"Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.”
(Mt: 5, 3)
Bởi con nghèo khó, Chúa ơi!
Nên con hiểu được cuộc đời cần chi
Đời cần lắm những nụ cười
Đời cần lắm lắm những lời ủi an!
Khi con biết sống trao ban
Là khi hạnh phúc chứa chan trong lòng
Khi con tay trắng về không
Là khi nhẹ gánh tang bồng ra đi
Khi con hiểu biết một người
Là khi ánh sáng Nước Trời rộng lan...
Cuộc đời là cõi thế gian
Người ta những muốn giàu sang cho mình
Lòng tham đầy ứ con tim
Sẽ không còn chỗ cho tình nở hoa
Như dòng sông cạn phù sa
Chơ vơ nước chảy bao là quạnh hiu...
Tôi nghèo, tôi sống chắt chiu
Nhặt từng mảnh vỡ khổ đau giữa đời
Nhặt từng ánh mắt chơi vơi
Nhặt từng tiếng nấc nghẹn lời khóc than
Tôi đi vá lại trần gian
Tôi đi mong được ủi an một người...
Người trên Thánh giá kia rồi
Người tuy chẳng nói một lời với tôi
Nhưng tôi đã hiểu được Người
Người đà chịu chết cho Lời thăng hoa!
Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017
Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017
TÌNH CHÚA BA NGÔI
“Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”
(Ga: 3, 17)
Hồi còn thơ ấu, tôi đã được biết về khái niệm « Một Chúa, Ba Ngôi ». Tuy nhiên, đối với tôi, đó chỉ là một khái niệm rất mơ hồ. Cũng như bao nhiêu trẻ em Công giáo khác, tôi được dạy dỗ rằng, phải tin vào mầu nhiệm Đức Chúa Trời có ba ngôi : Ngôi thứ nhất là Cha, ngôi thứ hai là Con, ngôi thứ ba là Thánh Thần». Càng suy nghĩ về khái niệm này, tôi càng cảm thấy mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi thật là khó hiểu và xa lạ. Nhưng nếu có đem điều thắc mắc của mình nói ra với người lớn, tôi cũng chỉ nhận được câu trấn an : Con cứ tin đi, rồi dần dần Chúa sẽ ban cho con ơn được thông hiểu...
Tôi lớn lên và bắt mình phải tin như thế, nhưng không hề có được cảm giác Thiên Chúa là Cha của mình. Những lúc gặp khó khăn trên đường đời, tôi tìm đến với Chúa Giê-su để than thở và xin được nâng đỡ... Thỉnh thoảng, khi cần quyết định những điều trọng đại, tôi tìm đến với Chúa Thánh Thần để xin ơn soi sáng... Quãng thời gian đó, mối quan hệ giữa tôi và Thiên Chúa thật là nghèo nàn, chỉ là mối quan hệ « xin, cho »...tuyệt nhiên, tôi vẫn chẳng thể nhận diện được Thiên Chúa là Cha của mình! Cho đến mãi sau này, khi tôi cố gắng chú tâm vào tìm hiểu Lời Chúa, thì mọi sự đối với tôi hoàn toàn sáng tỏ! Xuyên qua các trang Tin Mừng, dáng dấp của Người Cha nhân hiền ngày càng rõ nét hơn lên. Đặc biệt, Lời Chúa hôm nay tỏ cho tôi biết về tình yêu của Chúa Cha dành cho nhân loại, mối tình đó đã được biểu lộ qua Chúa Giêsu, Con Một của Ngài. Nhờ sự hiện diện của Chúa Giê-su, trong vị thế là một người trần mắt thịt, tôi dần dần nhận ra ngôi Cha. Và, qua sự hoạt động tích cực của ngôi ba Thánh Thần, tôi cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa, cảm nhận được tấm lòng xót thương của một người Cha bao dung độ lượng đối với mình. Thời gian gần đây, càng ngày tôi càng nhận ra sự hiện diện của cả ba ngôi Thiên Chúa trong cuộc đời mình một cách rõ nét hơn. Vì mang bản tính con người, Chúa Giê-su giúp tôi dễ dàng hình dung ra Thiên Chúa Cha. Mỗi khi nghĩ đến người Cha ở trên trời, tôi lại hình dung ra Ngài qua gương mặt của Giê-su. Đồng thời ngôi ba Thiên Chúa, chính là cầu nối giữa Chúa Cha và Chúa Con, chiếc cầu nối này giúp tôi đi từ Người Con đến gặp Người \Cha mỗi khi tôi nghĩ đến Ngài. Chính sự hoạt dộng của Chúa Thánh Thần đã tăng thêm niềm tin và sự cậy trông của tôi đặt vào Người Cha. Và, cũng chính Ngài giúp tôi suy hiểu rồi đi đến thực thi những điều Người Con truyền dạy ý của Người Cha... giờ thì tôi cảm nhận được một cách sâu xa hơn, về tình yêu của Thiên Chúa Cha. Tình yêu của Ngài đã và đang dành cho tôi, qua đại diện của Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng đã chết và đã Phục sinh cho tôi được trỗi dậy một cách diệu kỳ!
Lạy Chúa ! Con tin thật có một Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời có ba ngôi ! Trong ba ngôi Thiên Chúa, xin cho con luôn biết sống liên đới với anh em đồng loại, để tình yêu của Chúa được thể hiện nơi con một cách tràn đầy và sung mãn như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen !
(Ga: 3, 17)
Hồi còn thơ ấu, tôi đã được biết về khái niệm « Một Chúa, Ba Ngôi ». Tuy nhiên, đối với tôi, đó chỉ là một khái niệm rất mơ hồ. Cũng như bao nhiêu trẻ em Công giáo khác, tôi được dạy dỗ rằng, phải tin vào mầu nhiệm Đức Chúa Trời có ba ngôi : Ngôi thứ nhất là Cha, ngôi thứ hai là Con, ngôi thứ ba là Thánh Thần». Càng suy nghĩ về khái niệm này, tôi càng cảm thấy mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi thật là khó hiểu và xa lạ. Nhưng nếu có đem điều thắc mắc của mình nói ra với người lớn, tôi cũng chỉ nhận được câu trấn an : Con cứ tin đi, rồi dần dần Chúa sẽ ban cho con ơn được thông hiểu...
Tôi lớn lên và bắt mình phải tin như thế, nhưng không hề có được cảm giác Thiên Chúa là Cha của mình. Những lúc gặp khó khăn trên đường đời, tôi tìm đến với Chúa Giê-su để than thở và xin được nâng đỡ... Thỉnh thoảng, khi cần quyết định những điều trọng đại, tôi tìm đến với Chúa Thánh Thần để xin ơn soi sáng... Quãng thời gian đó, mối quan hệ giữa tôi và Thiên Chúa thật là nghèo nàn, chỉ là mối quan hệ « xin, cho »...tuyệt nhiên, tôi vẫn chẳng thể nhận diện được Thiên Chúa là Cha của mình! Cho đến mãi sau này, khi tôi cố gắng chú tâm vào tìm hiểu Lời Chúa, thì mọi sự đối với tôi hoàn toàn sáng tỏ! Xuyên qua các trang Tin Mừng, dáng dấp của Người Cha nhân hiền ngày càng rõ nét hơn lên. Đặc biệt, Lời Chúa hôm nay tỏ cho tôi biết về tình yêu của Chúa Cha dành cho nhân loại, mối tình đó đã được biểu lộ qua Chúa Giêsu, Con Một của Ngài. Nhờ sự hiện diện của Chúa Giê-su, trong vị thế là một người trần mắt thịt, tôi dần dần nhận ra ngôi Cha. Và, qua sự hoạt động tích cực của ngôi ba Thánh Thần, tôi cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa, cảm nhận được tấm lòng xót thương của một người Cha bao dung độ lượng đối với mình. Thời gian gần đây, càng ngày tôi càng nhận ra sự hiện diện của cả ba ngôi Thiên Chúa trong cuộc đời mình một cách rõ nét hơn. Vì mang bản tính con người, Chúa Giê-su giúp tôi dễ dàng hình dung ra Thiên Chúa Cha. Mỗi khi nghĩ đến người Cha ở trên trời, tôi lại hình dung ra Ngài qua gương mặt của Giê-su. Đồng thời ngôi ba Thiên Chúa, chính là cầu nối giữa Chúa Cha và Chúa Con, chiếc cầu nối này giúp tôi đi từ Người Con đến gặp Người \Cha mỗi khi tôi nghĩ đến Ngài. Chính sự hoạt dộng của Chúa Thánh Thần đã tăng thêm niềm tin và sự cậy trông của tôi đặt vào Người Cha. Và, cũng chính Ngài giúp tôi suy hiểu rồi đi đến thực thi những điều Người Con truyền dạy ý của Người Cha... giờ thì tôi cảm nhận được một cách sâu xa hơn, về tình yêu của Thiên Chúa Cha. Tình yêu của Ngài đã và đang dành cho tôi, qua đại diện của Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng đã chết và đã Phục sinh cho tôi được trỗi dậy một cách diệu kỳ!
Lạy Chúa ! Con tin thật có một Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời có ba ngôi ! Trong ba ngôi Thiên Chúa, xin cho con luôn biết sống liên đới với anh em đồng loại, để tình yêu của Chúa được thể hiện nơi con một cách tràn đầy và sung mãn như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen !
Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017
NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG
"Thầy bảo thật anh em : bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó ; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình."
(Mc: 12, 43-44)
Chuyện bà góa nghèo hôm nay Chúa Giêsu kể cho chúng ta nghe, làm tôi nhớ đến câu chuyện của bạn tôi về một người bán vé số mà cô ấy quen biết. Chuyện là, cô ấy có lần đi quyên góp cho một gia đình gặp nạn ở vùng miền núi, gia đình ấy cần một số tiền để chữa trị bệnh tật cho đứa con nhỏ của họ; đứa bé bị bệnh rất nặng mà trong nhà họ chẳng có lấy một đồng xu. Khi nghe tin ấy, cô rất lo cho số phận của đứa bé, nhưng bản thân cô cũng chỉ gọi là đủ ăn đủ mặc, chút ít tiền dành dụm của cô thì chẳng bõ bèn gì. Cô kể lể với tôi:
-“Em đành bấm bụng mặt dày, đi kêu gọi bạn bè người thân của mình cùng chung tay giúp đỡ, nào ngờ những người mà em tưởng sẽ hào phóng giúp thì đã làm em thất vọng, vì họ chỉ nói với em những lời vu vơ đại loại như: Người nghèo thì bao la! Rồi chẳng thấy họ có hành động gì cụ thể. Thế nhưng, một người hàng xóm , một người kiếm sống bằng nghề bán vé số đã làm em ngạc nhiên khi chị này đưa cho em số tiền 2.000.000 đồng, và bảo: “Hôm qua tui nghe được câu chuyện mà cô nói với mọi người về đứa bé, thấy thật đáng thương. Tui cũng có con nhỏ, nên tui nghĩ tui mà ở hoàn cảnh của họ thì khổ tâm lắm. Tui tuy nghèo, chỉ có chút tiền lận lưng, nhưng dù sao con tui cũng được mạnh khỏe, Chúa ban cho gia đình tui mọi sự may mắn. Thôi thì cô giúp tui gởi số tiền này cho họ, để họ đem đứa nhỏ đến bệnh viện, kẻo nó chết mất!” Em hết sức ngỡ ngàng, vì không ngờ người hàng xóm lâu nay ở cạnh em có một tấm lòng như thế mà em không hề hay biết. Em cảm thấy bối rối trước mặt chị ta, nhưng trong lòng thì rất vui vì nghĩ đến món quà mà em sẽ gởi đến cho gia đình đang gặp nạn kia, là một món quà hết sức đặc biệt. Em chỉ biết nói với người hàng xóm của mình thế này: “Chị tin tôi ư? Tôi sẽ đi gởi gấp cho cháu bé để nó được chữa chạy... Tôi thay mặt gia đình ấy cảm ơn chị nhiều lắm! Cầu Chúa ban ơn cho gia đình chị luôn được mạnh khỏe!”...
