"Mácta ! Mácta ơi ! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá ! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi."
(Lc: 10, 41-42)
Cuộc sống quanh tôi có quá nhiều điều bất ổn, và vì vậy những mối lo toan cứ đan xem chồng chéo lẫn nhau, đã có nhiều khi khiến tôi không biết phải chọn lựa thế nào cho phải đạo với Chúa. Xem xét lại bản thân, tôi biết mình chưa có được thái độ phục vụ như cô chị, cũng chẳng có được thái độ lắng nghe như cô em mà Chúa Giêsu đã nói đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay! Dù sao Mácta cũng đã lo lắng phục vụ Chúa Giêsu hết mình, còn tôi đã phục vụ Chúa Giêsu với thái độ như thế nào ? Ngày này qua tháng nọ, tôi vẫn cứ loay hoay trong sự chọn lựa của mình. Biết là có những điều tốt hơn và có những điều chỉ là thứ yếu ; song le, tôi vẫn chọn lấy những điều là thứ yếu , những điều này đã dẫn tôi đến những chuyện vô bổ, nó đã làm tôi mất nhiều thì giờ với nó hơn cả. Biết là những giây phút tập trung vào việc lắng nghe Lời Chúa là bổ ích cho tâm linh của tôi hơn cả ; thế nhưng, có nhiều khi tôi đã sa đà vào những trang tin tức thời sự để hóng hớt những chuyện không mấy cần thiết, để rồi có khi nó đã mang lại cho tôi những bực bội không đâu. Những mâu thuẫn trong tôi thường xuyên xảy ra, nhưng tôi đã lờ nó đi để rồi dòng thời gian cứ thế dần trôi, cho tới khi tôi gặp trắc trở, buồn khổ mới quay về chọn Chúa...
Chỉ có một chuyện tốt nhất , đó là thái độ lắng nghe và chọn Chúa là điều quan trọng trên hết mọi sự... Thế mà tôi đã chọn cho mình những công việc mình thích chứ không phải là theo những gì Chúa thích và mong đợi ở tôi !
Chúa ơi, cuộc sống quanh con thật là phức tạp ! Trong những ngày gần đây con đã gặp phải khá nhiều chuyện rắc rối, tuy không trực tiếp ảnh hưởng gì đến bản thân con, nhưng dù sao nó vẫn mang lại cho con một nỗi buồn man mác. Con cảm thấy mỗi con người là một chùm phức tạp. Hèn chi thế giới không ngừng chiến tranh ! Chúa nhìn thấy khắp cả địa cầu, thì Chúa còn sốt ruột đến như thế nào! Nhưng Chúa vẫn kiên tâm chịu đựng sự trái khoáy của mỗi con người , trong đó có cả con nữa! Vì cớ gì con lại không đứng đằng sau Chúa để cùng kiên tâm chịu đựng với Chúa? Từ nay, con xin chọn con đường tốt nhất cho mình là chỉ làm việc với thái độ yêu thương, con sẽ cố gắng loại bỏ những lo toan băn khoăn theo kiểu loài người. Mỗi việc con làm, con xin làm vì Chúa chứ không phải vì bản thân con , và con tin rằng những chuyện con làm như thế sẽ không bị lấy đi!
Song, Chúa ơi ! Con rất cần sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, xin hãy ban Thần Khí của Chúa cho con luôn, Chúa nhé !
Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017
Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017
AI LÀ NGƯỜI THÂN CẬN CỦA TÔI?
"Nhưng ai là người thân cận của tôi?"
(Lc: 10, 29)
Người kia bị cướp giữa đường
Chàng ta bị đánh trọng thương mềm nhừ
Nằm trong thoi thóp đợi chờ
Nhưng, thầy tư tế ngần ngừ, tránh qua
Thầy đi trốn chạy người ta
Thầy đi chẳng nỗi xót xa nào bằng!
Dụ ngôn cũng kể tiếp rằng
Trong khi kẻ nạn còn đương li bì
Một thầy thuộc nhóm Lê-vi
Ngang qua chỗ ấy cũng đi một lèo
Mặc kẻ gặp lúc hiểm nghèo
Hai thầy nọ cứ theo nhau bước dồn
Rồi thì, có kẻ dừng chân
Xuống ngựa lại gần xem xét vết thương...
Tôi ngồi suy nghĩ vấn vương
Tình thương đâu cứ đồng hương mới là
Từ trong cử chỉ thiết tha
Người Samaria đã tỏ ra nhân lành
Ước gì tôi được như anh
Sống sao cho đẹp, cho xanh cuộc đời!
Chúa ơi, con hiểu Chúa rồi
Dụ ngôn Chúa kể là lời yêu thương
Xin cho con biết xót thương
Như lòng Chúa vẫn xót thương con hoài
Xin cho con sống miệt mài
Luôn là thân cận của người muôn phương
Ở đâu cần đến tình thương
Thì con chẳng ngại chia thương sẻ bùi!
