“Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình.”
(Pl: 2, 3)
Khi tôi nhận ra ưu điểm của ai đó trong một tập thể, và thực sự yêu mến người ấy, tôi thường cảm thấy con người mình vui vẻ nhẹ nhàng. Lúc hữu sự, tôi cùng người ấy có thể chung tay nhau làm được những việc tốt đẹp, và những giây phút đó tâm hồn tôi có cảm giác thanh thoát, không khí chung quanh tôi những khi ấy cũng tràn đầy tình tương thân tương trợ... Trái lại, khi tôi chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, mà không cố tìm lấy một ưu điểm của họ, con người tôi sao mà đầy ứ những cảm giác bực bội nóng nảy vô lối; và, công việc phải làm chung với nhau sao mà đầy khó khăn trở ngại... Nếu tôi luôn biết kiểm soát con người của mình, tôi đã có thể nhận ra ngay những khuyết điểm của bản thân trong lúc đó; và như vậy, tôi có thể điều chỉnh thái độ cư sử của mình cho trở nên hòa nhã hơn. Một khi cái nhìn của tôi trở nên khoan dung hơn, tôi sẽ tìm ra được những ưu điểm của người đang đối diện với tôi trong lúc đó; và như vậy, tâm hồn tôi sẽ luôn tìm được cảm giác vui vẻ nhẹ nhàng, chẳng còn khoảng trống cho những bực bội tức tối!
Lời thánh Phaolô hôm nay giúp tôi càng thêm yêu mến đức tính khiêm nhường. Tôi hiểu ra rằng, chính nhân đức này cho tôi có cảm giác thanh thoát nhẹ nhõm trong những khi tôi thực sự yêu mến tha nhân, khi tôi biết quên đi những khuyết điểm của họ để chỉ thấy ở họ một ưu điểm nào đó. Lời thánh Phaolô hôm nay cũng nhắc nhở tôi về những tật xấu cố hữu của con người: tính ganh tỵ và tính ham thích hư danh, chính những tính xấu này đã cản trở con người có được đức khiêm nhường:
“Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình.”
Khi tôi không ganh tỵ, khi tôi không màng đến hư danh, tôi cảm thấy tâm hồn tôi nhẹ nhàng thanh thoát và dễ dàng chấp nhận người khác một cách vui vẻ. Tôi đang học tập ở thánh nhân đức tính này, và đặc biệt tôi còn có người Thầy Giêsu hết mực khiêm nhường, là tấm gương sáng chói cho tôi noi theo. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa theo bước chân của Ngài, để có thể gạt bỏ trong con người xấu xa của mình những ganh ghen đố kỵ và những chuyện hư ảo ở đời. Tôi tin rằng, Chúa sẽ biến đổi con người tôi, cũng như Ngài đã từng biến đổi con người Phaolô khi xưa!
Lạy Chúa! Xin đừng để con làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy ban cho con tính khiêm nhường, để con luôn biết lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình, Chúa nhé!
Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016
NGƯỜI ĐI TÌM TÔI
"Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."
(Lc: 19, 9-10)
Hôm nay ơn cứu độ của Chúa đã đến với tôi, đã đến với tôi thật rồi!
Không phải tôi đã đi tìm Chúa, mà là chính Chúa đã đi tìm tôi. Chúa tìm tôi qua những nẻo đường mà chỉ Chúa mới nghĩ ra, và đã thực hiện cho tôi một cách kỳ diệu.
Tôi đã thụ ơn Chúa, chẳng khác nào ông Giakêu, nhân vật được nói đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay, tuy là một kẻ mang đầy lỗi lầm và một cuộc sống đầy sai trái, nhưng Giakêu vẫn được Chúa thương mà đến ở lại trong nhà của ông. Phần tôi, Chúa đến ngự trị trong nhà của tôi, giữa tâm hồn tôi, đang khi tâm hồn tôi ngập đầy những buồn sầu và thất vọng. Đó là những ngày tháng tôi vừa mất đi ánh sáng của đôi mắt thể lý, vừa mất đi sức khỏe và công ăn việc làm. Qua chặng đường chập chùng đen tối đó, tôi đã được Chúa tìm thấy và cứu vớt lên. Đó là lúc tôi biết chấp nhận Chúa Giêsu trên thập giá, cùng với tâm thái tôi biết chấp nhận Thánh giá của đời mình.
Chắc hẳn, Chúa vẫn còn nhớ những ngày tháng, khi tôi trẻ khỏe, mắt sáng... Lúc ấy, tôi chẳng bao giờ cầm lấy một cuốn sách nói về Chúa, cũng như chẳng hề bao giờ đụng tới những quyển Thánh kinh mà bố tôi luôn đặt sẵn trước tầm mắt của chúng tôi. Bố tôi có sốt ruột mà la thì cứ la, mắng thì cứ mắng, tôi đành chịu, chứ chẳng thể nào nuốt nổi những món ăn khô khan ấy... Trong khi đó, những bộ sách dày cộp như Đông Châu Liệt Quốc, Thủy Hử, Tam quốc Chí, Thần Điêu Đại Hiệp, Những Kẻ Khốn Cùng, Cuốn Theo Chiều Gió, Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh, Cái Chết Là Nghề Của Tôi, Sơ-lốc Hôm, Z28, Thần Phong Kamikai, Cội Rễ... thì tôi chăm chú đọc một cách nghiến ngấu. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật là tệ!
