Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

NGÀI SẼ ĐẾN!

“Kinh Thánh nói : Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng. Như vậy, không có sự khác biệt giữa người Do thái và người Hy lạp, vì tất cả đều có cùng một Chúa, là Đấng quảng đại đối với tất cả những ai kêu cầu Người. Vì : Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát.”
(Rm: 10, 11-13)

Con tin vào Lời đã hứa từ ngàn xưa
Vì tình Chúa như mây mưa tuôn đổ
Cho những ai khẩn cầu danh Đức Chúa!

Ôi, lạy Chúa, xin Ngài thương cứu rỗi
Đường con đi một bóng tối phủ dày
Những ngày tháng con chờ mong mòn mỏi
Con dõi tìm, tìm ánh mắt đỡ nâng...

Chúa là Đấng quảng đại, con yêu mến
Đã cho con một bến đỗ an toàn
Ủi an con những khi sầu đơn bóng
Dắt dìu con ngày sóng gió gian nan
Ôi, Lời Chúa chứa chan niềm hy vọng!

Vâng, Chúa ơi, con tràn đầy hy vọng
Bởi Chúa là Thiên Chúa của lòng con
Con tin, Chúa thương con từ muôn thuở
Cho dẫu Ngài muốn thử thách thân con
Cũng chỉ bởi Ngài yêu con đấy chứ
Vì ơn Ngài ban cho con đầy ứ!

Con cảm tạ những ân tứ trời ban
Con kêu van mỗi khi con cần Chúa
Và Ngài thương, Ngài đã đáp lời con
Ngài đâu kể con là người tội lỗi
Ôi, lạy Chúa, con lấy chi cảm tạ?

Chúa là Đấng quảng đại cho tất cả
Đã cho đi, cho tất cả tình trời
Con tin vào Lời Chúa mãi không thôi
Ngài sẽ đến mỗi khi con cầu khẩn!!!

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

VÌ ĐƯỢC NGHE TIẾNG CHÚA

“Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá trên khắp núi thánh của Ta,
vì sự hiểu biết ĐỨC CHÚA sẽ tràn ngập đất này,
cũng như nước lấp đầy lòng biển.
Những người bị phân tán trở về.”
(Is: 11, 9(

Muôn lạy Chúa, là Chúa tể càn khôn!
Trong số những người bị phân tán trở về
Con trở về cùng Đức Chúa, Ngài ơi
Bởi Lời Ngài như dòng sông ánh sáng
Như nước lấp đầy lòng biển
Tiếng nói Ngài hiển hiện khắp trần gian
Tất cả! Tất cả! Cho con thêm hiểu biết về Ngài
Ôi, Đức Chúa, Đấng quyền năng tuyệt đối!

Con trở về sau bao ngày u tối
Lối con đi tràn ánh sáng soi đường
Đời có Chúa, con còn chi sợ hãi
Con ước gì hồn này mãi trinh trong
Theo Lời Chúa, mỗi ngày con vững bước
Trước mặt con là Núi Thánh của Ngài
Là tường lũy, là thuẫn đỡ khiên che
Con tin tưởng vì được nghe tiếng Chúa!

“Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá trên khắp núi thánh của Ta,
vì sự hiểu biết ĐỨC CHÚA sẽ tràn ngập đất này,
cũng như nước lấp đầy lòng biển.
Những người bị phân tán trở về.”
Vâng, Chúa ơi! Con đã về bên Chúa
Tâm hồn con nay nhảy múa reo vui
Vì biết Chúa yêu con, yêu nhiều lắm
Tình của Ngài đang tắm đẫm đời con!

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

NIỀM TIN VÀ NGHỊCH CẢNH

‘Khi Đức Giêsu vào thành Caphácnaum, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin "Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm."
Người nói : "Chính tôi sẽ đến chữa nó."
Viên đại đội trưởng đáp : "Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.”’
(Mt: 8, 5-8)

