
Người mở cho tôi một khung trời mới
Mỗi một ngày, tôi vui bước tới tương lai
Có Chúa ở kề bên, tôi chẳng sợ đường dài...
Phút u hoài, tôi tưởng Người tan biến!
Rồi chợt nhận ra, mình đã rẽ lối sang ngang
Bởi lòng tôi lúc ấy sân si, chọn con đường thênh thang hoa mộng
Khi mộng tàn, cũng là lúc cõi lòng như lá úa...
Tôi tìm về, nép mình trong chính Chúa!
Chúa vẫn ở thật gần tôi, Người vẫn chờ vẫn đợi
Trong ẩn tình diệu vợi của Giêsu
Đường thánh giá là đường Người mời gọi tôi đi tới...
Đường thánh giá là đường Người mời gọi tôi đi tới!
Một lối đi chẳng thấy gì là hoa mộng
Một con đường dài hun hút khổ đau
Nhưng đã cho tôi những phút giây đồng hành cùng Giêsu lên đồi Sọ...
Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017
KHÔNG NGOÀI Ý CHÚA
“Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không ? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.”
(Mt: 10, 29-31)
Thời gian gần đây, giá nhà đất liên tục tăng, tăng một cách chóng mặt, khiến người ta không khỏi lo nghĩ tới một tình hình bất ổn về kinh tế rất có thể sắp xảy ra. Những người giàu có càng lo sợ cho sự tích lũy của mình có thể bị thương tổn, họ càng đổ xô đi mua nhà cửa đất đai, và như thế họ làm cho giá nhà đất càng tăng lên một cách khủng khiếp. Tôi nghĩ đến những người nghèo khổ, ngày ngày phải lo kiếm từng đồng tiền bát gạo cho bữa ăn, lại còn phải lo sao cho có tiền để trả cho chủ phòng trọ, mà lấy làm thương cho họ. Rồi cuộc sống của họ và con cái họ sẽ ra sao?
Lời Chúa hôm nay dắt tôi ra khỏi miền suy nghĩ u ám đó. Tôi tin rằng Chúa không quên sót những người con bé nhỏ của Ngài, cũng như Ngài đã không quên sót cả đến những con chim sẻ ngoài đồng. Những gian nan khổ cực đang bủa vây quanh những gia đình nghèo khổ, có khi lại chính là những bức rào giậu chắn giữ cho hạnh phúc của gia đình con cái họ. Nhìn lại những gia đình được cho là đã phất lên bằng những cơ hội buôn bán đất đai nhà cửa, tôi thường nghe rất nhiều người than phiền về tình trạng con cái họ ham chơi chẳng chịu học hành, chúng đua đòi theo những trào lưu hiện đại, mà trở nên khác biệt và xung đột với cha mẹ. Những lời than phiền đó thường xuất phát từ những người mải mê làm ăn mà bỏ bê việc giáo dục con cái, tiền bạc và danh lợi đã cuốn hút họ đến nỗi họ ít còn thời gian cho gia đình. Đầu óc nhỏ bé của tôi không thể hiểu hết được những huyền nhiệm của trời đất; song, tôi tin rằng tất cả mọi sự đều không ngoài ý Chúa quan phòng, kể cả những bất ổn về kinh tế và chính trị đang bủa vây quanh tôi. Đọc lại một lần nữa những lời Chúa nói hôm nay, tôi cảm thấy tâm hồn mình bình an và thanh thản trở lại.
Lạy Chúa! Những con chim sẻ ngoài đồng được Chúa ban cho giọng hót líu lo, ngày ngày chúng chỉ biết líu lo ca hát làm đẹp cho đời. Xin cho chúng con, những con người được Chúa ban cho một đặc ân là giống hình ảnh của Chúa, biết dùng tất cả những gì Chúa ban để làm đẹp cho đời cho người. Xin cho chúng con luôn biết sống tín thác vào Chúa một cách vô ưu như loài chim sẻ, để cuộc đời chúng con luôn được thăng hoa trong Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mt: 10, 29-31)
Thời gian gần đây, giá nhà đất liên tục tăng, tăng một cách chóng mặt, khiến người ta không khỏi lo nghĩ tới một tình hình bất ổn về kinh tế rất có thể sắp xảy ra. Những người giàu có càng lo sợ cho sự tích lũy của mình có thể bị thương tổn, họ càng đổ xô đi mua nhà cửa đất đai, và như thế họ làm cho giá nhà đất càng tăng lên một cách khủng khiếp. Tôi nghĩ đến những người nghèo khổ, ngày ngày phải lo kiếm từng đồng tiền bát gạo cho bữa ăn, lại còn phải lo sao cho có tiền để trả cho chủ phòng trọ, mà lấy làm thương cho họ. Rồi cuộc sống của họ và con cái họ sẽ ra sao?
