Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

CHẠM VÀO TUA ÁO CHÚA

“Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ : "Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu." Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh.”
“ (Mc: 5, 25-29)

Câu chuyện về người phụ nữ bị băng huyết trong đoạn Tin Mừng hôm nay khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Nếu là tôi, tôi đã không dám tin như thế. Bởi vì trước đây tôi đã chỉ dám xin cho đủ sức chịu đựng bệnh tật, chứ lòng tin của tôi yếu lắm, tôi đã chẳng dám xin cho mình được khỏi dứt bệnh! Cho đến bây giờ cũng vậy, tôi chỉ biết phó thác mọi sự cho Chúa, chứ cũng vẫn chưa có đủ lòng tin như người phụ nữ kia.
Song, câu chuyện trong đoạn Tin Mừng hôm nay chỉ ra cho tôi một khía cạnh khác của vấn đề: đó là, quyền năng của Chúa trên thân phận con người! Người phụ nữ chỉ chạm nhẹ vào áo choàng của Chúa Giêsu, thì ngay lập tức bà ta đã cảm thấy khỏi bệnh. Phải, tôi tin vào điều này, vì chính tôi cũng đã được quyền năng của Chúa tác động; và, Người đã biến đổi tôi từ một con người mang thân phận mù lòa tưởng chừng như một thứ đồ vô dụng, giờ đây, tôi trở thành một chứng nhân nói về ánh sáng phát ra từ Thập giá Chúa Kitô... Chúa đã chạm vào tôi qua những chặng đường đau khổ, để từ đó Người tỏ lộ ánh sáng của Người. Ánh sáng của Người chiếu tỏa xuống cuộc đời tôi từ trên đỉnh đồi Canvê chiều tím... Quyền năng của Chúa đã đụng chạm vào tôi, đến nỗi sự mù lòa không còn là trở ngại đối với tôi nữa. Quyền năng của Chúa sẽ cho tôi có đủ mọi phương tiện để bước đi giữa cuộc đời. Tôi không còn sống trong tình trạng mù lòa nữa, tâm hồn tôi giờ đây chói chang ánh sáng của Chúa Kitô phục sinh và tôi cảm thấy tâm hồn mình hoàn toàn được chữa lành!

Lạy Chúa! Xin ban cho con đức tin vững mạnh như người phụ nữ bị băng huyết xưa, để con chỉ cần đến chạm nhẹ vào lòng thương xót của Chúa thì lập tức con cảm thấy mình được chữa lành!
Chúa ơi, xin Chúa hãy dùng quyền năng của Chúa mà biến đổi chúng con, chỉ cần chạm nhẹ vào tua áo của Chúa thôi, chúng con sẽ từ đau thương mất mát mà trở nên tươi vui hạnh phúc. Xin Chúa nhậm lời con, Chúa nhé!

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

ĐÔI KHI TA ĐÃ SAI

“Những bậc làm cha mẹ, đừng làm cho con cái tức giận, nhưng hãy giáo dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy.”
(Ep: 6, 4)

Xưa ông bà ta có câu: “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó”, ngụ ý nói rằng cha mẹ có quyền quyết định trên những chuyện đại sự của con cái, và đã là người con hiếu thảo thì phải nhất nhất tuân theo sự sắp đặt của cha mẹ mình. Ngày nay, quan niệm đó không còn đứng vững, vì lối sống và cách suy nghĩ của con người thời đại đã thay đổi rất nhiều. Chính vì vậy, thiết nghĩ, cha mẹ cũng phải chọn cho mình một lối giáo dục con cái sao cho tiệm tiến với những thay đổi của xã hội. Có như thế, sự giáo dục con cái mới có thể đi đến một kết quả tốt đẹp như lòng mong muốn của cha mẹ. Tôi nhớ đến tâm sự của một cô bé, một nỗi ấm ức vì phải sống trong một môi trường giáo dục quá khắt khe, nhưng cô bé vẫn khép mình nhẫn chịu vì hiểu được tình thương mà các bậc phụ huynh dành cho mình. Tôi muốn kể lại cho các bậc phụ huynh, như một kinh nghiệm để chúng ta tránh mắc phải những khắt khe quá đáng trong việc nuôi dạy con em mình.