Những biến cố xảy ra trong cuộc đời, tưởng chừng là tăm tối, song lại dẫn tôi đến với nguồn ánh sáng diệu kỳ, đó là ánh sáng của Lời Chúa. Nguồn ánh sáng phát xuất từ một sự kiện, tưởng chừng là hết sức u ám, cái chết trên thập tực của Chúa Giêsu, lại dẫn đến ánh sáng kỳ diệu của sự kiện Phục sinh! Những nẻo đường Chúa đã dắt tôi đi trong những tháng ngày đen tối, lại càng khó lý giải đối với bản thân tôi. Những ngày tháng vì cần tập đọc chữ Braille, nhưng vì thiếu nguồn sách, chỉ có thánh Kinh là sẵn sàng cho tôi, đã buộc tôi ngồi tẩn mẩn đọc những cuốn thánh Kinh được in bằng những chấm nổi li ti. Những ngày tháng gần như bị cưỡng ép, ngồi viết những dòng suy niệm lời Chúa mỗi ngày cho blog tiếng Hạc Kêu Sương(bài tập do cha Hiền yêu cầu các học viên viết blog phải làm) Thế rồi, bây giờ chính tôi đã say mê với những buổi sáng ngồi viết blog, như thể tôi đang nói chuyện với Chúa... Một sự thôi thúc nào đó, đã khiến tôi đăng ký cho mình học giáo trình “Thơ ca Kinh thánh cựu ước và các ngôn sứ” của Hadley School, giáo trình này đã hướng dẫn tôi, ngày càng bị thu hút vào việc đọc Thánh Kinh và mê say Lời Chúa hơn! Quả là Chúa đã tìm và đã cứu tôi, giúp tôi tìm lại những gì đã mất. Không những thế, còn hơn cả ánh sáng tôi đã bị mất, thứ ánh sáng của mặt trời, tôi nay được tràn ngập ánh sáng của Lời Chúa, tôi cảm thấy mình thật là diễm phúc!
Lạy Chúa! Con muôn vàn cảm tạ Chúa, vì Ngài đã đoái thương mà đem ơn cứu độ đến cho con!
Xin cho những ai còn đang sống thiếu niềm tin, những ai chưa tìm thấy Chúa, đều nhận ra rằng Chúa đang tìm họ và mang ơn cứu độ đến cho họ. Xin cho con luôn biết làm lan tỏa ánh sáng mà con đã được lãnh nhận từ Lời Chúa, đến cho những nơi con hiện diện, Chúa nhé!
(Lc: 19, 9-10)
Hôm nay ơn cứu độ của Chúa đã đến với tôi, đã đến với tôi thật rồi!
Không phải tôi đã đi tìm Chúa, mà là chính Chúa đã đi tìm tôi. Chúa tìm tôi qua những nẻo đường mà chỉ Chúa mới nghĩ ra, và đã thực hiện cho tôi một cách kỳ diệu.
Tôi đã thụ ơn Chúa, chẳng khác nào ông Giakêu, nhân vật được nói đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay, tuy là một kẻ mang đầy lỗi lầm và một cuộc sống đầy sai trái, nhưng Giakêu vẫn được Chúa thương mà đến ở lại trong nhà của ông. Phần tôi, Chúa đến ngự trị trong nhà của tôi, giữa tâm hồn tôi, đang khi tâm hồn tôi ngập đầy những buồn sầu và thất vọng. Đó là những ngày tháng tôi vừa mất đi ánh sáng của đôi mắt thể lý, vừa mất đi sức khỏe và công ăn việc làm. Qua chặng đường chập chùng đen tối đó, tôi đã được Chúa tìm thấy và cứu vớt lên. Đó là lúc tôi biết chấp nhận Chúa Giêsu trên thập giá, cùng với tâm thái tôi biết chấp nhận Thánh giá của đời mình.
Chắc hẳn, Chúa vẫn còn nhớ những ngày tháng, khi tôi trẻ khỏe, mắt sáng... Lúc ấy, tôi chẳng bao giờ cầm lấy một cuốn sách nói về Chúa, cũng như chẳng hề bao giờ đụng tới những quyển Thánh kinh mà bố tôi luôn đặt sẵn trước tầm mắt của chúng tôi. Bố tôi có sốt ruột mà la thì cứ la, mắng thì cứ mắng, tôi đành chịu, chứ chẳng thể nào nuốt nổi những món ăn khô khan ấy... Trong khi đó, những bộ sách dày cộp như Đông Châu Liệt Quốc, Thủy Hử, Tam quốc Chí, Thần Điêu Đại Hiệp, Những Kẻ Khốn Cùng, Cuốn Theo Chiều Gió, Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh, Cái Chết Là Nghề Của Tôi, Sơ-lốc Hôm, Z28, Thần Phong Kamikai, Cội Rễ... thì tôi chăm chú đọc một cách nghiến ngấu. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật là tệ!