Niềm tin của viên đại đội trưởng trong đoạn Tin Mừng trên đây thật quá mãnh liệt! Vì thế, Đức Giêsu đã mau mắn nhận lời chữa cho người đầy tớ của ông ấy, và phép lạ đã xảy ra. Đọc đoạn Tin Mừng này, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của biết bao bệnh nhân đang quằn quại trong đau đớn. Tiếng kêu rên của họ như những mũi khoan, khoan vào đầu óc tôi... khiến cho tôi mạnh dạn nài xin với Chúa rằng:
“Chúa ơi! Chung quanh con có biết bao những bệnh nhân S. và những bệnh nhân ung thư thời kỳ cuối, họ đau đớn khổ sở lắm, xin Chúa hãy đến cứu giúp họ! Con biết con là một kẻ tội lỗi, chẳng đáng được Chúa đoái nghe; song, con vẫn tin rằng, chỉ cần Chúa phán một lời, thì những bệnh nhân kia sẽ được giải thoát khỏi nỗi đau trầm luân mà họ đang đa mang, Chúa ơi!”
Những lời nguyện xin của tôi cứ đeo đuổi Chúa mỗi ngày; cho dẫu, niềm tin của tôi không bằng niềm tin của viên đại đội trưởng kia, nhưng tôi biết Chúa vẫn lắng nghe tôi nói. Bởi tôi tin Chúa còn lo lắng và cảm thương cho các bệnh nhân đó gấp ngàn lần nỗi cảm thương của tôi.
Cách đây 15 năm về trước, căn bệnh ung thư dạ dày đã cướp đi sinh mạng của anh rể tôi; lúc ấy, chị gái tôi còn quá trẻ và những đứa cháu của tôi còn nhỏ dại. Và rồi, chỉ sau đó độ 10 năm thôi, chúng tôi cũng đã phải trải qua những ngày tháng mòn mỏi trong bệnh viện với căn bệnh ung thư thận của người cha thân yêu. Chính những ngày tháng đó, đã cho tôi những cảm nhận về nỗi thống khổ của căn bệnh ung thư này. Còn bệnh S. ư? Chỉ mới nghe qua những lời mô tả thôi, tôi đã phải rùng mình vì sợ hãi rồi!

Lạy Chúa! Chúng con chỉ là những sinh linh nhỏ bé, nhưng chính Chúa đã tạo dựng nên mỗi người trong chúng con, cho dù chúng con đã trót lỗi phạm cùng Chúa, cho dù chúng con đã bao lần bất tuân, nhưng vì lòng Chúa thương xót, xin Chúa hãy xoa dịu nỗi đau của các bệnh nhân và nỗi thống khổ của những người thân bên cạnh họ. Xin Chúa cũng ban cho con thêm đức tin, niềm cậy trông phó thác hoàn toàn vào Chúa, ngõ hầu con có thể đứng vững trước mọi nghịch cảnh của đời này.
Con vững tin rằng Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, Chúa sẽ không bỏ qua những lời van xin tha thiết của con. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

TỪ CHUYỆN CON TÀU NÔÊ ĐẾN THÀNH PHỐ CỔ POMPEII

“Vì trong những ngày trước nạn hồng thủy, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nôê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy.”
(Mt: 24, 38-39)

Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, tôi nhớ đến câu chuyện thành phố cổ Pompeii ở Italia đã bị hủy diệt bởi núi lửa Vesuvius. Sau bao nhiêu thế kỷ, thành phố chết này được khai quật lên, các nhà khảo cổ học đã tìm thấy chứng tích về sự chết của những người không kịp thoát thân... có chứng tích cho thấy một người đã chết trong tư thế còn đang cố lượm lặt lấy những đồng tiền vàng. Hình dung ra cảnh tượng hãi hùng ấy, tôi tự nhủ: Phần mình, khi Chúa đến, mình đang tắm ở một bãi biển, hay đang nằm ngủ trên giường? Cũng như, người chết đang cố lượm lặt những đồng tiền vàng kia, cuối cùng đã chẳng thể làm gì với những đồng tiền mà anh ta đã cố thu lượm được; mình sẽ ra sao, khi đứng trước sự phán xét của Chúa, lúc ấy, liệu tấm linh hồn mình đang nghĩ về Chúa, hay là đang nghĩ về những chuyện phù phiếm hư vô ở đời?
Tôi nghĩ về bản thân và những người trong gia đình mình.; dường như, ai nấy đều bị cuốn vào dòng chảy của cuộc sống, mà ít có thời gian để suy nghĩ và cầu nguyện với Chúa. Rồi vì miếng cơm manh áo, con người ta đôi khi trở thành ích kỷ, và tâm hồn trở nên cằn cỗi. Ngày Chúa đến, những tâm hồn cằn cỗi sẽ lấy gì mà làm cho nó trở lại xanh tươi, vì đâu còn nữa những khoảng thời gian cho họ!
Mỗi năm mùa vọng đến, Giáo Hội đều kêu gọi mọi Kitô hữu sửa sang lại tâm hồn để đón Chúa. Tôi hy vọng năm nay mọi thành viên trong gia đình tôi sẽ chuẩn bị đón Chúa một cách triệt để hơn. Tôi tha thiết ước mong rằng Chúa sẽ đến và sẽ ở lại trong tâm hồn của anh chị em, con cháu chúng tôi.