(Lc: 10, 29)
Người kia bị cướp giữa đường
Chàng ta bị đánh trọng thương mềm nhừ
Nằm trong thoi thóp đợi chờ
Nhưng, thầy tư tế ngần ngừ, tránh qua
Thầy đi trốn chạy người ta
Thầy đi chẳng nỗi xót xa nào bằng!
Dụ ngôn cũng kể tiếp rằng
Trong khi kẻ nạn còn đương li bì
Một thầy thuộc nhóm Lê-vi
Ngang qua chỗ ấy cũng đi một lèo
Mặc kẻ gặp lúc hiểm nghèo
Hai thầy nọ cứ theo nhau bước dồn
Rồi thì, có kẻ dừng chân
Xuống ngựa lại gần xem xét vết thương...
Tôi ngồi suy nghĩ vấn vương
Tình thương đâu cứ đồng hương mới là
Từ trong cử chỉ thiết tha
Người Samaria đã tỏ ra nhân lành
Ước gì tôi được như anh
Sống sao cho đẹp, cho xanh cuộc đời!
Chúa ơi, con hiểu Chúa rồi
Dụ ngôn Chúa kể là lời yêu thương
Xin cho con biết xót thương
Như lòng Chúa vẫn xót thương con hoài
Xin cho con sống miệt mài
Luôn là thân cận của người muôn phương
Ở đâu cần đến tình thương
Thì con chẳng ngại chia thương sẻ bùi!
Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017
NGƯỜI TÁ ĐIỀN & CHỦ VƯỜN NHO
“Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi,
mà tôi đã chẳng làm?
Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?”
(Is: 5, 3)
Con nghe áy náy trong lòng
Bởi vì nho dại vườn con mọc tràn!
Vườn nho chính Chúa thương ban
Bao nhiêu công việc Chúa làm cho con
Ngày đêm tay Chúa vun trồng
Thế mà con đã như không biết gì
Con thật đáng trách, Người ơi
Con đã để Người thất vọng biết bao!
Hôm nay lòng trí khát khao
Muốn dâng lên Chúa trái nho ngọt lành
Xin cho lá thắm màu xanh
Xin cho mộng ước thành toàn trong con
Từ nay con sẽ vuông tròn
Tá điền của Chúa quyết tâm lắm rồi!
Ngày mai thôi hết rong chơi
Ngày mai thôi hết biếng lười trong con
Con xin dọn sạch vườn hoang
Để vườn sinh trái ngọt ngon cho Người
Dẫu rằng mưa nắng tả tơi
Cũng xin dâng Người hoa trái đời con!
mà tôi đã chẳng làm?
Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?”
(Is: 5, 3)
Con nghe áy náy trong lòng
Bởi vì nho dại vườn con mọc tràn!
Vườn nho chính Chúa thương ban
Bao nhiêu công việc Chúa làm cho con
Ngày đêm tay Chúa vun trồng
Thế mà con đã như không biết gì
Con thật đáng trách, Người ơi
Con đã để Người thất vọng biết bao!
Hôm nay lòng trí khát khao
Muốn dâng lên Chúa trái nho ngọt lành
Xin cho lá thắm màu xanh
Xin cho mộng ước thành toàn trong con
Từ nay con sẽ vuông tròn
Tá điền của Chúa quyết tâm lắm rồi!
Ngày mai thôi hết rong chơi
Ngày mai thôi hết biếng lười trong con
Con xin dọn sạch vườn hoang
Để vườn sinh trái ngọt ngon cho Người
Dẫu rằng mưa nắng tả tơi
Cũng xin dâng Người hoa trái đời con!
Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017
CHUỖI TRÀNG HẠT SÁNG BÓNG
“Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Đức Giêsu, và với anh em của Đức Giêsu.”
(Cv: 1, 14)
Vừa khi đọc tới câu Kinh thánh trên đây, lòng tôi hết sức vui mừng và dâng lời cảm tạ Thiên Chúa, vì Người đã ban cho tôi biết bao ân huệ trọng đại trong đời. Hôm nay mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi, Mẹ là mẫu gương tuyệt vời cho nhân thế về đời sống cầu nguyện, vì vậy đây chính là dịp để tôi suy xét lại đời sống cầu nguyện của bản thân.