Năm cô bé học lớp Sáu, trong tủ sách của ông nội có một cuốn sách dày hơn 1000 trang, tựa đề là ĐÔNG CHÂU LIỆT QUỐC, óc tò mò của một cô bé mê đọc sách đã kích thích cô tìm hiểu về nó. Khổ nỗi, lúc đó, người lớn trong nhà ai ai cũng cho là một cô bé như cô thì biết gì mà đọc. Bố mẹ cô thì ở xa, một mình cô sống với ông nội, chú thím, họ lo ngại cô mải đọc truyện thì sẽ chểnh mảng việc học, nên bất cứ quyển sách nào không phải là sách giáo khoa, cô đều bị cấm cản. Mỗi khi có dịp, cô len lén mở tủ sách của ông nội, lật sách ra đọc trong tư thế như người đang kiếm một vật gì trong tủ. Hễ nghe có tiếng chân người bước vào phòng, cô bé vội gấp sách lại, và đóng cánh cửa tủ một cái “rầm”, làm như người vừa mở tủ kiếm vật gì, rồi thản nhiên bước ra khỏi phòng đọc sách của ông nội. Nhưng rồi một lần, cô bé bị ông nội bắt quả tang tại trận, ông nội không đánh đòn, chỉ la mắng vài câu lấy lệ. Sau lần đó, cô bé càng phải cẩn thận hơn mỗi khi đọc cuốn sách đó... Cô nói với tôi: Con đã học được rất nhiều điều hay lẽ phải từ các nhân vật trong Đông Châu Liệt Quốc, tiếc là hồi đó ông nội con đã không khuyến khích những anh, chị em của con đọc sách đó! Trong tủ sách của ông nội con còn nhiều sách hay lắm, sau này lớn lên con được phép đọc nhưng lại không có cơ hội để đọc nữa vì mắt quá kém”
Lời Chúa hôm nay cũng là một cách nhắc nhở cho các bậc phụ huynh trong phương thức giáo dục con cái. Chúng ta cần phải gần gũi tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của con em chúng ta, ngõ hầu có thể đáp ứng được những tâm tư nguyện vọng đó một cách sít sao, và như vậy sẽ giúp chúng ta tránh được những sai lầm đáng tiếc trong việc nuôi dạy con em chúng ta. Thiên Chúa đã trao quyền nuôi dạy con cái cho các bậc phụ huynh, tất nhiên Ngài cũng sẽ đồng hành cùng các vị công việc ấy, đặc biệt là khi chúng ta đã tín thác nơi Ngài, Ngài sẽ không để chúng ta phải lạc lõng cô đơn trong vấn đề giáo dục con em của chúng ta. Đôi khi vì quá chăm lo cho tương lai của con em chúng ta, mà chúng ta đã có những cấm đoán không phù hợp để rồi dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Đừng lo lắng thái quá, hãy tín thác vào Chúa và phó dâng con em của chúng ta cho Chúa, vì Ngài còn thương yêu chúng hơn cả chúng ta nữa, phải không bạn?

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

HÂN HOAN LỜI CẢM TẠ

“Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giêsu mà tạ ơn.”
(Lc: 17, 15-16)

Chúa ơi!
Năm cũ sắp trôi qua và một năm mới sắp đến
Con nhìn lại dòng sông nơi thuyền đời con xuôi bến
Sóng nước đã ngập bờ cùng con chiến đấu những ngày qua
Dải phù sa mênh mông và hoa tím ngát chân trời
Chợt thấy mình như đóa lục bình trôi dập dồn theo nước lũ!