Những biến cố xảy ra trong cuộc đời, tưởng chừng là tăm tối, song lại dẫn tôi đến với nguồn ánh sáng diệu kỳ, đó là ánh sáng của Lời Chúa. Nguồn ánh sáng phát xuất từ một sự kiện, tưởng chừng là hết sức u ám, cái chết trên thập tực của Chúa Giêsu, lại dẫn đến ánh sáng kỳ diệu của sự kiện Phục sinh! Những nẻo đường Chúa đã dắt tôi đi trong những tháng ngày đen tối, lại càng khó lý giải đối với bản thân tôi. Những ngày tháng vì cần tập đọc chữ Braille, nhưng vì thiếu nguồn sách, chỉ có thánh Kinh là sẵn sàng cho tôi, đã buộc tôi ngồi tẩn mẩn đọc những cuốn thánh Kinh được in bằng những chấm nổi li ti. Những ngày tháng gần như bị cưỡng ép, ngồi viết những dòng suy niệm lời Chúa mỗi ngày cho blog tiếng Hạc Kêu Sương(bài tập do cha Hiền yêu cầu các học viên viết blog phải làm) Thế rồi, bây giờ chính tôi đã say mê với những buổi sáng ngồi viết blog, như thể tôi đang nói chuyện với Chúa... Một sự thôi thúc nào đó, đã khiến tôi đăng ký cho mình học giáo trình “Thơ ca Kinh thánh cựu ước và các ngôn sứ” của Hadley School, giáo trình này đã hướng dẫn tôi, ngày càng bị thu hút vào việc đọc Thánh Kinh và mê say Lời Chúa hơn! Quả là Chúa đã tìm và đã cứu tôi, giúp tôi tìm lại những gì đã mất. Không những thế, còn hơn cả ánh sáng tôi đã bị mất, thứ ánh sáng của mặt trời, tôi nay được tràn ngập ánh sáng của Lời Chúa, tôi cảm thấy mình thật là diễm phúc!
Lạy Chúa! Con muôn vàn cảm tạ Chúa, vì Ngài đã đoái thương mà đem ơn cứu độ đến cho con!
Xin cho những ai còn đang sống thiếu niềm tin, những ai chưa tìm thấy Chúa, đều nhận ra rằng Chúa đang tìm họ và mang ơn cứu độ đến cho họ. Xin cho con luôn biết làm lan tỏa ánh sáng mà con đã được lãnh nhận từ Lời Chúa, đến cho những nơi con hiện diện, Chúa nhé!
Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016
VẦNG TRĂNG & TÔI
“Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống;
còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
(Lc: 14, 11)
Ngày xưa tôi sống
viển vông
Tưởng mình là đứa có công với đời
Tưởng mình là kẻ
hơn người
Lòng tôi tự mãn, cái tôi to đùng
Qua bao giông tố
bão bùng
Qua bao ngày tháng chập chùng nắng mưa
Bây giờ tôi đã
khác xưa
Cái tôi nhỏ lại, xin chừa kiêu căng!
Nhìn lên cao, một
ánh trăng
Thấy mình nhỏ bé thấp hèn làm sao
Tôi nhìn lên Đấng
tối cao
Người đang cúi xuống, dạt dào thương tôi
Tình yêu của Đức
Chúa Trời
Tựa vầng trăng sáng diệu vời mênh mang
Dìu tôi tới cõi
thiên đàng
Tôi theo trăng sáng nhẹ nhàng khiêm cung!
Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016
NGÔI ĐỀN THÁNH TRONG CHÚA
“Trong Người, toàn thể công trình xây dựng ăn khớp với nhau và vươn lên thành ngôi đền thánh trong Chúa.”
(Ep: 2, 21)
Con đang cố vươn lên
Trong miền đất của mùa xuân bất diệt
Quả tim con tha thiết hiến dâng Ngài
Xin thuộc trọn về Ngài. Ngài thương con, Ngài hỡi!
Ôi, sáng nay, trời lung linh nắng ấm
Tấm thân này hoan hỷ lời tụng ca
Vì tình Chúa bao la giữa đại ngàn
Ôi, Đền Thánh chứa chan nguồn ân sủng!
Xin củng cố niềm tin con luôn mãi
Cho hồn con luôn gắn bó với Ngài
Cùng với Ngài, con dựng xây Đền Thánh
Sáng tinh tươm để hồn mãi trong ngần!
Vươn lên tới trời cao, niềm hoan lạc
Xác thân này từ bụi đất tàn tro
Được Thiên Chúa dựng xây thành đền thánh
Con trở nên lấp lánh giữa cuộc đời.
Người ơi!
Trong Người, con đang cố vươn lên!!!
(Ep: 2, 21)
Con đang cố vươn lên
Trong miền đất của mùa xuân bất diệt
Quả tim con tha thiết hiến dâng Ngài
Xin thuộc trọn về Ngài. Ngài thương con, Ngài hỡi!
Ôi, sáng nay, trời lung linh nắng ấm
Tấm thân này hoan hỷ lời tụng ca
Vì tình Chúa bao la giữa đại ngàn
Ôi, Đền Thánh chứa chan nguồn ân sủng!
Xin củng cố niềm tin con luôn mãi
Cho hồn con luôn gắn bó với Ngài
Cùng với Ngài, con dựng xây Đền Thánh
Sáng tinh tươm để hồn mãi trong ngần!
Vươn lên tới trời cao, niềm hoan lạc
Xác thân này từ bụi đất tàn tro
Được Thiên Chúa dựng xây thành đền thánh
Con trở nên lấp lánh giữa cuộc đời.
Người ơi!
Trong Người, con đang cố vươn lên!!!
Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016
ĐẰNG SAU CÁNH CỬA HẸP
“Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.”
(Lc”13, 24)
Nghe đến: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào”, tôi thấy là khó rồi vì chiến đấu là phải có mất mát, có thất bại, có khổ đau. . .
Lạy Chúa, xin Chúa luôn đồng hành với con trong cuộc chiến này! Có Chúa con không sợ hy sinh, có Chúa con không sợ thất bại, có Chúa con không sợ đau khổ. . . !