Tôi nhớ đến ông cố và ông nội của tôi, hình ảnh về các cụ còn đọng lại trong tâm trí tôi là chuỗi tràng hạt sáng bóng . Tại sao tôi lại có được hình ảnh đó ở trong tâm trí? Ông cố tôi thì đã qua đời từ trước khi tôi được sinh ra; nhưng, vào năm tôi 9 tuổi, tôi đã đọc được một bài báo viết về ông cố tôi trong báo Trái Tim Đức Mẹ. Bài báo đó nói về đời sống siêng năng lần chuỗi của ông cố , và nó đã để lại trong trí tôi một niềm tự hào về nguồn gốc của gia đình mình. Còn về ông nội tôi, thì kể từ khi có trí khôn tôi đã luôn nhìn thấy ông ngồi lần chuỗi những khi ông không phải tiếp khách, hoặc là khi ông không bận bịu việc gì. Rồi những buổi đọc kinh tối trong gia đình, chúng tôi đều có lần chuỗi Mân Côi, ít nhất là 50 kinh Kính Mừng, có khi ông và bác tôi đọc tới 150 kinh... Ông nội tôi chỉ yêu cầu mọi người đọc 50 kinh, phần sau ông không ép, ông bảo: “Ai bận gì thì cứ việc đi làm, ai có thể hy sinh hãm mình thì ngồi lại đọc chung với ông...” Tôi lúc ấy ép mình mà đọc kinh để làm vui lòng ông nội, chứ thật ra tôi chưa cảm nghiệm được những ơn ích của việc lần chuỗi Mân Côi với Mẹ Maria một cách rõ ràng như bây giờ. Chính đời sống cầu nguyện của ông nội tôi đã ảnh hưởng đến đời sống đức tin của bố mẹ tôi và đến lượt tôi là lớp cháu chắt trong gia đình cũng được thừa hưởng truyền thống tốt đẹp đó. Lúc đầu là một sự gượng ép bởi ý muốn làm vui lòng người lớn; sau đó, những biến cố đau thương trong đời đã đưa đẩy tôi đến gần hơn với Mẹ Maria. Những khi đau khổ và bế tắc, tôi chạy đến với Mẹ bằng tràng chuỗi Mân Côi, những khi sợ hãi hoang mang tôi tìm đến với Mẹ để rồi trong lòng cảm thấy bình an. Sự bình an mà tôi cảm nhận được đó, không phải từ tác động của những người chung quanh; từ thật sâu trong tâm khảm tôi, tôi đã cảm nhận được quyền năng của Mẹ Maria, và tôi tin rằng chính Mẹ đã chuyển lời cầu xin của tôi lên với Chúa, như xưa Mẹ đã xin với Chúa để Người giúp cho tiệc cưới Cana khỏi bị thiếu rượu. Tôi cũng cần phải nói để bạn đọc biết, có những lúc tâm trạng tôi rối bời và mệt mỏi đến nỗi chẳng thể suy niệm theo như đòi hỏi của việc lần chuỗi Mân Côi; tuy nhiên, với niềm tin tưởng tôi đặt nơi Mẹ, tôi vẫn lẩm nhẩm đọc kinh Kính Mừng như một cái máy, tôi biết Mẹ thương tôi. Tôi tin là Mẹ hiểu nỗi lòng của tôi và lắng nghe tiếng đọc kinh của tôi một cách chăm chú, sự bình an và những điều tốt đẹp đã đến với tôi sau những giây phút đầy cố gắng , đã chứng tỏ điều đó, và đã củng cố niềm tin cho tôi mỗi ngày một vững chắc hơn! Tiếc rằng, các em các cháu của tôi đã không nối gót của cha ông, khi chúng ngày càng bị cuốn hút vào đời sống vật chất, những giá trị tinh thần tốt đẹp của gia đình đã không được phát huy nơi chúng; tôi và mẹ tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho chúng để chúng được biến đổi trong đời sống đức tin. Chúng tôi luôn trao phó mọi sự cho Mẹ Maria để Mẹ lo liệu và chở che trong vòng tay từ ái của Mẹ!
Lạy Mẹ Maria! Con muốn nói với Mẹ rằng: gia đình con đã gần hết rượu rồi, Mẹ ạ! Xin Mẹ thương cứu giúp chúng con, Mẹ hỡi!
(Cv: 1, 14)
Vừa khi đọc tới câu Kinh thánh trên đây, lòng tôi hết sức vui mừng và dâng lời cảm tạ Thiên Chúa, vì Người đã ban cho tôi biết bao ân huệ trọng đại trong đời. Hôm nay mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi, Mẹ là mẫu gương tuyệt vời cho nhân thế về đời sống cầu nguyện, vì vậy đây chính là dịp để tôi suy xét lại đời sống cầu nguyện của bản thân.