Một năm qua
Con đã bao phen rẫy phụ tình Ngài
Ngài vẫn thương, vẫn cùng con trên sóng nước
Bước ngặt nghèo, Ngài vẫn đoái nhìn con...
Dải phù sa miên man trên dòng sông nước lũ
Hoa rũ tàn rồi, lại nở tím ven sông!

Ơi! Chúa ơi!
Buổi chiều nay, sấp mình bên chân Chúa
Con như người phung hủi được chữa lành
Với lòng thành, con hân hoan lời cảm tạ
Tạ ơn Chúa đoái thương ban sự sống
Tạ ơn Ngài vì đã chữa lành con!

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2017

"BỐ QUÂN"-NGƯỜI ANH EM CỦA CHÚA GIÊSU

“Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi."
(Mc: 3, 35)

Câu Kinh thánh trên đây khiến tôi nhớ đến bố Quân, một người hết sức thân thương đối với tất cả chúng tôi, là những học trò khiếm thị ở mái ấm Thiên Ân. Từ khi tôi quen biết bố Quân đến bây giờ kể cũng đã mười mấy năm, dù ít khi gặp nhau, nhưng mỗi lần gặp mặt, là những lần đượm nét ân tình vì những ân cần hỏi han của bố. Tại sao tôi gọi bố Quân là bố, tôi cũng không biết nữa, chỉ nhớ rằng lần đầu gặp mặt đã thấy các em trong mái ấm gọi thế thì tôi gọi theo, tình cảm tôi dành cho bố Quân là hết sức trân trọng và quý mến! Bố Quân chỉ hơn tôi vài tuổi, nhưng tất cả những gì bố dành cho mái ấm Thiên Ân khiến tôi thật sự coi bố Quân là một người bố. Bố Quân đã dành rất nhiều những tình cảm cho chúng tôi, từ vật chất đến tinh thần. Lần họp mặt kỷ niệm 15 năm thành lập mái ấm, bố Quân đã từ Mỹ bay về Việt Nam thăm chúng tôi, dù chỉ trong 24 tiếng đồng hồ sau bố lại phải bay về Mỹ vì công việc. Những món quà kỷ niệm bố dành cho từng người chúng tôi là tất cả tấm chân tình của bố, bố nhớ đến từng người dù trong chúng tôi có người đã rời khỏi mái ấm nhiều năm... Tôi nhớ đến một trong những món quà bố tặng tôi cách đây gần chục năm, một chiếc đồng hồ nói(talking watch) đã đến với tôi đang lúc tôi rất cần... Tôi đã đeo chiếc đồng hồ đó cho đến khi nó bị đứt dây, rồi thì tôi để nó ở đầu giường để mà căn giờ dậy đi lễ sáng... lũ con gái trong mái ấm còn được bố tặng cho mỗi đứa một chai nước hoa, điều này đã khiến tôi rất xúc động, vì cảm thấy bố Quân đã coi chúng tôi như bao nhiêu đứa con gái bình thường mắt sáng... Tôi cảm động vì bố đã quan tâm đến những nhu cầu bình thường của mỗi đứa chúng tôi...
Dù chẳng có quan hệ máu mủ gì, nhưng bố Quân đã hết lòng thương yêu và quan tâm chăm sóc đến mỗi chúng tôi, nên chúng tôi cảm thấy rất gần gũi thân thương. Lời Chúa hôm nay đã chỉ ra rằng, bố Quân xứng đáng là người anh em của Chúa Giêsu, và cũng nhắc nhở tôi về một tấm gương sáng ở ngay trước mắt tôi. Tôi ước gì trên đời này có nhiều tấm lòng nhân ái như bố Quân, để đời sẽ đẹp sẽ ấm áp hơn, và sẽ xua tan hết những mây mù đen tối ở chung quanh!