Lời Chúa hôm nay dắt tôi ra khỏi miền suy nghĩ u ám đó. Tôi tin rằng Chúa không quên sót những người con bé nhỏ của Ngài, cũng như Ngài đã không quên sót cả đến những con chim sẻ ngoài đồng. Những gian nan khổ cực đang bủa vây quanh những gia đình nghèo khổ, có khi lại chính là những bức rào giậu chắn giữ cho hạnh phúc của gia đình con cái họ. Nhìn lại những gia đình được cho là đã phất lên bằng những cơ hội buôn bán đất đai nhà cửa, tôi thường nghe rất nhiều người than phiền về tình trạng con cái họ ham chơi chẳng chịu học hành, chúng đua đòi theo những trào lưu hiện đại, mà trở nên khác biệt và xung đột với cha mẹ. Những lời than phiền đó thường xuất phát từ những người mải mê làm ăn mà bỏ bê việc giáo dục con cái, tiền bạc và danh lợi đã cuốn hút họ đến nỗi họ ít còn thời gian cho gia đình. Đầu óc nhỏ bé của tôi không thể hiểu hết được những huyền nhiệm của trời đất; song, tôi tin rằng tất cả mọi sự đều không ngoài ý Chúa quan phòng, kể cả những bất ổn về kinh tế và chính trị đang bủa vây quanh tôi. Đọc lại một lần nữa những lời Chúa nói hôm nay, tôi cảm thấy tâm hồn mình bình an và thanh thản trở lại.
Lạy Chúa! Những con chim sẻ ngoài đồng được Chúa ban cho giọng hót líu lo, ngày ngày chúng chỉ biết líu lo ca hát làm đẹp cho đời. Xin cho chúng con, những con người được Chúa ban cho một đặc ân là giống hình ảnh của Chúa, biết dùng tất cả những gì Chúa ban để làm đẹp cho đời cho người. Xin cho chúng con luôn biết sống tín thác vào Chúa một cách vô ưu như loài chim sẻ, để cuộc đời chúng con luôn được thăng hoa trong Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017
TRONG ỐNG TÊN CỦA NGƯỜI
“Người đã làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén,
giấu tôi dưới bàn tay của Người.
Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn,
cất tôi trong ống tên của Người.”
(Is: 49, 2)
Tôi vào đời, làm một người ngôn sứ`
Dẫu mù lòa, tôi vẫn cứ ra đi
Bởi: hồn tôi, Người thương chữa lành rồi
Miệng lưỡi tôi trở thành gươm sắc bén!
Tôi tiến bước trên con đường sự thật
Dẫu quanh tôi, bao gian dối bủa vây
Lối tôi đi, lời Người hằng chiếu sáng
Áng mây trời luôn rợp bóng đời tôi!
Người đã chọn tôi, từ bao đời bao thuở
Cánh tay Người hằng che chở thân tôi
Để hôm nay tôi mạnh sức linh hồn
Dồn chân bước lên đường đi chiến đấu!
Trong ống tên của Người
Tôi là một khí cụ tầm thường bé nhỏ
Người sẽ dùng tôi bất cứ khi nào
Và mũi tên nhọn này sẵn sàng vun vút bay đi!
giấu tôi dưới bàn tay của Người.
Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn,
cất tôi trong ống tên của Người.”
(Is: 49, 2)
Tôi vào đời, làm một người ngôn sứ`
Dẫu mù lòa, tôi vẫn cứ ra đi
Bởi: hồn tôi, Người thương chữa lành rồi
Miệng lưỡi tôi trở thành gươm sắc bén!