Tôi nhớ đến ông cố và ông nội của tôi, hình ảnh về các cụ còn đọng lại trong tâm trí tôi là chuỗi tràng hạt sáng bóng . Tại sao tôi lại có được hình ảnh đó ở trong tâm trí? Ông cố tôi thì đã qua đời từ trước khi tôi được sinh ra; nhưng, vào năm tôi 9 tuổi, tôi đã đọc được một bài báo viết về ông cố tôi trong báo Trái Tim Đức Mẹ. Bài báo đó nói về đời sống siêng năng lần chuỗi của ông cố , và nó đã để lại trong trí tôi một niềm tự hào về nguồn gốc của gia đình mình. Còn về ông nội tôi, thì kể từ khi có trí khôn tôi đã luôn nhìn thấy ông ngồi lần chuỗi những khi ông không phải tiếp khách, hoặc là khi ông không bận bịu việc gì. Rồi những buổi đọc kinh tối trong gia đình, chúng tôi đều có lần chuỗi Mân Côi, ít nhất là 50 kinh Kính Mừng, có khi ông và bác tôi đọc tới 150 kinh... Ông nội tôi chỉ yêu cầu mọi người đọc 50 kinh, phần sau ông không ép, ông bảo: “Ai bận gì thì cứ việc đi làm, ai có thể hy sinh hãm mình thì ngồi lại đọc chung với ông...” Tôi lúc ấy ép mình mà đọc kinh để làm vui lòng ông nội, chứ thật ra tôi chưa cảm nghiệm được những ơn ích của việc lần chuỗi Mân Côi với Mẹ Maria một cách rõ ràng như bây giờ. Chính đời sống cầu nguyện của ông nội tôi đã ảnh hưởng đến đời sống đức tin của bố mẹ tôi và đến lượt tôi là lớp cháu chắt trong gia đình cũng được thừa hưởng truyền thống tốt đẹp đó. Lúc đầu là một sự gượng ép bởi ý muốn làm vui lòng người lớn; sau đó, những biến cố đau thương trong đời đã đưa đẩy tôi đến gần hơn với Mẹ Maria. Những khi đau khổ và bế tắc, tôi chạy đến với Mẹ bằng tràng chuỗi Mân Côi, những khi sợ hãi hoang mang tôi tìm đến với Mẹ để rồi trong lòng cảm thấy bình an. Sự bình an mà tôi cảm nhận được đó, không phải từ tác động của những người chung quanh; từ thật sâu trong tâm khảm tôi, tôi đã cảm nhận được quyền năng của Mẹ Maria, và tôi tin rằng chính Mẹ đã chuyển lời cầu xin của tôi lên với Chúa, như xưa Mẹ đã xin với Chúa để Người giúp cho tiệc cưới Cana khỏi bị thiếu rượu. Tôi cũng cần phải nói để bạn đọc biết, có những lúc tâm trạng tôi rối bời và mệt mỏi đến nỗi chẳng thể suy niệm theo như đòi hỏi của việc lần chuỗi Mân Côi; tuy nhiên, với niềm tin tưởng tôi đặt nơi Mẹ, tôi vẫn lẩm nhẩm đọc kinh Kính Mừng như một cái máy, tôi biết Mẹ thương tôi. Tôi tin là Mẹ hiểu nỗi lòng của tôi và lắng nghe tiếng đọc kinh của tôi một cách chăm chú, sự bình an và những điều tốt đẹp đã đến với tôi sau những giây phút đầy cố gắng , đã chứng tỏ điều đó, và đã củng cố niềm tin cho tôi mỗi ngày một vững chắc hơn! Tiếc rằng, các em các cháu của tôi đã không nối gót của cha ông, khi chúng ngày càng bị cuốn hút vào đời sống vật chất, những giá trị tinh thần tốt đẹp của gia đình đã không được phát huy nơi chúng; tôi và mẹ tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho chúng để chúng được biến đổi trong đời sống đức tin. Chúng tôi luôn trao phó mọi sự cho Mẹ Maria để Mẹ lo liệu và chở che trong vòng tay từ ái của Mẹ!
Lạy Mẹ Maria! Con muốn nói với Mẹ rằng: gia đình con đã gần hết rượu rồi, Mẹ ạ! Xin Mẹ thương cứu giúp chúng con, Mẹ hỡi!
Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017
NÓI VỚI THẦY
"Ai nghe anh em là nghe Thầy ; và ai khước từ anh em là khước từ Thầy ; mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy."
(Lc: 10, 16)
Thầy ơi!
Con đã nghe và con đã tin
Xin cho con luôn biết giữ lời Thầy
Đừng để con sa lầy mưu chước quỷ
Hãy giúp con chung thủy với lời Thầy!
Thầy biết rõ xác thân này yếu đuối
Đã bao lần theo đuổi chuyện phù hư
Con sống như kẻ phụ tình nông nổi
Lòng đổi trắng thay đen , ôi sao mà gớm guốc
Những lúc ấy, con đã khước từ Thầy!