Chúa ơi!
Theo chân Chúa mỗi ngày
Con đi vào cửa hẹp
Bằng cố gắng hy sinh
Bằng khiêm hạ vâng lời
Học Người, con dấn thân
Bước chân vào cửa hẹp
Khép mình, con nhẫn nhịn
Cúi đầu, con nhún nhường
Gương Thầy còn mãi đó
Từ trên cao thập tự
Chết khiêm hạ gục đầu
Thầy đi qua cửa hẹp
Cửa hẹp chẳng dễ qua
Nhưng ai học Con Chúa
Sống hy sinh hãm mình
Sẽ dễ dàng vượt qua
Đằng sau cánh cửa hẹp
Là cõi trời bao la
Là mùa xuân vĩnh cửu
Chúa đợi con mỗi ngày.
(Lc”13, 24)
Nghe đến: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào”, tôi thấy là khó rồi vì chiến đấu là phải có mất mát, có thất bại, có khổ đau. . .
Lạy Chúa, xin Chúa luôn đồng hành với con trong cuộc chiến này! Có Chúa con không sợ hy sinh, có Chúa con không sợ thất bại, có Chúa con không sợ đau khổ. . . !
Chúa ơi!
Theo chân Chúa mỗi ngày
Con đi vào cửa hẹp
Bằng cố gắng hy sinh
Bằng khiêm hạ vâng lời
Học Người, con dấn thân
Bước chân vào cửa hẹp
Khép mình, con nhẫn nhịn
Cúi đầu, con nhún nhường
Gương Thầy còn mãi đó
Từ trên cao thập tự
Chết khiêm hạ gục đầu
Thầy đi qua cửa hẹp
Cửa hẹp chẳng dễ qua
Nhưng ai học Con Chúa
Sống hy sinh hãm mình
Sẽ dễ dàng vượt qua
Đằng sau cánh cửa hẹp
Là cõi trời bao la
Là mùa xuân vĩnh cửu
Chúa đợi con mỗi ngày.
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016
NẮM MEN TRONG THÚNG BỘT
“Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men."
(Lc: 13, 21)
Những ngày vừa qua dân cư mạng xôn xao về chuyện một nam MC đi cứu trợ đồng bào bị lũ lụt ở miền Trung, việc từ thiện anh làm đã được rất nhiều người hưởng ứng. Những con số quả là biết nói, 16 tỷ đồng được quyên góp chỉ sau vài ngày, đã biểu lộ được tình tương thân tương ái người ta dành cho đồng bào của mình một cách thật ấm nồng. Bản thân người nghệ sĩ đã đóng góp một số tiền không nhỏ, chính thái độ của anh đã làm cho nhiều người hâm mộ cảm kích, và họ đã nhiệt liệt hưởng ứng lời kêu gọi của anh. Khi có người hỏi anh về động cơ của việc làm từ thiện này, anh đã trả lời: “Tôi thấy làm những điều có ích, những hành động tử tế là cách tốt nhất để thôi thúc phần thiện trong con người mình. Khi làm những điều đó, mình thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, nhẹ nhàng hơn. Rồi cho các con tôi, gia đình tôi. Để những đứa trẻ trở thành người tốt, sống có ý nghĩa, bố mẹ cần phải là một tấm gương.”
Cho dù cũng có vài lời ong tiếng ve, nhưng nghĩa cử của người nghệ sĩ này thật đẹp trong suy nghĩ của tôi. Nghe thiên hạ bàn tán xôn xao về việc làm của anh, tôi có cảm giác hạnh phúc và vui lây với anh, vì biết rằng nhiều đồng bào ở miền Trung sau cơn bão lũ đã phần nào được sưởi ấm. Việc làm của anh tựa như nắm men đã được vùi vào thúng bột, như trong đoạn Tin Mừng hôm nay Chúa đã nói. Tôi cảm thấy Nước Thiên Chúa đang đến thật gần, những nắm men đã được vùi vào bột, và tất cả đang dậy men, khi tình yêu thương đang được thể hiện giữa đời thường này một cách rất ư là thiết thực!
Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con biết mở lòng ra và biết dấn thân vào những công cuộc từ thiện một cách nhiệt thành, để Nước Chúa được rộng lan khắp nơi. Xin Chúa thương gìn giữ và chở che những ai đang nỗ lực góp phần vào việc chia sẻ tình thương, như bảo vệ những nắm men trong thúng bột để nó được dậy men một cách mỹ mãn, Chúa nhé!
(Lc: 13, 21)
Những ngày vừa qua dân cư mạng xôn xao về chuyện một nam MC đi cứu trợ đồng bào bị lũ lụt ở miền Trung, việc từ thiện anh làm đã được rất nhiều người hưởng ứng. Những con số quả là biết nói, 16 tỷ đồng được quyên góp chỉ sau vài ngày, đã biểu lộ được tình tương thân tương ái người ta dành cho đồng bào của mình một cách thật ấm nồng. Bản thân người nghệ sĩ đã đóng góp một số tiền không nhỏ, chính thái độ của anh đã làm cho nhiều người hâm mộ cảm kích, và họ đã nhiệt liệt hưởng ứng lời kêu gọi của anh. Khi có người hỏi anh về động cơ của việc làm từ thiện này, anh đã trả lời: “Tôi thấy làm những điều có ích, những hành động tử tế là cách tốt nhất để thôi thúc phần thiện trong con người mình. Khi làm những điều đó, mình thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, nhẹ nhàng hơn. Rồi cho các con tôi, gia đình tôi. Để những đứa trẻ trở thành người tốt, sống có ý nghĩa, bố mẹ cần phải là một tấm gương.”