Lạy Chúa! Xin giúp con luôn tỉnh thức và cầu nguyện, để con có thể tránh xa những điều u tối, ngõ hầu tâm hồn con được trở nên xứng đáng là nơi Chúa ngự vào. Xin cho mọi người trong gia đình con biết tìm về với Chúa, đặc biệt trong mùa vọng này, xin Chúa hãy biến đổi tâm hồn chúng con để chúng con sẵn sàng đón Chúa, Chúa nhé!

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

THÂN PHẬN MỘT CON NGƯỜI

“Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người."
(Lc: 21, 36)

Cách đây đúng hai tuần, tôi đã nhận được tin một người quen biết của tôi qua đời. Tôi nghe tin anh ấy mất thì cảm thấy rất bất ngờ, vì anh có vẻ khỏe mạnh hơn tôi, chẳng có bệnh tật đùm đề như tôi. Những dịp tiếp xúc gặp gỡ trò chuyện với anh, trong đầu tôi luôn nghĩ rằng anh là người sẽ tiễn tôi đi, tôi chưa hề bao giờ có ý nghĩ mình sẽ là người phải tiễn anh đi; thế mà, giờ đây thân xác anh đã gởi vào tro bụi...
Cuộc đời anh thật đơn giản, như một thoáng mây bay, chợt vui chợt buồn rồi tan biến. Anh chẳng có một người thân nào trên cõi đời này, dẫu rằng anh biết mình có cha có mẹ, có anh có chị; nhưng, anh đã thất lạc họ từ lâu lắm rồi, với đầu óc ngu ngơ khù khờ anh chẳng biết đâu để mà lần tìm ra họ. Anh là người thiểu năng trí não và bị hư một mắt, nhưng anh không được hưởng trợ cấp xã hội, chỉ vì anh không có một mảnh giấy tờ hộ thân. Anh có cho tôi địa chỉ hẳn hoi, nhưng hỏi ra mới biết đó là địa chỉ của cái đầu hẻm mà anh đã tá túc ở đó mấy chục năm trường. Nghĩ về một con người, một cuộc đời như thế, tôi cảm thấy sự quan phòng của Chúa thật tốt đẹp; bởi, những ngày cuối đời anh được sống trong mái ấm Mai San ở đền thánh Martin, và được chết trong vòng tay đùm bọc của những người cũng neo đơn đồng cảnh ngộ như anh.
Hai tuần lễ trước khi anh mất, tôi được người ta báo cho biết là anh phải nhập viện vì thiếu máu, anh phải truyền máu và viện phí quá cao nên đã xuất viện. Xuất viện để rồi trong tình trạng bệnh hoạn như thế phải ngủ ở vỉa hè ư? Thấy hoàn cảnh anh như vậy, tôi vội đôn đáo liên lạc với một số anh chị em khuyết tật, để rồi giúp giới thiệu đưa anh đến Mai San. Chính Thầy đồng hành của Huynh đoàn Khuyết tật Kitô đã đưa anh về mái ấm, gởi gắm cho các cha ở đó chăm sóc. Rồi tôi quên bẵng chuyện anh bị ốm, cứ ngỡ từ nay anh sẽ được yên thân trú ngụ ở một nơi an toàn. Tôi chẳng hề nghĩ anh lại có thể qua đời chóng vánh đến thế! Chúa đến với anh trong lúc tất cả chúng tôi đều không ngờ. Khi tôi báo tin anh qua đời cho các bạn khuyết tật, tất cả đều sửng sốt và bất ngờ như tôi.
Anh là người thiểu năng trí não, nhưng anh đã biết đặt niềm tin vào Chúa, tôi tin chắc một điều rằng, mọi sự việc diễn ra với anh đều không ngoài ý Chúa quan phòng. Chúa đã không để anh phải trải qua một cái chết đơn lẻ ngoài hè phố! Sự ra đi của anh cũng để lại niềm luyến tiếc cho một số bạn bè khuyết tật, những người đã cùng anh chung chia vui buồn sướng khổ trong suốt nhiều năm trường. Tôi nghĩ về cuộc đời của anh, lại nghĩ đến thân phận con người của mình. Liệu tôi có được một chung cuộc tốt đẹp như anh hay không? Anh đã sống thiếu thốn và khổ cực ngoài đường phố suốt mấy chục năm trời, nhưng tôi chưa hề nghe thấy những lời than vãn ca cẩm của anh, trong đầu anh cái gì cũng rất đơn giản. Còn tôi, tôi đã sống đầy đủ êm ấm trong một mái nhà đầy tình thương của người thân, thế mà đôi khi tôi còn ca cẩm than vãn; như vậy là tôi chưa hoàn toàn sống tin tưởng vào Chúa quan phòng, tôi cậy dựa vào sức mình ư? Liệu rằng đoạn đường còn lại của tôi sẽ như thế nào đây, tôi có thể đứng vững trước những cảnh tăm tối của một ngày cánh chung?