Giờ này
Tâm hồn con khắc khoải
Trải lòng ra, con muốn nói với Thầy
Và Thầy hãy nói lại cùng Cha
Xin tha thứ cho con những khi hồn tăm tối!
Lối con về, nay rợp bóng yêu đương
Thầy là chốn con tựa nương mãi mãi
Lời Thầy giãi chiếu ánh quang minh
Xin cho con luôn ở giữa lời Thầy
Để ngày ngày đời con vui tiếng hát!!!
(Lc: 10, 16)
Thầy ơi!
Con đã nghe và con đã tin
Xin cho con luôn biết giữ lời Thầy
Đừng để con sa lầy mưu chước quỷ
Hãy giúp con chung thủy với lời Thầy!
Thầy biết rõ xác thân này yếu đuối
Đã bao lần theo đuổi chuyện phù hư
Con sống như kẻ phụ tình nông nổi
Lòng đổi trắng thay đen , ôi sao mà gớm guốc
Những lúc ấy, con đã khước từ Thầy!
Giờ này
Tâm hồn con khắc khoải
Trải lòng ra, con muốn nói với Thầy
Và Thầy hãy nói lại cùng Cha
Xin tha thứ cho con những khi hồn tăm tối!
Lối con về, nay rợp bóng yêu đương
Thầy là chốn con tựa nương mãi mãi
Lời Thầy giãi chiếu ánh quang minh
Xin cho con luôn ở giữa lời Thầy
Để ngày ngày đời con vui tiếng hát!!!
Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017
NHỚ TỚI LỜI MẶC CẢ CỦA ÁPRAHAM
Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Sơđôm còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”
(Lc: 10, 12)
Thiết nghĩ, thành Xơđôm đã trở nên nổi tiếng không phải vì nó có nhiều kiến trúc cầu kỳ, cũng không phải vì nó là thủ đô của một nước lớn, mà vì nó là một thành phố ăn chơi sa đọa trong thời kỳ Cựu Ước. Chúa Giêsu đã dùng câu chuyện thành Xơđôm như một điển tích để răn đe chúng ta; ngày nay, nhiều đạo diễn nổi tiếng trên thế giới cũng đã dựng nên những bộ phim nói về nó, nó trở thành như một biểu tượng nhắc nhở mọi người trong việc sửa đổi lối sống của mình. Chuyện về thành Xơđôm xưa kia, nào có khác gì chuyện của thành phố chúng ta hiện đang sống? Làm sao để thành phố của mỗi chúng ta có thể được xử khoan hồng hơn thành Xơđôm trong ngày Chúa đến? Ta đã đón nhận những lời rao giảng của Chúa như thế nào? Ta đã có nỗ lực gì để làm giảm bớt nhiệt độ đang sôi sục trong thành phố của chúng ta?
Chúa ơi! Những con số thống kê trên báo đài về nạn phá thai, trẻ vị thành niên giết người, vũ trường thuốc “lắc”, nạn mãi dâm, ma túy... rồi thì biết bao nhiêu chất độc hại trong thực phẩm ăn uống hằng ngày mà người ta đã vì lợi nhuận, không đếm xỉa gì tới hậu quả tàn phá của nó đối với con người... khiến chúng con run sợ và hết sức hoang mang lo lắng cho tương lai của thế hệ con cháu . Chúng con chẳng biết làm gì để có thể thay đổi được hiện trạng xấu xa độc hại này! Bậc ông bà thì luôn miệng rên lên: Giêsu, Maria lạy Chúa tôi! Bậc cha mẹ thì bó tay trước những đứa con khó bảo ở độ tuổi thanh thiếu niên. Chúng con gần như bất lực ! Con nhớ tới cuộc mặc cả giữa ông Ápraham với Chúa, ông Ápraham đã kỳ kèo với Chúa từ con số 40 người cho đến khi gút lại còn 5 người công chính để vì những người đó mà xin Chúa thứ tha, và Chúa đã nhận lời. Chúa khoan hồng và độ lượng với dân Chúa khi xưa biết bao! Chẳng lẽ trong thành phố của chúng con không có nổi 5 người công chính hay sao! Con luôn tin tưởng vào lòng thương xót vô biên của Chúa, Chúa hãy thương nhìn xuống thành phố của chúng con. Mỗi buổi chiều, chúng con đều đọc chuỗi kinh Lòng Chúa Thương Xót, và ở một số nhà thờ trong thành phố cũng có đọc chuỗi kinh này vào lúc 3 giờ chiều. Viết đến đây con cảm thấy xấu hổ vì bản thân con đã nhiều lần xác tín về Lòng Thương Xót của Chúa đã dành cho mình; vậy nhưng, con cũng còn lơ là trong việc cầu nguyện, cũng chưa sửa đổi được lối sống của mình, huống hồ gì là những người chưa biết Chúa! Con càng hiểu rõ hơn tại sao Chúa lại nói gay gắt như vậy về những thành phố không tiếp đón Tin Mừng của Chúa.