Cho dù cũng có vài lời ong tiếng ve, nhưng nghĩa cử của người nghệ sĩ này thật đẹp trong suy nghĩ của tôi. Nghe thiên hạ bàn tán xôn xao về việc làm của anh, tôi có cảm giác hạnh phúc và vui lây với anh, vì biết rằng nhiều đồng bào ở miền Trung sau cơn bão lũ đã phần nào được sưởi ấm. Việc làm của anh tựa như nắm men đã được vùi vào thúng bột, như trong đoạn Tin Mừng hôm nay Chúa đã nói. Tôi cảm thấy Nước Thiên Chúa đang đến thật gần, những nắm men đã được vùi vào bột, và tất cả đang dậy men, khi tình yêu thương đang được thể hiện giữa đời thường này một cách rất ư là thiết thực!
Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con biết mở lòng ra và biết dấn thân vào những công cuộc từ thiện một cách nhiệt thành, để Nước Chúa được rộng lan khắp nơi. Xin Chúa thương gìn giữ và chở che những ai đang nỗ lực góp phần vào việc chia sẻ tình thương, như bảo vệ những nắm men trong thúng bột để nó được dậy men một cách mỹ mãn, Chúa nhé!
Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016
BIẾT XÓT THƯƠNG ĐỒNG LOẠI
“Ngày sabát kia, Đức Giêsu giảng dạy trong một hội đường. Ở đó, có một phụ nữ bị quỷ làm cho tàn tật đã mười tám năm. Lưng bà còng hẳn xuống và bà không thể nào đứng thẳng lên được. Trông thấy bà, Đức Giêsu gọi lại và bảo : "Này bà, bà đã được giải thoát khỏi tật nguyền !" Rồi Người đặt tay trên bà, tức khắc bà đứng thẳng lên được và tôn vinh Thiên Chúa.”
(Lc: 13, 10-13)
Đoạn Tin Mừng trên đây gợi cho tôi thấy lòng thương xót bao la của Chúa Giêsu. Người đã động lòng thương trước cảnh một phụ nữ tật nguyền, đến nỗi chẳng cần bà van xin Người đã chữa lành cho bà ngay trong ngày Sabát, để rồi bị bắt bẻ một cách đầy khiên cưỡng bởi những người thông thạo luật lệ. Đứng trước nỗi khốn khổ cùng cực của người phụ nữ lưng còng, Chúa Giêsu đã bày tỏ tình thương của Người một cách nhưng không và đầy tràn, Người không chờ cho đến khi người phụ nữ tật nguyền kia phải van xin nài nỉ. Người đã đi bước trước, vì lòng thương xót của Người luôn đầy ứ trong tim, và Người muốn ban phát lòng thương xót đó cho những ai đang cảnh khốn cùng khổ sở. Tôi tin chắc chắn là như thế!
Trong niềm tin đó, tôi đã cầu nguyện với Lòng Chúa Thương Xót cho tất cả những ai đang sống trong cảnh lầm than khốn cùng. Mỗi 3 giờ chiều, tôi đã cầu nguyện cho đồng bào miền Trung đang sống trong thảm họa môi trường, và những ai đang chìm ngập trong cảnh lũ lụt tang thương chết chóc; tôi cầu nguyện cho hết thảy những ai đang phải sống trong cảnh chiến tranh, bệnh tật và đau đớn; tôi cầu nguyện cho những thanh thiếu niên đang sống ngập ngụa trong bóng tối của lầm lạc và sì ke ma túy; tôi cầu nguyện cho những ai đang mải mê kiếm tìm danh lợi và quyền bính trong tham tàn bạo lực... Tôi tin rằng những lời cầu nguyện của tôi không đi vào khoảng trống mênh mông, mà đã được Chúa lắng nghe chăm chú... Tuy vậy, đã có lúc tôi hỏi Chúa: Chúa ơi, sao con người cứ phải ngập ngụa trong vũng lầy khổ đau như thế hả Chúa? Chúa không trả lời tôi ngay lúc ấy. Bây giờ thì tôi đã hiểu và có cảm giác như Chúa đang trả lời tôi. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở tôi sống dấn thân hơn nữa. Ngoài những lời cầu nguyện, Chúa bảo tôi phải biết sống thực hành theo lòng thương xót của Chúa, như xưa kia Chúa đã bất chấp những lời ỳ xèo của người Pharisêu mà cứu giúp người đàn bà còng lưng. Tôi tự nhủ: mình phải sống dấn thân hơn nữa vào công việc từ thiện bác ái, bất chấp những khó khăn cản trở còn vây bủa ở chung quanh. Tự nhủ với lòng như thế, tôi cảm thấy tin tưởng hơn, Chúa sẽ gìn giữ và che chở tôi trong tất cả những việc tôi làm để thực hiện những điều Chúa mong muốn!
Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã ban cho con một quả tim biết rung động, để con biết xót thương người đồng loại. Xin Chúa ban cho con thêm sức mạnh để con có thể dấn bước hơn nữa vào những công việc từ thiện ở chung quanh con, Chúa nhé!