Nghe xong những gì bạn tôi kể về người phụ nữ bán vé số tốt bụng đó, tôi cảm thấy mình cũng vui lây, vì trên đời này vẫn còn có những tấm lòng vàng, những bông hoa tươi nở trong bóng tối của sự vô cảm. Tôi thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều lắm những mảng màu xanh của hy vọng, bởi hạt giống tình yêu Chúa đã rộng ban cho nhân loại một cách diệu kỳ! Chẳng phải trong tâm hồn của cô bạn tôi cũng đang mang một hạt giống tình yêu đó hay sao?
Lạy Chúa! Lời Chúa hôm nay đã mở ra cho chúng con một thế giới xinh tươi, một thế giới với những tấm lòng quảng đại, một thế giới của những bông hoa kết nụ từ tình yêu dâng hiến. Xin cho mỗi người chúng con biết mở lòng ra, biết từ bỏ những ưu tư ích kỷ mà sống trao ban như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mc: 12, 43-44)
Chuyện bà góa nghèo hôm nay Chúa Giêsu kể cho chúng ta nghe, làm tôi nhớ đến câu chuyện của bạn tôi về một người bán vé số mà cô ấy quen biết. Chuyện là, cô ấy có lần đi quyên góp cho một gia đình gặp nạn ở vùng miền núi, gia đình ấy cần một số tiền để chữa trị bệnh tật cho đứa con nhỏ của họ; đứa bé bị bệnh rất nặng mà trong nhà họ chẳng có lấy một đồng xu. Khi nghe tin ấy, cô rất lo cho số phận của đứa bé, nhưng bản thân cô cũng chỉ gọi là đủ ăn đủ mặc, chút ít tiền dành dụm của cô thì chẳng bõ bèn gì. Cô kể lể với tôi:
-“Em đành bấm bụng mặt dày, đi kêu gọi bạn bè người thân của mình cùng chung tay giúp đỡ, nào ngờ những người mà em tưởng sẽ hào phóng giúp thì đã làm em thất vọng, vì họ chỉ nói với em những lời vu vơ đại loại như: Người nghèo thì bao la! Rồi chẳng thấy họ có hành động gì cụ thể. Thế nhưng, một người hàng xóm , một người kiếm sống bằng nghề bán vé số đã làm em ngạc nhiên khi chị này đưa cho em số tiền 2.000.000 đồng, và bảo: “Hôm qua tui nghe được câu chuyện mà cô nói với mọi người về đứa bé, thấy thật đáng thương. Tui cũng có con nhỏ, nên tui nghĩ tui mà ở hoàn cảnh của họ thì khổ tâm lắm. Tui tuy nghèo, chỉ có chút tiền lận lưng, nhưng dù sao con tui cũng được mạnh khỏe, Chúa ban cho gia đình tui mọi sự may mắn. Thôi thì cô giúp tui gởi số tiền này cho họ, để họ đem đứa nhỏ đến bệnh viện, kẻo nó chết mất!” Em hết sức ngỡ ngàng, vì không ngờ người hàng xóm lâu nay ở cạnh em có một tấm lòng như thế mà em không hề hay biết. Em cảm thấy bối rối trước mặt chị ta, nhưng trong lòng thì rất vui vì nghĩ đến món quà mà em sẽ gởi đến cho gia đình đang gặp nạn kia, là một món quà hết sức đặc biệt. Em chỉ biết nói với người hàng xóm của mình thế này: “Chị tin tôi ư? Tôi sẽ đi gởi gấp cho cháu bé để nó được chữa chạy... Tôi thay mặt gia đình ấy cảm ơn chị nhiều lắm! Cầu Chúa ban ơn cho gia đình chị luôn được mạnh khỏe!”...
Nghe xong những gì bạn tôi kể về người phụ nữ bán vé số tốt bụng đó, tôi cảm thấy mình cũng vui lây, vì trên đời này vẫn còn có những tấm lòng vàng, những bông hoa tươi nở trong bóng tối của sự vô cảm. Tôi thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều lắm những mảng màu xanh của hy vọng, bởi hạt giống tình yêu Chúa đã rộng ban cho nhân loại một cách diệu kỳ! Chẳng phải trong tâm hồn của cô bạn tôi cũng đang mang một hạt giống tình yêu đó hay sao?
Lạy Chúa! Lời Chúa hôm nay đã mở ra cho chúng con một thế giới xinh tươi, một thế giới với những tấm lòng quảng đại, một thế giới của những bông hoa kết nụ từ tình yêu dâng hiến. Xin cho mỗi người chúng con biết mở lòng ra, biết từ bỏ những ưu tư ích kỷ mà sống trao ban như lòng Chúa ước mong. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017
NGƯỜI ĐÃ ẴM TÔI LÊN
“Chính vua Đavít được Thánh Thần soi sáng đã nói : Đức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi : bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân Con.”