Lạy Chúa! Xin Chúa đoái thương gìn giữ che chở “bố Quân” của mái ấm Thiên Ân chúng con luôn mãi! Xin cho chúng con luôn biết sống xứng đáng là con cái của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

BỘ MẶT XẢO TRÁ CỦA BÊENDÊBUN

‘Còn các kinh sư từ Giêrusalem xuống thì lại nói rằng Người bị quỷ vương Bêendêbun ám và Người dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ. Người liền gọi họ đến, dùng dụ ngôn mà nói với họ : "Xatan làm sao trừ Xatan được?”’
(Mc: 3, 22-23)

Các kinh sư, những người tự cho mình là có hiểu biết về Chúa, thế nhưng họ đã không nhận ra Chúa Giêsu bởi các việc Người làm, họ cho rằng Chúa Giêsu đã dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ. Thật là nực cười! Quỷ vương mà lại đi tiêu diệt thuộc hạ, thì còn quỷ nào làm việc cho hắn?
Một điều nhức nhối vẫn xảy ra khiến người ta dễ bị chao đảo, bởi vì chấp nhận Chúa Giêsu là phải chấp nhận con đường vác thập giá; trong khi, Satan thì lại bày ra trước mắt con người ta biết bao nhiêu thứ quyến rũ của bả vinh hoa lạc thú. Các kinh sư đã không muốn chấp nhận những việc làm của Chúa Giêsu vì những việc đó đã gây ảnh hưởng tốt đến dân chúng. Họ sợ dân chúng sẽ tin theo Chúa Giêsu, không còn nghe theo họ nữa; vì thế, họ tìm mọi cách để chống lại Người, cho nên họ mới có những lời lẽ ngây ngô đến nực cười như vậy!
Nghĩ đến đây, tôi chợt nhận ra rằng, sự ngây ngô đó chính là bộ mặt xảo trá của quỷ vương Bêendêbun! Tôi nhận ra rằng, bản thân tôi cũng chẳng khác gì so với các kinh sư thời ấy! Tôi là người đã nhận biết bao ân huệ của Chúa, đã nhận ra quyền năng của Chúa; thế mà, đã bao lần tôi vờ như không biết, lòng vẫn còn mải mê chạy theo những chuyện hư vinh phù phiếm ở đời. Đôi khi, tôi vẫn còn bận lòng với một thần tượng ca nhạc của giới trẻ, hoặc để đầu óc mình mải mê theo dõi một ngôi sao điện ảnh nào đó; những lúc ấy, lòng tôi chật chội với những mộng mơ hư ảo, chẳng còn nghĩ gì đến con đường thập giá của Chúa Giêsu nữa. Thật là hồng phúc cho tôi, khi tôi vẫn còn biết nhận ra rằng, Chúa đã thương tôi, Chúa vẫn gìn giữ tôi trong vòng tay yêu thương của Chúa, qua những biến cố đau thương và mất mát của đời tôi, bạn ạ!

Lạy Chúa Giêsu!Con cảm tạ Chúa vì Chúa vẫn kiên trì bên con, cho con biết nhận ra được quyền năng của Chúa trên mỗi bước đi của đời mình! Xin cho con luôn biết chia sẻ niềm tin của con đến với mọi người, để quyền năng của Chúa rộng lan khắp nơi, ngõ hầu thế giới đen tối của quỷ vương phải tàn lụi, chỉ còn lại màu xanh trên mặt đất này. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

ÁNH SÁNG HUY HOÀNG

Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.”
(Mt: 4, 16)