Tôi tiến bước trên con đường sự thật
Dẫu quanh tôi, bao gian dối bủa vây
Lối tôi đi, lời Người hằng chiếu sáng
Áng mây trời luôn rợp bóng đời tôi!
Người đã chọn tôi, từ bao đời bao thuở
Cánh tay Người hằng che chở thân tôi
Để hôm nay tôi mạnh sức linh hồn
Dồn chân bước lên đường đi chiến đấu!
Trong ống tên của Người
Tôi là một khí cụ tầm thường bé nhỏ
Người sẽ dùng tôi bất cứ khi nào
Và mũi tên nhọn này sẵn sàng vun vút bay đi!
Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017
CÁI ÁCH ÊM ÁI
Khi ấy, Đức Giêsu cất tiếng nói : "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng."
(Mt: 11, 28-30)
Mỗi khi nghe ai đó nói về “cái ách”, ta thường liên tưởng đến những nỗi truân chuyên vất vả cực nhọc ở đời; chẳng hạn, cái ách nô lệ của người da đen Phi châu trên đất Nam Mỹ, cái ách của người phu xe ở nước ta trong những năm đầu thế kỷ XIX... vậy mà Chúa Giêsu lại nói: “ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng", điều này có thực không? Thiết nghĩ, ai đã từng mang ách, người đó mới thấm thía hết nỗi cực nhọc. Ai đã từng mang ách, người đó mới thực sự cảm nhận được nỗi khốn cùng của một kiếp người. Hay là Chúa Giêsu chưa từng mang một cái ách thực sự, nên Ngài mới nói ách của Ngài là cái ách êm ái và nhẹ nhàng?
Một ngày đáng ghi nhớ trong đời tôi, đó là ngày tôi cùng với mấy người thân đi thu hoạch mía trên thửa đất của gia đình, có thể nói tôi đã hiểu đúng nghĩa của từ “cái ách”, vì sự từng trải của chính mình. Lúc đó là vào mùa hè năm 1977, phải sáu tháng nữa tôi mới tròn tuổi mười hai, thân hình tôi lại bé nhỏ so với các bạn đồng trang lứa, tôi đã trải qua một ngày lao động nặng nhọc nhất trong cuộc đời của mình. Tôi còn nhớ như in... tôi trong một cái áo nhà binh dày cộp, rộng thùng thình, trên đầu đội một chiếc nón lá đã sờn rách... Chúng tôi tất cả 5 người. Mẹ tôi cùng với anh trai tôi, chị gái, tôi và người thứ năm là một anh hàng xóm. Bố tôi, lúc bấy giờ làm quản lý cho một cơ sở sản xuất dầu gió ở sài Gòn, nhà chẳng có người mạnh khỏe, nên mẹ tôi thuê anh để đỡ đần những công việc nặng nhọc. Buổi sáng hôm đó, chúng tôi chặt mía, rồi gom lại thành từng đống. Nắng đổ chang chang trên rẫy mía, ai nấy mồ hôi mồ kê nhễ nhãi, những chiếc lá mía có cạnh sắc ngọt cứa vào da mặt da tay, những vết xước bị thấm mồ hôi thật là xót. Tuy nhiên, ai nấy vẫn hăng hái làm việc. tôi nhìn ra những cánh đồng mía chung quanh, người ta đã thu hoạch xong, để trơ ra những vồng mía với những gốc mía lởm chởm trên mặt vồng. tôi còn nhỏ, xong cũng biết, nếu mình không thu hoạch cho nhanh thì những cây mía này sẽ kém chất lượng. Nhà tôi mới ở thành phố về, chưa hề có chút kinh nghiệm trồng mía. Chỉ vì thấy chung quanh thiên hạ trồng mía nhiều, nên thay vì trồng khoai mì hết trên mảnh đất dài 300m, bố tôi đã chừa lại một khoảnh đất chừng 2 sào để trồng mía. Chính vì chúng tôi đã trồng mía ở khoảnh đất cuối của rẫy khoai mì, nên gia đình tôi phải chờ người ta thu hoạch xong mới có lối để chuyên chở mía về. Những cánh đồng mía chung quanh tôi rộng cả mấy hecta, trong khi ruộng mía của nhà tôi chỉ lèo tèo có hai sào, lại đã bắt đầu trổ cờ. Tôi nghe người lớn bảo nhau, mía trổ cờ thì trữ đường rất thấp, trong lòng cũng thấy lo lo, càng quyết tâm làm cho bằng với người lớn.