Lạy Chúa, con cảm thấy lương tâm con như một dải lụa vật vờ; có lúc bay bổng lên cùng Chúa, có lúc lại sà vào vũng sình nhớp nhúa tanh hôi của những đam mê lạc thú cõi trần. Xin Chúa hãy tẩy rửa lỗi lầm của chúng con trong Biển Lòng Thương Xót của Chúa, để chúng con có được một tâm hồn trắng trong, sẵn sàng đón nhận Nước Thiên Chúa như lòng Chúa ước mong! Xin Chúa hãy vì Lòng thương xót của Chúa mà đoái thương nhận lời chúng con tha thiết nài van. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Lc: 10, 12)
Thiết nghĩ, thành Xơđôm đã trở nên nổi tiếng không phải vì nó có nhiều kiến trúc cầu kỳ, cũng không phải vì nó là thủ đô của một nước lớn, mà vì nó là một thành phố ăn chơi sa đọa trong thời kỳ Cựu Ước. Chúa Giêsu đã dùng câu chuyện thành Xơđôm như một điển tích để răn đe chúng ta; ngày nay, nhiều đạo diễn nổi tiếng trên thế giới cũng đã dựng nên những bộ phim nói về nó, nó trở thành như một biểu tượng nhắc nhở mọi người trong việc sửa đổi lối sống của mình. Chuyện về thành Xơđôm xưa kia, nào có khác gì chuyện của thành phố chúng ta hiện đang sống? Làm sao để thành phố của mỗi chúng ta có thể được xử khoan hồng hơn thành Xơđôm trong ngày Chúa đến? Ta đã đón nhận những lời rao giảng của Chúa như thế nào? Ta đã có nỗ lực gì để làm giảm bớt nhiệt độ đang sôi sục trong thành phố của chúng ta?
Chúa ơi! Những con số thống kê trên báo đài về nạn phá thai, trẻ vị thành niên giết người, vũ trường thuốc “lắc”, nạn mãi dâm, ma túy... rồi thì biết bao nhiêu chất độc hại trong thực phẩm ăn uống hằng ngày mà người ta đã vì lợi nhuận, không đếm xỉa gì tới hậu quả tàn phá của nó đối với con người... khiến chúng con run sợ và hết sức hoang mang lo lắng cho tương lai của thế hệ con cháu . Chúng con chẳng biết làm gì để có thể thay đổi được hiện trạng xấu xa độc hại này! Bậc ông bà thì luôn miệng rên lên: Giêsu, Maria lạy Chúa tôi! Bậc cha mẹ thì bó tay trước những đứa con khó bảo ở độ tuổi thanh thiếu niên. Chúng con gần như bất lực ! Con nhớ tới cuộc mặc cả giữa ông Ápraham với Chúa, ông Ápraham đã kỳ kèo với Chúa từ con số 40 người cho đến khi gút lại còn 5 người công chính để vì những người đó mà xin Chúa thứ tha, và Chúa đã nhận lời. Chúa khoan hồng và độ lượng với dân Chúa khi xưa biết bao! Chẳng lẽ trong thành phố của chúng con không có nổi 5 người công chính hay sao! Con luôn tin tưởng vào lòng thương xót vô biên của Chúa, Chúa hãy thương nhìn xuống thành phố của chúng con. Mỗi buổi chiều, chúng con đều đọc chuỗi kinh Lòng Chúa Thương Xót, và ở một số nhà thờ trong thành phố cũng có đọc chuỗi kinh này vào lúc 3 giờ chiều. Viết đến đây con cảm thấy xấu hổ vì bản thân con đã nhiều lần xác tín về Lòng Thương Xót của Chúa đã dành cho mình; vậy nhưng, con cũng còn lơ là trong việc cầu nguyện, cũng chưa sửa đổi được lối sống của mình, huống hồ gì là những người chưa biết Chúa! Con càng hiểu rõ hơn tại sao Chúa lại nói gay gắt như vậy về những thành phố không tiếp đón Tin Mừng của Chúa.
Lạy Chúa, con cảm thấy lương tâm con như một dải lụa vật vờ; có lúc bay bổng lên cùng Chúa, có lúc lại sà vào vũng sình nhớp nhúa tanh hôi của những đam mê lạc thú cõi trần. Xin Chúa hãy tẩy rửa lỗi lầm của chúng con trong Biển Lòng Thương Xót của Chúa, để chúng con có được một tâm hồn trắng trong, sẵn sàng đón nhận Nước Thiên Chúa như lòng Chúa ước mong! Xin Chúa hãy vì Lòng thương xót của Chúa mà đoái thương nhận lời chúng con tha thiết nài van. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017
VẦNG TRĂNG CHO EM
“Cả vầng trăng cũng luôn đúng hẹn,
làm dấu hiệu muôn đời chỉ rõ thời gian.