(Mc: 12, 36)
Bao cay đắng, bao nhục nhằn thống khổ
Đã qua rồi sau cái chết bi ai
Đức Kitô đã sống lại thật rồi
Người về trời, ngự bên hữu Chúa Cha
Vinh quang ấy, Người mở ra hy vọng
Một màu xanh cho thế giới loài người!
Lời Chúa phán từ ngàn xưa còn đó:
“Bên hữu Cha đây, con lên ngự trị
Để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân con!”
Là lời sấm rền vang cho nhân loại
Đừng ngại gì gian khổ nữa, người ơi!
Hãy tin vào Đức Kitô vinh hiển!!!
Nhờ ơn Chúa, niềm tin tôi triển nở
Đã qua rồi bao lở lói thương đau
Trong bể dâu, tôi thấy dấu đinh Người
Tôi cảm nhận được mối tình trời sâu thẳm
Người ẵm tôi lên từ tận chốn hư không
Trên môi tôi là bông hoa hạnh phúc.
Chúc tụng Chúa trong mọi nơi mọi lúc
Khúc hoan ca tôi luôn hướng về Người
Cuộc đời tôi giờ đây bừng sáng lạ
Bởi lòng tôi tin vào Chúa phục sinh
Người đã cho tôi sức sống tràn trề
Trên con đường về quê, linh hồn tôi vui hát...
(Mc: 12, 36)
Bao cay đắng, bao nhục nhằn thống khổ
Đã qua rồi sau cái chết bi ai
Đức Kitô đã sống lại thật rồi
Người về trời, ngự bên hữu Chúa Cha
Vinh quang ấy, Người mở ra hy vọng
Một màu xanh cho thế giới loài người!
Lời Chúa phán từ ngàn xưa còn đó:
“Bên hữu Cha đây, con lên ngự trị
Để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân con!”
Là lời sấm rền vang cho nhân loại
Đừng ngại gì gian khổ nữa, người ơi!
Hãy tin vào Đức Kitô vinh hiển!!!
Nhờ ơn Chúa, niềm tin tôi triển nở
Đã qua rồi bao lở lói thương đau
Trong bể dâu, tôi thấy dấu đinh Người
Tôi cảm nhận được mối tình trời sâu thẳm
Người ẵm tôi lên từ tận chốn hư không
Trên môi tôi là bông hoa hạnh phúc.
Chúc tụng Chúa trong mọi nơi mọi lúc
Khúc hoan ca tôi luôn hướng về Người
Cuộc đời tôi giờ đây bừng sáng lạ
Bởi lòng tôi tin vào Chúa phục sinh
Người đã cho tôi sức sống tràn trề
Trên con đường về quê, linh hồn tôi vui hát...
Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017
THIÊN ĐÀNG & HỎA NGỤC
“Quả vậy, khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng còn lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời.”
(Mc: 12, 25)
Khi nói đến cái chết và sự sống, người ta thường bán tín bán nghi về một sự sống ở đời sau, và rằng có thiên đàng, hỏa ngục hai bên hay không; để rồi, có những kẻ chẳng tin vào sự sống vĩnh cửu, điều đó đã ảnh hưởng rất nhiều tới lối ứng sử của họ ngay trong cuộc sống thực tại. Lời Chúa hôm nay khẳng định cho ta về một viễn cảnh tươi sáng ở đời sau, ở đó người ta sẽ giống như các thiên thần trên trời; nghĩa là, sẽ không còn những cảnh vợ chồng ghen tuông cãi vã, không còn những cảnh “mẹ chồng và “nàng dâu” ấm ức với nhau, không còn những tức tối giận hờn, không còn những đau khổ và đắng cay.v.v và v.v... Trong thực tế thì có biết bao gia đình xảy ra những chuyện xung đột tương tàn, mà có những kẻ trong cuộc đã phải thốt lên rằng họ như đang sống trong cảnh địa ngục. Vậy là ngay ở đời này cũng đã có thiên đàng, hỏa ngục rồi, đâu cần phải đợi chi xa xôi tới cõi đời sau ?
Một gia đình kia có cô con dâu khá là oái oăm, đến nỗi mẹ chồng và các chị chồng phải hết sức nhịn nhường trong rất nhiều chuyện, để mong giữ được cảnh ấm êm của gia đình họ. Người chị chồng kể:
“Em dâu tôi cũng hiền, chỉ phải tội nó chẳng biết điều, mà những chuyện không biết điều của nó thì được xếp vào loại chuyện hy hữu. Có ai đời ở đất Sài gòn mà nó xách xe ra khỏi nhà không hề đóng cửa, mẹ tôi lần mò ra đóng cửa cho nó, nó đi cả đến nửa tiếng đồng hồ sau mới về, thấy cửa khóa nó lẩm bẩm: Bực mình quá! Suốt ngày khóa cửa làm chi không biết, để bây giờ phải mất công mở cửa ! Mẹ tôi ngồi trong phòng nghe thấy cũng đành nhịn chẳng nói một câu. Thật ra, trộm có vào nhà thì của cải của nó mất chứ bên cửa nhà chúng tôi thì chúng tôi lo khóa, vậy mà chuyện nó không khóa cửa thì cứ xảy ra mỗi ngày như cơm bữa. Một lần hai vợ chồng nó hỏng hơ sao đó, mất 2 bịch hàng mấy triệu đồng, tôi sốt ruột nhắc nhở nó để lần sau cẩn thận thì nó nói: Tại “ảnh” mới mất. Tôi từ tốn bảo: Tại ai thì cũng đã mất, cả hai vợ chồng phải cẩn thận trông coi chứ! Nó bảo: Kệ thây! Để mất một lần cho biết! Tôi buồn cười quá, nhưng thôi, chẳng nói gì cho êm chuyện. Vợ chồng nó ăn riêng, nhưng mà đồ thì cứ như là xài chung. Thứ gì nó cũng sắm đủ, chỉ có điều là sắm một lần đầu, còn sau đó là qua “mượn” của nhà chồng. Từ cái chổi đến cây lau nhà; từ củ tỏi đến lọ tiêu; từ cọng hành đến quả trứng; từ hộp xà bông đến bình nước rửa chén... mà mượn xong thì không bao giờ trả về vị trí cũ! Hễ mỗi lần mẹ con tôi cần sử dụng là phải đi tìm đến toát mồ hôi, vì nhà nó để đồ lôi thôi luộm thuộm lắm. Mỗi lần như thế thử hỏi sao không khỏi bực mình? Nhưng vì không muốn gây chuyện ồn ào bực tức, tôi thường nhắc nhở mẹ và em gái tôi rằng: Nhịn thì là thiên đàng, mà không nhịn thì hỏa ngục sẽ ở ngay trong nhà mình. Nhờ câu nói ấy của tôi mà gia đình tôi vượt qua được những cãi vã bực tức, chứ không thì điên lắm, cô ạ”