Những người phụ nữ chúng tôi xúm vào bó mía lại thành từng bó để chuẩn bị chuyên chở về nhà. Tôi đã từng quan sát mấy tốp công nhân ở ruộng bên làm việc, chặt mía xong, họ bó lại, rồi vác ra chất thành những đống lớn ở đầu đường. Họ toàn là người lớn nên bước đi phăng phăng qua các vồng mía một cách dễ dàng. Ai nấy đều dùng khăn che mặt, mang bao tay và đi giày bata, hình như họ rất chuyên nghiệp thì phải. Còn chúng tôi cứ phơi người ra cho lá mía cứa vào da thịt một cách xót xa. Bây giờ mới đến giai đoạn gay go nhất, anh trai tôi cùng với anh hàng xóm phải chất những bó mía lên một chiếc xe thồ rồi chở về nhà. Những ruộng mía lớn, người ta dùng xe tải chuyên chở thật nhẹ nhàng. Chúng tôi chỉ có một ít, chẳng bõ để chi phí cho việc thuê một chiếc xe tải. tôi nhìn theo dáng anh tôi còng lưng đẩy xe thồ mà lo ngại trong lòng. Chiếc xe thồ do anh hàng xóm lái đi thật là vất vả. Nó khó nhọc leo lên vồng rồi lại xuống vồng, tiếng kêu xọc xạch của các bộ phận tưởng chừng như nó sắp bung ra thành từng mảnh. Những vồng mía nằm ngang so với chiều dài của thửa ruộng chỉ có 300m, mà tưởng như chúng trải ra vô tận, như cái ách đang đeo vào cổ anh tôi, một đứa con trai gầy còm mười sáu tuổi. Cũng may, anh hàng xóm dáng người đậm đà hơn, anh ta là người chuyên lái xe thồ vào rừng chở củi, có lẽ đã quen với những đoạn đường gồ ghề, nên anh chẳng tỏ ra chùn bước. Ra khỏi ruộng mía, hai người theo chiếc xe thồ còn phải đi thêm một chặng đường đất cả cây số nữa mới về tới nhà. Chúng tôi rất sốt ruột cho mỗi chuyến đi. Họ đi được 3 chuyến thì trời vừa tắt nắng. Mẹ tôi bảo hai chị em tôi về nhà chuẩn bị cơm nước, song tôi thấy tình hình công việc còn quá nhiều, nên xung phong ở lại để phụ mẹ. Thấy tiến độ chuyên chở quá chậm, chúng tôi lo lắng vì trời đã bắt đầu sụp tối, đống mía này sẽ không thể đem về kịp. Hai mẹ con tôi bàn nhau, rồi quyết định đem mía vào giấu trong ruộng khoai mì. Quyết định xong, tôi xốc ngay một bó mía lên ngang hông, bó mía dài quá đầu tôi và nặng, tôi gồng mình đưa hông ra đỡ lấy rồi đi vào sâu trong ruộng khoai mì. Những mắt khoai mì cọ vào mặt tôi đau rát, cỏ gai cào xước dưới chân, bên hông tôi bắt đầu nóng đỏ, nhưng tôi không để lộ một chút gì cho mẹ biết, vì công việc này quá sức của tôi, mẹ tôi sẽ không để cho tôi làm nữa. càng lúc, khắp người tôi ê ẩm và rát rúa, nhưng tôi thấy rất vui, vì tôi nghĩ, mình cố vác được bó mía nào thì mẹ mình sẽ đỡ phải vác một bó... Suy nghĩ đó làm tôi phấn chấn hẳn lên, cố quên đi những cảm giác khó chịu ở khắp châu thân. Tôi viết đến đây, tự nhiên nước mắt tôi ràn rụa trên má, những giọt nước mắt hạnh phúc, vì cảm thấy mình đã sống không uổng phí .