Vâng, lạy Chúa! Con đã từng bao năm tháng phải ngồi trong bóng tối của tử thần, đó là những năm tháng con chưa nhìn thấy luồng ánh sáng huy hoàng của Chúa chiếu dọi trên con. Hay nói khác hơn là bởi tại con không chịu nhận biết ánh sáng đó, bởi tại con mải đi tìm chút ánh sáng của trần gian đầy màu sắc sặc sỡ, và đầy vẻ phù vinh...
Đặc biệt, trong suốt hơn tám năm đầu tiên làm quen với cuộc sống của một người mù, qua những ngày tháng ngồi trong bóng tối của sự mù lòa thể lý đó, con đã nghiền ngẫm về đủ thứ chuyện trên đời, để rồi chính trong vùng u tối đó, ánh sáng Chúa đã bừng lên trong con một cách huyền nhiệm! Ánh sáng của Chúa đã giải thoát con khỏi những ngày tháng muộn phiền tăm tối vì bệnh tật, tuy bệnh tật ngày càng chồng chất, nhưng con không còn phải lo âu và sợ hãi như trước kia nữa!
Lạy Chúa! Chúa đã thương ban cho con ánh sáng kỳ diệu của Chúa, và nhờ vậy con đã được giải thoát khỏi bóng tối của tử thần, nhưng có đôi khi con giống như những nhà chiêm tinh đi tìm Chúa... có những lúc ánh sao dẫn đường chợt biến mất, để con phải rơi vào tình trạng hỗn độn của lầm lạc... Con biết đó là bởi tại con còn vương vấn chuyện phù phiếm hư không! Xin Chúa hãy gìn giữ con trong tình yêu bao dung của Chúa, xin ban cho con sức mạnh vượt thắng thế gian để con quyết một lòng ở lại trong vùng ánh sáng huy hoàng của Chúa. Con cũng thiết tha nài xin Chúa ban ơn sáng soi cho những người thân yêu của con, để họ biết từ bỏ những hư vinh giả tạo, để mắt họ có thể nhận ra ánh sáng của Lời Chúa chính là ánh sáng chẳng bao giờ bị dập tắt. Đặc biệt, xin cho con trở nên như một ngọn nến nhỏ, và xin Chúa hãy thắp lửa cho ngọn nến đó được lan tỏa ánh sáng đến mọi người chung quanh, Chúa nhé!

Chúa là ánh sáng huy hoàng
Chúa là bó đuốc dẫn đàng con đi
Con đâu còn sợ điều chi
Vì được ánh sáng dẫn soi mỗi ngày!

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

GIẬT MÌNH NGHĨ LẠI

‘Đức Giêsu lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. Họ rình xem Đức Giêsu có chữa người ấy ngày sabát không, để tố cáo Người. Đức Giêsu bảo người bại tay : "Anh trỗi dậy, ra giữa đây !" Rồi Người nói với họ : "Ngày sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi ?" Nhưng họ làm thinh. Đức Giêsu giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay : "Anh giơ tay ra !" Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. Ra khỏi đó, nhóm Pharisêu lập tức bàn tính với phe Hêrôđê, để tìm cách giết Đức Giêsu.’
(Mc: 3, 1-6)

Trong câu chuyện của Tin Mừng hôm nay, những người Pharisêu đã lo giữ luật một cách cứng nhắc, đến nỗi đầu óc họ chẳng còn chỗ nào để nghĩ đến nỗi thống khổ của người bại tay. Nói cách khác, họ đã quá ư là ghen tức với Chúa Giêsu, vì Người đã làm được nhiều phép lạ và được nhiều người dân tôn thờ sùng bái. Thấy người dân đã quay lưng với họ, và tin vào Đức Giêsu thì họ ghen tức, họ rình mò tìm đủ mọi cách để bắt bẻ Người. Trái ngược với những cái đầu hẹp hòi ích kỷ đó, Chúa Giêsu đã hết lòng quan tâm đến nỗi thống khổ của người dân, những người bệnh tật bất hạnh được người đặc biệt chăm sóc và cứu chữa. Chúa Giêsu đã cứu chữa họ bất chấp những cái nhìn thù nghịch soi mói, vì tình thương của Người đã bao trùm tất cả. Đáng lẽ bọn người Pharisêu đã nhìn thấy được tình thương lớn lao đó của Chúa; song le, sự đố kỵ ghen tuông trong con người họ đã ngăn cản họ nhìn ra được tình thương yêu của Chúa đối với anh em đồng loại.
Chúa ơi! Con giật mình nghĩ lại và xem xét bản thân. Con đã bao nhiêu lần soi mói và xét đoán ai đó khi họ đang làm những công việc từ thiện bác ái cho những người nghèo khổ bất hạnh? Không ít lần con đã lên tiếng phê bình sau lưng một ai đó, về những thái độ và hành động của họ trong công cuộc bác ái mà họ thực hiện. Phải chăng con đã đem lòng đố kỵ? Phải chăng con đã thiếu niềm tin ở con người? Phải chăng con đã quá đa nghi trước lòng tốt của một ai đó?