Rồi chị cười rất sảng khoái. Điều đáng ngạc nhiên nữa là bà mẹ chồng trong gia đình này đã trao cho cô con dâu cả sản nghiệp của mình để cho vợ chồng họ làm ăn sinh sống, để giờ đây bà cứ phải chịu đựng một nàng dâu lúc nào cũng ra vẻ ta đây đảm đang trong ngoài. Hai người chị chồng thì thương em trai, thương cháu, nên cũng nhường nhịn em dâu, vì vậy mối giao tình giữa chị chồng và em dâu vẫn tốt đẹp. Thiết nghĩ, họ chưa được như các thiên thần trên trời; song, họ cũng đang được hưởng phúc thiên đàng ngay ở đời này đấy chứ!
Lạy Chúa! Chúa đã ban cho chúng con sự sống đời đời ngay từ ở cõi trần này, thế mà nhiều khi chúng con đã không nhận ra điều ấy, nên chúng con lắm lúc phải khổ sở tức tối vì những hành vi thiếu bao dung của mình. Xin cho chúng con luôn ý thức được rằng cuộc sống của chúng con ở đời này là để chuẩn bị cho một cuộc sống trường tồn vĩnh cửu mai sau, ngõ hầu chúng con biết nhắc nhở nhau sống sao cho ôn hòa giữa gia đình và giữa lối xóm, để chúng con có thể đạt tới hạnh phúc ngay trong những phút giây thực tại này. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Mc: 12, 25)
Khi nói đến cái chết và sự sống, người ta thường bán tín bán nghi về một sự sống ở đời sau, và rằng có thiên đàng, hỏa ngục hai bên hay không; để rồi, có những kẻ chẳng tin vào sự sống vĩnh cửu, điều đó đã ảnh hưởng rất nhiều tới lối ứng sử của họ ngay trong cuộc sống thực tại. Lời Chúa hôm nay khẳng định cho ta về một viễn cảnh tươi sáng ở đời sau, ở đó người ta sẽ giống như các thiên thần trên trời; nghĩa là, sẽ không còn những cảnh vợ chồng ghen tuông cãi vã, không còn những cảnh “mẹ chồng và “nàng dâu” ấm ức với nhau, không còn những tức tối giận hờn, không còn những đau khổ và đắng cay.v.v và v.v... Trong thực tế thì có biết bao gia đình xảy ra những chuyện xung đột tương tàn, mà có những kẻ trong cuộc đã phải thốt lên rằng họ như đang sống trong cảnh địa ngục. Vậy là ngay ở đời này cũng đã có thiên đàng, hỏa ngục rồi, đâu cần phải đợi chi xa xôi tới cõi đời sau ?
Một gia đình kia có cô con dâu khá là oái oăm, đến nỗi mẹ chồng và các chị chồng phải hết sức nhịn nhường trong rất nhiều chuyện, để mong giữ được cảnh ấm êm của gia đình họ. Người chị chồng kể:
“Em dâu tôi cũng hiền, chỉ phải tội nó chẳng biết điều, mà những chuyện không biết điều của nó thì được xếp vào loại chuyện hy hữu. Có ai đời ở đất Sài gòn mà nó xách xe ra khỏi nhà không hề đóng cửa, mẹ tôi lần mò ra đóng cửa cho nó, nó đi cả đến nửa tiếng đồng hồ sau mới về, thấy cửa khóa nó lẩm bẩm: Bực mình quá! Suốt ngày khóa cửa làm chi không biết, để bây giờ phải mất công mở cửa ! Mẹ tôi ngồi trong phòng nghe thấy cũng đành nhịn chẳng nói một câu. Thật ra, trộm có vào nhà thì của cải của nó mất chứ bên cửa nhà chúng tôi thì chúng tôi lo khóa, vậy mà chuyện nó không khóa cửa thì cứ xảy ra mỗi ngày như cơm bữa. Một lần hai vợ chồng nó hỏng hơ sao đó, mất 2 bịch hàng mấy triệu đồng, tôi sốt ruột nhắc nhở nó để lần sau cẩn thận thì nó nói: Tại “ảnh” mới mất. Tôi từ tốn bảo: Tại ai thì cũng đã mất, cả hai vợ chồng phải cẩn thận trông coi chứ! Nó bảo: Kệ thây! Để mất một lần cho biết! Tôi buồn cười quá, nhưng thôi, chẳng nói gì cho êm chuyện. Vợ chồng nó ăn riêng, nhưng mà đồ thì cứ như là xài chung. Thứ gì nó cũng sắm đủ, chỉ có điều là sắm một lần đầu, còn sau đó là qua “mượn” của nhà chồng. Từ cái chổi đến cây lau nhà; từ củ tỏi đến lọ tiêu; từ cọng hành đến quả trứng; từ hộp xà bông đến bình nước rửa chén... mà mượn xong thì không bao giờ trả về vị trí cũ! Hễ mỗi lần mẹ con tôi cần sử dụng là phải đi tìm đến toát mồ hôi, vì nhà nó để đồ lôi thôi luộm thuộm lắm. Mỗi lần như thế thử hỏi sao không khỏi bực mình? Nhưng vì không muốn gây chuyện ồn ào bực tức, tôi thường nhắc nhở mẹ và em gái tôi rằng: Nhịn thì là thiên đàng, mà không nhịn thì hỏa ngục sẽ ở ngay trong nhà mình. Nhờ câu nói ấy của tôi mà gia đình tôi vượt qua được những cãi vã bực tức, chứ không thì điên lắm, cô ạ”
Rồi chị cười rất sảng khoái. Điều đáng ngạc nhiên nữa là bà mẹ chồng trong gia đình này đã trao cho cô con dâu cả sản nghiệp của mình để cho vợ chồng họ làm ăn sinh sống, để giờ đây bà cứ phải chịu đựng một nàng dâu lúc nào cũng ra vẻ ta đây đảm đang trong ngoài. Hai người chị chồng thì thương em trai, thương cháu, nên cũng nhường nhịn em dâu, vì vậy mối giao tình giữa chị chồng và em dâu vẫn tốt đẹp. Thiết nghĩ, họ chưa được như các thiên thần trên trời; song, họ cũng đang được hưởng phúc thiên đàng ngay ở đời này đấy chứ!