Lạy Chúa! Xin cho con luôn biết tỉnh thức và cầu nguyện, ngõ hầu con đủ sức thoát khỏi những điều dữ sắp xảy đến, và có thể đứng vững trước mặt Chúa trong ngày phán xét, Chúa nhé!

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

ĐÃ QUA RỒI NHỮNG NGÀY ĐÔNG GIÁ RÉT

"Anh em hãy xem cây vả cũng như tất cả những cây khác. Khi cây đâm chồi, anh em nhìn thì đủ biết là mùa hè đã đến gần rồi. Anh em cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.”
(Lc: 21, 29-31)

Giáo hội vừa trải qua những hoạt động mừng lễ Chúa Kitô Vua, Vua của vũ trụ, Vua của tình yêu; Triều đại của Vua Kitô không giống như bất cứ triều đại nào của các vị vua trần thế, bởi Triều đại của Người sẽ tồn tại đến muôn thuở muôn đời. Chúng ta tin vào điều đó, vì chúng ta tin vào sự phục sinh vinh hiển của Đức Kitô, Người đã chiến thắng tử thần và sẽ không bao giờ chết nữa! Sự phục sinh của Ngài đã mở ra một triều đại mới cho tất cả những ai tin vào sự phục sinh vinh hiển đó. Chính Đức Giêsu Kitô Ngài đã nói: Triều đại Thiên Chúa đã đến gần, vậy tại sao nhiều người trong chúng ta vẫn chưa cảm nhận được điều này?
Nhìn sâu vào những hiện tượng tự nhiên đã luân chuyển xảy ra năm này qua năm nọ trong thiên nhiên, ta thấy được quy luật sinh tồn của nó. Cây vả đã trải qua những ngày mùa đông giá buốt trụi lá khẳng khiu, để rồi những ngày xuân ấm áp nó nảy lộc đâm chồi... khi nhìn vào màu sắc của cỏ cây, lá xanh um khiến người ta biết là mùa hè đến gần, và đó cũng là một điều rất tự nhiên thôi! Chúa Giêsu đã nói: “khi thấy những điều đó xảy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần”, phải chăng Ngài muốn nói tới quy luật tự nhiên ấy đối với con người? Nghĩa là, con người cũng vậy, muốn được sống trong Triều đại của Thiên Chúa, thì trước hết phải trải qua những tháng ngày gian khổ rồi mới được hưởng phúc trường sinh? Viết đến đây, tôi chạnh lòng nghĩ tới biết bao bệnh nhân ung thư đang quằn quại trong đau đớn. Đã nhiều lúc tôi thắc mắc: tại sao Chúa giàu lòng từ bi và hay thương xót, Chúa lại không cất đi khỏi mặt đất này những căn bệnh quái ác ấy? Thế rồi thực tế đang xảy ra rất nhiều chuyện chung quanh tôi, cho tôi nhận ra Triều đại Chúa sắp đến, bởi có rất nhiều con người đã biết mở lòng ra, từ những con người chỉ biết sống cho mình bỗng trở nên biết yêu thương và suy nghĩ cho nhau hơn. Đó chẳng phải là dấu hiệu của Triều đại Thiên Chúa đã đến rồi đó sao? Một người đã nói với tôi rằng, khi cô còn mạnh khỏe cô chỉ biết nghĩ đến mình, khi cô đau bệnh cô mới biết thương những người đau bệnh... không những chỉ biết thương những người đau bệnh khổ nghèo, nay cô còn biết chia sẻ chút tiền cô đã dành dụm được, cho những người đang trong cơn hoạn nạn nữa. Tôi nghĩ, như thế là Triều đại Thiên Chúa đã đến gần tôi, và tất cả những đau khổ ở chung quanh tôi giống như những ngày đông giá rét có được những ngọn lửa nồng nhiệt tình thương sưởi ấm! Và cũng như một quy luật tự nhiên, con người phải trải qua đau khổ mới biết thế nào là hạnh phúc!