Lạy Chúa! Xin cho con chừa bỏ được tính xấu đố kỵ và đa nghi, để con luôn có được một cái nhìn lạc quan tin tưởng vào anh em đồng loại, để trong con luôn chứa đựng một tấm lòng yêu thương vị tha như Chúa đã yêu thương con. Xin cho con biết sống trong luật lệ của Chúa một cách chan hòa tình thương, để con có thể đón nhận và quan tâm đến anh em đồng loại, như Chúa đã đón nhận và quan tâm con vậy. Amen!

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

TRONG CƠN THỬ THÁCH

“Anh em đừng trở nên uể oải, nhưng hãy bắt chước những người nhờ có đức tin và lòng kiên nhẫn mà được thừa hưởng các lời hứa.”
(Dt: 6, 12)

Đã bao lần tôi trở nên uể oải và mất kiên nhẫn vì những chuyện thị phi chung quanh, những lúc tôi đã cố gắng làm điều tốt nhất và đúng nhất cho một tập thể lại là những lúc tôi gặp nhiều rắc rối. Từ chiều hôm kia tới giờ, nhiều cú điện thoại gọi đến để tra vấn và trách móc tôi: “tại sao họ không được cái này cái kia?”; họ hạch hỏi mà không thèm đếm xỉa đến những lời giải thích cặn kẽ của tôi, có người còn cho rằng tôi đối xử vô ơn với họ... Mà tôi ơn nhờ họ gì cơ chứ, những việc họ làm là làm cho tập thể, ngay cả tôi cũng là người phục vụ không công cho tập thể. Chẳng hiểu sao khi họ đến với tập thể, họ xăng xái xin phục vụ cho tập thể, để rồi đụng tí quyền lợi là họ cảm thấy bất mãn? Tôi những muốn dẹp bỏ hết mọi chuyện, chẳng dính líu gì đến cái tập thể ấy nữa cho xong. Thế nhưng, đọc câu Kinh thánh trên đây, tôi chợt nghĩ đến ông Ápraham, tổ hụ của dân Ítraen, mà cầm lòng lại. Những thử thách mà tôi đang gặp phải nào có ăn thua gì so với những thử thách mà xưa kia tổ phụ Ápraham đã phải trải qua! Được Chúa hứa là sẽ ban cho ông một dòng dõi con cháu đông đúc như sao sa, mãi đến tuổi già mới có mỗi một mụn con trai, thế mà Chúa cũng đòi ông phải sát tế nó dâng cho Chúa. Chúa đã thử thách ông ghê gớm, cho đến khi ông giơ dao định giết đứa con duy nhất của mình để dâng cho Chúa, thì Chúa mới sai thiên sứ bảo ông ngừng tay. Thế rồi, dòng dõi của ông sau này đã trở nên đông đúc biết bao nhiêu mà kể. Nghĩ tới đây, tôi thấy mình như được truyền cho một niềm tin mới, một niềm kiên nhẫn trong tôi trổi lên, và tôi không còn thấy buồn bực vì những chuyện thị phi kia nữa!

Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì Lời Chúa đã rọi sáng cho con, để con biết bắt chước gương sống đức tin và kiên nhận như tổ phụ Ápraham xưa kia, mà hồi tâm trở lại. Xin cho con luôn biết chấp nhận những trái khoáy ở đời, như là một sự từ bỏ chính mình mà theo Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

HỌC THEO LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

"Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi."
(Mc: 2, 17)

Con đầy tội lỗi, Chúa ơi!
Vì thương Ngài đã cứu đời của con
Cho con bến đỗ an toàn
Để hồn con được bình an tháng ngày.