Buổi chiều hôm đó, tôi không biết mình đã vác bao nhiêu bó mía như thế, không biết mình đã bị cào xước bao nhiêu chỗ trên tấm thân bé nhỏ của mình. Chỉ biết rằng, đêm hôm đó tôi ngủ rất ngon. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, nắng đã lên cao, mẹ và anh tôi đã ra ruộng mía từ hồi nào mà tôi chẳng hay biết... Cho đến lúc này đây, tôi thực sự hiểu “cái ách êm ái” của Chúa Giêsu nó là như thế nào rồi. Chúa Giêsu đã đến trần gian vì vâng lời Người Cha, và vì yêu thương con người, nên cái ách của Ngài đã trở nên nhẹ nhàng êm ái! Ngài cũng muốn mời gọi tôi hãy mang lấy ách của Ngài. Cái ách ấy giống như tôi đã mang lấy lúc đi chặt mía, và cảm thấy nhẹ nhàng vì tình yêu thương tôi dành cho mẹ cho anh trai tôi vậy!
Lạy Chúa Giêsu! Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã cho con nếm trải sự êm ái nhẹ nhàng trong việc mang lấy những cái ách, mang lấy trong yêu thương và được yêu thương. Xin Chúa mãi là “cái ách êm ái” của con Chúa nhé!
(Mt: 11, 28-30)
Mỗi khi nghe ai đó nói về “cái ách”, ta thường liên tưởng đến những nỗi truân chuyên vất vả cực nhọc ở đời; chẳng hạn, cái ách nô lệ của người da đen Phi châu trên đất Nam Mỹ, cái ách của người phu xe ở nước ta trong những năm đầu thế kỷ XIX... vậy mà Chúa Giêsu lại nói: “ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng", điều này có thực không? Thiết nghĩ, ai đã từng mang ách, người đó mới thấm thía hết nỗi cực nhọc. Ai đã từng mang ách, người đó mới thực sự cảm nhận được nỗi khốn cùng của một kiếp người. Hay là Chúa Giêsu chưa từng mang một cái ách thực sự, nên Ngài mới nói ách của Ngài là cái ách êm ái và nhẹ nhàng?
Một ngày đáng ghi nhớ trong đời tôi, đó là ngày tôi cùng với mấy người thân đi thu hoạch mía trên thửa đất của gia đình, có thể nói tôi đã hiểu đúng nghĩa của từ “cái ách”, vì sự từng trải của chính mình. Lúc đó là vào mùa hè năm 1977, phải sáu tháng nữa tôi mới tròn tuổi mười hai, thân hình tôi lại bé nhỏ so với các bạn đồng trang lứa, tôi đã trải qua một ngày lao động nặng nhọc nhất trong cuộc đời của mình. Tôi còn nhớ như in... tôi trong một cái áo nhà binh dày cộp, rộng thùng thình, trên đầu đội một chiếc nón lá đã sờn rách... Chúng tôi tất cả 5 người. Mẹ tôi cùng với anh trai tôi, chị gái, tôi và người thứ năm là một anh hàng xóm. Bố tôi, lúc bấy giờ làm quản lý cho một cơ sở sản xuất dầu gió ở sài Gòn, nhà chẳng có người mạnh khỏe, nên mẹ tôi thuê anh để đỡ đần những công việc nặng nhọc. Buổi sáng hôm đó, chúng tôi chặt mía, rồi gom lại thành từng đống. Nắng đổ chang chang trên rẫy mía, ai nấy mồ hôi mồ kê nhễ nhãi, những chiếc lá mía có cạnh sắc ngọt cứa vào da mặt da tay, những vết xước bị thấm mồ hôi thật là xót. Tuy nhiên, ai nấy vẫn hăng hái làm việc. tôi nhìn ra những cánh đồng mía chung quanh, người ta đã thu hoạch xong, để trơ ra những vồng mía với những gốc mía lởm chởm trên mặt vồng. tôi còn nhỏ, xong cũng biết, nếu mình không thu hoạch cho nhanh thì những cây mía này sẽ kém chất lượng. Nhà tôi mới ở thành phố về, chưa hề có chút kinh nghiệm trồng mía. Chỉ vì thấy chung quanh thiên hạ trồng mía nhiều, nên thay vì trồng khoai mì hết trên mảnh đất dài 300m, bố tôi đã chừa lại một khoảnh đất chừng 2 sào để trồng mía. Chính vì chúng tôi đã trồng mía ở khoảnh đất cuối của rẫy khoai mì, nên gia đình tôi phải chờ người ta thu hoạch xong mới có lối để chuyên chở mía về. Những cánh đồng mía chung quanh tôi rộng cả mấy hecta, trong khi ruộng mía của nhà tôi chỉ lèo tèo có hai sào, lại đã bắt đầu trổ cờ. Tôi nghe người lớn bảo nhau, mía trổ cờ thì trữ đường rất thấp, trong lòng cũng thấy lo lo, càng quyết tâm làm cho bằng với người lớn.