Lạy Chúa! Xin cho chúng con biết chấp nhận những gian nan của cuộc sống, để từ đó chúng con biết mở rộng lòng mình, đem yêu thương đến cho người khác, ngõ hầu Nước Chúa lan rộng khắp nơi, Triều đại Chúa mau đến với tất cả mọi người. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

VÀNG ĐÃ ĐƯỢC THỬ LỬA

“Người đời nghĩ rằng họ đã bị trừng phạt,
nhưng họ vẫn chứa chan hy vọng được trường sinh bất tử.
Sau khi chịu sửa dạy đôi chút,
họ sẽ được hưởng ân huệ lớn lao.
Quả thế, Thiên Chúa đã thử thách họ
và thấy họ xứng đáng với Người.
Người đã tinh luyện họ
như người ta luyện vàng trong lò lửa,
và đón nhận họ như của lễ toàn thiêu.”
(Kn: 3, 4-6)

Thỉnh thoảng có người cắc cớ vặn vẹo hỏi tôi: “Sao nhà cô lại có nhiều người bệnh tật mù lòa thế!” Có người thì tỏ vẻ thông cảm và thương hại cho hoàn cảnh của gia đình tôi, nhưng cũng có kẻ ngụ ý, chắc là gia đình tôi sống làm sao đó nên bị Chúa phạt...Song, tôi không cho rằng như thế là gia đình tôi bị Chúa trừng phạt. Chỉ vì Chúa muốn cứu độ chúng tôi Ngài đã để cho chúng tôi gặp những gian truân khốn khó, đó chỉ là những thử thách Chúa đặt ra để chúng tôi được trui rèn như vàng được thử trong lửa mà thôi!
Lời Chúa trong sách Khôn ngoan hôm nay cho tôi thêm vững tin rằng, những đau khổ thử thách mà tôi đã và đang chịu đựng sẽ giúp ích cho phần rỗi của linh hồn tôi một cách ngày càng hoàn thiện! Chẳng phải thập giá của Chúa Giêsu đã dạy cho tôi điều đó hay sao? Hôm nay toàn thể Giáo hội mừng kính các Thánh Tử đạo Việt Nam là dịp cho tôi suy nghĩ nhiều về những tấm gương hy sinh chịu đựng của các ngài. Những hình phạt mà các ngài đã phải trải qua trong cơn bách đạo còn ghê gớm hơn nhiều so với những đau đớn vì bệnh tật của tôi; thế mà, các ngài đã một lòng kiên tâm chịu đựng đến cùng để bảo vệ niềm tin mà các ngài đã đặt vào Đức Kitô. Các ngài đã chứng tỏ đức tin của mình đến cùng cho dẫu là cái chết cũng không làm các ngài chùn bước. Điều đó chứng tỏ các ngài hoàn toàn tin tưởng vào Chúa Kitô Phục sinh, và sự sống đời sau!

Vâng! Chúa ơi, con một niềm chứa chan hy vọng vào sự Phục sinh của Chúa! Trải qua cái chết đau thương trên thập giá, Chúa đã phục sinh vinh hiển để đem đến cho nhân loại niềm tin được sống đời đời! Giờ đây, con thấy mình diễm phúc vì đã được phục sinh cùng với Chúa Giê-su Ki-tô! Thật vậy, nhờ chấp nhận những đau khổ của bệnh tật và mù lòa mà con đã được nhìn thấy ánh sáng từ sự Phục sinh của Chúa. Con xin sẵn sàng chịu đựng những gian truân khốn khó trong tháng ngày còn lại, vì biết mình cần phải được Chúa sửa dạy, kẻo rồi con sẽ bị sa lụy vào vòng mê tối của cuộc đời.
Lạy Chúa! Chúa là Thiên Chúa, Đấng cứu độ con. Con xin được sẵn sàng để Chúa tinh luyện như người ta luyện vàng trong lò lửa. Xin Chúa hãy đón nhận con như một của lễ toàn thiêu vậy, Chúa nhé!