Lạy Chúa! Chúa đã ban cho chúng con sự sống đời đời ngay từ ở cõi trần này, thế mà nhiều khi chúng con đã không nhận ra điều ấy, nên chúng con lắm lúc phải khổ sở tức tối vì những hành vi thiếu bao dung của mình. Xin cho chúng con luôn ý thức được rằng cuộc sống của chúng con ở đời này là để chuẩn bị cho một cuộc sống trường tồn vĩnh cửu mai sau, ngõ hầu chúng con biết nhắc nhở nhau sống sao cho ôn hòa giữa gia đình và giữa lối xóm, để chúng con có thể đạt tới hạnh phúc ngay trong những phút giây thực tại này. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017
ĐỒNG TIỀN HAI MẶT
"Của Xêda, trả về Xêda ; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa."
(Mc: 12, 17)
Mọi sự của con đều là của Chúa
Thế mà con cứ giữ lấy khư khư
Bao tháng ngày sống như người vị kỷ
Như đồng tiền hai mặt trơ trơ
Như gã làm thơ đứng giữa chợ đời
Chẳng nghĩ gì tới nỗi lòng của Chúa!
Hẳn Chúa buồn trên thánh giá cô đơn
Khi con hững hờ với những người đau khổ
Khi con mải mê kiếm tìm chuyện hư ảo phù vinh
Con đã chẳng có gì để trả về cho Chúa!!
Như lá úa chiều thu khắc khoải
Con trải hồn mình thống hối ăn năn.
Quyết từ nay thôi kiếm tìm danh lợi
Mở trái tim cho nhiệt huyết ùa vào
Trao niềm vui cho những ai sầu khổ
Chịu thiệt thòi lỗ lã giữ lòng ngay!
Con biết,
rồi tay con sẽ đong đầy khốn khó
Nhưng đó là của thế gian,
rồi nó sẽ qua mau!!
Xin dâng Chúa hết những gì con có
Thân xác này là của Chúa, Chúa ơi!!!
(Mc: 12, 17)
Mọi sự của con đều là của Chúa
Thế mà con cứ giữ lấy khư khư
Bao tháng ngày sống như người vị kỷ
Như đồng tiền hai mặt trơ trơ
Như gã làm thơ đứng giữa chợ đời
Chẳng nghĩ gì tới nỗi lòng của Chúa!
Hẳn Chúa buồn trên thánh giá cô đơn
Khi con hững hờ với những người đau khổ
Khi con mải mê kiếm tìm chuyện hư ảo phù vinh
Con đã chẳng có gì để trả về cho Chúa!!
Như lá úa chiều thu khắc khoải
Con trải hồn mình thống hối ăn năn.
Quyết từ nay thôi kiếm tìm danh lợi
Mở trái tim cho nhiệt huyết ùa vào
Trao niềm vui cho những ai sầu khổ
Chịu thiệt thòi lỗ lã giữ lòng ngay!
Con biết,
rồi tay con sẽ đong đầy khốn khó
Nhưng đó là của thế gian,
rồi nó sẽ qua mau!!
Xin dâng Chúa hết những gì con có
Thân xác này là của Chúa, Chúa ơi!!!
Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017
NHỮNG MẢNG MÀU SÁNG TỐI
‘Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Dothái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói : "Bình an cho anh em !" Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.’
(Ga: 20, 19-20
Đoạn Phúc Âm trên đây gợi nhớ cho tôi về những khi tôi một mình trong căn nhà vắng, hoang mang sợ hãi với bệnh tật của mình; nhưng rồi, tôi hướng lòng cậy trông vào Chúa, thì liền sau đó, tôi cảm thấy bình an, một sự bình an ngay giữa những bộn bề của đớn đau bệnh tật vẫn còn nguyên vẹn đó.