Tình Ngài cao ngút trời mây
Xóa tan tội lỗi ngập đầy trong con
Bây giờ hoa thắm vườn xuân
Lòng vui mở hội bước chân lên đường!

Học theo Lòng Chúa xót thương
Con đi loan báo Tin Mừng khắp nơi
Chia ơn cứu độ cho người
Đồng bàn ăn với những ai khổ sầu...

Chúa ơi, tình Chúa cao sâu
Con xin cảm mến, cúi đầu tạ ơn
Cho con một dạ sắt son
Ra đi loan báo tình thương của Ngài!

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

TẠI SAO PHẢI CẤM?

‘Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng : "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo : "Tôi muốn, anh sạch đi !" Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh : "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết." Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành.’
(Mc: 1, 40-45)

Một hôm, tôi đang ngồi trong nhà thờ của giáo xứ tôi, thì có một bà cụ lên tiếng hỏi thăm: “Vì cớ gì mà cô bị mù?”, rồi cụ bảo tôi: “Cô sang nhà thờ Chí Hòa, xin cha Long cầu nguyện cho, thế nào cũng được khỏi, cô ạ!”. Tôi cảm ơn bà cụ và nói với cụ rằng tôi đã được ơn Chúa nhiều rồi, và tôi không dám đòi hỏi Chúa điều ấy. Thật sự, đã từ lâu nay tôi chẳng cảm thấy mình bị mù là một điều chi khổ sở; trái lại, tôi luôn cảm tạ Chúa vì Chúa đã mở mắt tâm hồn cho tôi, để tôi được nhìn thấy Chúa trong cuộc đời mình. Như thế, chẳng phải là Chúa đã chữa cho tôi khỏi mù rồi ư? Khi nghe bà cụ khuyên, tôi chợt nhớ đến một người khiếm thị mà tôi quen biết đã lâu, anh này rất tin tưởng vào Chúa, thế mà cũng đã bao lần nản chí chỉ vì những lời khuyên kiểu như bà cụ đã khuyên tôi vậy. Anh kể: “Mỗi lần nghe ai chỉ cho anh chỗ nào linh thiêng để đến xin cho khỏi bị mù anh cũng đi. Cứ mỗi lần như vậy, về nhà thấy mình vẫn chẳng được khỏi, anh lại khóc lóc sầu khổ...” Tôi nghiệm ra rằng, vì con người ta đòi hỏi Chúa phải chiều theo ý muốn của mình mà không được như ý thì người ta thất vọng. Người ta đã quên đi một điều trọng yếu nhất là theo Chúa thì phải từ bỏ chính mình mà vác thánh giá mình theo Chúa. Nếu như tôi cứ nằng nặc đòi Chúa phải chữa cho tôi khỏi mù đôi mắt thể lý, thì giờ đây chắc hẳn là tôi vẫn chưa nhìn thấy Chúa trong cuộc đời mình, vì như thế là tôi đã không chịu từ bỏ mình mà vác cái thập giá của tôi là sự mù lòa của cặp mắt thể lý.
Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, tại sao Chúa phải cấm người đã được chữa khỏi bệnh phong hủi không được nói cho ai biết; bởi vì điều đó có thể gây cản trở cho những người khác đặt niềm tin tưởng vào Chúa. Cũng như anh bạn khiếm thị của tôi đã nhiều lần thất vọng vì nghe người này người nọ chỉ vẽ cho đi cầu xin thế này thế khác...

Lạy Chúa! Chúa có thể chữa lành chúng con khỏi những bệnh tật khổ sầu, nhưng Chúa cũng dạy chúng con phải biết vâng theo ý Chúa, vì đó là nguồn ơn cứu độ cho mỗi người chúng con. Xin cho chúng con luôn biết tuân vâng theo ý Chúa, ngõ hầu qua đó chúng con có thể loan truyền Lời Chúa đến cho mọi người. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!