(Lc: 13, 10-13)
Đoạn Tin Mừng trên đây gợi cho tôi thấy lòng thương xót bao la của Chúa Giêsu. Người đã động lòng thương trước cảnh một phụ nữ tật nguyền, đến nỗi chẳng cần bà van xin Người đã chữa lành cho bà ngay trong ngày Sabát, để rồi bị bắt bẻ một cách đầy khiên cưỡng bởi những người thông thạo luật lệ. Đứng trước nỗi khốn khổ cùng cực của người phụ nữ lưng còng, Chúa Giêsu đã bày tỏ tình thương của Người một cách nhưng không và đầy tràn, Người không chờ cho đến khi người phụ nữ tật nguyền kia phải van xin nài nỉ. Người đã đi bước trước, vì lòng thương xót của Người luôn đầy ứ trong tim, và Người muốn ban phát lòng thương xót đó cho những ai đang cảnh khốn cùng khổ sở. Tôi tin chắc chắn là như thế!
Trong niềm tin đó, tôi đã cầu nguyện với Lòng Chúa Thương Xót cho tất cả những ai đang sống trong cảnh lầm than khốn cùng. Mỗi 3 giờ chiều, tôi đã cầu nguyện cho đồng bào miền Trung đang sống trong thảm họa môi trường, và những ai đang chìm ngập trong cảnh lũ lụt tang thương chết chóc; tôi cầu nguyện cho hết thảy những ai đang phải sống trong cảnh chiến tranh, bệnh tật và đau đớn; tôi cầu nguyện cho những thanh thiếu niên đang sống ngập ngụa trong bóng tối của lầm lạc và sì ke ma túy; tôi cầu nguyện cho những ai đang mải mê kiếm tìm danh lợi và quyền bính trong tham tàn bạo lực... Tôi tin rằng những lời cầu nguyện của tôi không đi vào khoảng trống mênh mông, mà đã được Chúa lắng nghe chăm chú... Tuy vậy, đã có lúc tôi hỏi Chúa: Chúa ơi, sao con người cứ phải ngập ngụa trong vũng lầy khổ đau như thế hả Chúa? Chúa không trả lời tôi ngay lúc ấy. Bây giờ thì tôi đã hiểu và có cảm giác như Chúa đang trả lời tôi. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở tôi sống dấn thân hơn nữa. Ngoài những lời cầu nguyện, Chúa bảo tôi phải biết sống thực hành theo lòng thương xót của Chúa, như xưa kia Chúa đã bất chấp những lời ỳ xèo của người Pharisêu mà cứu giúp người đàn bà còng lưng. Tôi tự nhủ: mình phải sống dấn thân hơn nữa vào công việc từ thiện bác ái, bất chấp những khó khăn cản trở còn vây bủa ở chung quanh. Tự nhủ với lòng như thế, tôi cảm thấy tin tưởng hơn, Chúa sẽ gìn giữ và che chở tôi trong tất cả những việc tôi làm để thực hiện những điều Chúa mong muốn!
Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã ban cho con một quả tim biết rung động, để con biết xót thương người đồng loại. Xin Chúa ban cho con thêm sức mạnh để con có thể dấn bước hơn nữa vào những công việc từ thiện ở chung quanh con, Chúa nhé!
Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016
LỜI NGUYỆN CỦA NGƯỜI NGHÈO
“Kẻ phục vụ Đức Chúa theo ý Người sẽ được Người chấp nhận,
lời họ kêu xin sẽ vọng tới các tầng mây.
Lời nguyện của người nghèo vượt ngàn mây thẳm.”
(Hc: 35, 16-17)
Đức Chúa chăm bẵm mọi con dân của Người
Người thương hết thảy những ai nghèo khó
Và nhận lời tôi tớ Người kêu xin.
Vâng, Chúa ơi! Con vững tin như thế
Dẫu đời con hoang phế đã bao ngày
Nay tìm về, phục vụ Đấng toàn năng
Có lẽ nào Ngài chẳng xót thương con, Ngài hỡi?
Con kêu xin với tiếng lòng tha thiết
Cho mọi người luôn biết sống vì nhau
Xin tìm đến với những ai đau khổ
Quả tim con mong được phục vụ Ngài
Trong mọi sự, luôn tuân vâng Thánh ý
Dù vạn nẻo thiên lý có xa xôi
Xin dẫn lối, Ngài ơi, xin dẫn lối!
Lạy Thiên Chúa, Đấng quyền năng tuyệt đối
Lời kêu xin con vọng tới tầng mây
Đây lòng con tin tưởng đã bao ngày
Tâm nguyện con vượt mây ngàn xanh thẳm
Tắm mình trong sự chăm bẵm của tình thương
Con biết Chúa hằng nghe con cầu khấn
Mỗi một ngày thêm dấn bước hăng say!
lời họ kêu xin sẽ vọng tới các tầng mây.
Lời nguyện của người nghèo vượt ngàn mây thẳm.”
(Hc: 35, 16-17)
Đức Chúa chăm bẵm mọi con dân của Người
Người thương hết thảy những ai nghèo khó
Và nhận lời tôi tớ Người kêu xin.
Vâng, Chúa ơi! Con vững tin như thế
Dẫu đời con hoang phế đã bao ngày
Nay tìm về, phục vụ Đấng toàn năng
Có lẽ nào Ngài chẳng xót thương con, Ngài hỡi?
Con kêu xin với tiếng lòng tha thiết
Cho mọi người luôn biết sống vì nhau
Xin tìm đến với những ai đau khổ
Quả tim con mong được phục vụ Ngài
Trong mọi sự, luôn tuân vâng Thánh ý
Dù vạn nẻo thiên lý có xa xôi
Xin dẫn lối, Ngài ơi, xin dẫn lối!