Một lần nọ, tôi phải chống chỏi với cái đau của bao tử, đầu óc tôi đau như búa bổ, tôi cảm thấy choáng váng và như đang trôi ngược con dốc của một cơn nước lũ, hai hốc mắt tôi như có lửa cháy và trời đất nhà cửa đang sụp đổ ở chung quanh, nhất cử nhất động dù là khẽ thôi cũng khiến tôi buồn ói đến phát khóc. Tôi cứ như thế lúc tỉnh lúc mê suốt mấy tiếng đồng hồ; cho đến khi tôi định kêu cứu thì chợt nhận thức được rằng trong nhà chỉ có mỗi mình tôi, tôi cảm thấy cô đơn và sợ hãi khốn cùng. Nhưng tôi biết bệnh của tôi dù có kêu cứu thì cũng thế thôi, vì tôi đã bị nhiều lần như vậy rồi, uống thuốc vào chỉ tổ thêm đau bao tử, miễn tôi không ói là may. Lúc đó tôi chợt nhớ đến mẹ và em trai tôi cũng đang nằm viện, một người anh của tôi thì đang ở Singapore cũng là để cầu cứu thầy thuốc, đâu còn ai để tôi làm phiền, và tôi thấy cảnh nhà bi đát quá đỗi. Tôi bật khóc, gọi tên Chúa Giêsu và phó dâng mọi sự cho Chúa. Ngay sau những thì thầm tôi nói với Chúa, tôi cảm thấy trong người bừng ấm, một sự ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp châu thân, ánh mắt Chúa nhìn tôi dịu dàng thương cảm, mọi nỗi đau trong tôi vụt chìm đi, lòng tôi bình an trở lại, tôi không còn chút sợ hãi lo lắng dù sau đó cơn đau lại trở về. Và lúc đó, tôi sẵn sàng dâng mọi sự đau đớn lên cho Chúa để được thông phần đau khổ với Người trên con đường thập giá.
Lời Chúa hôm nay mang lại cho tôi một bức tranh nhiều gam màu sáng tối: sự sợ hãi và bình an; sự trốn chạy và gặp gỡ, sự đau khổ và vinh quang... Những gam màu sáng tối đó đã giúp tôi nhìn nhận ra những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Sự bình an đích thực mà Chúa đã ban cho tôi , nó ở ngay trong những tình huống bi đát nhất của gia đình tôi, giúp tôi nhận ra sự hiện diện của Chúa Kitô phục sinh trong cuộc sống đời thường, để từ đó tôi cũng được phục sinh cùng với Ngài.
Lạy Chúa! Con hết lòng cảm tạ Chúa, vì Chúa đã luôn ở cùng con qua sự hướng dẫn của Thánh Thần Chúa; nhờ vậy, con biết vững lòng cậy trông nơi Chúa và cảm thấy tâm hồn luôn tràn ngập bình an. Xin cho hết thảy chúng con luôn biết đặt mình dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần Chúa, ngõ hầu toàn thể mặt đất này sẽ được lấp đầy bởi sự bình an đích thực của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
(Ga: 20, 19-20
Đoạn Phúc Âm trên đây gợi nhớ cho tôi về những khi tôi một mình trong căn nhà vắng, hoang mang sợ hãi với bệnh tật của mình; nhưng rồi, tôi hướng lòng cậy trông vào Chúa, thì liền sau đó, tôi cảm thấy bình an, một sự bình an ngay giữa những bộn bề của đớn đau bệnh tật vẫn còn nguyên vẹn đó.
Một lần nọ, tôi phải chống chỏi với cái đau của bao tử, đầu óc tôi đau như búa bổ, tôi cảm thấy choáng váng và như đang trôi ngược con dốc của một cơn nước lũ, hai hốc mắt tôi như có lửa cháy và trời đất nhà cửa đang sụp đổ ở chung quanh, nhất cử nhất động dù là khẽ thôi cũng khiến tôi buồn ói đến phát khóc. Tôi cứ như thế lúc tỉnh lúc mê suốt mấy tiếng đồng hồ; cho đến khi tôi định kêu cứu thì chợt nhận thức được rằng trong nhà chỉ có mỗi mình tôi, tôi cảm thấy cô đơn và sợ hãi khốn cùng. Nhưng tôi biết bệnh của tôi dù có kêu cứu thì cũng thế thôi, vì tôi đã bị nhiều lần như vậy rồi, uống thuốc vào chỉ tổ thêm đau bao tử, miễn tôi không ói là may. Lúc đó tôi chợt nhớ đến mẹ và em trai tôi cũng đang nằm viện, một người anh của tôi thì đang ở Singapore cũng là để cầu cứu thầy thuốc, đâu còn ai để tôi làm phiền, và tôi thấy cảnh nhà bi đát quá đỗi. Tôi bật khóc, gọi tên Chúa Giêsu và phó dâng mọi sự cho Chúa. Ngay sau những thì thầm tôi nói với Chúa, tôi cảm thấy trong người bừng ấm, một sự ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp châu thân, ánh mắt Chúa nhìn tôi dịu dàng thương cảm, mọi nỗi đau trong tôi vụt chìm đi, lòng tôi bình an trở lại, tôi không còn chút sợ hãi lo lắng dù sau đó cơn đau lại trở về. Và lúc đó, tôi sẵn sàng dâng mọi sự đau đớn lên cho Chúa để được thông phần đau khổ với Người trên con đường thập giá.
Lời Chúa hôm nay mang lại cho tôi một bức tranh nhiều gam màu sáng tối: sự sợ hãi và bình an; sự trốn chạy và gặp gỡ, sự đau khổ và vinh quang... Những gam màu sáng tối đó đã giúp tôi nhìn nhận ra những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Sự bình an đích thực mà Chúa đã ban cho tôi , nó ở ngay trong những tình huống bi đát nhất của gia đình tôi, giúp tôi nhận ra sự hiện diện của Chúa Kitô phục sinh trong cuộc sống đời thường, để từ đó tôi cũng được phục sinh cùng với Ngài.