Trăng đánh dấu các thời kỳ đại lễ,
có khi khuyết, có lúc lại tròn.
Người ta lấy chữ nguyệt mà đặt tên cho tháng,
theo chu kỳ tuyệt diệu, trăng cứ mãi tròn thêm,
làm đèn hiệu cho đạo binh trên chốn cao vời.
Khắp bầu trời, vầng trăng toả sáng.”
(Hc: 43, 6-8)
Em thơ ơi
Cứ vui chơi đi nhé
Trăng đêm nay sẽ tròn như ánh mắt của em!
Em có biết chăng
Với chị, vầng trăng là chính Chúa
Người Tỏa sáng dịu êm cho ánh mắt em cười...
Trăng tuyệt vời em nhỉ
Chỉ thức dậy khi hoàng hôn buông xuống
Trăng uống trọn cả màn đêm!
Đêm nay
Trăng sẽ hát cùng em ca khúc thanh bình
Và sẽ thật tròn đầy cho chị em mình cùng vui Tết trung thu!
Giêsu ơi!
Người có nghe con nói
Tiếng nói của vần thơ khao khát bình yên ?
Đêm nay,đêm mai và mãi mãi!!!
làm dấu hiệu muôn đời chỉ rõ thời gian.
Trăng đánh dấu các thời kỳ đại lễ,
có khi khuyết, có lúc lại tròn.
Người ta lấy chữ nguyệt mà đặt tên cho tháng,
theo chu kỳ tuyệt diệu, trăng cứ mãi tròn thêm,
làm đèn hiệu cho đạo binh trên chốn cao vời.
Khắp bầu trời, vầng trăng toả sáng.”
(Hc: 43, 6-8)
Em thơ ơi
Cứ vui chơi đi nhé
Trăng đêm nay sẽ tròn như ánh mắt của em!
Em có biết chăng
Với chị, vầng trăng là chính Chúa
Người Tỏa sáng dịu êm cho ánh mắt em cười...
Trăng tuyệt vời em nhỉ
Chỉ thức dậy khi hoàng hôn buông xuống
Trăng uống trọn cả màn đêm!
Đêm nay
Trăng sẽ hát cùng em ca khúc thanh bình
Và sẽ thật tròn đầy cho chị em mình cùng vui Tết trung thu!
Giêsu ơi!
Người có nghe con nói
Tiếng nói của vần thơ khao khát bình yên ?
Đêm nay,đêm mai và mãi mãi!!!
Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017
KHI NGƯỜI TA KHÔNG ĐÓN TIẾP
Người sai mấy sứ giả đi trước. Họ lên đường và vào một làng người Samari để chuẩn bị cho Người đến. Nhưng dân làng không đón tiếp Người, vì Người đang đi về hướng Giêrusalem.
(Lc: 9, 52-53)
Chúa ơi!
Có những lúc con chơi vơi hụt hẫng
Giữa bao người trong cuộc sống bon chen
Người ta nói chuyện tranh quyền đoạt lợi
Con làm sao nói chuyện của Nước Trời?
Giữa chúng con có quá nhiều khác biệt
Người thì rên xiết lầm than
Kẻ thì giàu sang, gấm vóc lụa là
Địa vị thấp cao đã khiến lòng người ngày càng thêm xa cách!
Con lách mình ra khỏi chốn bon chen
Đi về hướng Giêrusalem, núi thánh
Có Chúa ở kề bên, sánh bước đi cùng
Dẹp bỏ hết ngại ngùng, con tìm đến với anh em...
Nhưng, Chúa ơi!
Có những nơi lạnh lùng người ta không đón tiếp
Con chẳng biết làm sao mang Chúa đến nơi này
Chỉ biết ngày ngày dâng lên lời cầu nguyện
Chuyện nhỏ bé con làm, xin Chúa khứng nhận cho!
(Lc: 9, 52-53)
Chúa ơi!
Có những lúc con chơi vơi hụt hẫng
Giữa bao người trong cuộc sống bon chen
Người ta nói chuyện tranh quyền đoạt lợi
Con làm sao nói chuyện của Nước Trời?
Giữa chúng con có quá nhiều khác biệt
Người thì rên xiết lầm than
Kẻ thì giàu sang, gấm vóc lụa là
Địa vị thấp cao đã khiến lòng người ngày càng thêm xa cách!
Con lách mình ra khỏi chốn bon chen
Đi về hướng Giêrusalem, núi thánh
Có Chúa ở kề bên, sánh bước đi cùng
Dẹp bỏ hết ngại ngùng, con tìm đến với anh em...
Nhưng, Chúa ơi!