Lạy Thiên Chúa, Đấng quyền năng tuyệt đối
Lời kêu xin con vọng tới tầng mây
Đây lòng con tin tưởng đã bao ngày
Tâm nguyện con vượt mây ngàn xanh thẳm
Tắm mình trong sự chăm bẵm của tình thương
Con biết Chúa hằng nghe con cầu khấn
Mỗi một ngày thêm dấn bước hăng say!
Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016
CƠ HỘI CỦA TÔI
‘Đức Giêsu đáp lại rằng : "Các ông tưởng mấy người Galilê này phải chịu số phận đó vì họ tội lỗi hơn mọi người Galilê khác sao ? Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy.”’
(Lc: 13, 2-3)
Điện thoại của em gái tôi suốt mấy ngày nay bận rộn tíu tít. Hầu như cứ về đến nhà là em gái tôi phải tiếp điện thoại bạn bè. Bọn họ và kể cả cô em gái tôi nữa, đang rất xôn xao, họ đều bất ngờ vì hay tin một người trong số họ vừa bị tai biến nằm bại liệt trên giường trong bệnh viện. Một người đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn, tuổi vừa tròn bốn mươi, có nhà cửa và công ăn việc làm ổn định, đang phấn đấu chuẩn bị lên chức trưởng phòng, có một cô vợ xinh đẹp và một đứa con trai bụ bẫm... bỗng dưng trở thành một người nằm bất toại trên giường. Khi bạn bè hay tin thì cậu ta đã nằm viện cả tháng trời. Bạn bè trước đó không hiểu vì sao gọi điện thoại, cậu ta không nghe máy, ai cũng cho là anh chàng bận rộn đi nhậu với “sếp”, không ngờ bạn mình chẳng còn biết gì đến sự đời. Em gái tôi kể, khi bạn bè vào thăm, cậu ta chẳng nhận ra ai, cho dẫu là những bạn bè rất thân thiết, và cậu ta cũng chẳng nói năng được gì, chỉ đưa mắt nhìn bạn bè một cách đờ dại. Tôi nghe kể mà thoáng chết lặng trong lòng, vì đó là người bạn thân thiết với em tôi, dù chúng tôi ít gặp nhau nhưng cậu ta vẫn thường gởi quà cho tôi qua em gái, cả mấy năm trời nay tôi uống cà phê mỗi sáng là do cậu ta gởi biếu cho... Người nhà kể rằng, cậu ta đang ngồi nhậu với bạn bè cùng cơ quan thì gục suống, mọi người chở vào bệnh viện cấp cứu vì ngay lúc đó cậu ta không còn biết gì nữa. Bác sĩ đã mổ sọ não cho cậu ta, và chỉ còn trông mong sự tự hồi phục của các cơ quan chức năng, hộp sọ vẫn còn một khoảng trống trên đầu...
Tôi là một người khiếm thị, và mang rất nhiều bệnh hoạn, nên tôi cứ nghĩ mình sẽ ra đi trước mọi người. Mỗi khi nghe tin trong số người quen biết, ai đó trẻ khỏe hơn tôi bị như vậy, tôi thường rúng động tâm can. Mặc dù đã biết đó là chuyện thường tình của con người: sinh, lão, bệnh, tử; song le, câu chuyện của người bạn này không khỏi cho tôi và những bạn bè của em gái tôi phải suy nghĩ về số phận của bản thân. Lời Chúa hôm nay là một lời cảnh tỉnh cho mỗi người trong chúng ta. Đâu phải cậu trai kia là người xấu, mới bị căn bệnh quái ác như vậy? Và đâu phải tôi tốt lành hơn cậu ta mà tôi còn được ngồi đây viết những dòng chữ này? Tôi được sống bình an khỏe mạnh như lúc này, là bởi lòng thương xót của Chúa vẫn còn cho tôi cơ hội để ăn năn sám hối về tội lỗi của mình đấy thôi!
Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa vì Chúa vẫn rộng lòng khoan dung đối với con, để cho con còn có được những cơ hội sửa chữa những sai lầm. Xin Chúa ban ơn giúp sức cho con, để con luôn biết sống đúng như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Lc: 13, 2-3)
Điện thoại của em gái tôi suốt mấy ngày nay bận rộn tíu tít. Hầu như cứ về đến nhà là em gái tôi phải tiếp điện thoại bạn bè. Bọn họ và kể cả cô em gái tôi nữa, đang rất xôn xao, họ đều bất ngờ vì hay tin một người trong số họ vừa bị tai biến nằm bại liệt trên giường trong bệnh viện. Một người đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn, tuổi vừa tròn bốn mươi, có nhà cửa và công ăn việc làm ổn định, đang phấn đấu chuẩn bị lên chức trưởng phòng, có một cô vợ xinh đẹp và một đứa con trai bụ bẫm... bỗng dưng trở thành một người nằm bất toại trên giường. Khi bạn bè hay tin thì cậu ta đã nằm viện cả tháng trời. Bạn bè trước đó không hiểu vì sao gọi điện thoại, cậu ta không nghe máy, ai cũng cho là anh chàng bận rộn đi nhậu với “sếp”, không ngờ bạn mình chẳng còn biết gì đến sự đời. Em gái tôi kể, khi bạn bè vào thăm, cậu ta chẳng nhận ra ai, cho dẫu là những bạn bè rất thân thiết, và cậu ta cũng chẳng nói năng được gì, chỉ đưa mắt nhìn bạn bè một cách đờ dại. Tôi nghe kể mà thoáng chết lặng trong lòng, vì đó là người bạn thân thiết với em tôi, dù chúng tôi ít gặp nhau nhưng cậu ta vẫn thường gởi quà cho tôi qua em gái, cả mấy năm trời nay tôi uống cà phê mỗi sáng là do cậu ta gởi biếu cho... Người nhà kể rằng, cậu ta đang ngồi nhậu với bạn bè cùng cơ quan thì gục suống, mọi người chở vào bệnh viện cấp cứu vì ngay lúc đó cậu ta không còn biết gì nữa. Bác sĩ đã mổ sọ não cho cậu ta, và chỉ còn trông mong sự tự hồi phục của các cơ quan chức năng, hộp sọ vẫn còn một khoảng trống trên đầu...