Lạy Chúa! Con hết lòng cảm tạ Chúa, vì Chúa đã luôn ở cùng con qua sự hướng dẫn của Thánh Thần Chúa; nhờ vậy, con biết vững lòng cậy trông nơi Chúa và cảm thấy tâm hồn luôn tràn ngập bình an. Xin cho hết thảy chúng con luôn biết đặt mình dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần Chúa, ngõ hầu toàn thể mặt đất này sẽ được lấp đầy bởi sự bình an đích thực của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen!
Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017
CHO CON NIỀM HOAN LẠC
‘Hôm ấy là ngày bế mạc tuần lễ Lều, và là ngày long trọng nhất. Đức Giêsu đứng trong Đền Thờ và lớn tiếng nói rằng : "Ai khát, hãy đến với tôi, ai tin vào tôi, hãy đến mà uống ! Như Kinh Thánh đã nói : Từ lòng Người, sẽ tuôn chảy những dòng nước hằng sống."’
(Ga: 7, 37-38)
Vâng, Chúa ơi! Thế gian này đang khát
Khát màu xanh trên mặt đất khô cằn
Khát niềm thương trong ánh mắt nhìn nhau
Khát ủi an giữa con tim sầu khổ...
Chúa ơi, Chúa!
Giữa dòng đời bon chen, con tìm Chúa
Chúa chính là Lời hằng sống cho con
Lời ban phát nước trường sinh mạnh mẽ!
Từ gian khổ, Ngài dìu dắt con đi
Nay con đã vượt qua nhiều cơn khát
Chừ hồn con được bay bổng thăng hoa
Con viết ra đây những vần thơ chúc tụng.
Ngài là dòng nước mát sạch trong
Con thỏa thuê mỗi ngày múc uống
Lời hằng sống cho con niềm hoan lạc
Tâm hồn con dào dạt tin yêu!
(Ga: 7, 37-38)
Vâng, Chúa ơi! Thế gian này đang khát
Khát màu xanh trên mặt đất khô cằn
Khát niềm thương trong ánh mắt nhìn nhau
Khát ủi an giữa con tim sầu khổ...
Chúa ơi, Chúa!
Giữa dòng đời bon chen, con tìm Chúa
Chúa chính là Lời hằng sống cho con
Lời ban phát nước trường sinh mạnh mẽ!
Từ gian khổ, Ngài dìu dắt con đi
Nay con đã vượt qua nhiều cơn khát
Chừ hồn con được bay bổng thăng hoa
Con viết ra đây những vần thơ chúc tụng.
Ngài là dòng nước mát sạch trong
Con thỏa thuê mỗi ngày múc uống
Lời hằng sống cho con niềm hoan lạc
Tâm hồn con dào dạt tin yêu!
Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017
TÌNH YÊU MINH ĐỊNH
‘Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giêsu hỏi ông Simôn Phêrô : "Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giêsu nói với ông : "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy." Người lại hỏi : "Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói : "Hãy chăn dắt chiên của Thầy." Người hỏi lần thứ ba : "Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có yêu mến Thầy không ?" Ông Phêrô buồn vì Người hỏi tới ba lần : "Anh có yêu mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự ; Thầy biết con yêu mến Thầy."’
(Ga: 21, 15-17)
Ba lần khẳng định tình yêu
Phêrô cảm thấy nhói đau trong lòng
Hẳn là Chúa thử lòng ông
Đời ông bão tố gió giông qua rồi!
Hôm nay Chúa thử lòng tôi
Người không lên tiếng hỏi tôi câu nào
Quanh tôi chỉ thấy ồn ào
Những lời than khóc nghẹn ngào khổ đau
Tim tôi nhịp đập âu sầu
Cho tôi cảm nhận nỗi đau là gì
Giục tôi mến Chúa yêu người
Giục tôi đi giữa đất trời mông lung...
Tôi đi thăm kẻ khốn cùng
Hành trình phía trước chập chùng gian nan
Theo Người chẳng sợ quan san
Chỉ xin giữ được trung kiên lòng này!
(Ga: 21, 15-17)
Ba lần khẳng định tình yêu
Phêrô cảm thấy nhói đau trong lòng
Hẳn là Chúa thử lòng ông
Đời ông bão tố gió giông qua rồi!
Hôm nay Chúa thử lòng tôi
Người không lên tiếng hỏi tôi câu nào
Quanh tôi chỉ thấy ồn ào
Những lời than khóc nghẹn ngào khổ đau
Tim tôi nhịp đập âu sầu
Cho tôi cảm nhận nỗi đau là gì
Giục tôi mến Chúa yêu người
Giục tôi đi giữa đất trời mông lung...
Tôi đi thăm kẻ khốn cùng
Hành trình phía trước chập chùng gian nan
Theo Người chẳng sợ quan san
Chỉ xin giữ được trung kiên lòng này!
Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017
CHO TÌNH YÊU NỞ HOA
“Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được
hoàn toàn nên một ; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và
đã yêu thương họ như đã yêu thương con.”
(Ga: 17, 20)
Tình
trời tuôn đổ cho con
Như làn gió mát, như nguồn nước trong
Người
cho con biết yêu thương
Cho con vững bước trên đường về quê
Lòng
con vui sướng thỏa thuê
Vì con tin thật có Cha trên trời
Con
xin được ở trong Người
Như Người hằng ở trên trời cùng Cha
Tình
Cha từ ái bao la
Dạy con lòng mến thiết tha yêu người
Nay
con đã hiểu, Cha ơi!
Xin Cha hiệp nhất muôn người chúng con!
Ngày
mai muôn nẻo quan san
Xông pha vào cõi thế gian mịt mùng
Niềm
tin có Chúa ở cùng
Lòng tôi chẳng chút hãi hùng âu lo
Tôi
đi mở rộng nước Cha
Cho tình hiệp nhất nở hoa giữa đời!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)