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

CHÚNG CON CẦN CHÚA!

Đức Giêsu vào Đền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang buôn bán và nói với họ : "Đã có lời chép rằng : Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt của bọn cướp !"
(Lc: 19, 45-46)

Nhà của Chúa sẽ là nhà cầu nguyện
Vì chúng con cần Chúa lắm, Chúa ơi!

Nhưng thế giới mỗi ngày một điên đảo
Và lòng người thêm xảo trá gian ngoa
Con cũng có một thời xa cách Chúa
Đến nhà thờ mà hồn vẫn phiêu lưu
Bỏ mặc Chúa ưu sầu trên thập tự!

Lời Chúa nói hôm nay như trách cứ
Dẫu rằng con chẳng buôn bán thứ gì
Con vẫn thấy lương tâm mình áy náy
Tận đáy lòng con khắc khoải buồn đau
Vì những lúc con thờ ơ với Chúa!

Con xin Chúa cho lòng con sốt mến
Như ánh nến lung linh trong Nhà nguyện
Cho hồn con luôn tỏa sáng niềm tin
Biết chỉnh chu trong ngoài nơi Đền thánh
Lời nguyện con bay lên tới Thiên đình!

Muôn lạy Chúa, Chúa tình yêu tuyệt đối
Chúa thương con và thương cả nhân loài
Đoàn chúng con u hoài vì tội lỗi
Mỗi một ngày một xa cách Chúa thôi
Con cần Chúa, chúng con cần Chúa lắm!

Nhà của Chúa sẽ là nhà cầu nguyện
Lòng thành tâm, con đối diện trước Ngài!

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

ĐI GIỮA THÁNH ĐÔ

“Khi đến gần Giêrusalem và trông thấy thành, Đức Giêsu khóc thương mà nói : "Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi !”
(Lc: 19, 41-42)

Bởi thương dân thành Gialiêm, Thầy đã khóc
Nước mắt Con Trời như ngọc quý long lanh
Ôi, Gialiêm, nơi thánh đô ngự trị
Nơi an bình cho hết thảy com tim
Sao ngươi mải đi tìm nơi chốn khác?

Tôi nghe tiếng Con Người qua giọt lệ
Thương khóc thành, còn mê mải phù vinh
Thành chỉ thấy sự bình an giả tạo
Và dân thành thì háo hức lợi danh
Họ bỏ mặc Thánh đô trong hoang phế!

Tôi cũng thế, đã một thời phiêu bạt
Nhạt nhẽo với Con Người, tôi sống thật thờ ơ
Để Thành thánh Gialiêm chơ vơ trong phiền muộn
Những tháng ngày tôi ưa chuộng bả phù vinh
Tâm hồn tôi chòng chành như con thuyền không bến!

Người đến với tôi trong những ngày gian khổ
Và hồng ân tuôn đổ giữa tâm hồn
Nguồn bình an chan chứa ngập hồn tôi
Tôi có Chúa, Người cùng tôi song bước
Hai chúng tôi cùng đi giữa Thánh đô!

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

LỜI TỤNG CA

“Đức Giêsu nói : "Anh nhìn thấy đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh." Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa.”
(Lc: 18, 42-43)

Con cảm tạ Chúa trên trời
Cho con sáng mắt, sáng lời tụng ca
Ngợi khen tình Chúa bao la
Đã thương chữa khỏi mù lòa trong con!

Tim này thắm lại màu son
Thấy vườn rực nắng cánh hồng lung linh
Thấy trời tươi sáng bình minh
Tim nay có Chúa Thánh Linh ngự rồi!

Bây giờ ánh sáng rạng soi
Thánh Linh dẫn lối con thôi mù lòa
Cho con hiểu được ý Cha
Cho con biết sống chan hòa tình thương!

Chúa là ánh sáng soi đường
Dắt con qua khỏi dặm trường tối tăm
Lòng con tin tưởng ngập tràn
Dâng lời cảm tạ chúc khen danh Ngài!