Có những nơi lạnh lùng người ta không đón tiếp
Con chẳng biết làm sao mang Chúa đến nơi này
Chỉ biết ngày ngày dâng lên lời cầu nguyện
Chuyện nhỏ bé con làm, xin Chúa khứng nhận cho!
Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017
BÉ NHỎ GIỮA LÒNG CHA
"Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.”
(Mt: 18, 3)
Tôi thấy mình nhỏ bé
Như đứa trẻ dại khờ
Ánh mắt chờ đợi Cha
Mỗi khi trời giông gió!
Có Cha ở kề bên
Tôi chẳng phải lo gì
Vì Người là tất cả
Cho tôi niềm cậy trông!
Tình Cha tôi mênh mông
Như đại dương xanh thẳm
Cha ẵm tôi vào lòng
Mỗi khi tôi khổ đau!
Chúng tôi là của nhau
Cha cho tôi tất cả
Tất cả tôi dâng Người
Nụ cười và nước mắt!
Bắt tôi phải xa Cha
Là chuyện đời hư ảo
Là những ngày tính toan
Làm tim tôi cằn cỗi!
Tôi được ơn cứu rỗi
Cha vẫn thương tôi hoài
Nhoài người vào lòng Cha
Tôi thấy mình bé nhỏ!
Cha tôi ở trên trời
Nước Trời là của tôi
Tôi sẽ về trên ấy
Một ngày gần đây thôi!!!
(Mt: 18, 3)
Tôi thấy mình nhỏ bé
Như đứa trẻ dại khờ
Ánh mắt chờ đợi Cha
Mỗi khi trời giông gió!
Có Cha ở kề bên
Tôi chẳng phải lo gì
Vì Người là tất cả
Cho tôi niềm cậy trông!
Tình Cha tôi mênh mông
Như đại dương xanh thẳm
Cha ẵm tôi vào lòng
Mỗi khi tôi khổ đau!
Chúng tôi là của nhau
Cha cho tôi tất cả
Tất cả tôi dâng Người
Nụ cười và nước mắt!
Bắt tôi phải xa Cha
Là chuyện đời hư ảo
Là những ngày tính toan
Làm tim tôi cằn cỗi!
Tôi được ơn cứu rỗi
Cha vẫn thương tôi hoài
Nhoài người vào lòng Cha
Tôi thấy mình bé nhỏ!
Cha tôi ở trên trời
Nước Trời là của tôi
Tôi sẽ về trên ấy
Một ngày gần đây thôi!!!
Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017
ĐIỆP KHÚC NGỢI CA
“Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."
(Lc: 1, 37)
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Cả vũ trụ này, Người đã tác tạo nên
Cho ta được hưởng ánh mặt trời minh chiếu
Người thậm yêu ta, yêu đến chết vì yêu!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Cả Người Con duy nhất cũng trao ban
Hoàng tử đã xuống trần, ngự trong lòng trinh nữ
Một trinh nữ thụ thai bởi quyền phép Thánh Thần!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Bể khổ trần ai Người sẽ hóa tươi vui
Ôi, cái chết trên thập tự của Người Con chí ái
Trải nhục hình, rồi bước tới khải hoàn ca!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Tôi tin thế, nên đời tôi hạnh phúc
Mỗi ngày đời tôi là mỗi khúc khải hoàn ca
Vì tất cả những đớn đau của tôi, Người Con đã gánh lấy rồi!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Tôi mù lòa, Người mở mắt cho tôi
Ban cho tôi nguồn ánh sáng tinh ròng
Tôi được tắm gội trong tình yêu Thiên Chúa!
Thiên Chúa của tôi ơi!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể!!!
(Lc: 1, 37)
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Cả vũ trụ này, Người đã tác tạo nên
Cho ta được hưởng ánh mặt trời minh chiếu
Người thậm yêu ta, yêu đến chết vì yêu!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Cả Người Con duy nhất cũng trao ban
Hoàng tử đã xuống trần, ngự trong lòng trinh nữ
Một trinh nữ thụ thai bởi quyền phép Thánh Thần!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Bể khổ trần ai Người sẽ hóa tươi vui
Ôi, cái chết trên thập tự của Người Con chí ái
Trải nhục hình, rồi bước tới khải hoàn ca!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Tôi tin thế, nên đời tôi hạnh phúc
Mỗi ngày đời tôi là mỗi khúc khải hoàn ca
Vì tất cả những đớn đau của tôi, Người Con đã gánh lấy rồi!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể
Tôi mù lòa, Người mở mắt cho tôi
Ban cho tôi nguồn ánh sáng tinh ròng
Tôi được tắm gội trong tình yêu Thiên Chúa!
Thiên Chúa của tôi ơi!
Đối với Người, chẳng có gì là không thể!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)