Những người phụ nữ chúng tôi xúm vào bó mía lại thành từng bó để chuẩn bị chuyên chở về nhà. Tôi đã từng quan sát mấy tốp công nhân ở ruộng bên làm việc, chặt mía xong, họ bó lại, rồi vác ra chất thành những đống lớn ở đầu đường. Họ toàn là người lớn nên bước đi phăng phăng qua các vồng mía một cách dễ dàng. Ai nấy đều dùng khăn che mặt, mang bao tay và đi giày bata, hình như họ rất chuyên nghiệp thì phải. Còn chúng tôi cứ phơi người ra cho lá mía cứa vào da thịt một cách xót xa. Bây giờ mới đến giai đoạn gay go nhất, anh trai tôi cùng với anh hàng xóm phải chất những bó mía lên một chiếc xe thồ rồi chở về nhà. Những ruộng mía lớn, người ta dùng xe tải chuyên chở thật nhẹ nhàng. Chúng tôi chỉ có một ít, chẳng bõ để chi phí cho việc thuê một chiếc xe tải. tôi nhìn theo dáng anh tôi còng lưng đẩy xe thồ mà lo ngại trong lòng. Chiếc xe thồ do anh hàng xóm lái đi thật là vất vả. Nó khó nhọc leo lên vồng rồi lại xuống vồng, tiếng kêu xọc xạch của các bộ phận tưởng chừng như nó sắp bung ra thành từng mảnh. Những vồng mía nằm ngang so với chiều dài của thửa ruộng chỉ có 300m, mà tưởng như chúng trải ra vô tận, như cái ách đang đeo vào cổ anh tôi, một đứa con trai gầy còm mười sáu tuổi. Cũng may, anh hàng xóm dáng người đậm đà hơn, anh ta là người chuyên lái xe thồ vào rừng chở củi, có lẽ đã quen với những đoạn đường gồ ghề, nên anh chẳng tỏ ra chùn bước. Ra khỏi ruộng mía, hai người theo chiếc xe thồ còn phải đi thêm một chặng đường đất cả cây số nữa mới về tới nhà. Chúng tôi rất sốt ruột cho mỗi chuyến đi. Họ đi được 3 chuyến thì trời vừa tắt nắng. Mẹ tôi bảo hai chị em tôi về nhà chuẩn bị cơm nước, song tôi thấy tình hình công việc còn quá nhiều, nên xung phong ở lại để phụ mẹ. Thấy tiến độ chuyên chở quá chậm, chúng tôi lo lắng vì trời đã bắt đầu sụp tối, đống mía này sẽ không thể đem về kịp. Hai mẹ con tôi bàn nhau, rồi quyết định đem mía vào giấu trong ruộng khoai mì. Quyết định xong, tôi xốc ngay một bó mía lên ngang hông, bó mía dài quá đầu tôi và nặng, tôi gồng mình đưa hông ra đỡ lấy rồi đi vào sâu trong ruộng khoai mì. Những mắt khoai mì cọ vào mặt tôi đau rát, cỏ gai cào xước dưới chân, bên hông tôi bắt đầu nóng đỏ, nhưng tôi không để lộ một chút gì cho mẹ biết, vì công việc này quá sức của tôi, mẹ tôi sẽ không để cho tôi làm nữa. càng lúc, khắp người tôi ê ẩm và rát rúa, nhưng tôi thấy rất vui, vì tôi nghĩ, mình cố vác được bó mía nào thì mẹ mình sẽ đỡ phải vác một bó... Suy nghĩ đó làm tôi phấn chấn hẳn lên, cố quên đi những cảm giác khó chịu ở khắp châu thân. Tôi viết đến đây, tự nhiên nước mắt tôi ràn rụa trên má, những giọt nước mắt hạnh phúc, vì cảm thấy mình đã sống không uổng phí .