Tôi là một người khiếm thị, và mang rất nhiều bệnh hoạn, nên tôi cứ nghĩ mình sẽ ra đi trước mọi người. Mỗi khi nghe tin trong số người quen biết, ai đó trẻ khỏe hơn tôi bị như vậy, tôi thường rúng động tâm can. Mặc dù đã biết đó là chuyện thường tình của con người: sinh, lão, bệnh, tử; song le, câu chuyện của người bạn này không khỏi cho tôi và những bạn bè của em gái tôi phải suy nghĩ về số phận của bản thân. Lời Chúa hôm nay là một lời cảnh tỉnh cho mỗi người trong chúng ta. Đâu phải cậu trai kia là người xấu, mới bị căn bệnh quái ác như vậy? Và đâu phải tôi tốt lành hơn cậu ta mà tôi còn được ngồi đây viết những dòng chữ này? Tôi được sống bình an khỏe mạnh như lúc này, là bởi lòng thương xót của Chúa vẫn còn cho tôi cơ hội để ăn năn sám hối về tội lỗi của mình đấy thôi!
Lạy Chúa! Con cảm tạ Chúa vì Chúa vẫn rộng lòng khoan dung đối với con, để cho con còn có được những cơ hội sửa chữa những sai lầm. Xin Chúa ban ơn giúp sức cho con, để con luôn biết sống đúng như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016
TIN VUI
"Khi các người thấy mây kéo lên ở phía tây, các người nói ngay : 'Mưa đến nơi rồi', và xảy ra đúng như vậy. Khi thấy gió nồm thổi, các người nói : 'Trời sẽ oi bức', và xảy ra đúng như vậy. Những kẻ đạo đức giả kia, cảnh sắc đất trời, thì các người biết nhận xét, còn thời đại này, sao các người lại không biết nhận xét?”
(Lc: 12, 54-56)
Chúa của con ơi!
Những trang sách đời con
Con đã viết ra rồi.
Từng giọt mưa rơi bồi hồi trên nhánh lá
Phải chăng là tiếng Chúa hóa mưa rơi?
Ơi, Chúa ơi!
Đã bao mùa mưa, nắng
Những buổi bình minh nhuộm trắng sương đêm
Những chiều hoàng hôn bên thềm hoang lạnh
Những giây phút chạnh lòng khắc khoải sầu lo
Những lúc bộn bề công việc bỏ ăn bỏ ngủ
Những khi ủ rũ buồn, những lúc hò la reo vui rộn rã
Chúa đã ở bên con, mà con vẫn cứ sống vô tình!
Con đâu chỉ một mình...
Con đâu chỉ một mình trong quạnh vắng đìu hiu
Con đâu chỉ một mình những chiều mưa lạnh giá
Con đâu chỉ một mình lúc đớn đau khổ sở
Con đâu chỉ một mình những đêm về heo hút
Con có Chúa trong từng giây phút thở
Chúa vẫn ở bên con, mà con trót hững hờ
Muôn lạy Chúa! Xin thương con khờ dại!
Thời đại mới đã mở ra trước mắt
Lòng thương xót dắt con về sự thật
Con đã tin, đã yêu và đã mến
Say lời Ngài, con tiến bước hân hoan
Loan tin vui: Thời đại Chúa đến rồi!
(Lc: 12, 54-56)
Chúa của con ơi!
Những trang sách đời con
Con đã viết ra rồi.
Từng giọt mưa rơi bồi hồi trên nhánh lá
Phải chăng là tiếng Chúa hóa mưa rơi?
Ơi, Chúa ơi!
Đã bao mùa mưa, nắng
Những buổi bình minh nhuộm trắng sương đêm
Những chiều hoàng hôn bên thềm hoang lạnh
Những giây phút chạnh lòng khắc khoải sầu lo
Những lúc bộn bề công việc bỏ ăn bỏ ngủ
Những khi ủ rũ buồn, những lúc hò la reo vui rộn rã
Chúa đã ở bên con, mà con vẫn cứ sống vô tình!
Con đâu chỉ một mình...
Con đâu chỉ một mình trong quạnh vắng đìu hiu
Con đâu chỉ một mình những chiều mưa lạnh giá
Con đâu chỉ một mình lúc đớn đau khổ sở
Con đâu chỉ một mình những đêm về heo hút
Con có Chúa trong từng giây phút thở
Chúa vẫn ở bên con, mà con trót hững hờ
Muôn lạy Chúa! Xin thương con khờ dại!
Thời đại mới đã mở ra trước mắt
Lòng thương xót dắt con về sự thật
Con đã tin, đã yêu và đã mến
Say lời Ngài, con tiến bước hân hoan
Loan tin vui: Thời đại Chúa đến rồi!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)