Buổi chiều hôm đó, tôi không biết mình đã vác bao nhiêu bó mía như thế, không biết mình đã bị cào xước bao nhiêu chỗ trên tấm thân bé nhỏ của mình. Chỉ biết rằng, đêm hôm đó tôi ngủ rất ngon. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, nắng đã lên cao, mẹ và anh tôi đã ra ruộng mía từ hồi nào mà tôi chẳng hay biết... Cho đến lúc này đây, tôi thực sự hiểu “cái ách êm ái” của Chúa Giêsu nó là như thế nào rồi. Chúa Giêsu đã đến trần gian vì vâng lời Người Cha, và vì yêu thương con người, nên cái ách của Ngài đã trở nên nhẹ nhàng êm ái! Ngài cũng muốn mời gọi tôi hãy mang lấy ách của Ngài. Cái ách ấy giống như tôi đã mang lấy lúc đi chặt mía, và cảm thấy nhẹ nhàng vì tình yêu thương tôi dành cho mẹ cho anh trai tôi vậy!
Lạy Chúa Giêsu! Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã cho con nếm trải sự êm ái nhẹ nhàng trong việc mang lấy những cái ách, mang lấy trong yêu thương và được yêu thương. Xin Chúa mãi là “cái ách êm ái” của con Chúa nhé!
Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017
THEO BƯỚC GIÊSU
"Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại ; họ nghĩ rằng : cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.”
(Mt: 6, 7-8)
Bởi Cha quá hiểu con rồi
Con xin chẳng nói những lời thừa dư
Mong được như Chúa Giêsu
Con xin sống đẹp lòng Cha, Cha à!
Mắt con tuy đã mù lòa
Tâm hồn con vẫn chan hòa niềm vui
Vì con hiểu được ý trời
Qua Lời hằng sống là lời khôn ngoan!
Khi con chấp nhận gian nan
Là khi cảm tạ tình thâm của trời
Khi con nhẫn nhục vì người
Là khi Thánh giá rạng ngời tin yêu
Bởi Cha đã hiểu con nhiều
Con xin chẳng nói những điều viển vông
Đời con tay trắng về không
Cũng xin làm một chứng nhân Nước Trời!
Nguyện: Danh Cha mãi sáng ngời
Nước Cha hiển trị, người người yêu nhau
Con vào trong cuộc bể dâu
Xin được theo bước Giêsu mỗi ngày!
(Mt: 6, 7-8)
Bởi Cha quá hiểu con rồi
Con xin chẳng nói những lời thừa dư
Mong được như Chúa Giêsu
Con xin sống đẹp lòng Cha, Cha à!
Mắt con tuy đã mù lòa
Tâm hồn con vẫn chan hòa niềm vui
Vì con hiểu được ý trời
Qua Lời hằng sống là lời khôn ngoan!
Khi con chấp nhận gian nan
Là khi cảm tạ tình thâm của trời
Khi con nhẫn nhục vì người
Là khi Thánh giá rạng ngời tin yêu
Bởi Cha đã hiểu con nhiều
Con xin chẳng nói những điều viển vông
Đời con tay trắng về không
Cũng xin làm một chứng nhân Nước Trời!
Nguyện: Danh Cha mãi sáng ngời
Nước Cha hiển trị, người người yêu nhau
Con vào trong cuộc bể dâu
Xin được theo bước Giêsu mỗi ngày!
Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017
PHÚT DỪNG CHÂN
"Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng.”
(Mt: 6, 1)
Chúa ơi, con bé nhỏ
Con chỉ làm việc nhỏ
Nhưng vì Chúa biết rõ
Chúa thấy tỏ lòng con!
Hai bàn tay con đây
Đầy vết nhăn gian khó
Con hiểu người khổ đau
Xin đi về phía ấy!
Thấy người đang cô đơn
Con dừng chân han hỏi
Thấy người đang thiếu thốn
Con chia sẻ áo cơm...
Đơn giản như vậy đó
Tất cả việc con làm
Chúa thấu suốt lòng con
Và tim con hạnh phúc!
Phút này con hân hoan
Toàn thân bừng sức sống
Xin tiếp tục lên đường
Con đi về phía ấy!
(Mt: 6, 1)
Chúa ơi, con bé nhỏ
Con chỉ làm việc nhỏ
Nhưng vì Chúa biết rõ
Chúa thấy tỏ lòng con!
Hai bàn tay con đây
Đầy vết nhăn gian khó
Con hiểu người khổ đau
Xin đi về phía ấy!
Thấy người đang cô đơn
Con dừng chân han hỏi
Thấy người đang thiếu thốn
Con chia sẻ áo cơm...
Đơn giản như vậy đó
Tất cả việc con làm
Chúa thấu suốt lòng con
Và tim con hạnh phúc!
Phút này con hân hoan
Toàn thân bừng sức sống
Xin tiếp tục lên đường
Con đi về phía ấy!
Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017
LỜI NGUYỆN CẦU CHO SYRIA
“Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.”
(Mt: 5, 44-45)
Con ở đây bao ấm áp bình yên
Nghe tiếng súng từ miền Syria vọng lại
Tiếng đại bác gầm rú xé thinh không
Trong đó có cả tiếng thét của những con người sợ hãi!...
Ánh mặt trời vẫn giãi chiếu trên cao
Và chiều xuống vẫn mưa rơi mát mẻ
Nhưng lẽ nào, con mãi vẫn bình yên
Hồn xao xuyến theo từng cơn hãi sợ!...
Thương chợ đời đầy khốn khổ lầm than
Thương thế gian đắm chìm trong u tối
Rồi thậm thương đến những kẻ tội đồ
Con dâng lời nguyện cầu lên với Chúa!
Xin Chúa đoái thương những trái tim cuồng hận
Xin chận bàn tay gieo khói lửa đạn bom
Và xin cho Syria thôi không còn chinh chiến
Để bình yên nơi ấy sẽ ngập tràn!
Con ngàn lần xin Chúa đấy, Chúa ơi!
Những cơn mưa rơi hồng ân sẽ đến!
Tia nắng mặt trời sẽ biến thành tia hy vọng!
Bởi lòng tin con chất ngất dâng Ngài!!!
(Mt: 5, 44-45)
Con ở đây bao ấm áp bình yên
Nghe tiếng súng từ miền Syria vọng lại
Tiếng đại bác gầm rú xé thinh không
Trong đó có cả tiếng thét của những con người sợ hãi!...
Ánh mặt trời vẫn giãi chiếu trên cao
Và chiều xuống vẫn mưa rơi mát mẻ
Nhưng lẽ nào, con mãi vẫn bình yên
Hồn xao xuyến theo từng cơn hãi sợ!...
Thương chợ đời đầy khốn khổ lầm than
Thương thế gian đắm chìm trong u tối
Rồi thậm thương đến những kẻ tội đồ
Con dâng lời nguyện cầu lên với Chúa!
Xin Chúa đoái thương những trái tim cuồng hận
Xin chận bàn tay gieo khói lửa đạn bom
Và xin cho Syria thôi không còn chinh chiến
Để bình yên nơi ấy sẽ ngập tràn!
Con ngàn lần xin Chúa đấy, Chúa ơi!
Những cơn mưa rơi hồng ân sẽ đến!
Tia nắng mặt trời sẽ biến thành tia hy vọng!
Bởi lòng tin con chất ngất dâng Ngài!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)